Liên hệ: 0912 699 269  Đăng nhập  Đăng ký

Xuyên Việt Chi Tiên Sinh

Editor: Aubrey. Tình trạng: On-going. Thể loại: Đam mỹ, chủ công, thụ là một song nhi, song khiết, ngọt sủng, sinh tử, chủng điền, làm ruộng văn, cổ đại, bàn tay vàng, tình hữu độc chung, 1x1, HE. Không biết vì sao mà Nguyên An Bình chỉ vừa mới ngủ một giấc mà thôi nhưng đến khi vừa mở mắt ra thấy thay đổi hoàn toàn khác biệt thế giới mà mình sống không chỉ vậy mà còn thay đổi luôn cả con người bên ngoài. Vậy cũng chưa thê thảm bằng việc nguyên chủ vốn mất cha mất mẹ, là một kẻ vô cùng đáng thương.  Bi thảm hơn, đối phương còn là bị đói chết! Cho nên việc kiếm tiền rất là gấp gáp, chỉ là chờ hắn vừa lấy lại ý thức, cũng đã đi theo con đường dạy học đến quên lối về. _._._._ P/s: Đây là văn chủ công, tác giả là mẹ ruột có bàn tay vàng. Đây là tiểu thuyết tình cảm nam với nam, không thích có thể lướt qua. Tác giả nhắc nhở:  Đây là chủng điền văn, chủ công. Không có quá nhiều âm mưu quỷ kế. Nhân vật chính: Nguyên An Bình, Hoắc Tiểu Hàn. Vai phụ: Lý Tự, Bàn Đôn và một số nhân vật phụ khác. *** Review: Bộ này là một bộ điềm văn kể về là công xuyên về vào một thân thể bị đói chết hoàn cảnh khổ sở na ná khá nhiều bộ, nhưng cách công làm giàu khá mới lạ. Các nhân sĩ xuyên qua khác người thì làm ruộng, chăn nuôi, trồng cây nuôi cá bán đồ ăn các thứ, còn bạn công bộ này làm tiên sinh, giống giáo viên ấy, khá mới lạ. Đọc xong xin nhận xét là bạn công nên làm thụ và tìm công của đời mình thì hơn . Cái review này có mấy trăm chữ mà mình viết công thành thụ hết năm lần là hiểu nha. Bạn thụ trong này nhạt nhòa quá, tính cách yếu đuối do hoàn cảnh thì ok nhưng bạn í không có sức cuốn hút cho lắm, hai người cũng ko thấy rõ tình cảm, như kiểu lấy đại cho có ấy, nói chung tuyến tình cảm hơi chán. Hành văn cuốn hút, mình đọc một lèo tới 3h sáng huhu, tiếc là tình tiết hơi lộn xộn, pháo hôi khá nhiều nhưng không có vả mặt mấy, các vấn đề chưa giải quyết thỏa đáng cho lắm và cái kết cũng khá vội vã. Nói chung bộ này cũng khá đáng đọc, chủ yếu đọc về cách công dạy học, mấy đứa nhỏ dễ thương với cuộc sống hàng ngày của hai người. À H cũng có mà cũng như không, tại mình không cảm được cái CP này... Rate: 7/10 điểm nha~ *** Ngày đông hôm qua đến tương đối sớm, mới hơn 6 giờ: Không tới 7 giờ, trời cũng đã trở nên tối đen. Chỉ là đối với ánh đèn phố phường sáng choang mà nói, màn đêm không chút nào có thể gây cản trở được sự nhiệt tình của người đi mua sắm. Nguyên An Bình hai tay cầm hai bao lớn bao nhỏ tiêu sái bước ra từ siêu thị, nhất thời cảm thấy có khí lạnh kéo tới. Hắn nắm thật chặt cổ tay áo bằng lông nhung, để cho mình cảm nhận được một chút ấm áp, sau đó bước nhanh đến nơi mình đã đỗ xe, đem đồ đạc bỏ vào trong cốp sau, chỉ một lúc đã chất đầy. Hắn dùng dư quang cảnh giác nhìn bốn phía xung quanh, phát hiện không có người nào liền mở túi nhựa đựng đồ vật ra, sau đó làm bộ dáng như đang chỉnh lý đồ vật. Nếu như giờ khắc này có người nhìn chằm chằm động tác của hắn, nhất định sẽ phát hiện dường như hắn đang sử dụng ma thuật, đồ vật bị tay hắn chạm vào đột nhiên liền không thấy tăm hơi. Sau khi chỉnh lý đồ đạc xong, đồ vật trong cốp giờ đã giảm mất một nửa, sau đó hắn liền quay về siêu thị tiếp tục mua sắm. Nguyên An Bình cứ như vậy tới tới lui lui hết năm, sáu chuyến, cuối cùng đem cốp sau cùng chỗ ngồi sau xe chất đầy đồ vật, rồi mới lái xe ra khỏi bãi đậu xe. Nhưng sau khi hắn ra khỏi bãi đậu xe, liền tìm tới một địa phương tương đối tối tăm. Lần thứ hai Nguyên An Bình đem đồ vật đều biến mất không còn tăm hơi, sau đó lái xe đến một siêu thị khác tiếp tục mua sắm. Từ siêu thị thứ bảy đi ra, bầu trời liền bắt đầu có hoa tuyết bồng bềnh bay lên, Nguyên An Bình thở phào ngồi vào trong xe, ngón tay gõ gõ trên vô-lăng, làm ra một quyết định: "Vẫn là mua thêm chút thuốc đi." Vì vậy, xe bắt đầu chạy loanh quanh các tiệm thuốc trong thành phố, liền mua được không ít thuốc thường dùng và một ít thuốc dùng cho việc cấp cứu, rốt cuộc hài lòng dự định trở về nhà. Nguyên An Bình có một bí mật không muốn cho ai biết, hắn nắm giữ một cái không gian tuỳ thân có hơn 100 khối lập phương. Đồng thời, chuyện này cũng chỉ mới phát sinh trong mấy ngày gần đây. Ban đầu, hắn rất kinh ngạc cùng mừng như điên, vì bản thân cũng là một người thích xem tiểu thuyết. Hắn tỉ mỉ phân tích không gian của mình một chút, sau đó tổng kết ra rằng không gian này của mình là một cái kho, thời gian lưu trữ trong đó cũng phảng phất giống như một cái kho. Đơn giản mà nói nó có công năng giữ tươi của tủ lạnh, đặc điểm duy nhất là nó có thể mang theo bên người một cách bí mật, rất thuận tiện. Nghĩ tới những chuyện này, Nguyên An Bình lại bắt đầu lo lắng. Dựa theo tình tiết trong tiểu thuyết, những ai nắm giữ không gian tuỳ thân đều là những loại không gian tuỳ thân có thể trồng trọt được, như vậy không phải đại biểu cho tận thế sắp sửa đến gần đấy chứ?! Hắn càng nghĩ càng cảm thấy chuyện như vậy rất có khả năng xảy ra, đặc biệt là mấy năm qua liên tục nói đến chuyện tận thế, chính mình lại còn nắm giữ dị năng không gian thường xuất hiện trong các bộ truyện mạt thế. Đối với chuyện tận thế sắp tới, hắn đã tin 70%, thực sự là vừa vui vừa lo, vui là bởi vì chính mình có thân thể cường tráng, còn có chút võ thuật, lại có không gian tuỳ thân có thể cất giữ đồ vật. Nếu như tận thế thực sự đến, chính mình có thể vượt qua thật tốt. Nhưng lo là vì nghĩ đến thế giới này thật sự sẽ biến thành bộ dạng khủng bố giống như trong tiểu thuyết cùng phim ảnh, liền có một loại cảm giác sợ hãi quanh quẩn ở trong lòng. Đây cũng là điều khiến cho hắn bắt đầu điên cuồng đi mua sắm, luôn cảm thấy bản thân chỉ cần mua thiếu một thứ là cơ hội tử vong của mình sẽ càng tăng cao hơn, Nguyên An Bình dùng hết khả năng đem không gian của mình lấp đầy. Bây giờ, trang bị trong không gian không sai biệt lắm. Khoản để dành của hắn cũng không sai biệt lắm, lại có loại cảm giác mâu thuẫn khó giải thích được. Một bên mong đợi tận thế không nên tới, một bên hy vọng hết thảy những thứ mình chuẩn bị đều không phải đang làm chuyện vô ích. Trên đường lái xe về nhà, tuyết rơi càng lúc càng lớn, hoa tuyết phiêu phiêu bay xuống như lông ngỗng giống như báo hiệu cho một trận đại biến sắp tới, không bao lâu sau trên đất liền tích tụ một tầng tuyết mỏng. Nguyên An Bình gặp phải đèn đỏ liền ngừng lại, trong lòng mang tâm sự, suy đoán tận thế khi nào sẽ đến, lại suy đoán đến tình cảnh sau tận thế. Duy nhất một thứ làm hắn cảm thấy được an ủi chính là, hắn là một người độc thân, không cần phải lo lắng đến vấn đề an toàn tính mạng của người nhà. Còn đám bằng hữu, hắn ngoại trừ đề nghị bọn họ nên tồn trữ một ít đồ vật, lại không có cách nào đem suy đoán của mình nói ra. Liệu có ai sẽ chịu tin tưởng cái suy đoán này chứ? Còn chuyện bại lộ không gian, hắn chưa bao giờ có loại dự định này. Sau khi suy nghĩ lung tung một trận, nhìn thấy xe phía trước cũng bắt đầu chầm chậm chạy lên, hắn ngẩng đầu nhìn đến đèn đỏ đã chuyển sang màu xanh, liền cũng lái xe chạy đi. Không ngờ thời điểm hắn vừa chạy đến giao lộ, đột nhiên một chiếc xe hàng lớn lao tới, Nguyên An Bình còn chưa kịp phản ứng chuyện gì xảy ra liền mất đi ý thức. Ở một đất nước nằm ở phía Bắc, mặt trời mọc chói lọi. Tại quận Hân Lam, một thôn trang thuộc huyện phía Nam nằm bên cạnh vách núi, hoa tuyết bay lả tả đã đem toàn bộ thôn làng nhuộm thành một màu trắng. Bên ngoài thôn trang có một căn nhà nhỏ nằm quay lưng về phía Bắc, hướng về phía Nam, trong tiểu viện giờ phút này ngập đầy tuyết. Bên trong tiểu viện chỉ có hai gian phòng cũ nát bằng đất, mặc dù chỉ mới hoàng hôn, nhưng trong phòng lại có vẻ tối đen, không có một chút ánh sáng nào lộ ra. Trong phòng, phương hướng phía Đông. Một tấm gỗ cũ đã có chút biến đen trên giường gỗ, một khuôn mặt thiếu niên non nớt được che kín bởi một tấm chăn mỏng cũ, sắc mặt tái nhợt không một chút hồng hào. Xem ra thiếu niên không có một chút sinh khí nào, phảng phất như đã chết rồi, mà bất ngờ chính là, hắn lại đột nhiên mở mắt ra. Chỉ là trong mắt lộ ra mê man, cảnh sắc trước mắt làm cho hắn không biết được mình đang ở nơi nào. Sau khi Nguyên An Bình cố gắng mở mắt ra, liền xem chính mình hẳn là đang ở bệnh viện. Nhưng cảnh sắc đập vào mi mắt cũng không như hắn tưởng tượng, hắn nhớ trước khi mình mất đi ý thức, thứ khiến người ta cảm thấy sợ hãi va vào hắn, làm cho hắn nhận ra mình hẳn là bị tai nạn xe cộ. Nếu chính mình đã không chết, có phải là đang ở trong bệnh viện trị liệu không? Tại sao mình lại ở trong một cái phòng đất? Loại phòng đất cũ nát này khi mình còn bé dù trong thời điểm nghèo nhất cũng chưa từng ở qua. Hơn nữa, hắn rùng mình một cái, lạnh quá! Nguyên An Bình lạnh đến phát run, hắn ra sức muốn kéo chăn che kín người, lại phát hiện mình cơ hồ không có khí lực gì. Xem ra vấn đề trên người mình là do tai nạn xe cộ tạo thành, rất lo lắng mình bị tàn phế. Nguyên An Bình lập tức hướng tay mình nhìn lại, phát hiện trên tay không có bất kỳ thương tổn nào, chỉ là... Cái tay này không chỉ gầy đến thấy da bọc xương, hơn nữa so với tay hắn rõ ràng nhỏ hơn rất nhiều. Hắn cảm thấy đầu óc mình như đột nhiên bị đập một cái, có chút mơ hồ, đồng thời một cái ý nghĩ quỷ dị xông lên não làm hắn muốn ngăn cũng không nổi. Nguyên An Bình cảnh giác nhìn bốn phía, sợ phát hiện có nguy hiểm, thử muốn từ trong không gian lấy ra một ít đồ vật, lại phát hiện đồ vật xuất hiện ở trong tay như chính hy vọng của mình. Hắn cực kỳ lao lực cầm lấy gương, sau đó lại nhìn thấy trong gương một khuôn mặt xa lạ còn non nớt. Tuy rằng bộ dạng này so với mình có nửa phần tương tự, nhưng hắn có thể khẳng định trăm phần trăm, đây căn bản không phải là mặt của mình! Không nói đến kinh ngạc cùng sợ hãi trong lòng, hắn muốn ngồi dậy tự mình kiểm tra một chút xem rốt cuộc là chuyện gì xảy ra, kết quả lại phát hiện chính mình đến hai phần lực cũng không có. Hơn nữa, lúc này hắn cũng cảm nhận được cơn đau đến từ thân thể. Hắn thở hổn hển, tỉ mỉ cảm thụ một chút, nhận ra đau đớn đến từ dạ dày của chính mình, lúc này hắn mới biết được nguyên lai là do đói bụng. Nghĩ đến không gian nếu vẫn còn, lại nhớ đến chuyện lúc trước, điểm tâm là cháo cùng bữa trưa ở quán cơm và một ít đồ ăn đóng gói hẳn đều ở trong không gian. Thử lấy ra, nhìn thấy thức ăn nóng hổi, cùng hương vị dụ người kia, liền nhượng dạ dày hắn càng đau thêm. Xem cái thân thể xanh xao vàng vọt này, cũng không biết đã bao lâu không ăn gì rồi, có điều hắn cũng không dám ăn thức ăn có nhiều dầu mỡ, liền uống trước một bát cháo hoa. Cháo ấm áp nóng hổi liền nhượng bên trong dạ dày hắn thoải mái hơn, đầu óc thì vẫn rêu rao như cũ, đói bụng vẫn hoàn đói bụng, hắn lại dựa vào nghị lực mạnh mẽ của mình tự cho là nhịn được, sợ ăn nhiều một chút dạ dày liền chịu không nổi. Ăn cháo xong, đồ vật cũng đều thu lại, phút chốc cảm thấy được chính mình chậm rãi có một chút khí lực. Nguyên An Bình ngồi dậy, một trận gió lạnh lướt qua, nhìn tấm chăn trên giường, cũng may chẳng hề bị bẩn. Hắn kéo đến trên người, chỉ là chăn mỏng quá, căn bản không giữ ấm được. Thích ứng một chút, hắn phải khẩn trương làm rõ tình trạng của mình, liền vén chăn lên, phát hiện vóc người mình gầy gò thấp bé, lại liên hệ đến khuôn mặt vừa thấy, đây là thân thể của một thiếu niên. Nhìn xuống chỉ có một cái giường sạch sẽ, một cái bàn cũ cùng một gian phòng rách nát, loại trừ đi người có năng lực đem mình nuôi suốt hai mươi bảy năm qua thành một người cao 1m78, nặng một trăm cân, thân thể cường tráng. Bây giờ lại thành cái dạng này, cao hơn 1m6, không tới 50kg, khuôn mặt xem ra chỉ mới hơn mười tuổi, hắn tin tưởng mình đây chính là trọng sinh, trọng sinh trên thân thể của một thiếu niên. Hơn nữa, căn cứ vào quần áo cùng một đầu tóc dài kia, xem ra đây là thế giới cổ đại, còn những thứ khác hắn cũng không biết. Bất quá, chết rồi liền sống lại, thay đổi thân thể, thay đổi thế giới, cũng may không cần phải lo lắng đến vấn đề tận thế. Nói tiếp, tuy rằng không gian có khả năng sẽ trở nên hơi vô dụng, mà vật tư bên trong lại có thể bảo đảm chính mình tạm thời không lo bị chết đói, tình hình tổng thể xem ra cũng không tệ. Đã đến rồi thì nên ở lại, vốn là người độc thân, đối với thế giới trước đây nếu như nói cỡ nào lưu luyến, hắn cũng không có tình cảm sâu đậm đến vậy. Cho nên, Nguyên An Bình rất thản nhiên tiếp nhận tình trạng của chính mình, sau đó cũng muốn đem tình hình sinh hoạt của mình làm tốt một chút. Đáng tiếc thân thể không khoẻ, tuy rằng đã ăn chút đồ ăn có điểm khởi sắc, nhưng cũng còn cần phải dưỡng thêm. Nhưng mà, sự tình trước tiên phải làm là đem ổ chăn của mình làm ấm lên, nếu không, không chết đói cũng sẽ bị đông chết. Trước tiên, hắn từ trong không gian lấy ra một ít quần áo mùa đông mà bản thân đã dự trữ, tuy rằng cảm thấy người mình có chút bẩn cần phải đi tắm gấp, nhưng lại bị vướng thể lực không đủ, trước tiên chỉ có thể nhẫn nhịn. Mặc xong quần áo lót giữ ấm bên trong, lại mặc thêm áo khoác bằng lông bên ngoài, trong nháy mắt hắn liền cảm thấy được cả người đều ấm lên. Tiếp đến, hắn đem đệm chăn trên giường đều ném qua một bên, đổi thành chăn bông mới, lấy thêm hai bộ đệm chăn, mà trong đó có một bộ là bằng lông. Nhìn trên giường rực rỡ hẳn lên, thoạt nhìn cũng thoải mái hơn, sau đó hắn liền chui vào chăn thoải mái thở ra một hơi, nghĩ đến thân thể chính mình cần gấp năng lượng, Nguyên An Bình liền từ trong không gian lấy ra rất nhiều sô cô la rồi bắt đầu ăn. Bởi vì vật tư mà hắn chuẩn bị đều là vì tận thế, cho nên hắn rất chú trọng đồ vật phòng lạnh giữ ấm phải dùng được bền lâu. Quần áo cùng chăn giữ ấm đều không thấm nước, dùng rất bền, đương nhiên cũng chỉ có một hai bộ như vậy là dùng thường xuyên, phần lớn còn lại đều là đồ ăn. Cho nên, hắn chuẩn bị rất nhiều sô cô la cùng đồ ngọt. Đương nhiên, bởi vì tài chính có hạn, hắn cũng không mua quá nhiều, ít nhất hắn đã mua rất nhiều kẹo ngọt vì giá cả kia cực kỳ tiện nghi. Nguyên An Bình vừa ăn sô cô la, vừa nghĩ đến quyết định của chính mình. Bất quá, hắn đối với thế giới này không có chút hiểu biết nào, cho nên, hắn cũng chỉ có thể căn cứ theo suy đoán của mình nghĩ bừa một vài sự việc. Tỷ như, đứa bé này làm sao sống một mình a, nhìn dáng dấp hẳn cũng không có người thân gì, ở trong cái phòng như vầy khẳng định rất nghèo a. Xem ra, bộ dáng đứa bé này là vừa bị chết đói nên mới để cho mình chiếm lấy thân thể, cảm thán một chút, thực sự là đáng thương! Bởi vì thân thể không hảo, cũng không có tinh lực gì, lại vừa ăn uống no đủ, cho nên không bao lâu sau hắn liền mơ mơ màng màng thiếp đi. Trước khi chìm vào giấc ngủ, hắn lại đột nhiên thầm nghĩ: "Ta đây coi như là trọng sinh hay là xuyên qua?" Mời các bạn đón đọc Xuyên Việt Chi Tiên Sinh của tác giả Tử Sắc Kinh Cức.

Nguồn: dtv-ebook.com

Xem

Dưỡng Thú Thành Phi - Cửu Trọng Điện
Dưỡng Thú Thành Phi của tác giả Cửu Trọng Điện là một tác phẩm huyền ảo kết hợp với yếu tố ngôn tình. *** Con vật nhỏ màu trắng béo múp míp đang cuộn tròn này, bên trong chính là linh hồn Tịch Tích Chi, nàng chịu bất hạnh bị lôi kiếp đánh xuống, không cam tâm thân hình bị diệt vong. Hai mươi năm tu tiên, vừa mới chuẩn bị đi theo sư phụ bay lên trời, thế nhưng chết mất xác còn mỗi hồn trôi lơ lửng bên ngoài. Nhắc tới cũng coi như số may, vào lúc cuối cùng, sư phụ đưa cho nàng một lá bùa, vì nàng đỡ phát lôi kiếp cuối cùng đánh thẳng vào người, nếu không đến cả hồn phách cũng đã biến mất khi chịu thiên kiếp. Hồn phách vừa mới nhập vào thân thể con vật này thì Tịch Tích Chi vô cùng tức giận, hận không được cắt cổ lại một lần nữa, đổi lại thân thể. Nhưng ngay sau đó vừa nghĩ, sư phụ đặt tên mình là ‘Tích Chi ’, chính là muốn nàng quý trọng tất cả sự vật trước mắt, nếu sau khi cắt cổ, hồn bay phách tán thì hóa ra thành mất nhiều hơn được. Trải qua mấy ngày nàng quan sát, phát hiện thân thể này hình như chứa đựng chút linh khí, từ bốn phương tám hướng linh khí không ngừng xông vào trong cơ thể. Vừa nghĩ như vậy, Tịch Tích Chi liền yên lòng. . . . . . Chiếu theo tốc độ tu luyện này, chỉ cần tu thành hình người một lần nữa cùng lắm chính là chuyện trong vòng một hai năm. ***  Trong Dưỡng Thú Thành Phi ta có thể cảm nhận được An Hoàng Hàn là bậc đế vương tàn nhẫn, lạnh lùng nhưng lại có long thương yêu động vật. Hắn nuôi không biết bao nhiêu loài thú, từ trên trời xuống dưới nước. Nhưng thứ mà hắn quý giá nhất là con chồn nhỏ Vân chồn – chuyên phá phách các loài vật trong cung điện hoàng gia. Đặc biệt nó có khả năng tu luyện thành người, bậc đế vương biết được sẽ làm gì? Mời các bạn đón đọc Dưỡng Thú Thành Phi của tác giả Cửu Trọng Điện.
Hành Vân Công Tử - Thư Lị
Khác với những tác phẩm xuyên không nữ cường thường gặp như Khải Hoàn Ca, Hành Vân Công Tử của Thư Lị nói về những khía cạnh mới về xuyên không, về chuyện tình yêu. Trong thành Bội Châu ai cũng nghe danh Kiều công tử tài hoa vô song lại hay giúp đỡ người nghèo lại có bàn tay vàng chữa bệnh. Vì thế Đan Hi đến cầu mong hắn chữa bệnh cho phụ thân nhưng khi hắn đến cha nàng đã chết nhưng hắn thương tình cưu mang nàng cho nàng làm nha hoàn nhưng chỉ chăm lo cho hắn, may túi hương cho hắn nhưng cũng từ đó nàng phát hiện hắn không phải là người .... Mời các bạn đón đọc truyện Hành Vân Công Tử của tác giả Thư Lị.
Gia Cát Linh Ẩn - Cửu Dã Thần Tây
Gia Cát Linh Ẩn vuốt lại mái tóc dài, vài sợi lòa xòa rũ xuống. Giấc mộng tra tấn Gia Cát Linh Ẩn người không ra người, đã theo cô suốt 20 năm. Cô giá trẻ trong mộng có dáng vẻ trông rất giống cô, cô ấy sinh ra trong phủ Thừa Tướng của thời xưa, có tài hoa kinh thế, nhưng bởi vì là thứ nữ nên không được thể hiện; có sắc đẹp kinh thiên, cho nên bị người thân hãm hại khắp nơi; may mắn được gả cho Lục vương gia của hoàng thất làm phi, khi cô vì Lục vương gia vào sinh ra tử tranh đoạt được ngôi vị hoàng đế thì hắn lại ôm lấy chị gái cô xuất hiện trước mặt cô… “Đại sư, con không muốn mơ thấy giấc mộng này nữa, xin đại sư giúp con.” Gia Cát Linh Ẩn khẩn khoản. “Ôi, thí chủ, kiếp trước chấp niệm quá nặng, có một số chuyện vẫn không buông xuống được.” Đại sư thở dài, bất đắc dĩ nói. ***  Gia Cát Linh Ẩn cũng chính là tên nhân vật chính trong truyện. Đã mười năm trôi qua mà cơn phẫn nộ từ trước đó vẫn còn y nguyên. Ngày mà nàng phải theo Sở Lăng Hiên về làm nương tử. Được sự hậu thuẫn từ các thế lực bên ngoài mà Sở Lăng Hiên lên ngôi vị hoàng đế, nhưng cuối cùng nàng cũng chỉ là con bài của hắn, điều đó làm nàng căm phẫn hắn vô cùng. Rốt cuộc nàng đã làm nên tội tình gì hắn đối xử với nàng như vậy? Gia Cát Linh Ẩn lê tấm thân tàn, phủ phục trên đất, đến giờ, nàng vẫn không thể tin nổi, nam nhân nàng yêu nhất cùng tỷ tỷ nàng tin tưởng nhất lại đẩy nàng vào hoàn cảnh thế này. Mời các bạn đón đọc Gia Cát Linh Ẩn của tác giả Cửu Dã Thần Tây.
Nếu Chỉ Là Thoáng Qua - Mai Tử Hoàng Thì Vũ
Nếu ngày hôm đó cô không gặp lại cô bạn Sính Đình… Nếu ngày hôm đó cô không gia nhập cuộc chơi của họ… Nếu ngày hôm đó cô không gặp anh… Dù có nghĩ đến bao nhiêu giả thiết đi chăng nữa thì Triệu Tử Mặc cũng không thể quay trở về thời điểm ban đầu, quay trở về lúc cuộc sống của cô không có ba tiếng Giang Tu Nhân. Sớm nếm trải cuộc sống đầy thực tế nên cô gái trẻ Triệu Tử Mặc không còn tin tưởng vào những câu chuyện như Lọ Lem và chàng hoàng tử, không tin vào việc hai con người thuộc hai thế giới khác biệt có thể đến được với nhau. Có lẽ vì suy nghĩ đã ăn sâu vào tiềm thức ấy nên dù trái tim đã rung động trước anh chàng hào hoa Giang Tu Nhân nhưng lý trí vẫn bắt Triệu Tử Mặc phải từ bỏ, bắt cô phải đeo lên chiếc mặt nạ thờ ơ và hờ hững khi đối diện anh. Nhưng cô càng lạnh lùng lại càng khiến anh thêm hứng thú muốn chinh phục. Mối quan hệ của họ như một trò chơi chưa tìm thấy điểm dừng, có lúc nồng nhiệt, có lúc lạnh lùng… Một Giang Tu Nhân hào hoa bạc tình rơi vào tình yêu cũng trở nên hoang mang như bất cứ ai. Anh muốn làm một phép thử, một phép thử khiến cô rời xa anh. Khi anh phát hiện trái tim mình ngập tràn hình bóng cô thì đã muộn. Nếu hối tiếc không thể níu giữ bước chân cô, vậy anh đành dùng mọi thủ đoạn của mình, nếu điều ấy có thể khiến cô quay lại đối diện anh lần nữa… Mời các bạn đọc Nếu Chỉ Là Thoáng Qua của tác giả Mai Tử Hoàng Thì Vũ.