Liên hệ: 0912 699 269  Đăng nhập  Đăng ký

Chỉ Gọi Tên Em - Thái Trí Hằng

Tôi thích truyện của Thái Trí Hằng. Thích cực. Nhưng hầu như chưa viết được bao dòng cho gã. Bởi vì truyện của gã không có thiên trường địa cửu để thở dài, không có ân oán éo le để nhức nhối, không có hiểu lầm chia rẽ để nuối tiếc. Chẳng có gì cả. Chỉ có hai người luôn đi cạnh nhau, luôn biết rõ lòng nhau, và luôn giữ một lời yêu không ra miệng. Hình ảnh cuối cùng mường tượng sau khi gấp truyện lại, dường như luôn là một đôi tình nhân – chưa hẳn tình nhân, ngấp nghé tình nhân, bước cùng nhau trên  đường dài hai hàng lá phủ. Đôi bàn tay buông lơi để song song nhau, chỉ cách một chút, một chút thôi, nhưng gần như chẳng bao giờ nắm vào. Mà tôi thích họ Thái, có lẽ chính vì những cái tình kiểu thế. Rất nhẹ nhàng và rất tinh tế, như một hơi thở phà nhẹ, hương không nồng nhưng dư vị xa xôi, vị không ngọt đậm mà thanh tê đầu lưỡi. Hầu hết chúng ta, đều là những người bình thường. Có nghĩa là sẽ không có vài kiếp để phùng sinh, nên chỉ đành tính hẹn kiếp này có lỡ Nghĩa là không thể lấp bể dời non, không xuất sắc kinh người, chẳng qua là ngày ngày lẩn quẩn cơm áo gạo tiền, nên chẳng cần vạn dặm quan san, sợi tình cũng mong manh nặng đầy suy nghĩ. Nghĩa là chúng ta sống, thở, quay cuồng mỗi ngày, loanh quanh mỏi mệt cần bờ vai dựa, nên nếu lỡ không thể ôm mối tình si suốt kiếp, thôi cũng đành xin chớ trách nhau. Hạnh phúc là một khoảnh khắc. Khoảnh khắc có thể ở lại bên người. “Nhung nhớ có tuổi, bởi nó biết lớn; Ký ức trường sinh, bởi nó chẳng hề già”. Sẽ tìm em chứ? Hôm nay có gió – lời nói gió bay. Sẽ tìm em chứ? Ngày không gió thì anh không hứa. Lời hứa là một hẹn ước, dù gắng không nói ra, vẫn luôn nằm đó. Trong ước muốn của anh và mong chờ của em. Để những ngày anh bắt máy, em mỉm cười. Để những ngày anh vắng xa, em quay xe về tránh nhớ. Để những ngày ngắn ngủi có thể ở bên nhau, ta sẽ chỉ nói rằng “Được ở đây thật tốt”. Mây bay qua những ngày yêu. Đọng lại trong một giọt tương tư, chiều chiều lặng lẽ chảy qua mái tóc. Tóc e trong nỗi nhớ. Xuân lạc xuân, hạ trôi hạ, thu hoài thu, “có lẽ vào mùa đông”, băng cản lệ nhòa, thì ta lại gặp. Hoài niệm những ngày gặp gỡ, cố đuổi theo người. Bóng lẫn trong mơ. Mà chỉ biết hy vọng ta còn đủ trẻ để thử hết nông nổi. Biết đâu trong vạn đường nhắm mắt đưa chân có một đường về được bên người. Dù một thoáng chốc Dù sẽ trăm năm. “Noãn Noãn không hề biết, chỉ cần có thể mở miệng gọi tên em, đó đã là một điều hạnh phúc!”  *** "Hi, em là Noãn Noãn, còn anh?" Lần đầu gặp Noãn Noãn là ở Trại hè sinh viên hai bờ eo biển Đài Loan. Tên đầy đủ của trại hè này ra sao tôi cũng quên rồi, chỉ nhớ mấy từ trọng điểm như "tìm về cội nguồn văn hóa" gì đó. Hồi ấy tôi vừa qua bài thi vấn đáp luận văn thạc sĩ, đúng lúc lên trang web trường làm thủ tục tốt nghiệp thì đọc được về hoạt động này, tôi đã định sẽ nghỉ ngơi một tháng rồi mới đi làm nên bèn đăng ký luôn. Tôi với mấy thằng em khóa dưới cùng trường và nhóm sinh viên, nghiên cứu sinh của ba trường khác cùng bay đến Bắc Kinh. Sinh viên của bốn trường đại học Bắc Kinh đang đợi chúng tôi ở đó. Hoạt động lần này diễn ra ở vùng phụ cận Bắc Kinh, kéo dài tám ngày bảy đêm. Dẫn đoàn có bốn giáo viên (Đài Loan, Bắc Kinh mỗi bên hai người), quản lý một nhóm khoảng năm mươi sinh viên. Nói là quản lý nhưng các thầy chẳng hơn chúng tôi bao tuổi, mọi người đều cũng đã lớn cả nên các thầy chỉ phụ trách tượng trưng mấy việc như sắp xếp lịch trình giờ giấc, còn lại để mặc chúng tôi tự do. Tuy lỡ có xảy ra chuyện gì đều do các thầy chịu trách nhiệm, nhưng người căng thẳng lại là chúng tôi. Lần đầu gặp mặt là lúc chuẩn bị dùng cơm tối. Giáo viên hai bên lần lượt nói mấy lời như đi đường vất vả rồi, không có gì không có gì, mời anh ngồi, không không mời anh ngồi trước, đừng làm khách một hồi, còn đám sinh viên ai nấy mặt mũi đều căng ra. Nếu như bạn từng ngủ một giấc rất sâu, hẳn sẽ biết da mặt khi vừa ngủ dậy gần như không có tính đàn hồi. Đúng thế, chính là cảm giác căng chặt thiếu đàn hồi đó đang bao phủ lên khuôn mặt tất thảy đám sinh viên chúng tôi. Cả đoàn ngồi thành sáu bàn, hai phút sau khi món thứ nhất được bưng lên, không ai động đũa. Các thầy chu đáo mời mọi người cầm đũa, đám sinh viên vẫn cứ im lìm. Bàn tôi ngồi không có giáo viên, mấy bạn cùng bàn không chỉ yên lặng mà e rằng đã đạt đến cảnh giới tĩnh lặng trang nghiêm. Đúng lúc một giáo viên Bắc Kinh ở bàn bên mời đến lần thứ ba: "Mọi người bắt đầu nào, đừng làm khách." Bạn nữ ngồi bên trái tôi cũng bắt đầu lên tiếng, tiện hỏi tên tôi. "Tôi tên Lương Lương." Ắt hẳn do tôi quá căng thẳng nên đã buột miệng nói ra cái tên này. Nếu như bạn là bố mẹ hay bạn bè, hay người quen của tôi, bạn sẽ biết đó thực ra không phải tên tôi. "Anh nói thật đấy à?" Giọng cô gái đầy hứng khởi: "Em là Noãn Noãn [1], anh tên Lương Lương [2]. Trùng hợp thật đấy." Noãn Noãn cười, trở thành sinh viên đầu tiên khôi phục cơ "Các đồng chí, chúng ta tiến hành thôi." Nói xong, tay phải Noãn Noãn cầm lấy đũa, xoay ngược đầu đũa xuống, gõ nhẹ lên bàn hai tiếng, rồi xoay đầu đũa lên, các ngón tay chỉnh lại tư thế cầm cho ngay ngắn, sau đó vươn tay về đĩa thức ăn. Động tác của Noãn Noãn rất nhẹ, hơn nữa lại rất chậm, có ý bảo mọi người làm theo. Như binh sĩ đang nấp trong chiến hào bỗng thấy chỉ huy đứng dậy khảng khái hét lớn: "Xung phong!", mọi người răm rắp bò khỏi chiến hào, cầm lấy đũa. Noãn Noãn gắp thức ăn về phía bát mình rồi đột ngột dừng lại, quay phải 90 độ đặt vào bát tôi. "Món này làm chính cống đấy, anh nếm thử xem," em nói. "Đây là?" tôi hỏi. "Món Hồ Bắc." Thực ra tôi chỉ muốn hỏi thứ đỏ đỏ mềm mềm này là thứ gì, nhưng em đã trả lời vậy, tôi đành hỏi tiếp: "Sao em biết đây là món Hồ Bắc?" "Câu hỏi của anh thật sâu sắc," em trả lời. "Bảng hiệu ngoài nhà hàng có ghi mà." Xem ra tôi đã hỏi một câu ngớ ngẩn, nếu như lại hỏi tiếp thì nên hỏi một câu thật sự sâu sắc mới được. Tôi biết "chính cống" theo cách nói Đài Loan là "chính hiệu, chuẩn", có quá nhiều chương trình nghệ thuật ẩm thực của Đài Loan đã nhắc đến rồi. Vì vậy tôi không thể hỏi cách nói "món ăn rất chính cống" liệu có phải vì thời kháng chiến chống Nhật, để tránh máy bay ném bom, dân ta chỉ có thể nấu ăn dưới hào cống, thành ra trong thức ăn có một hương vị đặc trưng bất biến tượng trưng cho tinh thần chiến đấu quật cường, vượt mọi gi¬an khổ của dân tộc, dẫn đến sau này người ta bèn dùng "chính cống" để khen thức ăn làm rất chuẩn hay không? Nghĩ hồi lâu, tôi mới mở miệng hỏi một câu uyên thâm: "Em là người Hồ Bắc à?" "Không phải." Noãn Não lắc đầu. "Em ở Hắc Long Gi¬ang, đến Bắc Kinh học đại học." "Thảo nào." Tôi gật gật đầu. "Sao cơ?" "Em nói em là người Hắc Long Gi¬ang phải không?" "Vâng." "Đây là Bắc Kinh, chắc thuộc tỉnh Hà Bắc, không sai chứ?" "Đúng thế." "Em chưa từng tới Hồ Bắc phải không?" "Chưa." "Thế sao em biết món Hồ Bắc này làm rất chuẩn, à không, rất chính cống chứ?" "Câu hỏi này uyên thâm đấy." Noãn Noãn ngừng đũa, do dự một lúc mới nói: "Em nghe người khác nói." "Hả?" "Dù gì các anh cũng từ Đài Loan tới, em coi như là chủ nhà, cũng phải giả vờ hiểu biết tí chứ." Noãn Noãn nói xong, nhoẻn miệng cười. Cảm giác căng thẳng trong tôi bất giác tiêu tan ít Nhìn quanh bốn phía, da mặt đám sinh viên đã khôi phục lại tính đàn hồi, giữa lúc múc canh, gắp thức ăn ai nấy cũng đã biết gật đầu mỉm cười với nhau. "Đúng rồi, em họ Tần," Noãn Noãn lại nói. "Còn anh?" "Anh họ Thái." "Thái Lương Lương?" Noãn Noãn đột nhiên bật cười thành tiếng. "Lương Lương nghe rất hay, nhưng đi cũng họ Thái thì…" "Tên có kêu thế nào thì đi cùng họ Thái cũng mất hay." "Cũng không đến nỗi ấy." "Thật không?" "Đồ ăn nguội rồi là không ngon đâu, ăn nhanh cho nóng. Tên của anh rất có triết lý đấy," Noãn Noãn cười nói. "Bố mẹ anh chắc mong anh biết nắm chắc cơ hội, nỗ lực tiến lên." "Vậy tên em là Noãn Noãn có hàm ý gì đặc biệt không?" tôi hỏi. "Bố em nghĩ trời lạnh mà gọi Noãn Noãn, Noãn Noãn như vậy có lẽ sẽ không lạnh nữa," em trả lời. "Tên của em rất hay, không quá uyên thâm lại có ý nghĩa." "Cảm ơn." Noãn Noãn cười. Tôi bắt đầu thấy bất an, bởi cái tên Lương Lương của tôi chỉ là giả. Không ngờ hai chữ "Lương Lương" vừa thốt khỏi miệng, tiếp sau đã nhiều diễn biến thế này. Mấy lần đã nói với Noãn Noãn tên tôi không phải Lương Lương, nhưng đều không nắm được thời cơ tốt để thể hiện lương tâm. "Sao lại dừng đũa thế?" Noãn Noãn quay sang hỏi tôi. "Mau ăn đi." Ăn đến nửa bữa, rất nhiều người đã bắt đầu cười đùa nói chuyện. Không khí khác hẳn với khi vừa ngồi xuống bàn ăn. Noãn Noãn và tôi cũng tán đến mấy chuyện như Hắc Long Gi¬ang lạnh lắm nhỉ, Đài Loan nóng lắm nhỉ. Nói mãi nói mãi lại đến chủ đề địa danh, tôi nói ở Đài Loan có mấy địa danh như Củ Tỏi, Thái Bảo, Mặt Nước. "Quê anh còn tên là Túi Vải," tôi nói. "Chính là ‘túi vải’ dùng để đựng đồ đấy á?" Noãn Noãn hỏi. "Chính xác." "Cái tên này hay thật đấy." "Ở Đài Loan cũng có một nơi gọi là Noãn Noãn đấy," tôi nói, giọng như thể đột nhiên nhớ ra chuyện này. "Anh nói thật đấy á?" "Lần này tuyệt đối là thật, không lừa em đâu." "Lần này? Lừa?" "Không có gì." Tôi vờ như không thấy ánh mắt nghi ngờ của Noãn Noãn, vội vàng nói tiếp: "Noãn Noãn ở Cơ Long, có sông có núi, là một nơi rất đẹp, rất yên tĩnh." "Anh đến đó chưa?" "Anh cũng chưa đến." Tôi cười cười. "Lần này tới lượt anh giả vờ hiểu "Sao lại có nơi đặt cái tên ôn nhã hiền thục thế chứ?" "Nói hay lắm. Noãn Noãn quả thực là một cái tên ôn nhã hiều thục." "Đa tạ quá khen." Noãn Noãn cười. "Đừng khách sáo. Anh chỉ có gì nói nấy thôi." "Có thể kể thêm cho em về nơi tên Noãn Noãn ấy không?" Tôi nghĩ một lúc rồi nói: "Theo như anh biết, hồi nhà Thanh đánh Pháp, quân Thanh cùng dân binh từng đóng ở Noãn Noãn gi¬ao chiến với quân Pháp qua sông Cơ Long, ngăn quân Pháp vượt sông tấn công thành Đài Bắc." "Về sau thế nào?" "Quân Pháp làm thế nào cũng không vượt nổi sông Cơ Long. Sau đó phải ký hòa ước với nhà Thanh, rút khỏi Đài Loan." "Còn có cả quãng lịch sử thế hả?" "Ừ." Tôi gật đầu. "Cuối đời Mãn Thanh khó khăn lắm mới có trận không bị thua, đây là một trong số đó." Noãn Noãn cũng gật đầu, rồi trầm ngâm suy tư. "Em thật sự muốn tới thăm nơi có cái tên ấm áp ấy," mấy phút sau Noãn Noãn lại lên tiếng. "Hay đấy." "Nơi đó thế nào nhỉ? Em rất muốn tới." "Rất hay." "Em nói thật đấy." "Anh biết." "Vậy hẹn thế nhé." "Hả? Anh đã nhận lời gì à?" "Tóm lại," Noãn Noãn cười bí hiểm, "em nhất định phải tới Noãn Noãn để xem thế nào." Tôi nhìn em, không đáp lời, cố hiểu cảm giác muốn tới Noãn Noãn của em. Tôi biết Noãn Noãn chắc không phải loại con gái cá tính mạnh kiểu anh không đưa em đi, em chết cho anh xem; càng không phải loại con gái hung bạo kiểu anh không đưa em đi, anh chết chắc cho xem. Có lẽ em nói hẹn chỉ là tự hẹn với chính mình mà thôi. Sau bữa cơm, chúng tôi đến ký túc xá của một trường đại học, bảy đêm tới đều sẽ trải qua ở đây. Bữa cơm kéo dài hơn một tiếng so với dự kiến, lại xét đến sinh viên Đài Loan vừa xuống máy bay nên màn tự giới thiệu theo kế hoạch được bỏ qua, mọi người chia làm sáu nhóm, ai về phòng nấy nghỉ ngơi. Vụ hủy bỏ tiết mục tự giới thiệu làm tôi nhẹ cả người, bởi tôi không thể nào giới thiệu tên mình là Thái Lương Lương trước mặt mọi người được. Bốn người một phòng, nam nữ ở riêng (đây là chuyện đương nhiên chẳng thể làm khác được). Thế nhưng khi phân phòng lại diễn ra một vụ hỗn loạn nhỏ. Họ tên sinh viên Đài Loan đều gồm ba chữ. Lấy tôi làm ví dụ, từ cấp Một, cấp H cấp Ba, rồi lên đại học, viện nghiên cứu, tôi chưa từng gặp ai có tên hai chữ bao giờ. Nhưng họ tên của sinh viên Bắc Kinh lại hầu hết là hai chữ. Tên con trai dễ phân biệt, còn mấy tên con gái rất trung tính, thậm chí còn hệt như tên con trai. Có cô sinh viên Đài Loan thấy bạn cùng phòng với mình lại tên là Nhạc Phong với Vương Khắc thì kinh ngạc nên mới dẫn đến hỗn loạn. "Cậu có tưởng tượng được một cô em đoan trang dịu dàng tên là Nhạc Phong không?" Cô gái tên Nhạc Phong nói giọng đau buồn. Còn Vương Khắc, đây hóa ra lại là một cô bé thanh tú thân hình nhỏ nhắn. Nhạc Phong và Vương Khắc, đều là những cái tên thâm thúy khiến người ta không sao đoán nổi. Đám sinh viên bắt đầu nghiên cứu tên nhau, có người nói tên ba chữ nghe rất hay, tên hai chữ dễ nhớ; lại có người nói tên hai chữ nếu vào phải họ đông nữa thì rất dễ trùng tên. Bàn tán mãi đến quên cả về phòng, các thầy còn phải tới nhắc nhở mau chóng nghỉ ngơi mai còn dậy sớm. Trên đường về phòng, vừa hay tôi lại gặp Noãn Noãn. "Lương Lương, mai gặp nhé," Noãn Noãn vừa xách túi vừa nói. Mấy người bên cạnh nhìn tôi hồ nghi, tôi thầm nghĩ, chuyện tên Lương Lương sớm muộn cũng bị bại lộ thôi. Bạn cùng phòng với tôi một người là cậu em khóa dưới, hai người còn lại đều là sinh viên Bắc Kinh, tên Từ Trì và Cao Lượng. Hai cái tên Từ Trì và Cao Lượng thì không thâm thúy rồi. Bởi tôi lớn hơn họ khoảng hai tuổi nên họ gọi tôi là Anh Thái, cậu em kia cũng gọi theo như vậy. Bốn người chúng tôi ngồi trong phòng tán phét, tiếng Bắc Kinh gọi là "chém gió". Tôi canh cánh chuyện Lương Lương trong lòng, lại thấy mệt nên cũng chỉ tán đôi ba câu được chăng. Nhắm mắt lại, tôi tự nói với mình đây là Bắc Kinh, tôi đang ở dưới trời Bắc Kinh, tôi đã tới Bắc Kinh rồi! Để giữ lại ấn tượng đẹp về lần đầu gặp mặt với Bắc Kinh, nhất định tôi không được mất ngủ. Nhưng có lẽ tôi chỉ lo hão, bởi chẳng bao lâu sau tôi đã mơ màng ngủ thiếp đi. ... Mời các bạn đón đọc Chỉ Gọi Tên Em của tác giả Thái Trí Hằng.

Nguồn: dtv-ebook.com

Xem

Hoàng cung cẩm tú - Văn Tình Giải Bội
Tên eBook: Hoàng cung cẩm tú (full prc, pdf, epub) Tác giả: Văn Tình Giải Bội Thể loại: Cổ đại, Ngôn tình, Văn học phương Đông   Công ty phát hành: Sách Việt   Nhà xuất bản: NXB Văn Học   Ngày xuất bản: 09/2014   Số trang: 495 trang   Kích thước: 16 x 24 cm   Giá bìa: 129.000 VNĐ   Hình thức: bìa mềm   Chủ dự án: Phi Phi Yên Vũ   Chụp pic: Gomu Gomu   Type: Viễn Ảnh, Annabelle Tran, Dandelion, Nyo   Beta: Ca Tẫn Đào Hoa   Tạo prc: Annabelle Tran   Nguồn: Hội chăm chỉ làm eBook free   Ebook: Đào Tiểu Vũ's eBook - http://www.dtv-ebook.com Bìa sách Hoàng cung cẩm tú Giới thiệu: Phó gia có bốn người con gái "Cẩm Kỳ Thư Họa": Phó Tố Cầm, Phó Tắc Kỳ, Phó Nhan Thư, Phó Cẩm Họa, nhưng chỉ có Phó Cẩm Họa là thông minh nhất. Nàng vốn cho rằng cứ mặc theo dòng đời mới là thượng sách để bản thân không cần tranh giành với đời, nhưng lại bị Tế Dương Vương dùng sự vinh nhục của nhà họ Phó uy hiếp, bắt nàng tham dự vào những tranh đấu quyền mưu. Chàng nói: "Khi nào thành sự ta sẽ xây cho nàng một tòa cung điện cẩm tú, để nàng trở thành người phụ nữ tôn quý nhất thiên hạ." Mới vào cung, Phó Cẩm Họa bị bắt cóc tới biên cương đại mạc. Tế Dương Vương tôn quý vô song, Ngu tướng quân ôn tồn như ngọc, Hoàng tử địch quốc âm hiểm bá đạo, ai mới là kẻ chủ mưu phía sau, ai mới là người có trái tim chân thành? Một cuộc mưu đồ điên đảo càn khôn, nàng giúp chàng ngồi lên ngôi vị cửu ngũ chí tôn. Khi nàng quyết ý quay lưng, chàng mới cảm thấy trái tim như kim châm đau nhói, lẽ nào chàng đã yêu con cờ mà mình muốn lợi dụng? Mỹ nhân cung tâm kế, loạn thế khuynh thành lệ, số mệnh xa xôi chẳng thể nào đoán định. Nếu có thể làm lại từ đầu, điều chàng muốn là giang sơn cẩm tú hay nắm tay người đẹp đi tới tận chân trời? Mời các bạn đón đọc Hoàng cung cẩm tú của tác giả Văn Tình Giải Bội.
Thất Dạ Đàm - Thập Tứ Khuyết
Tên eBook: Thất Dạ Đàm (full prc, pdf, epub, azw3) Tác giả : Thập Tứ Khuyết Thể loại: Huyền huyễn, Lãng mạn, Ngôn tình, Văn học phương Đông   Hình thức: Bìa Mềm   Giá bìa: 70.000 ₫   Công ty phát hành: Hương Giang   Nhà xuất bản: NXB Văn Học   Trọng lượng vận chuyển: 500 g   Kích thước: 13 x 20.5 cm   Số trang: 308   Ngày xuất bản: 11/2012   Nguồn: waka.vn   Ebook: Đào Tiểu Vũ's eBook - http://www.dtv-ebook.com Bìa sách Thất Dạ Đàm Giới thiệu: “Thất Dạ Đàm” nghĩa là, nói chuyện bảy đêm. Bảy đêm là bảy câu chuyện tình kỳ lạ, khắc cốt ghi tâm, đượm màu sắc liêu trai, tất cả đều là những mối tình chung thủy ngàn năm, bảy câu chuyện khác nhau được khéo léo xâu chuỗi bằng một nhân vật siêu thực, để chuyển đến bạn đọc thông điệp của tác giả: “Có lẽ, hạnh phúc cuối cùng mà chúng ta mong đợi nhất, chỉ là cùng với người mình yêu sớm sớm chiều chiều bên nhau, mãi mãi, trọn đời.” Đó là những câu chuyện tình kinh điển mà kỳ lạ, đầy xúc động và bất ngờ. Đêm thứ nhất: một chàng trai yêu sâu nặng cô em nuôi, nhưng không thể lấy nàng bởi tiểu đệ của mình cũng yêu nàng. Do luôn nghĩ đến món nợ ân tình của mẹ tiểu đệ nên chàng quyết định nhường người yêu cho em. Cô tiểu thư nhà họ Liễu không lấy được người mình yêu nên đã quyên sinh, trước cái chết của nàng, Thẩm Nhược đau đớn và uống rượu cho tới chết để được cùng nàng bầu bạn. Cho dù thời gian có trôi, hai người vẫn sớm sớm chiều chiều bên nhau tại ngôi lầu hoang vắng đó. Đêm thứ hai: câu chuyện tình của chàng Cung Thất (em trai hoàng hậu) với nàng Châu Hạnh tuy bị mù nhưng lại giỏi cầm ca, hai người vượt qua bao khó khăn để đến với nhau thì trong đêm tân hôn Châu Hạnh mất tích. Sau bảy năm, cô gái đó lại xuất hiện nhưng sự thực lại là một sát thủ xuất sắc nhất Dạ Minh bang lại có dung nhan giống như Châu Hạnh được thuê đến để đầu độc Cung Thất. Nhưng sau cô gái nảy sinh tình cảm đã không cầm lòng hạ độc thủ nên chàng đã cho cô biết sự thật rằng Châu Hạnh đã chết và mọi kế hoạch hạ thủ của cô chàng đều rõ, cô định bỏ cuộc vì cô cho rằng đôi bàn tay mình đã đẫm máu nhưng chính Cung Thất đã kéo cô ra và giúp cô làm lại cuộc đời. Đêm thứ ba: chuyện xảy ra từ thời Tây quốc, có một mỹ nhân nổi tiếng tên Đồng Đồng, hoàng tử của Thị quốc cầu hôn không thành, nước mất nhà tan cô đã tự vẫn khiến cho hoàng tử Thị quốc ngày đêm thương nhớ rồi lâm trọng bệnh. Lại nói, khi chết hồn cô không xiêu thoát nên vất vưởng chốn nhân gian để báo thù cho cha mẹ, nhưng cuối cùng cô nhận ra tình cảm chân thành mà hoàng tử Thị quốc dành cho mình, cũng như rõ được nguyên nhân tại sao khiến cô lại hành động như vậy. Cuối cùng, cô tiểu thư này đi theo Kinh Trần (đại phu) để cứu giúp những người dân nghèo. Đêm thứ tư: Một cô gái bình dân ngưỡng mộ Cửu hoàng tử (người đã dám đứng trước mặt quần thần xin xông pha sa trường khi mới lên 16). Cô dùng đôi bàn tay khéo léo độc nhất vô nhị của mình để thêu bức tranh dâng lên hoàng thượng, khi hoàng thượng hỏi “muốn ban thưởng gì?” thì cô đáp “cô muốn lấy Cửu hoàng tử”. Tần vương không đồng ý thế là cô gái về đổ bệnh rồi qua đời. Tuy đã chết nhưng hồn cô vẫn quanh quẩn bên Cửu hoàng tử, khi Cửu hoàng tử bị bệnh quá nặng, trước lúc chết chàng có ý nguyện trở về Bắc ải nơi chàng đã bao năm chinh chiến và cũng chính là trở lại để cảm ơn người con gái đã cứu mình năm đó. Lại một lần nữa cô gái cứu vị hoàng tử đó khỏi bàn tay của tử thần. Đêm thứ năm: mối tình của Chân Cơ và Trang Duy, họ vượt qua định kiến xã hội để đến với nhau nhưng trong một lần cô gái lên núi hái đay để dệt áo cho phu quân thì đã bị con hồ ly mẹ đang lúc trở dạ ăn thịt. Khi chết hồn cô gái không siêu thoát vẫn vương vấn chốn nhân gian, sau đó cô gái gặp được tiểu hồ ly, được sự giúp đỡ của Ly Hi (tiểu hồ ly) cô vẫn tiếp tục đan áo cho Trang Duy, âm thầm ngắm nhìn chàng. Một lần bảo vệ tiểu hồ ly mà hồn phách cô bị thiêu rụi trong ngọn lửa. Sau này nhờ Đào Cơ mà Chân Cơ có thể kết mối lương duyên còn dang dở với Trang Duy. Đêm thứ sáu và Đêm thứ bảy tác giả dần dần tháo gỡ những nút thắt của câu chuyện. Thực ra, bảy câu chuyện tình lãng mạn này tưởng chừng không hề liên quan tới nhau nhưng cuối cùng nó đều liên quan đến một nhân vật Đào Cơ – cô gái đã đứng dưới gốc cây đào chờ đợi chàng trai có tên Phương Chung đã rất rất lâu... Để có thể tiếp tục tồn tại Đào Cơ đã đến rất nhiều nơi, từ tư gia của Liễu Tịch, Chân Cơ, Tần Nhiễm, Đồng Đồng, Cung Thất. Vì ở đó có tình cảm sâu nặng nhất, chân thành nhất, có những mối tương tư khắc cốt ghi tâm nhất của con người. Cô hút lấy những tình cảm, tương tư đó của họ cuối cùng thành linh khí. Chính vì vậy Đào Cơ mới có thể tồn tại suốt gần một ngàn năm, còn hiện tại cô là Thập Tứ Khuyết và đang tường thuật lại bảy mối tình khắc cốt ghi tâm mà cô đã chứng kiến suốt bảy đêm, chính cô cũng đang kiếm tìm, đợi chờ Phương Chung trong vòng xoáy luân hồi. Mời các bạn đón đọc Thất Dạ Đàm của tác giả Thập Tứ Khuyết.
Hỗn Tại Tam Quốc Làm Quân Phiệt - Tịch Mịch Kiếm Khách
Tác giả: Tịch Mịch Kiếm Khách Nguồn: 4vn.eu, vip.vandan.vn Thể loại: Xuyên không, Lịch sử, Quân sự, Kiếm hiệp, Văn học phương Đông Ebook: Kayako Saeki   Lời nói đầu:   Đây là bản mình làm lại, khi bắt đầu đọc bản ebook Wezneither thì ngôn từ dịch ra vẫn còn nhiều hạt sạt, đọc khó hiểu làm mình khó chịu, mặc dù đã lâu rồi nhưng mình quyết định làm lại ebook sưu tầm của bên e4vn, và các nguồn khác, có vài chục chương của Wezneither, còn lại của các dịch giả khác.   Giới thiệu:   Nhân vật chính có tên là Mã Dược, trên đường đi du lịch Tây tạng thì bị trở về thời Tam Quốc. Tại đây hắn muốn gia nhập quan quân nhưng lại trở thành một tên giặc Hoàng cân bị sĩ phu thiên hạ phỉ nhổ. Để tồn tại hắn tự kiến tạo cho mình một chi kỵ binh hổ lang chi sư để chinh chiên thiên hạ, chiếm đất công thành.
Hậu cung Chân Hoàn truyện - Lưu Liễm Tử
Tên ebook: Hậu cung Chân Hoàn truyện (full prc, pdf, epub) Tác giả: Lưu Liễm Tử Thể loại: Cổ trang, Tình cảm, Văn học phương Đông Tên Online: Hậu cung chân huyen truyện Dịch giả: Hồ Thanh Ái Kích thước: 14.5 x 20.5 cm Số trang: 496 Ngày xuất bản: 03/2014 Giá bìa: 119.000 ₫ Công ty phát hành: Đinh Tị Nhà xuất bản: NXB Văn Học Chụp pic: sundaefruit Type: undead_nd, intheend, sagelc91, rainydaysdiary Beta: Jaejoong Tạo prc: Dâu Lê Nguồn: luv-ebook.com,  olasontrang.wordpress.com​ Ebook:  http://www.dtv-ebook.com Bìa sách Hậu cung Chân Hoàn truyện - Lưu Liễm Tử     Giới thiệu:   Hậu Cung Chân Hoàn Truyện xoay quanh những đấu đá của các phi tần nơi hậu cung. Chân Hoàn là một thiếu nữ tài sắc vẹn toàn nên được Hoàng thượng nhất mực yêu mến. Cũng vì thế, cô trở thành cái gai trong mắt Hoàng hậu. Tuy nhiên, bằng sự thông minh của mình, Chân Hoàn đã vượt qua mọi trò hãm hại của Hoàng hậu và dần khẳng định quyền lực của mình chốn hậu cung.   Nếu không có tình yêu, sủng hạnh của đế vương cũng chẳng bền hơn giấy mỏng là bao. Nhưng tình yêu của bậc đế vương là thứ hiếm hoi nhất, thiếu thốn nhất trong hậu cung rộng lớn. Nữ nhân trong cung sẵn sàng vì địa vị, vinh hoa, ân sủng đi lấy lòng Hoàng đế, nhưng vì tình yêu thì... có ai nghe nói đến hay chưa...?   Tác giả Lưu Liễm Tử:   Tên thật: Ngô Tuyết Lam   Người Hồ Châu, Chiết Giang.   Sinh năm: 1984   Nghề nghiệp: giáo viên, tác giả văn học mạng.    Cuối năm 2005 bắt đầu sự nghiệp viết văn với một số tiểu thuyết và tản văn được đăng trên các tạp chí lớn.   Tháng 2 năm 2007, 3 tập đầu của bộ tiểu thuyết Hậu cung Chân Hoàn truyện được nhà xuất bản Văn nghệ Hoa Sơn chính thức xuất bản. Bộ tiểu thuyết đã thu hút được sự chú ý của rất nhiều cơ quan truyền thông trong nước.   Các tác phẩm đã xuất bản của Tủ sách Văn học Amun:   - Trọng Tử - tải eBook   - Mệnh phượng hoàng - tải eBook   - Thâu thiên cung (Minh tướng quân hệ liệt) - tải eBook   - Phá Lãng trùy (Minh tướng Quân hệ liệt) - tải eBook   - Thiết Hồn ảnh (Minh tướng quân hệ liệt) - tải eBook … Mời các bạn đón đọc Hậu Cung Chân Hoàn truyện của tác giả Lưu Liễm Tử.