Liên hệ: 0912 699 269  Đăng nhập  Đăng ký

Nhất Kiếm Sương Hàn

Nhất Kiếm Sương Hàn là bộ truyện cổ đại mới hoàn thành gần đây nhất của Ngữ Tiếu Lan San. Bút lực của cô đã phát huy được cái thế mạnh trong việc viết đề tài phá án. Nhất Kiếm Sương Hàn, một nhát chém sương lạnh, là cái lạnh của Vân Ỷ Phong mỗi khi độc phát, hay cái lạnh lùng của nhân tâm con người? Giới thiệu nội dung: Tiêu vương Quý Yên Nhiên là một người tao nhã thanh thoát, lại còn có võ công cao cường. Bao nhiều người ngưỡng mộ đều tự suy đoán rằng, một vị hoàng tộc cao quý, phong lưu như Tiêu vương, ý trung nhân chắc chắn cũng sẽ là một người tài tình, có thể lên được phòng khách, xuống được phòng bếp, tinh thông mọi thứ, như vậy mới có thể cầm sắt hoà minh cùng vương gia. *** [Review] Nhất Kiếm Sương Hàn: Chuyện xưa ai tỏ, tình – lý gian nan by Miriki Takato   Nhất Kiếm Sương Hàn hình như là bộ mới hoàn thành gần đây nhất của Ngữ Tiếu Lan San (?), trong lúc ngán anime nhưng đói truyện đam thì tình cờ tìm được trên Wikidich, thế là ngồi đọc miệt mài bản edited tới chương 131, xong nhảy qua luôn CV xong bộ truyện. Không hơn 200 chương như mỗi bộ trong hệ liệt Kỳ Ba, nhưng lại thấy gãy gọn và súc tích hơn hẳn. Bút lực của bà Tiếu trong bộ này lên tay hẳn, phát huy được cái thế mạnh trong việc viết mấy đề tài phá án, vốn là lý do mình thấy Đồng Quy hay. Công nhận, nếu ai đã đọc Đế Vương Công Lược, Đồng Quy hay Nhất Kiếm Sương Hàn thì chắc sẽ đọc không lọt nổi mấy bộ cổ trang đầu tay của bà San.   Công là vương gia Quý Yến Nhiên, tướng quân bách chiến bách thắng (nghe đồn), oai phong uy vũ nhưng thật ra cũng là người nói dối không ngượng mồm, lần đầu công thụ gặp mặt cũng đã lừa gạt người ta tới lương tâm cắt rứt sau đội vợ lên đầu, cả mẹ cũng dâng lên cho người ta. Thụ là Vân Ỷ Phong, môn chủ của tổ chức tình báo duy nhất trong giang hồ là Phong Vũ Môn, võ công cũng nằm ở hạng cao, lâu lâu còn vượt mặt anh công, chỉ là cái thân trúng độc nên tiều tụy suốt ngày ho ra máu, lạnh lạnh nóng nóng không ngày yên ổn. Hai người gặp nhau qua một phi vụ làm ăn, tìm lại ngọc Xá Lợi mất tích, lại vô tình đụng trúng âm mưu tạo phản, cũng lại vô tình moi ra được tầng tầng bí ẩn, một cọc chuyện xưa. Cách mà bà San thắt nút rồi gỡ ra vấn đề xuyên suốt truyện rất nhất quán, từng vụ án nhỏ đều liên quan đến kết quả và chủ mưu sau màn, không thừa một bí ẩn nào chưa giải quyết. Hồi đầu mình còn nghĩ bà San quên mất cái xác trong giếng hay tiên sinh dạy bài đồng dao, nhưng rốt cuộc về cuối được giải khai đầy đủ. Nói thẳng ra thì vụ thứ nhất và hai khá nhàm chán do mô típ này mình đọc khá nhiều trong mấy phim phá án rồi (bị nhốt trên núi/đảo và dùng bài đồng dao dự án cái chết), cũng chỉ ráng lết cho xong nhưng vì công thụ tương tác khá thú vị, hai người ở hai thế cân bằng chả ai bị áp đảo nên đọc rất thích. Truyện ghi là chủ thụ nhưng mình thấy khắc họa nội tâm công lại nhiều hơn. Trong hai vụ án đầu thì công có vẻ hơi xiu xiu lòng rồi. Ban đầu là lương tâm cắn rứt nên ráng chăm sóc người kia nhiều tí, sau hồi lại thành nghiện, cái gì cũng dâng cho người ta, hồi sau lại dâng cả chân tình và tính mạng. Ai bảo bà San hay sủng thụ, chứ mình thấy bộ này bả là sủng công mới đúng. Công tài giỏi, âm mưu tuy vẫn còn thua thiệt nhưng cũng suy nghĩ thấu đáo và nhanh chóng, lại rất cưng chiều Vân môn chủ. Ảnh cũng được hoàng huynh yêu quý, mẫu phi yêu quý, cả hoàng gia chẳng đấu đá gì nhau dù có thể vẫn kiêng kị nhau. Mình thích những truyện có huynh đệ hoàng thất tuy kiêng kị nhưng vẫn yêu quý, thực tâm đối đãi, chứ không phải những truyện bốn bề đều người xấu, chỉ công thụ là người tốt. Thân thế thụ thì tội khỏi nói, tự nhỏ bị bắt đi thử trùng độc 20 năm, tới lúc thoát ra thì ôm thân tàn sống sót. Nội tâm thụ ban đầu không được diễn tả quá rõ ràng, nhưng càng về sau, nói một câu tả nhẹ đã đủ xuyên tâm. Môn chủ một tổ chức tình báo nào có dễ tin vào một lời hứa nhỏ của Vương gia, nhưng chỉ vì một dòng trong sách cổ, một khát cầu cá nhân được trợ giúp tướng tài mà đồng ý, sau lại vì tham luyến chút ôn nhu từ người khác. Không cha không mẹ, bị người khác lấy thân nuôi cổ, vậy mà không trách không oán, vẫn có thể lớn thành một thân vô ưu vô lo lúc nào cũng chăm sóc cho đệ tử, để tâm tới người khác và thế sự giang hồ. Vân Ỷ Phong muốn sống, nhưng vô thức lại nghĩ sống thêm một hai ngày thì sống làm chi. Tâm niệm vô thức từ bỏ, lại từ khi gặp Quý Yến Nhiên mà vô thức hy vọng chỉ sống thêm một, hai ngày. Từng chút thay đổi nhỏ trong Vân Ỷ Phong được tinh tế lột tả qua chỉ hai, ba câu ngắn nhưng cũng đủ để xót xa, nghĩ đến ngày Vân Ỷ Phong thật sự bỏ mạng, mình còn chẳng kiềm lòng nổi, huống chi là Vương Gia. Tuy rằng trúng độc là cái mô típ ngược tâm gần như là nhàm chán của bà San, nhưng lần nào cũng làm mình thấp thỏm. Nếu bà San chỉ toàn tập trung vào những câu ngược tâm thì chắc chắn mình sẽ không cảm thấy đau lòng. Bởi vì Vân Ỷ Phong lúc nào cũng cười đùa, cũng tỏ vẻ như không sao, châm chọc rồi tính kế, nhìn thấu rồi lừa gạt, một bộ nhẹ tựa lông hồng mà mình mới cảm thấy xót cho y tới vậy. Những lúc Ỷ Phong chỉ dựa nhẹ vào lồng ngực Yến Nhiên, vô tâm gảy những khúc đàn sói nghe cũng chạy, người người khóc than, xuống bếp hầm nồi canh gà khiến anh công ăn vào nằm giường hết ba ngày, hài hước một thoáng rồi khi nghĩ đến những tâm tư của y thì lại đau lòng. Càng đến cửa tử, người ta càng chỉ muốn tìm chút lạc thú cuộc đời để tiếp tục ý chí sinh tồn. Viết mười bảy mười tám trang di ngôn, độc phát tác tới giai đoạn cuối thì mất trí, nghĩ nghĩ mình đang sống những ngày yên ổn dưới mái nhà tranh, khóc nháo đòi được đưa về nơi của Yến Nhiên, nơi có lão Thái Phi để hưởng chút tư vị có mẹ cuối cùng. Càng nhìn càng chẳng thấy được Phong Vũ Môn chủ tiêu diêu tự tại, một bộ cười nói hiền hòa ngày nào, chỉ còn lại là một người đang sợ mình chẳng còn nhiêu ngày để sống. Độc giả đã xót xa tới vậy, nói sao Quý Yến Nhiên không xót xa? Một thân ôm người trong lòng, nhẹ nhàng lau nước mắt cho y xong hắn cũng tìm một chỗ khác, lặng lẽ ngồi khóc. Những lúc đó, Vân Ỷ Phong không còn tiêu diêu tự tại, Quý Yến Nhiên cũng không còn hào khí uy vũ của một tướng quân, chỉ còn bóng hình hai người đang đứt tâm đứt ruột thương nhau. Yến Nhiên nói: Xin lỗi, ngay cả lời thề cộng sinh cộng tử cũng chẳng thể làm với ngươi. Vì giang sơn này còn cần ta. Vân Ỷ Phong cũng tán thành, lại càng thích hắn làm vậy. Yến Nhiên tự nhủ, không thể cộng sinh cộng tử, nhưng nếu có thể cứu ngươi, dù có mất mạng, dù có bị tính kế, dù chỉ 1% hy vọng, ta vẫn sẽ đi. Mình thích Quý Yến Nhiên vô cùng không chỉ vì anh rất thê nô, đội vợ lên đầu, mà anh rất lý tính. Không như một cọc chuyện xưa vì nhi nữ thường tình mà gây họa tới đời sau, Yến Nhiên đem chuyện giang sơn lên đầu, từng bỏ đi Huyết Linh Chi cứu mạng người thương mà bảo vệ đất nước. Tình và lý, Yến Nhiên biết phân nặng nhẹ, biết người trong lòng sẽ mong mình làm gì, càng biết chịu đựng nỗi đau và sẳn sàng gánh vác tội lỗi. Mình chẳng thể nào thông cảm được cho Lư tường quân, cũng không thông cảm được cho Tạ Hàm Yên. Nếu tiên hoàng vì xét nặng nhẹ, thì hai người trên lại vì cá nhân mà không ngại gây họa. Vì tình thì đúng, mà lý thì sai. Vì một cọc chuyện xưa, oán thù không rõ mà hại bao nhiêu người hai mươi năm sau, mà chuyện mình xót nhất lại là hại mất đi mạng sống của một thiếu niên kỳ tài có thể làm bao nhiêu chuyện lớn: Giang Lăng Phi. Giang Lăng Phi, một nhân vật phụ có thể không ai để ý, chỉ là bằng hữu chí cốt của Quý Yến Nhiên, nhưng cũng lại là tam thiếu gia của nhà họ Giang, một kỳ tài có thể làm võ lâm minh chủ. Cả đời vì nghe theo Tạ Hàm Yên mà làm nhiều sai trái, nhưng cũng nhất quyết không xuống tay với Yến Nhiên, với hoàng đế để thẹn với lòng. Thiếu niên kỳ tài cuối cùng biết được mẹ không phải mẹ, cha không phải cha, để rồi lấy thân che tên, cứu bạn khỏi địa cung, cười một cái xin lỗi trong bụi đất mù mịt. Chưa khi nào mình đọc truyện bà San mà lại xót cho một người chết tới vậy. Nhất Kiếm Sương Hàn, một nhát chém sương lạnh, là cái lạnh của Vân Ỷ Phong mỗi khi độc phát, hay cái lạnh lùng của nhân tâm con người? *** Giờ Tý, hoàng cung. Tháp bạch ngọc nguy nga tráng lệ, ngọc Xá Lợi Phật mơ hồ phát sáng. Vạn vật tĩnh lặng, trong ngự hoa viên chợt loé lên một bóng đen. Thị vệ đi tuần tra khựng lại, tay phải cảnh giác chạm vào bên hông, chỉ tiếc còn chưa rút được trường đao ra khỏi vỏ, nửa người đã khẽ run lên, trong giây lát đại não tràn ngập lạnh lẽo, tựa như rơi vào một hầm băng vô tận, nỗi sợ hãi cũng đông kết trong đáy mắt. Nơi duy nhất còn sót lại độ ấm, là cái cổ đang ồng ộc tuôn trào máu tươi. Tận cho đến trước khi chết, hắn vẫn mờ mịt băn khoăn về một mảnh trắng xoá vừa rồi kia. Thật sự... là tuyết sao? - Đại Lương Quốc, hiệu Thiên Nhân năm thứ chín. Thời tiết cuối thu dần trở lạnh, cũng không biết rốt cục Phong Vũ môn này nghĩ gì, lại thiết kế đại sảnh đón khách ngay bên cạnh một khe suối âm u hẻo lánh, gió Tây Bắc thổi như rít gào, quanh núi tứ phía sương giăng, lá khô bay loạn thiếu điều bay thẳng vào mặt khách quý trong sảnh. Hạ nhân ở bên tươi cười nhắn nhủ: "Mời khách nhân lại đây uống chén rượu, môn chủ nhà ta đang trên đường tới rồi, rất nhanh sẽ đến, rất nhanh sẽ đến thôi." Quý Yến Nhiên hơi nhướn mắt, nhìn ra chiếc kiệu mềm màu trắng đang run rẩy loạng choạng với tốc độ rùa bò giữa lưng chừng núi. Phong Vũ môn thanh danh hiển hách, thường xuyên có người dâng bạc tới cửa cầu kiến, chính vì nơi này là nguồn tình báo lớn nhất trong giang hồ, từ chuyện bảng hiệu của chính phái này bị trộm, sư muội trong Ma giáo kia đi lạc, cho đến quản gia của phú hộ nọ trộm tiền bỏ trốn, chỉ cần đưa ra mức giá xứng đáng thì đều có thể mua được mọi hành tung tin tức từ đây, nhìn chung việc kinh doanh rất phát đạt. Bởi có chuyện cần nhờ cậy, Quý Yến Nhiên kiên nhẫn chờ đợi, hay chí ít thì dáng vẻ cũng rất có kiên nhẫn. Nửa canh giờ sau, chiếc kiệu mềm rốt cục cũng đến cuối sơn cốc, hạ nhân như trút bỏ được gánh nặng, vội vàng tiến lên vén màn kiệu, cung kính nói: "Môn chủ." Quý Yến Nhiên ngồi cạnh bàn, không nhanh không chậm tiếp tục uống rượu, trong khi mấy tên tuỳ tùng theo sau lại có phần sốt ruột, trộm bàn tán vị Phong Vũ môn môn chủ này nhất định là không tầm thường, ánh mắt không khỏi ngó theo ra, cũng muốn nhìn thấy bộ dạng người trong kiệu một chút. Vân Ỷ Phong nói: "Đã để chư vị đợi lâu." Hắn trời sinh ngoại hình đẹp mắt, ý cười luôn treo trên khoé miệng, một thân gấm hoa sa y khoan bào đại tụ đứng giữa núi rừng trong gió thu, y như một vị thần tiên phong lưu. Có điều, vị thần tiên này thoạt nhìn không cao lớn lắm, lại còn chưa nói được mấy câu đã rút khăn tay ra che miệng ho khan hết nửa ngày. (*khoan bào đại tụ: áo bào, thân dài tay rộng—y phục của giới quý tộc nhà giàu) Tuỳ tùng Quý phủ trộm nghĩ, ho là phải thôi, thời tiết quái thai lại đi ăn mặc như thế, đến tráng hán mổ heo bên đường còn chả chịu nổi, vậy mà cũng không biết quấn thêm cái chăn lông để giữ ấm. Quý Yến Nhiên ân cần hỏi: "Môn chủ bị cảm lạnh sao?" "Không việc gì." Vân Ỷ Phong khoát khoát tay, sau cùng chậm chạp thở ra một hơi, "Đâu thể trễ nải việc kiếm tiền." "Vậy thì tốt rồi." Quý Yến Nhiên cười cười, dùng ngón trỏ gõ gõ mặt bàn, lập tức liền có người đặt lên hai rương hoàng kim, "Đây là phần lễ đa tạ môn chủ đã chấp nhận bàn chuyện làm ăn này với ta, về khoản thù lao sau khi xong việc, chúng ta có thể từ từ thương lượng." Vân Ỷ Phong hỏi: "Ngươi muốn tìm thứ gì?" Quý Yến Nhiên đáp: "Mấy ngày trước, có người lẻn vào Hoàng cung lấy cắp một viên Xá Lợi tử trong Phật tháp, đây là chuyện liên quan đến quốc vận Đại Lương, hoàng đế rất tức giận, lệnh cho Đại Lý Tự Khanh Vệ Liệt phải truy bắt bằng được tên trộm, kỳ hạn tới tháng ba." (*Đại lý tự khanh: chức quan chịu trách nhiệm tối cao về hình ngục trong triều) "Chuyện của triều đình sao?" Vân Ỷ Phong lắc đầu, "Ta không muốn dính dáng đến quan phủ, cũng chưa từng nghe chuyện Xá Lợi gì đó trong Phật tháp bị đánh cắp, e là không thể giúp rồi." Quý Yến Nhiên lại hỏi: "Nếu trong tay ta có thứ môn chủ muốn thì sao?" Vân Ỷ Phong hoài nghi: "Thứ ta muốn?"   Mời các bạn đón đọc Nhất Kiếm Sương Hàn của tác giả Ngữ Tiếu Lan San.

Nguồn: dtv-ebook.com

Xem

Dã Thú Ngửi Tường Vi
Thể loại: Đam mỹ, Nhân thú, Tùy thân không gian, Đổ thạch, Trùng sinh. Editor: Tâm Linh Người xưa có câu núi có ngọc mà cỏ cây nhuận, người có ngọc thì vạn sự hưng. Ở đời trước Từ Trường Thanh vô tình nuốt một viên đá nhỏ, lại được cơ hội trùng sinh không chỉ vậy còn có một tòa Ngọc Sơn tùy thân. Trong núi sản mĩ ngọc, thịnh ngọc nhũ, khắp nơi là bảo vật, khi nhàn trồng đủ loại tường vi, nuôi ong mật, dùng trái cây nhưỡng chút rượu ngon, lặng yên thay đổi cuộc sống của mình. *** Nhân vật chính: Từ Trường Thanh x Chiến Vô Dã * * * * * Núi có ngọc mà cỏ cây nhuận, người có ngọc thì vạn sự hưng, Từ Trường Thanh đời trước làm khất cái nuốt lầm một viên đá nhỏ, sau khi trọng sinh, lại có một tòa Ngọc Sơn tùy thân. Trong núi sản mĩ ngọc, thịnh ngọc nhũ, khắp nơi là bảo vật, khi nhàn trồng đủ loại tường vi, nuôi ong mật, dùng trái cây nhưỡng chút rượu ngon, lặng yên thay đổi cuộc sống của mình. * * * * * Tóm tắt sơ sài
Bạn Trai Tôi Là Quái Vật
Thể loại: Trọng sinh, niên hạ công, chủng điền văn, thanh mai trúc mã, 1×1, HE. Couple: Ngô Kình Thương x Đỗ Tu Nhiên. Editor + Beta: Yunhee Jun   Ngô Kình Thương là quái vật. Ở trong mắt hắn, mạng người chỉ là rác rưởi, không nói đến đạo đức gì gì đó. Trước ngày dục vọng tàn sát con người bùng phá, hắn cực kỳ kiên nhẫn, tay cầm chắc thanh chủy thủ bén nhọn nhưng lại chậm chạp không khiến cho họ một đao chí mạng. Nguyên nhân chính là nhiều năm trước co một người nam nhân đã thâm nhập vào thế giới của hắn. Sau này dù có mạnh mẽ cỡ nào thì tên nam nhân kia vẫn là điểm yếu duy nhất của hắn. Kì thật nói tới nói lui, hắn chính là không muốn nhìn người nam nhân kia rơi nước mắt trước mình thôi. *** Tháng 6 năm 1944, khu căn cứ quân sự bí mật 731, tại ngành cơ thể sống cùng giải phẫu tử thi đã xảy ra một sự việc kì lạ, một người Trung Quốc sau khi truyền một loại huyết thanh và vi khuẩn lạ, thân thể đột nhiên kịch liệt phản ứng, lập tức phát sinh biến dị, khiến cho tám nhân viên kĩ thuật nghiên cứu bị bầm thây, năm người đều tứ chi rời rạc cùng khô máu, tình cảnh trong phòng vô cùng thê thảm, mùi máu tanh ngập mũi, thật khiến người ta buồn nôn. Trung tướng Lục quân đem việc này ém nhẹm lại, gã dự cảm điều này sẽ khiến cho Nhật Bản thất bại, không còn bất kì phương pháp nào cứu vãn, chỉ sợ việc này một khi công khai sẽ tạo thành ảnh hướng lớn, hậu quả nghiêm trọng. Sau vài ngày suy nghĩ, gã quyết định trước tiên điều một phân đội bí mật đem dị nhân chủng kia giam giữ trong núi sâu để nghiên cứu thêm, cùng kĩ thuật viên bệnh lý đi theo, làm thí nghiệm cùng ghi chép lại. Cho đến tận bây giờ, Đỗ Tu Nhiên vẫn nhớ rõ sự việc kia đến từng chi tiết, bởi vì sự kiện kia cùng người nam nhân đó, đã làm thay đổi cả vận mệnh đời anh.... Đoạn trí nhớ kia giống như một khối u ác tính trong não, nghiễm nhiên trở thành một bộ phận của anh, vình viễn tồn tại, không thể tách rời. Cho dù sau này có cách xa đến một thời đại, nó vẫn giống như một mầm cây chôn dấu tận đáy lòng anh, không biết khi nào sẽ lặng lẽ từ dưới đất chui lên, tái hiện mặt trời. Mời các bạn đón đọc Bạn Trai Tôi Là Quái Vật của tác giả Nguyệt Hạ Kim Hồ.
Yêu Không Phải Lúc
Nội dung: Tình duyên đô thị, 1 vs 1 Số chương: 57 chương + 2 ngoại truyện Convert: ngocquynh520; Raw: Ốc Vui vẻ Editor: bồcônganh Lương Cảnh Hành, anh đã lớn hơn em một giáp, còn muốn để em chờ nữa sao? Đại Thúc văn Nhân vật chính: Khương Từ, Lương Cảnh Hành Phối hợp diễn: Trần Giác Phi, Hứa Tẫn Hoan Lời Editor: Giới thiệu không chi tiết, vì thế mình mượn lời đề cử trên một wordpress (ngocdongphieu.wordpress):  Nữ chính giống như một bông hoa sen thanh lãnh đầy ngạo khí, lại tài hoa, vẽ tranh rất đẹp. Dù gia cảnh thất thế, gia đình không còn ai, bản thân chưa tốt nghiệp, nhưng cô nhất định không chịu cúi đầu, không nhận bất kì sự giúp đỡ vô duyên vô cớ nào. Ai dây vào cô đều không có kết quả tôt. Ví dụ như anh cháu trai của nam chính, lỡ đụng vào đầu tóc cô, trêu ghẹo cô vài câu liền bị cô cáo xâm hại, còn bản thân thì cạo trọc đầu. Nam chính hơn nữ chính một giáp, ban đầu giúp nữ chính vì cha cô từng có ơn với anh, nhưng dần bị cái tính quật cường, xa lánh mọi người, cô đơn đến tội nghiệp của nữ chính thu hút. Chuyện tình của hai người trải qua nhiều sóng gió, muốn biết tiếp xin mời đọc truyện. *** Lý do đọc: Thích ‘Mười khoảnh khắc mùa xuân’ quá, nghe nhiều đề cử ‘Tuyết rơi đầy Nam Sơn’ của cùng tác giả nên muốn đọc cuốn này trước rồi mới đọc ‘tuyết’, haha. Truyện không dài lắm, 52 chương và 2 ngoại truyện nhưng mình đọc khá ngắc ngứ mới xong, bởi không khí của truyện khá u ám và buồn, edit cũng không được tốt lắm. Thực ra edit rất vất vả, mình chân thành cảm ơn nhưng mình vẫn mong mỏi giá mà truyện được edit tốt hơn thì cái tình của truyện đã được đẩy lên cao trào khiến truyện hay hơn rất nhiều. Như đề cử trong phần giới thiệu của truyện, Khương Từ như một bông hoa sen thanh cao và lạnh lùng. Từ một ‘hòn ngọc quý’ sống trong nhung lụa, gia đình thất thế, ba chết, tài sản bị niêm phong, cô biến thành một đứa con gái 17 tuổi không nơi nương tựa, không tiền không người thân. Thế nhưng cô chưa từng cúi đầu mà vẫn luôn ngẩng cao đầu để đối mặt với cuộc đời, cũng chẳng vô duyên vô cớ nhận sự giúp đỡ từ người khác kể từ những việc cỏn con vụn vặt nhất. Trước đây, dù cô ngạo mạn khiến người ta ghét bỏ thì họ vẫn phải e dè sự giàu sang của cô mà sun xoe, còn giờ khi đã thất thế thì cô chẳng còn là gì cả. Có một cô gái khi bị người ta trêu ghẹo, sờ vào tóc, cô gái ấy đã cạo trọc đầu và tố cáo chàng trai kia ‘quấy rối tình dục’; Có một cô gái làm phục vụ trong bar, bị chàng trai bắt uống rượu, cô thà nghỉ việc chứ nhất quyết không uống. Cô gái ấy là Khương Từ. Còn chàng trai ấy là bạn học của Khương Từ và cũng là cháu trai của nam chính – Lương Cảnh Hành. Lương Cảnh Hành hơn Khương Từ 12 tuổi, là người đã từng chịu ơn của ba Khương Từ. Gặp lại cô ở lễ tang của cha cô, nhìn gương mặt vô cảm của cô cúi chào từng người đến viếng, cả người cô lạnh ngắt như không còn sức sống. Xót xa trước hoàn cảnh của cô, lại biết cô là người theo học nghệ thuật (vẽ) nên lấy lý do nợ tiền cha cô mà ‘trả’ cô mười triệu tệ. Với Khương Từ hiện giờ, mọi người né cô còn không kịp, nào có ai chìa tay ra giúp đỡ, ấy vậy mà giữa biển người mênh mông, có Lương Cảnh Hành vừa lúc chìa tay ra giúp và Khương Từ cũng vừa lúc nhận cái chìa tay đầy ơn huệ này. Bắt đầu từ cái ‘ơn’ rồi dần dần Lương Cảnh Hành bị Khương Từ thu hút bởi sự quật cường đến cô độc của cô, đến đáng thương của cô. Khương Từ thích Lương Cảnh Hành từ rất sớm, bản tính vốn lạnh lùng và xa lánh mọi người, nhưng cô luôn không kìm được muốn trò chuyện nhiều hơn với anh, dù những lúc anh đến luôn kèm theo sự giúp đỡ, còn cô toàn buông lời mỉa mai cay độc. Họ cứ lửng lơ như vậy cho đến tận ngày cô thi tốt nghiệp, bị người ta mang dao đến chém, anh lao đến bảo vệ che chở cho cô, trong lúc hoảng loạn cô mới nói: “Anh đã lớn hơn em một giáp rồi còn muốn em chờ bao lâu nữa” thì tình cảm giữa họ mới tăng thêm một bậc. Nếu như Khương Từ nhận ra tình cảm của mình từ sớm và khi đã xác định thì không ngại ngần thể hiện tình yêu của mình thì Cảnh Hành lại ngược lại. Anh tự ti vì mình lớn hơn cô quá nhiều, nhu nhược trước tình cảm, sợ rằng cô chưa được nếm trải hết những thứ mới mẻ của cuộc đời nên hẹn hò với anh là quyết định bồng bột của tuổi trẻ, sợ cô sau này sẽ hối hận,… nhưng bù lại, anh luôn luôn giúp cô, luôn lo lắng cho cô và cố gắng trải con đường đầy hoa cho tương lai của cô. Bước ngoặt trong tình cảm của Cảnh Hành là khi tình cảm của họ bị phát hiện, Khương Từ nhận ra được nếu như ‘mình cứ thế này’ sẽ chỉ cản con đường tương lai của anh, vì bảo vệ anh mà cô nhận hết lỗi về mình và bỏ đi 3 năm. “Anh ấy vẫn đang chờ cô”. “Cô còn không trở về, anh ấy thật sự già rồi”. Khi cô trở về cũng là lúc cô có thể tự tin sánh bước cùng anh, vẫn có thể tiếp tục ngẩng cao đầu để sống, còn anh cũng đã hiểu rõ tình cảm trong lòng mình, cái gì là quan trọng nhất, cái gì cần nắm chặt và cái gì cần gỡ bỏ. “Có một người bạn đã nói với em, mọi người đều sẽ già đi. Vì câu nói ấy mà bỗng nhiên em không còn cảm thấy sự chênh lệch giữa em và anh nữa. Lúc anh già đi em cũng đang chuẩn bị già. Một ngày nào đó anh sẽ chết, không lâu sau em cũng sẽ đi theo anh, cho nên vấn đề ai nợ ai vốn dĩ không tồn tại”. Mình rất thích nữ chính, kiên cường, độc lập, không sợ khó, không ngại khổ, yêu hết mình và cố gắng hết mình. Dù nói nam chính nhu nhược nhưng anh chính là người đứng sau lo lắng từng chút một, giúp đỡ tận tình cho nữ chính. Ngoài ra, câu chuyện cuộc đời của nam chính và nữ chính còn nhiều lắt léo xung quanh, nếu mọi người cảm thấy hứng thú, có thể đọc. P/s: Nam chính đã từng có bạn gái 4 năm. Điểm: ???????????? *** #REVIEW: YÊU KHÔNG PHẢI LÚC Tác giả: Minh Khai Dạ Hợp Thể loại: Hiện đại, thầy trò, đại thúc loli, nữ cường Tình trạng: Hoàn Review bởi: Tâm Bùi Ánh - fb/hoinhieuchu Lý do đọc: Thích 'Mười khoảnh khắc mùa xuân' quá, nghe nhiều đề cử 'Tuyết rơi đầy Nam Sơn' của cùng tác giả nên muốn đọc cuốn này trước rồi mới đọc ‘tuyết’, haha. Truyện không dài lắm, 52 chương và 2 ngoại truyện nhưng mình đọc khá ngắc ngứ mới xong, bởi không khí của truyện khá u ám và buồn, edit cũng không được tốt lắm. Thực ra edit rất vất vả, mình chân thành cảm ơn nhưng mình vẫn mong mỏi giá mà truyện được edit tốt hơn thì cái tình của truyện đã được đẩy lên cao trào khiến truyện hay hơn rất nhiều. Như đề cử trong phần giới thiệu của truyện, Khương Từ như một bông hoa sen thanh cao và lạnh lùng. Từ một ‘hòn ngọc quý’ sống trong nhung lụa, gia đình thất thế, ba chết, tài sản bị niêm phong, cô biến thành một đứa con gái 17 tuổi không nơi nương tựa, không tiền không người thân. Thế nhưng cô chưa từng cúi đầu mà vẫn luôn ngẩng cao đầu để đối mặt với cuộc đời, cũng chẳng vô duyên vô cớ nhận sự giúp đỡ từ người khác kể từ những việc cỏn con vụn vặt nhất. Trước đây, dù cô ngạo mạn khiến người ta ghét bỏ thì họ vẫn phải e dè sự giàu sang của cô mà sun xoe, còn giờ khi đã thất thế thì cô chẳng còn là gì cả. Có một cô gái khi bị người ta trêu ghẹo, sờ vào tóc, cô gái ấy đã cạo trọc đầu và tố cáo chàng trai kia ‘quấy rối tình dục’; Có một cô gái làm phục vụ trong bar, bị chàng trai bắt uống rượu, cô thà nghỉ việc chứ nhất quyết không uống. Cô gái ấy là Khương Từ. Còn chàng trai ấy là bạn học của Khương Từ và cũng là cháu trai của nam chính – Lương Cảnh Hành. Lương Cảnh Hành hơn Khương Từ 12 tuổi, là người đã từng chịu ơn của ba Khương Từ. Gặp lại cô ở lễ tang của cha cô, nhìn gương mặt vô cảm của cô cúi chào từng người đến viếng, cả người cô lạnh ngắt như không còn sức sống. Xót xa trước hoàn cảnh của cô, lại biết cô là người theo học nghệ thuật (vẽ) nên lấy lý do nợ tiền cha cô mà ‘trả’ cô mười triệu tệ. Với Khương Từ hiện giờ, mọi người né cô còn không kịp, nào có ai chìa tay ra giúp đỡ, ấy vậy mà giữa biển người mênh mông, có Lương Cảnh Hành vừa lúc chìa tay ra giúp và Khương Từ cũng vừa lúc nhận cái chìa tay đầy ơn huệ này. Bắt đầu từ cái ‘ơn’ rồi dần dần Lương Cảnh Hành bị Khương Từ thu hút bởi sự quật cường đến cô độc của cô, đến đáng thương của cô. Khương Từ thích Lương Cảnh Hành từ rất sớm, bản tính vốn lạnh lùng và xa lánh mọi người, nhưng cô luôn không kìm được muốn trò chuyện nhiều hơn với anh, dù những lúc anh đến luôn kèm theo sự giúp đỡ, còn cô toàn buông lời mỉa mai cay độc. Họ cứ lửng lơ như vậy cho đến tận ngày cô thi tốt nghiệp, bị người ta mang dao đến chém, anh lao đến bảo vệ che chở cho cô, trong lúc hoảng loạn cô mới nói: “Anh đã lớn hơn em một giáp rồi còn muốn em chờ bao lâu nữa” thì tình cảm giữa họ mới tăng thêm một bậc. Nếu như Khương Từ nhận ra tình cảm của mình từ sớm và khi đã xác định thì không ngại ngần thể hiện tình yêu của mình thì Cảnh Hành lại ngược lại. Anh tự ti vì mình lớn hơn cô quá nhiều, nhu nhược trước tình cảm, sợ rằng cô chưa được nếm trải hết những thứ mới mẻ của cuộc đời nên hẹn hò với anh là quyết định bồng bột của tuổi trẻ, sợ cô sau này sẽ hối hận,… nhưng bù lại, anh luôn luôn giúp cô, luôn lo lắng cho cô và cố gắng trải con đường đầy hoa cho tương lai của cô. Bước ngoặt trong tình cảm của Cảnh Hành là khi tình cảm của họ bị phát hiện, Khương Từ nhận ra được nếu như ‘mình cứ thế này’ sẽ chỉ cản con đường tương lai của anh, vì bảo vệ anh mà cô nhận hết lỗi về mình và bỏ đi 3 năm. “Anh ấy vẫn đang chờ cô”. “Cô còn không trở về, anh ấy thật sự già rồi”. Khi cô trở về cũng là lúc cô có thể tự tin sánh bước cùng anh, vẫn có thể tiếp tục ngẩng cao đầu để sống, còn anh cũng đã hiểu rõ tình cảm trong lòng mình, cái gì là quan trọng nhất, cái gì cần nắm chặt và cái gì cần gỡ bỏ. “Có một người bạn đã nói với em, mọi người đều sẽ già đi. Vì câu nói ấy mà bỗng nhiên em không còn cảm thấy sự chênh lệch giữa em và anh nữa. Lúc anh già đi em cũng đang chuẩn bị già. Một ngày nào đó anh sẽ chết, không lâu sau em cũng sẽ đi theo anh, cho nên vấn đề ai nợ ai vốn dĩ không tồn tại”. Mình rất thích nữ chính, kiên cường, độc lập, không sợ khó, không ngại khổ, yêu hết mình và cố gắng hết mình. Dù nói nam chính nhu nhược nhưng anh chính là người đứng sau lo lắng từng chút một, giúp đỡ tận tình cho nữ chính. Ngoài ra, câu chuyện cuộc đời của nam chính và nữ chính còn nhiều lắt léo xung quanh, nếu mọi người cảm thấy hứng thú, có thể đọc. P/s: Nam chính đã từng có bạn gái 4 năm. Điểm: (Cách tính điểm của mình hơi khác mọi người, mình chấm theo nhóm điểm, nhóm = Giải trí tốt, truyện hấp dẫn, có cảm xúc). Mời các bạn đón đọc Yêu Không Phải Lúc của tác giả Minh Khai Dạ Hợp.
Vợ Trước Đói Như Sói
Truyện Vợ Trước Đói Như Sói của tác giả Mã Kì Đóa kể về nhân vật nam chính là một nhà thiết kế thời trang hàng đầu, trong công việc lúc nào anh cũng đề cao sự cầu toàn, kể cả người yêu cũng phải như thế. Chỉ sau hơn nửa tháng, với màn cầu hôn siêu tình cảm và lãng mạn cô không thể không đồng ý lời cầu hôn đó. Cuộc sống hôn nhân trải nghiệm hơn 30 kiểu đói khát kia. Cuộc sống như thế kéo dài khiến cho cơ thể cô suy nhược, chỉ sau hơn một năm....Anh ta không cho cô ra ngoài, anh mặc sức mèo mỡ bên ngoài!!! *** Sáu giờ tối, Đan Thủy Dao ngồi ở bàn ăn, khuôn mặt thẫn thờ nhìn bàn đồ ăn nóng hổi. Hôm nay, cô đã hẹn với anh ta để cùng ăn cơm tối. Có lẽ, đây sẽ là bữa tối cuối cùng mà bọn họ còn ngồi ăn cùng với nhau...... Kim giờ, kim phút quay đều thep quy luật. Trong không gian yên lặng của phòng bếp, những tiếng tích tắc trở lên chói tai, khiến người ta cảm thấy khó chịu. Thức ăn trên bàn đã nguội lạnh, bát canh cũng không còn tỏa hơi nóng nữa, nhưng cánh cửa kia vẫn chưa được mở ra, mà người cô đang chờ đợi cũng không thấy bóng dáng. Rời khỏi phòng bếp, cô chán nản đi vào phòng khách, ngồi xuống. Tivi được bật lên, trên màn hình là cảnh phóng viên đang đuổi theo một đôi tuấn nam mỹ nữ. Hai người họ đang cố che mặt. Người đeo kính đen, thân hình nhanh nhẹn, né tránh những cú chụp nháy từ đám phóng viên. Cô nở một nụ cười chua xót. Bởi vì, nam nhân vật chính đang bị đám phóng viên thi nhau hỏi “anh chị đã quen nhau được bao lâu rồi?”, lại chính là người đàn ông mà một năm trước đã thề nguyện với cô trong Nhà Thờ, chồng của cô. Ánh mắt cô lạnh lẽo nhìn cánh phóng viên, nhà báo đang hưng phấn bình luận. Trên màn hình Tivi là gương mặt quen thuộc nhưng cũng rất xa lạ. Mà Đan Thủy Dao cũng không rơi lấy một giọt nước mắt. Báo chí đã từng đưa nhiều tin tức mờ ám như vậy nên cô cũng đã sớm không còn cảm giác. Sau một năm kết hôn, đã có rất nhiều chuyện phát sinh giữa cô và anh ta. Lúc đầu thì cô tin tưởng, rồi hoài nghi, sau đó thì phẫn nộ. Và đến bây giờ, tâm cô như đã lạnh. Cô đã học được cách làm mặt lạnh sau mỗi lần nhìn những kẻ đó diễn trò khôi hài. Chiếc đồng hồ treo tường lạnh lùng điểm tám giờ. Cô tắt Tivi, đi vào trong phòng, cầm chiếc di động, gọi cho dãy số quen thuộc kia. “Alo? Thủy Dao, có chuyện gì không?” .Đầu dây điện thoại bên kia truyền đến giọng nói của một người đàn ông. Anh ta mở đầu cuộc đối thoại bằng một câu hỏi, khiến trái tim cô thêm giá lạnh. Đôi mắt Đan Thủy Dao cụp xuống. Cô giữ giọng bình tĩnh, nhẹ nhàng mở miệng hỏi câu hỏi mà mỗi một ngày của năm qua cô đều hỏi: “Hôm nay anh có về ăn cơm không?” “Anh đã ăn cơm hộp rồi.” Chỗ anh ta đang đứng tuy rất ồn ào, nhưng vẫn có thể nghe thấy giọng của mấy cô gái đang réo gọi anh ta. Mời các bạn đón đọc Vợ Trước Đói Như Sói của tác giả Mã Kì Đóa.