Liên hệ: 0912 699 269  Đăng nhập  Đăng ký

Nguồn Cội - Dan Brown

Trong cuộc hành trình mới nhất của Nguồn cội, ta sẽ được theo chân giáo sư Langdon đến Tây Ban Nha, một đất nước không chỉ có những đội bóng giàu thành tích như Barcelona hay Real Madrid mà còn chứa đựng cả một nền văn hóa và lịch sử có mối liên hệ mạnh mẽ với Công giáo La Mã. Một quốc gia với 46 di sản thế giới, xếp hàng thứ 3 sau Italy và Trung Quốc, trong đó nhiều di sản được xuất hiện làm bối cảnh cho cuốn sách này. Edmond Kirch là một người theo thuyết vị lai, một thiên tài máy tính, một tỷ phú nổi tiếng khắp thế giới không chỉ bởi khả năng trong lĩnh vực công nghệ thông tin, dự đoán tương lai mà còn nhờ những phát ngôn và diễn thuyết mang tính bài tôn giáo. Kirch là một trong những lứa sinh viên đầu tiên của Langdon cách đây 20 năm. Anh mời thầy giáo của mình đến bảo tàng Guggenheim Bilbao để chứng kiến cậu học trò cũ công bố một phát hiện được mô tả là “sẽ thay đổi bộ mặt khoa học mãi mãi, sẽ đập tan mọi nền tảng tôn giáo". Buổi thuyết trình sẽ sáng tỏ hai câu hỏi về bản chất của loài người: “Chúng ta đến từ đâu” và “chúng ta đi về đâu”. Sự kiện diễn ra giữa hàng trăm quan khách bỗng trở nên hỗn loạn. Edmond bị bắn ngay trong lúc đang diễn thuyết. Kẻ đứng đằng sau vụ ám sát tự xưng “Nhiếp Chính vương”, một nhân vật bí ẩn đầy quyền lực dường như nằm trong chính Hoàng gia Tây Ban Nha. Vì muốn bảo vệ thành tựu của cậu học trò cũ, Langdon hợp tác cùng Ambra Vidal, giám đốc bảo tàng Guggenheim và cũng là hoàng hậu tương lai của Tây Ban Nha. Cả hai được sự giúp đỡ của Winston - một trí tuệ nhân tạo (AI) do Edmond lập trình - để chạy trốn khỏi Bilbao. Họ lao vào cuộc hành trình tìm ra mật khẩu gồm 47 ký tự của Edmond để truy cập vào siêu máy tính của anh, qua đó kích hoạt lại video bài diễn thuyết về khám phá vĩ đại của anh cho toàn thế giới biết. Nội dung cuốn sách xoay quanh việc trả lời hai câu hỏi về bản chất của con người, những tưởng phát hiện của Edmond sẽ phải chấn động lắm, tầm cỡ như việc chứng minh Trái Đất hình cầu hay Mặt Trời là trung tâm. Thế nhưng câu trả lời được Edmond đưa ra dường như không đạt kỳ vọng của độc giả. Về câu hỏi “Chúng ta đến từ đâu”, thì đáp án của câu hỏi này thực ra không hề mới. Đây là một giả thuyết đã xuất hiện từ hơn 50 năm qua, những ai quan tâm đến các vấn đề khoa học đều ít nhiều nghe đến tên của thí nghiệm này. Còn đáp án cho câu hỏi thứ hai "Chúng ta sẽ đi về đâu” lại khá đơn giản, chưa đủ sức thuyết phục. Đọc sách của Dan Brown bạn sẽ vô cùng choáng ngợp trước vô vàn kiến thức về văn hóa, lịch sử, tôn giáo, nghệ thuật… Nguồn cội như một trang Wikipedia về đặc trưng văn hóa Tây Ban Nha. Đầu mỗi cuốn sách, tác giả luôn khẳng định một câu đại ý "mọi kiến thức trong sách đều là thật". Nhưng khi đọc, người ta có cảm giác không tin tưởng lắm về các kiến thức khoa học, công nghệ trong sách này. Thế nên một vài độc giả nói vui: “Đọc Dan Brown tin thôi đừng tin quá vì không biết bao nhiêu phần trăm những gì ông nói là sự thật". Chẳng phải CERN đã viết cả một cuốn sách để vạch ra những sai sót về “phản vật chất” trong cuốn Thiên thần và ác quỷ đó sao. Có thể so với các cuốn khác cùng series, Nguồn cội không được đánh giá cao ở tính hành động, tính trinh thám. Tuy nhiên cách kể chuyện và vấn đề đặt ra trong truyện lại gây được ấn tượng mạnh. Sự phát triển của công nghệ thông tin, của smart phone, trí tuệ nhân tạo có tác động thế nào đến con người là một chủ đề khá hứng thú và tốn bao bút mực báo chí. Có thể, khi đọc cuốn này, độc giả của Dan Brown sẽ kêu ca rằng ông đã xuống tay, không còn ở trên đỉnh cao phong độ. Việc lên - xuống, trồi - sụt, hoặc là phong độ đi ngang vốn là lẽ thường. Với mỗi nhà văn, chỉ cần có một đến 2 tác phẩm để đời đã là rất thành công rồi. Như việc nhắc tới Happer Lee chỉ có To kill a Mockingbird, Conan Doyle được nhớ đến bởi Sherlock Holmes, hay J.K.Rowling nổi tiếng nhờ Harry Potter, và đỉnh cao Dan Brown có lẽ là Mật mã Da Vinci hay Thiên thần và Ác quỷ. *** Review của Trúc Chi: Trước khi đọc Nguồn Cội của Dan Brown mình luôn nghĩ Khoa Học và tôn Giáo là hai phạm trù đối nghịch và mâu thuẫn. Tôn giáo cho rằng Chúa tạo ra sự sống. Còn Khoa học chứng minh rằng sự sống của loài người có được nhờ thuyết tiến hóa của Darwin. Lịch sử ghi lại nhiều cuộc chiến đẫm máu giữa KH và TG bởi những định kiến cho rằng Khoa học chống đối Tôn Giáo. Nhưng sau khi đọc Nguồn Cội và tìm hiểu thêm về mối quan hệ giữa Khoa học và Tôn giáo mình thấy một điều hết sức thú vị rằng Tôn giáo và Khoa học không hề mâu thuẫn. Thậm chí loài người càng phát triển, khoa học càng phát triển thì Khoa học và Tôn giáo càng tiến đến gần nhau hơn. Lịch sử cũng ghi nhận các nền văn hóa thực hành tôn giáo tồn tại lâu hơn hẳn các nền văn hóa phi tôn giáo. Do vậy khoa học và tiến hóa hoàn toàn ủng hộ Tôn giáo. Khoa học và Tôn giáo hòa hợp một cách đáng ngạc nhiên. Dù bạn ủng hộ quan điểm duy vật hay theo quan điểm Sáng tạo luận thì mình nghĩ cũng nên đọc Nguồn Cội. Đừng từ chối đọc những gì sai quấy với tư tưởng của bạn bởi điều đó sẽ càng giúp bạn hiểu sâu sắc hơn những gì bạn tin tưởng. Ngoài ra, vì trí tưởng tượng tuyệt vời, vì sự thông minh xuất sắc của tác giả và vì danh tiếng có được qua các tác phẩm Mật mã Da Vinci, Biểu tượng thất truyền, Hỏa Ngục...mình cho rằng Nguồn Cội rất đáng đọc.   *** Review của Nguyễn Thành Tiến:   Dan Brown Nhân dịp vừa cày xong tác phẩm mới nhất: Origin - Nguồn cội của Dan, xin phép có đôi dòng viết về nhà văn nổi tiếng này cũng như review qua về Nguồn cội cho bạn nào quan tâm! Dan Brown là nhà văn trinh thám đương đại hiếm hoi của phương tây đc độc giả VN hâm mộ, bên cạnh hàng loạt những cái tên đình đám của Trung Quốc, Nhật Bản ????....lý do thì đơn giản thôi: độc giả cả thế giới mong chờ tác phẩm của Dan chứ riêng gì chúng ta ????. Có thể nói những tác phẩm của Dan đc đón nhận vì nhiều lý do, như: chủ đề nhạy cảm, gợi trí tò mò và gây tranh cãi, phản ứng đa chiều của truyền thông khiến cho tác phẩm đc nhiều ng biết đến, khả năng mô tả chi tiết, cách tạo plot twist gay cấn....và dù sao đi nữa cũng phải công nhận khả năng và kiến thức đa dạng của Dan Brown khiến ng đọc ngưỡng mộ ông cũng như những tác phẩm đồ sộ, có đầu tư sâu của ông! Chủ đề yêu thích của Dan là những bí ẩn lâu đời, những biểu tượng cổ xưa, những mật mã tôn giáo, nghệ thuật và nổi bật nhất là sự đối chọi gay gắt giữa tôn giáo và khoa học! Đó là cách lựa chọn chủ đề rất thông minh, vì những vấn đề này luôn khơi gợi rất nhiều trí tò mò của độc giả cũng như tạo ra những làn sóng truyền thông rộng rãi đến đại chúng do mức độ nhạy cảm nó gây ra những tranh cãi giữa các bên. Dan Brown cũng rất khéo léo khi hóa thân vào hình tượng giáo sự biểu tượng Robert Langdon, ng mà trong những tác phẩm luôn đứng chênh vênh giữa lằn ranh của tôn giáo và khoa học, để có cái nhìn khiến cả 2 phe đều ko thể phê phán gay gắt ???? Tuy nhiên thì điểm trừ trong tác phẩm của Dan Brown là ông thường viết quá lê thê, sa đà vào việc miêu tả những công trình, khung cảnh hay tác phẩm nghệ thuật nào đó (có thể do ông quá yêu và có kiến thức và cảm quan khá tốt về nghệ thuật và lịch sử kiến trúc, biểu tượng nên viết hơi khoa trương) khiến cho tác phẩm của ông thường quá dày chữ và nhiều chi tiết thừa ko đáng có (điều ko thường xảy ra ở những tác phẩm trinh thám của Nhật, Trung)....điểm trừ thứ 2 là cách tạo plot twist quá nhiều dẫn đến nhàm và phản tác dụng, khiến cho giờ đây mỗi khi đọc truyện của Dan ngta dễ đoán hơn, thậm chí hy vọng là ko có plot twist nữa để bớt nhàm....và gần đây thì sức viết của Dan cũng giảm, có vẻ như chủ đề tủ đã ko còn đất sáng tạo thêm, và việc mỗi truyện đều quá dài khiến cho bản thân tác giả dường như cũng nản khi viết ???? Về tác phẩm Nguồn cội mới nhất của Dan Brown! Vẫn chủ đề tủ là cuộc chiến giữa khoa học và tôn giáo, vẫn nhân vật chính Robert Langdon, vẫn motif rượt đuổi tạo kịch tính, vẫn tạo plot twist nhan nhản.... và với sức viết giảm sút, tác phẩm này có vẻ đuối hơn, và độc giả cũng ko còn thấy mới mẻ với văn phong cũng như chủ đề của Dan nữa.... tuy nhiên thì tác phẩm này cũng có những điểm đột phá riêng: ko còn nói nhiều đến biểu tượng, mật mã nữa, mà thay vào đó, Dan hướng đến vấn đề đang rất mới, rất hot, cũng rất khó tưởng tượng hiện nay: trí thông minh nhân tạo!.... Dan hướng tác phẩm đến việc giải quyết 2 câu hỏi lớn của nhân loại: chúng ta đến từ đâu? Chúng ta sẽ đi về đâu?....việc đặt vấn đề rất táo bạo, và đề cập đến AI đòi hỏi kiến thức về công nghệ cũng như tính dự đoán rất thông minh của tác giả....có vẻ Dan Brown phải tìm hiểu rất nhiều kiến thức cho tác phẩm mới, và t nghi là trc khi viết nên tác phẩm này, hẳn nhà văn đã phải ngốn ko ít thời gian để đọc sách của những học giả như Jared Diamond, James Barrat và Yuval Harari ????....t rất may mắn khi tình cờ đọc Nguồn cội sau khi đã đọc hết Sapiens và Homo deus của Harari cũng như Phát minh cuối cùng của Barrat ???? nên ko bị khó tiêu hóa khi đọc truyện.... Tóm lại, Nguồn cội là tiểu thuyết mà fan của Dan Brown vẫn nên tìm đọc, hoặc những bạn ham tìm hiểu về AI, về chủ nghĩa tự do, chủ nghĩa nhân văn hay tò mò về tương lai nhân loại thì cũng nên đọc Chấm điểm 7,5/10 *** Review của Ngọc Sơn Vũ: CHỈ LÀ KHÁC CÁCH KỂ CHUYỆN! Đây là lần thứ 5 độc giả được dịp tái ngộ với giáo sư biểu tượng học của Đại học Harvard, Robert Langdon, một “Harrison Ford trong chiếc áo tuýt hiệu Harris" cùng chiếc đồng hồ chuột Mickey trứ danh của ông. Nếu như "Thiên thần và ác quỷ" đưa ta đến Italia, xuyên qua những con đường, những bức tường, những nhà thờ cổ kính của Toà thánh Vatican, trong "Mật mã Da Vinci" đến Pháp với Bảo tàng Louvre và những kiệt tác nghệ thuật điêu khắc và hội họa thời Phục Hưng. Thì trong cuộc hành trình mới nhất này, ta sẽ được theo chân giáo sư đến Tây Ban Nha, một đất nước không chỉ có những đội bóng giàu thành tích như Barca, Real mà còn chứa đựng trong nó cả một nền văn hóa và lịch sử có mối liên hệ mạnh mẽ với Công giáo La Mã. Một quốc gia với 46 di sản thế giới, xếp hàng thứ 3 sau Italia và Trung Quốc, trong đó nhiều di sản được xuất hiện làm bối cảnh cho cuốn sách này. Edmond Kirch, một người theo thuyết vị lai, một thiên tài máy tính, một tỷ phú nổi tiếng khắp thế giới không chỉ bởi khả năng trong lĩnh vực công nghệ thông tin, dự đoán tương lai mà còn nổi tiếng với những phát ngôn và bài diễn thuyết mang tính bài Tôn giáo. Kirch là một trong những lứa sinh viên đầu tiên của Langdon cách đây 20 năm, đã mời thầy giáo của mình đến bảo tàng Guggenheim Bilbao để chứng kiến cậu học trò cũ công bố một phát hiện mà theo như anh nói là “Sẽ thay đổi bộ mặt khoa học mãi mãi, sẽ đập tan mọi nền tảng tôn giáo.” Buổi thuyết trình sẽ sáng tỏ hai câu hỏi về bản chất của loài người: “Chúng ta đến từ đâu” và “chúng ta đi về đâu”. Sự kiện diễn ra giữa hàng trăm quan khách chưa kể hàng triệu lượt view trên internet bỗng trở nên hỗn loạn. Edmond bị bắn ngay trong lúc đang diễn thuyết. Kẻ đứng đằng sau vụ ám sát tự xưng “Nhiếp Chính vương” một nhân vật bí ẩn đầy quyền lực dường như nằm trong chính Hoàng gia Tây Ban Nha. Vì muốn bảo vệ thành tựu của cậu học trò cũ, Langdon hợp tác cùng Ambra Vidal, giám đốc bảo tàng Guggenheim và cũng là hoàng hậu tương lai của Tây Ban Nha. Cả hai được sự giúp đỡ của Winston – 1 trí tuệ nhân tạo (AI) do Edmond lập trình giúp đỡ chạy trốn khỏi Bilbao, lao vào cuộc hành trình tìm ra mật khẩu gồm 47 ký tự của Edmond để truy cập vào siêu máy tính của anh, qua đó kích hoạt lại video bài diễn thuyết về khám phá vĩ đại của anh cho toàn thế giới biết. Nội dung cuốn sách xoay quanh việc trả lời hai câu hỏi về bản chất của con người, những tưởng phát hiện của Edmond sẽ phải chấn động lắm, tầm cỡ như việc chứng minh Trái Đất hình cầu hay Mặt Trời là trung tâm. Thế nhưng tôi lại không đánh giá cao câu trả lời được Edmond đưa ra. Về câu hỏi “Chúng ta đến từ đâu” thì đáp án của câu hỏi này thực ra không hề mới, đây là một giả thuyết đã xuất hiện từ hơn 50 năm qua, những ai quan tâm đến các vấn đề khoa học đều chí ít nghe đến tên của thí nghiệm này. Edmond chỉ đơn giản là người chứng minh được giả thuyết đó là có thật. Còn đáp án cho câu hỏi thứ hai ‘Chúng ta sẽ đi về đâu” lại khá đơn giản, chưa đủ sức thuyết phục. Không đi theo motif thông thường của các cuốn trước series, luôn mở đầu bằng một cái chết để gây chấn động cho người đọc, sau đó qua mỗi chương sách, tính hành động được đẩy lên cao dần, mỗi chương luôn có những tiwst gây sự quan tâm và bất ngờ. Hơn trăm trang đầu của “Nguồn cội” được tác giả sử dụng chủ yếu để xây dựng bối cảnh và nội dung câu chuyện. Điều này khiến câu chuyện trở nên hơi dài dòng nếu như bạn đã quen với cốt truyện “chạy đua với thời gian” như ở “Thiên thần và ác quỷ” hay “Mật mã Da Vinci”. Tuy nhiên một điểm mới so với các tập trước khiến độc giả cảm thấy hứng thú: thay vì tập trung vào nghệ thuật cổ điển với những Leonardo Da Vinci, Botticelli thì cuốn sách xoay quanh những tác phẩm theo trường phái hiện đại của Frank Gehry, Antoni Gaudi một chủ đề vốn không phải chuyên môn của Langdon… Dan Brown cũng tỏ ra vô cùng thức thời khi đưa vào sách những Uber, những AI thậm chí cả Elon Musk hay tình yêu đồng tính. Về tuyến nhân vật trung tâm, chắc hẳn nhiều người đồng ý với tôi, ngoại trừ trí tuệ nhân tạo Winston và thiên tài công nghệ Edmond ra, các nhân vật khác, kể cả cặp đôi Langdon-Vidal được xây dựng khá mờ nhạt. Langdon không có nhiều cơ hội thể hiện kiến thức trong tập sách này khi mà Winston đã được lập trình với trí tuệ gần như hoàn hảo chiếm spotlight. Nữ chính Vidal không có gì đặc biệt nếu không muốn nói kém hẳn với các “cộng sự” trước đó của Langdon: Vittoria -thiên tài của CERN, Sophie – chuyên gia mật mã của DCPJ. Cô gần như làm mỗi việc là bám theo ông giáo sư của chúng ta rong ruổi khắp chốn. Kẻ đứng đằng sau, “Nhiếp chính vương” bí ẩn thì tương đối dễ đoán, nếu bạn là fan Dan Brown lâu năm, thì chắc chỉ cần ½ cuốn sách là có thể đoán ra dễ dàng. Đọc sách của Dan Brown bạn sẽ vô cùng choáng ngợp trước vô vàn kiến thức về văn hóa, lịch sử, tôn giáo, nghệ thuật… “Nguồn cội” như một trang Wikipedia về đặc trưng văn hóa Tây Ban Nha. Nhưng tôi lại không tin tưởng lắm về các kiến thức khoa học, công nghệ trong sách dù đầu mỗi cuốn sách ông luôn khẳng định một câu đại ý rằng “mọi kiến thức trong sách đều là thật”. Thế nên tôi mới hay nói vui là “Đọc Dan Brown tin thôi đừng tin quá vì không biết bao nhiêu phần trăm những gì ông nói là sự thật đâu.” Chẳng phải CERN đã viết cả một cuốn sách để vạch ra những sai sót về “phản vật chất” trong cuốn “Thiên thần và ác quỷ” đó sao. Đánh giá một cuốn sách cần một cái nhìn tổng thể và đa chiều. Có thể so với các cuốn khác cùng series, “Nguồn cội” không được đánh giá cao ở tính hành động, tính trinh thám. Tuy nhiên cách kể chuyện và vấn đề đặt ra trong truyện lại gây được ấn tượng mạnh với cá nhân tôi. Sự phát triển của công nghệ thông tin, của smart phones có tác động thế nào đến con người là một chủ đề khá hứng thú và tốn bao bút mực báo chí. Các bạn cũng đừng kêu ca rằng Dan Brown đã xuống tay và không còn ở trên đỉnh cao phong độ. Xin thưa với các bạn, các nhà văn cũng là con người bình thường và cả đời họ cũng chỉ có được 1-2 tác phẩm để đời. Happer Lee chỉ có “To kill a Mockingbird”, Conan Doyle được nhớ đến bởi Sherlock Holmes chứ không mấy người biết đến “The Lost World”. Hay J.K.Rowling nổi tiếng nhờ “Harry Potter” chứ không phải “Casual Vacancy”… Là tập 5 của bộ sách về Robert Langdon, cuốn sách có sự kết nối với 4 tập trước. Langdon được nhắc trên truyền thông là người “Khá nổi tiếng với việc truy tìm Chén thánh” nhiều năm trước. Tuy nhiên có một chỗ sơ sót chưa được Dan Brown xử lý. Nếu như bạn đọc còn nhớ ở cuối tập 4 “Hỏa ngục” thế giới đã gặp phải một vấn đề vô cùng nghiêm trọng và rắc rối bởi “thứ đó” và tới khi kết thúc câu chuyện, vấn đề vẫn chưa thể giải quyết. Thì ở tập 5, hoàn toàn không hề đề cập lại, liệu vấn đề đó đã được giải quyết hay chưa? “Thứ đó” liệu còn tồn tại? Hay tác giả viết “Hỏa ngục” thuộc một “dòng thời gian” khác? Về vấn đề dịch thuật, cuốn sách này do anh Xuân Hồng người đã dịch 2 cuốn trước đó là “Biểu tượng thất truyền (bản IPM 2009)”, “Hỏa ngục (2014)” dịch thuật. Trong cuốn thứ 3 này anh dịch, tôi không hài lòng lắm ở việc anh Việt hóa quá nhiều các danh từ riêng, các thuật ngữ tin học khiến tôi khá khó khăn trong việc tra google tìm kiếm thông tin. Đặc biệt là mật khẩu 47 ký tự của Edmond được tác giả chơi chữ rất xuất sắc cũng dịch ra làm mất cái “chất” của truyện. Tuy nhiên, bỏ qua những điểm không vừa ý, với tôi “Nguồn cội” vẫn là một cuốn sách rất đáng đọc. Nếu hỏi đoạn văn mà tôi thích nhất trong sách thì đó chính là bài diễn thuyết mở đầu của Edmond về vấn đề “Khoa học và tôn giáo” hoàn toàn đối lập với bài phát biểu của giáo chủ thị thần trong tập 1: “Thiên thần và ác quỷ”. Một bên là Tôn giáo và một bên là Khoa học, bạn hãy chọn một. Không, bạn không cần lựa chọn bên nào cả vì “Tôn giáo và khoa học không phải là kẻ thù, mà là đồng minh cũng kể một câu chuyện.” Đánh giá: 7,5/10   Mời các bạn đón đọc Nguồn Cội của tác giả Dan Brown.

Nguồn: dtv-ebook.com

Xem

Viên Ngọc Của Hoàng Đế - Robert Van Gulik
Tiếp tục với series Địch công án, với nguyên mẫu là Địch Nhân Kiệt, của Robert van Gulik, lần này là tiểu thuyết "Viên ngọc của hoàng đế" Bối cảnh truyện xảy ra ở Phổ Dương (cũng là bối cảnh một số tác phẩm khác như Thi nhân và sát nhân, Nối tình duyên). Trong cuộc đua thuyền rồng truyền thống hàng năm, người đánh chiêng của chiếc thuyền đang dẫn đầu bất ngờ gục xuống khi chỉ còn cách đích vài chục mét. Trong quá trình điều tra cái chết bí ẩn này, một phụ nữ bị đâm chết trong ngôi nhà hoang, tiếp theo xác một học sinh du đãng tìm thấy dưới chân tường. Cuối cùng là một án mạng nữa. Những vụ án này do nhiều hung thủ hay một hung thủ gây ra. Câu hỏi sẽ chỉ được giải đáp ở phần cuối tác phẩm. Năm 669, Địch Công vẫn giữ cương vị Huyện lệnh Phổ Dương. Dân chúng trong huyện vô cùng háo hức trước ngày hội đua thuyền rồng. Ngay trước khi thuyền chạm đích, một trống thủ bỗng nhiên tử nạn. Những kẻ mê tín rỉ tai nhau một truyền thuyết xa xưa, rằng hàng năm Nữ thủy thần đều bắt một nam tử làm cống vật. Nhưng viên ngỗ tác lại đưa ra một kết luận khác. *** Robert Van Gulik (1910-1967) là một nhà Đông phương học uyên thâm, từng học Pháp luật và Ngôn ngữ phương Đông tại Hà Lan; năm 1935 nhận học vị tiến sĩ nhờ công trình nghiên cứu về Ấn Độ, Tây Tạng (Trung Quốc) và Viễn Đông. Những năm tiếp theo, liên tục làm công việc của một quan chức ngoại giao tại Trùng Khánh, Nam Kinh (Trung Quốc), Tôkyô (Nhật Bản) và một số nước khác; cuối đời trở thành đại sứ Hà Lan tại Nhật Bản. Ông là tác giả của hàng loạt cuốn sách nổi tiếng về văn hóa phương Đông, như “Trung Quốc cổ đại cầm học”, “Kê Khang cầm phú”, “Trung Quốc hội họa giám thưởng”, “Địch công án”, “Xuân mộng tỏa ngôn”, “Bí hí đồ khảo”, Trung Quốc cổ đại phòng nội khảo”… Celebrated Cases of Judge Dee (Địch Công Án/ Những cuộc điều tra của quan Địch) gồm 16 tập. Một loại tiểu thuyết trinh thám - công án về quan án Địch Công được xây dựng dựa trên nguyên mẫu của tể tướng Địch Nhân Kiệt (630 - 700) một nhân vật có thật sống vào đời nhà Đường thế kỷ thứ VII. Sinh tại Tĩnh Châu, phủ Thái Nguyên (Sơn Tây) Địch Nhân Kiệt đã làm quan tại các địa phương dưới các chức vụ huyện lệnh, Pháp tào Tham quân, Tuần phủ,Thứ sử. Năm 47 tuổi ông về kinh đô Trường An làm Đại lý thừa Tự khanh rồi lần lượt được thăng lên Thị ngự sử, Thị lang bộ Công, thượng Thư tả thừa, hai lần làm Trung thư lệnh (tể tướng) và đô đốc dưới quyền nữ hoàng đế Võ Tắc Thiên. Phẩm chất đạo đức và tài phá án của ông đã được người đời ca tụng sủng ái đến mức như huyền thoại. Không những là người có hiểu biết về pháp luật, về tâm lý con người, Địch Công còn biết cả kiếm thuật, võ thuật lẫn chữa bệnh, một quan toà cổ đại Trung Quốc mang dáng dấp của Sherlock Holmes... Cùng với bốn hộ vệ mưu trí, dũng cảm, xả thân vì chủ như Hồng Lương, Mã Tôn, Triệu Thái và Tào Can - những giang hồ hảo hán được ông giác ngộ và cho đi theo, Địch Công đã phá được rất nhiều vụ án ly kỳ. Robert Van Gulik cũng khéo léo đưa vào bộ tiểu thuyết trinh thám này những nét văn hóa, lịch sử, phong tục của Trung Quốc.  *** Địch Công kỳ án là bộ tiểu thuyết 16 tập thuộc dòng trinh thám quan án. Nội dung tác phẩm xoay quanh nhân vật Địch Nhân Kiệt và các trợ thủ thân tín, cùng những vụ kỳ án muôn màu muôn vẻ ông đã phá giải trên hành trình thăng tiến từ một Huyện lệnh lên đến chức Tể tướng. Có thể nói, tác giả đã hội tụ và đúc kết những gì tinh hoa nhất của hai dòng trinh thám phương Đông và phương Tây vào kiệt tác Địch Công kỳ án. Bộ tiểu thuyết được viết theo phong cách đậm chất duy lý, đồng thời cũng là tác phẩm trinh thám phương Tây đầu tiên đi theo mô tuýp trinh thám quan án và mang lại sức sống mới cho dòng trinh thám đậm chất phương Đông này. Nhờ vậy mà đến tận bây giờ, Địch Công kỳ án vẫn giữ vị trí độc tôn đặc biệt, là tác phẩm thành công nhất trong dòng trinh thám quan án. Mời các bạn đón đọc Viên Ngọc Của Hoàng Đế  của tác giả Robert van Gulik.
Sát Thủ Tokyo - Barry Eisler
“Sát thủ Tokyo” là một tác phẩm trinh thám xuất sắc lấy bối cảnh Tokyo – Nhật Bản, nhưng tác giả Barry Eisler lại là một nhà văn người Mỹ. Đôi nét về tác giả, Barry Eisler sinh năm 1964 tại Mỹ. Sau khi tốt nghiệp ngành luật ở đại học Cornell năm 1989, ông làm việc cho CIA trong 3 năm. Tiếp đó ông sống và làm việc tại nhiều nơi ở Nhật Bản, trở thành một võ sĩ judo đai đen tại Trung tâm judo quốc tế Kodokan. Tiểu thuyết “Sát thủ Tokyo” của Barry Eisler đã đoạt Barry Award và Gumshoe Award cho "Tác phẩm trinh thám xuất sắc nhất năm" . Nhân vật chính trong “Sát thủ Tokyo” là John Rain, một người mang hai dòng máu Mỹ - Nhật Bản. Là một người hoài cổ, thích nhạc Jazz, coi trọng các giá trị truyền thống Nhật Bản, song John Rain lại là một sát thủ chuyên nghiệp, làm việc cho đảng LDP, luôn khiến các nạn nhân dường như đã chết vì những nguyên nhân tự nhiên. John Rain ra tay lạnh lùng, tàn khốc nhưng không bao giờ nhận đơn hàng là phụ nữ, người vô tội hay trẻ em. Đọc đến đây ta dễ dàng nhận thấy nguồn cảm hứng để xây dựng nên hình tượng sát thủ John Rain của Barry Eisler đến từ các Samurai – Nhật Bản, những dũng sĩ văn võ toàn tài, yêu nghệ thuật và có kỹ năng chiến đấu bậc thầy. John Rain sống như một lãng khách, một samurai vô chủ, không quê hương, không gia đình, không lí tưởng, không ràng buộc. Một nhân vật đầy hấp dẫn, đầy mâu thuẫn, và đầy chất liệu để cho tác giả xây dựng lên một câu truyện tuyệt vời xung quanh anh ta. Câu truyện của John Rain bắt đầu khi anh nhận hợp đồng ám sát một chính khách người Nhật, anh đã làm việc đó một cách xuất sắc, nạn nhân đã ra đi như một tai nạn bình thường, giữa đám đông trên một chuyến tàu điện. Gã chính khách kia lẽ ra cũng chỉ là một nạn nhân bình thường giống như vô số các nạn nhân khác mà John Rain đã ra tay ám sát, và các sự kiện xảy ra tiếp theo sau cái chết của y lẽ ra sẽ chẳng liên quan gì đến anh nếu anh không chú ý và đem lòng yêu Midori một nghệ sĩ dương cầm chơi nhạc Jazz – cũng chính là con gái y. Rắc rối liên tiếp tìm đến với John Rain, không, nói chính xác thì anh tự lao đầu vào rắc rối mới đúng. Nạn nhân của anh mang theo một bí mật, một bí mật mà cả bốn lực lượng là CIA, cảnh sát Nhật Bản, Yakuza và những chính khách sừng sỏ đều thèm muốn. John Rain lao vào chính giữa vòng xoáy do cả bốn lực lượng trên tạo nên. Ai là bạn? Ai là địch? Ai là người có thể tin tưởng? Ai sẽ bán đứng anh? Anh phải dùng toàn bộ kinh nghiệm, kỹ năng từng học trong quân ngũ và trong 18 năm hành nghề sát thủ để bảo vệ bản thân và những người xung quanh mình? Những mối quan hệ đan xen phức tạp, những tình tiết lôi cuốn, dồn dập đến nghẹt thở sẽ khiến ta không thể ngừng đọc đến tận trang cuối cùng. Đánh giá nhanh tác phẩm:  - Tokyo được mô tả sống động với nhiều gam màu sáng tối đa dạng - Nhân vật hấp dẫn và đặc sắc - Các pha hành động chân thực, đặc biệt là các trường đoạn đánh đấm tay chân sử dụng võ thuật và các chiêu tất sát. - Tình tiết logic, nội dung lôi cuốn. Đến đây phải thú thật là tôi không thích thể loại trinh thám cho lắm. Hồi nhỏ tôi cũng có đọc qua vài tác phẩm trinh thám của Agatha Christie, Conan Doyle, Maurice Leblanc v.v... tuy nhiên ấn tượng của chúng với tôi không nhiều. “Sát thủ Tokyo” là cuốn sách khá đặc biệt với tôi vì cuốn sách do một học sinh lớp 11 cho tôi mượn. Cậu học sinh đó trước đây rất mê chơi game online, tuy nhiên đã nghe theo lời tôi khuyên “nên đọc sách thay vì chơi game quá nhiều”, và đây là cuốn sách đầu tiên mà cậu ta tự mua để đọc. Cậu ta đã khen hết lời cuốn sách, và cảm ơn tôi vì cậu ta chưa bao giờ nghĩ đọc sách lại hấp dẫn đến vậy “hấp dẫn hơn cả chơi LoL”. Vì vậy tôi trân trọng và đọc cuốn sách cậu ta cho mượn, cũng là để hai chúng tôi có thể trao đổi thêm với nhau về nội dung và các tình tiết truyện, và để cậu ta yêu việc đọc hơn. Thêm một lý do để tôi chia sẻ về “Sát thủ Tokyo” là hai đạo diễn Chad Stahelski và David Leitch - cũng chính là đạo diễn của John Wick – đang bấm máy dự án phim “Rain Fall” chuyển thể từ tiểu thuyết về chàng sát thủ hấp dẫn John Rain. Diễn viên Keanu Reeves (siêu sao từng đóng “Neo” của “The Matrix” và “John Wick” của phim cùng tên) sẽ đóng vai John Rain. Thật là một tin vui cho các tín đồ của điện ảnh. *** "Từ những yakuza máu lạnh Nhật Bản cho đến những đặc vụ CIA xảo quyệt, một câu chuyện hồi hộp đến nghẹt thở". *** Barry Eisler sinh năm 1964, là tác giả của nhiều tiểu thuyết trinh thám ăn khách. Sau khi tốt nghiệp ngành luật ở đại học Cornell năm 1989, ông làm việc cho CIA trong 3 năm. Tiếp đó ông sống và làm việc tại nhiều nơi ở Nhật Bản, trở thành một võ sĩ judo đai đen tại Trung tâm judo quốc tế Kodokan. Năm 2002, ông bắt đầu sự nghiệp viết văn toàn thời gian sau khi bán bản quyền tiểu thuyết đầu tay Rain Fall, cuốn đầu tiên trong series về nhân vật John Rain - đến nay đã xuất bản được 7 cuốn. Loạt truyện này của ông đã được dịch ra gần 20 thứ tiếng. Eisler từng đoạt Barry Award và Gumshoe Award cho "Tác phẩm trinh thám xuất sắc nhất năm". Tháng tư năm 2009, hãng Sony Pictures Nhật Bản đã phát hành bộ phim dựa trên tiểu thuyết Rain Fall (Sát thủ Tokyo) với Shiina Kippei vào vai Rain và diễn viên gạo cội Gary Oldman vào vai đối thủ của Rain, giám đốc chi nhánh CIA William Holtzer. Eisler sống tại Menlo Park và Tokyo. *** Thích jazz, hoài cổ, coi trọng các giá trị truyền thống Nhật Bản, song John Rain lại là một sát thủ chuyên nghiệp, luôn khiến các nạn nhân dường như đã chết vì những nguyên nhân tự nhiên. John Rain ra tay lạnh lùng, tàn khốc nhưng không bao giờ nhận đơn hàng là phụ nữ, người vô tội hay trẻ em. Rain ám ảnh bởi quá khứ bị kì thị và cô lập vì bản thân là người lai Mỹ - Nhật. Tham gia chiến trường Việt Nam có thể xem là cuộc chạy trốn của Rain. Nhưng tại đây, Rain buộc phải giết một người bạn thân từ thuở nhỏ và chứng kiến vụ thảm sát dân thường tàn ác của quân đội Mỹ. Điều này khiến Rain hoang mang cảm thấy “Chúng ta không có nơi nào là nhà”. Sau khi xuất ngũ, Rain có một quãng thời gian lang thang trong các cuộc chiến dùng lính đánh thuê. Trở lại Nhật Bản, y đã phẫu thuật thẩm mỹ để có bề ngoài giống như một học giả người Nhật hơn là một tên lính lai. Tại đây, Rain làm việc cho đảng LDP Nhật Bản với tư cách là một sát thủ bí mật. Mười tám năm qua, Rain sống như một lãng khách, một samurai vô chủ, không quê hương, không gia đình, không lí tưởng, không ràng buộc. Cho đến ngày Rain gặp nữ nghệ sĩ nhạc jazz xinh đẹp và cũng là cô con gái nạn nhân gần đây nhất của y. “Tôi tự nhủ đây là nghiệp chướng, những bánh xe lớn của vũ trụ đang xoay vẫn. Đời trước tôi đã giết anh trai của bạn gái tôi. Bây giờ sau khi sát hại một người, điều tiếp theo mà tôi biết lại là tôi có quan hệ tình cảm với con gái của ông ta. Nếu chuyện này xảy ra với ai khác, tôi sẽ nghĩ nó thật nực cười.” Giữa vòng vây của CIA, cảnh sát Nhật Bản, Yakuza và cảnhững chính khách sừng sỏ muốn che giấu bê bối chính trị, John Rain sẽ làm gì để bảo vệ bản thân và những người xung quanh mình? Những mối quan hệ đan xen, những tình tiết lôi cuốn, dồn dập sẽ khiến bạn không thể ngừng đọc cuốn sách đầu tiên trong series 7 tập về sát thủ John Rain này. Với kinh nghiệm từ những ngày học luật và làm việc tại CIA, tác giả Barry Eisler đã “Khơi lại sức hấp dẫn thôi miên của dòng truyện sát thủ hành động” (James Ellroy). Tháng tư năm 2009, hãng Sony Pictures Nhật Bản đã phát hành bộ phim dựa trên tiểu thuyết Rain Fall với Shiina Kippei vào vai Rain và diễn viên gạo cội Gary Oldman vào vai đối thủ của Rain, giám đốc chi nhánh CIA William Holtzer.   Mời các bạn đón đọc Sát Thủ Tokyo của tác giả Barry Eisler.