Liên hệ: 0912 699 269  Đăng nhập  Đăng ký

Cảm Ơn Em, Đã Can Đảm Yêu Anh

Tên gốc: 《谢谢你,敢与我相爱》- Cảm ơn em, dám cùng anh tương ái Chuyển ngữ:H.Cl Vì yêu anh, cô quyết định sẽ mặc kệ anh ra sao, cứ quyết tâm phải gả bằng được cho anh, rồi sau đó sẽ dùng hấp dẫn hạ gục anh, từ từ khiến anh cũng yêu thương cô Cho dù anh có là người thế nào, anh có thể nhẫn nhịn, chịu đựng cô đơn, chịu đau đớn, hay chịu người khác chế nhạo coi thương vì bị tàn tật, ngay từ khi mới đầu gặp gỡ, cô đã nhận định anh chính là người định mệnh của cô Nhưng thật sự có chuyện rất đả kích cô Mặc dù anh vui buồn thất thường, luôn luôn độc lai độc vãng nhưng cô biết anh mỗi tháng vào ngày 15 sẽ gặp một người bạn Nhưng điều cô không ngờ, người bạn đó lại chính là... ***   Hỷ Lạc đứng bên lề quốc lộ 320, xung quanh hoang vắng, sự yên tĩnh rõ ràng trong phạm vi vài km dường như chỉ có một mình cô. Vùng thôn quê vắng vẻ đêm hè thỉnh thoảng phát ra từng đợt tiếng côn trùng kêu vang, lại thêm cành liễu bên đường rũ xuống lay động dưới ánh trăng tạo ra những hình ảnh thật quỷ dị. Tuy Tần Hỷ Lạc từ nhỏ ở trong sân chung cư đấu đá lung tung, là một tiểu ma vương chuyên gây chuyện rắc rối nhưng nhìn bóng đêm tối đen như mực cũng có chút không khống chế được mà phát run. Cô mờ mịt quan sát hoàn cảnh xung quanh, rốt cuộc cũng phải đau khổ thừa nhận, cô thực sự đã lạc đường, cũng đã lạc mất bạn bè. Nhìn lại thiết bị thông tin, một chút tín hiệu cũng không có, điện thoại di động cũng hết pin. Cô ngẩng đầu nhìn sắc tím phía chân trời, ngôi sao lấp lánh ánh sáng, những ngôi sao này dường như ở rất gần cô. Cảnh sắc ở Cao nguyên Vân Quý thật đặc biệt, bầu trời dường như với tay là có thể chạm đến. Xốc lại ba lô, cô tiếp tục đi về phía trước. Thỉnh thoảng có xe cộ chạy ngang qua, đều là những xe vận tải cỡ lớn, xe cộ lướt qua thì Hỷ Lạc lại ngây ngốc đứng một bên, yên lặng nhìn theo xe rời đi, cô muốn giơ tay ra chặn nhưng không dám, trong đầu luôn nhảy ra những hình ảnh không hay, nhiều tin tức đưa tin, nữ sinh XX bị tên X cưỡng bức phơi xác nơi hoang dã. Nhịn không được rùng mình một cái, cô tiếp tục đi. Một chiếc MPV màu đen chậm rãi chạy ngang qua, Hỷ Lạc vẫn đứng ven đường nhìn theo đuôi xe biến mất trước tầm mắt. Cô thong thả bước đi, giơ cổ tay nhìn thời gian trên đồng hồ, đã hơn 11 giờ. Cô chà xát cánh tay, bước chân nhanh hơn, cúi đầu đi về phía trước. Một chiếc xe máy màu xám bạc đột nhiên chạy lướt qua, Hỷ Lạc bất giác nép vào ven đường, căng thẳng nắm chặt ba lô. Người trên xe chạy ngang qua thì quay đầu lại nhìn cô, Hỷ Lạc cúi đầu. Bỗng nhiên xe máy đó dừng lại cách cô vài bước chân, Hỷ Lạc dừng bước, tim đập thình thịch, không phải người xấu đều chạy xe máy đó sao? Người trên xe cởi nón bảo hiểm, "Này cô bé, lạc đường hả?" Một hơi toàn tiếng địa phương, Hỷ Lạc nghe không hiểu, ngây ngốc đứng ở ven đường không biết phải làm sao. Người thanh niên đợi một lúc không thấy cô trả lời, cau mày nhìn cô một cái, "Câm điếc?" Hỷ Lạc nhìn anh ta, áo thun đen bó sát người, quần jean màu nhạt, toàn bộ đường nét trên mặt thấy thế nào cũng đều có tiềm chất làm người xấu. Cô không dám trả lời, bước chân nhanh hơn, vội vã đi ngang qua người thanh niên bên cạnh. "Này?", người thanh niên vừa hô một tiếng, đồng thời khởi động xe máy đuổi theo cô. Hỷ Lạc thấy tình hình lúc này nên càng đi càng nhanh hơn, về sau gần như chạy. "Này, cô chạy cái gì? Tôi không phải là người xấu đâu." Người thanh niên đã lái xe chạy theo bên cạnh cô. Hỷ Lạc nghe không hiểu, chỉ mơ hồ hiểu được ‘chạy cái gì’, người xấu trên TV đều có lời kịch như thế "Chạy cái gì thế, cô bé, cùng ông chơi một lát nào". Nghĩ vậy, tim chợt trở nên căng thẳng, bước chân của cô càng nhanh hơn. Ánh sáng chói mắt từ phía đối diện chiếu qua, chiếc xe máy bên cạnh cũng dừng lại. Hỷ Lạc giơ tay chặn ánh sáng đèn xe, thấy có người xuống xe tiến lại gần. Một người đàn ông mặc comple màu đen, đeo cặp kính không vành đi tới cạnh họ, gương mặt mỉm cười,"Tiểu thư, xin hỏi có gì cần giúp đỡ không?" lời nói bằng tiếng phổ thông, người đó nói xong liếc mắt nhìn người đi xe máy bên cạnh với ý nghĩ sâu xa. Hỷ Lạc nhìn người đàn ông đột nhiên xuất hiện, lại nhìn chiếc xe phía trước, hơi quen mắt, hình như là chiếc MPV màu đen vừa chạy qua. Cô do dự, cúi thấp đầu nói, "Tôi hình như... bị lạc đường." Người mặc comple đen cười, "Vậy, cô không ngại thì để chúng tôi tiễn cô một đoạn đường nhé?" Hỷ Lạc dè chừng nhìn anh ta, có đôi khi càng nhã nhặn thì càng bại hoại. Người mặc comple đen tựa như nhìn thấu suy nghĩ của cô, tay thò vào trong túi lấy ra một tấm card, "Đây là danh thiếp của tôi, cô có thể xem qua." Hỷ Lạc vội vã cầm lấy nhưng trời quá tối, cô nhìn không rõ, chỉ mơ hồ thấy được hai chữ, "Thư ký". Người chạy xe máy đột nhiên lên tiếng, lần này dùng tiếng phổ thông để nói, "Haiz, tôi nói cô này, thì ra là người nơi khác nên mới không hiểu tôi nói gì mà bỏ chạy đúng không?" Hỷ Lạc cau mày nhìn anh ta, người đó cũng cười, móc ra một tấm giấy khác, lần này cho dù sắc trời tối, Hỷ Lạc cũng thấy rõ trên đó ghi rõ ràng ba chữ – thẻ cảnh sát. Người thanh niên nói với người mặc comple đen, "Anh làm gì?" Người mặc comple đen sửng sốt một chút, nhấc tay nâng gọng kính, "Sao thế, cảnh sát tiên sinh tra hộ khẩu? Tôi không phải người xấu." Cảnh sát tiên sinh cười nhạo, "Gặp phải tôi, người xấu còn có thể tự giới thiệu sao? Xuất trình chứng minh thư." Lúc này, cửa chiếc xe MPV mở ra, một người đàn ông bước xuống, hình dáng khoảng trên dưới ba mươi tuổi. Xa xa, thân hình cao lớn được phác họa dưới ánh trăng tỏa ra khí chất trong trẻo nhưng lạnh lùng. Tiến đến gần, Hỷ Lạc chỉ thấy rõ đường nét chung chung của anh ta, tuy chỉ là một nét khái quát giản đơn, Hỷ Lạc cũng cảm thấy hô hấp ngừng lại, chỉ mới 21 tuổi, lần đầu tiên nhìn người khác phái mà cô có cảm giác hơi thở gấp gáp. Vóc dáng anh rất cao, hẳn là trên 1m83, so với comple màu tối có vẻ rất phù hợp. "Thư ký Ngô, có chuyện gì?", giọng nói của anh trong bóng đêm yên tĩnh trầm thấp vang lên, dường như có điều gì đó khác lạ xẹt qua trong đáy lòng Hỷ Lạc. Thư ký Ngô bị người kia gọi thì cung kính đáp lời. "Vị này chính là cảnh sát, xem ra chúng ta quá lo rồi." Người kia cười yếu ớt, duỗi tay hướng vị cảnh sát, "Lâm Hạo Sơ." Ba chữ đơn giản, Hỷ Lạc nghe rất rõ ràng, cô đương nhiên không biết Lâm Hạo Sơ là ai, ngơ ngác nhìn anh. Vị cảnh sát kia hiển nhiên sửng sốt một chút, lập tức vội vã đưa tay bắt lại "Chào ngài! Chào ngài! Tôi là Chu Hiểu Diệp cảnh sát đồn công an Diêm Thành." Lâm Hạo Sơ gật đầu mỉm cười, sau đó xoay người nhìn Hỷ Lạc, "Cô muốn chúng tôi cho quá giang một đoạn đường không?" Hỷ Lạc lấy lại tinh thần, nói lắp bắp, "A, việc đó..." Cô không biết nên trả lời thế nào, mỹ sắc trước mặt là một chuyện, cũng không thể không có nguyên tắc, dù sao người này rốt cuộc là ai cô cũng không biết. Lỡ như họ là đồng bọn thì sao? Lâm Hạo Sơ kiên nhẫn nhìn cô, chờ cô trả lời. Hỷ Lạc gãi đầu, "Cái này... anh không phải là kẻ háo sắc chứ? Trên TV đều diễn như vậy, vài người hùa nhau lừa gạt một cô gái, sau đó đến cái nơi tối mù tối mịt rồi bắt cô gái luân phiên X...." Thư Ký Ngô không đứng vững nổi thiếu chút nữa ngã sấp xuống, khóe miệng giật giật, cô à, cô giả ngu sao? Không biết Lâm Hạo Sơ là ai? Mặt Chu Hiểu Diệp cũng đầy vệt đen, anh ta hắng giọng, "E hèm... Cô không biết Lâm tiên sinh là ai hả?" Hỷ Lạc thành thật lắc đầu, "Tôi cần biết sao?" Có phải anh là một người có tiếng tăm? Lâm Hạo Sơ cười cười, "Cô không cần biết, biết tôi không phải người xấu là tốt rồi. Cô đi đâu, chúng tôi giúp cô, một mình cô như vậy trên đường rất dễ gặp phải người xấu." Hỷ Lạc nhìn người cảnh sát bên cạnh đối với Lâm Hạo Sơ dường như cũng rất cung kính, tuy rằng cô vẫn không biết Lâm Hạo Sơ là ai nhưng là không tiện nói nhiều, vội vã khom lưng cúi đầu, " Cảm ơn anh, anh ngàn vạn lần đừng là người xấu nha, tôi là người nhát gan, cũng sợ đau, mà...cũng không có tiền, nếu các anh muốn gạt người thì tìm sai đối tượng rồi." Lâm Hạo Sơ trong mắt có ý cười, "Lên xe đi." Khóe miệng của thư ký Ngô và Chu Hiểu Diệp càng co giật hơn, dám ngang nhiên nghi ngờ vấn đề nhân phẩm của nhân viên công vụ quốc gia. Tần Hỷ Lạc tiểu thư, cô thực sự là rất tuyệt. Ngồi trong xe, Hỷ Lạc len lén nhìn Lâm Hạo Sơ bên cạnh, khuỷu tay chống trên cửa xe, cằm tựa vào ngón tay thon dài nhìn ra ngoài. Thỉnh thoảng trong lúc cùng với các loại xe khác giao nhau, ánh sáng lóe lên trên mặt anh, đường nét một bên khuôn mặt anh rất đối lập, là sự dung hợp giữa một vẻ tuấn tú và nét đau thương, tóc mái rủ xuống, lông mi dài phủ trên gương mặt một tầng bóng mờ. Hỷ Lạc ngơ ngơ ngẩn ngẩn nhìn anh. Lâm Hạo Sơ quay đầu lại, ánh mắt giao nhau, anh cong khóe môi, "Làm sao vậy?" Gương mặt Hỉ Lạc thoáng ửng hồng, vội vã cúi đầu, "Không có gì." Lâm Hạo Sơ nghiêng đầu nhìn cô, "Cô là sinh viên?" "Vâng, tôi là sinh viên năm 3, cùng với mấy người bạn đi du lịch. Đều do tôi quá ham chơi, bị bỏ lại phía sau, lạc khỏi bọn họ." Hỷ Lạc rầu rĩ nói, lúc này mới nhớ tới vẫn chưa liên lạc với bạn bè, cô úp úp mở mở nói, "Anh... có thể cho tôi mượn điện thoại của anh được không?" Lâm Hạo Sơ lấy điện thoại di động của mình đưa cho cô, Hỷ Lạc cảm ơn, cầm lấy, sau đó gọi điện thoại cho Cố Doãn, điện thoại vừa vang lên một tiếng tức thì bên kia có người tiếp. "Cố Doãn, em lạc đường rồi." Hỷ Lạc bĩu môi. Bên kia tức thì truyền đến âm thanh của Cố Doãn. "Tần Hỷ Lạc, cô chết ở đâu rồi? Không biết rừng núi hoang vắng sói nhiều thịt ít hả? Cố tình làm khổ tôi hả?" Hỷ Lạc nheo nheo mắt, ngoáy ngoáy lỗ tai, "Em biết rồi, em cũng không phải cố ý, mọi người ở đâu vậy? Em làm sao tìm được mọi người?" Cố Doãn trở lại bình thường, "Bây giờ em đang ở đâu?" Hỷ Lạc nhìn xung quanh một chút, lại nhìn Lâm Hạo Sơ, yếu ớt hỏi, "Chào anh, phiền anh cho hỏi, bây giờ chúng ta đang ở đâu vậy?" Lâm Hạo Sơ đưa mắt nhìn ngoài cửa kính, "Sắp đến thành phố G rồi." Hỷ Lạc để điện thoại lại bên tai, lập tức truyền đến âm thanh oanh tạc của Cố Doãn, "Tần Hỷ Lạc, em vừa nói chuyện với ai? Bây giờ em đang ở cùng một người xa lạ? Sắp nửa đêm rồi đó." Hỷ Lạc liếc người kế bên một cái, che ống nghe, "Ừ" một tiếng. Cố Doãn trầm mặc một chút, "Tần Hỷ Lạc, em làm người khác tức chết mà, xe của người lạ mà cũng dám ngồi, thật đúng là tác phong của Tần Hỷ Lạc em." Hỷ Lạc cảm thấy tốn hơi thừa lời, "Bớt dài dòng đi, em hiện giờ sắp đến thành phố G rồi, anh tới sân bay thành phố G chờ em. Gặp nhau rồi nói tiếp." Ngắt điện thoại, cô xoa xoa huyệt thái dương đang đau lâm râm, Cố Doãn cái lão này, suốt ngày ỷ là trúc mã của cô mà cứ luôn hô to gọi nhỏ với cô. Cô nàng Tần Hỷ Lạc có bộ mặt ngờ nghệch dễ mắc lừa ư? Cô chính là em gái ngây thơ trong tiểu thuyết ngôn tình đây mà. "Bạn trai?" Lâm Hạo Sơ cười nhìn Hỷ Lạc. Hỷ Lạc sửng sốt, vội vã xua tay, "Không phải, là bạn bè cùng lớn lên từ nhỏ." Lâm Hạo Sơ cười cười không nói nữa, Hỷ Lạc cũng không phải là người dễ quen gì cho lắm nên ngồi yên không nói tiếp. Xe chậm rãi chạy trên quốc lộ, ngày hôm nay Hỷ Lạc đi rất nhiều, bàn chân đau kinh khủng, lúc đầu cô còn rụt rè ngồi nghiêm chỉnh. Ngồi một lúc, mí mắt bắt đầu đánh nhau, từ từ cụp xuống, đầu tựa vào kính xe, thoáng cái đã ngủ gà ngủ gật. Mắt từ từ nhắm lại. Lâm Hạo Sơ nghe thấy"bịch" một cái, tiếng va chạm nặng nề vang lên, quay đầu nhìn lại thấy Tần Hỷ Lạc xoa đầu, vẻ mặt nhăn nhó, trong mắt mơ hồ có chút nước, cô ngượng ngùng nói, "Cái kính này sao mà cứng thế." Lâm Hạo Sơ nhếch môi, cố nén cười, "Cô có thể tựa lưng vào ghế ngồi ngủ." Hỷ lạc xấu hổ dụi dụi mắt, "Không cần, tôi hết buồn ngủ rồi." Trên xe người lạ, sao có thể ngủ được, điểm ấy tự giác cô cũng phải biết chứ. Nói xong một hồi lại bắt đầu buồn ngủ. Lâm Hạo Sơ chống đầu nhìn cô, điệu bộ lắc lư, lúc sắp đụng phải kính xe lại dường như cảnh giác, tiếp tục lắc lư sang hướng ngược lại. Hỷ Lạc gật gà gật gù, "binh" một tiếng lại đụng vào kính, lần này cô chỉ nói mớ rồi xoa xoa trán, trề môi lầm bầm, "Đầu Cố Doãn anh thật cứng." Sau đó lại tiếp tục ngủ gật. Lâm Hạo Sơ cúi đầu mỉm cười, một vài giây sau lại một tiếng "binh" truyền đến. Hỷ Lạc cau mày, trề môi lẩm bẩm câu gì rồi duy trì trạng thái ngủ gật liên tục. Lâm Hạo Sơ bất đắc dĩ lắc đầu, anh đưa tay kéo người cô, nhẹ nhàng để cô tựa lưng vào ghế, một mình yên lặng quay đầu nhìn bóng đêm thâm trầm ngoài cửa xe. Cảm giác được vai chùng xuống, anh quay đầu lại nhìn, Hỷ Lạc lệch đầu yên giấc tựa vào vai anh, trên gương mặt sạch sẽ, đôi môi nho nhỏ khẽ chu lên. Một mùi hương nhàn nhạt của cô gái trẻ truyền đến, Lâm Hạo Sơ nhíu mày, anh khẽ cử động lại càng làm cô dựa vào gần hơn. Một lúc sau, vai vừa chùng xuống, anh bất đắc dĩ nhìn Hỷ Lạc. Thư ký Ngô từ gương chiếu hậu nhìn Lâm Hạo Sơ, "Nếu không, ngài ngồi ghế phụ, để cô ấy nằm ngủ phía sau đi ạ." Lâm Hạo Sơ lại liếc mắt nhìn Hỷ Lạc, thấp giọng nói, "Bỏ đi, mau tới sân bay." Thư ký Ngô vô cùng kinh ngạc nhìn anh, vẫn biết Lâm Hạo Sơ không thích tiếp xúc với người lạ khác phái, về mặt này anh thậm chí ưa sạch sẽ một cách nghiêm trọng nhưng lại để một cô gái gần gũi mình thì là lần đầu tiên. Hơn nữa, bọn họ mới vừa lái xe đi rất xa, Lâm Hạo Sơ bỗng nhiên kêu anh quay ngược trở lại.   Mời các bạn đón đọc Cảm Ơn Em, Đã Can Đảm Yêu Anh của tác giả Phong Tử Tam Tam.

Nguồn: dtv-ebook.com

Xem

Đến phủ Khai Phong làm nhân viên công vụ - Âu Dương Mặc Tâm
Tên ebook: Đến phủ Khai Phong làm nhân viên công vụ Tác giả: Âu Dương Mặc Tâm  Thể loại: Cổ đại, Hài hước, Ngôn tình, Xuyên không, Văn học phương Đông    Dịch giả: Trần Thúy Hiền    Số trang: 476    Hình thức bìa: Bìa mềm    Kích thước: 14.5x20.5 cm    Giá bìa: 99.000 VNĐ    Ngày xuất bản: 21-01-2013    Công ty phát hành: Bách Việt    Nhà xuất bản: NXB Thời Đại    Chụp pic: Bỉ Ngạn   Type: LuHan Kris, Mira Gem, Quyen Ha Ngo, levan, maiquynh, ivy.phu0ng, tieuthanh, giaphatcorp   Beta: Hoàng Hạnh Phan   Tạo prc: Dâu Lê   Nguồn: luv-ebook.com, EFF   Ebook: Đào Tiểu Vũ's eBook - http://www.dtv-ebook.com Bìa sách Đến phủ Khai Phong làm nhân viên công vụ tập 1 Giới thiệu: Hài hước, trẻ trung, hiện đại và lôi cuốn, có quá nhiều yếu tố hấp dẫn có thể kể đến để minh chứng cho sức hút của cuốn tiểu thuyết xuyên không Đến phủ Khai Phong làm nhân viên công vụ giữa một rừng các tiểu thuyết đủ mọi thể loại trên thị trường sách Việt Nam hiện nay. Bối cảnh câu chuyện quen thuộc, những hình tượng nhân vật cũng không còn xa lạ với các độc giả nhưng cái hay, cái sáng tạo của Âu Dương Mặc Tâm chính là việc khắc họa khá thành công nữ nhân vật chính Kim Kiền – người đóng vai trò là sợi chỉ xuyên suốt, kết nối nhiều nhân vật khác và tạo chất kết dính cho tổng thể câu chuyện từ những chi tiết mới lạ, vui nhộn. Tác giả cũng tập trung đi vào khai thác tâm lý, tính cách nhân vật, dàn dựng những cảnh huống ấn tượng để đem đến cảm xúc chung thật khó quên cho độc giả. Hãy cùng Kim Kiền khám phá cuộc sống mới đầy bất ngờ của cô và tận hưởng những giây phút giải trí thật nhẹ nhàng! Bìa sách  Đến phủ Khai Phong làm nhân viên công vụ tập 2 Kim Kiền, một cô gái của thế kỉ 21, không những không xinh đẹp mà trông lại chẳng khác gì nam nhi, mắt nhỏ, mình dây, gương mặt chẳng có nét gì nổi trội cả. Đã vậy tính tình còn ở dưới mức bình thường, đã ham tiền lại háo sắc, nhát chết nhưng mê giai, chỉ cần thấy giai đẹp là mắt sáng như đèn pha. Có thể nói, Kim Kiền chính là một cô gái hết sức, hết sức tầm thường, cũng giống như cái tên Kim Kiền của cô vậy. (“Kim Kiền” nghĩa là quỳ gối trước đồng tiền.) Vì hám tiền mà Kim Kiền đồng ý làm “vật thí nghiệm” cho cỗ máy xuyên không của một nhà khoa học, ngờ đâu cô thật sự xuyên không về quá khứ, rơi xuống đúng đầu hai nhân vật “tai tiếng” trong giang hồ là Y Tiên và Độc Thánh. Nhờ cơ duyên kỳ ngộ trên trời rơi xuống này mà Kim Kiền được hai vị Y Tiên và Độc Thánh nhận làm đệ tử, truyền cho cách chữa bệnh dùng độc. Sau những ngày tháng bị “nhồi nhét” vô số các phương thức hại người (và cứu người), cuối cùng cũng đến ngày nàng “thành tài” và bị đá ra chốn giang hồ. Nàng cải trang nam nhi, vào Khai Phong phủ làm bộ khoái, cấp dưới của Triển Chiêu, giúp Bao đại nhân phá án và gây ra hàng loạt các tình huống dở khóc dở cười… Một Bao đại nhân liêm khiết chính trực, một Công Tôn Sách đa mưu túc trí, “gian xảo” vô cùng, một Ngự Miêu Triển Chiêu đẹp trai ngời ngời, nghĩa khí đầy mình, là “Idol” của cả thành Biện Lương, một Kim Kiền miệng lưỡi dẻo quẹo, chuyên gia nịnh bợ, ham tiền, háo sắc, mê giai đẹp… tất cả kết hợp với nhau trong một Khai Phong Phủ gần gũi, ấm áp và… thật hơn là những câu chuyện truyền kì được người đời ca tụng. Nội dung của Đến phủ Khai Phong làm nhân viên công vụ không có quá nhiều điểm đặc sắc, đơn giản chỉ là viết lại những vụ án kinh điển của phủ Khai Phong lừng lẫy dưới thời Bao Thanh Thiên như vụ: Trát Mỹ Án, Ly miêu hoán thái tử, Ô bồn án, Trần Châu Án… Bìa sách Đến phủ Khai Phong làm nhân viên công vụ tập 2 Tác giả Âu Dương Mặc Tâm cũng chỉ đơn giản là kể chuyện điều tra phá án. Nhưng bên trong những tình tiết cũ, nhân vật cũ, Mặc Tâm đã tìm ra những con người mới, cách nghĩ mới, khiến độc giả cho dù biết trước thủ phạm hay kết cục, vẫn phải hồi hộp chăm chú dõi theo hành trình khám phá của các nhân vật, để rồi thở phào nhẹ nhõm khi thủ phạm cuối cùng cũng bị trừng phạt. Song, đây là một tiểu thuyết ngôn tình nên bên cạnh những vụ án quen thuộc, độc giả lại có cơ hội diện kiến một mối quan hệ tình cảm được giấu chặt trong phần lớn câu chuyện với những rắc rối, hiểu lầm, va chạm rất dễ thương, đáng yêu giữa Kim Kiền và Triển Chiêu. Chắc chắn sẽ có rất nhiều bất ngờ đấy! Mời các bạn đón đọc Đến phủ Khai Phong làm nhân viên công vụ của tác giả Âu Dương Mặc Tâm.
Từ Bi Thành - Đinh Mặc
Tên ebook: Từ bi thành (full prc, pdf, epub)  Tác giả: Đinh Mặc Thể loại:  Hiện đại, Ngôn tình, Văn học phương Đông   Dịch giả: Greenrosetq    Kích thước: 15.5 x 24 cm    Số trang: 564    Ngày xuất bản: 8 - 11 – 2013     Giá bìa: 140.000 ₫    Công ty phát hành: IPM    Nhà xuất bản: NXB Hội Nhà Văn     Chụp pic: cavangboi    Type: Mạc Thiên Y, kararoxbee, Thùy Nga, mei_mei, dahoaquan1503   Beta: Jaejoong   Tạo prc: Dâu Lê   Nguồn: luv-ebook.com   Ebook: Đào Tiểu Vũ's eBook - http://www.dtv-ebook.com Bìa sách Từ Bi Thành Giới thiệu: Anh những tưởng mình chỉ có thiện cảm bình thường với cô. Anh đã lầm. Anh những tưởng mình là người đến trước. Anh cũng lầm. Rồi anh nghĩ tiếc thật nhưng thôi bỏ cũng chẳng sao. Anh lại lầm lần nữa. Trí thông minh và sắc đẹp của cô từng bước xâm chiếm hồn anh, khiến anh từ chỗ định rút lui chuyển sang phấn đấu để tranh đoạt. Bao nhiêu lần nhìn cô, cũng bấy nhiêu lần anh nhìn thấy con người mà cô nguyện lòng gắn bó. Người ấy đã giết cha anh, khiến anh tan cửa nát nhà, nhưng vì cô, anh không ngại kề vai sát cánh cùng người ấy, rồi lại vì cứu cô mà lần đầu tiên trong đời anh sẵn sàng mạo hiểm tính mạng của chính mình. Rốt cuộc, rung cảm vẫn vẹn nguyên nhưng anh đành lòng buông tay, bởi hiểu rằng, tình yêu của hai con người ấy đã mang lại cho thế giới tàn khốc không tình người này một cơ hội, cơ hội được một lần hưởng ánh sáng của từ bi. Gặp em giữa thời tuổi trẻ, tôi thiếu niên cuồng ngạo, em thiếu nữ thanh tao. Đôi ta như chim với cá, yêu nhau dù biết trước mặt gian lao. Em là đấng cứu rỗi, là thiên sứ, là giọt cam lồ trên đất đai vốn khô hạn đã lâu. Không phải chưa từng nghĩ đến sự khó xử của em, không phải chưa từng tính đường rời bỏ, chỉ là không sao làm được mà thôi. Tám năm tương tư chìm nổi, tái ngộ rồi càng không thể dứt ra. Mắt em vẫn trong trẻo như xưa, dù cùng năm tháng đã trải qua dằn vặt, bịn rịn và bất lực. Một linh hồn toan tính với đôi tay nhuốm máu tanh có lẽ không nên tham luyến vẻ đẹp thuần khiết ấy, nhưng quãng thời gian chưa bao giờ mờ phai kia, cõi lòng chưa từng nguôi thương nhớ của tôi đây, và em thâm tình như nhất ấy, đã vâng lời định mệnh mà quyện chặt, đâu chừa cơ hội cho ai khác có thể xen vào. Tác giả: Đinh Mặc là một trong số ít tác giả chú ý khai thác và khai thác thành công những hướng đi mới cho tiểu thuyết tình cảm. Đáng kể nhất là sở trường pha trộn nhuần nhuyễn các yếu tố thế giới ngầm, huyền ảo, viễn tưởng… vào dòng chính lãng mạn, góp phần mở rộng không gian thưởng thức và cảm thụ cho người đọc. Ở tất cả các thể tài, ngòi bút Đinh Mặc luôn là kết tinh của sự quan sát tỉ mỉ và miêu tả cẩn trọng tâm lý và hành động nhân vật, khả năng nghệ thuật hóa đặc biệt rõ khi cô có ý thức sử dụng chất liệu thực tế, mà Từ bi thành là một ví dụ điển hình. Tác phẩm này được phát triển từ một sự kiện có thật. Thành phố Lâm là hình ảnh phản chiếu của thành phố Trùng Khánh mười năm đầu thế kỷ 21, thời kỳ mà sự phát triển luôn song hành với tham nhũng và tội phạm có tổ chức. Trên nền tảng đó, Đinh Mặc đã phát triển một không gian nghệ thuật rộng lớn chứa đựng vô vàn mâu thuẫn giữa thiện và ác, giữa gắn bó và phản bội, giữa vị kỷ và hy sinh, mà tâm điểm là một mối tình phải chịu đựng rất nhiều chìm nổi cũng như thử thách. Mời các bạn đón đọc Từ Bi Thành của tác giả Đinh Mặc.  
Gặp ai giữa ngã rẽ tình yêu - Diệp Tử
Tên ebook: Gặp ai giữa ngã rẽ tình yêu (full prc, pdf, epub)  Tác giả: Diệp Tử  Thể loại: Hiện đại, Lãng mạn, Ngôn tình, Văn học phương Đông    Dịch giả: Vương Thanh Tâm   Kích thước: 14.5 x 20.5 cm   Số trang: 488   Ngày xuất bản: 02/02/2014   Giá bìa: 112.000 ₫   Công ty phát hành: Văn Việt   Nhà xuất bản: NXB Văn Học   Chụp pic: darknessflower98   Type:  saoxet, hoath, rainydaysdiary, Meobongxu87    Beta: Valentine   Tạo prc: Dâu Lê   Nguồn : luv-ebook.com   Ebook: Đào Tiểu Vũ's eBooks - http://www.dtv-ebook.com Bìa sách Gặp ai giữa ngã rẽ tình yêu Giới thiệu: Có lẽ Diệp Tử đã là cái tên quen thuộc với các bạn độc giả yêu ngôn tình, nếu bạn đã từng ngưỡng mộ sự quan tâm săn sóc của Thẩm Hạo trong Gặp anh là điều bất ngờ tuyệt vời nhất (tải eBook), Hạ Dương của Mùa hạ chung tình (tải eBook), Tứ Gia của Dùng cả đời để quên (tải eBook) thì chắc chắn các bạn sẽ không thể không yêu mến Ngũ Trác Hiên. “Tiểu Mạt, anh muốn nói với em, niềm vui phải đánh đổi bằng nỗi đau, nụ cười phải đánh đổi bằng nước mắt, trưởng thành phải đánh đổi từ những vết thương, thành công phải đánh đổi bằng sự hi sinh. Anh hi vọng, lúc vui vẻ được chia sẻ cùng em, lúc tươi cười được nhìn thấy vẻ mặt rạng rỡ của em, lúc thành công có em chứng kiến. Anh muốn có em mãi mãi ở bên anh.” Cô biết anh tới Rotterdam chụp ảnh cho một tạp chí, dẫn đến một vụ náo nhiệt. Cô biết anh tham gia tuần diễn thời trang, tạo ra một trào lưu mới. Cô biết anh tận tâm tận lực tuyên truyền cho từng bộ phim tại kênh tiếng Trung ở Hà Lan, thu được tỷ suất người xem cực kỳ cao. Cô cũng biết một người không thích bóng đá như anh, lúc rảnh rỗi lại bay sang đây xem giải ngoại hạng Hà Lan… Anh làm tất cả chỉ vì muốn gần cô hơn một chút. Muốn cùng cô đứng dưới một khoảng trời. Muốn cùng cô hít thở chung bầu không khí. Muốn cùng cô ngẫu nhiên chạm mặt tại một nơi nào đó ở Rotterdam, để mỉm cười nói một câu: “Đã lâu không gặp”. … Nhưng cô không xuất hiện. Cô sợ vừa gặp anh, nỗi nhớ nhung sẽ không kìm nén nổi, lập tức ngã nhào vào vòng tay ấm áp của anh. Cô sợ vừa gặp anh, tuyến phòng ngự xây dựng bấy lâu nay sẽ sụp đổ hoàn toàn. Cô sợ vừa gặp anh, cô sẽ vứt bỏ mọi sự tôn nghiêm, vứt bỏ bản thân, vứt bỏ cả mộng tưởng của mình. Cô sợ vừa gặp anh, cô sẽ nhớ tới vụ tai nạn mà bố mẹ đã gặp phải, sẽ nghĩ rằng anh với cô tất cả chỉ là trách nhiệm không thể trốn tránh. ... Thông tin kèm theo Tặng kèm trong cuốn sách là bộ thiệp "Ngọt Ngào Yêu Thương" với hai tấm thiệp hai mặt được thiết kế rất đặc biệt. Một thiệp với màu hồng ngọt ngào cùng lời bài hát dễ thương của người con gái dành cho một nửa của mình, và một thiệp với màu xanh dịu dàng cùng lời hát thể hiện sự kiên định trong tình yêu của chàng trai dành cho người con gái mà mình thương. Hy vọng, bộ thiệp đôi này sẽ là cầu nối để các bạn trao gửi yêu thương. Mời các bạn đón đọc Gặp ai giữa ngã rẽ tình yêu của tác giả Diệp Tử.
Áo ai xanh cho lòng ai vương vấn - Di Thanh Trần
Tên ebook: Áo ai xanh cho lòng ai vương vấn (full prc, pdf, epub)  Tác giả: Di Thanh Trần  Thể loại:  Lãng mạn, Ngôn tình, Văn học phương Đông   Dịch giả: Nguyễn Thành Phước   Kích thước: 14.5 x 20.5 cm   Số trang: 480   Ngày xuất bản: 12 - 2 – 2014   Giá bìa: 130.000 ₫   Công ty phát hành: Newstar Việt Nam   Nhà xuất bản: NXB Văn Học   Tạo prc: Tâm Tít Tắp   Nguồn: tientit.wordpress.com   Ebook: Đào Tiểu Vũ's eBook - http://www.dtv-ebook.com Bìa sách Áo ai xanh cho lòng ai vương vấn Giới thiệu: “Ngạn Tịch, theo anh khi nào một người đàn ông cảm thấy mình già?” “Khi anh ta yêu một cô gái trẻ hơn mình rất nhiều.” “Ngạn Tịch, anh béo ra rồi... Vì đã nuốt lời hứa cho nên béo ra.” “Ngạn Tịch, nhìn xem, em đã tỉa hết từng cái gai rồi, nghe nói một bó hồng như này thế sẽ giúp ta thực hiện một điều ước.” “Em muốn đeo vào tay anh chiếc nhẫn được chú yểm, mỗi lần anh phạm tội, chỉ cần em niệm chú là nó sẽ sì sì xiết chặt ngón tay anh.” “Ngạn Tịch, mau về nhà, tắm rửa sạch sẽ, em muốn ăn thịt anh ngay.” “Ngạn Tịch là con dê, Ngạn Tịch là con dê... tự đọc nhẩm một trăm lần.” “Ngạn Tịch, lần này anh không say chứ?” “Oa! Con thỏ tinh ranh đã luồn dây vào mũi anh từ lúc nào, anh bước thấp bước cao để mặc nó dắt đi!” “Thôi, thôi! Thì không bước thấp bước cao! Bước từng bước vững vàng!” “Tử Khâm, cuối cùng em đã thành công, em đã thành công biến anh thành nô lệ của tình yêu, bắt anh phải bồn chồn ngóng đợi em.” Một cuộc chiến đầy ắp kịch tính. Cô thiếu nữ trẻ đã knock out ngoạn mục người đàn ông thông minh, bản lĩnh. Vũ khí ư? Vũ khí là trái tim yêu bỏng rát, là những đớn đau bầm dập từ ồn ào phá phách đến lặng lẽ trưởng thành, là tâm hồn nồng hậu, trong veo không vụ lợi, đẹp mà không hề biết mình đẹp. Tác giả Di Thanh Trần: - Ngày sinh: 21/05/1990 - Thuộc cung Song Tử - Nghề nghiệp: Phiêndịch - Một trong những tác giả viết sách cho tuổi teen được yêu thích nhất Trung Quốc. Mời các bạn đón đọc Áo ai xanh cho lòng ai vương vấn của tác giả Di Thanh Trần.