Liên hệ: 0912 699 269  Đăng nhập  Đăng ký

Ấm Áp Nhất Là Lúc Tuyết Rơi - Lam Kinh

Câu chuyện nói về Ôn Noãn - một cô nàng tuổi 20 nhưng bề ngoài thiếu nữ 16 và tâm hồn có lẽ cũng thế. Không phải cô ấy ngây thơ ngốc nghếch quá đáng như một số nữ chính khác đâu. Nói cô ngốc nghếch như đứa trẻ vì cô rất chân thành, tốt bụng không tính toán. Mọi suy nghĩ của cô đều được viết lên mặt, không hề có tâm cơ che giấu. Cô là một đứa trẻ ngoan, ngoan đến mức nó trở thành nỗi lo cho ba mẹ vì không có cơ hội thể hiện quyền uy của bậc phụ huynh. Các mối quan hệ với bạn học của cô cũng rất tốt đẹp, không có gì đáng lo cả. Đến từ đất Tô Châu sông nước, nhưng cô không xinh đẹp nghiêng nước nghiêng thành đâu, chỉ là đôi mắt to tròn linh động và nụ cười ngọt ngào rạng rỡ luôn thường trực trên môi cùng làn da trắng trẻo luôn giúp cô toả sáng như mặt trời nhỏ. Nhưng cô cũng hay bị não cá vàng lắm, chuyện mất ví tiền là chuyện thường xuyên, bị CSGT bắt nộp phạt chỉ 10 đồng nhưng cô cũng không có gì ngoài chùm bóng bay trên tay mua tặng cho cô bé ăn xin ven đường, còn tính lấy thẻ ăn ở căn tin ra hỏi chú cảnh sát là có quẹt được không nữa chứ. May là nhờ anh chàng soái ca mà cô để lọt lưới (vì cô nàng tự nhận là mình biết hết tất cả soái ca ở trường) là Trương Dực Chẩn tiện tay giúp đỡ. Thuở đời có ai nói chuyện với người đã giúp mình tận 3 lần nhưng lần nào cũng quên hỏi tên người ta không? Là cô gái ngốc Ôn Noãn chứ ai.  Trương Dực Chẩn là học trưởng 21 tuổi cao ráo đẹp trai tài giỏi điển hình của ngôn tình. Nhưng anh luôn sống trầm lặng nên không nổi tiếng cho lắm, vì thế lần đầu gặp anh Ôn Noãn đã ngạc nhiên vì sao lại không biết đến sự tồn tại của nam thần này nhỉ. Tính cách anh rất thân sĩ, là loại người mà người khác có giẫm lên giày mình thì cũng sẽ nói xin lỗi, làm gì cũng cảm ơn dù là điều nhỏ nhất. Anh rất phong độ và lịch sự với mọi người, nhưng chính điều đó đã thể hiện sự khách sáo của anh, tạo thành tầng ngăn cách với người khác, đừng hòng ai bước vào thế giới riêng của chính anh. Cuộc đời của anh luôn có mục tiêu và kế hoạch, anh thích sự chinh phục, ví như việc học tập, cũng ví như sở thích leo núi của mình. Trong bản kế hoạch cuộc đời Trương Dực Chẩn, tình yêu không hề là một yếu tố được xếp vào. Anh nghĩ có lẽ anh cũng sẽ yêu, nhưng là sau khi sự nghiệp của anh đã ổn định, thì mới có thời gian nghĩ đến nó. Nhưng duyên phận ấy mà, khó nói lắm. Vào một chiều mưa rả rích, tình cờ từ cầu thang bước xuống, bị sự nhờ vả của cậu bạn giường dưới, là đưa một cô bé đáng yêu về kí túc xá do trời mưa mà cô ấy không mang dù, bạn thân của cô ấy thì bị anh chàng kia cướp đi mất rồi. [Trương Dực Chẩn bị hãm hại gánh vác nhiệm vụ lúc lâm nguy nhìn cô gái ngậm kẹo mút trong mồm, cặp má phình lên, hai tay thì trống trơn, lễ phép mở dù: “Mời.”]  Sau vài lần ngẫu nhiên gặp mặt, Ôn Noãn đã mất tự chủ mà thốt lên: “Trương Dực Chẩn, em thích anh.” Chưa bao giờ anh được người khác thổ lộ thẳng thừng như vậy nên nhất thời không biết làm sao, nên đó là lần đầu tiên anh đánh mất phong độ mà xin cáo từ bỏ đi. Nhưng anh tưởng anh thoát à, làm gì có. Cô bé kia ngày nào cũng kè kè bên anh, theo anh đến lớp tự học, theo anh đi dạo, rủ anh đi ăn. Kể cả khi anh hẹn cô ra và nói thẳng rằng anh không thích cô thì cô cũng chỉ buồn chút ít mà thôi. “Vậy sau này anh thích em được không?” Tục ngữ có câu: nam theo đuổi nữ thì cách một ngọn núi, nữ theo đuổi nam thì cách một tầng sa. Trương Dực Chẩn làm sao thoát được mặt trời nhỏ như cô ấy. Anh cứ thắc mắc tại sao làm người có thể vô tư vô lo sống hết mình được như Ôn Noãn nhỉ. Mặc dù bị anh từ chối nhưng cô vẫn có thể nở nụ cười ngọt ngào, vẫn tiếp tục líu lo bên tai anh, vẫn cứ chui vào cuộc sống của anh một cách đường hoàng như thế. Nhưng lạ một điều là anh không hề thấy cô đáng ghét tí nào, chỉ thấy bất đắc dĩ mà thôi. Anh cũng không muốn làm tổn thương cô, nên vẫn đối xử với nhau như những người bạn. Để rồi thời gian trôi qua, vào một buổi tối sau khi tự học cùng với Ôn Noãn, khi hai người bước xuống cầu thang, thấy cô nàng Ôn Noãn sắp trượt chân nên anh đã vươn tay nắm tay cô lại. Tình cờ lúc đó có một giảng viên gặp và hỏi “Bạn gái của em à?” “Đúng.” Tình yêu của hai người đã đến nhẹ nhàng như thế đó. Bằng sự kiên trì nỗ lực và sự lương thiện ấm áp của Ôn Noãn thì Trương Dực Chẩn đã mở lòng tự khi nào. Cô bé ấy đã vô tri vô giác mà chui sâu vào trái tim anh rồi. Mà cặp này yêu nhau đáng yêu lắm nhé, lần đầu hẹn hò là đi bảo tàng công nghệ khoa học. Sáng sớm hẹn nhau đi chạy bộ, cô đọc báo cho anh nghe, anh thì giúp cô buộc lại tóc cho gọn gàng. Tình yêu hai người không xa hoa gì cả, vì cô nàng Ôn Noãn dễ thoả mãn, Trương Dực Chẩn thì không nói lời lãng mạn. Có những người khi yêu thì luôn luôn bộc bạch hết cảm xúc của mình cho đối phương - ví như Ôn Noãn. Cũng có những người luôn giấu kín tình cảm sâu trong lòng, xem trọng và nâng niu nó, không dùng lời nói ngọt ngào mà chỉ hành động, mang đối phương trở thành người thân của mình mà đối xử - ví như Trương Dực Chẩn. Cũng vì hai cách yêu khá đối lập này mà về sau hai người có mâu thuẫn nho nhỏ dẫn đến chiến tranh lạnh. Mình đọc thì không cảm được khúc đó lắm, chắc có lẽ chưa yêu bao giờ nên mình không hiểu được cái đó có là lí do đáng để hai người giận nhau hay là không nữa. Nhưng rồi thì cũng giải quyết thôi, và thế là hết truyện.  Ngoài cặp đôi chính, truyện còn có một cặp phụ là Hành Vân và Ngô Đạc. Hành Vân là cô bạn cùng phòng của Ôn Noãn. Ngô Đạc thì là bạn cùng phòng của Trương Dực Cẩn. Cặp đôi này chính là đại diện cho mối tình dang dở của thời sinh viên. Yêu nhau nhưng không đến được với nhau, có thể là do duyên phận. Còn có cô bạn thanh mai trúc mã của Trương Dực Cẩn - Diệp Phỉ Dương. Tác giả dành hẳn một phiên ngoại để nói về cô ấy. Cô nàng này cũng gây nuối tiếc cho mình, tài giỏi xinh đẹp mạnh mẽ. Nhưng chính tuýp phụ nữ thế này mới khó nói lên tiếng yêu. Mặc dù ở bên nam chính từ nhỏ, có rất nhiều không gian và thời gian, nhưng cô ấy vẫn không thể bày tỏ nỗi lòng mình. Cô ấy không thể ghét Ôn Noãn, vì cô bé ấy trái ngược với cô, cô ấy có thể sưởi ấm Trương Dực Cẩn, còn cô thì không. Đọc phiên ngoại của Diệp Phỉ Dương mình cũng đau lòng lắm các bạn ạ. Ngoài ra, bố mẹ nam chính đáng yêu lắm nhé, cả hai đều là người cởi mở nhưng không hiểu sao sinh ra thằng con khác người không thích tiếp xúc với người khác như vậy, họ luôn mong con trai mình có người yêu nên khi biết Trương Dực Cẩn có bạn gái thì họ đã vui mừng và đón tiếp Ôn Noãn rất nồng hậu. Còn nhân vật nào nữa nhỉ, à là các cô bạn cùng phòng khác của Ôn Noãn. Thanh xuân mà, đâu chỉ có tình yêu, còn phải có tình bạn nữa. Mối quan hệ của bốn cô nàng rất hài hoà và thân thiết, không có gì cẩu huyết cả.  Mình nhắc lại vì truyện này khá lâu rồi nên có lẽ sẽ có nhiều yếu tố không hợp khẩu vị của độc giả bây giờ. Nhưng đối với mình nó vẫn ổn. Cách hành văn của tác giả hơi hơi lan man chút đỉnh, nhưng nếu đọc nghiền ngẫm thì thấy cũng có ý nghĩa. Còn đọc kiểu mỳ ăn liền thì bạn có thể lướt qua. Phần mình không ngấm sâu là đoạn nam nữ chính có xích mích, nhắc lại nữa là có lẽ do mình chưa trải nghiệm việc yêu đương khắng khít đó nên không hiểu, không biết các bạn thì như thế nào.  Truyện 10 chương nhưng cũng không ngắn lắm đâu, mình cũng đọc cả buổi chiều mới xong đấy. Đúng tên truyện nha, đọc thấy khá ấm áp và cũng hay cười tủm tỉm vì sự dễ thương của hai người. Chắc mình sẽ cho truyện này 7/10 điểm. Tình hình là dạo này khan hiếm truyện hợp gu quá các bạn ạ. Mong các bạn đọc truyện vui vẻ. Mời các bạn đón đọc Ấm Áp Nhất Là Lúc Tuyết Rơi của tác giả Lam Kinh.

Nguồn: dtv-ebook.com

Xem

Khắc Tinh Ở Đâu Đến - Tứ Nguyệt
Khắc Tinh Ở Đâu Đến là tác phẩm xuyên không đầy hứa hẹn của tác giả Tứ Nguyệt. Truyện nói về nàng đúng là một tỷ tỷ có tình yêu quái dị!!! Đối phương rõ ràng chỉ là một tiểu quỷ tuấn tú mới có năm tuổi Lại luôn luôn khiến cho nàng sinh ra thứ tình cảm quái dị Ách, nàng rất muốn ăn hắn Chẳng qua, hình như mình nên chờ hắn lớn thêm một chút... Nàng thật không ngờ Tiểu quỷ này trưởng thành sớm hơn mình nghĩ, chẳng những tỏ ra là mình có "Ước hẹn" với nàng thật Còn đưa cho nàng nhẫn kim cương "Trứng bồ câu" (*) Cuối cùng hắn thay đổi hoá thân thành quỷ hút máu, cắn nàng, hút máu của nàng. Thân là con gái thời hiện đại như nàng, cũng phải tạm thời nhịn xuống dục hỏa đốt người Nàng muốn dạy dỗ thật tốt nam nhân nàng yêu. . .Nàng sẽ làm cách gì? Đọc Khắc Tinh Ở Đâu Đến để hiểu hơn về kế sách mưu mô của nàng. 
Quyển Dưỡng - A Đậu
Gia đình, đối với mỗi người đó là chính là tổ ấm, là nguộn nguồn hạnh phúc. Một gia đình, có cha, có mẹ, có em gái. Nhưng với Lục Nguyên, hai tiếng “gia đình” lại là sự đau khổ dằn vặt suốt cả một kiếp. “Bị thân nhân bán đứng, mới là hắc ám đáng sợ nhất. Còn có cái gì có thể so sánh với cái này?” Lãng phí tuổi thanh xuân … đánh mất đi người cha thân yêu … nhận thức được mặt trái của tình người … Một kiếp mới … đảo ngược thời gian … liệu có thay đổi được quá khứ? Quá khứ thay đổi … vết thương liệu có khép lại? Quá khứ thay đổi … trái tim có mở ra lại? Bất kì ai trong cuộc đời đều sẽ có 1 khoảng khắc đau khổ vì sự phản bội, hụt hẫng khi nhận thấy sự dối trá, tan nát lòng khi nhận ra được lòng người đen bạc, nhụt chí khi trải qua cuộc đời đầy bão táp phong ba. Trong những khoảng khắc ấy, có bao giờ bạn hối hận vì đã để mình sống như thế? Có bao giờ bạn đủ dũng cảm đứng lên và làm lại từ đầu? Nếu có 1 kiếp mới … Nếu đảo ngược lại thời gian … Nếu có cơ hội thay đổi quá khứ … Bạn sẽ thế nào? Liệu có tha thứ cho sự phản bội? Liệu có tin tưởng khi đã bị dối lừa? Liệu có yêu thương dù lòng người thay đổi? Liệu có sống lại 1 cuộc đời có ý nghĩa hơn dù cuộc đời này bão táp tới đâu? Trong “Quyển dưỡng”, Lục Nguyên sẽ cho bạn thấy cách mà anh ta đối mặt với điều đó. Bộ truyện này ngoại trừ về cách nhìn nhận con người, cuộc sống, cách đối mặt với mọi việc đã qua, kèm theo đó còn cả tình yêu, cách yêu của hai nhân vật chính trong bộ truyện. Một bá đạo độc chiếm, yêu là giam hãm người ấy trong thế giới chỉ có 1 mình mình. Một ôn nhu hiền hòa, yêu là sẵn sang từ bỏ tất cả chỉ để sống trong thế giới của người ấy. Có người sẽ nói Lục Nguyên không yêu, chỉ là chiếm hữu. Có người sẽ nói Từ Khiêm không yêu, chỉ là dựa dẫm. Chỉ có hai người đó mới biết, yêu là như thế nào. Một cuộc đời mới sau những đau đớn. Một tình yêu mới sau những phản bội. Trong “Quyển dưỡng”, Lục Nguyên và Từ Khiêm sẽ cho bạn nhìn thấy tình yêu của hai người họ.
Anh Mong Mình Không Yêu Em Nhiều Đến Thế - Noãn Noãn Phong Khinh
Chia tay Diệp Như Thìn đã bao năm, Thẩm Hy Mạt đôi lúc nghĩ ra rất nhiều cảnh tượng nếu một ngày gặp lại anh, chẳng hạn như một câu chào xã giao: "Lâu rồi không gặp". Vậy nhưng, đúng vào lúc cô quyết định bước ra khỏi hồi ức để đển với chàng trai nho nhã Trịnh Gia Vũ thì cũng là lúc mà tình cũ của cô xuất hiện, trái tim Thẩm Hy Mạt một lần nữa loạn nhịp, cả những vết thương lòng còn chưa kịp quên đi.   Một bên là chàng trai si tình Trịnh Gia Vũ, một bên là bóng hình tình cũ vấn vương, lần này liệu cô có chiến thắng được thời gian và định mệnh?  ***  Một số câu trích dẫn hay trong truyện:   - "Có những cảm giác, có những rung động, thậm chí cả nhớ nhung, tất cả rồi cũng sẽ qua đi, một khi đã qua đều như gió cuốn mây bay, trở thành những kỉ niệm nhạt nhòa trong lòng"   - "Thời gian không chỉ lấy đi dung mạo, nó còn đánh cắp những tháng năm dài đôi lứa từng bên nhau"   - "Thế giới này rộng lớn, những người yêu chúng ta quả thực rất nhiều, những người chúng ta yêu thì không chỉ có một, thế nhưng chỉ có một người, sẽ đưa ta đi đến tận cuối cuộc đời" Mời các bạn đón đọc Anh Mong Mình Không Yêu Em Nhiều Đến Thế của tác giả Noãn Noãn Phong Khinh.
Cẩm Tâm - Công Tử Bạch
"Bắt đầu từ hai chúng ta ở bên nhau, ta luôn mong một ngày, tất cả thiên hạ đều biết chúng ta là phu thê. Họ sẽ ngưỡng mộ nàng, sẽ biết phu quân của nàng là thiên hạ đệ nhất. Họ cũng sẽ ngưỡng mộ ta, sẽ biết thê tử của ta là tuyệt thế vô song...   Chúng ta sẽ có con, rất nhiều con. Chúng sẽ lớn lên trong bình yên và hạnh phúc. Không như ta, ngay từ khi chào đời đã phải đeo lên vai vận mệnh của yêu tộc, cũng sẽ không giống nàng, nước mất nhà tan, phải tha hương phiêu bạt."   ...   Yêu một cô gái trong lòng ấp ủ một kế hoạch quá lớn là một bi kịch, và nếu bản thân mình cũng ấp ủ một kế hoạch như thế... lại càng chắc chắn là bi kịch trong bi kịch.   Nhưng, thế thì đã sao?   Giống như đoạn cuối của cuốn tiểu thuyết này: "Hắn yêu nàng, vì vậy hắn bảo vệ nàng, như một người đàn ông đích thực." Đây là bộ tiểu thuyết đầu tiên của tôi được xuất bản, cũng giống như bất kỳ tác giả nào, khi biết “đứa con tinh thần” của mình được “chào đời”, tôi đã cực kì vui sướng và phấn khích.   Việt Cẩm Tâm là nữ nhân vật mà tôi yêu thích, mặc dù trong quá trình viết, tôi đã bị mọi người đặt cho biệt danh ‘mẹ kế’. Nhưng sau khi hoàn thành cuốn sách này, tôi cũng không thể không cảm thán rằng, cô gái ấy quả thực đã phải hi sinh hết thảy.   _Công Tử Bạch_ Mời các bạn đón đọc Cẩm Tâm của tác giả Công Tử Bạch.