Liên hệ: 0912 699 269  Đăng nhập  Đăng ký

Nguyên Thủy Tái Lai

Thể loại: Danmei,  không gian giả tưởng, kiếp trước kiếp này, điền văn, hài hước, 1×1, HE Tên khác: Trở lại thời nguyên thủy Nhân vật chính: Mạnh Cửu Chiêu Edit: Gia Linh, Vi Vũ, Mimi, Ôn Khách Hành, DLinh Beta: Mi Mi, Ame, Chi Truyện kể về cuộc sống chồng chồng Kantus giống đực đã cố gắng kiên trì thực hiện hành vi sinh trộm trứng thành công. “… Anh trộm được nó?” Black lập tức trở nên căng thẳng, thật cẩn thận hạ thấp cơ thể, thuận tiện dùng cánh che đậy cái tổ của mình kỹ càng hơn. “Không phải trộm ——” Nghe được câu hỏi của Black, White lại càng đắc ý, nhét quả trứng đang bị phơi bày ngoài ánh sáng trở về dưới mông mình một lần nữa, tràn đầy hưng phấn nói, “Anh sinh!” Pang —— một tiếng, dường như Black nghe thấy tiếng đứt phựt của sợi dây tên là ‘lý trí’ ở trong đầu. Cuối cùng hắn cũng biết, so với chuyện ông chồng ra ngoài nửa năm, về nhà phát hiện vợ mình mang thai ba tháng thì sự việc càng làm cho người ta phẫn nộ chính là —— Cô vợ mới ra ngoài vài ngày, về nhà liền phát hiện chồng mình đã sinh một quả trứng! Nhân vật chính của câu chuyện → Mạnh Cửu Chiêu *rơi lệ*: tôi chính là quả trứng kia. ↓↓↓ Và đây là bản giới thiệu tổng quan xã hội nguyên thuỷ ↓↓↓ Anh, đại boss của tập đoàn bất động sản lớn nhất vũ trụ. Cậu, người Địa Cầu cuối cùng không rời đi mà còn phản đối việc phá hủy Trái Đất để di dân sang chỗ khác. Ân oán của bọn họ, chấm dứt ngay trong nháy mắt Địa Cầu hủy diệt. Mà tình yêu giữa bọn họ, nảy sinh khi vạn vật bắt đầu… *** Review (crossingcat.wordpress.com) NGUYÊN THỦY TÁI LAI – NGUYỆT HẠ TANG trùng sinh – tương lai – nguyên thủy – cuộc sống đời thường – 1×1 – tâm hồn mỏng manh, nhạy cảm, phúc hắc, bạo lực công x kiên cường, thông minh thụ Thực ra xét thuộc tính công thụ để cho biết, chứ truyện này siêu chậm nhiệt, tình cảm của hai người nước chảy thành sông. Tình yêu chỉ là một phần của câu chuyện. Ngoài tình yêu, Nguyệt Hạ Tang cho chúng ta biết, còn nhiều loại tình cảm khác cũng rất đáng trân trọng, đó là tình thân, tình bạn, tình nghĩa là xóm (đúng hơn là bộ lạc) Truyện dài thiệt dài, cơ mà đọc rất đã, không nhàm chút nào. Mình không spoil, vì spoil thì chẳng biết viết bằng nào mới hết. Chỉ nêu cảm nhận thôi. Ban đầu đọc rv của Không có kiếp sau, thấy bảo Louis là vị vua đầu tiên, cứ tưởng truyện này là kiểu thăng cấp đánhq quái, thống nhất hệ mặt trời (không phải hệ mặt trời, cơ mà cứ ví von thế). Nhưng thực chất là một câu chuyện đời thường, giữa cái đời thường có những điểm nguy hiểm bất thường. Đó là những ngày tháng được cha mẹ chăm sóc trong ổ, tập bay, tập săn thú, lục địa va chạm nên trời long đất lở, cả nhà trôi dạt sang lục địa khác, lạ lẫm, rồi cùng nhau vào bộ lạc, sinh sống, giao tiếp, rồi bước lên hành trình đến địa điểm sinh sản để đẻ trứng (hoặc trộm trứng cũng không sao, miễn là có trứng). Không có gì to tát, nhưng lại rất rung động. Chị Tang có thói quen mở ngoặc đơn rồi chêm mấy cái emo đáng yêu như thế này = =///, hoặc thêm vài lời chú thích, lảm nhảm như vầy (đó chính là như vầy đó). Tuy thường làm thế, nhưng cũng không quá dày đặc, vừa đủ, rất duyên, rất đáng yêu . Rồi truyện này là những chuỗi hiểu lầm dở khóc dở cười. Hiểu lầm đầu tiên là vợ chồng Black – White tưởng mình đẻ trứng (2 con đều là đực). Thực chất là hai bạn ở trong khoang thuyền, dù đã chết cả nhưng vẫn còn lưu giữ tế bào, gen, gặp điều kiện thích hợp thì được tái sinh. Thụ còn ký ức. Công thì không =v= Công từng là vị vua Louis thật, nhưng sau khi “tái sinh” thế này, bạn chỉ là người thụ yêu, một Louis phúc hắc, nhạy cảm, có chút lãng mạn, một Louis hoàn toàn mới chứ không phải vị uy lạnh lùng oai phong ngày nào. Rồi thì lúc cả nhà dạt sang lục địa khác, gặp một con thỏ, con thỏ tưởng cái nhà Cantus này cùng giống với mình, dắt tay nhau đến bộ lạc, cả bộ lạc cũng tưởng nhóm này đều là thỏ =)))) Bạn voi ma mút cõng “hai mỹ nhân” Black – White mà è lưng, dán thuốc bầm tím mãi mới hết đau. Hay khi thụ học đi săn, nghe giảng mà chuyển hết thành công thức (ghi vào một tảng đá, lúc nào cũng mang bên mình) Nói với bố mẹ rằng mấy cái này sẽ giúp mình đi săn. Ừ thì cũng giúp bạn săn được một con trâu thật. Nhưng đấy là dùng tảng đá đập điên cuồng vào đầu trâu. Bố mẹ hỏi con săn kiểu nào, bạn giơ tảng đá ra. Bố mẹ nghĩ: ra mấy cái loằng ngoằng đó hữu ích thật =)))) Nhiều nhiều lắm, kể hoài không hết. Bên cạnh những đoạn đáng yêu khiến mình cười sặc sụa, cũng có những khi phải lặng người, sụt sịt mũi. Không phải quá bi thương, nhưng cứ nghèn nghẹn. Như lúc bố thỏ gắng hóa thành hình người, đẩy bạn thỏ Ai mỗ lên, thoát khỏi hai mép vực đang chập lại làm một. Hai linh hồn, ừ có lẽ thật là linh hồn, của một chú Cantus chết trên đường đến nơi sinh sản đã cứu Nha Nha hai lần khi cả nhóm tìm đường về nhà. Năm ấy, nhóm bạn này đã giúp chôn xác chú. Năm nay lại gặp nhau, mọi người về nhà, chú cũng muốn về nhà, nhưng thân xác đã ngủ yên dưới đáy hồ lạnh lẽo. Đêm đó, thụ nhìn thấy bóng chú Cantus màu đen lơ lửng trên mặt hồ. Yên lặng. Một truyện đáng để đọc. Không phải vì tình yêu ngọt ngào, lãng mạn. Không phải vì H nóng bỏng. Mà vì những loài vật đáng yêu, những con “người” đáng yêu, những mối quan hệ cũng rất đáng yêu. Có thể những cái kết cả nhà cùng vui sau cơn nguy nan làm mọi người cụt hứng, nhưng trong truyện này, chẳng muốn ai phải chết, chỉ mong mọi người được sống vui vẻ, bình yên bên nhau. Vậy nên thấy tác giả cứu hết mọi người, mình thích lắm. Mấy chương đầu hơi nhàm chán, vì giới thiệu về bối cảnh, loài Cantus một chút, về sau càng đọc càng thấm. Phải rồi, phần tác giả có lời muốn nói cuối chuyện cũng cute hết biết luôn >////< Còn có trò viết thành ngữ từ nội dung truyện nữa chứ: )))) Chương nào thì mình không nhớ =v= ------------------------- Review (aiaitani.wordpress.com) *chú ý nội dung bên dưới có spoiler Thực ra mình không phải là người hay đọc đam mỹ mặc dù đã có thâm niên hơn chục năm đọc SA. Giữa một rừng ngôn tình và đam mỹ hiện nay, mình đọc truyện cũng khá kén chọn. Thế nhưng Nguyên thủy tái lai lại làm mình lọt hố ngay từ những dòng đầu tiên của văn án. “Đây là một câu chuyện xưa kể về một đôi phu – phu giống Kansas Tasman đực không ngừng kiên trì sinh (trộm) trứng thành công. Cuối cùng hắn cũng biết được, so với chuyện lão công ra ngoài nửa năm, về nhà lại phát hiện lão bà mang thai ba tháng thì, sự tình càng làm cho người phẫn nộ hơn chính là —— Lão bà ra ngoài vài ngày, về nhà phát hiện lão công của mình đã sinh một quả trứng!” Câu chuyện kể về hành trình thám hiểm phiêu lưu bôn ba của một cặp gia đình gồm 2 ông bố, 1 đứa bé loài người và 1 đứa bé khủng long (thôi cứ tạm gọi như vậy)- nói đơn giản là hành trình vui chơi của gia đình khủng long thời nguyên thủy. Đúng như tên truyện gia đình ở trong thời nguyên thủy, cuộc sống của họ phụ thuộc vào thời tiết, vào môi trường… Mở đầu đơn giản đến không thể đơn giản hơn, 2 ông bố Black và White vì cùng là giống đực không thể đẻ trứng nên hàng năm cứ đến mùa sinh sản họ lại kiên trì đi đến nơi tụ tập sinh sản của loài với 1 mục đích: ăn trộm 1 quả trứng. Trải qua và lần không có tiến triển gì cho đến một lần Black đi săn về thấy White đang ấp trứng thì chắc nịch quả trứng này là trộm được. Còn White thì khăng khăng là do hắn sinh ra khi đi đại tiện. Vâng, chính xác là đi đại tiện ạ: )). Hai con đực còn chưa thành niên không có baba dạy dỗ liền nhận định quả trứng chính là trong lúc đi vệ sinh mà đẻ ra. Suy nghĩ này càng được chứng thực khi Black cũng làm ra 1 quả trứng bằng cách tương tự. Thế là hai ấu tể (chỉ những con vật chưa thành niên) may mắn đã có 2 quả trứng và ấp nở ra 2 đứa bé. Đây chính là 2 nam chính của chúng ta. Mạnh Cửu Chiêu là đứa bé nhân loại, nở ra từ thứ mà Black và White gọi là quả trứng, cậu vẫn còn trí nhớ của kiếp trước. Thực chất thứ giống quả trứng chứa cậu không phải trứng gì hết mà là bao con nhộng dùng để lưu trữ người qua không-thời gian, nếu chết nó sẽ tiến hành ghi nhớ mã gen và trong một hoàn cảnh thích hợp sẽ được tái tạo. Và thế là Mạnh Cửu Chiêu ở tương lai là một nhân loại địa cầu 40-50 tuổi trải qua không thời gian đã tái sinh thành một đứa bé sơ sinh ở địa cầu nguyên thủy. Louis – ngốc mao được ấp ra sau Mạnh Cửu Chiêu vào ngày thì là một con Cantus (khủng long) đích thực. Rồi một trận động đất lớn xảy ra, cả gia đình bị trôi dạt đến một mảnh địa lục khác và gặp được các giống loài khác. Hành trình của họ đã gặp rất nhiều người. Không phải nói quá nhưng tác giả đã vẽ nên cho câu chuyện một viễn cảnh cũng khá tươi đẹp cho địa cầu nguyên thủy: ở đó con người chân thật, tốt bụng. Cũng có một vài cá nhân xấu xấu nhưng đa phần là vì kiếm tìm cái ăn. Thông qua giọng văn của tác giả, tình tiết câu chuyện mà đọc truyện nguyên thủy nhưng cảm giác thong dong như đang dạo chơi, không khí gia đình ấm áp hài hòa. Hai nhân vật chính của chúng ta thì dễ thương không chịu nổi. Từ lúc Louis sinh ra không lúc nào 2 đứa bé không ở bên cạnh nhau: cùng trải qua khó khăn, mưa gió, nguy hiểm, lớn lên dần dần bên nhau. Rồi thuận theo tự nhiên mà cùng nhau sinh trứng, ấp trứng,tìm đường về với baba và ông nội. Lúc đầu mình nghĩ đọc đam mỹ sẽ không thiếu các cảnh tình cảm rồi lãng mạn rồi abcxyz nhưng hóa ra mình đã lầm. Trong truyện này Nguyệt Hạ Tang mang đến thứ tình cảm gần như xuyên suốt câu chuyện, bao trùm lên toàn bộ là tình thân gia đình, tình bạn bè. Thông qua rất nhiều chi tiết tưởng như nhỏ bé nhưng lúc đọc mình rất xúc động. Như lúc Mạnh Cửu Chiêu vừa đến thế giới này, cậu nhìn thấy ng cha đi tìm quả trứng của mình bị trộm mất, rồi khi thỏ baba đẩy Ames lên khỏi cái động trong lúc động đất đang diễn ra, là khi Mạnh Cửu Chiêu và Louis nhìn thấy những con Cantus chết mà vẫn cố gắng cứu những quả trứng. Nguyên thủy chưa bao giờ là một thời đại dễ dàng sống sót. Liên tục động đất, các lục địa chuyển dời, các động vật ăn thịt hung mãnh, nguyên tắc cá lớn nuốt cá bé chưa bao giờ rõ ràng đến thế. Thế nhưng rất may Mạnh Cửu Chiêu tái sinh gặp được một gia đình toàn người có sức mạnh siêu vô địch, có giây phút tưởng như sắp chia lìa thế nhưng vẫn kiên cường vượt qua sống sót. Qua góc nhìn và hành trình của Mạnh Cửu Chiêu sự nặng nề của nguyên thủy đã giảm bớt đi rất nhiều. Tất cả mọi người đều rất dễ thương. Cha mẹ luôn làm hết sức mình để bảo vệ và chăm sóc con cái. Mọi thứ đủ để làm một đứa cũng ít đọc đam mỹ đã trở nên phát cuồng với tác giả. Sự gắn kết của Mạnh Cửu Chiêu và Louis đâu phải chỉ từ mỗi đời này. Louis chính là vị vua của kiếp trước người đã che chắn nhét Mạnh Cửu Chiêu vào bao con nhộng còn bản thân thì che chắn cho cái bao chứa cậu được an toàn khi khoang thuyền sắp rơi. Nhưng thượng đế rất bao dung khi Mạnh Cửu Chiêu nắm chặt một cái lông vũ của Louis và thế là cả 2 người đều được tái sinh. Tuy họ tái sinh ở một nơi hoang sơ vô cùng nhưng lại được bù đắp bởi thứ tình thân gia đình- thứ mà ở kiếp trước họ dù có sức mạnh vô biên cũng không cách nào có được. Khi đọc đến đoạn cuối, Cửu Chiêu nhìn thấy bộ xương của Louis kiếp trước vẫn đang trong trạng thái bảo bọc thứ gì đó, cậu hét lên thì mình cũng rớt nước mắt. Chưa tìm hiểu kĩ xem các truyện khác trong hệ liệt có nhắc gì đến không nhưng mình vẫn muốn theo dõi câu chuyện của họ ở kiếp trước. Có thể là ngược đấy, thương tâm đấy nhưng vì đã có kiếp sau rồi nên mình cũng vứng tin hơn nhiều: )) Đây là một câu chuyện rất hay. Mình rất muốn giới thiệu nó đến với cả các bạn đang đọc ngôn tình và cả những ai chưa bao giờ đọc đam mỹ. Tin mình đi, nó sẽ dùng những tình huống hài hước, tình thân gia đình, tình bạn bè để chinh phục bạn và rồi bạn sẽ thấy khi bạn chìm đắm vào câu chuyện bạn sẽ chẳng còn cảm giác đam mỹ hay ngôn tình cái gì nữa vì đây là câu chuyện của một bầy động vật sinh sống ở nguyên thủy mà: )) Điểm: 10/10 -------------------- Review (by Jax) Truyện này mình đọc trên wattpad trước mà đợi hơi lâu nên mò lên vnsharing thử thời vận, may ghê là có. Thank 2 bạn đã up nha. Bạn nào chưa đọc truyện này thì nên đọc đi, rất là recommend đó ^o^. Thế giới của cantus và các thú nhân trong truyện này rất dễ thương, vừa có sự dã man, độc ác do hoàn cảnh thúc đẩy đồng thời cũng có sự hi sinh, giúp đỡ nhau giữa các thú nhân. Mình k nhớ tên nhân vật này nhưng hình như là tên Amanda, một con sói rất độc ác, chuyên chỉ huy bầy đàn đi đánh cướp và giết hại các bộ lạc thú nhân khác, nhưng đến khi cô ta chết đi mình lại cảm thấy cô ấy đáng thương và cảm phục trước sức mạnh của người mẹ ấy. Vì con mình có điều kiện sống tốt hơn, cô phải trở nên hung bạo, mạnh mẽ, độc ác hơn để bảo vệ con mình. Đọc đi rồi các bạn sẽ thấy truyện này có nhiều điều hay lắm, k chỉ những nhân vật phụ đáng chú ý mà còn là cả một câu chuyện hoàn chỉnh về một thế giới thời nguyên thủy. Không giống các truyện khác về thời nguyên thủy, nhân vật chính k có bàn tay vàng vượt trội mọi người mà hòa nhập với con người và cuộc sống ở đó, k tỏ rõ sự ưu việt như kiểu nvc là người khai hóa văn minh cho cả một thời đại, người nguyên thủy có cái giỏi của người nguyên thủy, người hiện đại mà quá tin vào sự ưu việt của mình cũng k có giá trị gì hết. Cách xây dựng câu chuyện có nét mới so với những truyện cùng thể loại, hệ thống nhân vật của truyện cũng rất nhất quán, để lại ấn tượng mạnh cho mình. -------------------- Review (by Thuy An) Truyện hay, điểm mạnh là giọng văn hài hước, nội dung nhẹ nhàng, nhiều chi tiết cảm động, các nhân vật chính phụ đều rất dễ thương và có bản sắc riêng, nhất là các ấu tể, đáng yêu muốn chảy máu mũi, điểm yếu là truyện còn nhiều lỗ hổng trong hệ thống sinh vật được đặt ra, như việc phân biệt trứng, ẩu tể của các ba ba Cantus, tại sao hai loài khác nhau hay nam nam cũng sinh sản được. Cả truyện ấn tượng nhất đoạn trở về tìm đường đoàn tụ với các ba ba của quần á trưởng thành Cantus, gặp được hồn ma của đầu Cantus đã chết. Cảnh Mạnh Cửu Chiêu nằm mơ thấy đầu Cantus đó đứng yên lặng trong hồ nước, cùng tác giả viết vì sao không nói tên của bản thân, đọc xong khóc như mưa, cảm thấy rất đau lòng. Tác giả viết mối quan hệ giữa ba ba Cantus và bản thân ấu tể rất khăng khít và khó chia lìa, vừa buồn cười vừa cảm động. Những đoạn này cứ đọc đi đọc lại, hay nhất trong những đoạn tả cảnh sinh hoạt thời nguyên thủy. Đoạn ghét nhất là khi Mạnh Cửu Chiêu bỏ rơi Alice, cảm thấy rất vô trách nhiệm, vì đoạn này mà hảo cảm với Mạnh Cửu Chiêu rớt xuống bằng 0. Đối với bản thân, không còn gì hèn nhát hơn việc tự ý bỏ đi không nói một lời và tự cho rằng mình làm đúng. Cảm thấy giống như Mạnh Cửu Chiêu lợi dụng xong Alice thì vứt bỏ, mà chính Mạnh Cửu Chiêu cũng thừa nhận đã tính vứt bỏ thật. Nếu ban đầu không tính thân thiết thì đừng đặt tên, cũng đừng liên lụy quá sâu, gây cho Alice tình cảm và ảo tưởng về một gia đình rồi không nói không rằng bỏ đi. Cho nên khúc sau Alice bấp chấp thân thể bị thương, máu nhiễm cả người cố hết sức đuổi theo, bản thân rất phẫn nộ. Và chi tiết Mạnh Cửu Chiêu thề thốt và mới bắt đầu công nhận Alice như một thành viên trong gia đình rất giả tạo và dối trá, chắc tác giả làm vậy tính gỡ gạc lại hành động lãnh huyết ban đầu. Cũng vì đoạn này mà bản thân cảm thấy Mạnh Cửu Chiêu chẳng xứng với Louis kiếp trước tí nào, kiếp này tính ra đỡ hơn. Cuối cùng thích nhất gia đình Cantus, từ gia gia Mãnh, đại bá Gulusa, ba ba Black, White, con Louis, các cháu Alce, Geogre, ai cũng siêu đáng yêu, tưởng tượng một đám thời ấu tể bông xù thật chịu hông nổi. tất nhiên trừ Mạnh Cửu Chiêu. À mà đoán trứng là của Mạnh Cửu Chiêu sinh, không phải Louis, mà không hiểu tại sao tác giả viết mập mờ việc ai công ai thụ nhỉ? ------------------------- Review (www.facebook.com/hoisungthu) Truyện ấm áp, manh hệ, song khiết, khúc cuối manh nha một cp phụ nữa cơ mà thôi ko tính, dù sao nếu là đôi thật thì ta nghĩ công sẽ ko khiết nên khỏi tính đi, với cũng chỉ là manh nha thui Chuyện kể về các ba ba bỉm sữa trên hành trình nuôi con và gây dựng nên một đại gia đình lớn mạnh! Tựu chung, bỏ qua vài điểm ko thích lắm và khá thắc mắc về khúc mắc giữa bạn thụ vs công ở đời trước (yên tâm dù ko kể rõ nhưng mình thấy ko phải vụ lôi bẩn hay gì đâu) thì truyện hay, đọc dễ thương, mắc cười hình dáng gà con với đôi cánh bé tin hin bay bay bán manh, cười chớt, ngoài ra còn khắc hoạ rõ nét về tình thân gia đình, bằng hữu, .... đọc khá là cảm động. Còn có 1 đoạn, thụ bị rớt xuống vực tưởng chết lại như được ai đó bảo vệ chỉ đường dẫn lối, nghoảnh đầu nhìn lại, thì ra là công nguyên bản, lẳng lặng bị chôn vùi dướp lớp đất lạnh lẽo cô tịch, dù đã kiệt quệ từ rất lâu rồi nhưng vẫn cố dành hết khí lực còn sót lại để cứu thụ, và cũng vì đợi chờ 1 ánh mắt nơi ng hắn thương, cuối cùng mới tan ra hoà với cát bụi... Khúc này chính thức thêm 1 vote cho công   Mời các bạn đón đọc Nguyên Thủy Tái Lai của tác giả Nguyệt Hạ Tang.

Nguồn: dtv-ebook.com

Xem

Kế Hoạch Dưỡng Thành Đại Thần
Edit: Trác Lam Thể loại: hiện đại, minh tinh văn, hài, yêu nghiệt đại thúc nữ vương thụ x trung khuyển công, HE. Tình trạng: 66 chương Pairing: Vệ Hồng x Đoàn Hàn Chi. Nội dung mấu chốt: cường x cường, giải trí, hào môn thế gia, báo thù rửa hận. Diễn viên chính: Đoàn Hàn Chi; Phối hợp diễn: Vệ Hồng, Quan Tĩnh Trác. Một người là đạo diễn có tính cách khó chịu , lời nói cay độc khó nghe. Một người là diễn viên mới nổi nhờ vào quy tắc ngầm mà nổi tiếng . Quy tắc ngầm là dùng thân xác để đổi lấy vai diễn. Sau khi hắn được làm diễn viên nổi tiếng thì một lòng yêu thương đạo diễn miệng lưỡi cay độc đó. trung thành tận tâm như một con cún bự chảng, luôn luôn phe phẩy đuôi theo sau… Đây là hài kịch nhẹ nhàng, thoải mái, không ngược, HE. Tác phẩm này xuất phát từ oán niệm của tác giả: vì sao chỉ có tiểu thụ dùng “quy tắc ngầm”, vì sao không có mỹ nhân thụ miệng lưỡi cay độc, cao cao tại thượng được tiểu trung khuyển công dùng “quy tắc ngầm”? *** Đáng lẽ ra chưa đọc hết thì ko nên ý kiến nhiều làm chi, nhưng mà ta thực sự thực sự thực sự bị ĐIÊN nha =((((((((((((( Chỉ là vài dòng tự kỷ linh tinh trút oán mà thôi. ~ Aigooooooo. Chính là đọc đến chương 26 rồi chợt có cảm giác : Đoạn đại nữ vương sẽ là không bao giờ yêu Vệ Hồng như  Quan Tĩnh Trác đi :-< Không biết là vì sao nữa, chỉ là cảm giác như vậy. Thời xa xưa, khi mà Đoạn đại nữ vương mới chỉ là một Đoạn Hàn Chi cực bình thường, y yêu Quan Tĩnh Trác. Ta biết đó đã là quá khứ. Nhưng mà…..thời gian qua đi lâu như vậy, con người thay đổi nhiều như vậy, Đoạn Hàn Chi giờ đã trở thành 1 con người lão luyện, con người hắc ám, 1 con người sống không biết đến ngày mai……..Đã thay đổi nhiều như vậy…..nhưng  là….vẫn không quên được Quan Tĩnh Trác. Vậy chẳng phải y yêu Quan Tĩnh Trác rất nhiều, nhiều thật nhiều hay sao? Đối với hình ảnh Tĩnh Trác lớn như vậy, Vệ Hồng còn có thể chen chân vào hay sao? Ta chỉ đơn thuần cảm thấy, Đoạn Hàn Chi, rất có thể sẽ chọn lựa Vệ Hồng, tuy nhiên, là chọn lựa 1 người có thể đưa về nhà. Phải! Chính là cái cảm giác gia đình ấy. Cảm giác bình yên, cảm giác có 1 người mãi mãi chẳng thay lòng, mãi mãi “chở y về nhà”……chỉ cần như vậy thôi, cũng là quá đủ cho nửa đời cô độc của y. Trải qua ngần ấy năm, cái y cần đã không còn là tình yêu nồng cháy thời trẻ tuổi, cái y cần….có lẽ chỉ là cái cảm giác bình yên ấy thôi! Vậy nên y chọn Vệ Hồng sao? Ta không chắc….nhưng ta hâm mộ mối tình của Tĩnh Trác cùng Đoạn Hàn Chi. Nghĩ mà xem…..những người yêu nhau….dù có trải qua bao sóng gió….vẫn là yêu nhau đấy thôi. Họ vẫn yêu đối phương, thậm chí yêu đến mức hận không thể bóp nát đối phương….nhưng họ quá cao ngạo. Chính là nó. Mối tình của họ dường như quá bền vững, bền vững đến mức không 1 ngoại nhân nào có thể phá vỡ rồi…..nhưng lại bởi vì họ quá cao ngạo mà….chia ly. Nếu như…chỉ là nếu như….Đoạn nữ vương có thể bớt cao ngạo đi 1 chút, Quan Tĩnh Trác có thể chịu nhẫn 1 chút, hẳn là giờ đây ta đã có thể thấy 1 mối tình đẹp như mơ. Nhưng đó chỉ là nếu như mà thôi….sự thực là, bởi Tĩnh Trác quá cao ngạo, nên hắn thua Vệ Hồng. Nói đi nói lại thì cũng chỉ là cái sự chân thực của cuộc đời mà thôi. Dù tình yêu có đẹp đến mấy cũng chưa chắc đã đi đến cuối con đường. Đôi khi, mệt quá, con người ta, lại muốn chơi chạy tiếp sức, muốn người khác giúp ta hoàn thành nốt quãng đường còn lại thì sao? Đoạn Hàn Chi có sống hay không, ta thực sư không biết. Nhưng ta vừa muốn y sống, lại vừa muốn y chết quách đi cho xong. Muốn y sống là bởi ta thương Vệ Hồng, ta không muốn thấy 1 con cún trung thành như vậy quằn quại trong cơn đau đầu đời, để rồi hắn sẽ chẳng bao giờ ngóc đầu lên được. Muốn y chết là bởi vì y là ngọn nguồn của tất cả sự việc, nếu không có y, mọi việc đã chẳng rắc rối như thế này………… Đời người có được bao nhiêu, đến lúc sắp chết, cô quạnh bó mình trong gian phòng rộng lớn trắng toát, bốn bề lặng thinh, không âm thanh, không ánh sáng, không….sự sống…….Đoạn Hàn Chi….ngươi quả là may mắn lắm, may mắn lắm mới có thể không tiếp nhận cái viễn cảnh đáng sợ kia….quả là…may mắn lắm! Thật lòng….ta bắt đầu thích văn phong Hoài Thượng, rất hợp khẩu vị ta, hơn nữa, chưa có tác giả nào có thể làm ta vừa yêu vừa hận tên thụ như thế này…………………………. *** Trên chiếc giường lớn tầng tầng lớp lớp màn che ở khách sạn năm sao, ánh đèn rực sáng như kim cương, mơ hồ chiếu ra hai thân ảnh đang cuồng nhiệt quấn lấy nhau. Thanh âm rên rỉ vừa trầm thấp vừa tiêu hồn phát ra, phối hợp cùng tiếng thở dốc. Thanh âm ấy vô cùng đặc biệt, giàu từ tính lại hoa lệ thấu xương, đại khái chỉ cần nghe qua một lần sẽ khắc sâu ấn tượng, khó có thể quên. Còn tiếng thở dốc cùng tiếng rên rỉ tựa như truyền đến từ cực lạc địa ngục, mang theo một chút thống khổ, khi bị khoái cảm trùng khích âm cuối liền tăng cao lên, cho dù là nam nhân ý chí sắt đá cũng không thể thờ ơ. Một bàn tay vươn ra từ dưới lớp màn, năm ngón tay thon dài co rút, gắt gao siết chặt ga giường, đốt ngón tay trở nên trắng bệch. Tuy là bàn tay nam tử nhưng có thể nhìn ra được cốt cách xuất chúng, bảo dưỡng hợp lý, dấu vân tay thuộc về người chuyên nghiệp không chút nào kém cỏi. Một nam nhân khác dùng bàn tay thô ráp bắt lấy cánh tay kia, dưới kích thích của khoái cảm cùng hưng phấn, hung hăng ràng buộc cổ tay trắng nõn, nhất thời để lại dấu tay đỏ hồng. Ngay sau đó là một tiếng gầm nhẹ, nam nhân rốt cuộc phóng thích, mang đến một trận chấn động kịch liệt. …… “Cắt!” Màn che bị thô bạo xé rách, Đoàn Hàn Chi mặc quần áo ngồi dậy, nhu nhu cổ tay bầm tím, “Chát!” một tiếng giòn tan, lạnh lùng thưởng cho nam diễn viên chính một bạt tai. “Đạo diễn Đoàn!” Trợ lý kinh hoàng thất sắc chạy tới. Đoàn Hàn Chi không để ý đến ánh mắt kinh ngạc của tất cả mọi người trong phim trường, thản nhiên đứng lên sửa lại cổ áo: “Khăn lạnh.” Trợ lý lập tức nhanh như chớp cúi đầu chạy lại, kinh sợ đặt khăn lạnh lên cổ tay Đoàn đại đạo diễn. “Kêu tên tiểu tử này ngày mai không cần đến nữa.” Đoàn Hàn Chi từ trên cao nhìn xuống tiểu sinh gương mặt anh tuấn trên giường, nói với phó đạo diễn: “Bảo cậu ta về nhà chờ luật sư đến hủy hợp đồng.”   Mời các bạn đón đọc Kế Hoạch Dưỡng Thành Đại Thần của tác giả Hoài Thượng.
Dương Cửu
Thể loại: đam mỹ – cận đại hiện đại – quỷ súc công vs yêu nghiệt nữ vương thụ. Hành lang ngai ngái khói đượm hơi dầu mỡ quanh năm, bức tường hai bên cầu thang đã ám màu đen kịt, từng mảng vôi vữa tróc rơi lả tả như mặt bà cô già trang điểm quá tay. Dưới lớp phấn trắng dày cui là nếp nhăn chen chen xếp lớp, tuổi tác càng cao phấn rũ càng thảm hại, mùi thức ăn ngậy mỡ lẫn mùi cũ kĩ thi nhau lan tỏa trong ánh đèn lù mù....Câu chuyện bắt đầu. *** Câu chuyện ban đầu có hơi rắc rối, nhưng dần dần sự thật được phơi bày thì chỉ biết thở dài. Không ai đúng không ai sai hoàn toàn. Duyên phận giữa họ cứ dây dưa mãi  không dứt, chỉ là do tình cảm quá sâu sắc, bỏ không được, giữ không xong. Tính cách Dương Cửu và Tiêu Trọng Giản thể hiện rất tốt, nên dù có khó chịu với cách hành xử của họ thì cũng không trách ai được. Tôi thích Tiêu Trọng Giản hơn La Tuấn, dù ban đầu hắn có thể coi là tra. Đơn giản vì La Tuấn không coi Dương Cửu là tất cả. Hắn trẻ tuổi, yêu quyền lực và sức mạnh. Còn Tiêu Trọng Giản thì khác. Trải qua bãi bể nương dâu Tiêu Trọng Giản chín chắn giảo hoạt hơn nhiều. Đồng thời thời gian bên Dương Cửu dài hơn, đủ để hiểu Dương Cửu hơn hẳn. Thi thoảng tôi cũng trách Dương Cửu quá cố chấp, cứ ôm ấp suy nghĩ riêng mình không nói ra, chịu đựng mà chạy trốn, yêu mà phải thể hiện là hận. Đôi lúc tôi cảm giác được chính bản thân Dương Cửu rất mệt mỏi. Aiz. Nói chung thì tác giả viết chắc tay, hồi hộp gay cấn đủ cả.  *** Dương Cửu khóa cái xe đạp Giant* cà tàng dưới lầu, ngón tay tung tẩy móc chìa khóa, nhảy cách bậc cách bậc lên cầu thang. Hành lang ngai ngái khói đượm hơi dầu mỡ quanh năm, bức tường hai bên cầu thang đã ám màu đen kịt, từng mảng vôi vữa tróc rơi lả tả như mặt bà cô già trang điểm quá tay. Dưới lớp phấn trắng dày cui là nếp nhăn chen chen xếp lớp, tuổi tác càng cao phấn rũ càng thảm hại, mùi thức ăn ngậy mỡ lẫn mùi cũ kĩ thi nhau lan tỏa trong ánh đèn lù mù. Khu nhà ngang* tồi tàn một buồng một gian vậy, mà Dương Cửu hai năm trước phải đổ bao công sức mới thuê được một căn. Còn may không lựa phải căn hư hỏng quá, người môi giới chỉ mong sớm sớm tìm được khách thuê, thành ra thủ tục giấy tờ đều qua loa đại khái; bằng không Dương Cửu không chứng minh thư, không chứng nhận tạm trú, vào mạng cục công an tìm mòn mắt không ra tên tuổi hắn, bảo hắn quang minh chính đại ở giữa nội thành thế này, rõ là chuyện trên trời. Phòng ở hơi xập xệ một chút, tiền thuê cũng dễ chịu hơn, các loại phụ phí linh tinh nửa năm đóng một lần, bằng vào tiền lương coi kho của hắn tại một công ty nho nhỏ hiện giờ cũng đủ trả. Còn dư đồng nào để tích lại, mua một cái lò sưởi… hai năm nay khí lạnh trong người hắn càng nặng nề, nếu không có lò sưởi giữ ấm, mùa đông quả thật có chút gian nan. Dương Cửu ở tầng bốn, đường ống nước đại khái có vấn đề, tầng cao thế này nước lên không tới, hàng xóm đều phải mang xô thùng cất công xuống lầu xách nước lên dùng. Tan tầm Dương Cửu trở về vừa vặn giờ ăn chiều, vừa lên lầu đã nghe bà cô nhà đối diện dạy dỗ chồng, giọng đàn bà hò hét lẫn khóc lóc cao vút xuyên qua lớp ván cửa mỏng tang: “Đều tại đồ vô dụng nhà ông, đời tôi sao lại khốn khổ theo ông không biết! Ru rú trong cái chuồng chim này để thiên hạ nó khinh cho!… Con đồng hương đại học của tôi, nào nó đẹp hơn tôi chỗ nào, giờ nó lấy nhà giàu tha hồ ăn sung mặc sướng, cứ nhìn chồng nó kia kìa…” Ông chồng đại khái nghe chửi quen tai rồi, ngồi ngoài cửa chẳng ừ hữ một câu, thấy Dương Cửu lên lầu liền thò đầu ra cười hắc hắc: “Chú em, cho vay điếu thuốc hút cái nào!” “Ông anh hết hả?”   Mời các bạn đón đọc Dương Cửu của tác giả Hoài Thượng.
Chiết Tẫn Xuân Phong
Thể loại: Cổ đại, HE “Người khắp thiên hạ đều nói nàng không tốt, ta cũng sẽ nói nàng tốt!” *** Đây là câu chuyện về một tiểu cô nương vì có người cha quá khốn nạn nên đâm ra có cái nhìn lệch lạc về tình yêu, chỉ tin vào tiền bạc mà không tin đàn ông, cuối cùng bị một gã nào đó uốn nắn lại quan điểm tình yêu lệch lạc kia. *** Dịch giả: Giới thiệu thế thôi, chứ truyện này loạn lạc, gia đấu cung đấu sơ sơ, ai thích nữ chính thông minh cơ trí thì mời nhập hố ^^ *** [Review] CHIẾT TẪN XUÂN PHONG – THỊ KIM By: Quỳnh Văn - rimiejung.wordpress.com Đây là truyện cùng tác giả với “Mỹ nhân nan giá” và “Ba con uyên ương một đôi lẻ”, mình thì hơi bị thích bộ Mỹ nhân nan giá nên nghe thấy Thị Kim là lao vào đọc ngày. Quả nhiên bộ này không làm mình thất vọng, 77 chương, 2 ngoại truyện, không quá dài để nhâm nhi trong ngày nghỉ cuối tuần.  Đây là câu chuyện về một tiểu cô nương vì có người cha quá khốn nạn nên đâm ra có cái nhìn lệch lạc về tình yêu, chỉ tin vào tiền bạc mà không tin vào đàn ông, cuối cùng bị một gã nào đó uốn nắn lại quan điểm lệch lạc kia. Vừa vào đọc giới thiệu đã muốn té ghế, tò mò đọc hết bộ truyện thì thấy… đúng thế thật :))). Truyện có một chút gia đấu, một chút cung đấu, lại có một chút nhuốm màu chính trị tranh quyền đoạt vị, nhưng nói chung vẫn là một bộ truyện tình cảm hài, và nói thật ra là chẳng có chút “ngược” nào hết. Bối cảnh truyện được đặt vào thời loạn lạc (không rõ triều đại), tiên đế băng hà, tiểu hoàng đế mới 6, 7 tuổi đã lên ngôi dưới sự chấp chính của ông ngoại thừa tướng Úy Trác, ngoài ra còn có Tần Vương, Ngô Vương và nhiều thế lực tranh đoạt ngôi vương, trong đó có Vân Định Quyền – châu mục Kinh Châu, cha của nữ chính Vân Phỉ. Vân Phỉ là một tiểu cô nương thông minh cơ trí, tính tình khá tinh quái và có chút quật cường, có lẽ vì có một người cha khốn nạn, vâng, thật sự khốn nạn, nên mới hình thành tính cách quật cường và yêu tiền như mạng như vậy. Từ nhỏ Vân Phỉ đã nhận thấy cha mình chẳng hề yêu thương mẹ cùng em trai, sau này được ông ngoại hé lộ bí mật về người cha lợi dụng tiền tài của mẹ, càng lớn nàng càng nhận ra bản chất thật sự của người cha bề ngoài được ca tụng là yêu thương gia đình hết lời kia.  Cha nàng – Vân Định Quyền từ nghèo khó mà đi lên, dã tâm cùng tham vọng rất lớn, ông ta cưới Tô Thanh Mai mẹ Vân Phỉ, sau đó lợi dụng tiền tài nhà họ Tô mà từng bước đi lên, đến nay đã là Châu Mục của Kinh Châu. Để từng bước bước lên cái hoàng vị mà mình mong muốn, ông ta không tiếc coi vợ con gia đình là bàn đạp, đến khi hết lợi dụng được, ông ta trở mặt, tiếp tục tìm những cái bàn đạp khác. Đã có lúc Vân Phỉ vẫn còn hy vọng, nàng vẫn muốn cha mình có thể đoạt được ngôi vương, rồi mẹ nàng cùng em trai có thể sống trong sung sướng, nhưng hết lần này đến lần khác, cha nàng không tiếc thậm chí cả tính mạng con của mình để leo từng bước từng bước cái ngai vàng kia.  Vì vậy đàn ông vốn không đáng tin, nhất là loại đàn ông giống như cha nàng. Ông ta ngày xưa thề non hẹn biển với mẹ nàng ngọt ngào như thế nào thì sau khi hết lợi dụng được ông làm tan nát cõi lòng bà như thế ấy. Mẹ hai, mẹ ba, mẹ tư lần lượt vào cửa, đến con trai trưởng còn lớn tuổi hơn cả nàng. Sự thật luôn là trần trụi như vậy, đàn ông không đáng tin, chỉ có tiền tài là chân thật nhất. Vân Phỉ luôn nghĩ như vậy, ngay cả khi gặp được Úy Đông Đình, người luôn dành cho nàng tình yêu ngọt ngào không chút giấu giếm.  Bởi vậy toàn bộ bộ truyện là hành trình gian nan nhưng cũng ngọt ngào để sửa đổi quan niệm sai lệch của Vân Phỉ của Úy Đông Đình. Thật ra nam chính trong bộ này khá ít đất diễn, được cái là xuất hiện đúng lúc, biết kéo biết đẩy, đủ mặt dày để đeo bám, cuối cùng cũng khổ tận cam lai mà lừa được nữ chính tới tay.  “Lòng ta cứng như đá, yêu tiền như mạng, ngoại trừ khuôn mặt có hơi dễ nhìn một chút thì không có chỗ nào tốt cả, tại sao chàng lại thích ta?  “Ở trong lòng ta, nàng như thế nào cũng đều tốt.Cho dù người khắp thiên hạ có nói nàng không tốt thì ta cũng sẽ vẫn nói nàng tốt.” Vân Phỉ yêu tiền như mạng, vừa vặn, Úy Đông Đình vàng bạc không thiếu. Vân Phỉ không tin vào tình yêu, Úy Đông Đình cho nàng một thứ tình cảm ngọt ngào nhất, ấm áp nhất. Vân Phỉ không tin vào đàn ông, Úy Đông Đình luôn luôn xuất hiện để làm “anh hùng cứu mỹ nhân”, làm chỗ dựa vững chãi nhất của nàng.  Úy Đông Đình từ từ đi vào lòng nàng như thế.  Cuối cùng, nàng không phải là công chúa tôn quý mà trở thành hoàng hậu duy nhất của Úy Đông Đình. Nàng vẫn yêu tiền như vậy, cũng ghét thề non hẹn biển. Không sao, Úy Đông Đình dùng cả đời mình để tỏ rõ với nàng. ~oOo~  Về tuyến nhân vật phụ cũng có nhiều điều đáng nói, đặc biệt là từ nam chính đến các anh nam phụ đều đáng yêu cả. Nếu như Úy Đông Đình thật đáng yêu – cộp mác “thê nô” chính hiệu thì Lục Nguyên, Tống Kinh Vũ hay Triệu Sách đều đáng yêu không kém. Lục Nguyên là công tử nhà giàu chính hiệu, gia tài bạc vạn còn nhiều hơn cả quốc khố, có được lợi thế vượt trội như vậy nhưng rất tiếc chỉ là người đến sau. Tống Kinh Vũ gặp nữ chính sớm nhất, cũng ở bên nàng nhiều năm nhưng lại không đủ mặt dày để đeo đuổi như ai kia. Triệu Sách – thế tử Tần Vương từ kẻ thù trở thành bằng hữu với Vân Phỉ, nhưng rất tiếc lúc này nàng đã gạo nấu thành cơm, trở thành Úy Phu nhân của ai kia rồi. Bộ truyện cũng cũng khắc họa thật trần trụi về cuộc đời của những người phụ nữ bị dùng làm bàn đạp để tranh quyền đoạt lợi. Ví như Tô Thanh Mai, bà đã dâng cả tuổi thanh xuân, tình yêu và gia sản của cha cho người đàn ông bà yêu nhất, nhưng cuối cùng những gì bà nhận lại là sự thật tan nát cõi lòng. Anh Hồng Tụ, người vợ đầu tiên của Vân Định Quyền cũng thế, bà ta chấp nhận làm một người vợ trong bóng tối để đưa chồng lên bục tối cao nhưng cũng không thể bằng cô quận chúa trẻ tuổi xinh đẹp Triệu Hiểu Phù. Lâm Thanh Hà thì bị anh trai gả, cuối cùng kết quả của cuộc hôn nhân chính trị đó bị giết hại khi chưa thành hình. Vòng xoáy danh lợi xoay vần cuộc đời Vân Định Quyền, cũng đạp đổ hạnh phúc của những người phụ nữ ấy. Một bộ truyện hay, không quá dài, rất thực tế, cũng nhuốm màu sắc tươi vui và một chút hài hước. Nhảy hố sẽ không phải thất vọng! *** #Review CHIẾT TẪN XUÂN PHONG  Tên Xb: Thâu trọn gió xuân Tác giả: Thị Kim Thể loại: Cổ đại, trạch đấu, nữ tham tiền, nam nhiều tiền, sủng, hài, HE Độ dài : 77 chính truyện + 2 ngoại truyện  Tình trạng: Hoàn - đã xb --------------- Úy Đông Đình lần đầu tiên gặp Vân Phỉ, hắn trêu chọc nàng vì thấy tiểu cô nương này rất thú vị. Lần tiếp theo gặp mặt, hắn cảm thấy, có lẽ hắn đã thích tiểu cô nương đó mất rồi… Thế nhưng để theo đuổi nàng thật là khó… Nàng là một thiếu nữ mạnh mẽ cơ trí, chưa bao giờ phụ thuộc vào ai: “Nàng nói nàng không phải là kẻ mềm yếu, mà là cái nĩa bằng sắt. Ta sợ cái nĩa sắt nàng chọc ta thủng mấy lỗ.” Nàng là một người yêu tiền hơn mạng: “Đợi nàng gả cho ta rồi, mỗi năm sinh nhật nàng ta đều tặng nàng những đĩnh vàng, được không?” Nàng không tin vào nam nhân hay tình yêu: “Năm ấy ông từng thề thốt với mẹ ta rằng vĩnh viễn cũng không nạp thiếp.” “Ta sẽ không thề thốt, ta sẽ hành động cho nàng thấy.” Khi cha nàng nắm quyền đã phong Vân Phỉ làm Công chúa, không sao cả, khi hắn lên ngôi, hắn sẽ phong nàng làm Hoàng hậu: “Vậy thì nàng hãy bước vào lòng ta đi.” Cuối cùng, sau bao nhiêu khó khăn, Úy Đông Đình và… tiền của hắn cũng được nàng tiếp nhận. “Ta thích nhất là tiền. Nếu chàng luôn cho ta rất nhiều tiền thì có lẽ ta sẽ luôn thích chàng. Nếu ta không thích thì giàu ngang quốc khố cũng vô dụng. Nếu thích thì… cửu ngũ chí tôn cũng không sao.” (P/S cửu ngũ chí tôn là hoàng đế đó… :v)  -------------- Vân Phỉ là một cô nương xinh đẹp và thông minh. Nàng có một người mẹ hiền hậu và một người cha rất mực yêu thương gia đình. Cuộc sống của Vân Phỉ cứ diễn ra êm đềm như thế cho tới một ngày, nàng phát hiện ra, dùng từ “êm đẹp” để miêu tả gia đình nàng, quả là một “sự châm biếm”. Vân Định Quyền - hình ảnh người cha thương con, người chồng yêu vợ bấy lâu nay của ông chỉ toàn là giả dối. Ông xuất thân nghèo khó nhưng lại có dã tâm và tham vọng lớn. Vì vậy đã lừa gạt tình cảm và toàn bộ tài sản không những của mẹ nàng mà còn cả những người phụ nữ đáng thương khác. Vân Định Quyền chưa bao giờ thực sự yêu thương ai, trong mắt ông chỉ có vinh quang quyền lực và ngôi vị mới là thứ đáng giá. Trước tấm gương của cha mình, Vân Phỉ quyết định, chỉ có tiền bạc là đáng tin, nam nhân chỉ là chó má.. Nhưng Úy Đông Đình lại xuất hiện trong cuộc đời nàng. Hắn là nam nhân, lại là nam nhân có quyền cao, hơn nữa hắn còn có rất nhiều tiền… Vân Phỉ nên làm sao bây giờ? … “Lòng ta cứng như đá, yêu tiền như mạng. Ngoại trừ khuôn mặt hơi dễ nhìn một chút thì không có chỗ nào tốt cả, tại sao chàng lại thích ta?” Úy Đông Đình siết chặt tay nàng, nói: “Ở trong lòng ta, nàng thế nào đều tốt. Cho dù người khắp thiên hạ đều nói nàng không tốt thì ta cũng sẽ nói nàng tốt.” ---------- Thật ra đây là truyện đầu tiên tôi đọc của tác giả Thị Kim và phải nói là ấn tượng đối với nó là “không phải dạng vừa đâu.” :v Tôi rất thích Vân Phỉ, nàng là một nữ cường nhân chính hiệu, thông minh, tài giỏi và đầy mưu kế, từ khi chưa trưởng thành đã biết chăm lo cho mẹ và em trai. Nhưng lí do lớn nhất tôi thích nàng là vì cái tính tham tiền của nàng - giống y như tôi vậy, chỉ là tôi còn chưa đạt đến cảnh giới như nàng, đến đặt tên con cũng phải thêm chữ gì đó liên quan đến tiền cho được :v  Nam chính thì không phải nói, mỗi lần anh xuất hiện lại để lại một ấn tượng “đủ sâu sắc”, chỉ tiếc đất diễn của anh chưa được nhiều cho lắm. Không kém cạnh nam chính, các nam phụ trong truyện cũng rất đáng yêu đấy nhé! TT-TT Nếu bạn đang tìm đọc một bộ truyện đặc sắc mà không kém phần hài hước, đừng bỏ qua sự lựa chọn này! ____________ " ": Trích từ truyện Review by Tuệ tần Bìa: #Hy Tần - lustaveland.com *** Reviewed by Dạ Vũ - davu308blog.wordpress.com Truyện lấy bối cảnh là một triều đại không rõ lịch sử, tiền đế băng hà, tân hoàng đế mới chỉ là đứa con nít ốm yếu 7 tuổi. Chính bởi vậy mà có rất nhiều thế lực nhăm nhe muốn tranh quyền đoạt vị, trong đó có Vân Định Quyền, một người đàn ông tâm cơ hung hiểm, cũng là cha của nàng. Nữ chính Vân Phỉ có tính cách rất đặc biệt, thông minh cơ trí, tinh ranh lắm trò nhưng đều bị nam chính lật tẩy và “gậy ông đập lưng ông”. Nàng có một người cha hết sức khốn nạn, bội tình bạc nghĩa. Mẹ nàng dốc cả trái tim lẫn gia tài để giúp cho con đường sự nghiệp của hắn, chỉ mong hắn mãi mãi thủy chung với mình. Nhưng ngờ đâu, từ đầu tới cuối hắn chỉ lợi dụng nàng, khi đã từng bước đạt được danh vọng thì hắn vứt bỏ nàng, nạp hết thiếp này đến thiếp khác. Từ nhỏ Vân Phỉ đã thấy được dã tâm và sự bội bạc của cha mình, nàng biết đàn ông không đáng tin, nhất là loại đàn ông đầy tham vọng giống như cha nàng. Nàng vô cùng quật cường, nàng luôn cố gắng nhẫn nhịn người cha và những người “mẹ” của mình, âm thầm tính kế để một ngày có thể đòi lại tất cả những gì vốn thuộc về ba mẹ con nàng. Nàng chỉ yêu vàng, bởi chỉ có nó mới thật, sờ được thấy được, cũng có tác dụng rõ ràng. Ngay cả khi đối mặt với Úy Đông Đình, một đại tướng quân trẻ tuổi anh tuấn, hàng ngày được hắn dành tặng những nụ hôn ngọt ngào, nàng cũng quyết khép trái tim mình lại, từ trong thâm tâm luôn bài xích với tình cảm của hắn, bởi nàng không muốn đi trên vết xe đổ của chính mẹ mình. Nàng năm lần bảy lượt chạy trốn khỏi hắn, cũng như chạy trốn khỏi mối hôn ước giữa hai người, nhưng rồi cuối cùng vẫn trở về tay hắn. Chính tình yêu ngọt ngào không chút giấu giếm của Úy Đông Đình đã khiến trái tim ngây ngô của nàng dần hướng về hắn, đáp lại hắn. Nàng yêu vàng, hắn lại vừa vặn có rất nhiều vàng. Nàng không tin vào đàn ông, hắn luôn xuất hiện vào thời điểm khó khăn để làm chỗ dựa cho nàng. Nàng không tin vào tình yêu vĩnh hằng, nên hắn không thề non hẹn biển, hắn dùng hành động cả đời để chứng minh cho nàng thấy. Nhưng ngay khi nàng từng bước đặt hắn vào trong tim, những hiểu lầm lại liên tiếp xảy đến. Hắn từng có một mối hôn ước xưa cũ, rồi có một đứa con không biết từ đâu ra. Nhưng hắn chỉ nói một câu rằng, từ trước đến nay, hắn chưa làm điều gì có lỗi với nàng. Cuối cùng mọi hiểu lầm được hóa giải, con đường chinh phục trái tim mỹ nhân của hắn cũng có một ngày khổ tận cam lai. Truyện có nhiều nhân vật phụ, mỗi nhân vật đều có một cuộc đời mang màu sắc riêng của họ. Nam phụ ai cũng dễ thương hết, tiếc là trong mắt nữ chính của chúng ta chỉ có vàng và Úy Đông Đình @@ Về nam chính Úy Đông Đình thì theo mình thấy, anh này có tính cách rất hay, yêu là nói yêu, không dây dưa lằng nhằng, nhưng mà anh “hiền” quá, biết bị chị gạt mà vẫn chấp nhận, toàn bị chị bắt nạt rồi phải ăn giấm chua liên tục. Tác giả ưu ái nữ chính Vân Phỉ nên đất diễn của anh hơi ít, nhưng anh toàn xuất hiện vào thời khắc mấu chốt cùng với tình yêu dịu dàng nên cũng đủ để nữ chính và độc giả si mê anh. Truyện có một ít cung đấu và gia đấu, hợp lí logic, không phức tạp quá nên đọc dễ chịu.   Mời các bạn đón đọc Chiết Tẫn Xuân Phong của tác giả Thị Kim.
Anh Muốn Cùng Em Đi Tới Cuối Cuộc Đời
Edit: tramhuong3890 Nội dung chính của câu chuyện xoay quanh về chuyện tình yêu của nam chính sau khi chia tay bạn gái lại muốn quay lại nên đã nghĩ hết thảy biện pháp để bạn gái trước trở lại với mình. P/S: Truyện nhẹ nhàng, ngọt ngào, ngược là nhân vật phụ nhưng văn phong của tác giả nhẹ nhàng nên không có cảm giác nặng nề. Truyện không quá dài, vừa phải, không gây nhàm chán. *** Review truyện Anh muốn cùng em đi đến cuối cuộc đời HIỆN ĐẠI, REVIEW TRUYỆN, ĐIỀN VĂN Thể loại: hiện đại, hơi hướng điền văn Tác giả: Thị Kim Số chương: 48 hoàn chính văn + 1 phiên ngoại Nhiếp Tu x Đồng Tịch Truyện của tác giả này mình đã đọc được năm tác phẩm, đa số đều là truyện mình khá ưa thích. Trừ bộ Trầm hương tuyết không hợp gu với mình, còn lại bốn bộ Tình bất yếm trá, Chiết tẫn xuân phong, Mỹ nhân nan giá, Ba con uyên ương một đôi một lẻ thì mình rất thích. Vì thế, dù không hảo nội dung trong văn án lắm nhưng mình vẫn sẽ nhảy hố. Nội dung của truyện không có gì quá đặc sắc để kể cả, chỉ là quá trình theo đuổi lại bạn gái cũ của một người con trai thôi. Mấy năm trước Nhiếp Tu đã đòi chia tay lúc Đồng Tịch đang gặp khó khăn nên khiến cô cảm giác cực kỳ suy sụp. Chứng kiến nhiều cuộc tình chia ly của những người xung quanh, trái tim Đồng Tịch ngày càng lạnh giá, không còn hứng thú yêu đương gì nữa. Thế mà lúc này Nhiếp Tu lại quay về bắt đầu quá trình theo đuổi lại cô… Truyện của Thị Kim mình từng rất thích nhưng bộ này có vẻ không hợp với mình. Ngoài việc truyện quá nhẹ nhàng, không có gì đặc sắc thì còn một lý do nữa đó chính là truyện tệ hơn sự mong đợi của mình. Mình mong đợi một câu chuyện truy lại bạn gái cũ nhưng mình đọc đến chương 15 thì chỉ có vài chương đầu là có truy một chút, còn lại những chương sau đó đều kể về quá khứ. Đã vậy còn nói lan man khá nhiều về những nhân vật phụ khác. Mình không biết mấy chương sau có truy hay không nhưng mình chờ không nổi nên đành phải drop. Về phần tình cách của nam nữ chính, mình không biết nhận xét làm sao nữa. Trong số 15 chương mà mình đọc, nam chính Nhiếp Tu chỉ xuất hiện mờ ảo dưới những câu chuyện về nhân vật phụ trong quá khứ nên mình chỉ cảm thấy anh có chút lạnh lùng, cao ngạo, ngoài điểm đó ra thì chưa cảm nhận được gì cả. Còn nữ chính Đồng Tịch thì chỉ giống một nữ nhân bình thường, vì thấy nhiều cuộc tình tan vỡ nên mất niềm tin vào tình yêu. Mình không ghét nữ chính nhưng cũng không có điểm nào để thích cả. Nếu bạn nào thích một bộ truyện nhẹ nhàng, khá giống điền văn thì nên nhảy hố để giải trí. Mình drop là vì mình không hợp, lỡ các bạn khác hợp thì sao? Cho truyện này 3/5 điểm. *** Sáu giờ rưỡi sáng sớm, Mạc Phỉ bị đánh thức bởi tiếng điện thoại. Anh mê mang nhìn tên người hiện trên màn hình, nheo mắt lại, hơi ngẩn ra. Người này đã ở nước ngoài hai năm, bận tới mức như biến thành người ẩn hình luôn rồi, tết âm lịch gọi điện mười lần thì có tám lần không thèm nghe máy, thế mà hôm nay mới sáng tinh mơ đã chủ động gọi điện tới, nhất định là có chuyện gấp hoặc xảy ra chuyện gì đó rồi. Vội nhận điện thoại, nghe thấy giọng nói thanh lãnh quen thuộc: "Tôi nhớ là lần trước cậu bảo rằng, sau khi chia tay bạn gái rồi lại quay lại với nhau?" Giọng nói tuy hơi khàn, nhưng ngữ khí vẫn bình tĩnh trấn định như trước kia, không giống như đã xảy ra chuyện gì. Mạc Phỉ thở phào một hơi, nói: "Đúng vậy, sao thế?" Lạ thật, người này từ trước tới nay không hề tỏ ra tò mò về sinh hoạt cá nhân của người khác, đương nhiên cũng không thích người khác đưa chuyện về mình. Sao mới sáng tinh mơ đã hỏi chuyện này nhỉ? "Làm thế nào để quay lại với nhau?" Ồ, khó được vị đại thần này lại hạ mình hỏi người khác như thế, tinh thần Mạc Phỉ lập tức tỉnh táo lên, ôm gối hưng phấn nói: "Gọi điện thoại xin lỗi, lên mạng tặng lì xì, tặng quà tặng hoa, đưa đi đón về. Cậu yêu đương rồi à? Bị đá hả? Ai thế?" Nhiếp Tu không trả lời những câu hỏi của anh ta, chỉ đưa ra vấn đề tiếp theo: "Nếu như bị xóa hết phương thức liên lạc thì sao?" "Thế thì khó hơn. Cô ta cho cậu vào danh sách đen hả?" Người bên kia điện thoại im lặng hai giây mới nói: "Là tôi cho cô ấy vào danh sách đen." Mạc Phỉ sửng sốt một chút mới không quá chắc chắn hỏi: "Người cậu nói là Đồng Tịch hả?" "Ừ." Một chữ không nghe ra cảm xúc, nhưng trả lời rất nhanh, không chút chần chờ. Mạc Phỉ không lên tiếng, ngừng một lát, thở dài: "Nếu là Đồng Tịch, cậu tự cầu nhiều phúc, mặc cho số phận đi. Sau khi chị cô ta gặp chuyện không may, cô ta đã không có dự định kết hôn nữa, hiện tại chị của tôi lại ly hôn, cô ta cũng chẳng thiết yêu đương gì nữa rồi." Mời các bạn đón đọc Anh Muốn Cùng Em Đi Tới Cuối Cuộc Đời của tác giả Thị Kim.