Liên hệ: 0912 699 269  Đăng nhập  Đăng ký

Bông Hồng Vàng và Bình Minh Mưa - K. G. Paustovsky

K.G. Paustovski (31/5/1892- 14/7/1968) là nhà văn Nga rất nổi tiếng với thể loại truyện ngắn. Ẩn đằng sau vẻ băng giá bên ngoài, Konxtantin Paustovski sở hữu một tâm hồn Nga tuyệt đẹp với trái tim cháy rực lửa yêu thương. Ông biết rung cảm sâu sắc với cảnh đẹp thiên nhiên và sự hồn hậu của những con người không chỉ của nước Nga mà cả những nơi ông đã đi qua. Hai tập truyện ngắn Bông hồng vàng và Bình minh mưa của Paustovsky mang đến cho độc giả những cảm giác êm đềm, nhẹ nhàng, một thế giới thanh bình yên ả trước thế chiến thứ II, thế giới của những con người nước Nga bình dị, đôn hậu và lóng lánh chất thơ. Những truyện ngắn như: Tuyết, Chiếc nhẫn bằng thép, Bức điện, Trái tim nhút nhát… được Paustovski diễn đạt bằng lối văn chương giản đơn, dịu dàng như con trẻ, tác giả đã thể hiện được những tình cảm dung dị nhất: tình cảm giữa cha mẹ với con, tình yêu đôi lứa, tình làng nghĩa xóm… của con người nước Nga những năm đầu thế kỷ trước. Bông hồng vàng và bình minh mưa khiến bạn đọc phải giật mình và tự hỏi: thật sự trên đời này vẫn còn những câu chuyện kỳ diệu như thế? Thông qua tác phẩm, Paustovski nhắc nhở chúng ta về những điều đẹp đẽ, những niềm hạnh phúc nhỏ nhắn mà chúng ta đã bỏ quên hay xem như xa xỉ trong cuộc sống vội vã của mình.   *** Cơn bão tuyết tràn vào thành phố từ chập tối. Tắt ánh mặt trời là nhiệt độ hạ xuống đột ngột. Khi cơn bão ập tới, nhiệt độ còn xuống nữa. Không khí khô đến khó thở. Từ trong nhà nhìn ra chỉ thấy trời đất trắng bệch một màu bạc xỉn của băng bụi. Gió quyện chúng quẩn quanh trên mặt đường, xếp thành từng đống ở chân tường. Không một bóng người bóng vật ngoài phố. Thỉnh thoảng mới thấy một chiếc xe tải, chăn trấn thủ bọc kín máy, lạc lõng chạy qua, bụi trắng cuồn cuộn dưới gầm xe. Tì tay trên bậu cửa sổ, tôi bần thần nhìn ra những ngọn đèn đường vàng ệch trong bóng tối nhuốm màu trắng phản chiếu của tuyết già mà rùng mình cảm trước thấy chiều dài ghê gớm của thời gian một đêm mất ngủ. Guenađy Shpalikov, bạn cùng phòng với tôi, nhà thơ chưa được ai biết đến trong những năm xa xôi ấy, quẳng cho tôi một cuốn sách dày cộp, bìa bọc simili: - Đọc đi! Những đêm như đêm nay mà đọc Paustovsky thì đúng lúc lắm. Nếu cậu thích, có thể coi như mình tặng cậu. Đây là tuyển tập. Mình đã đặt mua toàn tập hôm qua rồi. Tôi ngần ngại nhìn cuốn sách dày cộp. Nhưng chỉ vừa đọc mấy chục trang đầu, tôi đã hiểu ngay rằng không gì có thể bắt tôi gấp cuốn sách lại chừng nào tôi chưa đọc xong. Và thế là đêm đó - một đêm giá lạnh mùa đông năm 1956 ở Moskva - tôi đã gặp Paustovsky. Từ những hàng chữ in bình thường trên trang giấy xanh lên màu chao đèn ngủ, những nhân vật sống bước ra, đi lại, làm việc, yêu, ghét, đau khổ, vui, buồn, trong những câu chuyện đầy tình cảm của những xúc động thường là thầm kín và cao cả, trên nền phong cảnh Nga với những hàng bạch dương run rẩy trong gió, những vì sao trong vũng nước đêm, mùi lá mục trong rừng... Tôi nghiễm nhiên trở thành người chứng kiến, người tham gia vô vàn chuyện đời chuyện người, rất thường mà rất lạ, không sao quên được. Là nhờ Konstantin Paustovsky. Và tôi thật sự đã không quên, bởi vì, hơn là những chuyện kể mà ta có thể nghe ở bất cứ ai, trong một đêm đó Paustovsky đã giúp tôi sống một đoạn đời tính bằng nhiều năm, mà là những năm giá trị, khi con người bỗng nhận ra rằng mình không thể giản đơn tồn tại, mà phải được sống thực, sống đầy đủ, với những rung cảm thực, cái duy nhất làm cho cuộc sống của ta phong phú thêm và vì thế có ý nghĩa hơn. Đọc Paustovsky tôi bỗng hiểu tôi hơn, tôi bỗng hiểu mọi người hơn. Và, đây mới là cái chính: tôi chợt hiểu rằng mỗi con người, dù người đó là ai, là nhà bác học, nhà thơ, là ông thợ mộc bình dị..., tất cả, đều là một thế giới phong phú. Thế giới ấy không lồ lộ dưới ánh sáng mặt trời, và ta không thể thấy được nó, càng không thể nhìn rõ nó, bằng cặp mắt lười biếng. Mỗi dòng chữ của Paustovsky nói với chúng ta một cái gì rất mới về cái thế giới không dễ thấy ấy. Tôi đọc mê mải, không biết rằng cơn bão tuyết đã lặng từ lâu, có lẽ từ nửa đêm, và khi tôi gập sách lại thì ánh bình minh màu trắng đục của riêng những chân trời phương Bắc đã tràn ngập khắp phòng. Ngọn đèn đêm vẫn cháy, nhưng ánh sáng màu xanh lơ của nó nhợt nhạt hẳn. Qua một đêm, tuyết đã xếp thành những vồng trắng mịn màng trên bậc cửa sổ. Tôi trở dậy, mở một cánh cửa, lặng ngắm những bông tuyết đang sà xuống. Chúng bay chậm, đung đưa trong gió nhẹ, rồi từ từ đậu xuống những đống tuyết lớn. Tôi chìa tay ra đón tuyết. Lúc đầu, tôi có cảm giác những bông tuyết lảng tránh tay tôi. Nhưng có những bông bạo dạn hơn đến gần, ngập ngừng trong giây lát, rồi mới nhẹ nhàng đáp xuống. Khi tôi thu tay về thì trong lòng bàn tay chỉ còn mấy vệt ướt: tuyết đã tan rồi. Trong khoảnh khắc ấy tôi chợt hiểu rằng tôi đã bỏ qua rất nhiều, nhiều lắm, cái đẹp trên những con đường mà tôi đã đi qua, tính cả về không gian lẫn thời gian. Cũng như trước cái đêm đáng nhớ ấy tôi đã không biết đến cái đẹp của những bông tuyết này, chỉ vì tôi không biết nhìn, chưa biết đến niềm mê say mà cái đẹp mang tới. Paustovsky chỉ cho tôi thấy cái mất mát ấy. Như một người bạn rất gần gụi với ta, như một người thân của ta, Paustovsky bước vào tâm hồn ta rồi ở lại đó, ông thủ thỉ với ta những chuyện tâm tình. Nghe xong những câu chuyện ấy, ta cảm thấy tâm hồn ta lớn thêm, rộng thêm, nhẹ hơn. °°° Paustovsky ra đời ngày 31 tháng 5 năm 1892 trong một ngõ hẻm thành Moskva. Dòng họ ông gốc kazak[1] miền Zaporozhe, sau mới chuyển tới cư ngụ ở vùng ven sông Roshi gần tỉnh lỵ Belaya Serkov. Cha ông làm nhân viên thống kê ngành đường sắt. Ông nội là một cựu chiến binh kadak dưới thời Nga hoàng Nikolaev. Cụ thân sinh ra Paustovsky là người mơ mộng và là người ở không yên chỗ. Sau thời gian tòng sự tại Moskva, ông đổi đi Vino, rồi Pskov, sau cùng mới đỗ lại Kiev. Mẹ Paustovsky lớn lên trong một gia đình tư chức ở một nhà máy đường. Tính khắc khổ, bà nắm mọi quyền hành trong nhà. Gia đình Paustovsky đông người, đủ tính đủ nết, nhưng hết thẩy đều yêu nghệ thuật. Cậu bé Paustovsky lớn lên trong tiếng đàn dương cầm, những giọng ca, những cuộc cãi vã nghệ thuật và những rạp hát. Cậu bé bắt đầu cuộc đời học trò ở trường trung học số 1 thành phố Kiev. Khi cậu học tới lớp 6 thì gia đình khánh kiệt, cậu phải tự nuôi thân bằng một nghề bất đắc dĩ không xứng với tuổi học trò là nghề "gia sư". Đó là tóm tắt mấy dòng về con người về sau này trở thành nhà văn. Tôi chép lại tiểu sử ông ở đây theo thói thường phải viết tiểu sử nhà văn mà mình giới thiệu, chứ tôi biết tiểu sử chẳng giải thích được bao nhiêu vì sao Paustovsky chọn nghề văn chứ không phải nghề nào khác. Truyện ngắn đầu tiên của Paustovsky được in khi Paustovsky còn là học sinh năm chót của trường trung học. Nó xuất hiện trong tạp chí "Những Ngọn Lửa", là tạp chí văn học duy nhất của Kiev hồi bấy giờ, vào khoảng năm 1911. Sau khi tốt nghiệp trung học, Paustovsky thi vào đại học tổng hợp Kiev. Hai năm sau, Paustovsky chuyển qua một trường đại học khác ở Moskva và ở hẳn thành phố này từ đấy. Chiến tranh thế giới lần thứ nhất bùng nổ. Paustovsky làm nghề bán vé xe điện, rồi lái xe điện, rồi y tá trong các đoàn tàu quân y con thoi chạy đi chạy lại giữa hậu phương và tiền tuyến. Mùa thu năm 1915 ông bỏ công việc dân sự để đi theo một đơn vị quân y dã chiến và làm một chuyến đi dài suốt từ thành phố Lublin (Ba Lan) đến tỉnh lỵ Nesvizh ở Belorussya. Trên đường, tình cờ nhặt được một mẩu báo, ông mới biết hai anh ông đã tử trận trong cùng một ngày trên hai mặt trận khác nhau. Paustovsky vội vã trở về với mẹ. Bà cụ lúc đó đang ở Moskva. Nhưng Paustovsky không thể ngồi lâu một chỗ. Bệnh xê dịch giày vò ông và ông lại lên đường, tiếp tục cuộc sống nay đây mai đó. Ông đi Ekaterinoslav để làm việc trong nhà máy luyện kim của công ty Briansky. Rồi bỏ đấy mà đi Yuzovka, từ đó đến Taranrog, làm trong các nhà máy. Ở Taranrog, Paustovsky khởi viết cuốn tiểu thuyết đầu tay của mình - "Những Kẻ Lãng Mạn". Mùa thu năm 1916, Paustovsky lại một lần nữa bỏ Taranrog để đến nhận công tác tại Công ty liên hiệp hải sản Azovskoye. Cách mạng Tháng Hai bùng nổ khi Paustovsky đang ở Moskva. Lúc đó ông đã bước vào nghề báo. Ông viết: "Sự hình thành con người và nhà văn trong tôi bắt đầu từ những năm ấy, nó xảy ra dưới chính quyền xô-viết và quyết định toàn bộ cuộc đời tôi từ đấy về sau". Sau thời gian ở Moskva, ông lại quay về với mẹ, bà cụ lúc ấy đã sống ở Ukraina. Từ Kiev, nơi ông chỉ cư ngụ một thời gian ngắn, Paustovsky đi Ôđessa. Ở thành phố cửa biển này ông được sống trong môi trường các nhà văn trẻ và tài năng: Ilf, Bagritzky, Babel, Shenghel, Lev Slavin... Nhưng rồi ông lại giã từ những người bạn tuyệt vời của mình để trở về để tiếp tục cuộc hành trình vô định. Ông đi Sukhum, Batum, Tifflis. Từ Tifflis, Paustovsky đến Armenya, rồi lang bạt sang tận Ba Tư. Năm 1923, Paustovsky trở về Moskva trong một chuyến dừng chân, xin làm biên tập viên cho một tờ báo. Cũng từ đó tên tuổi của ông bắt đầu trở thành quen thuộc với độc giả qua những tác phẩm nối tiếp nhau ra đời. Cuốn sách đầu tiên được Paustovsky coi là tác phẩm thực sự của ông là tuyển tập truyện ngắn "Những Con Tàu Đi Ngược Chiều Nhau". Mùa hè năm 1932 Paustovsky bắt đầu cuốn "Kara-Bugaz" và một số truyện ngắn khác mà về sau này ông đã kể lại khá tỉ mỉ trong "Bông Hồng Vàng". Trong cuộc sống tự do khỏi công việc nhà nước Paustovsky còn đi nhiều hơn nữa. Dấu chân ông in khắp mọi miền đất nước xô-viết, từ bán đảo Konsky đến những sa mạc vùng Trung Á, từ các thành phố băng tuyết ở Cực Bắc đến những bờ biển ấm áp vùng Krym tới những miền rừng rậm rạp của Sibir. Ngoài ra, ông còn đến Tiệp Khắc, đi tàu biển vòng quanh châu Âu, qua các thành phố Istanbul, Athena, Napoli, Roma, Paris, Rotterdam, Stockholm... Trong đại chiến thế giới lần thứ hai, ông làm phóng viên chiến tranh của Mặt trận Nam và ở đó ông cũng đi rất nhiều. Đời ông, từ lúc còn nhỏ cho đến năm 1921, được ghi lại khá đầy đủ trong các cuốn truyện mang tính hồi ký "Những Năm Xa Xôi", "Tuổi Trẻ Không Yên", "Sự Bắt Đầu Của Thế Kỷ Ta Chưa Biết". Paustovsky nói rằng nhà văn cần phải biết tạo ra tiểu sử cho mình. Tức là, ông muốn nói, nhà văn cần phải chủ động ném mình vào trong những xoáy lốc của cuộc đời, để được sống nhiều, sống thật trong nó, tự mình tạo ra nguồn nguyên liệu dồi dào cho công việc viết văn sau này. Ông nhìn những nhà văn cạo giấy, những viên chức văn chương bằng cái nhìn khinh bỉ. Ông không chỉ viết nhiều, mà còn viết hay. Hiếm có nhà văn nào ở nước Nga được in toàn tập trong khi còn sống[2]. Paustovsky là nhà văn không biết hài lòng về mình. Ông luôn nói rằng những gì ông đã viết chỉ là bước đầu, chứ toàn bộ công việc thực sự thì bao giờ cũng vậy, còn ở phía trước. °°° Văn của Paustovsky, cũng như sự tiếp nhận cuộc đời ở trong ông, những suy ngẫm của ông, mang một sắc thái đặc biệt. Lần đầu đọc Paustovsky, trong cái đêm bão tuyết không ngừng gào thét, tung băng bụi ra khắp nơi và trùm lên tất cả, khi ngọn đèn đêm tỏa ánh sáng nhè nhẹ mơ hồ lên những trang giấy, trong cái thời gian mung lung làm cho con người dễ đi vào mình hơn cả, tôi cảm thấy cuộc sống vụt ngưng lại, nhưng bên cạnh nó lại hiện ra một cuộc sống khác, với đầy đủ đường nét, màu sắc, âm thanh và tình người. Cuộc sống ấy rõ nét đến nỗi ta có thể nhìn thấy, nghe thấy, cảm thấy tất cả những gì thuộc về nó. Nhưng đồng thời nó cũng mơ hồ, huyền ảo, như một cái gì không thực, không dễ có thực, nhưng nó làm ta tin ngay rằng nó thật sự hiện hữu, sung sướng để mà tin. Bởi vì những cái đó đúng là có thực, nhưng lại là những cái, tiếc thay, ta không thể thấy được dễ dàng. Có lẽ, tôi đã nói điều mâu thuẫn. Nhưng, thú thật, tôi không biết diễn tả thế nào những cảm giác mới sinh mỗi lần đọc Paustovsky. Nguyễn Khải nói với tôi về Paustovsky thế này: "Hình như Paustovsky thích thả sương mù vào truyện của ông ta. Cái đó làm người đọc nhiều lúc tưởng những điều ông ta nói giống như những giấc mơ, để rồi sau khi suy nghĩ kỹ, mới tin là chúng có thật, lúc đó họ mới phát hiện rằng mình đã lớn thêm một chút trong tâm hồn". Tôi thấy đó là một nhận xét xác đáng. Cái hư mà thực, thực mà hư trong Paustovsky là thế. Nói cách khác, trong văn ông thực hư lẫn lộn - trong thực có hư, trong hư có thực. Để làm được việc đó, nhà văn phải rất dày công nghiên cứu cuộc sống, nghiên cứu thật tỉ mỉ, đến chân tơ kẽ tóc, nhập tâm cuộc sống mà mình quan sát, rồi hòa mình vào nó, sống thực với nó. Đến khi ngồi vào bàn viết thì cuộc sống ấy đã thành của mình, còn hơn của mình nữa, vì nó được nghiên cứu, được suy ngẫm, để cuối cùng bật ra chỉ những đường nét chính, những màu sắc chính mà thôi. Đó là cuộc sống trong sự biểu đạt tiết kiệm, được đưa lên giấy chỉ những gì cần thiết nhất, tinh chất nhất, đẹp đẽ nhất. Cách biểu đạt này của Paustovsky giống phong cách làm việc của những họa sĩ Trung Hoa cổ trong trường phái quốc họa. Khác với bạn đồng nghiệp phương Tây, những họa sĩ quốc họa Trung Hoa không bao giờ làm phác thảo cho những bức tranh sẽ vẽ. Họ an nhiên sống trong đời, lặng lẽ quan sát nó, lặng lẽ thu nó vào lòng, nói cách khác, họ sống như mọi người, nhưng chăm chú quan sát cuộc sống đến mức thuộc lòng nó, chỉ đến lúc ấy họ mới nhả tinh chất của nó ra trên giấy trên lụa. Cuộc sống được biểu đạt theo cách ấy hiện ra ở những điểm tập trung nhất, dường như không còn lệ thuộc chủ đề. Những gì không cần thiết, những tạp chất, đều bị họ gạt bỏ không thương tiếc. Nhưng khoan, cũng không hẳn là thế. Bên cạnh những cái thuộc tinh chất ta lại bắt gặp những nét tưởng chừng chẳng có liên quan gì tới chủ đề, có vẻ như thừa. Nhưng thử bỏ những cái thừa ấy đi mà xem - tác phẩm sẽ mất đi vẻ đẹp mà ta đã được thấy. Tức là, chúng là những cái thừa cần thiết, những cái thừa có chọn lọc bằng vô thức, những cái thừa xét cho cùng là cố ý của tác giả. Thiếu những cái thừa đó văn hết là văn. Nó thành xác chết. Tôi sẽ không chứng minh điều này. Nó vô ích như khi ta cố chứng minh vẻ đẹp của một buổi bình minh chẳng hạn. Mà cũng đừng hoài công kể lại những truyện ngắn của Paustovsky. Chúng ta hãy thử nhớ lại "Chú Bé Chăn Bò", "Gió Biển", "Chuyến Xe Đêm", "Người Đầu Bếp Già"... Liệu có thể kể lại những câu chuyện trong những truyện ngắn đó không nhỉ? Có người đã kể, kể rất hay, nhưng nghe xong, tôi nghĩ rằng sự mất mát trong câu chuyện được kể lại có thể tính bằng số bách phân là 90 phần trăm. Paustovsky có thể từ một chi tiết rất nhỏ mà dựng thành một truyện ngắn. Nhưng qua truyện ngắn đó ta được biết không phải một người - nhân vật chính - mà nhiều người, và hơn thế nữa, dấu vết của cả một khoảng thời gian. Cái "hư" trong văn Paustovsky có một đặc tính được nhiều người nhận xét. Dường như ông khám phá được trong tâm hồn ông, và trong tâm hồn người nói chung, sự ưa thích bản năng những cái không bình thường. Cho nên nói về cái bình thường bằng con đường tìm kiếm, lựa chọn để rồi đưa ra cái có vẻ không bình thường lại là con đường ngắn nhất của sự biểu đạt cái đẹp. Nhưng nếu cái không bình thường ấy quá xa lạ với trí tưởng tượng của người đọc thì cũng hỏng, người đọc sẽ đẩy nó ra và người viết thế là hoài công. Cần phải chọn cái không bình thường bình dị, nghĩa là cái có thể có, có thể xảy ra, dường như người đọc có thể thấy nó, nhưng do vô tình đã đi lướt qua nó, đi lướt qua cái đẹp, một cách hững hờ, và giờ đây, khi được nhà văn chỉ cho thấy, mới biết ra để mà nuối tiếc. Khả năng nhìn thấy cái không bình thường trong cái bình thường ở trong ông làm nên nét độc đáo của văn ông. Paustovsky thú nhận rằng khả năng đó bắt nguồn từ tính chuộng lạ vốn có trong ông từ thuở thiếu thời. Ông thuật lại: "Thế giới sặc sỡ của những cái lạ chỉ tồn tại trong trí tưởng tượng của tôi". "Môn học mà tôi thích nhất ở trường trung học là môn địa lý. Môn này khẳng định với tôi rằng trên trái đất có những xứ sở kỳ lạ. Tôi biết rằng cuộc sống nghèo nàn và vất vưởng của gia đình tôi hồi ấy không thể cho phép tôi nhìn thấy những xứ sở ấy. Mơ ước của tôi không thể thực hiện được. Nhưng không phải vì thế mà nó chết dần chết mòn đâu". "Tâm trạng tôi khi ấy có thể định nghĩa bằng hai từ: hào hứng và buồn rầu. Hào hứng trước cái thế giới mà mình tưởng tượng ra, buồn rầu vì không thể nhìn thấy nó. Hai cảm giác ấy chiếm thế thượng phong trong những vần thơ thuở thiếu thời của tôi và trong những tác phẩm văn xuôi đầu tiên còn non nớt của tôi". "Những năm tháng qua đi và dần dần tôi rời bỏ tính chuộng lạ, vẻ diêm dúa, hương vị làm ta mê mẩn, chất bốc của nó và thái độ dửng dưng đối với con người bình dị, không có gì đáng chú ý. Nhưng trong một thời gian dài, trong những truyện dài và truyện ngắn của tôi vẫn cứ còn rơi rớt những sợi chỉ mạ vàng của nó." Paustovsky kể rằng lần cắt đứt quyết liệt và cuối cùng với tính chuộng lạ ở trong ông xảy ra trong lần ông đi xem nhà chiếu hình vũ trụ Moskva. Cũng như mọi người, ông bị lóa mắt bởi sức sáng tạo của con người với những máy móc kỳ diệu đó. Ông ra về khi trời đã khuya. Một buổi tối tháng Mười với mùi lá rụng trên đường. Paustovsky ngẩng đầu lên. Ông bàng hoàng. Tưởng chừng ông được trông thấy,lần đầu tiên trong đời, một bầu trời thực sự - một bầu trời sống - với muôn vàn vì sao lấp lánh. "Và thế là tôi thấy tất cả những gì tôi viết từ trước tối hôm đó chỉ là giả tạo, hệt như cái nhà chiếu hình vũ trụ với những chòm sao giả của nó". Sau đêm đó, ông vội vã hủy đi một số truyện ngắn quá diêm dúa và giả tạo mà trước kia ông thích thú. Tuy nhiên, không phải cái gì khác, mà chính lòng ham mê cái lạ trong buổi thiếu thời đã dạy cho ông biết cách nhìn thấy những nét đẹp, và hơn nữa, những nét hoàn toàn không dễ thấy đối với người khác, trong những sự vật tầm thường. Những nét đẹp đó chúng ta gặp luôn luôn trong những tác phẩm của ông, hầu như trên mỗi trang giấy. Chúng làm nên cái thần thái đặc sắc của văn ông. Ngay ở trong những truyện dài "Những Kẻ Lãng Mạn", "Những Vầng Mây Lấp Lánh", mà ông than phiền rằng trong đó tính chuộng lạ còn để lại nhiều dấu vết, chúng ta vẫn thấy những nét đẹp nhờ lòng ham mê tính chuộng lạ mà có. Có lẽ cái hại của tính chuộng lạ chỉ ở chỗ nó dễ làm người viết ham cái bề ngoài hào nhoáng mà quên mất cái bề trong còn đẹp hơn rất nhiều của cuộc sống. Về vấn đề này Paustovsky viết: "Tôi cho rằng một trong những đặc tính thuộc sáng tác văn xuôi của tôi là cái thần thái lãng mạn của chúng"... "Cái đó, tất nhiên, là chất riêng của từng người. Đòi hỏi người nào cũng vậy, nhất là nhà văn, phải từ bỏ cái thần thái ấy là lố bịch. Chỉ có dốt nát mới đi đòi hỏi như thế"... "Cái thần thái lãng mạn không hề sống chung dưới một mái nhà với sự quan tâm cấp thiết đối với cuộc sống "thô thiển" và tình yêu đối với cuộc sống ấy. Trong hết thảy lĩnh vực của thực tại và hoạt động của con người, trừ một vài trường hợp ngoại lệ, bao giờ cũng sẵn có những hạt giống lãng mạn... Vì không nhận thấy những hạt giống ấy, người ta có thể giày xéo lên chúng, nhưng cũng có thể ngược lại, tạo điều kiện cho chúng nở rộ, cho chúng lấy mùa hoa của mình làm cho thế giới bên trong của con người đẹp thêm, cao thượng hơn ". Ông phải bộc bạch tâm sự mình như thế, ông phải lớn tiếng bảo vệ phong cách lãng mạn trong văn học như thế là để tự vệ, để chống trả sức mạnh của trào lưu thời thượng "hiện thực xã hội chủ nghĩa" muốn áp đặt phong cách của nó như là một phong cách duy nhất cho nền văn học xô-viết. Paustovsky không rời con đường riêng mà ông đã chọn. Ông cho rằng nó hoàn toàn không có gì trái ngược với con đường chung của các nhà văn của bất kỳ nước nào, bất kỳ thời đại nào, là hướng tới và vẫy gọi mọi người cùng nhau hướng tới Cái Đẹp[3]. Từ lâu Paustovsky đã có ý định viết một cuốn sách về nghề văn. Không phải một cuốn sách dạy viết văn, không phải thế, ông không có ý định dạy bảo ai, mà là một cuốn khảo cứu nghiêm túc nói về lao động đặc thù của những người cầm bút và vai trò của họ trong đời sống tinh thần của cộng đồng nhân loại. Trong bài "Thơ Của Văn Xuôi" đăng trong tạp chí "Ngọn Cờ" (Znamya) số ra tháng 9 năm 1953, ông viết rằng ý sáng tác một cuốn sách về nghề văn đã nảy ra trong ông ngay từ trước Thế chiến thứ hai. Ông đã bắt đầu, nhưng chiến tranh đã ngăn trở ông hoàn thành nó. Trong một thời gian hơn mười năm Paustovsky dạy nhiều khóa học văn xuôi tại Học viện văn học Gorky. Nhiều vấn đề có liên quan tới nghề văn và tâm lý sáng tác đã được đề cập. Vì các bài giảng của thầy, cũng như những lời phát biểu của trò, đều không được ghi lại, Paustovsky lấy làm tiếc, mới nảy ra ý tập hợp những tư liệu phong phú đó, bằng hình thức này hay hình thức khác, miễn sao chúng trở thành có ích cho những người viết văn, nhất là cho những người viết văn trẻ, và cho cả những ai yêu thích văn học. Mùa thu năm 1955, tại tỉnh Dubunty, một tỉnh nhỏ nằm bên bờ vịnh Riga, Paustovsky hoàn thành cuốn sách mà ông thai nghén từ lâu. "Bông Hồng Vàng" ra mắt bạn đọc lần đầu trong tạp chí "Tháng Mười"(Oktiabr). Trong bản dịch này, giống như trong nhiều bản dịch ở các nước khác mà tôi được biết ("Bông Hồng Vàng" đã được dịch ra nhiều thứ tiếng), tôi bỏ qua hai chương "Ngôn Ngữ Kim Cương" và "Những Cuốn Từ Điển". Tác giả dành hai chương này cho việc nghiên cứu những nét độc đáo của tiếng Nga liên quan tới sự thể hiện văn học, xem xét nhiều mặt ngữ nghĩa, các gốc từ, âm hưởng, tiết tấu... của văn ngôn tiếng Nga. Tôi rất tiếc những chương này, nhưng tôi nghĩ không có cách nào truyền đạt cái đẹp thuần khiết của từ ngữ thuộc một ngôn ngữ này bằng những phương tiện không tương thích của một ngôn ngữ khác. Nói chung, trong khi dịch cuốn sách, cảm giác đuối sức là cảm giác tôi thường gặp. Thậm chí ở một vài đoạn tôi cảm thấy hoàn toàn bất lực. Ai cũng biết rằng dịch nếu không phải là phản thì cũng là một cái gì mất mát so với nguyên bản. Trong "Bông Hồng Vàng", sự mất mát đó không phải là ít. Khi bản dịch hoàn tất, tôi mới hiểu rằng trong việc làm này của tôi chính tác giả đã giúp tôi rất nhiều. Bởi vì mỗi lần đọc đi đọc lại một đoạn văn khó, một hình ảnh đẹp được miêu tả một cách khác thường, cần phải tìm cách để truyền đạt cho tốt nhất, tôi lại phát hiện trong lòng mình một niềm vui, niềm vui này đã giúp tôi vượt qua những khó khăn. Bởi vì trong khi dịch "Bông Hồng Vàng", tôi hiểu thêm được rất nhiều cái lao động nặng nhọc nhưng cao quý và vi thế tuyệt đẹp của nghề văn (nếu có thể coi nó là một nghề). Tôi sẽ sung sướng nếu qua bản dịch này những ý nghĩ tốt lành của tác giả tới được với bạn đọc. Bởi vì, sau hết, tôi rất yêu Paustovsky. VŨ THƯ HIÊN Chú thích:[1] Người Nga, xuất thân từ các chiến binh chống lại các cuộc xâm lăng của Thổ Nhĩ Kỳ và người Tartar, sống thành một cộng đồng lớn ở vùng Nam Nga, thường được gọi là cô-dăc (cosaques) trong các bản dịch từ tiếng Pháp. Phân biệt với người Kazakh, cư dân nước Kazkhstan [2] Hiện nay ở Moskva có một đường phố mang tên Konstantin Pautovsky. [3] “Lời Nói Đầu” này được in trong lần xuất bản thứ nhất của bản dịch “Bông Hồng Vàng”. Lần xuất bản thứ hai nó bị bỏ đi, liên quan đến việc tên người dịch bị cấm. Trong lần xuất bản này có một số sửa chữa nhỏ. Mời các bạn đón đọc Bông Hồng Vàng và Bình Minh Mưa của tác giả K. G. Paustovsky.

Nguồn: dtv-ebook.com

Xem

Nhật Ký Ma Cà Rồng Tập 1: Người Không Ngủ - L. J. Smith
Tên Ebook: Người Không Ngủ (Thức Tỉnh) full prc, pdf, epub Bộ sách: The Vampire Diaries - Nhật ký Ma cà rồng (Tập 1)   Tác giả: Lisa Jane Smith   Thể loại: Best Seller, Kỳ Ảo, Lãng Mạn, Tiểu Thuyết, Văn Học Phương Tây   Người dịch: Aoi Gin, winter_rus, Fish No.1, Miu, hotnhan, catdragon   Thực hiện e-book: qoop!!   Ngày hoàn thành ebook: 18/04/2010   Nguồn: vn.myblog.yahoo.com/Aoi-Gin   Ebook: www.dtv-ebook.com   Giới Thiệu:   Khác với sự huyền ảo, lãng mạn của Chạng vạng, tiểu thuyết The Vampire Diaries - Nhật ký Ma cà rồng  của tác giả Lisa Jane Smith kể về mối tình nồng nàn, sâu sắc, xuyên suốt 15 thế kỉ của hai nhân vật Elena và Stephan. Chàng đến từ thời Phục hưng, bí ẩn và quyến rũ; còn nàng mang vẻ đẹp mẫu mực của thời hiện đại. Họ có thành một đôi không khi mà thế lực của thù hận và bóng tối bao trùm? . Đằng sau bức màn đen tối của một thế giới đầy rẫy hận thù, chết chóc, độc giả sẽ khám phá ra được những trang viết giàu tính nhân văn mà tác giả L. J. Smith dựng nên bằng cách thuật kể đầy lôi cuốn, như chính câu chủ đề trên trang chủ của tác giả: “Hãy nhớ, dù bóng tối có dễ sợ đến mức nào, truyện của L.J Smith luôn kết thúc có hậu!” The Vampire Diaries - Nhật ký Ma cà rồng  là câu chuyện xoay quanh cô nàng queen bee Elena Gilbert thông minh, xinh đẹp và đầy cá tính. Cô quyết tâm chinh phục anh chàng đẹp trai bí ẩn mới xuất hiện tại trường học là  Stefan Salvatore  để rồi cả hai mắc vào một tình yêu say đắm nhưng không hề biết anh là một ma-cà-rồng đã hàng trăm tuổi. Rồi một nhân vật kỳ bí nữa cuất hiện bên cạnh cô, Damon Salvatore. Trong khi Stefan tranh đấu để sống một cuộc sống hòa bình cùng với con người, thì anh trai của anh, Damon lại là một ma-cà-rồng cực kỳ tàn nhẫn và cũng đem lòng yêu  Elena. Quá khứ lại một lần nữa trùng hiện với hiện tại, những bí mật và âm mưu trộn lẫn trong một câu chuyện lãng mạn mà không hề u ám. Chuyện gì sẽ xảy ra giữa ba người họ, liệu chiến thắng sẽ là một tình yêu giữa hai kẻ cùng tìm kiếm sự thanh bình trong tâm hồn hay một tình cảm say đắm khát khao đi kèm với cả tham vọng chiếm đoạt cả thế giới? Cuối cùng thì đâu mới là lựa chọn cho hạnh phúc đích thực? Hãy tìm kiếm câu trả lời cùng Nhật ký Mà cà rồng – Lisa J. Smith, mở đầu bằng Thức tỉnh. Ebook Nhật Ký Ma Cà Rồng 1 Người Không Ngủ prc pdf epub The Vampire Diaries - Nhật ký Ma cà rồng tập 1: Bốn tháng sau tai nạn xe đã cướp đi ba mẹ của Elena và Jeremy Gilbert, hai chị em phải đối mặt với cuộc sống hiện tại. Nỗi đau trong lòng họ vẫn không phai mờ, tuy Elena luôn mỉm cười nhưng trong lòng cô rất đau. Em trai cô vì không chịu đựng được nỗi đau nên đâm đầu vào thuốc và say xỉn. Họ cùng sống với người dì. Cuộc sống của Elena - cô nữ sinh xinh đẹp, quyến rũ, luôn là tâm điểm của bon con trai trong trường - xoay tròn giữa người bạn thân Bonnie, người bạn luôn cạnh trạnh Caroline và người bạn trai cũ Matt. Cho tới ngày đầu tiên của năm học mới, cả Elena lẫn Bonnie đều bị thu hút bởi một học sinh mới bí ẩn, Stefan Salvatore. Tuy chỉ vô tình gặp nhau lần đầu trước phòng vệ sinh nam nhưng Elena và Stefan dần trở nên thân thiết hơn cả tình bạn bè. Thực chất, Stefan vẫn luôn che dấu một điều bí mật, anh là một vampire - một ma cà rồng nhưng là ma cà rồng “ăn chay”. Vào bữa tiệc đầu tiên dành cho năm học mới, Vicki, em gái Matt cũng chính là người Jeremy luôn theo đuổi lại bị tấn công. Khi biết người tấn công Vicki là anh trai mình, Damon, Stefan đã rất sợ hãi vì Damon là một “vampire” chuyên hút máu người. Anh ta đi đến đâu là nơi đó có máu, một người rất mưu mô xảo quyệt, luôn dùng mọi thủ đoạn để bắt đứa em trai mình Stefan quay trở lại là một Ma cà rồng “chính gốc”. Anh phát hiện ra Elena giống như người con gái mà Stefan yêu say đắm cách đây một thể kỷ và cũng chính là người anh muốn chiếm đoạt: Katherine. Một cuộc tranh chấp xảy ra giữa hai anh em, một bên ác - một bên thiện, tranh giành linh hồn của Elena, những người bạn, gia đình và những dân cư Mystic Falls, Virginia. Cuộc chiến sẽ diễn ra thế nào? Kết quả ai thắng ai thua? Liệu sức mạnh tình yêu có thể vượt lên tất cả không? Qua mỗi tập The Vampire Diaries - Nhật ký Ma cà rồng , nhân vật Elena đã thực sự nhập cuộc, đã thực sự bước chân vào thế giới của những ma cà rồng khát máu, tàn độc. Trong bóng đêm đầy đe dọa, Elena một mình đối đầu với tử thần Damon, còn Stefan thì đang tiến dần đến cái chết. Phải tranh đấu với quá nhiều thế lực muốn chia rẽ hai người, trong một khoảnh khắc, Elena đã nhượng bộ... Cuốn nhật ký thì vẫn mất tích, Elena thực sự cảm thấy bế tắc. Và rồi, cuộc đời của cô đã chuyển sang một trang khác. Elena đã thực sự biến đổi, đã trở thành một người mà đã có lúc cô vừa sợ hãi, vừa khao khát. Stefan đã rất đau khổ vì mất Elena nên cậu quyết tâm giải quyết dứt điểm mối hận thù với Damon bằng bất cứ giá nào. Song, Stefan dần nhận ra rằng Damon không phải là kẻ thù duy nhất của mình. Damon đã có được Elena nhưng đồng thời phải đối mặt với một thế lực khác, một trận chiến sinh tử... Thông tin tác giả: Lisa Jane Smith L. J. Smith tên đầy đủ là Lisa Jane Smith, sinh ngày 5 tháng 9 năm 1958, là nhà văn Mỹ được nhiều độc giả yêu thích. Bà là tác giả của nhiều tác phẩm nổi tiếng và ăn khách, đặc biệt là sê-ri Nhật ký ma cà rồng… Nữ tác giả nổi tiếng người Mỹ từng là một giáo viên tiểu học này đã xuất bản trên 40 đầu sách thuộc nhiều thể loại khác nhau và là một trong những nhà văn đầu tiên tạo lập nên dòng sách "kinh điển ma cà rồng", là người có khả năng kết hợp nhiều bút pháp: lãng mạn, kinh dị, khoa học viễn tưởng... trong cùng một tác phẩm.   Một số tác phẩm tiêu biểu của L. J. Smith: - The Night of the Solstice (1987, tiểu thuyết đầu tay); - Heart of Valor (1990);  - The Chosen (1997)... Ngoài sê-ri Nhật ký ma cà rồng, L. J. Smith còn có: - The secret circles (bao gồm: The Initiation - 1992; The Captive - 1992; The Power - 1992...); - Bộ The Vampire Diaries - Nhật ký Ma cà rồng gồm có: - Người Không Ngủ (Thức Tỉnh) - Cuộc Chiến - Cơn Thịnh Nộ - Hội Ngộ Bóng Tối - Sự Trở Về - Đêm Xuống Mời các bạn đón đọc The Vampire Diaries - Nhật ký Ma cà rồng - tập 1: Người Không Ngủ, của tác giả L.J Smith  
Một Ngày
Tên eBook: Một Ngày (full prc, pdf, epub) Tác giả: David Nicholls  Thể loại: Best seller, Hài hước, Lãng mạn, Tiểu thuyết, Văn học Anh Công ty phát hành: Nhã Nam Nhà xuất bản: NXB Văn Học Trọng lượng vận chuyển (gram): 400 Kích thước: 14 x 20 cm Dịch Giả: Lâm Đặng Cam Thảo Số trang: 638 Ngày xuất bản: 12-2011 Hình thức: Bìa Mềm Giá bìa: 120.000 ₫ Nguồn: Romance Book Ebook: Đào Tiểu Vũ eBook - www.dtv-ebook.com Giới thiệu: Bạn có thể đi hết cả cuộc đời mà không hề nhận ra rằng người mình đang tìm kiếm đang ở ngay trước mắt. Ngày 15 tháng 7 năm 1988. Emma và Dexter gặp nhau lần đầu tiên trong một dạ tiệc sau lễ tốt nghiệp đại học. Ngày mai cả hai sẽ mỗi người mỗi ngả.   Vậy họ sẽ ở đâu đúng ngày này năm sau? …năm sau nữa? …và hai mươi năm tới?  Câu chuyện tình yêu vừa hài hước vừa buồn bã kéo dài suốt hai mươi năm này đã trụ hạng rất lâu trong danh sách best-seller của Anh. Tại Mỹ, với 270.000 bản in bán hết chỉ trong vòng một tháng, Một ngày đã góp mặt trong số những cuốn sách thành công nhất đất nước này và được chính tác giả David Nicholls chuyển thể thành kịch bản phim với sự góp mặt của hai ngôi sao nổi tiếng là Anne Hathaway và Jim Sturgess. DAVID NICHOLLS sinh ngày 30 tháng 11 năm 1966, tại Eastleigh, Hampshire (Anh), từng theo học Kịch nghệ và Văn học Anh tại Đại học Bristol. Ông từng muốn theo đuổi nghiệp diễn xuất nhưng rốt cuộc lại thành danh với vai trò nhà văn và người viết kịch bản phim. Nhắc đến gia tài kịch bản phim truyền hình của ông phải kể đến series Cold Feet, Rescue Me, I Saw You… David đã hai lần được đề cử giải British Academy of Film and Television Arts. “Trong năm nay, bạn khó tìm được một vở bi hài kịch nào xuất sắc hơn, ngọt ngào hơn câu chuyện này.” -  Independent “Đã được định sẵn để trở thành một tác phẩm kinh điển hiện đại.” - Mirror “Một cuốn sách hoàn toàn xuất sắc.” - Tony Parsons “Cảm động đến khó tin” - Marian Keyes “Không tì vết” - Herald Mời các bạn đón đọc Một ngày của tác giả David Nicholls.
Ảo Ảnh
Tên Ebook: Ảo Ảnh  (full prc, pdf, epub) Tác Giả: Aprilynne Pike   Thể Loại: Best seller, Tiểu Thuyết, Kỳ ảo, Văn học phương Tây   Bộ Sách: Cánh Tiên (tập 3)   Dịch giả: Thiên Khanh   Nhà xuất bản: Nxb Thời Đại   Số trang: 364   Kích thước: 13x20.5cm   Trọng lượng: 380g   Năm xuất bản: 2013   Giá bìa: 109.000   Ebook: Đào Tiểu Vũ eBook-  www.dtv-ebook.com Giới thiệu:   Cánh Tiên là bộ truyện của nhà văn Aprilynne Pile, là tác phẩm có tính chất phiêu lưu và lãng mạn giữa thế giới ma thuật và thế giới các nữ sinh trung học.  Laurel là một thiếu nữ rất đặc biệt: cô chỉ ăn hoa quả, làn da mỏng manh, không bao giờ thấy lạnh và rất thích ở ngoài trời. Mười lăm tuổi, cô theo cha mẹ nuôi chuyển đến Los Angles. Ngay từ hôm đầu tiên ở trường, cô gặp và cảm mến David - chàng trai có nụ cười ấm áp thân thiện, lúc nào cũng ở bên cạnh, giúp Laurel hòa đồng với bạn bè và chia sẻ mọi khó khăn...  Một ngày, Laurel bỗng thấy sau lưng mình nổi lên một nốt sưng nhỏ. Rồi, cô kinh hãi khi thấy nó ngày càng to hơn - để cuối cùng, từ đó mọc lên một bông hoa khổng lồ màu xanh nhạt đẹp mê hồn. Được chia sẻ, David cũng vô cùng sửng sốt và khẳng định đó là những tế bào thực vật, sau khi xem xét cánh hoa dưới kính hiển vi. Khi trở về thăm lại ngôi nhà cũ ở Orick, Laurel gặp một chàng trai lạ mặt có tên gọi Tamani xuất hiện ngay trên mảnh đất nhà mình.  Anh tiết lộ một bí mật: giống như anh, Laurel là một tiên cây. Có nghĩa, cô không phải con người, mà là một loài tiên thực vật. Tamani khuyên cô phải thuyết phục bố mẹ giữ lại mảnh đất này không được bán, bởi đó là mảnh đất trọng yếu của loài tiên. Trong lúc Laurel còn rất hoang mang, những giấy tờ bán đất của cha mẹ cô với một gã đàn ông thô kệch xấu xí sắp hoàn thành. Nghi ngờ, Laurel cùng David lần tìm đến địa chỉ được ghi trên danh thiếp của kẻ lạ mắt. Họ tiếp cận với bí mật về cuộc chiến thế kỷ giữa loài tiên và và loài quỷ khổng lồ, đồng thời bắt đầu tiếp cận với những mối đe dọa kinh hoàng nhất. Nhưng, ở bên cạnh Laurel luôn có hai người bạn: David, chàng trai nơi trần thế và chàng tiên cây cực kỳ quyến rũ Tamani.  Nối tiếp hai tập truyện “Cánh tiên 1” và “Cánh tiên 2” (Bùa mê) vốn đã rất thành công, cuốn tiểu thuyết “Cánh tiên 3” (Illussion) tiếp tục mang lại cho người đọc hết bất ngờ này đến bất ngờ khác về hành trình khám phá bản thân và bảo vệ xứ sở của nàng tiên Laurel trong thế giới loài người. Một lần nữa độc giả lại cùng Laurel sống trong những bối rối, xuyến xao khi lựa chọn cho mình một tình yêu đích thực. Một mặt, Laurel bằng lòng với sự lựa chọn an toàn bên chàng bạn trai con người David, nhưng khi chứng kiến chàng tiên xuân Tamani thân mật bên người con gái khác thì những xúc cảm trong cô lại trỗi dậy, thôi thúc cô đi tìm kiếm câu trả lời cho chính mình. Đan xen với những cung bậc cảm xúc muôn màu của nhân vật chính là những hình ảnh vui nhộn và trong trẻo của đời sống học đường, những tiết học căng thẳng và những người thầy khó tính, những bài thi cam go và những cuộc ganh đua đậm chất học trò. Bên cạnh đó, độc giả ưa phiêu lưu sẽ không thể bỏ lỡ hành trình của Laurel và những người bạn đi giải mã bí ẩn về cô nữ sinh trao đổi Yuki đến từ Nhật Bản và ả thợ săn Klea, mối quan hệ giữa những con người này với quỷ khổng lồ cũng như tai họa mà họ đang âm thầm gieo rắc lên xứ sở Avalon. Cuốn sách kết thúc khi Laurel và những người bạn khám phá ra một bí mật lớn đe dọa cuộc sống của họ và thế giới loài tiên nhưng cũng mở đầu cho hành trình trừ gian diệt ác của họ. Liệu nàng tiên này có bảo vệ được gia đình, bạn bè và xứ sở thần tiên thơ mộng Avalon? Độc giả sẽ vỡ òa với câu trả lời mà cuốn sách mang lại. Tác giả  Aprilynne Pike : Aprilynne Pike là một trong những nhà văn trẻ nổi tiếng người Mỹ. Ngay từ khi còn nhỏ, cô đã đắm chìm trong thế giới của những câu chuyện thần tiên và tỏ ra là một cô bé có trí tưởng tượng vô cùng phong phú. Cô hoàn thành bằng Cử nhân Nghệ thuật của trường Cao đẳng Lewis-Clark State ở Lewison, Idaho vào năm hai mươi tuổi. Hiện tại, cô đang sống cùng chồng và ba con ở vùng Utah ấm áp. Pike đã rất thành công với bộ truyện bốn tập “Wings” đầu tay ra mắt vào năm 2009. Hai tập đầu của bộ truyện đã được độc giả Việt Nam biết đến với tên gọi “Cánh tiên” và “Bùa mê”. “Cánh tiên 3” chính là tập ba trong loạt truyện này đang được độc giả trên khắp thế giới yêu thích. Mời các bạn đón đọc.
Em còn nhớ Anh? - Sophie Kinsella
Tên Ebook: Em còn nhớ Anh (full prc, pdf, epub) Tác giả: Sophie Kinsella    Dịch giả:  Trần Thị Thanh Hoa    Thể Loại: Tiểu Thuyết, Hài Hước, Lãng Mạn, Văn Học Phương Tây   Công ty phát hành: Nhã Nam   Nhà xuất bản: NXB Văn Hóa Sài Gòn    Kích thước: 14x20.5 cm   Ngày xuất bản: 01/07/2011    Nguồn sách: CoCo    Chụp pic: Lê Thị Minh Trang   Beta: CoCo, Dung Nguyen, Ngan Duong, Hatbodao Dethuong, Phuong Pham, Thien Huong Do, Boom Boom Boom    Tạo prc:  CoCo   Nguồn: Hội làm ebook free   Ebook: www.dtv-ebook.com Ebook Em còn nhớ Anh? full prc, pdf, epub Giới thiệu: Tỉnh dậy sau một vụ tai nạn xe hơi, Lexi đứng giữa hai con người: - Lexi phiên bản 2004: Răng khấp khểnh - không tiền thưởng - bạn trai cho leo cây. Nhưng, có tâm hồn sôi nổi - những người bạn tuyệt vời. - Lexi phiên bản 2007: Vóc dáng hoàn hảo - giám đốc sành điệu chồng siêu đẹp trai siêu giàu. Nhưng, có biệt hiệu Rắn hổ mang - mắc kẹt giữa một mớ quan hệ quái gở. ...Và có một chàng trai bí ẩn bủa vây cô bằng câu chuyện tình yêu vô cùng lãng mạn - nhưng thật sự tuyệt vọng, bởi cô không hề nhớ anh. Ba năm đã trôi tuột khỏi não bộ Lexi! Cô phải chiến đấu cực kỳ cam go với hàng loạt tình tiết thú vị và say đắm để nhận diện chính mình và để tìm ra anh trong trí nhớ. Kinsella Sophie trở lại tuyệt vời sau thành công vang dội của series Tín đồ Shopping. Vẫn sự hài hước, thông minh, dí dỏm đó, nhưng Em còn nhớ anh? dường như còn lãng mạn, đằm thắm và sâu sắc hơn. Một lần nữa, cô chinh phục độc giả trên khắp Âu-Mỹ và toàn thế giới. “Một tác phẩm sống động… một sự pha trộn cực kỳ thú vị giữa sự hài hước lãng mạn và câu chuyện đậm chất thần tiên… Kinsella vô cùng vui nhộn!” – New York Post Vẫn bằng chất hài hước tinh quái cùng giọng văn không thể cưỡng lại được từng giúp cô có hàng triệu fan hâm mộ trên toàn thế giới với loạt truyện Tín đồ shopping, tác giả chick-lit ăn khách nhất nhì nước Mĩ  Sophie Kinsella đã tái ngộ độc giả Việt Nam với cuốn sách mới tinh của mình. Em còn nhớ anh? được ví như một bước đột phá hay lột xác hoàn toàn của  Sophie Kinsella với câu chuyện tình đầy lãng mạn và thi vị, đậm màu sắc kì ảo giữa lòng thế giới hiện đại. Khác hoàn toàn với  Tín đồ shopping đơn giản và dễ đọc,  Em còn nhớ anh? có kết cấu truyện phức tạp, bắt đầu ngay từ những trang sách đầu tiên.  Năm 2007, Lexi Smart - 28 tuổi tỉnh dậy trong một bệnh viện ở London, nơi hình ảnh trong gương đối với chính bản thân cô là quá lạ lẫm. Một hàm răng hoàn hảo, một vóc dáng hoàn hảo và túi xách của cô là hiệu Louis Vuitton! Tất cả là bởi cô vừa tỉnh lại sau một vụ tai nạn xe hơi và mất đi một khoảng thời gian dài trong kí ức, chính xác là 3 năm kể từ "phiên bản" 2004. Và dường như chừng đó là đủ để thay đổi hoàn toàn con người Lexi... “Kinsella giữ cho câu chuyện của cô luôn luôn tươi mới và sôi nổi với muôn vàn tình tiết lãng mạn và bố cục gây hứng thú… Người đọc sẽ nhiệt liệt ủng hộ cho Lexi trong suốt hành trình.” – Publishers Weekly Bằng cách nào đó, từ một cô gái đen đủi và gặp lắm trớ trêu: răng khấp khểnh, không tiền thưởng và bị bạn trai cho leo cây, Lexi biến thành một giám đốc sành điệu có cơ thể đáng ghen tị và cả một anh chồng lí tưởng: giàu có và đẹp trai. Với tâm trí cô vẫn còn bị mắc kẹt ba năm ở đảo ngược, Lexi chào đón thế giới mới một cách dũng cảm khi tự tin xác nhận mình là... người tốt, có vẻ là như vậy. Phải đến khi một chàng trai bí ẩn bủa vây cô bằng câu chuyện tình yêu vô cùng lãng mạn, mọi rắc rối mới đến với cô! Cốt truyện của  Em còn nhớ anh? kịch tính đến độ khiến người đọc quên mất rằng tất cả chỉ sống trên những trang giấy bởi dường như  Sophie Kinsella đã thổi vào mỗi nhân vật của mình tính cách thực nhất của một con người. Giống như Lexi dù muốn, dù không cũng sẽ bị cuốn vào "thế giới của người lớn", với âm mưu, thủ đoạn và danh lợi. "Cô bé Lọ Lem" xấu xí ngay cả khi trở nên xinh đẹp dường như cũng không bắt nhịp được với cái ước mơ bất ngờ trở thành sự thật của chính mình. Chính những giây phút cô cố gắng mò mẫm để tìm lại chính bản thân và tình yêu dành cho chồng mình lại mới là lúc cô "trưởng thành" thực sự.  Em còn nhớ anh? vì thế mà cuốn hút đến những "gót giày cuối cùng" của Lexi. “Một cuốn sách tuyệt hảo, đầy ắp nụ cười ấm áp và cả những căng thẳng cực độ… Kinsella tìm ra cách đặc biệt hay để biến sự mất trí nhớ thành một câu chuyện vô cùng thú vị.” – USA Today Tác giả: Sophie Kinsella Sophie Kinsella, tên thật là Madeleine Wickham đang sống tại London cùng chồng và ba con. Cô từng là giáo viên và phóng viên tài chính. Cô cũng từng viết nhiều tác phẩm dưới tên thật của mình, nhưng phải đợi đến khi loạt truyện về Tín đồ Shopping được xuất bản, tên tuổi của cô mới lọt vào danh sách các tác giả có sách bán chạy hàng đầu thế giới. - Bộ 5 tập Tín đồ Shopping -  Tín Đồ Shopping Mini - Điện Thoại này dùng chung nhé - Hồn Ma Sành Điệu - Em còn nhớ Anh Mời các bạn đón đọc  Em còn nhớ Anh của tác giả Sophie Kinsella.