Liên hệ: 0912 699 269  Đăng nhập  Đăng ký

Chiều Theo Sở Thích Của Em

Bản thân là một thông dịch viên, Chu Yến Kinh đã nhìn thấy vô số cảnh đẹp.  Nhưng không gì có thể sánh với cảnh đẹp của non sông tổ quốc.   Cùng với vẻ đẹp mềm mại, thướt tha khi mặc sườn xám của Đan Chi.  Vì đôi mắt đẹp và lời nói sắc bén nên thông dịch viên cao cấp Chu Yến Kinh đã để lại ấn tượng sâu sắc cho mọi người.  Ngày nọ, có một cư dân mạng lên tra Baidu thì phát hiện trong cột “Gia đình” có viết…  “Đã đính hôn.”  Mọi người ai cũng không tin, đồng loạt khiển trách cái người nào đó đã sửa lung tung trên Baidu.   *   Đêm trước ngày tốt nghiệp, Mạnh Đan Chi bỗng nhiên nổi tiếng nhờ đoạn video phỏng vấn về di sản văn hóa phi vật thể trong lĩnh vực thêu dệt. Trên màn hình, một cô gái mặc sườn xám, dáng người xinh đẹp, tỏa sáng làm lay động lòng người.  Bạn học cùng trường tiết lộ rằng cô có một cửa tiệm mở bán sườn xám, cũng đã đính hôn từ lâu rồi.  Chỉ là chưa ai từng gặp qua một nửa kia của cô. Sau một thời gian mọi người đều bắt đầu đoán cô đã trở về tình trạng độc thân.  Khi nghe người khác hỏi đến, Mạnh Đan Chi chỉ mỉm cười nói: “Sẽ nhanh thôi.”  Mãi cho đến một ngày nọ…  Một người nổi tiếng trên mạng đã đến tận cửa tiệm của cô livestream nhưng chỉ nhìn thấy người đàn ông trẻ tuổi đang ngồi sau quầy, đây chính là người thông dịch viên có lời lẽ sắc bén và dáng vẻ vô cùng nghiêm túc trên tin tức.  Lúc này, kênh livestream bùng nổ dữ dội, fan đang xúi người nọ chạy đến hỏi thăm thử.  Chu Yến Kinh thản nhiên thừa nhận: “Đón bà xã tan làm.”  Chỉ nghe giọng nói đang giận dỗi của bà chủ truyền đến từ phòng thử đồ: “Không phải, còn chưa đăng kí kết hôn đâu nha."   * Vài ngày sau, cửa hàng bán sườn xám thông báo nghỉ bán, chỉ để trưng bày.  Lý do: Mừng ngày đăng ký kết hôn.  Không lâu sau đó, trên trang web chính thức cũng đã cập nhật lại thông tin.  Chu Yến Kinh, đã kết hôn.   # Thì ra “nhanh” không phải là hủy hôn mà là đi kết hôn.  # Nhanh nói đi, rốt cuộc là tư liệu trên Baidu của hai người là do ai động tay vào#   ***   Mỹ nữ sườn xám x Thông dịch viên.  Thanh mai trúc mã, kém nhau 5 tuổi.  Ghi chú: Baidu là nơi mọi người có thể tự chỉnh sửa thông tin.  *** Bốn giờ chiều, bầu trời bên ngoài đang dần trở nên xám xịt lại, như muốn mưa to, mấy nữ sinh vừa cười nói đi vào cửa hàng. “Khi nãy mới bước vào, mấy cậu có thấy tên cửa hàng là gì không?” “Là Kinh cái gì, Kinh Diễm?” “… Tên là Kinh Chi.” Những tòa nhà bên ngoài cổng Bắc ở đại học B có kiến trúc vô cùng hiện đại, nhưng ở cổng phía Nam lại khiến cho người ta có cảm giác như đang sống trong thời đại Trung Hoa Dân Quốc, bởi vì nơi đây có không ít Tứ hợp viện [1] còn sót lại. [1] Tứ hợp viện: Xuất hiện từ thời Đông Chu, đến nay đã có khoảng hơn 2000 năm lịch sử. Tứ hợp viện còn được gọi là Tứ hợp phòng, là một hình thức kiến trúc tổ hợp của nhà dân vùng Hoa Bắc Trung Quốc, với bố cục là xây nhà bao quanh một sân vườn theo bốn hướng Đông Tây Nam Bắc, thông thường gồm có nhà chính tọa Bắc hướng Nam, nhà ngang hai hướng Đông - Tây và nhà đối diện với nhà chính, nhà bốn phía bao quanh sân vườn ở giữa, cho nên được gọi là Tứ hợp viện. Cửa hàng sườn xám của Mạnh Đan Chi mở ở hẻm Thanh cổng phía Nam. Từ lúc cô mở cửa hàng sườn xám “Kinh Chi” này, thì địa điểm “tình cờ gặp” của các nam sinh trong trường đã đổi từ lớp học thành ở trong cửa hàng này. Mọi người đều là lần đầu tiên có thể nhìn thấy một người mặc sườn xám đẹp thế này. Điện thoại di động đang đặt trên bàn sáng lên, Mạnh Đan Chi mở ra xem thì thấy thông báo có mưa to, nhắc nhở người dân trong thành phố ra khỏi nhà nhớ mang theo ô. Các nữ sinh nhìn cô một lúc lâu, lại cầm nhãn giá của quần áo lên xem thử, thì thấy giá cả đắt đến mức không tin được, đành phải tay không rời đi. Hứa Hạnh từ phòng thử đồ đi ra, chợt nghe thấy các cô ấy nhỏ giọng đánh giá. “Bà chủ này, tớ nói chứ cửa hàng này của cậu chỉ có một khuyết điểm duy nhất, chính là giá cả cao quá. Nhìn xem cái này tớ mặc thế nào?” “Ánh mắt tớ cậu còn nghi ngờ nữa sao?” Mạnh Đan Chi đang ngồi phía sau quầy, cũng không thèm ngẩng đầu lên. Hứa Hạnh cũng không phát hiện ra, uyển chuyển nói: “Đúng thật, cái này là thích hợp nhất, tớ còn cho là tớ không hợp với sườn xám nữa.” Cô ấy tự mình lấy túi bỏ vào, cảm thấy bộ sườn xám này rất hợp với mình. “Không phải chỉ những người có dáng người đẹp mới có thể mặc.” Mạnh Đan Chi dịu dàng giải thích: “Thời Dân Quốc, có rất nhiều người bình thường đều mặc nó." Hứa Hạnh hỏi: “Tớ không phải là người đầu tiên đến khai trương cửa hàng của cậu chứ?” Mạnh Đan Chi cong môi: “Sai rồi, cậu là người thứ hai.” Hứa Hạnh bỗng ngẩng đầu lên, cô ấy chợt nhìn thấy một khuôn mặt vô cùng xinh đẹp ở trước mặt mình, phải ngạc nhiên hết một lúc lâu, cô ấy mới có thể lấy lại tinh thần được. “Người đầu tiên là ai?” Hứa Hạnh hỏi. Mạnh Đan Chi nhìn màn hình máy tính, hơi hơi nâng cằm. Trên đó là lịch sử cuộc trò chuyện vào mười phút trước, là nhóm trưởng trong nhóm trường đã gửi tin WeChat riêng cho cô, vừa gửi đã gửi cho cô một đóng yêu cầu lớn nhỏ. Yêu cầu làm sao để cô nàng mặc lên có hiệu quả như Mạnh Đan Chi mặc thường ngày. Không có chút khách khí nào, còn có chút ngây thơ vênh mặt, hất hàm sai khiến. Hứa Hạnh cười ra tiếng. Hôm nay, Mạnh Đan Chi mặc một bộ sườn xám thêu hoa màu xanh thẫm, tóc dài tùy ý thả xuống phía sau đầu, khoe đường viền cổ áo duyên dáng. Đường nét khuôn mặt tinh xảo, làn da trắng nõn bóng loáng, có một đôi mắt long lanh tràn ngập khát khao thuần khiết. Cho dù ai gặp cô cũng đều sẽ thấy kinh diễm [2]. [2] Kinh diễm: Đẹp đến mức khiến người ta cảm thấy kinh ngạc. Có một bà chủ đẹp thế này, nên ánh mắt khách hàng cũng trở nên rất cao. Dáng người là trời sinh không có cách nào thay thế, mà bà chủ nhà mình lại không có khả năng đặt điều vô căn cứ, khiến cô từ nhỏ bé trở nên to lớn hơn. Hứa Hạnh chân thành đề nghị: “Nếu không thì cứ làm theo lời các cô ấy nói đi, cứ đổi tên cửa hàng thành Kinh Diễm, ai nói cửa hàng có bà chủ đẹp thế này.” Mạnh Đan Chi nhướng mày: “Khen tớ cũng không có tiền thưởng đâu.” Về phần yêu cầu của vị đàn em không biết tên này, trực tiếp cho hai chữ “Không làm” để từ chối, cũng lười nhắn thêm chữ thứ ba. Lạnh lùng lại rất vô tình. Hứa Hạnh hỏi: “Thế không kiếm tiền sao?” Bởi vì Mạnh Đan Chi mặc sườn xám quanh năm, nên Hứa Hạnh thường xuyên nhìn thấy cô mặc sườn xám dài ngang bắp chân, xẻ tà từ đầu gối, nhưng vẫn có thể dễ dàng hoạt động và luôn xinh đẹp động lòng người như vậy. “Ít đi một đơn hàng cũng không đóng cửa.” Mạnh Đang Chi cảm thấy cũng chẳng có gì cả. Hứa Hạnh trầm mặc hết hai giây, “Đúng thật.” Một bộ hay hai bộ, khác nhau không nhiều. Quả nhiên, bà chủ vẫn là bà chủ, người làm công vẫn mãi là người làm công. Đây xem như là niềm vui của nhà tư bản sao! - - Năm giờ chiều, mưa vẫn không ngừng, trời thì ngày càng âm u. Mạnh Đan Chi và Hứa Hạnh mới ăn xong, thì nhận được điện thoại của lớp trưởng: “Chi Chi, mọi người đang ở trường học à? Mười phút nữa đến khoa đi.” “Khéo thế, không có ở đó.” Cô mở to mắt nói dối. Lớp trưởng: “Mười phút trước cậu mới vừa nói trong nhóm cậu đang ở cửa hàng.” Mạnh Đan Chi khẽ hừ một tiếng: “Trong cửa hàng là đang ở trong trường học sao?” Bỗng nhiên lớp trưởng thấy cô nói cũng đúng: “Mặc kệ có thế nào nhưng chủ nhiệm yêu cầu gọi các cậu đến đấy, Hứa Hạnh và cậu đang ở cùng nhau à, nói cậu ấy cũng đến đây luôn đi.” Nghe cách xưng hô của cậu ta khiến Mạnh Đan Chi cảm thấy buồn cười: “Được rồi.” Lúc này, Hứa Hạnh vẫn còn đang ngồi xem tin tức trên nhóm lớp, nhận được thông báo của mấy ủy viên khác trong lớp, ló đầu ra chửi. “Đã sắp tốt nghiệp rồi còn sai khiến chúng ta nữa.” “Cũng không phải là thừa dịp chưa tốt nghiệp, nên muốn ép khô chúng ta luôn chứ.” Lớp trưởng thấy bọn họ oán hận ngày càng nhiều thì uyển chuyển nói: “Thật ra có vài chỗ cần phải sửa đổi, nên cần xác nhận lại lần nữa.” Cậu ta cũng chưa nói cụ thể là gì. Lễ hội văn hóa và ngôn ngữ diễn ra hằng năm ở trường là do khoa ngoại ngữ tổ chức, dành cho toàn trường, bao gồm các loại phiên dịch, lồng tiếng và nhiều hoạt động khác. Mạnh Đan Chi kết thúc cuộc gọi, nhìn thấy mấy đàn em đang nhìn lén vào cửa hàng của cô. Mấy đàn em có cảm giác ánh mắt của đàn chị Mạnh nhìn mình có chút không thích hợp, hình như trước từng nhìn thấy trước đây bao giờ, chẳng lẽ bản thân mình có hy vọng à? Sau đó lại chợt nghe cô nói: “Hứa Hạnh, đóng cửa.” “…” Sau khi, nhóm đàn em hồn bay phách lạc rời đi, cuối cùng Hứa Hạnh không nhịn được cũng cười ra tiếng. Cửa hàng sườn xám của các cô thường xuyên có nam sinh đến đây đi dạo mỗi ngày, không bằng ngày nào đó dựng hẳn trước cửa một tấm bảng ghi là nam sinh dừng bước. Hứa Hạnh tò mò: “Đối với mấy em trai tiểu thịt tươi [3] này, thật sự không hứng thú sao?” [3] Tiểu thịt tươi: Là từ dùng để chỉ các nam thần, còn trẻ và đang rất hot trong giới trẻ Trung Quốc cũng như quốc tế. Những nhân vật không có đủ nhan sắc sẽ không được gọi là tiểu thịt tươi. “Bỏ qua cỏ non, không đáng làm mẹ.” Mạnh Đan Chi cười tủm tỉm. Hứa Hạnh cười ra tiếng: “Sinh ra con lớn thế là được rồi.” Các cô cũng đã năm tư rồi, sắp tốt nghiệp rồi, chỉ c4n sau khi qua bài bảo vệ luận văn này là có thể lấy chứng chỉ tốt nghiệp về nhà rồi. “Khó trách sao mấy anh chàng đẹp trai ở trường không thể lọt vào mắt xanh của cậu.” Trên đường về, Hứa Hạnh nhân cơ hội tìm hiểu: “Cậu có thể chấp nhận người lớn hơn mấy tuổi?” “Năm tuổi.” Mạnh Đan Chi đưa ra câu trả lời quá nhanh, như sớm tự hỏi câu này vô số lần trong lòng, chưa từng do dự. Hứa Hạnh: “Con số chính xác như thế sao?” Mạnh Đan Chi nghiêng đầu: “Nếu không thì?” Hứa Hạnh lắc đầu: “Tớ chỉ nghe thoáng qua mà có cảm giác như trong lòng cậu đã có người trong lòng rồi, nói thẳng tên ra đi.” Tuy không muốn thừa nhận, nhưng quả thật cô ấy nói đúng chân tướng rồi. - -- Văn phòng khoa ngoại ngữ chủ yếu đều ở lầu ba. Mấy ủy viên trong lớp đều đang đứng ngoài hành lang, cách một cánh cửa nhưng vẫn có thể nghe thấy rõ ràng giọng nói của chủ nhiệm bên trong, chỉ là không nghe rõ đang mắng cái gì. “Mạnh Đan Chi đến đây.” Nhìn thấy hai người Hứa Hạnh và Mạnh Đan Chi, bọn họ nhịn không được lại nhìn thêm mấy lần. Nhìn bốn năm rồi nhưng bọn họ vẫn bị hấp dẫn như cũ. Chỉ cần cô đứng một chỗ như thế thôi, sẽ bất giác thu hút được ánh nhìn của mọi người, không chỉ có lý do vì sườn xám, còn có bởi vì vẻ đẹp quá mức tỏa sáng của cô. “Đang giáo huấn ở bên trong đấy.” Lớp trưởng nhắc nhở. “Trịnh Tâm Nhiễm có vấn đề gì à?” Mạnh Đan Chi rất có hứng thú. Mọi người đều gật đầu, cũng nhau gõ cửa đi vào, bầu không khí trong văn phòng vô cùng kỳ lạ. Chủ nhiệm vẫn đứng ở đó mắt liếc nhìn các cô, miệng liến thoắng không ngừng nước bọt cũng theo đó bay tứ tung, mấy ủy viên trong lớp đều đang rụt cổ như chim cút, im lặng không dám lên tiếng. Trịnh Tâm Nhiễm đứng ở phía trước. Mắt thấy Mạnh Đan Chi tiến vào, trong lòng cô ta có chút khó chịu, xảy ra loại chuyện này lại còn gặp cô, về sau không biết sẽ cười nhạo cô ta thế nào! Chủ nhiệm ngừng trách cứ lại: “Các người sửa lại các tiết mục lần nữa, đừng làm những chuyện không cần thiết, nếu lại có vấn đề gì thì đổi người phụ trách đi.” Những lời này khiến khoé mắt Trịnh Tâm Nhiễm ửng đỏ. Người vừa đi, trong văn phòng lại im lặng, không đến một phút, đã có người chuyến hướng sang nhìn Mạnh Đan Chi, “Chi Chi, gần đây cửa hàng cậu làm ăn thế nào?” Hứa Hạnh nói: “Vừa này còn có người mới đặt đơn đấy.” Mạnh Đan Chi: “…” Những người khác đều tò mò nhìn sang: “Lúc trước, tớ còn nói sẽ sang trợ giúp một chút, chỉ là chi phí không…” Mạnh Đan Chi lắc đầu: “Không sao cả.” Cô đã học thêu với bà ngoại từ rất lâu, mở cửa hàng để thêu này nọ thôi, bọn họ cũng không phải nhóm khách hàng của cô hướng đến, cho nên mới không tuyên truyền khắp nơi trường học. “Chủ nhiệm gọi mấy người đến không phải để nói chuyện phiếm.” Trịnh Tâm Nhiễm nghe bọn họ nói không dừng, lạnh giọng đánh gãy. Lớp trưởng lớp bên cạnh cũng không cho cô ta mặt mũi. “Có một số người không phải kim cương, cũng đừng làm đổ sứ. Nếu cô không cản trở, chúng tôi còn có thể bị gọi đến sao?” Bọn họ bị lôi đến “tăng ca”, thật sự rất khó chịu: “Chủ nhiệm yêu cầu cô sửa lại trình tự, bây giờ có thể chia sẻ các trình tự ra ngoài rồi chứ?” Lúc trước, cô ta muốn ôm đồm nhiều thứ, chiếm giữ mọi việc, rất nhiều chuyện không nói cho người khác biết, chỉ có vài người thân cận bên cạnh cô ta mới biết được. Bây giờ muốn không công khai cũng không được. Trịnh Tâm Nhiễm giận đến phát run: “Cậu…” Hứa Hạnh cùng ủy viên lớp cấp ba nói hồi lâu, mới phụ họa thêm: “Đúng thế, rõ ràng là lỗi của bản thân mình, lại làm hại người vô tội như chúng ta phải chịu tội cùng.” Cô ấy vừa nói xong, thì thù hận lại lập tức kéo đến. Trịnh Tâm Nhiễm trực tiếp trừng hai mắt nhìn cô. Mạnh Đan Chi cười trừ: “Bạn học Trịnh, đừng trừng tôi.” Vốn dĩ còn đang tức giận, nhưng Trịnh Tâm Nhiễm bỗng nhiên nghĩ đến gì đấy, nhìn thấy dáng vẻ của cô có phải là không biết hay không? Cô ta nhìn chằm chằm như thế làm cho Mạnh Đan Chi nổi hết da gà. - -- Mưa to gió lớn đột nhiên đến cũng đột nhiên đi. Chờ khi bọn họ từ phòng học đi ra, thì bên ngoài cũng đã hết mưa rồi. Trịnh Tâm Nhiễm đã rời đi, cuối cùng mấy ủy viên trong lớp cũng có thể chửi rủa rồi. “Hôm nay, cậu ta bị mắng quả thật là tự làm tự chịu.” “Trên bảng tiết mục, có một số phần phải mời đến cựu sinh viên, lúc đầu cô ta muốn mời đàn anh Chu đến đấy! Đây không phải là mơ mộng hảo huyền sao?” Vốn dĩ Mạnh Đan Chi đang buồn chán đứng đó, nghe thế thì mắt lặp tức nâng lên. “Chu Yến Kinh?” Sinh viên họ Chu trong trường bọn họ thì nhiều vô số, nhưng khi nhắc đến ba chữ đàn anh Chu, ai ai cũng biết đang nói đến Chu Yến Kinh. Hứa Hạnh nhìn thấy đi đến: “Cô ta không biết nghe được thông tin giả từ đâu, mà lại nói đàn anh Chu tháng này về nước, nên tự ý ra quyết định như thế.” “Nhưng đến giờ vẫn chưa có kết quả, nên chủ nhiệm nổi trận lôi đình thế đấy.” “Nói không chừng là thật đấy.” Mạnh Đan Chi nói. Hứa Hạnh chần chờ đứng dậy: “Không có khả năng đâu, hai tháng trước trong tin tức quốc tế vẫn còn thấy anh ấy xuất hiện mà, sao lại có thể nhanh như thế.” Mạnh Đan Chi kinh ngạc: “Cậu còn xem tin tức quốc tế à?” Hứa Hạnh cảm thấy bản thân đang bị nghi ngờ. Lúc trước, cô ấy điền nguyện vọng ở đại học B là do ánh sáng từ Chu Yến Kinh truyền đến, kết quả sau khi nhập học mới biết được anh đã tốt nghiệp rồi, mình lại nghe mấy tin tức tuyên truyền giả. “Cậu không thấy sao? Khoa ngoại ngữ của chúng ta đều lan truyền đến điên lên rồi đấy.” Hứa Hạnh không cho phép có người nào chưa xem qua tin tức cả, lúc này mới kéo một bình luận trong một vạn bình luận trên Weibo ra, chia sẻ WeChat cho cô. Phía ngoài là nơi diễn ra một hội nghị quốc tế. Chắc đây không phải là một buổi chụp hình chính thức, mà chỉ là truyền thông được mời đến chụp được vì tấm ảnh này rất sắc nét, toàn bộ những người có mặt ở đấy bao gồm khán giả, không sót một ai cả. Trong video tham gia hội nghị đều là các chính khách [4] của các quốc gia, mà Chu Yến Kinh là phiên dịch viên, ngồi ở một bên. [4] Chính khách: (nhà chính trị, người cai trị, chính trị gia) là một người tham gia trong việc gây ảnh hưởng tới chính sách công và ra quyết định. Trong đó bao gồm những người giữ những vị trí ra quyết định trong chính phủ và những người tìm kiếm những vị trí đó, dù theo phương thức bầu cử, bổ nhiệm, đảo chính, gian lận bầu cử, quyền thừa kế hay các phương thức khác. Tuy rằng có như thế nhưng truyền thông vẫn vô tình hay cố ý mà chụp trúng anh. Không chỉ có gương mắt hoàn hảo, còn bởi vì anh là một phiên dịch viên tài giỏi chưa bao giờ xuất hiện lỗi, cùng với giọng nói du dương, trầm bổng. Thời gian trong video dài hơn một phút. Mạnh Đan Chi kéo tới phần bình luận, quan trọng nhất là độ nổi tiếng thể hiện qua tiếng hét chói tai của các chú gà--- [Đối với vị phiên dịch viên này hoàn toàn không có sức chống cự nha a a!!] Ánh mắt cô lại nhìn đến video thứ hai, màn hình là một người đàn ông mặc âu phục, đường nét khuôn mặt thì sắc bén, đường góc cằm sắc nét. Hứa Hạnh cảm khái nói: “Tớ với đàn ông cấm dục không có sức chống cự nha.” Mạnh Đan Chi: “Nhỡ đâu không phải.” Hứa Hạnh: “Nhìn video này còn chưa rõ ràng sao?” Mạnh Đan Chi: “Mặc người dạ thú thì cũng thế.” Hứa Hạnh: “…” Tại sao cô ấy lại cảm thấy người này rất có ý kiến với dáng vẻ của đàn anh Chu nhỉ. Mạnh Đan Chi phát hiện tầm mắt của cô ấy, giọng nói rõ ràng: “Ừm, chỉ với khuôn mặt ấy của Chu Yến Kinh thì vẫn không tệ nha.” “Cũng không tệ?” Hứa Hạnh trừng lớn mắt: “Mấy bạn học trong trường chúng ta ngày nào còn có Chu Yến Kinh, sẽ không có người nào dám xưng vương là nam thần.” Nghe cô ấy nói như thế, Mạnh Đan Chi trừng mắt nhìn. Hứa Hạnh: “Nếu thật sự Trịnh Tâm Nhiễm có bản lĩnh như thế, mời được đàn anh Chu đến, tớ sẽ ngay lập tức chẳng so đo hiềm khích lúc trước nữa, thổi rắm cầu vồng [5] cho cô ta ba ngày.” [5] Thả rắm cầu vồng: Mấy lời nịnh nọt, thảo mai. Mạnh Đan Chi: “…” Có thể nhưng không cần thiết. - -- Hứa Hạnh về đến ký túc xá thì vào tắm rửa một chút, Mạnh Đan Chi cũng vừa mới về đến căn hộ của mình Trong một học kỳ thì có nửa thời gian cô đều sống bên ngoài, tuy rằng không phải cô không thể chịu được khó khăn, nhưng nếu được lựa chọn sống tmột mình trong một ngôi nhà lớn, thì cô sẽ không do dự chọn vế sau. Mặc dù ở ngoài nhất cử nhất động đều rất nề nếp, cũng không khác người là bao, nhưng về tới nhà cô cũng sẽ làm tất cả những thứ mà các cô gái bình thường khác đều làm. Ví dụ như, một bên đá giày, một bên cởi nội y. Nhưng mà bởi vì mặc sườn xám, thậm chí Mạnh Đan Chi còn không thể với tay lên để mở đèn, vì vậy cô đã khéo léo mở chiếc nút thắt sườn xám. Một đường từ đầu đến cuối. Cạnh cửa có nhiều hơn một đôi giày của đàn ông, nhưng cô không nhìn thấy. Mạnh Đan Chi cởi nút được một nữa, mới vừa đẩy cửa phòng ngủ ra thì Hứa Hạnh gọi đến: “Tớ có chuyện muốn nói!” “Nói đi.” Một tay cô cầm điện thoại, một tay mở cửa một đường đến bên giường, xốc chăn lên nằm úp sấp xuống thoải mái được một lát. Nhưng so với tưởng tượng sẽ rơi vào một chiếc giường lớn mềm mại thì hoàn toàn khác. Cô lại ngã vào một lòng ngực cứng rắn, thiếu chút đã ngã xuống giường, nhưng thời điểm mấu chốt thế lại có một bàn tay to đỡ lấy eo cô nên cô mới không rơi xuống sàn nhà Mạnh Đan Chi còn chưa phản ứng lại được, tay phải đã theo thói quen mà sờ sờ, không biết đã sờ trúng cái gì mà tay lại bị nắm lấy. “Tuy rằng đàn anh Chu là nam thần của tớ, nhưng lời thật vẫn phải nói, nếu bà chủ cậu đến trường sớm vài năm, không chừng anh ấy có thể quỳ dưới váy của cậu đấy.” Đi đôi với tiếng điện thoại kết thúc, thì đèn cũng được mở sáng. Trước mắt Mạnh Đan Chi sáng lên, lại nhìn thấy một khuôn mặt đẹp trai vô cùng quen thuộc. Không lâu trước đó, cô vừa mới thấy người đàn ông này trên video tin tức, hay là người quỳ dưới váy cô trong miệng Hứa Hạnh – Chu Yến Kinh. … Bây giờ đang nằm dưới người cô. Quần áo sạch sẽ gọn gàng ban đầu đã có nếp nhăn do cô nằm đè lên, khiến vạt áo lộn xộn. Trong suy nghĩ của Mạnh Đan Chi lại nghĩ “bản thân vừa rồi có phải mới sờ Chu Yến Kinh.” Nhưng lại rất nhanh nghĩ đến “Cuối cùng là cô sờ trúng cái gì sao”. “Đứng lên.” Chu Yến Kinh buông tay cô ra. Mạnh Đan Chi tỏ vẻ bình tĩnh ngồi dậy khỏi người anh. Bỗng nhiên ánh mắt của Chu Yến Kinh dừng một chút. Lúc nãy sau khi cô về nhà đã cởi hết ba nút áo rồi, lúc này vạt áo phía trước đang rũ xuống… có chút lạnh. Không khí xung quanh lâm vào trạng thái yên lặng đáng sợ. Mạnh Đan Chi lại nằm úp sắp về trên ngực anh. “Tắt đèn!” Mời các bạn mượn đọc sách Chiều Theo Sở Thích Của Em của tác giả Khương Chi Ngư.

Nguồn: dtv-ebook.com

Xem

Kim Ốc Hận - Liễu Ký Giang
Tên ebook: Kim ốc hận (full prc, pdf, epub) Tác giả: Liễu Ký Giang   Thể loại: Cổ trang, Ngôn tình, Tình cảm, Văn học phương Đông   Dịch giả: Long Chiến   Kích thước: 16 x 24 cm   Ngày xuất bản: 30-06-2013   Giá bìa: 129.000 ₫   Công ty phát hành: AMAK   Nhà xuất bản: NXB Văn Học   Nguồn sách: Chào Buổi Sáng   Chụp pic: kararoxbe   Type:  Tập 1: silverysnow, Heidi, Xiaolan, trangilysea, xiao_long, nibom18, 6arie_2106   Tập 2: hoath, beebarbie9x, blueme, kararoxbee, Mac Senh:, Spring Bunny, 5xiao_long   Beta: Vu Dinh   Tạo prc: Dâu Lê   Nguồn ebook: luv-ebook.com   Ebook: http://www.dtv-ebook.com Giới thiệu Sách sử chép rằng Trung Hoa thời nhà Hán có một vị hoàng đế anh minh, chí lớn tên là Lưu Triệt, hiệu Vũ Đế. Ông lãnh đạo những nhân vật kiệt xuất như Vệ Thanh, Hoắc Khứ Bệnh, Tang Hoằng Dương chinh đông dẹp bắc mở rộng biên giới lãnh thổ, đặt buôn bán giao thương với Ấn Độ, Trung Á, La Mã... xây dựng nên một thời thịnh trị đỉnh cao của triều Hán. Nhưng Vũ Đế cũng tàn nhẫn đến mức vô tình. Chuyện xưa kể rằng khi còn nhỏ, Lưu Triệt từng hứa với thanh mai trúc mã Trần A Kiều của mình, nếu sau này cưới được nàng thì sẽ xây một tòa Kim ốc cho nàng ở. Rồi hai người thành chồng vợ, rồi Lưu Triệt vì ngôi báu và tham vọng quyền lực mà lãng quên lời hứa năm xưa, phế Trần A Kiều, đẩy nàng ra sống một mình ở lãnh cung Trường Môn, sủng ái Vệ Tử Phu và nâng đỡ Vệ gia làm đối trọng với Trần gia. Vũ Đế có hạnh phúc hay không? Trong Sử ký của Tư Mã Thiên không còn dòng nào đề cập đến đời tư của Lưu Triệt vì cả Bản kỷ về Vũ Đế đã bị chính tay vị hoàng đế này xé bỏ khi đọc những ghi chép trung thực của nhà chép sử về mình, chỉ biết rằng người dân Trung Hoa đời sau đã dùng điển tích “Kim ốc tàng kiều” để chỉ về một nhân duyên không trọn vẹn, và lời hứa lầu vàng trở thành một mối hận tình khôn nguôi... Và Liễu Ký Giang đã khai thác điển tích còn nhiều bí ẩn này trong Kim ốc hận, một câu chuyện xoay quanh mối tình tay ba giữa Hán Vũ Đế Lưu Triệt, Trần A Kiều và Vệ Tử Phu trong hành trình bảo vệ, vun đắp cho tình yêu đích thực của mình. Liễu Ký Giang đã dùng bút pháp của người viết  dã sử nhưng với lời văn mượt mà chau chuốt như những vần thơ để kể lại câu chuyện ba người trong bối cảnh cung đình đầy mưu mô và dối trá, nơi “ngươi cười với ta, ta cười với ngươi nhưng sau lưng là những thủ đoạn mà ngươi sống thì ta phải chết”. Đọc Kim ốc hận, người dịch cứ mãi ám ảnh bởi những đoạn độc thoại của các nhân vật. Đó là những hồi ức đẹp đẽ mà đau đớn, là sự tự vấn, tự dằn vặt về quá khứ hay tương lai. Kim ốc hận chẳng phải là nỗi hận giày vò người thiếu phụ nơi lãnh cung quạnh quẽ mà là tiếng thở dài của cuộc đời về nhân tình thế thái. Những nhân vật trong Kim ốc hận, dù là Lưu Triệt, Trần A Kiều hay Vệ Tử Phu, đều quyết liệt với lựa chọn của mình trên con đường đi tìm hạnh phúc. Khi gấp lại cuốn sách này, có khi nào ta nhìn lại đời mình và tự vấn? Để thấy lòng mình bao dung hơn, biết thứ tha cho mình và cho người. Vì cuộc đời này thật dài, mà cũng thật ngắn ngủi, chúng ta hãy sống thật với lòng mình, hãy nắm tay người yêu thương đi suốt cuộc đời, có như thế chúng ta mới tìm thấy bình yên và hạnh phúc. Vì trong giấc mộng ba sinh, hết thảy đều chỉ là hư ảo, chỉ còn lại chân tình. Trời xanh vốn công bằng, mọi tấm chân tình đều được đền đáp. Câu chuyện khởi đầu khi Hàn Nhạn Thanh, một thiếu nữ của thời hiện đại, xuyên qua không - thời gian để trở về thành Trần A Kiều của 2000 năm trước trong bối cảnh vừa bị phế truất, đày tới lãnh cung Trường Môn, bị Vệ Tử Phu hợp lực với Lưu Lăng truy sát, một đóa phù dung đã thành ngọn cỏ đoạn trường trong cơn kinh biến. Nàng mang theo tính cách dám yêu dám hận của người thiếu nữ hiện đại lại vừa tiếp nhận tư tưởng tận hiến, “nhất nhật vi phu” của A Kiều thời cổ đại. Nàng muốn sống cuộc đời bình dị ẩn cư nơi thôn dã, được sao trà, may áo cho người thân, nhưng thân phận của người nàng nhập vào lại không cho phép. Từ đó, nàng bước vào cuộc hành trình của mình, cuộc hành tìm lại niềm tin về một tình yêu đích thực. Nàng mãi vẫn khắc ghi hình ảnh thuở ban đầu khi Lưu Triệt còn là cậu bé trốn khóc sau hòn giả sơn bị nàng bắt gặp. Nàng vẫn luôn coi Lưu Triệt là phu quân của mình nhưng y đã ngự trên ngôi cao, là một bậc quân vương quyền biến, tràn đầy hùng tâm tráng chí khiến nàng tuy độc chiếm ân sủng nhưng trong lòng vẫn luôn đau đáu nỗi xót xa. Xót xa về sự tận hiến không được đền đáp, về niềm tin đã rạn vỡ. Đến lúc Lưu Triệt sắp ra đi, nàng vẫn muốn hỏi y về điều đó, “Nàng nghĩ, nàng không có tư cách để hoài nghi nhưng vẫn muốn hỏi một câu rằng, y có từng hối hận về chuyện năm xưa? Khi y nhướng mày, nhìn nàng sâu thẳm, ‘Trẫm không hối hận’, thì nàng mới phát hiện, mình vừa vô tình, buột miệng hỏi thành lời.” (Kim ốc hận) Lưu Triệt đã trở thành một vị đế vương thật sự, thực hiện được giấc mơ quyền lực của mình. Khi tưởng chừng đã nắm trong tay mọi thứ, y gặp lại Trần A Kiều sau nhiều năm lưu lạc. Lúc này, Trần A Kiều đã như con chim phải tên thấy cành cong cũng sợ, nàng lẩn tránh, nàng sợ hãi và hơn hết là nàng không còn tin vào tình cảm của y. “Thời gian như nước nhẹ trôi qua cầu, có thể làm dịu đi nỗi đau nhưng làm sao bắt được một con tim từng bị tổn thương không đề phòng người ngày đó đã từng phụ bạc?”  Y không thể nhìn thấu, không thể khuất phục nàng. Và Lưu Triệt bắt đầu lần tranh đấu lớn nhất đời mình. Y tranh đấu với những tham vọng đế vương, những phồn hoa hư ảo của đời người đã phủ bóng quá sâu lên chân tình, làm khuất lấp những rung động ban sơ. Có những lúc tưởng chừng như y đã chạm được vào trái tim của A Kiều nhưng rồi lại vuột xa để rồi cứ thế lầm lũi tìm lại bản ngã của mình. Trong suốt hành trình này, quyền uy đế vương cũng chẳng có ý nghĩa gì cả mà chỉ có trái tim. Đời nói y vô tình nhưng chính y dần dần cũng chẳng rõ mình vô tình hay đa tình khi A Kiều đã trở thành chính trái tim y. Đến trước khi mất, y vẫn nói chưa từng hối hận chuyện năm xưa vì nhờ đó mà y đã biết được ý nghĩa thực sự của tình yêu, như điện Chiêu Dương mà y xây nên. Chiêu Dương! Chiêu Dương! Đón vầng dương trở lại sưởi ấm cho những tháng ngày lạnh giá. Còn Vệ Tử Phu, nàng cũng có hành trình của riêng mình. Xuất thân thấp kém, nàng ban đầu chỉ mơ ước có một cuộc sống đầy đủ, người thân được bình an, nhưng rồi nàng đã trở thành bậc mẫu nghi thiên hạ, truyền kỳ trong chốn nhân gian. Nàng bao lần nhủ thầm mình không được yêu y nhưng lại không cưỡng nổi tiếng gọi của trái tim mình. Nàng tranh đấu, nàng quyết liệt bảo vệ tình yêu của mình kể cả bằng biện pháp cực đoan nhất để rồi vẫn phải chịu thất bại bởi nàng là người đến sau. Nhưng tử sinh có nghĩa gì đâu khi con tim đã trao trọn cho người, và nàng chỉ an tâm uống chén canh Mạnh Bà để quên đi hết thảy những ân oán tình cừu sau khi được gặp lại quân vương của mình dưới suối vàng và biết y đang hạnh phúc.   “Gió Bắc gieo giá lạnh   Miên man kể nỗi sầu   Chung sống đến đầu bạc   Tử sinh đáng gì đâu.”   (Nỗi nhớ không tên - Kinh Thi)   Duyên... Vào khoảnh khắc đó, y hờ hững xoay người bỏ đi, mặc câu thề nguyền thời ấu thơ sẽ xây lầu vàng cho nàng dần trở nên hoang lạnh rồi tan tành đổ vỡ. Vào ngày hôm đó, định mệnh xô đẩy nàng tình cờ gặp lại người thầy – người bạn tốt ngày trước, để trong lòng lại ngân lên niềm hy vọng mới. Vào tháng đó, y ngắm nhìn khuôn mặt bầu bĩnh đáng yêu của nàng, để chợt nhận ra có cố gắng bao nhiêu cũng là vô vọng, nhưng khi nàng ngẩng đầu nhìn lên thì y lại thật lòng tin vào nụ cười trong sáng ấy. Vào năm đó, nàng vẫn lẩn quẩn trong chốn hồng trần, muốn né tránh nhưng cuối cùng vẫn không thoát khỏi số phận vốn thuộc về mình, vĩnh viễn không thể quay về như thuở ban đầu. Cuộc đời này của chúng ta... Khi tóc đã bạc, hãy nhắm mắt lại hồi tưởng về cuộc đời, tất cả buồn, vui, tan, hợp sẽ hiện lên rõ ràng như mới ngày hôm qua, sẽ thấy hằng hà sa số nhân duyên mà chúng ta đã bỏ lỡ chỉ bởi vì như con chim một lần bị bắn tên nên mãi sợ cành cong. Tác giả Liễu Ký Giang: Giới tính: Nữ Hiện sống tại thành phố Thành Đô – tỉnh Tứ Xuyên. Sau khi tốt nghiệp chuyên ngành kỹ thuật thì bắt đầu công việc viết văn đăng trên mạng Qidlan. Chòm sao bản mệnh của tác giả là sư tử nên tính cách dịu dàng và thích những nơi yên tĩnh. Sinh ra ở vùng đất có Hoàn Sơn (một trong những ngọn núi nổi tiếng ở tỉnh An Huy), học ở Ba Sơn (dãy núi chạy qua các tỉnh Thiểm Tây, Cam Túc, Tứ Xuyên), đều là những vùng non thanh thủy tú nên dù sống trong đô thị hiện đại, cô vẫn luôn hướng tới cảnh tươi đẹp phồn hoa cổ điển. Tốt nghiệp ngành kỹ thuật chính quy nhưng lại bước chân vào lĩnh vực sáng tác văn học. Tính cách luôn tin vào con người và yêu cuộc sống. Sở thích lớn nhất là đọc sách, vì cảm thấy không thỏa mãn với những câu chuyện của người khác nên tự mình sáng tác. Cuộc sống của cô không có gì đặc biệt, nhưng khi đặt bút thì tình ý lại dạt dào, lời văn như tiếng nhạc. Các tác phẩm Liễu Ký Giang đã xuất bản tại Trung Quốc: - Đại Hán yên hoa - Mạch hương - Kim ốc hận Mời các bạn đón đọc  Kim Ốc Hận của  tác giả Liễu Ký Giang.
eBook Ai Nói Tôi Không Kết Hôn - Thương Tố Hoa Full prc, pdf, epub [Ngôn Tình]
Ai Nói Tôi Không Kết Hôn         Thông Tin     Tác phẩm : Ai Nói Tôi Không Kết Hôn Tác giả : Thương Tố Hoa Thể loại : Ngôn Tình, Sủng, HE, Văn Học Phương Đông Editor : ngotau11 + Su Boice Edit ebook : glinh Nguồn : diendanlequydon.com Đăng : dtv-ebook.com     Giới Thiệu:   Tả Tư Ninh đang rất rối rắm, khi không lại muốn kết hôn, đến khi có thể kết hôn thì cô lại bắt đầu do dự. Đối phương còn đưa ra các điều kiện rất tốt, nhưng những điều kiện này đều là bom đạn chôn dưới một bãi mìn. Không cưỡng lại được cám dỗ, khi cô nói ra ba chữ kia, bãi mìn liền bắt đầu rục rịch…
Cặp Kè Với Tổng Giám Đốc
Cặp Kè Với Tổng Giám Đốc             Thông Tin     Tác phẩm : Cặp Kè Với Tổng Giám Đốc Tác giả : Điển Điển Thể loại : Ngôn Tình, Lãng Mạn, HE, Văn Học Phương Đông Editor : Caoviyen_73 Edit ebook : Hoàng Phủ Vũ Nguyệt Convert + Beta: ngocquynh520 Nguồn : diendanlequydon.com Đăng : dtv-ebook.com     Giới Thiệu:   Cô thề,  Chuyện tổng giám đốc tập đoàn Khải Đạt bị thương do tai nạn xe cộ,  Thật sự không phải do cô cố ý tạo thành nhé!  Chủ ý ban đầu của cô chỉ là muốn hù dọa người đàn ông bá đạo đó một chút mà thôi.  Cảnh cáo hắn đừng có vọng tưởng thôn tính công ty do cha cô khổ cực sáng lập.  Ai biết sự tình lại đột nhiên xảy ra chuyện không may như thế!  Cái gì?  Cô hiểu lầm hắn.  Căn bản hắn không có ý định thôn tính bất kỳ công ty nào?  Lần này thật là mất hồn rồi!  Tất cả tổn thất do tai nạn xe cộ lần này tạo thành,  Cô sợ rằng phải bán mình đi mới bồi thường nổi. . . . . .  Mở đầu  Két---------  Tiếng phanh xe kéo dài, trộn lẫn với mùi cao su bị đốt cháy do bánh xe ma sát quá mạnh xuống mặt đường gây ra quẩn quanh ở giữa ngã tư đường phố vào ban đêm, tiếp đó, một tiếng va chạm lớn vang lên, rồi quang cảnh xung quanh khôi phục lại sự yên tĩnh ban đầu.  "A lô, có tai nạn xe cộ xảy ra ở đây. . . . . ."  Một cô gái có mái tóc dài nhanh nhẹn cầm điện thoại di động gọi công an khai báo tai nạn, sau đó ngắt điện thoại, xoay người, quay đi mà không hề nhìn lại.
eBook Thứ Đế - Kim Cát Full prc, pdf, epub [Ngôn Tình]
THỨ ĐẾ       Thông Tin     Tác phẩm : Thứ Đế - 庶帝 Tác giả : Kim Cát Thể loại : Ngôn Tình, Cổ Đại, Ngược, Lãng Mạn, HE, Văn Học Phương Đông Editor : ThuyDuong18 Edit ebook : glinh Convert + Beta: ngocquynh520 Nguồn : diendanlequydon.com Đăng : dtv-ebook.com     Giới Thiệu:   Viêm Đế Thành, một tòa hùng vĩ tráng lệ cung điện  Lệ thuộc cho cao nhất vương giả ── nàng anh minh lại lãnh huyết phụ thân Nhiều năm qua, nàng luôn luôn tại này toà vĩ đại vương thành tường cao nội  Tịch mịch, khát cầu, kỳ vọng nhất đổ tường cao ở ngoài thế giới  Nhưng là làm nàng rốt cục cổ chừng dũng khí bước ra đi  Nhưng cũng từ nay bước lên tràn ngập hận ý cùng dã tâm đoạt đích đường ── Đêm hôm đó, huyên náo mê huyễn lễ mừng trung  Tên kia đến từ miền nam vương tử, không thấy dung cho phụ huynh hạt nhân  Cùng nàng, một cái không có danh vị lại chịu đủ vắng vẻ con thứ đại công chúa  Cùng nhất đoạn ngắn hạnh phúc thời gian, chia sẻ lẫn nhau nhỏ bé mộng đẹp  Nội liễm ôn nhu hắn, trở thành nàng lạnh như băng sinh mệnh duy nhất an ủi...... Nàng chưa bao giờ muốn được đến hắn, chính là dè dặt cẩn trọng mà trân quý nhớ lại  Nhưng vì sao ông trời lại không nên ép nàng hận, ép nàng thưởng?! Của nàng ý trung nhân, sắp bị chỉ vì hoàng triều đích công chúa trượng phu  Mà nàng, lại chỉ có thể lựa chọn làm một viên hòa thân quân cờ hoặc là xuất gia vì ni! Đã ai đều đối nàng không công bằng, kia nàng cũng chỉ có chính mình đến đoạt ── Đến đoạt nàng hết thảy mong muốn! Kia thuộc loại ngôi vị hoàng đế người thừa kế hết thảy! Truyện này nữ chủ tâm lý có phần vặn vẹo, có lẽ tác giả lấy hình tượng nữ phụ âm u đôn lên làm nữ chính truyện này. Văn bà này ko hợp vietphrase của mình, nên thành quả làm ra không được vừa ý như các truyện khác. Đọc cũng có cái thú rất riêng. Một nữ nhân có tâm lí bóng ma này chỉ may mắn khi gặp được một nam nhân bao dung cho hết thảy, nếu không, kết cuộc của nàng cũng sẽ chìm vào địa ngục như số phận bao nữ phụ biến thái khác mà thôi.