Liên hệ: 0912 699 269  Đăng nhập  Đăng ký

Gả Cho Ma Ốm Ca Ca Của Nam Chính

Văn án Vu Hàn Châu xuyên vào một quyển sủng thê, trở thành nữ phụ vừa điên khùng vừa độc ác, trù tính nam chính không thành mà lại gả cho nam phụ ma ốm ca ca, chỉ chờ ma ốm vừa chết thì sẽ “Bạch đầu giai lão” cùng với nam chính. Ngày đầu tiên xuyên không, ngay trong đêm động phòng hoa chúc, ma ốm nghiêm khắc cảnh cáo nàng: “Nàng biết an phận thì ta sẽ không làm khó nàng.” “Ồ, được thôi.” Vu Hàn Châu nói. Nàng có cẩm y hoa phục, có mỹ thực trân tu, có rất nhiều đầy tớ hầu hạ, còn có một lão công không làm nên chuyện, nàng đồng ý! Sau này. “Khụ, nàng có thấy cuốn sách ta đọc tối hôm qua không? Ta đã quên để chỗ nào rồi.” Nam nhân đứng ở phía sau nàng hỏi. “Không có, ngươi hỏi nha hoàn đi.” “Nàng thấy cây quạt hôm qua ta dùng không? Ta tìm không thấy.” Nam nhân chạm một cái vào tay áo của nàng. “Không thấy, ngươi thử tìm lại đi.” Nam nhân nổi giận: “Nàng nhìn thấy ta rồi sao? Ta thích nàng như vậy, nàng liếc mắt nhìn ta một cái có được không!”. === Nam chính bệnh tình suy nhược, gió thổi là ngã, bề ngoài lãnh đạm thận trọng, nội tâm chỉ muốn được tức phụ ôm ôm hôn hôn làm nũng. Nữ chính thích vuốt lông, được cả nhà cưng chiều sủng ái, là tâm can bảo bối của bà bà. Cưới trước yêu sau, khe nhỏ sông dài. Thể loại: Ngôn tình, hợp đồng tình yêu, tình yêu và hôn nhân, điềm văn, xuyên thư, tìm kiếm. Nhân vật chính: Vu Hàn Châu, Hạ Văn Chương Một câu giới thiệu vắn tắt: Được cả nhà sủng ái. *** Căn phòng màu đỏ ấm áp và rực rỡ. Lụa hồng, nến đỏ, tranh giấy cắt màu đỏ. Huân hương phiêu tán nhàn nhạt trong không khí, thanh nhã và hơi ngọt. Trên chiếc giường được trải chăn màu đỏ thẫm có một bóng người mảnh khảnh đang ngồi. Đôi tay trắng tinh mềm mại đặt trên đầu gối một cách im lặng, giá y đỏ đến mức long lanh, khiến cho bàn tay nhỏ bé trắng tinh nõn nà của nàng trở nên càng nổi bật hơn. Thân hình nữ tử bỗng động đậy, sau đó đưa một cái tay giơ lên rồi vén khăn voan lên. Khăn voan của tân nương tử không thể tự mình vén lên mà chỉ có thể do tân lang dùng ngọc như ý để vén lên mà thôi. Nhưng nàng lại vén lên, dường như không để ý quy củ cho lắm. Động tác của nữ tử không nhanh cũng không chậm, chẳng qua là trong phút chốc gương mặt trắng ngần và kiều diễm lộ ra. Đôi đồng tử như nước mùa thu, mang theo một chút tò mò và đánh giá, quan sát cả gian phòng. Trong phòng không có người thứ hai, bày biện tất cả đồ dùng, bàn ghế, bình phong, giá áo, lư hương…tất cả đều lộ ra sự quý giá và tinh xảo, rõ ràng là đồ do quý tộc sử dụng. Nàng cúi đầu nhìn tay mình. Đây là một đôi bàn tay được chăm sóc tỉ mỉ, cho dù là đầu ngón tay hay lòng bàn tay đều không hề có chút vết chai mỏng nào, vừa trắng nõn vừa mềm mại, dường như ngay cả bình trà cũng không thể nhấc nổi. Khác hoàn toàn với đôi tay thon dài hữu lực mà đầy vết thương trong ấn tượng của nàng. Đây căn bản không phải là tay của nàng. Trong đầu nhanh chóng xuất hiện thêm một đoạn ký ức, khiến Vu Hàn Châu ý thức được rằng nàng đã xuyên không, đây cũng không phải là thân thể của nàng. Nàng xuyên vào một quyển tiểu thuyết mà nàng đã đọc trong lúc rảnh rỗi để giết thời gian, trở thành một nữ phụ có xuất thân danh môn nhưng tính tình lại điên cuồng, yêu thầm một nam tử, cũng vì đó mà hủy hoại cuộc đời của mình. Nữ phụ đó tên là An Tri Nhan, là một thiên kim quý nữ. Nam chính là con thứ của Trung Dũng Hầu phủ, nàng vừa gặp đã yêu hắn ta, chỉ một lòng muốn gả cho hắn ta. Còn nam chính lại đối xử vô tình với nàng hết lần này đến lần khác, chỉ cảm thấy chán ghét đối với hành động bắt chuyện và nhào vào lồng ng.ực của nàng. Có một lần, thậm chí hắn ta còn nghiêng mình tránh né, mặc cho nữ phụ té ngã sấp mặt trước mặt đám đông. Theo lý mà nói thì hẳn là nàng nên có ý thối lui, không nên ôm nỗi nhớ thương và cảm tình nữa mới phải. Nhưng không hề như vậy, nàng càng ôm ý nghĩ nhất định phải có được nam chính, thậm chí nàng còn tạo ra một kế gọi là “Trong sạch” —Trong một yến hội, nàng bảo người làm dơ xiêm y của nam chính, sau đó quần áo xộc xệch mà núp trong gian phòng nam chính thay quần áo, muốn thực hiện chuyện nam chính vấy bẩn sự trong sạch của nàng. Âu cũng trùng hợp, ngày hôm đấy nam chính lại mang theo huynh trưởng quanh năm phát bệnh, không thể nào ra khỏi cửa của hắn tới làm khách. Nam chính không yên tâm để huynh trưởng chờ một mình bên ngoài nên sau khi xiêm y bị dơ thì mang theo huynh trưởng đi thay quần áo cùng. Bởi vì vậy nên dáng vẻ quần áo xộc xệch của An Tri Nhan bị hai nam tử cùng nhìn thấy. Nam chính và huynh trưởng đều không phải là người ngu ngốc, bọn họ nhìn thấu được mưu kế của nữ phụ, nam chính đen mặt ngay lập tức, quay đầu kéo huynh trưởng rời đi. Huynh trưởng của hắn lại suy nghĩ nhiều hơn hắn một chút, trước khi đi còn nói với nữ phụ: “Cô nương, chúng ta có thể coi như chuyện này chưa hề phát sinh. Nhưng nếu cô nương cố rêu rao chuyện này ra ngoài thì cũng chỉ có thể gả cho ma ốm là ta đây mà thôi.” Hắn nói vậy là muốn đánh tan ý niệm của nàng, đừng nghĩ đến chuyện dùng chuyện này để tính kết hôn sự của đệ đệ của hắn. Nhưng mà nữ phụ lại không cam lòng, nàng nhìn bóng lưng vô tình rời đi của nam chính thì sinh ra ý niêm điên cuồng—Nếu đã không gả được cho nam chính thì gả cho ca ca của hắn ta thì có sao! Ca ca của nam chính từ nhỏ đã là ma ốm, nghe đồn rằng sống không quá hai mươi tuổi. Nữ phụ suy nghĩ, hắn sẽ chết sớm thôi, lúc đó nàng sẽ lấy danh nghĩa là trưởng tẩu để ngày ngày sống cùng dưới mái hiên với nam chính, ngày ngày gặp nhau. Cứ như vậy thì nàng cũng được coi như răng long đầu bạc với nam chính. Thế nên nàng nói với mẫu thân rằng ca ca của nam chính đã thấy nàng thay quần áo, nàng phải gả cho hắn. Mẫu thân không đồng ý, như thế nào đi nữa cũng không thể gả cho một ma ốm mạng sống ngắn ngủi như vậy được. Không phải là chỉ bị thấy thay quần áo thôi sao? Cứ che giấu, không nhận là được. Nhưng nữ phụ khóc lóc ồn ào không thôi, nêu không gả đi thì nàng thậm chí còn tuyệt thực kháng nghị. Trong nhà hết cách với nàng nên không thể không gả nàng đi. Sau khi gả đi, nữ phụ phớt lờ chẳng thèm để ý tới trượng phu, nghĩ đủ mọi cách để nhìn chằm chằm vào nam chính. Trượng phu thấy nàng quá đáng thực sự nên mới răn dạy và quở mắng nàng, còn muốn chuyển ra ngoài ở. Nữ phụ không muốn, vào buổi tối của một ngày nào đó, vào lúc trượng phu tái phát bệnh mà bịt miệng hắn lại, không để hắn kêu người, sau đó trơ mắt nhìn hắn không kịp cứu chữa, khí kiệt mà chết. Không lâu sau đó thì nam chính cưới nữ chính, che chở trăm bề, thương yêu có thừa. Nữ phụ thấy vậy thì căm ghét không ngừng. Xúi giục, hãm hại, giở mọi thủ đoạn tồi tệ, cuối cùng lại tự tìm mình đường chết. Nàng vốn không đáng tội chết, nhưng trong lúc tuyệt vọng và tự sa ngã thì nàng đã nói ra rằng mình đã cố ý bịt miệng trượng phu lại, khiến trong lúc hắn phát bệnh mà chẳng có ai chăm sóc, sau đó khí cùng lực kiệt mà chết đi, chuyện này chọc giận người trong nhà, ban cho nàng ba thước lụa trắng. *Ba thước lụa trắng: Dùng để treo cổ tự tử. Vu Hàn Châu vươn bàn tay trắng nõn thon dài ra sau lưng rồi sờ soạ,ng, mò được một quả táo đỏ bên trong chăn cưới, cắn hai ba miếng ăn hết quả táo. Tại sao nguyên chủ lại điên cuồng như vậy thì nàng không thể hiểu được. Nàng không giống với nguyên chủ, nguyên chủ có cuộc sống giàu sang nhàn hạ, còn nàng chưa từng có. Nguyên chủ có người nhà thương yêu che chở, còn nàng cũng không hề có. Nguyên chủ điên cuồng vì tình yêu, nàng càng không thể hiểu được. Nàng ý thức được rằng chính mình là cô nhi, sống ở một nơi hoang vu xa xôi và cằn cỗi, ngày nào cũng cố gắng vì để lấp đầy bụng. Sau này bước vào trận đấu thì ngày nào cũng liều mạng chém giết, cuối cùng cũng có cơ hội được ăn no, nhưng lại quanh năm mệt mỏi, suốt tháng bị thương. Nuốt miếng táo đỏ trong miệng xuống, nàng lại đưa tay ra sau lưng sờ soạ,ng tiếp, mò ra được mấy hạt đậu phộng và long nhãn rồi từ từ ăn. Không có chuyện gì quan trọng hơn chuyện lấp đầy bụng cả. Cho đến khi nghe thấy một loạt tiếng bước chân đang tới gần, bước chân phù phiếm vô lực, đi về phía hỉ phòng, Vu Hàn Chu thu dọn đống bừa bộn ngay lập tức, lấy khăn tay gói mớ vỏ lại rồi nhét vào một nơi không bắt mắt, sau đó lại buông khăn voan xuống rồi ngồi ngay ngắn lại. Người tới là tân lang của hôm nay, con trưởng của Trung Dũng Hầu phủ Hạ Văn Chương. Thân thể hắn không tốt, không có người nào dám giữ hắn lại uống rượu nói chuyện phiếm cả. Sau khi kính ly rượu nhạt thì thả hắn trở lại. Hạ Văn Chương nghĩ lý do của hôn sự ngày hôm nay, nghĩ tới người ngồi trong hỉ phòng là nữ tử điên cuồng khiến người ta đau đầu thì nhíu mày, mặt đầy tâm sự mà đẩy cửa ra, đi vào. Trong phòng rất an tĩnh. Nến cưới đang lặng lẽ cháy trong trong, khi hắn bước vào thì ngọn lửa cũng lay động mấy lần. Hạ Văn Chương đi vào bên trong thì thấy một bóng dáng đang ngồi quy củ trên mép giường. Khăn voan vẫn đang được đội một cách nghiêm chỉnh, hai tay quy củ đặt trên đầu gối, thân hình lung linh, tư thái an tĩnh và dịu hiền. Hạ Văn Chương không khỏi có chút ngạc nhiên. Hắn vốn nghĩ rằng sẽ thấy một khuôn mặt tức giận, tùy tiện và điên cuồng. Dẫu sao thì nàng cũng không gả cho hắn bởi vì thích. Người nàng thích là đệ đệ của hắn. Việc gả cho hắn cũng không phải là nguyện vọng thực sự của nàng. Hạ Văn Chương hơi nhếch môi, cất bước chậm rãi đi tới mép giường. Khi đi ngang qua cạnh bàn thì duỗi tay lấy ngọc như ý, đi đến mép giường rồi dùng ngọc như ý nhẹ vén khăn voan lên. Nói với nàng: “Nàng—” Hắn vừa mới nói được một chữ thì dừng lại, những lời còn lại đều bị ép lại trong gốc lưỡi. Nữ tử dưới lớp khăn voan hoàn toàn khác với nữ tử trong tưởng tượng của hắn. Hắn vốn cho rằng mình sẽ đối mặt với một đôi mắt nồng đậm ưu tư. Không ngờ nữ tử dưới lớp khăn voan có đôi con ngươi trong veo, sáng ngời và chứa lãnh ý. Ánh mắt tựa như băng vỡ vừa mới tan trong nước, ánh sáng vỡ vụn trong suốt khẽ lay động, cực kỳ lạnh lẽo. Hạ Văn Chương nhất thời thất thanh. Một lát sau hắn mới thu hồi tâm tư lại, nói với nàng: “Ta biết thực ra nàng không muốn gả cho ta. Nhưng nếu nàng đã gả cho ta rồi thì ta hy vọng nàng có thể an phận làm Hạ Đại nãi nãi.” Tại sao nàng phải gả cho hắn thì Hạ Văn Chương không hiểu. Chuyện ngày hôm đó, dù cho là nàng tính kế trước, nhưng hắn và đệ đệ cũng không truyền ra, người khác cũng không biết chuyện. Nếu chính nàng không nói ra thì không thể có người thứ tư biết được, nàng vẫn có thể xuất giá một cách êm đẹp. Sao lại muốn gả cho tên ma ốm là hắn chứ? Nghênh đón ánh mắt cảnh cáo của hắn, Vu Hàn Châu khẽ gật đầu: “Được.” Nàng bây giờ đã không còn nữ vương bách thắng của đấu trường nữa rồi, nàng không cần dùng hết khí lực toàn thân chỉ vì một bữa cơm no nữa rồi. Hạ đại phu nhân? Nếu là cẩm y hoa phục, mỹ thực trân quý, còn có rất nhiều đầy tớ hầu hạ, nàng đồng ý. Thần thái bình tĩnh của nàng rơi vào ánh mắt của Hạ Văn Chương, khiến hắn không khỏi sinh nghi ngờ. Đột nhiên, cảm giác nhồn nhột trong họng truyền tới, sắc mặt của hắn khẽ biến, hắn móc ra một cái khăn từ trong tay áo ra ngay lập tức rồi che miệng ho khan kịch liệt. Vu Hàn Châu thấy hắn sắp ho đến mức tan rã luôn rồi nên vội vàng đứng dậy rồi đỡ hắn ngồi xuống, sau đó đi tới cạnh bàn rót cho hắn một ly nước và dùng mu bàn tay thử thành ly, thấy nhiệt độ vừa phải thì bưng ly nước quay trở lại rồi nói: “Ngươi nhuận họng một chút đi.” Hạ Văn Chương ho khan khiến toàn thân khó chịu, lời nói cũng không thể nói được ra, hắn nhìn ly nước được đưa tới trước mặt thì ánh mắt lại lộ sự nghi ngờ. Tại sao nàng lại tốt bụng như vậy? Hắn cứ tưởng nàng sẽ chán ghét hắn. Hạ Văn Chương cố nén cơn ho lại rồi vươn bàn tay tái nhợt gầy khô ra cầm lấy ly. Trong sự run rẩy, cầm lấy ly không đúng mực nên ngón tay của hắn chạm lấy ngón tay của nàng một cái. Trong lòng hắn cả kinh, vội vàng ngước mắt lên nhìn nàng thì lại thấy dường như nàng không phát hiện, trong con ngươi trong suốt còn lộ ra một chút lo lắng. Hạ Văn Chương càng cảm thấy kì lạ, nhưng sự khó chịu trong cơ thế khiến hắn không kịp suy nghĩ nhiều rồi cúi đầu uống nước. Uống cạn ly nước, hắn cảm thấy hơi khá hơn một chút. Cầm cái ly trống trong tay rồi ngước mắt nhìn nàng: “Nàng có thể nghe được lời ta vừa nói không?” Vu Hàn Châu gật đầu một cái: “Nghe được.” An phận phải không? Không thành vấn đề. Nàng cũng không yêu đệ đệ của hắn nên cũng chẳng có gì bất mãn đối với tình cảnh ngày hôm nay. “Ta nói nghiêm túc!” Ánh mắt của Hạ Văn Chương trở nên lạnh lẽo, nghiêm nghị nhìn nàng mà nói: “Nàng đừng có mà tai trái đi vào tai phải đi ra!” Vu Hàn Châu biết ngay rằng hắn không tin nàng. Hắn không tin nàng sẽ an an phận phận. Ngược lại Vu Hàn Châu có thể hiểu được suy nghĩ của hắn, lúc trước nàng đã làm ra chuyện như vậy, nếu đổi thành Hạ Văn Chương thì nàng cũng sẽ không tin. Vậy nên nàng nhìn hắn và nói: “Muốn ta làm gì thì ngươi mới tin chứ?” Răng trắng nói suông, nói gì cũng là giả hết. Ngay cả khi chứng từ được lập ra thì chẳng lẽ cứ nhất định là phải làm theo sao? Vu Hàn Châu nghĩ không ra biện pháp để chứng minh bản thân, nhưng nàng không hoang mang, nhỡ đâu hắn có biện pháp thì sao? Nói cho cùng thì là hắn nghi ngờ. Muốn xóa bỏ nghi ngờ thì hắn chỉ có thể đề cập đến cái gì đó trước mà thôi. Nhưng Hạ Văn Chương bị nàng hỏi như vậy. Thật ra thì hắn cũng không biết làm thế nào mới có thể đảm bảo rằng nàng không gây rắc rối. Hắn nói ra những lời đó chẳng qua là cảnh cáo nàng mà thôi. Hắn mím môi nhìn nàng, tuy khuôn mặt của hắn tái nhợt gầy gò nhưng con ngươi sắc bén, giường như có thể nhìn thấu nội tâm của nàng qua vẻ bề ngoài của nàng vậy. Nhưng sự nghênh tiếp không không tránh không né của nàng khiến Hạ Văn Chương xác định được rằng không phải là nàng đang khiêu khích. Cuối cùng còn nghiêm túc hỏi hắn. Hắn thả chậm thanh âm, nhìn nàng nói: “Lúc đầu ta đã khuyên nàng mà nàng không nghe. Cho dù trong lòng nàng nghĩ thế nào đi nữa, nếu nàng đã gả cho ta thì chính là vợ của ta.” Thân thể của hắn không tốt, bị bệnh quanh năm, cơ thể gầy gò, tựa như chỉ cần gió thổi một cái là đã thành cành khô đổ gãy rồi, thế mà nói tới nói lui lại có lực độ khiến người ta kìm lòng không đặng mà tín phục: “Chỉ cần nàng an phận thì ta sẽ không làm khó nàng.” Hắn ngừng một chút: “Bất luận là ai cũng không thể làm khó nàng.”   Mời các bạn mượn đọc sách Gả Cho Ma Ốm Ca Ca Của Nam Chính của tác giả Ngũ Đóa Ma Cô.

Nguồn: dtv-ebook.com

Xem

Kế Hoạch Mai Mối
Câu chuyện trong Kế Hoạch Mai Mối kể về Tô Tiểu Mộc, bà mối 24 tuổi nhưng rất mát tay, tác thành cho biết bao đôi. Điều đặc biệt bà mối này không hề lấy bất cứ công thù lao nào từ các cặp nên duyên. Nhưng lần này, cô gặp phải một đơn đặt hàng khiến mình hao tâm tổn trí rất nhiều. Người đó có tên là Hạ Hà Tịch nổi tiếng xảo quyệt, có quá khứ phức tạp... Tô Tiểu Mộc mai mối cho anh hết 17 lần mà không được, bởi cách nói chuyện của Hạ Hà Tịch luôn dồn đối phương vào đường cùng, không thể đáp lại... Dù bà mối có dặn dò, nhắc nhở chú ý tới cách nói chuyện trước mỗi cuộc gặp thì anh vẫn không hề thay đổi. Vì thế, Tiểu Mộc làm mọi cách, vận dụng hết khả năng của mình các buổi giới thiệu đều thất bại thảm hại. Không muốn danh hiệu đệ nhất mai mối của cô dừng lại ở đây, cô tiếp tục tìm nhiều cách để tác thành cho anh chàng họ Hạ này. Nhưng sau một thời gian, bà mối thiên tài này trở thành cô dâu nhỏ, vợ hiền của người đàn ông "khó tính" đó. Có thể nói, đây là một tác phẩm về chuyện tình cảm khá dễ thương và hài hước. Những tình tiết trong câu chuyện hết sức buồn cười và gần gũi với cuộc sống. Bà mối Tô thật sự là một người hám lợi nhưng lại rất trọng tình nghĩa. Phong cách sống của cô thật sự rất giống với hình tượng người phụ nữ năng động thời hiện đại. Đó là người không ghen tuông đa nghi theo lối thông thường, rất tinh tế và gây phần “choáng” với độc giả. Dù là âm mưu hay thủ đoạn đều không gây hại người mà chỉ đơn giản là ghép mối lương duyên cho những người phù hợp với nhau. Một cô nàng suốt ngày đau đầu vì chuyện mai mối nào ngờ được bị ba người anh trai trong gia đình mai mối với người khác. Câu chuyện đơn giản nhưng có những phân đoạn rất khiến người ta cảm động, lại có những phân đoạn cười đến chảy nước mắt. Hạ Hà Tịch - anh chàng với quá khứ phức tạp, đau khổ nhưng không vì thế mà hận thù cuộc sống, người hại gia đình anh tan nát. Hạ Hà Tịch đã làm việc cho công ty của người đã gây tai nạn khiến anh lâm vào hoàn cảnh mồ côi bơ vơ khi mới 17 tuổi để trả hết nợ ân tình đã nhận anh làm con nuôi. Cùng với bao âm mưu, hiểu lầm nhưng tình cảm của con cáo họ Hạ dành cho bà mối Tô vẫn không thay đổi. Tác giả Mèo Lười Ngủ Ngày thành công trong cách xây dựng nhân vật bà mỗi Tiểu Mộc hết sức dễ thương, thông minh, nhanh nhẹn, với cách xử lý tình huống không hề giống với người bình thường. Nhân vật này để lại ấn tượng với độc giả nhất là cách trả đũa những người gây thù với cô, hay cách cô đối xử với đồng chí vợ cũ, Jamie của Hạ Hà Tịch hoàn toàn gây bất ngờ cho đối phương. Với cốt truyện hấp dẫn, lôi cuốn, văn phong hài hước, dí dỏm, tình tiết logic và hợp lý, tác giả khiến bạn đọc không thể rời mắt khi đã cầm trên tay cuốn sách. Có lẽ, những độc giả khó tính cũng sẽ dễ dàng chấp nhận một tác phẩm thú vị như thế này. *** Bộ này nếu ai là fan ngôn tình lâu năm có lẽ đã đọc nát gáy sách rồi. Nhưng thiệt buồn là tới giờ mình mới đọc. Mèo Lười Ngủ Ngày mình chỉ đọc đúng 2 cuốn Hủ nữ GAGA và Boss đen tối đừng chạy (2 tựa này cũng quen thuộc quá rồi). Mấy nay cứ phim ảnh suốt nên lại tìm kiếm tiểu thuyết ngắn, hài, dễ thở đọc lấy cảm hứng. Dành cho những ai chưa đọc hoặc muốn luyện lại nhé. Nghe tên tác giả thôi là cũng biết truyện hài bựa đặc trưng như thế nào rồi. Oan gia thì phải đối đầu nhau, gây gổ nhau, chọc khoáy nhau. Mấy pha mồm qua mép lại của đôi chính đáng yêu cực. Mình bị ghiền tuýp nam và nữ như thế này, kiểu nó rất đời thường, ngoài đời có thể bắt gặp được bất cứ đâu ấy. Nữ chính Tô Tiểu Mộc nhờ mồm mép và sự khôn lỏi của mình đặc biệt mở dịch vụ mai mối mang tên Siêu Thị Đàn Ông. Khách ra vào tấp nập, đơn đặt hàng chất cao như núi. Khỏi phải nói Tô Tiểu Mộc rất mát tay trong chuyện này. Nam chính Hạ Hà Tịch, bạn thân của anh họ Tiểu Mộc. Đối tượng được ông anh đưa đến để Tiểu Mộc xem mắt. Nhưng lật qua lật về một hồi Tiểu Mộc lại đưa đường rẽ lối cho Hạ Hà Tịch tham gia vào công cuộc xem mắt. Nhưng xui cho bà mối nổi tiếng mát tay là dù đã xem mắt đến lần thứ 19 thì Hạ Hà Tịch cũng không vừa mắt ai. Hạ Hà Tịch thông minh, biết Tiểu Mộc thích làm trò để cái việc 2 người thực chất chính là đối tượng xem mắt của nhau này ra xa người mình ra nên bày đủ cách cho Hạ Hà Tịch xem mắt người khác. Anh cũng mắt nhắm mắt mở, hùa theo cô nhóc. Rồi từ lúc nào yêu không hay, dù Tiểu Mộc vô tâm vô phế, phải đến khi Hạ Hà Tịch ra đòn quyết định thì mới phát giác ra được. Hai người cực đáng yêu ấy. Cứ tung hứng qua về chẳng ai chịu nhường ai. Dàn nhân vật phụ cũng rất lầy lội. Duy chỉ có 1 điều ở nam chính làm mình thấy hơi gay gắt, vì phần nội dung hơi ngược phía sau đẩy tình tiết truyện lên cao trào, nhưng lại không đi sâu lắm, chỉ ở lưng chừng, giải quyết mâu thuẫn cũng khá gọn lẹ. Nếu phần sau kéo dài một chút nữa thì có lẽ sẽ hoàn hảo hơn. Tóm lại đây vẫn là một bộ truyện đáng đọc, nhẹ nhàng hài hước lãng mạn, mấy đoạn sủng ngọt sâu răng. Ngắn như thế này vài tiếng là xong liền luôn. Mọi người đổi gió tìm đọc xem sao nhé *** Mèo Lười Ngủ Ngày Người Thành Đô, Tứ Xuyên. Là người ham ăn, ham ngủ, yêu cuộc sống. Là tác giả, nhà biên kịch toàn thời gian, văn phong hóm hỉnh, dễ thương, phóng khoáng với nhiều tình tiết bất ngờ, thú vị. Nhiều tác phẩm của tác giả được xuất bản bằng ngôn ngữ giản thể, và đã bán quyền ngôn ngữ phồn thể và bản quyền làm phim tại Trung Quốc. Các tác phẩm của Mèo Lười Ngủ Ngày do Amun ấn hành: Nhật Ký Thăng Chức Của Thổ Thần Boss Đen Tối Đừng Chạy Trúc Mã Là Sói Kế Hoạch Mai Mối Hủ nữ Gaga Hàng đã nhận, miễn trả lại *** Bạn thân mến! Bạn vẫn đang hoang mang khó xử vì mình chết cứng ở nhà với các mối quan hệ nhỏ hẹp? Bạn thân mến! Bạn vẫn đang chán nản khôn nguôi vì ngày Thất tịch, tết Trung thu, ngày Quốc khánh không có bạn trai để đưa về nhà? Bạn thân mến! Bạn vẫn đang thầm nguyền rủa những đôi tình nhân trong thiên hạ đều là anh em thất lạc nhiều năm, chỉ vì bạn không có người nấu cơm, làm việc nhà, làm máy rút tiền, làm công nhân vận chuyển miễn phí cho mình? …… Giờ đây, tất cả những điều đó không còn là vấn đề nữa. “Siêu thị đàn ông” xin được phục vụ đầy đủ, giới hạn phí đóng gói vận chuyển nha! Trai lớn tuổi dịu dàng, trai trẻ tuổi ngây thơ, trai đẹp nhưng đen tối… Dịch vụ của chúng tôi cung cấp đầy đủ, chủng loại phong phú, mỗi món bảo bối đều được sàng lọc kỹ càng, lại được tuyển chọn dựa trên yêu cầu của các vị nữ vương. Chúng tôi xin hứa, một trăm phần trăm giữ vững nguyên tắc, “hàng tới tiền đi”, nếu các vị nữ vương chưa kết hôn tuyệt đối không nhận một xu thù lao. Đặc biệt chú ý: Cửa hàng chúng tôi xin từ chối xem mắt tập thể! Một khi đã xuất hàng, xin miễn rút tiền, đổi hàng! Nhìn đoạn quảng cáo trên, chắc bạn thấy lừa đảo lắm nhỉ? Nhưng đúng đấy, chính xác là có một “Siêu thị đàn ông” lừa gạt, mà tôi chính là bà chủ của siêu thị lừa gạt ấy – Tô Tiểu Mộc. Giới tính nữ, hai mươi tư tuổi, có ba ông anh không thua bạn kém bè. Anh họ cả Tô Khiêm Trình, ba mươi hai tuổi, là cảnh sát hình sự oai phong lẫm liệt. Trông cao to đẹp trai, là kiểu đàn ông cơ bắp, khí phách chảy tràn ra đấy! Nhưng giờ vẫn… độc thân! Anh họ thứ hai Tô Cẩm Trình, hai mươi tám tuổi, là bác sĩ khoa thần kinh. Từ nhỏ tới lớn được khen là đẹp trai, học rộng biết nhiều. Đẹp trai tới nỗi con gái phải gào lên đấy! Nhưng giờ vẫn… độc thân! Anh họ thứ ba Tô Nhạc Trình, hai mươi lăm tuổi, tự mở một quán bar không lớn cũng không nhỏ. Là kiểu con nít mặt mũi sáng sủa, năm tuổi đã nhận được thư tình + con gái chủ động hôn. Là loại miệng lưỡi ngọt ngào, chị em gái đều thích tới nỗi không thể cưỡng nổi đấy! Nhưng giờ vẫn… độc thân! Từ năm mười tám tuổi, điều ước trong ngày sinh nhật của tôi đến giờ vẫn không thay đổi. Tôi ước rằng ba ông anh trai mau mau trưởng thành xuất giá, mau mau ôm vợ biến đi! Thế nên vừa tốt nghiệp, đi làm, tôi đã bắt đầu một sự nghiệp vĩ đại là tìm chị dâu. Nhưng trời ghét người tài, vài năm nay, mấy cô gái tôi giới thiệu đã xếp thành hàng thành đống, vậy mà ba ông anh ngốc nghếch vẫn chưa gả đi được người nào, ngược lại, trên tay tôi lại có thêm một danh sách dài các cô gái độc thân. Cùng lúc đó, xét theo tính đặc biệt của công ty chúng tôi, tỷ lệ chênh lệch giữa đồng nghiệp nam và đồng nghiệp nữ đã đạt tới mức kinh khủng: mười trên một. Mà trong số đó đã bao gồm cả cô lao công dọn vệ sinh, bác gái bán cơm ở căn tin, mấy bà nạ dòng phòng tài vụ và các kiểu phụ nữ đã có chồng ở các bộ phận… Thế nên ngày nào tháng nào năm nào đó, sếp gọi tôi tới thủ thỉ tâm tình, tôi dâng bản danh sách của mình lên, bắt đầu sự nghiệp làm mối vĩ đại. Tất nhiên, những đồng nghiệp nam độc thân ở công ty tôi cũng không kém cạnh gì mấy ông anh trai. Dưới sự cố gắng không ngừng của mình, tới thời điểm này, số tiền cám ơn nhờ làm mối tôi nhận được đã quá năm con số. Thế nên bây giờ, họ đều thân thiết gọi tôi là “bà mối Tô”, sự nghiệp làm mối của tôi càng làm càng thuận lợi, càng làm càng lớn. Cuối cùng mở hẳn “Siêu thị đàn ông” lừa gạt mà thu hút này. Tôi vốn nghĩ rằng tất cả đều thuận lợi, bà mối Tô tôi đây làm nghề tay trái mà có thể phát tài, làm rạng rỡ tổ tông, mở ra một tương lai xán lạn. Nhưng anh hai nói đúng, sông có khúc người có lúc. Gần đây, tôi nhận một đơn đặt hàng vô cùng nhức đầu. Con rùa biển này giống ba ông anh trai của tôi: muốn tiền có tiền, muốn sắc có sắc, nhưng chẳng ai thèm cả. Đi xem mắt con gái nhà người ta mà ai tới cũng dọa, sau đó người ta sợ chết khiếp mà chạy mất. Điều đó làm cho tôi nghi ngờ rằng, anh ta tới để giật đổ bảng hiệu bà mối của tôi! Cuộc hẹn ngày mai, đã là cô gái thứ mười bảy tôi giới thiệu rồi, nếu còn không thành công, tôi sẽ… thay mặt Đảng, thay mặt nhân dân, bóp chết anh ta ngay tại chỗ! A men, chúc ngày mai thuận lợi! À, cuối cùng quên không nói, anh ta có cái tên kỳ lạ: Hạ – Hà – Tịch. Chuong 1 Nếu một cô gái hỏi bạn tứ đại danh tác [1] của Trung Quốc ngoài Hồng Lâu Mộng và Hoàn Châu cách cách ra còn hai bộ nào, bạn sẽ trả lời ra sao? [1] Tứ đại danh tác: Bốn tác phẩm nổi tiếng. Câu trả lời của Hạ Hà Tịch chính là, thành thật nói với cô ấy rằng, trong tứ đại danh tác không có phim của Quỳnh Dao. Nhưng, dĩ nhiên Tô Tiểu Mộc không hài lòng với câu trả lời này, rất không hài lòng! Trong quán cà phê cao cấp ở khu mua sắm, tiếng dương cầm du dương tràn ngập từng góc phòng khiến người ta nhẹ nhàng, thư thái, nhưng Tô Tiểu Mộc vẫn không kìm được cơn bão sắp nổi lên. Siết chặt tay, bà mối nghiến răng nói: “Anh cố ý đúng không? Không phải lúc nãy em vừa nói với anh, nói chuyện với con gái thì phải khéo – léo – một – chút à?” Hạ Hà Tịch im lặng nhấp một ngụm cà phê, mặt mày thản nhiên, nói: “Chẳng lẽ em dạy anh “khéo léo” nghĩa là bóp méo sự thật hả? Thế anh có nên trả lời đối phương, tứ đại danh tác ngoài Hồng lâu mộng và Hoàn Châu cách cách còn có Tân Bạch nương tử truyền kì và Võ lâm ngoại truyện không?” Đây là cuộc đại chiến xem mắt lần thứ mười bảy của đồng chí Hạ Hà Tịch kể từ khi về nước. Hồi trước, bà mối Tô Tiểu Mộc cố ý tới sớm nửa tiếng, hẹn anh ta ra quán cà phê, tiến hành huấn luyện đột kích. Nhưng đối diện với gã đầu gỗ Hạ Hà Tịch không thể dạy dỗ nổi, Tô Tiểu Mộc sắp suy sụp rồi. Nghe gã họ Hạ phản bác, Tô Tiểu Mộc không giận mà còn cười, quả quyết lần thứ n+1 rằng, Hạ Hà Tịch là do đối thủ cạnh tranh phái tới phá đám. Đúng, chắc chắn thế! Tiểu Mộc tặc lưỡi tán thưởng: “Đúng thế thưa ngài Hạ, ngài ở nước ngoài lâu như thế, vậy mà vẫn có thể thuộc lòng bốn tác phẩm điện ảnh nổi tiếng cứ hè là chiếu ở Trung Quốc, thật đáng mừng!” “Quá khen”, Hạ Hà Tịch đặt cốc xuống, khóe miệng khẽ nhếch lên, giọng điệu mỉa mai, “Bà mối này, không phải em nói với anh cô gái này là một người rất thông minh sao? Một người thông minh mà ngay cả tứ đại danh tác cũng không biết à? Chẳng lẽ đó là kiểu mà từ bé tới lớn toàn đọc mấy loại sách như Tri âm, Cố sự hội, hai mươi tuổi đạt tới đỉnh cao, ba trăm năm trước, ba trăm năm sau không ai có thể siêu việt bằng sao?” Tô Tiểu Mộc đang uống nước mà suýt phun hết ra ngoài, rồi lại phục sát đất đồng chí Hạ sống ở nước ngoài, nhưng vô cùng am hiểu tình hình trong nước. Cô trợn mắt, xẫng giọng: “Xin đừng nói chuyện cười lúc người khác đang uống nước có được không hả?” Lại còn là kiểu chuyện cười nhạt thếch nữa… “Thực ra, em cũng chỉ đưa ra ví dụ thôi, là muốn anh hiểu da mặt con gái mỏng, thỉnh thoảng nói sai thì anh cũng không thể vạch mặt ngay tại trận được, phải khéo léo bỏ qua…” Mời các bạn đón đọc Kế Hoạch Mai Mối của tác giả Mèo Lười Ngủ Ngày.
Freud Thân Yêu - Cửu Nguyệt Hi
Trong những năm tháng tuổi trẻ bạn có từng yêu một người đến bất chấp sĩ diện, chỉ cần “anh ấy/cô ấy chấp nhận tình yêu của tôi”, vậy là đủ?! Có từng đến bên một người, chấp nhận ở bên người ấy dù người ấy không hoàn mỹ, dù trong mắt người đời người ấy chẳng khác nào một bóng ma cô độc, sống tách biệt trong thế giới của riêng mình?! Freud thân yêu là câu chuyện kể về tình yêu của cô gái dùng cách thức chân thành để theo đuổi tình yêu nghiêm khắc, cuốn tiểu thuyết trinh thám tình cảm có Chân Ý (sự chân thành), có Ngôn Cách (sự nghiêm ngặt, chặt chẽ)… Series tâm lý tội phạm  của tác giả Cửu Nguyệt Hi gồm có: - Archimedes thân yêu, - Freud thân yêu, - Socrates thân yêu. *** Một ngày tháng Tư tại thành phố K, trời đổ cơn mưa rả rích. Đang giờ lên lớp buổi chiều, các sinh viên giơ cao cặp sách và giáo trình che đầu, chạy như bay trên sân trường. Chân Ý giẫm lên vũng nước, rảo bước chạy tới trú dưới tán cây cao đầu ngõ, ngẩng đầu trông lên chồi non xanh mướt và bầu trời phương Bắc cao vời vợi. Cuối ngõ là một ngôi nhà nhỏ kiểu Dân quốc cuối triều Thanh, hoa anh đào trắng trong sân nở rộ, cánh hoa rơi lả tả. Nơi ấy yên ắng trang nhã tựa chốn đào nguyên, điểm tô hài hòa với những tòa giảng đường xung quanh. Gió xuân nhẹ lướt qua ngọn cây, những hạt mưa đọng trên lá tuôn rơi tí tách, chui vào trong cổ áo, lạnh buốt. Chân Ý thoáng rùng mình, chạy ù vào màn mưa, theo đà đó lao tới ngôi nhà nhỏ ở cuối ngõ. Cánh cửa gỗ kêu kẽo kẹt, trong nhà phần lớn là đồ gỗ cổ xưa, ấm áp và dễ chịu. Trong chiếc radio kiểu xưa, phát thanh viên đang đọc bản tin thời sự: “Một tuần sau khi Đường Thường – nạn nhân trong vụ cưỡng hiếp của Lâm Tử Dực – tự sát, Tòa án Nhân dân quân Lan Đình cho rằng chứng cứ không đầy đủ, bác bỏ tố tụng Lâm Tử Dực và ba người khác về tội danh cưỡng hiếp. Ngày hôm qua, phía nạn nhân bày tỏ rằng sẽ tôn trọng phán quyết. Vụ án kéo dài ba tháng này...” ... Mời các bạn đón đọc ​Freud Thân Yêu của tác giả Cửu Nguyệt Hi.
Archimedes Thân Yêu - Cửu Nguyệt Hi
Sách Nói Archimedes Thân Yêu   Trong số những tiểu thuyết ngôn tình trinh thám đáng đọc hiện nay, không thể không nhắc đến tác phẩm Archimedes thân yêu của tác giả Cửu Nguyệt Hi. Về nội dung, truyện xoay quanh 2 nhân vật chính là nhà logic học có chỉ số thông minh cực cao Ngôn Tố và nữ sinh vật học Chân Ái. Hai người cùng bị cuốn vào những vụ án kỳ bí, hóc búa và dần bị thu hút bởi nhau. Tuy nhiên, mọi vấn đề không chỉ đơn giản như vậy khi Chân Ái còn dính líu đền một tổ chức tội ác đầy thần bí mà những người liên quan có khả năng là người thân của cô. Series tâm lý tội phạm  của tác giả Cửu Nguyệt Hi gồm có: - Archimedes thân yêu, - Freud thân yêu, - Socrates thân yêu. *** Tiết trời vào độ cuối đông đầu xuân, dù nhiệt độ vẫn còn rất thấp, nhưng bầu trời xanh thẳm tựa như đã được gột rửa sạch sẽ. Mấy hôm trước trời đổ trận tuyết lớn, núi rừng dưới bầu trời xanh nay được khoác lên một màu trắng bạc. Trước khung cảnh tĩnh lặng tuyệt đẹp ấy, lòng người trở nên thư thái biết bao. Chân Ái không rảnh chú ý đến. Vừa xuống xe, hơi lạnh lập tức ùa vào mặt, bắp chân lạnh đến tê cứng. Cô kéo kín áo khoác ni theo phản xạ, rảo bước đi về phía lâu đài cổ trước mặt. Giữa trời đất chỉ còn lại tiếng cuồng phong gào thét. Nổi bật trước màn tuyết trắng, tòa lâu đài kiểu Âu sạch sẽ lại trang nhã chẳng khác gì nơi ở của hoàng tử và công chúa trong truyện cổ tích. Nhưng cửa sổ trên lâu đài quá nhiều, tối om, thoạt nhìn như mắt người đang chằm chằm nhìn vào Chân Ái giữa màn tuyết trắng. Ai lại ở nơi kỳ dị này chứ? Chân Ái bỏ qua sự khác thường ấy trong đầu, lấy từ trong túi áo ra một tấm danh thiếp. Nền trắng chữ đen, không có bất kỳ trang trí hay màu sắc gì, chữ kiểu Spencer(*) viết tay cổ điển ... Mời các bạn đón đọc ​Archimedes Thân Yêu của tác giả Cửu Nguyệt Hi.
Mùa Đông Ấm Hoa Sẽ Nở - Tuyết Ảnh Sương Hồn
Cô gặp anh trong lúc đang túng quẫn, cùng đường. Từ đó, vận mệnh đã lặng lẽ thay đổi. Vốn liếng nguyên thủy nhất của thiếu nữ đang độ thanh xuân giống những đồng xèng trên canh bạc vận mệnh. Hiện thực muôn vàn khó khăn đã khiến cô quyết định dùng những đồng xèng này để đổi lấy cơ hội tiếp tục học hành. Đây vốn chỉ là một cuộc giao dịch vật chất nhưng một cách vô thức, trong trái tim cô đã dần chan chứa bóng hình anh. Cô không biết tại sao mình lại thích anh, mà thích một người, đâu cần lý do. Cảm giác rung động tinh tế này đơn giản chỉ là tình cảm không thể kìm nén. Trong lúc anh suy sụp, cuộc đời giống một trời đầy tuyết, cô đã nguyện làm lò sưởi ấm áp, làm tan chảy giá lạnh trong anh… Trong cuộc sống, có lẽ thực sự cần đến chữ “duyên”. Mặc dù ban đầu, anh chỉ là sự lựa chọn trong lúc túng quẫn cùng đường của cô, nhưng thực ra, số phận đã lặng lẽ an bài tất cả. “Số phận đã định” - Lam Tố Hinh vô cùng tin tưởng vào bốn chữ này. Ngoài điều này ra thì không gì có thể giải thích được cho sự gặp gỡ giữa cô và Anh Hạo Đông. *** Mẹ vừa qua đời, Lam Tố Hinh biết mình không thể ở lại Thân gia được nữa. Chỉ là cô không ngờ mọi việc lại đến nhanh như vậy. Đêm hè, trời tối đen như mực. Ngoài xa văng vẳng có tiếng sấm nhưng mưa vẫn chần chừ chưa rơi xuống, trong phòng càng oi bức, giống hệt chiếc lồng hấp. Lam Tố Hinh đóng chặt cửa sổ rồi lên giường đi ngủ. Nóng, rất nóng. Cảm giác nóng bức ép chặt cơ thể khiến mồ hôi túa ra nhớp nháp. Chiếc quạt điện cánh nhỏ lạch phạch, nhẹ nhàng thổi những làn gió mát dịu, sau khi trằn trọc hồi lâu trên chiếc chiếu cói, Lâm Tố Hinh dần chìm vào giấc ngủ. Trong cơn mơ màng, dường như cô nghe thấy cánh cửa phòng phát ra tiếng cót két khe khẽ. Ngay sau đó, một luồng khí kỳ dị xộc thẳng vào mũi cô. Giây phút đó, Lam Tố Hinh bàng hoàng tỉnh giấc. Cô mở bừng mắt, ngay lập tức nhìn thấy một cơ thể béo lùn, bốc mùi nồng nặc đang chậm rãi tiến về phía đầu giường. Hắn ta có đôi mắt vàng vẩn đục, lóe sáng giống như dã thú trong bóng đêm. Lam Tố Hinh nhanh chóng thò tay xuống dưới gối, rút ra một con dao sắc, chuyên dùng để bổ dưa hấu. Lưỡi dao sáng loáng, quét một đường dài giống như sao băng, ánh chớp rạch ngang bầu trời đêm. “Á!” Sau một tiếng kêu thảm thiết, ông bố dượng Thân Đông Lương của cô ôm lấy bả vai phải, ngã xuống đất. Máu bắn tung tóe lên tường và sàn nhà. “Mày... Con nha đầu chết tiệt... Con chó cái thối tha...” Mò được vào phòng Lam Tố Hinh nhưng Thân Đông Lương không thể nghĩ được cô lại giấu dao ở dưới gối. Hơn thế, cô thiếu nữ thoạt nhìn có vẻ mảnh mai, yếu ớt này lại có thể chém với lực lớn đến vậy. E là xương bả vai của hắn cũng bị thương, hắn đau đến mức ngã nhào xuống sàn, lăn lộn. ... Mời các bạn đón đọc Mùa Đông Ấm Hoa Sẽ Nở của tác giả Tuyết Ảnh Sương Hồn