Liên hệ: 0912 699 269  Đăng nhập  Đăng ký

Trăng Lạnh Như Sương - Phỉ Ngã Tư Tồn

Mười bốn tuổi năm đó, ta vẫn chỉ là một tiểu cô nương, nhìn cuộc đời như một dải lụa hồng, biết bao nhiêu là mơ mộng! Sống chết ngàn xa Cùng người thề nguyện Chàng nói ta hãy chờ chàng. Ta vẫn một lòng ngây ngốc ôm kỷ vật của chúng ta đợi chờ. Chờ chàng đem kiệu hoa đến rước ta về, chờ đợi ngày hạnh phúc mà chàng nói. Thế nhưng, ta đợi mãi, đợi cả tuổi thanh xuân qua đi, đợi cả cuộc đời héo úa, tại sao chàng không đến? Thì ra, cây chủy thủ hẹn ước mà chàng trao ta, cũng chính nó đã chặt đứt dải lụa hồng của đời ta. Trở về trong đêm nguyên tiêu năm ấy Trở về trong cơn mưa tuyết năm ấy Trở về trong quán rượu nhỏ năm ấy Chàng có thấy chăng, có một người con gái ngốc nghếch là ta, vẫn ngồi chờ nơi đó? Định Thuần, ánh trăng tịch mịch làm sao, lạnh lẽo làm sao, trăng lạnh như sương, thấu tận tâm hồn, tận trái tim ta! Giới thiệu 2: Sống chết ngàn xa Cùng người thề nguyện Nắm tay trọn kiếp Bên nhau đến già *** Bước chân vào chốn hậu cung sâu hút tựa bể, được che đậy bởi những cung điện lầu dài xa hoa mỹ lệ, nàng dường như đã lầm lạc giữa dòng xoáy của tình yêu và nỗi thù hận, đã định trước cả cuộc đời này sẽ chỉ mãi âu sầu phiền muộn. Một hồi chuyện xưa này của Phỉ Ngã nơi đất cổ đại, vẫn luôn gắn liền với những tình tiết câu chuyện đẹp đẽ đến lạ thường như vậy, nhân vật vẫn luôn thanh lịch tao nhã là thế, còn có cả một bầu ưu thương đau xót nồng đậm vĩnh viễn không thể tan biến. (Thương Nguyệt) Ngắn ngủi mười tám vạn chữ, lại đã viết hết cuộc đời mọt con người khi còn sống. Tác giả là một cây bút hiện thực, hết thảy những “Nhân sinh nếu như ngày mới gặp, nào để gió thu biến u sầu?” cũng chỉ là cổ tích tươi đẹp. Một lần hiểu lầm, thế nhưng bỏ lỡ đâu chỉ một vài năm trôi qua? Chính là cả đời! Đáng thương thay nữ chính, rõ ràng là nàng, lại bởi vì hiểu nhầm, trở thành thế thân cho kẻ khác, nào biết có tình yêu cũng chẳng thể nhận ra. Nàng chỉ đành làm thế thân, thử hỏi nếu như chàng sớm biết ? Không phải người đó, chả nhẽ sẽ không yêu sao? Nhất kiến chung tình nào có được cái gì, có thể thắng nổi ngày đêm vành tai tóc mai kề cận bên nhau hay sao? Tình yêu sinh ra từ thời gian, năm tháng qua đi, ai cũng có thể thay thế được ai. Mười sáu tuổi, may mắn thoát khỏi kiếp nạn tru di tam tộc, hai mươi hai tuổi, trở thành mẫu nghi thiên hạ Hoàng thái hậu. Cuộc đời biến đổi bất ngờ, cứ ngỡ nàng từ địa ngục mà lên tới thiên đường. Thế nhưng, quanh co một vòng, nào có chốn nào gọi là thiên đường? (Vô danh) Bỏ lỡ cuối cùng vẫn là bỏ lỡ, lấy sinh mệnh cả cuộc đời cũng không thể cứu vãn nữa rồi! Ngày đầu gặp mặt, nàng thanh thuần như hạt sen, ngây thơ trong trắng. Tươi tắn dịu dàng, ngông cuồng ngạo nghễ.  Từng đã cho cuộc đời vĩnh viễn là thế, nào biết từ một khoảnh khắc kia, bọn họ rốt cuộc đều đã bước qua nhau. Đường đời trăm mối, cuối cùng vẫn nhận ra nhau, thế nhưng đã muộn mất rồi! Nàng, đã không còn là nàng của năm đó, mà chàng, cũng thế. Hóa ra là nàng, nhưng, đã sớm không phải là nàng. (Kỷ niên lưu quang) Mời các bạn đón đọc Trăng Lạnh Như Sương của tác giả Phỉ Ngã Tư Tồn.

Nguồn: dtv-ebook.com

Xem

Tình Chiến - Trường Vũ Trụ
Thời niên thiếu, Sở Hàm kiêu hãnh và xinh đẹp như một đóa hoa hồng đang nở rộ. Nhưng kể từ khi cô gặp Giang Bắc Thần, thì người luôn kiêu ngạo và không biết sợ hãi giống như một đóa hồng xinh đẹp là cô cũng dần trở nên lụi tàn. Trong ký ức của Giang Bắc Thần, Sở Hàm đã từng nở nụ cười thật xinh đẹp với anh trên bãi biển Antaly, khi ấy cô mặc chiếc váy màu đỏ tươi, mái tóc đen tung bay theo gió. Cô cũng từng cúi đầu, nhỏ giọng nức nở cầu xin dưới bầu trời phủ đầy tuyết trắng. Nhiều năm sau anh mới phát hiện ra rằng, những ký ức ấy quả thực là không chịu nổi một chút sức nặng, đã bị vỡ nát tung tóe từ trong sâu thẳm nội tâm, khiến anh bối rối, không biết phải làm sao. ... Người yêu ơi, người đã trải đầy gai để tôi bước đi bằng đôi chân trần, nhưng khi quay đầu lại tôi mới nhận ra rằng, từ đầu đến cuối, người vẫn chỉ đứng yên ở nơi đó... *** Buổi chiều hôm đó, ngay sau khi đón Sở Hàm về, Giang Bắc Thần đã vội vàng lái xe thẳng tới bệnh viện của Giang Nghi Đồng. Giang thiếu gia, Giang đại công tử không thèm để ý trong phòng bệnh có một đám người đang chờ khám bệnh, cứ thế lôi Giang Nghi Đồng ra ngoài. Giang Nghi Đồng cố gắng rút tay mình về, "Thằng nhãi này làm cái gì vậy, cô còn đang có bệnh nhân mà." Giang Bắc Thần sao còn có thể để ý đến điều đó, anh sốt ruột phất tay, "Cháu mặc kệ, cô mau khám lại cho vợ cháu đi, xem cô ấy có chuyện gì không." Giang Nghi Đồng nhìn dáng vẻ lo lắng nhíu mày của Nhị thế tổ này, chợt bật cười, "Cô nói này, cô chưa bao giờ thấy cháu có cái bộ dạng như thế này đâu đấy. Lại nói, chuyên môn của cô cũng không phải là phụ khoa. Thế này đi, để cô dẫn cháu lên lầu trên, liên hệ với bác sĩ giùm cháu, rồi nhờ bà ấy kiểm tra cẩn thận cho Sở Hàm." "Này!" Giang Nghi Đông gọi với thằng cháu đang chuẩn bị đi xuống lầu đón người lên, "Cô bé đó, cháu xác định rồi hả?" Giang Bắc Thần đứng tại chỗ trừng mắt nhìn, rồi bất chợt nở một nụ cười trông vô cùng kỳ quặc. "Cháu đã sắp làm ba rồi! Ai đùa với cô chứ?" ... Mời các bạn đón đọc Tình Chiến của tác giả Trường Vũ Trụ.
Sắc Đẹp Thay Cơm - Thời Nhĩ
Vào một ngày nọ, vị đồng nghiệp đứng bên cạnh Lục Phồn liền khoe khoang rằng mình được một minh tinh hạng hai mời tới làm khách khiến cho Lục Phồn im lặng. Chẳng biết ai đã nói đến tai người nọ, người ấy ôm Lục Phồn rồi bày tỏ thái độ khinh thường đối với kiểu người như vị đồng nghiệp nọ. Nhưng mà tại sao nửa tháng sau, kỉ niệm 10 năm ảnh đế ra mắt người đó lại xuất hiện trong chương trình bình thường, sau đó lại lén nói Lục Phồn rằng nếu thiếu người cứ gọi anh. Lục Phồn:...Hình như có ai nói không thèm chấp kẻ tiểu nhân mà nhỉ? *** Ngày người bạn nhỏ Lục Nhị chào đời, tiểu ma vương Giản Hủ được năm tuổi ngã nhào trên bậc thang bệnh viện, lăn thẳng đến lầu ba, nằm giữa đất lăn lộn kêu đau. Đáng tiếc là lúc đó trong đầu Giản Ngộ Châu đã bị lấp đầy bởi ba chữ vợ sắp sinh nên chỉ liếc nhìn cậu một cái, thậm chí còn chẳng thèm lo lắng hỏi xem cậu nhóc bị ngã có đau không, anh đưa tay nhấc cậu dậy, kẹp dưới cánh tay rồi vội vã đi về lầu bốn.     Chờ sau khi bạn nhỏ Lục Nhị lớn rồi, Giản Hủ mới ý thức một cách sâu sắc được, thực ra cái vụ ngã lộn xuống đất kia là lời tiên tri cho tương lai nhấp nhô đầy chua xót của mình. ... Mời các bạn đón đọc Sắc Đẹp Thay Cơm của tác giả Thời Nhĩ.
Quân Hôn Kéo Dài: Cố Thiếu, Sủng Thê Vô Độ - Xán Miểu Ái Ngư
Anh là Tư Lệnh đế quốc, cuồng ngạo, khí phách, lớn lên có bao nhiêu điên đảo chúng sinh, mị hoặc kinh diễm, tâm lạ. *** Hương nhu ngọc thể, lộ da thịt trắng ngà. Cố Cảo Đình bàn tay ấn ở trên lưng cô, làm cho cô thân thiết dựa vào anh. Làm sao bây giờ? Anh một chút đều không muốn đưa cô đi. “Thịch thịch thịch.” Tiếng đập cửa vang lên. ánh mắt Cố Cảo Đình sắc nhọn quét về phía cửa, lạnh lùng nói: “Đừng vào.” Trung tá Thượng không có đẩy cửa tiến vào, báo cáo: “Tư lệnh, tổng thống tới đây.” Cố Cảo Đình nhíu mày, “Đã biết, để ngài chờ một lát.” Anh bỏ đi áo sơmi to rộng của cô. Giúp cô mặc BRA vào. ... Mời các bạn đón đọc Quân Hôn Kéo Dài: Cố Thiếu, Sủng Thê Vô Độ của tác giả Xán Miểu Ái Ngư.
Hào Môn Ẩn Hôn: Phúc Hắc Tổng Tài Nuông Chiều Bà Xã - Hạ Thanh Sam
Vừa mới nhận chức trợ lý giám đốc tập đoàn Cảnh Thịnh, liền nhận lịch trình làm việc. "Buổi sáng ngày mai trì hoãn tất cả gặp mặt, 9 giờ cùng tôi đi cục dân chính lĩnh chứng!"  Đi làm ngày đầu tiên, liền gặp được tổng giám đốc bá đạo ép đi lĩnh chứng, cô nên phản kháng hay là thuận theo?  Sau cưới, người nào đó lột sạch ép cô dưới thân, tà khí mà mập mờ: "Phản kháng và thuận theo tôi đều thích, đêm dài đằng đẵng, chúng ta có thể thử một chút..." *** Cảnh Dật Thần ôm Thượng Quan Ngưng, từng bước một đi xuống dưới bậc thang. Sắc mặt anh có chút lạnh lùng, chỉ một lúc sau khi đi xuống tầng, lại nhịn không được mở miệng hỏi cô: “Có bị thương hay không?” Thượng Quan Ngưng lòng nóng như lửa đốt, sợ Quý Bác thật sự bị Cảnh Dật Thần bắn chết, nhưng cô nhìn sắc mặt của Cảnh Dật Thần liền biết, anh không bắn cho Quý Bác bổ hai phát súng đã là để lại mặt mũi cho hắn rồi. Cô ôm cổ Cảnh Dật Thần, nhẹ nhàng lắc đầu: “Không có, em không có việc gì, người trông coi em là Quý Bác và Thượng Quan Nhu Tuyết. Thượng Quan Nhu Tuyết muốn giết em nhưng bị Quý Bác ngăn cản.” Cảnh Dật Thần nghe lời cô nói xong, sắc mặt lại không tốt lên chút nào. Anh đương nhiên biết Quý Bác sẽ che chở cho Thượng Quan Ngưng, tâm tư của Quý Bác anh rất rõ ràng! ... Mời các bạn đón đọc Hào Môn Ẩn Hôn: Phúc Hắc Tổng Tài Nuông Chiều Bà Xã của tác giả Hạ Thanh Sam.