Liên hệ: 0912 699 269  Đăng nhập  Đăng ký

Cuộc Sống Sau Khi Kết Hôn Với Sếp

Tống Phi Lan mười bảy tuổi đánh nhau với người ta đến bất tỉnh, được đưa vào viện. Khi tỉnh lại phát hiện ra mình đã trở thành Tống Phi Lan hai mươi tám tuổi. Ngoại trừ chuyện vẫn gây họa nhiều như xưa - Tống Phi Lan hai mươi tám tuổi tông xe vào người ta đến nỗi phải nhập viện  thì hiển nhiên tất cả đều đã khác. Vừa tỉnh dậy liền thấy mình cao lớn hơn rất nhiều, lại nghiễm nhiên trở thành giám đốc của một công ty giải trí, bên cạnh có một anh đẹp trai như hoa - Đào Nguyên, Tống Phi Lan sẽ có phản ứng như thế nào nhỉ? Xin lỗi xin lỗi, chỉ số EQ của Tống Phi Lan không cao, cho nên lúc tỉnh dậy vẫn chưa phát hiện ra mình đã trùng sinh rồi. Còn ngây thơ gọi "chú" xưng "cháu" với trợ lí Đào Nguyên ngon giai ngọt nước của chúng ta  "Chú ơi, cháu khát nước." "Dáng người chú đẹp ghê, sau này cháu mà cao như chú thì tốt quá, chú cao được 2m không chú?" "Chú ơi..." "Chú ơi..." "Cháu không có mất trí nhớ, cháu xuyên không, nhất định là cháu đã xuyên không!" Đào Nguyên không cách nào liên tưởng với Tống Phi Lan của trước kia với Tống Phi Lan đáng yêu hiện tại. Trước kia Đào Nguyên rất ghét Tống tổng hai tám tuổi ăn chơi trác táng, chỉ giỏi gây họa, bây giờ xem ra tất cả đều cần suy nghĩ lại. Nhìn Tống Phi Lan trợn mắt há mồm khi nhìn thấy "đồ điện tử công nghệ cao" - smartphone, nhìn bộ dáng Tống Phi Lan run như cầy sấy khi đối diện với bố, nhìn Tống Phi Lan ủy khuất trước mặt mẹ ruột, nhìn Tống Phi Lan sợ hãi khi nghe kể "tình sử" chính mình năm hai mươi tám tuổi, luôn mồm thề thốt sau này sẽ không thế nữa... tình cảm tưởng như không bao giờ có được chậm rãi nảy mầm trong lòng Đào Nguyên. Anh đau lòng cho Tống Phi Lan đơn thuần như vậy phải lớn lên giữa mấy cuộc tranh đấu của đám phu nhân mẹ kế mẹ ruột trong nhà. Không trách được sau này tính cậu lại đổ đốn như vậy, kéo dài cho tới tận thời điểm anh đến làm trợ lí. Theo Tống Phi Lan thì - chắc chắn trước kia Đào Nguyên ghét cậu lắm, chỉ mong cậu chết đi. Tài giỏi như Đào Nguyên, sao thích được một ông sếp suốt ngày gây họa ăn chơi, cặp hết người này người nọ trong công ty chứ? Đào Nguyên nghe xong chỉ ho khan hai tiếng, cũng không dám đáp lời. Ai lại dám thừa nhận đã từng muốn "bã xã" chết đi chứ?? Nếu Đào Nguyên như vậy, quả thực cầm thú cũng không bằng! Vì vậy đành tự trong lòng tâm tâm niệm niệm, sau này phải chăm sóc Tống Phi Lan thật tốt  Tống Phi Lan bị giục kết hôn. Bí quá, cậu nói với Đào Nguyên: "Hay là chúng ta kết hôn đi!" Lời đó nói ra, với Tống Phi Lan là lỡ lời. Nhưng đối với Đào Nguyên, lại là đề nghị hấp dẫn của cừu non mời sói vào nhà. Dù sao, Đào Nguyên cũng thật lòng rất thích rất thích Tống Phi Lan. Ba Tống, mẹ Tống không quan tâm cậu, anh sẽ quan tâm. Chị em trong nhà bắt nạt cậu, anh sẽ bảo vệ. Cả thế giới không đối tốt với cậu, có anh đối tốt là được rồi. Mà chính Tống Phi Lan cũng đã nghĩ. Đời này chưa từng có ai đối tốt với cậu như Đào Nguyên. Gắn tag truyện "cưới trước yêu sau" là vì lí do này  Qúa trình phát triển tình cảm của hai trẻ không có tiểu tam cũng không có sóng gió gì to lớn lắm, hài hước nhẹ nhàng. Mình yêu chết Tống Phi Lan, đây chính là điển hình cho tiểu thụ moe moe trong truyền thuyết  Biến cố lớn nhất theo đánh giá chủ quan của mình cũng chỉ có đoạn Tống Phi Lan hai mươi tám tuổi trở về, lo sợ Đào Nguyên biết sẽ không thích mình nữa, vì vậy bắt đầu quá trình tự ngược và ngược luôn cả giai nhà mình thôi  Nhưng yên tâm sẽ không có phân đoạn trở về rồi hỏi "anh là ai?", "tại sao chúng ta lại kết hôn?" Tại saooooo" đâu nha  Tống Phi Lan giữ được kí ức trước khi trùng sinh và sau khi trùng sinh, tất tần tật không sót thứ gì. Nói cách khác, cuối cùng anh trai Đào Nguyên đã hốt được cả đôi cả lứa bà xã nhà mình từ thiếu niên cho tới trưởng thành  Cùng xem qua cuộc sống tính phúc của phu phu Đào - Tống nhé  Tống Phi Lan : "Vậy tối nay chịch em đến khi có thai đi." Đào Nguyên : "..." Khi mua nhà cây cho mèo con, Tống Phi Lan nói: "Anh xót tiền hở? Anh xót tiền đúng không? Vậy anh đưa thẻ ngân hàng của em đây, em không xài tiền của anh nữa." Đào Nguyên nghĩ đưa thẻ của mình cho cậu, dù cậu ở đâu anh cũng nhận được thông báo. Vì thế : "Trong thẻ có 200 vạn, lấy xài đi. Nội trong hôm nay mà xài không hết thì đừng về nhà nữa." Nhưng tiểu Lan Lan không phải dạng ỷ lại phá của như xưa đâu nha  em đã thay đổi rồi, cơ bản là xót thay Đào Nguyên ấy mà  "...cậu vẫn còn biết suy nghĩ, không muốn tiêu xài phung phí số tiền Đào Nguyên cực khổ vì cậu làm trâu làm ngựa, cậu ngẫm nghĩ một lát, sau đó ngậm thẻ ngân hàng chụp một tấm selfie gửi cho Đào Nguyên, viết thêm một câu bên dưới: Mỹ thiếu niên cao tuổi 28 cái xuân xanh, mềm mại dễ đè, chào giá 200 vạn, mua không? Đào Nguyên quả nhiên xuống nước, nhắn lại: “Bóc vỏ rửa sạch lên giường chờ.” Trong truyện ngoài những phân đoạn ngọt ngào của hai người ra sẽ mô tả cả mối quan hệ gia đình nhập nhằng của Tống Phi Lan. Chị em ganh ghét nhau, mẹ ruột ganh ghét mẹ kế, bố đi thả ong bắt bướm suốt ngày... Tống Phi Lan là điển hình của "chỉ nằm không cũng dính đạn lạc". Từ nhỏ mọi người trong nhà lớn đã nhìn cậu không vừa mắt. Đến lớn cũng không khá hơn bao nhiêu, lại còn bị chị gái cùng cha khác mẹ thuê người tông xe mấy lần đến suýt mất mạng  Mình sẽ tua nhanh "quả báo" cho các bạn an tâm nhảy hố. Thứ nhất, Đào Nguyên thay Tống Phi Lan đá đểu chị gái chanh chua. Thứ hai, Đào Nguyên giúp Tống Phi Lan đưa sự việc ám sát ra ánh sáng, kiện người đàn bà lòng lang dạ thú kia ra tòa, bị phán án chung thân  Mình đánh giá truyện khá hay, thích hợp cho những con tim yếu đuối đang bị truyện ngược luyến tơi tả dằn vặt. Đây là truyện duy nhất có mấy chữ kiểu như "sếp", "tổng tài"... mà ma xui quỷ khiến thế nào mình lại không bỏ qua. Cảm ơn Chúa vì điều đó. Tin mình đi, rất đáng để đọc đấy. Xin phép khép lại review truyện với đoạn đối thoại ngọt sâu răng của hai trẻ: "Đào Nguyên, từ bé đến giờ em chưa được ai chăm sóc thế này đâu." "Về sau anh chăm sóc em." Đào Nguyên nói. "Chờ em già rồi lẩm cẩm anh cũng sẽ chăm sóc em." ---------------------- Review by Ám Dung Hoa - fb/ReviewNgonTinh0105 Bìa: #Lam Tiệp Dư *** Tôi còn nhớ năm mình 17 tuổi sung sướng lắm, cuộc sống dễ dàng vì bản thân có 1 mái ấm rất hạnh phúc. Mỗi ngày ngoại trừ đi học, tụ tập cùng bạn bè, thì là làm những gì mình thích, mua đồ chơi mình muốn. Chưa từng bị bắt nạt, chưa từng bị ba mẹ đánh mắng hay anh chị em bất hòa đến mức ta sống mình chết, cùng lắm là cãi nhau vài tiếng rồi lại làm hòa. Thiết nghĩ cũng có nhiều bạn đã từng sở hữu năm 17 tuổi ấy đơn giản và dễ dàng, hoặc ít ra sẽ không như Tống Phi Lan, cái gọi là gia đình chính là gánh nặng, cái gọi là tự do lại như mây bay trên trời xa ngoài tầm với. Tống Phi Lan 28 tuổi vì một lần bị xe tông mà mất đi trí nhớ, trái tim và tâm hồn của cậu đột nhiên trở về năm mình 17 tuổi, ngây ngây ngô ngô chỉ thích chơi điện tử, ăn kem và lâu lâu trộm nhớ về mối tình đầu. Nhưng Tống Phi Lan năm 17 tuổi ấy cũng biết đau, cũng biết khổ sở vì người mẹ ruột chẳng thương yêu mình, bà chỉ xem cậu là cái máy tranh chấp tài sản, cậu cũng biết sợ hãi, cũng biết lo lắng vì người bố gia trưởng, hờ hững, chẳng bao giờ thật tâm để con cái ở trong mắt. Tôi tự hỏi Phi Lan 17 tuổi đó đã cô đơn biết bao nhiêu, mà cậu ấy phải trải qua những 2 lần. Lần đầu Phi Lan chỉ có một mình chống chọi với những vết thương trên người, với những ký ức năm 6 tuổi bị bắt về nhà họ Tống, bị hai người chị của người vợ cả đánh đập mà cái người được cho là bố của cậu lại chẳng bênh vực cậu được một câu. Tống Phi Lan năm ấy đã trải qua bao nhiêu đau đớn để đối diện với ông bố vô tình ấy, phải nhẫn nhịn bao nhiêu trước 3 người phụ nữ chẳng xem cậu là người nhà, mà điều làm trái tim cậu tan nát nhất lại chính là người đã sinh mình ra lại chưa một lần đứng về phía cậu, giang tay bảo vệ cho cậu. Mấy tháng trời Tống Phi Lan nằm viện bà không hề đến thăm, không một ai trong cái gia đình đó đến, ngoại trừ Đào Nguyên. Thật may lúc Tống Phi Lan trở lại năm 17 tuổi ấy Đào Nguyên đã xuất hiện, cậu không còn trơ chọi, sẽ không phải gắng gượng tự bước đi nữa. Tống Phi Lan sáng sủa, lương thiện, hoàn toàn khác với Tống Phi Lan năm 28 tuổi “biến cả cái công ty thành hậu cung”đã làm Đào Nguyên rung động. Anh luôn tự hỏi tại sao Phi Lan của anh lúc trẻ lại đáng yêu như vậy, khiến anh nhìn thôi đã thấy vui vẻ, 11 năm sau lại biến thành cái bộ dạng lả lơi, trai gái đều câu dẫn làm Đào Nguyên phải mắt nhắm mắt mở làm trợ lý cho cậu suốt nửa năm. Đoạn đầu của câu chuyện này chính là nhờ thiếu niên 17 tuổi Tống Phi Lan ngây ngô, nhiều chuyện thích lải nhải, lại mê trai đẹp mà trở nên sống động, ngọt ngào. Hẳn là sự vui vẻ của Phi Lan sẽ khiến cho những bạn đang theo dõi câu chuyện này cũng vui vẻ lây. Tại sao cậu ấy lại hồn nhiên như vậy mà khen “Anh Đào đẹp trai quá” “Ngực anh Đào bự quá”, như Tiểu Thiên dùng từ ở đây là Phi Lan “thả thính” quá dữ làm Đào Nguyên từng bước từng bước phải đi về phía một Tống Phi Lan luôn phát sáng như vậy. Tống Phi Lan còn “nhỏ” cho nên rất nhút nhát, nói đúng hơn là rất sợ bị bố đánh, cho nên ông ấy nói gì cậu đều phải nghe theo. Bạn không biết những câu ông ấy chửi Phi Lan khó chịu thế nào đâu, suốt những năm tháng sống trong những lời mỉa mai, chửi mắng ấy đã khiến cậu trưởng thành một cách “thái quá”, may là Phi Lan hiền lành cho nên không đi phá làng phá xóm, mà chỉ thích đi trêu hoa ghẹo nguyệt ắt là muốn gây chú ý một chút đối với người bố suốt ngày thấy cậu là muốn đánh thôi. Có nhiều bạn đọc nói rằng Phi Lan nhược quá, cứ nhát cáy chẳng thèm phản bác, tại sao cậu không “phát cờ khởi nghĩa”, thử hỏi Phi Lan năm 17 tuổi làm sao có đủ can đảm đối diện với ông bố nghiêm khắc và hung dữ ấy chứ. Trong ấn tượng của tôi Phi Lan rất hiền lành, tốt bụng lại lương thiện, cậu không muốn gây thù chuốc oán với ai, cậu chỉ muốn tự do và yên ổn mà sống một cuộc đời dễ dàng của mình. Thật ra nếu không nhờ sự chiều theo ý muốn của bố và người vợ cả đó thì Phi Lan đã chẳng kết hôn với Đào Nguyên. Lại nói về Đào Nguyên một chút, thật chất nhân vật này không để lại quá nhiều ấn tượng trong tôi bằng Phi Lan. Đào Nguyên là một người lạnh lùng, ít nói, rất ghét bị làm phiền, bằng chứng là mỗi lần Phi Lan lải nhải anh sẽ quẳng cho cậu cái Ipad để cậu chơi game mà đừng làm phiền anh. Tính cách âm trầm, tẻ nhạt của Đào Nguyên không qua nổi sự sáng sủa, thẳng thắn và đáng yêu của Phi Lan. Nhưng bản chất của tình yêu không phải là sự bù trừ cho nhau sao, Phi Lan ngoan ngoãn, dễ thương, Đào Nguyên tĩnh lặng, săn sóc, hai người hợp lại vừa khéo trở thành một đôi chồng-chồng. Lúc đầu hai người kết hôn chỉ là để che mắt nhà họ Tống, để hai người mẹ của Phi Lan đừng bắt cậu đi xem mắt nữa. Phi Lan cứ luôn miệng nói Đào Nguyên đừng hối hận, đừng vì những rắc rối của mình mà kéo cả tương lai của bản thân vào, nhưng có ai ngờ tất cả đều là cạm bẫy ngọt ngào của Đào Nguyên giăng ra để tóm trái tim cuồng nhiệt của Tống Phi Lan? Đọc đến đây tôi bắt đầu nhìn về phía Đào Nguyên nhiều hơn, anh giảo hoạt, đưa đẩy làm Phi Lan bối rối, anh thông minh và sắc bén làm Phi Lan rung rinh cõi lòng. Từng chi tiết, mỗi hành động của Đào Nguyên chính là sự cưng chiều mà anh muốn dành cho “đứa trẻ” Tống Phi Lan này. Tình yêu của Phi Lan lại đơn giản vô cùng, năm 17 tuổi dễ dàng thầm mến một người, chỉ cần người đó tốt với mình một chút là cậu sẽ cảm động, chỉ cần người đó nhẹ nhàng xông vào trái tim mình thì cậu sẽ mỉm cười chào đón. Lúc họ đi đăng ký kết hôn, rồi tuyên thệ cùng nhau, rồi đi hường tuần trăng mặt, cách họ chăm sóc và tán tỉnh lẫn nhau thật sự khiến tim tôi mềm nhũn, tôi cứ luôn tự mỉm cười mỗi khi Phi Lan nhảy lên người Đào Nguyên đòi bế, khi Đào Nguyên hôn sâu Phi Lan nhưng lại chẳng chịu nhận làm cậu xoắn xuýt mãi rốt cuộc “Anh Đào có thích mính không? Hình như có thích mà nhỉ?” Khi Phi Lan tỏ tình với Đào Nguyên, cậu đòi nhảy xuống biển nếu anh không đồng ý quen cậu. Cuộc sống vội vã của chúng ta luôn cần những khoảnh khắc ngọt ngào, dễ chịu ấy  mỗi khi chúng ta nhìn vào tình yêu của người khác, bởi vì tình yêu đó đẹp đẽ như vậy xứng đáng được ngắm nhìn, thưởng thức và nắm tay chúc phúc. Đào Nguyên luôn tự nhủ rằng phải chi Phi Lan đừng nhớ lại thì tốt quá, anh không muốn mình phải đi tranh đấu với dàn hậu cung có thể xếp thành một đội bóng của cậu, nhưng ông trời công bằng lắm, sẽ chẳng bao giờ cho miễn phí bất kỳ một niềm hạnh phúc nào. Tống Phi Lan bị tông xe lần thứ hai, cậu nhớ lại. Cậu hoảng sợ, chông chênh với những ký ức hiện tại và tình yêu của mình dành cho Đào Nguyên. Cậu ghen tỵ, cậu buồn phiền với “Tống Phi Lan 17 tuổi” đang được Đào Nguyên yêu say đắm. Vậy là cậu quyết định giả vờ, cậu sẽ tiếp tục đóng giả là “mình”, cứ vô tư làm nũng, rụt rè mà vươn tay ôm lấy Đào Nguyền, ôm lấy tình yêu cậu phải dùng những ký ức năm 17 tuổi để đổi lại. Tôi thương một Tống Phi Lan như vậy, phải đóng giả mình là một đứa trẻ, ngoan ngoãn, hết mực nghe lời chỉ sợ Đào Nguyên phát hiện ra rồi chán ghét cậu, không cần cậu, hết yêu cậu. Nhưng giấy không thể bọc được lửa, Tống Phi Lan dù trở lại năm 28 tuổi vẫn không thoát khỏi ánh mắt sắc bén của Đào Nguyên, Tống Phi Lan không đánh tự khai khi cậu nhìn ra sự “ghét bỏ” của Đào Nguyên, cậu biết anh để bụng “quá khứ” của cậu, và rồi cậu giận dỗi, hay đúng hơn là bắt đầu lo sợ. Tống Phi Lan “bỏ nhà” ra đi nhưng rồi bị Đào Nguyên bắt về, anh cũng tức giận, anh cũng phẫn nộ, mà phần nhiều là anh sợ Phi Lan của anh đòi ly hôn và bỏ anh mà đi. Đào Nguyên chưa từng giải thích với Phi Lan, tự trong tâm anh biết người anh yêu không phải là đứa trẻ 17 tuổi đó, hay là Tống tổng 28 già đời, suốt ngày ăn chơi lêu lỏng, mà người anh yêu là Tống Phi Lan. Chính là Tống Phi Lan ngây ngô, tốt bụng, Tống Phi Lan sẽ “ai đối tốt với mình một, cậu sẽ tốt với người đó mười”, yêu Tống Phi Lan mình đầy vết thương phải chống chọi với cô đơn suốt 11 năm, rồi vất vả xây một bức tường dày đặc bao quanh bản thân để không ai có thể xâm nhập được. Một Tống Phi Lan như vậy làm sao Đào Nguyên lại không yêu chứ? Đào Nguyên có lý do để tức giận, tình cảm này là anh khổ sở giành được, đâu thể vì một lời nói của người kia mà từ bỏ. Anh bắt đầu dễ nổi nóng, suốt ngày cãi nhau với Phi Lan, đột nhiên tôi nhận ra Đào Nguyên cũng có lúc chẳng giữ nổi bình tĩnh mà muốn ăn thịt Tống Phi Lan cho hả dạ. Đào Nguyên như vậy vừa sinh động, lại có chút trẻ con, tôi từng bình luận bên nhà Tiểu Thiên rằng, phải chăng tính cách dễ nổi nóng, thích hờn dỗi, hay lớn tiếng hù dọa đòi “nhét cổ vịt vào mông Phi Lan” này mới chính là con người thật của anh? Tình yêu ấy mà, cãi nhau rồi làm hòa, trở mặt rồi lại không nỡ muốn quay lại nắm tay đối phương. Đào Nguyên và Tống Phi Lan cũng vậy, hai người họ chỉ là đang giận dỗi bản thân, Phi Lan giận “mình năm 17 tuổi”, Đào Nguyên giận “thành kiến của mình đối với Phi Lan trong nửa năm làm trợ lý cho cậu”, mà hết giận rồi lại thương thôi. Tống Phi Lan cần một Đào Nguyên ấm áp, chu đáo mà sắc bén ở bên cạnh, Đào Nguyên cũng thích một Tống Phi Lan vui vẻ, tốt bụng nhưng đôi lúc cứ như bé poodle đang động dục ở bên cạnh. Cuộc sống của cả hai luôn tràn ngập niềm vui bởi Phi Lan rất thú vị, sẽ luôn đầy ắp ngọt ngào vì Đào Nguyên rât săn sóc và dịu dàng. Tình yêu ấy mà! Đào Nguyên dỗ Phi Lan 17 tuổi chỉ cần một chén chè, vậy Phi Lan của anh “lớn” rồi phải dỗ bằng cái gì đây? Có lẽ là bằng hạnh phúc cả đời anh chăng? Chắc mọi người cũng từng nghĩ nếu Phi Lan không mất trí nhớ thì Đào Nguyên có yêu cậu không, hai người họ có kết hôn hay không? Tôi thấy chúng ta không cần lo lắng đâu, bởi vì Đào Nguyên đã nói anh ước gì có thể gặp Phi Lan sớm hơn, như vậy cậu sẽ không phải chịu thêm đau khổ, anh có thể đưa tay bảo vệ cậu, kéo cậu ra khỏi 11 năm sống không là chính mình. Dù sớm hay muộn, hai người họ sẽ chú ý lẫn nhau, hấp dẫn đối phương, dù Phi Lan không mất trí nhớ, thì đến một ngày nào đó Đào Nguyên vô tình thấy Tống tổng nhảy trong phòng tập, cậu uyển chuyển, quyến rũ theo từng chuyển động nhịp nhàng, để rồi Đào Nguyên không thể rời mắt khỏi nữa, anh bắt đầu tiếp cận sự cô đơn của Tống Phi Lan, hiểu được nổi khổ của người con trai đó và rồi anh yêu Phi Lan.Chỉ cần Đào Nguyên tiến đến một bước, tôi tin Phi Lan sẽ rất vui vẻ đón nhận yêu thương của anh. Bởi vì “Cuộc sống sau khi kết hôn với sếp” không dài, tình tiết không nhiều, kịch tính nhất cũng chính là đoạn cuối khi hai người đi tìm sự thật sau tai nạn 2 lần Phi Lan bị xe tông, cho nên tôi không muốn kể quá nhiều về nội dung. Câu chuyện tình yêu này từ đầu đến cuối đều quá đỗi dịu dàng, dù có lúc hai người giận dỗi nhau hay bất đồng quan điểm thì đó cũng chỉ là một ít gia vị thêm vào, đương nhiên sẽ không bao giờ “phá hỏng món ăn”. Tình yêu này giống như ly trà sữa mà Phi Lan thích uống, thơm lừng, âm ấm mà thấm vào cuống họng và trái tim. Thật sự là lâu rồi tôi mới thưởng thức “một ly trà sữa” ngon như vậy, làm tôi nhớ nhung mãi, ngất ngây mãi chẳng nỡ lòng uống hết. Thật ra còn một nhân vật từ đầu đến giờ tôi chưa nhắc đến, cậu bé ấy chỉ xuất hiện vài lần trong câu chuyện này, Tống Phi Khanh nhưng luôn gây ấn tượng với tôi. Cậu bé ấy không giống với hai người chị của mình, không giống bất kỳ ai trong nhà họ Tống cả, bởi vì cậu bé thật lòng quan tâm Phi Lan. Ở phiên ngoại cuối, cậu bé kéo tay Phi Lan và nói rằng muốn thay cả nhà xin lỗi cậu, tôi những tưởng đó là cái nắm tay của Chúa, chúc phúc cho Phi Lan và Đào Nguyên vui vẻ một đời, an nhiên hạnh phúc. Bạn có còn nhớ năm 17 tuổi mình đã từng yêu ai, có bao nhiêu người bạn hay không? Có còn nhớ mình đã từng vơi lòng trước tuổi xuân không, có từng đau đớn và khổ sở bởi vì gia đình bất hòa, lạnh lẽo? Bạn có từng như Tống Phi Lan, trải qua tuổi 17 những hai lần và tìm được Đào Nguyên, tình yêu của cuộc đời mình hay không? Nếu có hãy mạnh dạn tiến tới, bởi vì tình yêu rất đẹp, xứng đáng để thưởng thức và đắm chìm. Trịnh Y Nguyệt/ Kelly TeAry Mời các bạn đón đọc Cuộc Sống Sau Khi Kết Hôn Với Sếp của tác giả Quân Xuyên.

Nguồn: dtv-ebook.com

Xem

Cô Vợ Giả Mạo Rất Thần Bí - Vọng Thần Mạc Cập
Ninh Mẫn vẫn luôn nghĩ đến một chuyện: Sáu năm trước, kẻ khiến cô mang thai rốt cuộc là ai? Con gái cô lại thừa kế ADN của kẻ nào? Bạn trai cô hiện tại là chồng cô nhưng rốt cuộc ai mới là cha ruột của con gái cô? Đông Đình Phong là một người đàn ông máu lạnh, thuộc hàng quý tộc ở Ba Thành, tôn quý, thân sĩ, thâm sâu khó lường, thậm chí không chỉ ở Ba Thành mà cả nước đều có năng lực hô phong hoán vũ, hắn là giấc mơ của vô số nữ nhân chưa lập gia đình. Sáu năm trước, lúc hắn 24 tuổi, bị sa cơ lỡ bước, đột nhiên được dâng tặng cho một cô vợ. Sau khi kết hôn, vợ chồng coi nhau như người dưng nước lã. Sáu năm sau, một trận tai nạn máy bay, thân phận được hoán đổi, Ninh Mẫn thay thế Hàn Tịnh trở thành cô vợ giả của hắn, mượn thân phận cô vợ giả của hắn mà quang minh chính đại sống lại một lần nữa. Không vì tiền và quyền của hắn mà chỉ muốn nhanh chóng ly hôn. Người ta luôn cho rằng cô vẫn là Hàn Tịnh nhu nhược, yếu đuối của ngày nào, nhưng đâu biết rằng cô đã sớm không phải là cô nữa, đối mặt những khó khăn của cô em chồng, sự rắc rối của một cô vợ, trước sự theo đuổi của bạn trai, cùng với ông chồng lạnh nhạt… Chẳng lẽ cô phải chịu đựng? Tuyệt đối không. *** Trong thư phòng được che kín bởi những tấm rèm, chỉ nồng nạc toàn một mùi sách. Ninh Mẫn ngồi xuống trước cửa sổ gần chiếc bàn đọc, gương mặt hiện ra nét thanh tú trầm mặc, dường như không gì có thể sắc bén hơn đôi mắt mỹ lệ đang nhìn chằm chằm vào máy tính đọc tin tức kia. Bảy ngày trước, ở Hoa Châu phát sinh một vụ cướp máy bay, chuyến bay X đã xảy ra sự cố, năm giờ chiều đúng giờ cao điểm, lúc đến Hải Nam đã va vào tòa nhà cao nhất, phát sinh sau vụ việc 911 do cuộc tấn công liều sát đáng sợ của bọn khủng bố, đến nay đã khiến hai nghìn người tử thương, và hàng trăm người khác mất tung tích. Theo suy đoán của giới truyền thông, những người mất tích khi máy bay nổ có thể đã bị cháy thành tro bốc hơi bay vào vũ trụ mờ mịt. Nhưng cô, Ninh Mẫn đáng lẽ phải chết trong sự cố máy bay đó, kết quả giữa đường, cô đi vệ sinh bị người ta đánh ngất xỉu, chả biết phép nhiệm màu gì đã xảy ra mà cô thoát chết, và một cô gái tên Hàn Tịnh lại thay cô chết trong trận tai nạn này, sau đó cô được một đám vệ sĩ đưa về biệt thự nào đó, rồi buổi tối ngày hôm sau, cô bị áp tải lên một chuyến bay đến đây, thay thế Hàn Tịnh trở thành con dâu trưởng của Đông gia ở Ba Thành. Toàn bộ sự việc như chuyện đùa, đến ngay cả cô cũng không thể tin nổi. “Đông Đông Đông... đại thiếu phu nhân, lão thái gia mời cô và đại thiếu cùng đến...” Bên ngoài có người gõ cửa, thanh âm của Công Thức Hoa vang lên. Ninh Mẫn cuối cùng chớp mắt nhìn kỹ, gập laptop lại, điềm tĩnh lên tiếng: “Ừ, tôi biết rồi, lập tức đến ngay!” Khoác lên người chiếc áo choàng, cô đứng dậy, đứng trước gương lớn, nhìn kỹ lại ngoại hình của mình, tóc dài xõa vai, có ra vẻ yếu đuối nhẹ nhàng, hoàn toàn không giống với cô trước đây, hình tượng giống như nữ hiệp hảo hán già giặn kinh nghiệm, một quyền có thể đánh cho người ta mặt mũi bầm dập. Là một thục nữ nhu nhược, yếu đuối như này thật sự cô chưa từng trải qua, nên có cảm giác mới lạ. Từ hôm nay trở đi, cô Ninh Mẫn chính là Hàn Tịnh, cô sẽ làm cô gái hiền lành thục nữ giả danh Hàn Tịnh làm con dâu trưởng của Đông gia. Việc tiếp theo cô cần phải làm đó chính là thoát khỏi tay người của Đông gia và ly hôn. Bước ra cửa, Ninh Mẫn nhìn thấy căn phòng đối diện đã mở sẵn, đi vào bên trong thấy một nam nhân, vóc dáng cao lớn tuấn tú hơn người, khuôn mặt góc cạnh, khí khái cương nghị, cả người toát ra vẻ lạnh lùng. Người đàn ông này có lẽ chính là chồng của Hàn Tịnh, nhân vật tiếng tăm lẫy lừng, đứa con cưng của giới thương gia, hiện tại cô đang mang danh nghĩa vợ của hắn ta, cháu trưởng của Đông gia, Đông Đình Phong. “Nếu đã trở về nhà tổ, nhất định phải diễn cho tốt cái vai cháu dâu trưởng. Cô nên hiểu là gia gia trước nay đều rất thương yêu cô.” Đông Đình Phong liếc nhìn cô bằng ánh mắt lạnh nhạt, cài nốt chiếc cúc áo cuối cùng của bộ âu phục, buông tay xuống, đi trước, trên đường đi, chỉ lưu lại hơi thở phảng phất mùi rượu, như những cơn gió quét lướt qua trong đêm tối, lạnh lùng một cách lạ thường, nhưng mỗi từ nói ra như một lời cảnh cáo sắc lạnh. Ninh Mẫn khẽ cong khóe miệng: Dựa vào cái gì mà loại người cặn bã thế này lại có thể nói ra những câu như vậy không thấy ngượng mồm cơ chứ? Hắn đâu thể coi là người chồng tiêu chuẩn, sao dám dùng cái biểu cảm đó để yêu cầu cô làm chức cháu dâu mềm mỏng? Nhà giàu đúng là lắm bê bối, bề ngoài nhìn có vẻ ngăn nắp, nhưng nội tình bên trong đúng là không thể đỡ nổi. Nói đâu xa, Hàn Tịnh và Đông Đình Phong là một ví dụ. Đây chính là một đôi bằng mặt nhưng không bằng lòng, Hàn Tịnh đâu có yêu Đông Đình Phong, và Đông Đình Phong cũng đâu có yêu Hàn Tịnh, nhưng bọn họ sáu năm trước đã sinh được một đứa con trai, duy trì cuộc sống hôn nhân tưởng chừng như vô cùng hạnh phúc, trên thực tế nó không khác gì một cuộc hôn nhân lao ngục. ... Mời các bạn đón đọc Cô Vợ Giả Mạo Rất Thần Bí của tác giả Vọng Thần Mạc Cập.
Cô Bé, Em Thua Rồi - Tâm Thường
Cô không phải một cô gái tốt, thế giới của cô chỉ có lợi dụng và bị lợi dụng. Anh cũng không phải người đàn ông tốt. Dù anh là con sói cô cũng phải ở bên cạnh anh! *** Tiệc rượu phòng hoa, hoàng hôn rực rỡ, chìm đắm trong tửu sắc, xa hoa đồi trụy. Thành phố này về đêm mới kéo bức màn che phủ. Chống tay lên trán ngắm cảnh qua thang máy thủy tinh trong suốt, cô cúi nhìn cảnh đêm lộng lẫy.๖ۣۜDiễn đàn ๖ۣۜLê Quý Đôn Xa xa là những dãy nhà cao trọc trời nối tiếp nhau, ánh đèn lấp lánh sáng lên hòa với màn đêm lạnh lẽo. Những thứ kia chỉ là cảnh đẹp với ánh sáng lung linh khiến người ta say mê, Du Nguyệt Như không còn lòng dạ nào mà thưởng thức. Thang máy lên cao dần, cô sợ vĩnh viễn không thể thích ứng cái cảm giác trống rỗng dưới chân này. ‘Tinh’ một tiếng, thang máy dừng lại, cửa mở ra, Du Nguyệt Như xoay người bước đi. Cánh môi xinh đẹp nâng lên một nụ cười yếu ớt. Đôi giày cao gót của cô đạp lên tấm thảm nạm kim cương sáng chói. Trước khi đi lên đây đã có người khám xét cô, người hầu bàn ở tầng trên cùng vẫn muốn cô để lại gang tay mới có thể đi vào khu thượng khách. Người phụ trách dẫn cô đi qua mấy cái hành lang và đại sảnh, cuối cùng cũng đi đến một nơi tráng lệ bậc nhất ở trước cửa lớn. Người hầu bàn lui ra, ánh mắt cô nhanh chóng lướt nhìn chung quanh, quả nhiên là giống y hệt bản vẽ đã chỉ ra. Hít sâu một hơi rồi chậm rãi thở ra, Du Nguyệt Như đưa tay hơi dùng sức, thuận thế mở cánh cửa lớn đang khép hờ ra... Bên trong đang tổ chức một bữa tiệc kích tình, nam nam nữ nữ tụm năm tụm ba ở một chỗ ôm ấp nhau, tiếng nhạc xen lẫn tiếng rên rỉ và thở dốc, mùi vị dâm đãng tràn ngập trong không khí. Bầu không khí nóng bỏng bao trùm làm cho người khác nhiệt huyết sôi trào, mặt hồng tim đập. Dường như cô vẫn không bị cảnh tượng này hù dọa, đến bên quầy bar lấy một ly rượu cocktail uống một hơi cạn sạch. Mỗi người vào đây ít nhất phải uống một ly. Một luồng lửa cháy bỏng khuấy động các giác quan đi vào khoang miệng, rồi trôi xuống cổ họng. Nhìn người hầu rượu bằng ánh mắt quả quyết, Du Nguyệt Như nhanh nhẹn bước qua những đôi nam nữ kia, vòng qua bức bình phong, đi về phía người đàn ông có mái tóc màu nâu đang ngồi trên ghế salon ở tận cùng trong phòng khách. “Xin lỗi Hi Nhĩ, em tới muộn.” Khóe miệng Du Nguyệt Như giữ ý cười, nghiêng người hôn lên gò má anh, vừa định ngồi bên cạnh đã bị anh kéo vào lòng ngồi trên đùi. Một cánh tay ôm lấy hông của cô, tuyên cáo với những người đàn ông có mặt ở đây người phụ nữ này thuộc quyền sở hữu của anh. Cô thuận thế dựa vào người anh, cửa chỉ thân mật rất tự nhiên. Cô là người phụ nữ biết đoán ý qua lời nói và sắc mặt, mặc dù người đàn ông này nét mặt vẫn như thường ngày, nhưng cô lại mơ hồ cảm nhận được Hi Nhĩ không vui. Đầu ngón tay trắng nõn khiêu khích cằm của anh, như làm nũng. “Hả?” Hi Nhĩ thu hồi tầm mắt nhìn Du Nguyệt Như, khóe mắt cô như khẽ xếch lên, con ngươi long lanh, gương mặt tinh tế, có ai thể sánh được với người phụ nữ mê người trong lòng anh? ... Mời các bạn đón đọc Cô Bé, Em Thua Rồi của tác giả Tâm Thường.
Cho Anh Quá Khứ của Em - Uyển Khanh
"Em có thể mang đi những gì mà em đã mua được không? Không phải là em nhỏ mọn, chẳng qua khi nghĩ đến về sau những thứ đó sẽ bị một người phụ nữ khác sử dụng thì trong lòng có chút khó chịu, huống chi có lẽ cô ấy cũng không thích những đồ mà em đã mua." Bọn họ gặp nhau ở vườn trường đại học, lúc đó anh chỉ là một anh chàng sinh viên nhà nghèo, gia cảnh bần hàn còn cô lại là một thiên kim nhà giàu được ngàn vạn cưng chiều. Bọn họ phá tan quan niệm xuất thân, dòng dõi để yêu thương nhau nhưng trước khi phòng tân hôn được trang trí xong, bởi vì một chuyện không thể tưởng tượng được mà mỗi người đi một ngả. Ba năm sau bọn họ gặp lại nhau, anh đã là tổng giám đốc trẻ tuổi của một tập đoàn xuyên quốc gia mà cô từ lâu đã không còn là một tiểu thư sống an nhàn sung sướng, hai cuộc sống song song liệu có thể cắt nhau lần nữa? *** "Em có thể mang đi những gì mà em đã mua được không? Không phải là em nhỏ mọn, chẳng qua khi nghĩ đến về sau những thứ đó sẽ bị một người phụ nữ khác sử dụng thì trong lòng có chút khó chịu, huống chi có lẽ cô ấy cũng không thích những đồ mà em đã mua." Lệ Dĩ Thần mở cửa, nhìn thấy cả người Diệp Cẩn ướt đẫm, giờ phút này mặt mày cô tiều tụy nhìn anh, đôi mắt của cô tràn đầy mệt mỏi và đen tối, rất dễ nhận thấy, kể từ sau khi xảy ra sự kiện kia, cô sống cũng không tốt lắm. Lệ Dĩ Thần gật đầu một cái: “Dĩ nhiên, những thứ kia đều là do em tốn mấy ngày mấy đêm tìm mua ở trên web, tất nhiên là nên trả lại cho em, em vào đi." Diệp Cẩn tiện tay lau gương mặt ướt nhẹp một cái, nghĩ tới trên người mình vẫn chảy nước, vừa định tiến vào nhưng lại dừng bước. "Hay là em. . . . . . Không vào." Diệp Cẩn dừng lại một chút rồi nói: "Anh đưa giúp em cái hộp nhạc ở bên trong phòng ngủ là được rồi." Sắc mặt Lệ Dĩ Thần không gợn sóng, gật đầu: “Được, anh đi lấy cho em, em chờ một chút." Lúc Lệ Dĩ Thần xoay người, rốt cuộc Diệp Cẩn cũng nhận ra phòng cưới được trang trí xinh đẹp đến mức nào, việc bố trí và lắp đặt các thiết bị bên trong nhà gần như đều do hai người bọn họ cùng nhau nghiên cứu rồi cuối cùng mới quyết định, mặc dù khi đó thiết bị còn chưa lắp đặt xong, nhưng cô đã từng thề son sắt mà nói, mặc dù này căn nhà này không lớn nhưng nhất định sẽ trở thành căn nhà độc nhất vô nhị trên đời, quả nhiên không sai, nơi này thật sự rất đẹp, rất khác biệt, chẳng qua. . . . . . rốt cuộc nó cũng không thuộc về cô, nghĩ tới đây, Diệp Cẩn nhịn không được đỏ tròng mắt, cô liếc nhìn ra ngoài cửa sổ, mưa vẫn to như cũ, cô không chút do dự quay người rời đi, mọi người đã thay đổi, cô vẫn còn để ý đến những thứ vật chết vô dụng kia làm cái gì. Khi Lệ Dĩ Thần mang hộp nhạc ra ngoài cửa, ngoại trừ một vũng nước đọng thì đã không còn người phụ nữ khiến anh yêu cũng không phải mà hận cũng không phải nữa. Lệ Dĩ Thần cầm miếng giấy ghi chú ở trên bàn lên, phía trên là dòng chữ xinh đẹp tinh tế: “Đừng nói đến hộp nhạc này đã bị hư, thôi, kể cả mấy cái đèn bàn và bình bình lon lon mà em đã mua cũng ném đi, em không cần nữa rồi." Lệ Dĩ Thần ngẩng đầu lên nhìn ra ngoài cửa sổ một chút, mưa còn to hơn so với lúc trước, mày nhíu lại, anh định cầm cây dù đuổi theo cô nhưng đến cửa thì đột nhiên dừng lại, trên khuôn mặt tuấn tú hiện lên nụ cười khổ rối rắm, anh và cô đã không còn bất kỳ quan hệ gì rồi, đã như vậy, anh cần gì phải quan tâm đến lập trường của cô. Sống hai mươi hai năm, lòng của Diệp Cẩn chưa bao giờ lạnh đến thế, mặc dù năm ấy đưa tang ba, cô cũng chưa từng cảm thấy đau đớn tê liệt như vậy, đó là người cô yêu đến tận xương tủy, vì anh là một học sinh nghèo nên cô bỏ qua cuộc sống đại tiểu thư trong nhung lụa, tại sao anh lại có thể tổn thương cô như vậy. Ngã nhào giữa đêm mưa tầm tã, Diệp Cẩn cảm thấy cả người mệt mỏi, vì yêu Lệ Dĩ Thần, cô không tiếc phản bội ba mẹ, bỏ qua vinh hoa phú quý, nhưng quay đầu lại thì mới phát hiện, thứ cô bỏ lỡ không riêng gì tình thân và tình yêu mà còn có tôn nghiêm cao cao tại thượng từng có. Khi Lệ Dĩ Thần nắm tay Lâm Mạn Thanh nói muốn ly hôn với cô thì Diệp Cẩn đã từng bất chấp tất cả đi cầu xin anh, hôn nhân của bọn họ mới chỉ được ba tuần mà thôi, nếu như không yêu cô, tại sao lại muốn cưới cô? Diệp Cẩn không nghĩ ra, nhưng nhiều lần ép hỏi, kết quả sẽ chỉ làm cô đau lòng tuyệt vọng hơn mà thôi, cho đến ngày hôm qua khi tận mắt thấy Lệ Dĩ Thần ôm hôn Lâm Mạn Thanh, rốt cuộc cô cũng chấp nhận thực tế. Người yêu của cô thật sự không thương cô, mặc kệ cô khó có thể tiếp nhận như thế nào thì đây cũng là sự thật, mặc dù khó nén đau buồn như thế nào thì cô cũng không thể vì thế mà gục ngã, cô lại càng không nên vì những người không thương cô mà tự hành hạ mình, nếu như cuộc sống khắp nơi đềy là gió táp mưa rào, như vậy cô lại càng muốn ngược gió, bởi vì cô là con gái của ba, ba từng nói với cô, mặc kệ có xảy ra chuyện gì, cô đều phải sống hạnh phúc vui vẻ thay thế ông, bởi vì cô đang kéo dài sinh mạng của ba. Diệp Cẩn lau mặt một cái, không biết là mưa hay là nước mắt, mặc dù khó khăn, nhưng cô vẫn đứng lên từ mặt đất trơn trợt, mặc dù đêm tối lạnh lẽo thê lương không nhìn thấy con đường phía trước nhưng cô vẫn nở một nụ cười kiên quyết. ... Mời các bạn đón đọc Cho Anh Quá Khứ của Em của tác giả Uyển Khanh.
Cảm Mến Không Sợ Muộn - Tang Giới
       Anh chưa bao giờ nghĩ tới trong cuộc đời chỉ có hai màu đen trắng xen kẽ ấy, cô lại xuất hiện, làm cho lòng anh rối loạn không thôi.        Cùng nhau vượt qua mọi khó khăn, từ đó vô tri vô giác vì cô mà mất đi sự tỉnh táo vốn có, trái tim anh đã rung động trước cô.         Là yêu đến độ không thể nhận thức được, là nguyện đánh đổi tất cả để có cuộc sống hạnh phúc yên bình bên cạnh cô, với nụ cười luôn thường trực trên môi.         ‘Kiếp phù du trường hận thiếu yên vui, mấy ai xem nhẹ vàng bạc vì một nụ cười’ – Tống Kỳ         Nguyên văn: ‘Phù sinh trường hận hoan ngu thiểu, khẳng ái thiên kim khinh nhất tiếu.’ là câu thứ ba trong bài thơ Ngọc Lâu Xuân của nhà thơ Tống Kỳ. Bản dịch gốc của câu thơ: ‘Cuộc đời phù du hận nhiều vui ít, lại sẵn lòng vì vàng bạc mà bỏ qua một nụ cười.”        Editor: Đây là cuốn thứ hai trong Tình Lộ Hệ Liệt của tác giả Tang Giới.                  Điền văn ấm áp, mang tính chính kịch, HE, 1vs1. Càng về sau càng kịch tính đặc sắc. *** Tình Lộ Hệ Liệt của Tang Giới gồm có: Cảm Mến Không Sợ Muộn Không Phải Em Không Yêu Tùy Tình Sở Dục Tình Có Chủ Ý Trời Đất Tác Thành *** Nghiêm Thấm Huyên một tay nghe điện thoại tay còn lại đánh tay lái cho xe tiến vào gara ở dưới tầng hầm của khách sạn ở thành phố S. Đèn của thang máy nhảy đến số 2, đinh một tiếng cửa mở ra, đứng ở cửa là hai người phục vụ, thấy cô đến bọn họ cung kính kính gật đầu, "Nghiêm tiểu thư, Dung tiểu thư và Doãn tiểu thư đang chờ tiểu thư ở sảnh hoa hồng." Nghiêm Thấm Huyên gật đầu một cái, trước cửa thang máy phản chiếu lại hình ảnh của cô, tối nay cô mặc bộ đầm màu lục nhạt, tùy ý vén tóc lên, cái cổ thon dài càng làm nổi bật lên khuôn mặt đẹp đẽ. Trên cổ của cô đeo sợi dây chuyền Bích Hải Kim Sa số lượng có hạn mà Lục Thiêm Lịch đã tặng cho cô một năm trước. Cô đang đi tới sảnh hoa hồng thì nhận được cuộc điện thoại ngắn gọn của Doãn Bích Giới. "Chín giờ, bán đảo lầu hai, chỉnh đốn lại trang phục. Nhớ đeo Bích Hải Kim Sa." Trong đầu Nghiêm Thấm Huyên mơ hồ có thể đoán được tối nay Doãn Bích Giới phải làm gì, cô đẩy cửa chính của sảnh hoa hồng ra, đập vào mắt là một cảnh tượng hào nhoáng. Chưa bao giờ sảnh hoa hồng được bố trí tinh xảo thanh nhã đến như vậy, tầng thượng của khách sạn đầy rẫy những nhân vật quyền lực và những ngôi sao giải trí nổi tiếng. Ly rượu sóng sánh, mỹ nhân lộng lẫy. Sảnh hoa hồng vốn chỉ để chào đón người của chính phủ, hôm nay đã được bố trí tinh xảo để chào đón một gương mặt quan trọng, đó là bộ mặt của thành phố S Dung Tư Hàm. Dung Gia có địa vị trong giới chính trị, luật pháp và cả giới y học ở thành phố S. Dung Tư Hàm là cố vấn pháp luật của Dung Thị, đồng thời cũng là người trong mộng của giới showbiz. Mà Nghiêm Thấm Huyên và bạn bè lâu năm của mình là Doãn Bích Giới lại tỏ ra có chút khinh thường. Doãn Bích Giới ngồi ở trên ghế salon cùng với Dung Tử Hàm, cầm ly rượu vừa uống vừa chau mày, giương mắt nhìn thấy Nghiêm Thấm Huyên đi tới, trên mặt cô lộ ra một nụ cười tươi tắn. Nghiêm Thấm Huyên vừa nhìn thấy nụ cười này, chi biết tối hôm nay nhất định lại có người gặp xui xẻo rồi. Hai người bọn họ trước kia chuẩn bị làm chuyện xấu ở trường học, Doãn Bích Giới sẽ chỉ vào mặt của Nghiêm Thấm Huyên mà khen lấy khen để: "Cậu nhìn cậu cười đi, hôm nay chắc sẽ có người mới bước ra khỏi nhà mà đã gặp xui rồi đó." Mà với thái độ của Doãn Bích Giới ngày hôm nay, cùng với vẻ mặt của cô ấy lúc đó, giống nhau như đúc. ... Mời các bạn đón đọc Cảm Mến Không Sợ Muộn của tác giả Tang Giới.