Liên hệ: 0912 699 269  Đăng nhập  Đăng ký

Thương Hải

 Văn án: Kể từ ngày bị vùi trong tuyết, tình cờ gặp được đại vương của Bắn Nguyệt quốc, bất tri bất giác cặp mắt lam sắc u buồn đau thương kia đã tác động hết thảy đến y. —— Phục Nghệ vì người trong lòng đã qua đời mà không ngừng chinh chiến Hạ Lan. Trầm Thương Hải thân như lục bình(*),số phận cũng tùy theo sóng gió động trời mà cuốn đi. Mang vào mặt nạ hoàng kim, Vĩnh Xương vương ý đồ bất minh can thiệp trong đó, khiến cho tình huống càng thêm phức tạp… Lang bạc kỳ hồ tại Tây Vực, Trầm Thương Hải nhiều lần để vuột mất, thất lạc, chung quy bị một người có đôi mắt khuynh tâm ái mộ bắt cóc. Nhưng mà tình cũ khó quên, xa cách hàng vạn hàng nghìn, y thật có thể chặt đứt yêu hận khúc mắc, thoát khỏi số mệnh? Tiết tử: Trầm Thương Hải ngủ một giấc thật dài, mặc dù ngồi ở luân y (xe lăn), giấc ngủ cũng không được an ổn, trong mộng lần lượt từng người hiện lên. Từ nhỏ tới giờ, song thân huynh đệ, phu tử(**)… rất nhiều gương mặt luân phiên hiện lên, trong đó còn có Phục Nghệ đang dùng cặp mắt băng lam thâm thúy chăm chú nhìn y. Y kìm lòng không đậu vươn tay, xoa từng đường nét đã khắc sâu trên gương mặt Phục Nghệ, ngón tay vừa mới chạm vào da thịt, bỗng khuôn mặt đã che phủ bởi một tầng lệ quang. Đầu ngón tay thậm chí còn cảm giác nóng ướt… Giấc mộng này cũng quá mức chân thực. *** “Kiếp phù du mộng: Phi Tình, Bích lạc,Hồng Trần,Hoàng Tuyền, Tử Minh,Liên Sơ, Thương Hải. Bảy người là 7 câu chuyện xưa đầy thương tâm. Vì tình tiết câu chuyện có liên quan với nhau. Mỗi cuốn là một câu chuyện đọc cuốn nào trước cũng được nhưng nên đọc theo thứ tự: Phi tình Bích Lạc Hận phong trần Hồng Trần Hoàng Tuyền Tử Minh Thương Hải *** Giữa hè hoa nở khắp sườn núi. Người qua lại xiêm y lẫn tóc mai đều dính hương thơm mát. Trầm Thương Hải chậm rãi chuyển động luân y dạo chơi ngắm cảnh. Cách đó không xa, Âu Dương Lân đang dạy Ly Phong cùng một vài thiếu niên Ung Dạ tộc luyện võ, tiếng cười hỉ hả thỉnh thoảng thuận gió bay tới. Trầm Thương Hải dời tầm mắt, tiếp tục thong thả đi về phía trước. Bầu trời Tây Vực vẫn xanh như trước. Phóng nhãn trông về phía xa, thảo nguyên bích lục thẳng tắp kéo dài đến tận chân trời. Dê cừu thành đàn trên đồng cỏ tươi tốt nhàn nhã dạo chơi như từng viên trân châu hắc bạch nhấp nhô chuyển động. Xa hơn nữa còn có bầy ngựa phi khoái, đạp tung bụi mù cuồn cuộn. Trầm Thương Hải cho rằng đó là dân du mục đang thả ngựa, nhìn ra ngoài một hồi mới phát giác đàn ngựa cách sườn núi càng ngày càng gần, vài kỵ sĩ quơ dây thừng cười to nói chuyện với nhau, nguyên lai là đang săn bắn. Mục tiêu săn bắn là một con ngựa hoang màu lông đen nhánh, lỗ mũi xích xích trực phun nhiệt khí bị kỵ sĩ chặn đường đi dồn vào sườn núi, đang hướng phía Trầm Thương Hải chạy tới. "Phu tử!" Thiếu niên đang luyện võ cũng nhìn thấy, lo lắng theo Âu Dương Lân vọt tới. Một chiếc dây thừng chợt ném lên cao, chuẩn xác bao lấy cổ con ngựa. Kỵ sĩ một tiếng cười sang sảng, thân ảnh cao lớn lăng không nhảy lên đáp xuống trên lưng ngựa, hai chân kiên cố như vòng sắt không thể phá vỡ, vững vàng kẹp lấy bụng ngựa, mặc con ngựa hoang có nhảy nhót như thế nào, người nọ giống như mọc rễ, văn phong bất động. Con ngựa hoang cuồng loạn đến toàn thân mồ hôi ẩm ướt, cuối cùng vô lực tái kế, rốt cục phát ra tiếng phì phì trong mũi thành thật đứng im. Người nọ thuần phục được liệt mã, cười to vài tiếng, quay đầu hướng về phía Trầm Thương Hải đang ở một bên nhìn, thấy là một văn nhân cũng không thèm để ý, dắt tọa kỵ ban đầu của mình cùng con ngựa hoang lao xuống sườn núi. Trầm Thương Hải nhìn bóng lưng người nọ nhưng trong cơn chấn kinh vẫn chưa phục hồi được tinh thần—— làm sao có thể nhìn lầm? Tiếng cười cực phú từ tính kia, cặp lam mâu kia... Là Phục Nghệ! Phục Nghệ vẫn còn sống? ! Nhưng vì sao thời điểm Phục Nghệ vừa mới nhìn y, trong ánh mắt ngoại trừ xa lạ thì không còn tâm tình gì khác nữa? "Trầm công tử!" Một thanh âm quen thuộc kéo Trầm Thương Hải trở về với hiện thực. Thỉ Nha một thân trang phục săn bắn giục ngựa đi tới chỗ Trầm Thương Hải. Đi theo phía sau hắn là một tuấn mã hỏa hồng, lập tức hiện ra nữ tử khuôn mặt như ánh bình minh, mồ hôi nhễ nhại, đang hướng Trầm Thương Hải mỉm cười gật đầu ra hiệu. "Kính Bình công chúa." Trầm Thương Hải trên luân y vi khom người, ánh mắt nhưng vẫn như cũ nhìn chằm chằm vào bóng lưng Phục Nghệ xa dần, lẩm bẩm nói: "Phục vương hắn..." "Trời xanh chiếu cố Bắn Nguyệt ta, đại vương có thể bảo trì mạng sống." Thỉ Nha thấp giọng thở dài: "Đội cung thủ Vĩnh Xương trong cung nhất dịch, đại vương mặc hộ giáp phòng thân, trên người không bị thụ thương, nhất tiễn sau ót mới là vết thương trí mệnh. "Ta lúc đó cũng cho rằng đại vương đã đứt khí, ai biết vừa giúp đại vương nhổ mũi tên sau, đại vương lại có hô hấp mặc dù yếu ớt. Những ngày qua tĩnh dưỡng, đại vương thân thể cường kiện đã khang phục như lúc ban đầu, chỉ là mọi truyện trước khi trúng tên đều quên hết." "Tất cả đều đã quên?" Trầm Thương Hải khó có thể tin. Thỉ Nha đau xót gật đầu: "Đúng! Ta ban đầu cũng không tin, nhưng đại vương hắn xác thực đều đã quên. Ngay cả khi ta hỏi hắn còn nhớ Vô Song công tử hay không, đại vương chỉ là cười, hỏi ta đó là ai." Hắn trong mắt ẩn hiện lệ quang nhưng trên mặt lại lộ ra nụ cười vui mừng. "Đại vương đã triệt để quên người kia, không còn gì tốt hơn, từ nay về sau sẽ không bao giờ vì người nọ tinh thần sa sút thống khổ nữa. Ta sẽ hảo hảo phụ tá đại vương, giúp hắn chân chính trở thành minh quân bá chủ Tây Vực." Hắn thấy Phục Nghệ đã trở lại đội ngũ săn bắn liền hướng Trầm Thương Hải chắp tay chia tay: "Trầm công tử, Thỉ Nha cũng nên đi, sau này còn gặp lại." Trầm Thương Hải đã hoàn toàn không biết bản thân nên nói cái gì, mờ mịt nhìn theo Thỉ Nha cùng Kính Bình công chúa giục ngựa xuống sườn núi. Kỵ binh vây quanh liệt mã đã hàng phục Phục Nghệ, cao hứng bừng bừng mà đi. Bóng người rất nhanh biến thành chấm đen vô pháp phân biệt, đám người Ly Phong cũng tiếp tục bắt đầu luyện võ. Trầm Thương Hải nghe tiếng bước chân từ từ tới gần phía sau y, kinh ngạc nói: "Ngươi sớm biết Phục Nghệ không chết đi? Nhưng lại không nói cho ta biết." Ung Dạ vương hai tay khoanh lại, tia sáng kỳ dị trong hai tròng mắt tử thanh lưu chuyển, đạm nhiên nói: "Không sai. Kết cục này đối với Phục Nghệ, đối với ngươi, chưa chắc đã không phải là chuyện xấu. Trầm Thương Hải, ta biết ngươi đối Phục Nghệ hữu tình, đáng tiếc ngươi cùng hắn tương phùng hận vãn (1)." (1)Tương phùng hận vãn: gặp nhau quá muộn Việc này Trầm Thương Hải đã sớm minh bạch, nhìn phương hướng Phục Nghệ tiêu thất phía xa, lòng chua xót bi thương cũng chầm chậm bốc lên như trút được gánh nặng, cảm giác nhẹ nhõm: "Chỉ cần hắn vui vẻ là được rồi." Không cầu không mất. Phục Nghệ quên đi ân oán tình cừu, từ nay về sau cũng sẽ không phải vì tình mà sở khốn nữa. Muốn nhìn hàn băng ngàn năm trong cặp lam mâu kia hòa tan, muốn nhìn người nọ dứt bỏ tất cả buồn bã, không phải là y mới gặp Phục Nghệ thì đáy lòng dâng lên ý niệm này sao? Y cùng Phục Nghệ từ trước đến nay là khách qua đường, sau này cũng vậy. Đoạn ái mộ kia đã định trước là không có kết quả, chỉ thích hợp cất giữ trong ký ức, tự mình hiểu được. Y mỉm cười thu hồi ánh mắt, chuyển động luân y chuẩn bị trở lại, lại nghe Ung Dạ vương cười nói: "Trầm Thương Hải, còn có một người ngươi không muốn thấy sao?" Thân ảnh cao to tránh qua một bên, lộ ra người vẫn đứng phía sau hắn. Mái tóc dài rối tung che khuất nửa khuôn mặt người nọ, mắt nâu ôn nhu hàm chứa mừng rỡ cùng xấu hổ thẹn thùng tràn ngập chờ mong. "Thương Hải, ta tới tìm ngươi." Hắn đỏ mặt, hướng Trầm Thương Hải vươn tay. Giờ khắc này Trầm Thương Hải đã choáng váng rồi, ngây dại vô thức nắm lấy tay hắn, run run mà sờ khuôn mặt Thương Tịch Tuyệt. Nhiệt độ đầu ngón tay nói cho y biết này không phải ảo giác trong mơ. Đường nhìn đột nhiên cấp tốc bị nhiệt dịch sương mù tuôn ra che chắn. Y chăm chú nhéo người trước mắt, tái không buông tay. Dù cho long trời lở đất y cũng không để Thương Tịch Tuyệt lần thứ hai từ bên người y ly khai. Ung Dạ vương khóe miệng tiếu ý như có như không, chậm rãi đi tới chỗ cao nhất trên sườn núi. Nhân ảnh thanh bích sắc mang mặt nạ hoàng kim đang đứng sừng sững giữa sườn núi đợi hắn. Ung Dạ vương dừng lại trước mặt người đeo mặt nạ, chế nhạo nói: "Ta không nghĩ tới ngươi dĩ nhiên đưa Thương Tịch Tuyệt tìm đến Trầm Thương Hải, ngươi coi như có chút nhân tình, ngày trước là ta xem nhầm ngươi rồi." "Ung Dạ vương, ngươi không cần tới cười nhạo ta." Sau mặt nạ hoàng kim rõ ràng là thanh âm Thương Ngâm Hạc, phẫn nộ nói: "Ta có nhân tình hay không đều cùng ngươi không quan hệ." Hắn nhìn hai người bên kia ôm nhau thành một đoàn, bất đắc dĩ lắc đầu: "Hoàng huynh từ lúc sinh ra liền tồn tại hai trái tim tính tình bất đồng. Một đao kia đâm thương trái tim bẩn của hoàng huynh." Thương Tịch Tuyệt tiếng cười vui sướng theo gió phiêu thượng lên sườn núi. Thương Ngâm Hạc im lặng không nói một lúc lâu, sau lạnh lùng nói: "Hoàng huynh hắn đã chết. Người kia không phải là hoàng huynh ta từng kính phục, ta không muốn nhìn hắn nữa." "Cho nên ngươi đem hắn ném tới Ung Dạ tộc ta?" Ung Dạ vương nhướn mi, thần tình nhưng không có chút hờn giận, trái lại nhàn nhạt cười nói: "Ngươi nếu là ngày nào đó chán ghét phải mang mặt nạ này, muốn đem chính mình ném cho ta, ta cũng đồng dạng thu toàn bộ." "Ung Dạ vương, ngươi từ khi nào thì học được cách chê cười rồi?" Con mắt màu xám nhạt sau mặt nạ hung hăng trừng hắn, Thương Ngâm Hạc ống tay áo tung bay, cũng không quay đầu lại rời đi. Ung Dạ vương một mình đứng trên sườn núi, ngưỡng vọng bầu trời gió nổi mây trôi, lo lắng thở dài. Chữ tình đến cùng kỳ thực chỉ là tịch mịch như hoa bay. Tia nắng chiều tà cuối cùng tiêu thất sau sườn núi, hoàng hôn mờ mịt làm tất cả cảnh trí trên thảo nguyên đều trở nên mông lung mơ màng. Nơi tộc nhân Ung Dạ định cư bắt đầu lần lượt sáng lên ánh lửa, cũng theo đêm khuya lục tục tắt dần. Trong trướng của Trầm Thương Hải vẫn còn đốt nến. Hoa đèn phác họa sự vật, ánh đỏ lên các màu thảm treo tường trong lều, chiếu vào khuôn mặt Thương Tịch Tuyệt cũng là đỏ hồng một mảnh. Hắn co quắp bất an nhìn chiếc giường gỗ nhỏ duy nhất cùng đệm chăn, chuyển hướng đến người trên luân y thẹn thùng nói: "Ta tìm người lấy thêm chăn gối ngủ trên mặt đất là được." "Chờ một chút..." Trầm Thương Hải muốn gọi hắn, Thương Tịch Tuyệt đã đi ra khỏi lều chiên, không bao lâu sau cầm theo thảm lông trở về, thu xếp chăn đệm nằm dưới đất. Trầm Thương Hải nhìn chăm chú vào thân ảnh Thương Tịch Tuyệt bận rộn, tâm tình vui vẻ kinh hỉ từ ban ngày khôi phục lại. Từ khi trở về, y thủy chung chìm đắm trong đau buồn. Khó quên Phục Nghệ, đối với Thương Tịch Tuyệt lại càng đau lòng chi dư, không quên được cảm giác hổ thẹn. Nếu như không phải y xuất hiện, Thương Tịch Tuyệt cũng sẽ không toi mạng. Cho rằng bản thân nửa đời sau đều tự mình vượt qua, không nghĩ tới Thương Tịch Tuyệt dĩ nhiên còn sống, còn đi tới tìm y. May là Thương Tịch Tuyệt đâm bị thương chỉ là trái tim bên kia của Vĩnh Xương vương... "Ngươi đang nhìn cái gì?" Thương Tịch Tuyệt trải tốt đệm giường, phát hiện Trầm Thương Hải một mực nhìn hắn, mặt không khỏi phát nhiệt, lúng túng nói: "Ngươi nếu như không thích, ta… ta sẽ ngủ ngoài cửa, ta —— " Trầm Thương Hải ngực nhịn không được từng trận cay cay. Nam nhân trước mắt này đối với y bồi tẫn cẩn thận, thực sự không cách nào khiến y không luyến tiếc đến tận xương. Y mỉm cười: "Ta mệt mỏi, làm phiền ngươi ôm ta đến trên giường." Thương Tịch Tuyệt bước lên phía trước, khinh thủ khinh cước mà đem Trầm Thương Hải từ luân y đặt lên giường gỗ, khom lưng giúp y thoát hài, nói: "Ta đi kiếm chút nước nóng thay ngươi sát người?" Hắn đang định đi ra ngoài, lại nghe Trầm Thương Hải nhẹ giọng nói: "Giường này cũng không quá nhỏ. Ngươi nếu không ngại chen lấn, liền cùng nhau ngủ bên cạnh đi." Thương Tịch Tuyệt chớp mắt còn tưởng là chính mình nghe lầm, mang theo vẻ mặt không thể tin được quay đầu lại, hoảng hốt một lát mới lắp bắp hỏi: "Thương Hải, ta… ta thực sự có thể cùng ngươi ngủ sao?" Một đại nam nhân lúc này tựa như một niên thiếu ngây ngô xấu hổ. Trầm Thương Hải nở nụ cười. "Ta… ta sẽ không làm gì." Thương Tịch Tuyệt mặt canh hồng, chân tay luống cuống. "Ta biết." Không ai ngoài Trầm Thương Hải rõ ràng hơn tình ý Thương Tịch Tuyệt dành cho y, nam nhân này cùng y quen biết bất quá mới chỉ một thời gian ngắn nhưng không chút do dự vì y quên cả sống chết. Thử hỏi trong thiên hạ còn có mấy người có thể đãi y chân thành đến mức này? Nháy mắt y nhìn thấy Thương Tịch Tuyệt, trong lòng cấp tốc dâng lên kích động cùng vui mừng khôn xiết, là y bình sinh lần đầu sơ ngộ, ngay cả chính y cũng khống chế không được. Vào thời khắc đó y liền minh bạch, từ nay về sau vô luận y như thế nào cũng không buông Thương Tịch Tuyệt ra nữa. Mà thiên hạ to lớn, có thể cũng chỉ có y mới là người duy nhất Thương Tịch Tuyệt không muốn xa rời. Cho nên nam nhân này mới vì y mà chết, cam nguyện vì y từ bỏ tất cả, chỉ vì muốn gần y. Hốc mắt bất tri bất giác đã ẩm ướt, Trầm Thương Hải không muốn cho Thương Tịch Tuyệt thấy liền giả bộ ngáp, lặng lẽ lau đi hơi nước trên khóe mắt, giục Thương Tịch Tuyệt: "Không còn sớm nữa, nhanh lên một chút nghỉ ngơi." Thương Tịch Tuyệt rốt cục lấy lại tinh thần, vừa vui mừng vừa thẹn thùng nói: "Ta đây đi lấy nước nóng, lập tức quay lại." Hắn vừa mới xốc lên cửa lều, Ly Phong đem theo chậu nước cũng đang từ lều chiên sát vách chui ra, đi thẳng vào bên trong: "Phu tử, ta tới giúp ngươi lau người." Thương Tịch Tuyệt lúc trước từ chỗ Ly Phong lấy chăn, biết ở Ung Dạ tộc Trầm Thương Hải vẫn do thiếu niên mày rậm mắt to này chiếu cố cuộc sống hàng ngày, hắn bởi vậy đối Ly Phong thập phần khách khí, đón lấy chậu nước nóng trong tay Ly Phong, nói: "Để cho ta tới được rồi." "Như vậy không được." Ly Phong trên mặt lộ vẻ địch ý, né tránh tay Thương Tịch Tuyệt, trực tiếp đi tới mộc dũng bên giường đổ nước, lẩm bẩm nói: "Ngươi biết phu tử thích nước nóng một chút hay là lạnh một chút sao? Vạn nhất phu tử bị phỏng làm sao bây giờ?" "Ta..." Thương Tịch Tuyệt nhất thời không phản bác được gì, thấy Ly Phong đang giúp Trầm Thương Hải cởi y phục, hắn cũng muốn đi lên hỗ trợ, lại bị Ly Phong ngăn cản đuổi ra ngoài trướng. "Đi đi! Nhìn ngươi bản thủ bản cước, ở lại chỉ cản trở chứ không giúp được gì. Còn có a, thời điểm phu tử tắm không thích ngoại nhân ở bên cạnh loạn nhìn, ngươi đi bên ngoài coi chừng." "Ly Phong ——" Trầm Thương Hải có chút sốt ruột muốn cắt đứt Ly Phong nhưng niên thiếu nói tựa như nã pháo giống nhau, liền đem Thương Tịch Tuyệt đuổi ra khỏi lều. Trầm Thương Hải đương nhiên nhìn ra Ly Phong là cố ý đối đầu Thương Tịch Tuyệt, bất đắc dĩ lắc đầu: "Ly Phong, ngươi đừng như vậy. Hắn tuy rằng là người Vĩnh Xương nhưng đã cứu ta." Ly Phong thay Trầm Thương Hải thoát quần áo và đồ dùng hàng ngày, vẫn là vẻ mặt mất hứng: "Dù sao người Vĩnh Xương quốc không một ai là thứ tốt. Phu tử ngươi đã quên chính mình thiếu chút nữa đã bị hỗn đản Vĩnh Xương vương lột da mặt sao? Ly Phong chính là chán ghét người Vĩnh Xương." Nghĩ đến từ khi phu tử được tộc trưởng đem từ Vĩnh Xương vương cung cứu trở về sau, cả ngày khó chịu sầu não không vui. Sau lại mơ hồ nghe tộc trưởng nói Vĩnh Xương vương bắt phu tử đi là muốn lột da mặt đem cất giữ, hắn không khỏi mao cốt tủng nhiên, trong lòng đem tổ tông mười tám đời Vĩnh Xương vương ra nguyền rủa một lần. Cái người quái dị vừa tìm hắn lấy chăn tự xưng là Tịch Tuyệt người Vĩnh Xương, còn cư nhiên muốn cướp việc hầu hạ phu tử của hắn. Hanh, hắn mới không đem phu tử giao cho cái tên sửu Vĩnh Xương này chiếu cố đâu. Hắn đỡ Trầm Thương Hải ngồi xuống giường xong, thuần thục cầm khăn mặt nóng lau, rất nghiêm túc nói: "Phu tử, người nọ lớn lên xấu xí, còn quấn quít lấy ngươi, còn muốn cùng ngươi ngủ chung khẳng định không có hảo tâm. Có muốn hay không ta đuổi hắn ly khai Ung Dạ tộc?" "Chớ nói lung tung!" Trầm Thương Hải nhíu mày hoài nghi bản thân ngày xưa đối Ly Phong giáo dục có đúng hay không sai sót chỗ nào, nghiêm mặt nói: "Ta đều không phải nói với các ngươi không nên trông mặt mà bắt hình dong sao? Tướng mạo đẹp xấu xuy nghiên đều là phụ mẫu ban tặng, ngươi hà tất chế nhạo người khác." Huống chi trong cảm nhận của y, Thương Tịch Tuyệt nửa điểm cũng không xấu xí. Ly Phong lần đầu tiên thấy Trầm Thương Hải ngữ khí nặng lời như vậy, biết phut tử luôn ôn nhã không màng danh lợi lúc này là thật sinh khí, hắn không dám lại cùng phu tử tranh luận nữa, buồn bực tiếp tục công việc. "Chờ ngươi cùng hắn tiếp xúc lâu, ngươi sẽ hiểu hắn." Chỉ thấy Ly Phong phiết miệng, Trầm Thương Hải đã rõ ràng hài tử thành thực này vẫn như cũ đối Thương Tịch Tuyệt có địch ý, chỉ đành cười khổ, cũng không muốn hướng Ly Phong giải thích cái gì nữa. Dù sao trong một người tồn tại hai loại tính tình bất đồng xác thực quá mức ly kỳ. Nếu như để Ly Phong biết Thương Tịch Tuyệt chính là Vĩnh Xương vương hỗn đản muốn lột da mặt y, chỉ sợ còn chưa nghe y nói xong, Ly Phong sẽ lao ra cùng Thương Tịch Tuyệt liều mạng đi. Hai người lần lượt rơi vào trầm mặc. Chờ tắm giặt xong, Ly Phong thu thập thỏa đáng đi ra khỏi lều, thấy Thương Tịch Tuyệt thẳng đứng bên ngoài, hắn tức giận hai mắt trừng Thương Tịch Tuyệt, đẩy nam nhân ra: "Người quái dị, đừng như tên đầu gỗ chặn đường đi!" Thương Tịch Tuyệt bị Ly Phong đẩy thối lui vài bước, cúi đầu không nói được một lời. "Tịch Tuyệt, Tịch Tuyệt!" Tiếng hô hoán trong trướng cách rèm cửa phiêu ra. Hắn cắn môi, nghe được Trầm Thương Hải tiếng kêu trở nên lo lắng, rốt cục chậm rãi đi vào, dừng lại cước bộ bên giường. Trầm Thương Hải thở phào nhẹ nhõm, vừa rồi ngay cả gọi vài tiếng không thấy nhân đáp lại, y còn tưởng Thương Tịch Tuyệt nghe xong những lời đả thương người Ly Phong nói liền tức giận rời đi, hoàn hảo Thương Tịch Tuyệt còn đây. Nhưng nhìn Thương Tịch Tuyệt trên mặt hiện lên vẻ tự ti lo sợ nghi hoặc lúc trước, Trầm Thương Hải chỉ cảm thấy một trận đau lòng áy náy, ôn nhu an ủi nam nhân: "Ly Phong hắn không rõ, ngươi đừng để trong lòng." Y vỗ vỗ bên cạnh giường: "Ngươi đừng nghĩ nhiều, mau ngủ đi." Thương Tịch Tuyệt si ngốc nhìn Trầm Thương Hải bên môi một mạt mỉm cười, hai chân nhưng vẫn như mọc rễ tại chỗ không nhúc nhích, cuối cùng lắc đầu: "Ta vẫn là ngủ bên ngoài được rồi." Hắn lấy tay che lại khuôn mặt, giữa các ngón tay thoát ra thanh âm yếu ớt thất ý: "Hắn nói đúng, ta là một người quái dị. Ta không xứng cùng một chỗ với ngươi..." Nam nhân quả nhiên là bị Ly Phong tổn thương rồi, Trầm Thương Hải đưa tay nắm góc áo Thương Tịch Tuyệt, nghĩ khuyên hắn. Thương Tịch Tuyệt theo bản năng lùi lại đằng sau mấy bước, ôm lấy chăn trên mặt đất xoay người đi ra. "Tịch Tuyệt!" Trầm Thương Hải kêu to. Nam nhân mắt điếc tai ngơ quyết chạy ra ngoài, thình lình nghe phía sau truyền đến tiếng vật nặng rơi xuống đất, tiếp theo là tiếng Trầm Thương Hải rên rỉ. "Đừng đi." Trầm Thương Hải xoa đầu gối đụng phải mặt đất, mặt hiện lên đau đớn. Thương Tịch Tuyệt giật mình bỏ lại chăn, tiến lên ôm lấy Trầm Thương Hải đặt lại trên giường, vén cao ống quần Trầm Thương Hải nhìn một chút, hai đầu gối đã xanh tím. Hắn khẩn trương cực kỳ, nhất thanh nói: "Đau lắm không? Ngươi chờ một chút, ta đi tìm đại phu… "Không cần. Tự ta có thể xem, không có gì đáng ngại." đầu gối kỳ thực rất đau, Trầm Thương Hải tận lực quên đi cảm giác đau đớn, mỉm cười nỗ lực trấn định Thương Tịch Tuyệt. Y nắm chặt cánh tay Thương Tịch tuyệt, ngửa đầu ngưng mắt nhìn vào hai mắt nam nhân: "Ta nói rồi, ngươi tuyệt không xấu." Tựa hồ chịu không nổi Trầm Thương Hải ánh mắt ôn nhu rung động, Thương Tịch tuyệt quay đầu tách ra, hô hấp có điểm hỗn loạn, một lúc lâu sau rầu rĩ nói: "Thương Hải, ta biết ngươi vẫn đều là thương hại ta, sợ ta khổ sở mới an ủi ta." "Đều không phải —— " Trầm Thương Hải muốn biện giải, Thương Tịch Tuyệt cũng không dừng lại, thấp giọng nói: "Ta còn biết ngươi thích Phục Nghệ. Ngươi ngày hôm nay thời điểm nhìn Phục Nghệ, ta đều nhìn ngươi..." Hắn ngữ thanh càng thấp, chung quy không thể nghe thấy. Ngoái đầu nhìn lại, cố lấy dũng khí nhìn thẳng Trầm Thương Hải, thần tình buồn bã mang theo vẻ ôn nhu ái mộ: "Thương Hải, ta lớn như vậy chỉ có ngươi không chê ta xấu, nguyện ý đối đãi ta như bằng hữu, ta đã rất cảm kích, rất thỏa mãn. Ta thực sự sẽ không đối với ngươi có ý muốn không an phận nữa, thầm nghĩ sau này mỗi ngày đều có thể thấy ngươi là đủ rồi." Hắn mỗi câu mỗi chữ nhẹ nhàng mà nói, Trầm Thương Hải tim cũng từng chút mà đau nhức, không bao giờ ... lại muốn nghe Thương Tịch Tuyệt phun ra những câu hối tiếc không có chí tiến thủ như vậy, y cố sức kéo Thương Tịch Tuyệt, hôn lên môi nam nhân. Ôn tồn nghiền chuyển hồi lâu, y mới chậm rãi buông ra, nhìn Thương Tịch Tuyệt đã ngây ra như phỗng, mỉm cười: "Ngươi nghĩ nếu như ta chỉ coi ngươi là bằng hữu, sẽ hôn ngươi như vậy sao?" Thương Tịch Tuyệt giật mình, run giọng hỏi: "Thế nhưng Phục Nghệ..." "Gặp hắn trước ngươi, ta xác thực từng thích Phục Nghệ." Trầm Thương Hải hai tay nắm lấy tay Thương Tịch Tuyệt tăng thêm khí lực, người trong lòng tuy rằng so với y cao to hữu lực hơn, nhưng lại làm y tràn ngập yêu thương. "Ta đối Phục vương mà nói chỉ là khách qua đường mà thôi, thế nhưng ngươi lại bất đồng. Ngươi nói chỉ có ta nguyện ý coi ngươi như bằng hữu mà đối đãi, ngươi cũng biết, từ trước đến nay toàn tâm toàn ý đối đãi tốt với ta cũng chỉ có ngươi một người. Ngươi đã ở trước mặt ta chết quá một lần, ta có thể nào lại bỏ qua ngươi lần thứ hai?" Y ngẩng đầu, lần thứ hai đặt lên khóe môi Thương Tịch Tuyệt một nụ hôn tinh tế, muốn dùng phương pháp này làm Thương Tịch Tuyệt minh bạch lời nói của y đều là xuất phát từ đáy lòng. "Thương Hải, Thương Hải..." Thương Tịch tuyệt nỉ non vươn hai tay ôm lấy người hắn tối trân ái, càng ôm càng chặt. Môi hắn cũng bắt đầu đáp lại Trầm Thương Hải nhiệt tình, càng hôn càng sâu. Cuộc đời cô độc giam cầm chỉ có Trầm Thương Hải vì hắn mang đến một tia lượng sắc, làm hắn như thiêu thân khát cầu tia sáng, nghĩa vô phản cố (2) vì Trầm Thương Hải mà truy đuổi đến. (2) Nghĩa vô phản cố: không chùn bước Không thể tin được bản thân thực sự có thể thay thế Phục Nghệ, trở thành người Trầm Thương hải yêu nhất trong lòng, có thể Trầm Thương Hải trong lời nói giữ lại ý, nhưng hắn lại nghe đến rõ ràng chân thật đáng tin. Dù cho Trầm Thương Hải là đang an ủi hắn, hắn cũng không nghĩ tái buông tha ản ủi duy nhất của cuộc đời này. Mời các bạn đón đọc Thương Hải của tác giả Trần Ấn.

Nguồn: dtv-ebook.com

Xem

Tình Yêu Điên Cuồng - Thúy Thúy Sinh Sinh
Tên eBook: Tình Yêu Điên Cuồng (full prc, pdf, epub)  Tác giả: Thúy Thúy Sinh Sinh Thể loại: Ngôn tình, Hiện đại, HE, Văn học phương Đông   Dịch giả: Cao Tuấn Việt - Hồng Tú Tú   Nhà xuất bản: Hồng Đức, Hương Giang Books   Phát hành: 15/9/2012   Type: Hoài Thương, Vicky Lương, Ong vàng, Phi Phi Yên Vũ   Chụp pic: Koibito & ĐánhBoss   Beta & Ebook: BG Trang Trang Nguồn: Hội Chăm Chỉ Làm eBook Free Giới thiệu tác phẩm:   Phương Tiểu Kỳ một cô gái cá tính, mạnh mẽ, hoạt bát đang làm việc tạm thời trong một ngân hàng nhưng đó chỉ là cái vỏ bọc bề ngoài của cô, thực ra cô là một người có khá nhiều tâm sự và rất yếu đuối. Có thể cô đã tự tạo vỏ bọc cho mình từ năm cô mười bảy tuổi, khi Tiểu Kỳ chứng kiến cảnh người bố mà cô tôn kính bao năm nay bỏ rơi hai mẹ con cô để đi theo người đàn bà tên Ngụy Doanh cùng đứa con gái hơn cô vài tuổi Tiểu Vũ. Từ ngày đó cô đã không còn tin vào cái gọi là tình yêu nữa, Tiểu Kỳ liên tục đi gặp mặt ở trung tâm mai mối của mẹ Manh Manh (người bạn thân của cô), cô đã gặp gỡ vô số người chỉ nhằm mục đích chọc giận người bố của mình để ông biết được cô hận ông như thế nào khi ông bỏ rơi hai mẹ con Tiểu Kỳ để đi theo người đàn bà khác.   Số phận của Tiểu Kỳ lại rẽ sang một ngả khác khi cô gặp Thạch Lỗi nhưng câu chuyện tình của Tiểu Kỳ với anh chàng bộ đội Thạch Lỗi đã gặp khá nhiều trắc trở, khi thì bị Tiểu Vũ chen ngang, lúc lại là Tiểu Chân cô bạn thanh mai trúc mã của Thạch Lỗi.   Có lẽ trong cuộc đời mỗi người phụ nữ đều có hai người đàn ông như vậy, một người khiêm nhường, tinh tế, quan tâm. Người khác thì bá đạo cố chấp, nhiệt tình như lửa. Trên con đường tình yêu mỗi lựa chọn sẽ mang đến kết cục không giống nhau. Bên cạnh cô còn có Lý Vĩ Lợi, anh là chiến lợi phẩm mà cô có được khi phá hoại cuộc gặp mặt của Tiểu Vũ bởi cô hận hai mẹ con Tiểu Vũ nên muốn làm họ đau khổ nhưng chính cô cũng không biết được bí mật ẩn giấu sau sự việc ly hôn giữa bố mẹ cô. Cuối cùng cô cũng được biết chân tướng sự thật cô không phải là con gái của bà Từ mà là con gái của bố và người tên là Ngụy Doanh Doanh, cô đau đớn, dằn vặt mình vì thời gian qua cô đã đi từ sai lầm này đến sai lầm khác, làm nhiều điều có lỗi với chính cha mẹ ruột của mình.   Trải qua bao thăng trầm cuối cùng cô đi đến quyết định rời bỏ thành phố cô đang sống và làm việc, rời bỏ người đàn ông cô yêu say đắm cùng bà Từ đến một nơi khác để quên đi tất cả những gì đã xảy ra. “Duyên phận” lại đưa cô gặp lại Thạch Lỗi ở Tây Tạng, ở đây cô biết rằng anh vẫn rất yêu cô, muốn cưới cô nhưng cũng lúc này cô phát hiện thêm một điều nữa rằng Vĩ Lợi vẫn luôn dõi theo, sát cánh bên cô suốt ba năm qua kể từ khi cô bỏ lại lễ cưới ra đi.   Tiểu thuyết mang đến cho ta một tình yêu trắc trở nhưng cũng đầy ngọt ngào, hạnh phúc. Hãy đọc Tình yêu điên cuồng để đong đếm xem trái tim dũng cảm của mình yêu một người đến nhường nào! Mời các bạn đón đọc Tình yêu điên cuồng của tác giả Thúy Thúy Sinh Sinh.
Cớ Sao Mãi Yêu Em - Tâm Văn
Tên eBook: Cớ sao mãi yêu em (full prc, pdf, epub)  Tác giả: Tâm Văn  Thể loại: Ngôn tình, Văn học phương Đông Người dịch: Yingliิ   Nhà xuất bản: Văn Học   Công ty phát hành: Văn Việt   Chụp sách: Đánhboss Xongmới Ngủngon  Typeo    Thanh Sương, Lazycat Nguyen, Pic Lê   Fleur Thương, Tiểu Yêu Nữ, Phi Phi Yên Vũ    Bích Thuỷ Trần, Nga Ngoan Ngoãn, Maruko Tran   Hatbodao Dethuong, Huyền Nguyễn Thị    Beta: Đánhboss Xongmới Ngủngon & HT   Ebook: Devil Nguồn: Hội Chăm Chỉ Làm Ebook Free Giới thiệu tác giả    Tâm Văn, thuộc chòm sao Xử Nữ, nhóm máu AB. Sinh vào đầu những năm 70.   Sinh ra ở một thành phố nhỏ nằm ở phía nam Trường Giang, có vẻ ngoài mềm mại, dịu dàng, tâm hồn tinh tế của con gái Giang Nam. Từ nhỏ yêu văn chương, thích mộng mơ. Thần kinh mẫn cảm như sợi dây đàn, cảm nhận được những lời mềm mại, dịu dàng, than vãn, buồn tủi của nhân tình thế thái. *** Giới thiệu nội dung truyện   Mười lăm mười sáu tuổi, chúng mình gặp phải tình yêu nhưng chẳng biết cách yêu. Hai mươi lăm hai mươi sáu tuổi, chúng ta biết yêu lại chẳng thể nào tìm thấy tình yêu nữa.   Đây không phải là tiểu thuyết hư cấu mà là quyển hồi ký về tuổi thanh xuân.   Khi tuổi thanh xuân dần héo úa lụi tàn theo năm tháng, tôi đã dùng ngòi bút của mình từng chút gợi lại cuộc sống thời trung học, mái trường đại học, những năm tháng tươi đẹp trong sáng sôi nổi nhất cùng mối tình ngây dại thuần khiết trước kia của mình.   Tuy rằng khi đó, chúng tôi chưa học được cách yêu nhưng có thể khẳng định một điều rằng chúng tôi đã thực sự yêu nhau sâu đậm.   Dù sau ngần ấy năm, anh rời xa tôi nhưng tôi vẫn nhớ về hình ảnh của anh, về những năm tháng tươi trẻ chúng tôi đã cùng nhau trải qua. Mời các bạn đón đọc Cớ Sao Mãi Yêu Em của tác giả Tâm Văn.
Trai Thừa Gái Ế - Tưởng Cẩn
Tên eBook: Trai thừa gái ế (full prc, pdf, epub)  Tác giả: Tưởng Cẩn  Thể loại: Ngôn tình, Hài hước, Hiện đại, Văn học phương Đông   Dịch giả: Chu Min   Nhà xuất bản: Phụ Nữ   Đơn vị phát hành: Phương Đông   Kích thước: 14.5 x 20.5 cm   Số trang: 640   Trọng lượng: 750g   Hình thức bìa: Bìa mềm   Ngày xuất bản: 12/2012   Giá bìa: 125000VND   Chụp pic: Tiểu Miêu   Tách pic: Devile Cruela   Beta: Anna Trinh, Minh Tâm   Làm ebook: Anna Trinh   Nguồn: Hội Chăm Chỉ Làm eBook Free  Giới thiệu     Lương Tranh - một người luôn tự nhận mình là người tài mạo song toàn, đã hai tám tuổi rồi nhưng vẫn độc thân, tên tục là “trai thừa”, tên nho nhã là “Quý tộc độc thân”. Hiện giờ anh đang là đại diện quản lí nghiệp vụ của một công ty bán phần mềm camera hội nghị.   “Maketing không phải là việc người làm”, vì vậy Lương Tranh sau khi làm maketing hoàn toàn không coi mình là người, quyết định đem chính bản thân mình ra làm món hàng để kinh doanh. Yêu cầu về khách hàng của anh phải là một người đẹp chưa chồng, không những phải xinh đẹp mà còn phải có lí trí, đáng yêu, dịu dàng và biết quan tâm chăm sóc.   Ngải Lựu Lựu là một cô gái xinh đẹp và thông minh, mạnh mẽ và nóng nảy, thầm thích phó tổng của công ty, nhưng lại ngại ngần không dám biểu lộ.  "Oan gia ngõ hẹp", hai người tình cờ gặp nhau, từ đó nảy sinh vô số những câu chuyện cười ra nước mắt….   Được đánh giá là “kiệt xuất trong cuộc thu sáng tạo văn học Tân lãng lần thứ 7”, “Trai thừa gái ế” đã nhằm thẳng vào "điểm yếu" của thanh niên "thời đại ế", khoét sâu vào cái "u nhọt" trong thế giới tình cảm của họ, miêu tả nguyên nhân "ế", quá trình "vật lộn" của họ trong cái thế giới tình cảm đầy rắc rối đó, để cuối cùng gặp gỡ và vướng mắc với nhau, giải quyết được mọi “xung đột ế” trong cuộc sống của mỗi người.   Hài hước, tò mò và hấp dẫn, “Trai thừa gái ế” đã đáp ứng được nhu cầu giải trí đọc của nhiều độc giả trẻ tuổi. Mời các bạn đón đọc Trai Thừa Gái Ế của tác giả Tưởng Cẩn.
Cá Voi và Hồ Nước - Thái Trí Hằng
Tên eBook: Cá voi và hồ nước (full prc, pdf, epub) Tác giả: Thái Trí Hằng Thể loại: Ngôn tình, Lãng mạn, Văn học phương Đông  Dịch giả: Lục Hương  Đơn vị xuất bản: Nhã Nam Ngày phát hành: 20.01.2012 Chụp hình: Devil Đánh máy: Thu Ha Pham, Smiley Su, Ngô Minh Trâm  Kiều Añh, Shino87, Yu Yu Chan Kiểm tra & sửa lỗi: Ha Huyen  Làm ebook: Devil  Nguồn: Hội Chăm Chỉ Làm eBook Free Giới thiệu tác giả  Đây là cuốn sách thứ 10 của tôi, con số 10 này quả rất nhạy cảm, khó tránh khiến người ta liên tưởng tới “thập toàn thập mỹ”. Lúc viết tuy tôi cũng có ý thức đến điều này, nhưng tâm trạng viết vẫn giống như mọi khi, hoàn toàn không mang ý đồ gì, chỉ muốn kể câu chuyện cho thật hay. Song nếu như cuốn sách thứ 10 của một tác giả bắt buộc phải đóng một vai trò đặc biệt nào đó, ví như sâu sắc hơn hay tốt đẹp hơn, vậy thì cuốn sách này đã làm tròn vai trò của nó. - Thái Trí Hằng - Giới thiệu tác phẩm Chuyện kể rằng Cá voi và Hồ nước dù yêu nhau nhưng chẳng thể ở bên nhau, bởi vì sống trong Hồ nước, Cá voi rồi sẽ chết vì không đủ nước, còn Hồ nước cũng cạn đi vì nước tràn ra quá nhiều… Quen nhau qua cuộc bình chọn “Thập đại mỹ nữ” của trường đại học, ngay trong cuộc hẹn đầu tiên, Tú Cầu đã có cảm tình với Người đẹp số 6 thông minh, cởi mở lại hay có dự cảm bất ngờ. Một thời đại học qua đi, cho tới khi bước vào đời, giữa hai người luôn là sự thấu hiểu kỳ lạ cùng cảm giác mơ hồ ngọt ngào ấm áp… Song câu chuyện về Cá voi và Hồ nước kia lại là lý do khiến Tú Cầu mãi không đủ can đảm bày tỏ lòng mình… “Nếu em là cá voi, anh nhất định phải là biển lớn,” tôi nói. “Nếu em là cá voi, em sẽ ở lại hồ nước, chứ chẳng bơi ra biển lớn làm gì,” em cười. “Bơi ra biển lớn sẽ có tự do, nhưng rời khỏi hồ nước thì rất cô đơn. Với em, tự do tuy cũng tốt đấy, nhưng cô đơn lại càng tệ hơn.” Tình yêu chẳng nói thành lời đó, từ lãng mạn ban đầu tới đợi chờ nhớ mong trong hiện tại, được kể lại qua giọng văn hóm hỉnh nhẹ nhàng đặc trưng của Thái Trí Hằng, khiến ta thật sự mong rằng hạnh phúc sẽ là câu trả lời sau tất cả. Mời các bạn đón đọc Cá Voi và Hồ Nước của tác giả Thái Trí Hằng.