Liên hệ: 0912 699 269  Đăng nhập  Đăng ký

Trẫm Luôn Cảm Thấy Có Gì Đó Không Đúng

Editor: Sa Nguyên, Bel, Đoan, Hướng Quỳ, Hà Thuỷ Beta : Xuka04 Thể loại: hoan hỉ oan gia, cung đình hầu tước Diễn chính: trẫm là nhân vật chính ┃ Diễn chung: hoàng hậu, ái phi, cấm quân thống lĩnh, lão thái giám, Vương gia, vài người nữa ┃Diễn biến: các ngươi cứ đoán trẫm xảy ra chuyện gì đi. Chỉ là trẫm lỡ đập đầu mà thôi nhưng sao khi tỉnh dậy trẫm lại thấy có gì đó không đúng nơi này rất quỹ dị. Hoàng hậu đoan trang hiền thục của trẫm vẫn là hoàng hậu đoan trang hiền thục, chỉ là bây giờ nàng cao hơn trẫm cả cái đầu; Ái phi đẹp hết phần thiên hạ của trẫm vẫn là ái phi đẹp hết phần thiên hạ, chỉ là bây giờ ca múa đượm mùi thiên tai; Thống lĩnh cấm quân trung thành tận tâm của trẫm vẫn trung thành tận tâm, chỉ là bây giờ còn có mong muốn bò lên giường cùng trẫm tâm sự; Hoàng đệ dã tâm bừng bừng của trẫm vẫn là hoàng đệ dã tâm bừng bừng, chỉ là dã tâm của nó đã chuyển từ ngai vị của trẫm thành phòng the của trẫm. Trẫm cảm thấy cả thế giới tràn ngập ác ý. *** REVIEW TRUYỆN  Lâu rồi mới đọc một truyện có nội dung không hẳn là hay nhưng lạ như vậy đó là cảm nhận đầu tiên khi đọc bộ Trẫm luôn cảm thấy có gì không đúng.  Mở đầu câu chuyện tác giả đặt ra cho người đọc rất nhiều thắc mắc khi chung quanh vị hoàng đế trẻ tuổi xảy ra vô số chuyện kỳ lạ, rồi với sự thông minh cơ trí của mình mọi thắc mắc dần được vị hoàng đế khám phá ra, từng chi tiết từng con người dần được lột trần thì tình cảm của hoàng đế với hoàng hậu cao lớn tuấn lãng của mình càng thêm sâu đậm.  Rốt cuộc mọi việc dần rõ ràng, hoàng đế biết được hoàng hậu của mình là nam nhân, thế giới mình sống là một thế giới ảo chỉ là một trò chơi trong game nhưng hoàng đế vẫn cố gắng bảo vệ nó, bảo vệ những người dân của mình.  Hoàng hậu là Vân thiếu tướng là một người thật được xuyên vào trong game có nhiệm vụ của mình là tìm tiến sĩ, cậu thanh niên trẻ tài giỏi đã thiết kế ra trò chơi này.  Dưới danh nghĩa là Hoàng hậu Tiêu Cẩm Ý, Vân thiếu tướng cũng dần yêu Cảnh Nhân Đế, yêu đến nỗi hy sinh chính bản thân mình để bảo vệ sinh mạng cho người mình yêu.  Nhưng câu chuyện không dừng ở đó càng về sau tình tiết càng bất ngờ đến chương cuối cùng sự thật mới hoàn toàn được phơi bày hợp lý và viên mãn.  Để rồi trải qua nhiều chuyện sau những chia lìa mất mát giữa hiện thực và trò chơi hai nhân vật chính của chúng ta một lần nữa xuyên vào thế giới ảo cùng nắm tay. “Đời này trẫm vì khanh khuynh tẩn thiên hạ” Cách kể chuyện của tác giả không đặc sắc hơi có vẻ giáo điều nên đôi lúc có chỗ lan man nhưng nội dung mới lạ từng chi tiết sự kiện liên tiếp sảy ra khiến người đọc phải chú tâm theo dõi để rồi dưới sự suy luận sắc bén của tiểu hoàng đế mọi chuyện khó hiểu dần được vạch trần một cách rất hợp lý.  Đây là truyện nên đọc nếu bạn đã chán những bộ truyện có nội dung sáo mòn, muốn tìm một cảm giác lạ. Cách hành văn của tác giả cũng khá hài hước vui vẻ đọc không thấy nặng nề.  Mình đặc biệt yêu thích anh công trong truyện này rất đáng yêu rất cute. Tưởng tượng ra dáng vẻ như môn thần cao lớn như anh ấy mà cải trang làm nữ nhân thì mắc cười vô cùng. Trong phiên ngoại tác giả còn đặt tên cho ảnh là Xuân Hoa mới yêu cơ chứ.  *** Tóm tắt: Hoàng đế sau khi bị té đập đầu, dường như thế giới xung quanh cũng thay đổi đến chóng mặt. Đầu tiên là vị hoàng hậu đoan trang hiền thục của ngài, từ một vị mỹ nữ mềm mại trở thành một gã đàn ông hàng thật giá thật cao hơn ngài cả cái đầu. Vị ái phi xinh đẹp đệ nhất thiên hạ của ngài thì vẫn may mắn là phụ nữ, nhưng điệu múa động lòng người của nàng bây giờ tràn ngập “thiên tai”. Thống lĩnh cấm quân trung thành tận tụy với ngài còn kinh khủng hơn, luôn tìm mọi cách để tiếp cận và bò lên giường ngài. Vị hoàng đệ cũng chẳng chịu thua kém, từ rắp tâm tìm kế hãm hại ngài cướp lấy ngai vị giờ đây đã chuyển âm mưu sang đoạt lấy địa vị trong hậu cung của ngài. Mọi chuyện sai trái cứ thế tiếp diễn, khiến cho cuộc sống của ngài bị xoay chuyển và thậm chí thay đổi hoàn toàn mọi thứ xung quanh, làm cho ngài bối rối, sợ hãi, lại mờ mịt. Ngài muốn truy ra chân tướng của mọi việc, nhưng luôn có một thứ gì đó ngăn cản. Cuối cùng, sự thật lại khiến cho người ta choáng váng. Đánh giá Bộ truyện này rất hay. Tình tiết nhẹ nhàng, nhịp độ truyện cũng chậm rãi, cực kì thích hợp đọc giải trí. Truyện lấy bối cảnh cổ trang nhưng lại không mang cảm giác quá nặng nề, tuyến nhân vật cũng vừa phải hợp lý, dễ nhớ dễ hiểu chứ không phải một kinh thành người làm chức này chức nọ đọc mà loạn. Những khúc đầu của truyện đọc rất vui, cách kể và những lời “phun tào” của vị hoàng đế đều hài hước và đáng yêu. Tuy rằng truyện hoàng đế có chút vạn nhân mê nhưng nhìn chung không ảnh hưởng mấy đến độ hay của truyện. Bộ truyện này là bộ phải đọc đến cuối cùng. Nếu nói do nội dung quá xuất sắc thì chưa truyện chưa đủ, nếu nói do có tình tiết lật ngược thế cờ thì lại đúng. Thật sự lúc đọc đến đoạn cuối tôi chỉ có thể trố mắt té ngửa mà thôi. Kết thúc thật sự quá bất ngờ, từ những tag truyện mập mờ lấp lửng rồi bối cánh của truyện làm cho tôi như bị dắt mũi từ đầu đến cuối. Tuy nhiên khi tác giả giải thích về sự thay đổi bất thình lình này vẫn cón hơi gượng gạo chưa thể thỏa mãn được tôi. Chung quy, bộ truyện này mọi người phải đọc và tự mình cảm nhận thì sẽ có nhiều cảm xúc hơn, tôi cực lực đề cử. .Jeanne *** [Cảnh báo spoil] Đây là câu chuyện cực kì bi ai của một vị hoàng đế, khi mà vừa bị té đập đầu tỉnh dậy lại nhận ra... Hoàng hậu đoan trang hiền thục trước kia tuy vẫn đoan trang hiền thục nhưng còn cao hơn, to hơn, tráng hơn hoàng đế hắn... Ái phi đẹp hết phần thiên hạ tinh thông cầm kì thi họa ca múa nhạc hiện vẫn là ái phi đẹp hết phần thiên hạ...chỉ là ca múa đượm mùi thảm họa. Thống lĩnh cấm quân trung thành tận tâm đáng tin tưởng vẫn trung thành tận tâm... chỉ là bây giờ nói câu gì cũng đều ám chỉ muốn lên long sàng cùng hắn "tâm sự". Hoàng đệ dã tâm bừng bừng mưu đồ phản loạn vẫn là hoàng đệ dã tâm bừng bừng như trước...tuy rằng mưu đồ của nó chuyển từ cái ghế hắn đang ngồi sang cái giường của hắn... Hoàng đế cảm thấy a, thế giới này có gì đó không đúng rồi >◇<
Thụ bộ này là điển hình cho hình tượng đế vương thụ của lòng tui nạ ???? Một người dù yêu đến chết đi sống lại vẫn giữ vững được lí trí và trách nhiệm của một hoàng đế. Đủ cường, đủ khí thế! Tình yêu của hắn dành cho y rất ít biểu hiện bằng lời nói, nhưng chỉ cần những hành động của hắn đã đủ cho thấy hắn yêu y nhiều đến nhường nào. Khi y "chết" đi vì bảo vệ hắn, lòng hắn cũng run rẩy theo. Nhưng y đã nói y muốn nhìn thấy hắn trở thành minh quân, muốn hắn tiếp tục phát triển đất nước giàu mạnh, muốn hắn lưu tên sử sách. Vậy nên hắn giữ lí trí, tỉnh táo xử lí chính sự...thế nhưng đâu ai biết được, đâu ai thấu được... tâm hắn đau đến nhường nào, lại bi đến nhường nào... Nói về thụ mà không nhắc đến anh công là một thất sách lớn. Công là người tốt nhất, thích hợp nhất, quang minh chính đại nhất ở bên thụ. Mọi người đoán ra ảnh là ai chưa nào? Chính là vị hoàng hậu đoan trang hiền thục nhưng lại cao hơn, to hơn, tráng hơn hoàng đế đó ???????? Công vốn không phải người của thế giới này. Y xuyên qua đây vì một nhiệm vụ tìm người. Thế nhưng thời gian dài ở bên cạnh hoàng đế, y yêu hắn tự bao giờ. Hắn thông minh, hắn lí trí, hắn kiêu ngạo, hắn trách nhiệm...mọi thứ của hắn đều hấp dẫn y. Nhưng y không thể ở lại! Thật sự không thể! Y biết điều đó, nên y dùng mạng của mình đổi mạng của hắn, đảm bảo hắn an toàn, và y trở về nơi y thuộc về Trời cao thương tình, để cho hoàng đế có thể xuyên về gặp lại hoàng hậu của mình. Dù ở đó họ không còn là đế vương, đế hậu. Nhưng họ tìm thấy nhau, được bên nhau, hạnh phúc như thế vậy là đủ... "Đời trước, ta vì thiên hạ bỏ quên người... Đời này chỉ nguyện làm bạn với người trọn kiếp, đi khắp ngõ ngách giang sơn tươi đẹp. Đời này, ta vì ngươi khuynh tẫn thiên hạ." Mà mọi người có thể yên tâm là truyện chỉ ngược một khúc thụ nghĩ công đã chết thôi. Còn lại đọc cực hài mà cực moe nhá  ???? Phiên ngoại còn siêu cute! Đề cử nhiệt liệt *tung bông* *tung hoa* Mời các bạn đón đọc Trẫm Luôn Cảm Thấy Có Gì Đó Không Đúng của tác giả Thanh Sắc Vũ Dực.

Nguồn: dtv-ebook.com

Xem

Môi Anh Đào - Khương Chi Ngư
Lần đầu tiên Tô Khả Tây gặp Lục Vũ, là năm cô mười bảy tuổi. Khi ấy là học kỳ đầu của lớp mười một, nhà trường có tổ chức một buổi tham quan ngoại khóa. Khi đến địa điểm tham quan, Tô Khả Tây lại không nhớ vị trí xe của lớp mình ở đâu. Kết quả là cô đi nhầm lên xe của lớp khác, cũng nhờ vậy mà gặp được Lục Vũ. Lại nói, Tô Khả Tây ở trường Gia Thủy thường cùng bạn thân của mình đi đánh nhau khắp nơi, vì vậy cô rất rất rất thiếu sự rụt rè mà một thiếu nữ thường có. Lần đầu gặp Lục Vũ, Tô Khả Tây đã bị vẻ ngoài đẹp trai và khí chất hơn người của anh hớp hồn. Cô hỏi anh vị trí xe lớp mình, khi đi còn không quên hôn trộm Lục Vũ một cái. Tô Khả Tây và Lục Vũ học khác lớp nhau, nhưng điều đó không ngăn cách được tình yêu "nhất kiến chung tình" của cô dành cho anh. Tô Khả Tây theo đuổi anh một cách nhiệt tình, nhưng đổi lại Lục Vũ lại từ chối cô thẳng thừng. Anh lấy cớ không thích con gái tóc dài, tuy rằng anh chỉ viện cớ nhưng Tô Khả Tây thực sự cắt tóc ngắn. Trước sự theo đuổi đầy kiên trì của cô, anh cũng đã chấp nhận tình cảm ấy. Cả hai ở bên nhau một năm, thì đột nhiên Lục Vũ lại biến mất. Anh không nói không rằng mà chuyển trường, thậm chí đổi cả số điện thoại, không ai có thể liên lạc được. Anh giống như bốc hơi khỏi thế giới này vậy, Tô Khả Tây không thể gặp anh lần nào. Mãi đến khoảng hai tháng sau, Tô Khả Tây tình cờ gặp lại Lục Vũ trong bệnh viện. Thời gian không lâu gì mấy, nhưng cô cảm thấy anh rất khác khi xưa, giống như là hai người khác biệt vậy. Lục Vũ giống như cố tình tỏ ra xa cách, không muốn có quan hệ gì với cô, nhưng Tô Khả Tây làm sao có thể để yên được. Lục Vũ lùi một bước, cô liền tiến hai bước, để xem xem anh có trốn được cô hay không? Mời các bạn đón đọc Môi Anh Đào của tác giả Khương Chi Ngư.
Nương Tử, Ta Yêu Em - Xích Ma ĐL
Về vấn đề ‘Phá vỡ bối cảnh lịch sử’, Truyện được mượn bối cảnh đất nước Đại Việt trong những năm đầu thời vua Lê Thánh Tông. Lưu ý nho nhỏ là mình chỉ ‘mượn’ bối cảnh thôi, hình tượng nhân vật, các sự kiện xảy ra trong truyện đều là do sự hư cấu mà nên. Sở dĩ có dòng lưu ý này là để cho các bạn dễ hình dung được cảnh đất nước khi nhân vật xuyên không về quá khứ, hoàn toàn không lấy Lịch Sử của đất nước làm nền móng nha. Nên nếu các bạn thấy những tình huống, nhân vật như vua, hoàng tử, công chúa,… hay những địa danh, vùng miền, trang phục không giống, không có thật trong lịch sử triều đại Hậu Lê thì là vì mình đã hư cấu toàn bộ, không hề có giá trị thực tế nhé ^^ Lục Tiếu Trình: “Quận chúa, ngươi vì sao vẫn khăng khăng đòi lấy ta? Dù sao ta…” Lê Hinh: “Ý ta đã quyết, ngươi đừng hòng ngăn cản.” Lục Tiếu Trình: “…” ~o0o~ Lục Tiếu Trình: “Ngươi ngày đó biết ta là nữ nhi, sao vẫn quyết định…” Quyết định đâm đầu vào vậy a? Lê Hinh: “Vì sao tướng công là nữ nhi, ta lại không thể cưới? Nếu không phải ta làm vợ của ngươi, thì đừng hòng là người khác.” “…” “Còn chuyện gì thắc mắc?” “Nương tử, ta yêu em!” Mời các bạn đón đọc Nương Tử, Ta Yêu Em của tác giả Xích Ma ĐL.
Năm Tháng Vô Định - Gặp Em Ngày Xuân Phân - Dư Lạc Thuần
Tuổi trẻ, họ có những bồng bột, háo thắng, và phạm sai lầm. Ba người bọn họ: Một lạnh lùng, một điềm tĩnh, một hào hoa, bọn họ phong lưu, trăng hoa, thật tâm yêu một người phụ nữ là chuyện nực cười nhất thiên hạ. Vậy mà ông trời lại se duyên cho họ, tưởng chừng hạnh phúc là mãi mãi nhưng rốt cuộc lại khiến ba người phụ nữ ấy tổn thương sâu nặng.  "Ba người đàn ông chúng ta, đều theo đuổi người phụ nữ của riêng mình... cuối cùng lại làm họ tổn thương." *** Trong một lần truy sát, hắn vô tình gây tai nạn làm một gia đình chết thảm. Trước khi chết, người cha đã van nài hắn cứu con mình. Kể từ đó hắn nhận nuôi cô.  Một ông trùm nguy hiểm nhất thế giới lại cưng chiều cô như bảo vật. Hắn muốn, cô không bao giờ biết được sự thật về cái chết của bố mẹ mình. Nhưng cây kim trong bọc cũng có ngày lòi ra, hắn làm sao có thể giấu được bí mật cả đời. Cô căm hận hắn mà bỏ đi, hắn điên cuồng tìm kiếm nhưng đều thất bại. 5 năm sau, cô trở thành cảnh sát tài giỏi, hắn là mục tiêu của cô! Trong đầu cô chỉ có hai lý do sống: 1, tống hắn vào tù. 2, khiến hắn phải đau khổ cả đời. Một vòng lẩn quẩn yêu hận suốt mười bốn năm, sủng có ngược có. Đối với hắn cô là bảo vật, còn đối với cô, hắn là kẻ thù giết cha mẹ không đội trời chung. *Xuân phân, theo lịch Trung Quốc cổ đại, là điểm giữa của mùa xuân,  nó là một trong hai mươi tư tiết khí trong nông lịch và tiết khí này bắt đầu từ điểm giữa(20-21/3) mùa xuân. *** Khi Diệp Dao còn nhỏ, được An Thực lấy họ mình đặt cho cô, gọi là An Dao. Đối với cô, An Thực vừa là ân nhân vừa là người thân, nên cô rất quý mến hắn. Có lần Lăng Nghị hỏi “An Thực, cậu cảm thấy cô bé này thế nào?” Hắn điềm nhiên đám “Dễ nuôi!” Lăng Nghị lại hỏi “Nghe nói hai người rất ít nói chuyện?” An Thực lườm anh một cái “Chuyện nhà tôi cậu quan tâm làm gì?” “À...chuyện-nhà-cậu? Được được, người ngoài như tôi không nên tìm hiểu nội tình sâu bên trong.” Lăng Nghị lại giở giọng gian tà ra. Thật ra, đa phần, hắn và cô rất ít khi gặp mặt trong nhà, nhưng chỉ cần hắn ở nhà cả ngày, An Dao sẽ liên tục làm phiền, nói rất nhiều. Những ngày đầu hắn cảm thấy rất phiền phức nhưng dần dần cũng thấy quen. Buổi sáng trước khi đi học, cô cùng An Thực dùng buổi sáng “Chú à, sắp tới ngày họp phụ huynh.” Khi An Thực đăng ký nhập học tiểu học cho An Dao, đã dùng thân phận người giám hộ duy nhất. Thấy An Thực trầm ngâm không trả lời, cô hiểu chuyện nói tiếp “Nếu chú không muốn đi cũng không sao đâu. Cháu sẽ nhờ chị Tố Nghi.” ... Mời các bạn đón đọc Năm Tháng Vô Định - Gặp Em Ngày Xuân Phân của tác giả Dư Lạc Thuần.
Mỹ Nhân Khó Gả (Mỹ Nhân Nan Giá) - Thị Kim
Thân là kinh thành đệ nhất mỹ nhân, vậy mà lại không ai thèm lấy? *** Một số cuốn sách của tác giả Thị Kim: Mỹ Nhân Khó Gả (Mỹ Nhân Nan Giá) tựa xuất bản Đệ Nhất Mỹ Nhân Trầm Hương Tuyết May Mắn Gặp Lại Khi Chưa Gả Chỉ Yêu Mình Em Châu Viên Ngọc Ẩn Cỏ Dại Ba Con Uyên Ương, Một Đôi Lẻ Thâu Trọn Gió Xuân Tình Bất Yếm Trá ... *** Người ta vẫn hay nói có duyên nhất định sẽ có phận, dù đó là lương duyên hay nghiệt duyên. "Mỹ nhân khó gả" sẽ cho ta thấy một mối lương duyên có tránh cũng khó lòng tránh được, càng tránh càng vướng sâu hơn vào lưới tình. Cung Khanh được mệnh danh kinh thành đệ nhất mỹ nhân, nhan sắc tuyệt trần lại là con gái rượu của Thượng thư đương triều nhưng nàng không mang chí lớn vào cung, chỉ mong tìm một người chồng có thể trọn đời chỉ có mình nàng. Vậy thì cớ gì mọi mối hôn sự mà mẫu thân tìm cho nàng đều không thành? Nhân tố ngầm cản trở Cung Khanh đi lấy chồng là Mộ Thẩm Hoằng- thái tử đương triều. Với vẻ ngoài "Đá kết như ngọc quý, thân tùng như ngọc xanh. Vẻ tươi riêng một cõi, thiên hạ chẳng người tranh"cùng sự tài hoa của đấng quân chủ tương lai, Mộ Thẩm Hoằng là mơ ước của bao cô gái trong thiên hạ. Nhưng vị thái tử cao cao tại thượng lạnh lùng uy vũ này trước mặt Cung Khanh làm ra biết bao nhiêu trò vô sỉ trêu chọc để nàng tức giận đến nỗi không nói nên lời. Thử hỏi có ai dám đến cửa cầu hôn cô gái mà thái tử lăm le không? Đáp án chắc chắn là không dám rồi. Cách vài ngày Mộ Thẩm Hoằng lại sai người mang đến cho Cung Khanh quà biếu với lí do "rất chính đáng" khi là chiếc nhẫn hắn vẫn hay đeo, khi là chậu mẫu đơn "sát cánh bên nhau" ai còn gan lớn đi hỏi cưới nàng nữa. Làm lỡ mất mối hôn sự với tân khoa trạng nguyên Thẩm Túy Thạch, phá mất hôn sự với Tả vệ tướng quân Nhạc Lỗi, đến khi Cung Khanh được ban hôn cho Duệ Vương thì Mộ Thẩm Hoằng ra chiêu cuối mang Cung Khanh về - Cung Khanh mang mệnh Mẫu nghi thiên hạ ắt phải lấy thái tử đương triều, nhờ phụ hoàng ban hôn gấp. Trong vòng xoáy này, Cung Khanh chạy đâu cho thoát, Cung Khanh chưa bao giờ ngờ rằng chuyện hôn nhân của mình lại trắc trở thế. Nàng muốn lấy người một lòng một dạ với nàng nên đã trốn tránh thái tử, trốn sự theo đuổi và quan tâm ( nhưng không thoát được :)) và nàng còn băn khoăn về chàng trai đeo mặt nạ Trừ tà đã cứu nàng đêm Nguyên Tiêu- người hẹn nàng khi gặp lại hắn sẽ cùng nàng viết nên một "giai thoại phong lưu", hắn là ai? Đọc "Mỹ nhân khó gả" cho ta thấy rõ ràng yêu là phải ra tay giành về như thái tử Mộ Thẩm Hoằng, bày thiên la địa võng tóm gọn giai nhân vào lòng. Bên cạnh đó truyện còn chứng minh cho một câu nói bất di bất dịch trong tác phẩm cung đấu "tự tìm đường chết", như cô cháu gái Tiết Giai của hoàng hậu hay Cửu công chúa ngông nghênh bất trị, tất cả đều có kết cục bi thảm, mình ác tâm đến mức có thể thốt ra "đáng đời lắm" . Một hồi gió tanh mưa máu chốn cung đình, những mưu mô và hận thù đặc sắc càng minh chứng cho sự thông minh tài trí của Cung Khanh và Mộ Thẩm Hoằng cũng như tình cảm bền vững của hai người. Với hài hước đáng yêu của Cung Khanh hay sự vô sỉ bất chấp của Mộ Thẩm Hoằng, mình chắc chắn đây là lựa chọn thích hợp để đọc giải trí tìm tiếng cười cũng như tìm vị ngọt ngào nhẹ nhàng nhưng lưu luyến. -- - Trích đoạn trong truyện: Cung Khanh ngái ngủ mở mắt, nhất thời tưởng mới sáng, theo thói quen định vươn vai, kết quả trong lúc đưa mắt nhìn thấy một người tuấn duật đoan trang, động tác duỗi người cứng đờ, suýt thì gẫy eo. Nàng đang nằm trong phòng lò sưởi của hắn, mà hắn thì đoan chính đàng hoàng ngồi trước bàn, tay cầm sách mà mắt nhìn nàng, cười như có như không, dịu dàng mờ ám. Lúc này nàng mới nhớ ra chuyện say rượu, liền ngồi dậy cáo lỗi, “Thần nữ thất lễ, thỉnh điện hạ thứ tội.” Hắn đi về phía nàng, hơi khom lưng, nụ cười ôn hòa nho nhã tuấn tú, giọng điệu ân cần quan tâm: “Cung tiểu thư có chỗ nào không thoải mái không?” Khoảng cách này hình như gần quá, giờ mà đứng dậy xỏ giầy sẽ chạm phải cằm hắn….. Nàng không thể làm gì khác hơn là lặng lẽ ngửa đầu ra sau, vô cùng xấu hổ hỏi: “Tại sao thần nữ lại ở chỗ này?” Hắn cười híp mắt nhìn nàng, “Sau khi nàng say, kéo ta không buông, đòi ta đưa nàng đến đây.” Cung Khanh: “…." Không thể nào, điện hạ. Dù ta uống say cũng sẽ không mất lý trí đến thế. Hắn cười cười nhìn nàng, ý hỏi vậy ý nàng là sao? Nàng né tránh ánh mắt sáng quắc của hắn, đột nhiên kinh ngạc phát hiện hắn cầm ngược sách! Điện hạ, vừa rồi ngài thật sự đọc sách sao? Ngài lấy quyển sách để che giấu chuyện ngắm ta đúng không? Trong nháy mắt, mặt nàng đỏ bừng, vội lách qua một bên, ý định xỏ giầy thoát khỏi chốn thị phi này. “Nàng vừa tỉnh rượu, đừng vội đi, sẽ chóng mặt đấy.” “Thần nữ quấy rầy đã lâu, vạn phần sợ hãi, đa tạ điện hạ chiếu cố.” Hắn dùng quyển sách cầm ngược ngăn cản nàng, nghiêm mặt nói: “Cung tiểu thư, có chuyện này ta muốn nói với nàng.” “Điện hạ mời nói.” “Vừa rồi, khi nàng say rượu, tay đã lần mò vào đây.” Hắn vỗ ngực, hiện trường gây án của nàng. Cung Khanh giật thót người, lập tức quả quyết phủ nhận: “Không thể nào.” Hắn nhíu mày: “Ý Cung tiểu thư là ta đang nói láo?” Nàng vội nói: “Thần nữ không dám. Có lẽ là điện hạ đọc sách sinh ảo giác, thần nữ tuyệt không dám mạo phạm điện hạ, cho dù có say rượu, cũng một lòng kính sợ điện hạ, tuyệt không dám làm ra hành động đấy.” Hắn: “…” Không nhân chứng liền chối phăng đúng không? ----- Cung Khanh nghiêm mặt nói: “Thái tử điện hạ trăm công ngàn việc, Thái phi đã có thần nữ chăm sóc, thỉnh điện hạ yên tâm.” Tiễn khách sao? Hắn cười cợt, “Hôm nay ta không bận.” “Vậy nếu ngày mai điện hạ bận thì không cần tới, thần nữ hầu hạ Thái phi là đủ.” Mộ Thẩm Hoằng vuốt vuốt mi tâm: “Nếu ngày mai bận…” Dừng một chút, hắn nghiêm mặt nói: “Ta sẽ tới một lần, nếu không bận thì … sáng trưa tối ba lần, Khanh muội muội thấy thế nào?” Cung Khanh: … Được, ngươi thắng. -- -- - Đầy tháng Mộ Doanh, Mộ Thẩm Hoằng đại xá thiên hạ. Tổ chức đại yến quần thần ở Sướng Xuân Uyển, cho các quan nghỉ ba ngày. Cung Khanh lén hỏi: “Có phô trương quá không?” “Trẫm luống tuổi mới có con gái rượu, vui thế có gì lạ?” Cung Khanh phì cười, “Hoàng thượng luống tuổi rồi sao?” “Nàng tra sử đời trước đi, hoàng đế bằng tuổi trẫm con trai đã biết đi từ lâu rồi.” Cung Khanh cười không dừng được: “Vậy tại sao ngài…?” Nàng ngượng không dám hỏi hết câu. Hắn cười: “Không phải là vì chờ nàng sao, vì nàng mà thủ thân như ngọc.” Nàng cười tươi như hoa, “Không tin.” -- -- - Review by #Hạ_Tịch Dung Hoa - facebook.com/ReviewNgonTinh0105 Bìa: #Họa Gian Phi *Hình ảnh chỉ mang tính chất minh họa Cre pic: Google/huaban   Mời các bạn đón đọc Mỹ Nhân Khó Gả (Mỹ Nhân Nan Giá) của tác giả Thị Kim.