Liên hệ: 0912 699 269  Đăng nhập  Đăng ký

Nhật Ký Chăm Sóc Nhân Vật Phản Diện Ốm Yếu

Tên khác: NHẬT KÝ CHĂM SÓC VAI ÁC ỐM YẾU (Nhật Ký Nuôi Dưỡng Nam Phụ) Xuyên thành nữ phụ ác độc chịu đủ ức hiếp sau đó được nữ chính giúp đỡ, nhưng vì thích nam chính mà đố với nữ chính, lấy oán trả ơn, kết cục cuối cùng thê thảm. Đàm Mặc, thiếu niên hai chân tàn phế bị vất bỏ, hai năm sau sẽ đi đời nhà ma, lại chính là vai ác nắm trong tay trăm triệu gia sản. Suy nghĩ của Kiều Lam chính là: “Tới gần hắn, quyến rũ hắn, trở thành người phụ nữ thân cận, sau đó, ngồi chờ Đàm Mặc chết, kế thừa gia sản. Đàm Mặc chính là nam phụ được yêu thích nhất trong cuốn tiểu thuyết nổi tiếng này, fans bất mãn kết cục bi thảm của Đàm Mặc, vì thế viết riêng một quyển đồng nhân tiểu thuyết để hắn làm nam chính. Đàm Mặc trong cuốn tiểu thuyết này từ nhỏ hai chân tàn phế chịu đủ khi dễ, sau lại trọng sinh một lần nữa làm lại cuộc đời, cũng trở thành phú hào oai phong một cõi của thương giới. Nhiều năm trước, khi Đàm Mặc vẫn còn là thiếu niên thân khể khiếm khuyết, tự ti lại tối tăm, bạn bè ở sau lưng chê cười hắn là người tàn phế không đứng dậy nổi. Đàm Mặc khớp tay nắm chặt xe lăn đến mức nổi gân xanh, đột nhiên, thân hình nhỏ gầy của thiếu nữ vọt vào đám người, hung hăng đánh nhau với đám bằng hữu đang ác ý cười đùa. *** Tác giả: Tiểu Hài Ái Cật Đường Thể loại: Thanh xuân vườn trường, Độc chiếm, Ngôn tình, Hiện đại, Hào môn thế gia, Nữ phụ văn, Song xử, Sủng, Thầm mến, Xuyên sách, Thâm tình, Nam/nữ có bệnh, Nam khiếm khuyết (sau được chữa khỏi), Tâm lý, 1Vs1, HE. Độ dài: 127 chương Tình trạng: Hoàn edit Kiều Lam xuyên sách. Xuyên thành nữ phụ ác độc chịu đủ ức hiếp sau đó được nữ chính giúp đỡ, nhưng vì thích nam chính mà đố kỵ với nữ chính, lấy oán trả ơn, kết cục cuối cùng thê thảm. Sau khi xuyên sách, Kiều Lam lột xác trở nên xinh đẹp, tài giỏi hơn. Đồng thời, bên cạnh cô còn có Đàm Mặc – nam phụ được yêu thích nhất trong cuốn tiểu thuyết bán chạy. ---------- Trong nguyên tác, Kiều Lam là cô gái ốm yếu gầy gò, học lực bình thường, sống trong một gia đình cha không yêu, mẹ không thương, bọn họ đều mang nặng tư tưởng “trọng nam khinh nữ”. Nhà họ Kiều vì muốn có bằng được một đứa con trai liền sinh tù tì ba cô con gái, Kiều Lam chính là đứa con bị ghét bỏ nhất, hằng ngày còn phải hầu hạ đứa em trai để kiếm tiền tiêu vặt.  Đâu dừng lại ở đó, gia đình của cô chỉ xem cô như một món hàng, bọn họ buộc cô nghỉ học sớm lấy chồng để được hưởng tiền sính lễ. Đời trước, Kiều Lam mồ côi cha mẹ, lúc đó cô luôn mơ rằng một ngày nào đó mình sẽ có gia đình, có cha có mẹ, như vậy hạnh phúc biết bao nhiêu. Bây giờ điều ước thành hiện thực, nhưng Kiều Lam lại cảm thấy, thà đừng có còn hơn.  Nam chính Đàm Mặc (trong nguyên tác là nam phụ) vừa mắc hội chứng Asperger vừa bị tàn tật phải ngồi xe lăn, lại vì bệnh sợ ánh sáng và gió nên vẫn luôn ngồi ở chỗ hẻo lánh nhất trong lớp học. Anh chịu đủ những lời miệt thị nhục nhã, họ nói anh bị thần kinh, đáng sợ, nói anh là tên tàn tật, ngu ngốc không xứng đáng có bạn bè. Bạn bè trong lớp, ai nấy đều xa lánh, cô lập anh. Hết lần này tới lần khác, họ dùng những lời chế giễu độc nhất ở lứa tuổi này để kích thích một thiếu niên vốn đang bên bờ vực sụp đổ. Sau vụ tai nạn xe hơi, một đứa trẻ tự kỷ mắc hội chứng Asperger, tận mắc chứng kiến mẹ mình qua đời vì tai nạn giao thông, rồi đôi chân cũng bị liệt sau chính trận tai nạn đó, từ đó về sau đã để lại cho anh những nỗi đau không thể nào bị phai nhòa. Hội chứng Asperger khiến đôi mắt anh như bị giăng kín bởi lớp sương mù khi đối mặt với người khác. Anh không phân biệt rõ ý tốt và ý xấu, vì vậy, bất kể là loại nào đi nữa, anh đều quy tất cả chúng về hướng xấu hơn. Mặc dù hội chứng Asperger sẽ khiến người ta tự kỷ và mất đi khả năng giao tiếp cơ bản nhưng khả năng ghi nhớ và IQ của Đàm Mặc lại vượt xa người thường. Tuy vậy, anh vẫn mặc định bản thân là một tên điên, từ khi sinh ra đã là một sự thừa thãi, là gánh nặng, là đồ bỏ đi thì tuyệt nhiên sẽ không bao giờ được ai chấp nhận. Anh giống như một con robot không có tình cảm hay những cảm xúc thất thường. Từng bị bóng ma quá khứ đeo bám, anh quyết định thu mình lại, quyết định không còn tin vào ý tốt của bất kỳ người nào nữa, kể cả Kiều Lam. Vì ngoại trừ mẹ ra, trên thế giới này không có ai lại đột nhiên muốn đối xử tốt với anh cả. Vậy nên lúc đầu, Kiều Lam rất vất vả trong việc kết bạn và trò chuyện cùng anh. Bởi tâm lý anh không chấp nhận tiếp thu bất kỳ ai, anh kháng cự, cố ý xa cách cô. ---------- Nhưng thời gian cứ thế trôi qua từng giây từng phút, ánh nắng nghiêng nghiêng chiếu vào phòng học, từng chút làm bừng lên góc tường tối tăm kia của anh. Mà cô chính là ánh nắng ấy. Sự nhiệt tình cùng tâm hồn ấm áp của Kiều Lam đã dần nhen lên một sức nóng trong sâu thẳm trái tim anh. Thế nhưng chung quy, giữa họ vẫn còn rất nhiều rào cản không thể vượt qua hay hóa giải ngày một ngày hai được. Đàm Mặc muốn mở lòng, muốn trò chuyện cùng cô nhưng không biết phải bắt đầu từ đâu. Còn Kiều Lam, lo sợ sự nhiệt tình của mình sẽ khiến anh phiền hà, khó chịu, cô biết chứng bệnh của anh sẽ bài xích mọi sự tiếp cận từ thế giới bên ngoài, mà cô cũng không muốn làm tổn thương anh. Đàm Mặc tự đánh giá cao cảm xúc trong lòng mình, thực ra, mặt hồ yên ả như tâm tình của anh, sớm đã bị Kiều Lam khuấy lên những gợn sóng lăn tăn.  Biết được hoàn cảnh của cô khó khăn, anh đến nhà hàng nơi cô làm việc cuối tuần chỉ để gọi thật nhiều món ăn đắt tiền, cho cô nhiều tiền boa. Tuy rằng những hành động giúp đỡ của anh đôi lúc khiến người đọc dở khóc dở cười.  “Tại sao cậu lại muốn giúp người bạn này?” “Bởi vì cô ấy thiếu tiền” “Cô ấy thiếu tiền thì có liên quan gì đến thiếu gia đâu” “Tôi không thiếu” ---------- Bởi vì trong cuộc sống Đàm Mặc chưa từng có ánh sáng, cho nên chỉ cần có người đối xử tốt với anh một chút, anh đã vô cùng quý trọng rồi.  Không biết tự bao giờ, anh đã biết ghen, biết khó chịu khi Kiều Lam nói chuyện với bạn học nam khác, anh cáu kỉnh bực bội, không kiềm được sự tức giận. Nhưng anh biết, nếu anh bộc lộ quá nhiều cảm xúc như thế, có phải Kiều Lam sẽ ghét anh hay không? Vậy nên mỗi ngày, anh đều thận trọng cố giữ khoảng cách, không muốn Kiều Lam bị kéo vào vũng lầy đen tối này cùng mình. Thế nhưng, cô ấy lại chủ động bước đến, mang theo ánh sáng ấm áp xua đi cái tối tăm lạnh lẽo trong tâm hồn anh, khiến anh không biết làm thế nào với cô nữa. “Nếu cậu thật sự không để ý đến mình nữa, vậy thì thật sự không có ai thèm quan tâm đến mình rồi” Ở thế giới trước kia, sống hơn hai mươi năm, đã từng có lúc, tuyết rơi chưa có ai bảo Kiều Lam mặc ấm, nhắc cô mang dù, càng không nói đến việc cố ý đưa cô về nhà. Mà hiện tại, Đàm Mặc vì cô mà làm nhiều việc như vậy, khiến lòng cô nhói đau. Người khác nghĩ anh kỳ quặc, đáng sợ nhưng họ đều không biết rằng, nội tâm của anh lại đơn thuần hơn bất kỳ người nào. Cô không thể chịu nổi vẻ ảm đạm, u buồn khi bị cả thế giới ruồng bỏ ánh lên trong mắt anh. Cô đau lòng vì anh. Ngay từ đầu, sự quan tâm của Kiều Lam đối với Đàm Mặc đều bắt nguồn từ sự yêu thích của cô đối với nhân vật này và sự thương hại với Đàm Mặc, nhưng không biết tự lúc nào, Kiều Lam đã xem việc chăm sóc Đàm Mặc như là trách nhiệm của mình vậy. Bởi vì khi cô giúp đỡ thiếu niên này, anh đã trả lại cho cô quá nhiều thứ. Con người thì luôn luôn có tình cảm. Mà anh, Đàm Mặc, cũng chưa hề nhận ra, có một cô gái nhỏ âm thầm lặng lẽ như một mầm chồi non, len lỏi sinh trưởng, thậm chí bám rễ trong trái tim anh mãi nhiều năm sau này. Nhưng tiếc là, anh không thể lý giải được tình cảm mà anh dành cho cô tột cùng là như thế nào. Anh chỉ biết bản thân luôn khao khát nhìn thấy cô, giúp đỡ, bảo vệ cô một cách thầm lặng như vậy. Cũng giống như ngọn nến đang dần tắt đi trong bóng tối từng chút cách anh thật xa. Đàm Mặc không dám xác định, ánh nến kia có thắp sáng trở lại vì anh không. Đối với người bình thường mà nói, đôi khi họ thấy thiếu đi cảm giác an toàn. Còn đối với Đàm Mặc, anh căn bản không có cảm giác an toàn. Thế giới của Đàm Mặc chỉ mới le lói một chút ánh sáng nhỏ đã bị người khác che kín không còn một một khe hở. Bọn họ nói anh không có trái tim, nói anh máu lạnh. Ngay giây phút đầu anh tràn ngập những lời nói ác độc sâu trong ký ức đau khổ ập về, tiếng chuông điện thoại của Kiều Lam kịp lúc kéo anh quay về với thực tại. Thế giới của thiếu niên vỏn vẹn hai gam màu đen trắng, giờ đây đã dần xuất hiện những màu sắc rực rỡ mới. Bởi vì không biết tương lai Kiều Lam sẽ ở đâu, vậy nên Đàm Mặc cũng không quyết định sớm sau này mình sẽ như thế nào. Anh căn bản không hề do dự một chút nào, cứ thế tự nhiên viết tên một người vào bức tranh tương lai trống không của mình cái tên “Kiều Lam”. Lần đầu tiên Đàm Mặc cảm nhận rõ ràng một điều rằng, đối với Kiều Lam, anh có một cảm giác ỷ lại mãnh liệt, anh muốn đi theo cô. Kiều Lam chính là ánh sáng của anh. Ánh sáng ở đâu thì anh sẽ ở đó. Mà khi ánh sáng biến mất, cuộc sống của anh sẽ lại trở nên tối tăm và khó có thể vượt qua được. Anh chỉ biết mình không thể rời xa ánh sáng, xa rời tia nắng này, như một ngọn cỏ nhỏ nhoi không thể rời xa ánh nắng.  Dưới sự kiên trì dạy dỗ của Kiều Lam, anh từ từ hiểu và lý giải được cảm xúc. Đàm Mặc cảm thấy tự ti, khổ sở bởi đôi chân không thể đứng lên, không xứng với cô. Một người như anh với một tình yêu mang đầy tính chiếm hữu, một người thần kinh như anh sao có thể xứng đáng có được tình yêu đây? “Đàm Mặc, cậu thích Kiều Lam phải không?” “Nhưng Đàm Mặc à, sao cậu dám chứ? Mình biết, thích Kiều Lam là một chuyện không thể nào bình thường hơn. Cậu ấy xinh đẹp, tốt bụng, thành tích học tập lại còn rất tốt. Mình không tìm ra được bất kỳ khuyết điểm nào của cậu ấy cả, vậy nên thích cậu ấy là một việc rất bình thường, rất nhiều người thích cậu ấy, thật sự chẳng có việc gì cả. Thế nhưng Đàm Mặc à, sao cậu lại dám thích cậu ấy chứ?” Những tự ti, khổ sở được anh che giấu rất kĩ bỗng một ngày có một người không hề thương tiếc dùng cách trực tiếp nhất r.ạ.ch một đường d.a.o, lôi hết tất cả vết sẹo còn rướm m.á.u kia lên.  “Kiều Lam là giấc mơ mà tôi không dám nghĩ đến” Bản thân anh phải giằng xé trái tim mình, tự nhủ không được tham luyến cô, anh quyết định sẽ rời xa cô, trả lại cho cô một cuộc sống bình thường nhất. Nhưng, anh không làm được, vậy thì anh quyết tâm nhất định phải đứng lên một lần nữa, để đứng bên cạnh cô, bảo vệ cô. “Mình nói nếu như, nếu như đi kiểm tra, bác sĩ nói với mình, cả đời này mình mãi mãi không đứng dậy được nữa…” Cậu sẽ làm thế nào? “Vậy thì mình sẽ chăm sóc cậu cả đời” Bất kể là đời trước hay đời này, đến tận bây giờ Kiều Lam vẫn luôn một mình, không có người thân, không nơi nương tựa. Cô luôn luôn dùng hết sức chạy về phía trước. Cô độc quá lâu, cô vốn không biết cảm giác dựa vào ai đó là như thế nào. Nhưng không biết từ bao giờ, Kiều Lam chậm chạp nhận ra bản thân mình ỷ lại Đàm Mặc bao nhiêu, thích anh bao nhiêu, rốt cuộc sau lưng cô không còn là bóng tối vô hạn nữa mà là lồng ngực ấm áp chở che. Anh đạp bay hết tàn dư của con đường đổ nát từng khiến cô giẫm vào thinh không, sau đó vì cuộc đời cô mà trải sẵn một con đường bằng phẳng, dễ dàng khác. Người ta nói rằng vạn vật đều có khe hở, mà Đàm Mặc là ánh sáng chiếu vào thế giới tăm tối bên trong Kiều Lam. “Mặc Mặc” “Chúng ta ở bên nhau đi” Ở nơi này của em, anh chính là tất cả. Hãy để em là tia nắng duy nhất chiếu sáng toàn bộ không gian tăm tối của anh… “Bọn họ nói anh không có trái tim, anh không biết yêu người khác” “Nhưng anh thật sự rất yêu em” “Anh sẽ rất yêu rất yêu em, không ai có thể yêu em hơn anh” Một Đàm Mặc đầy tự ti, tính cách vặn vẹo lại vì người mình yêu mà quyết tâm gánh chịu những đau đớn để có thể lần nữa đứng dậy, lần nữa đứng bên cạnh cô, yêu cô, bảo vệ cô. Thế giới của Đàm Mặc đã bị Kiều Lam chiếm giữ, tên của cô, giọng nói, dáng vẻ đều chiếm cứ mọi giác quan của anh, mạnh mẽ lôi anh ra khỏi thế giới tăm tối ấy. “Em trưởng thành trong một gia đình hệt như một bãi bùn nát, tối tăm không ánh mặt trời, không có cách nào lùi bước nhưng cũng chẳng thể nhìn thấy phía trước. Anh là ánh sáng, ánh sáng dưa em ra khỏi bóng tối, là sự cứu rỗi của em”  “Trong khi mọi người đều ngắm sao, anh có biết em đang làm gì không?” ** “…” “Ngắm anh” ** *__________________* Tình yêu giống như một phép màu nhiệm, vừa dịu dàng, vừa ấm áp, vừa thiêng liêng. Bất kỳ ai trong chúng ta đều xứng đáng có được tình yêu, bao gồm cả những người khiếm khuyết về mặt thể xác lẫn tinh thần. Bởi vì tình yêu mà, nó có thể vỗ về lên những vết sẹo cằn cỗi, cũng có thể bao dung và sưởi ấm trái tim khô héo. Nam chính Đàm Mặc trong bộ truyện này cũng vậy. Cho dù khát khao được yêu thương của anh luôn đè nén và che giấu dưới vỏ bọc tự ti, thì vẫn có một Kiều Lam nguyện ngược gió, ngược sáng đi về phía anh, mang theo hơi ấm và tình yêu đẹp đẽ hơn bao giờ hết. Có thể nói, Kiều Lam là một trong những nữ chính là tôi thích nhất, cô mạnh mẽ, thông minh, lạc quan, còn có một sự kiên nhẫn bao dung rất lớn mới có thể từ từ mở cánh cửa trái tim Đàm Mặc. Cả quãng thời thanh xuân ngắn ngủi mà tốt đẹp ấy, cô cùng anh bước qua những ngày tháng ấm áp, tràn đầy tiếng cười. Bọn họ cứ như vậy, từ từ tiến vào sinh mệnh của nhau, nắm tay nhau bước vào ngôi trường Đại học giống như hẹn ước, sau đó cùng bước về phía lễ đường hoa lệ… Đây là bộ truyện đầu tiên tôi đọc của Tiểu Hài Ái Cật Đường. Ban đầu nhìn thấy tên tác giả và truyện khá lạ lẫm, tuy vậy, tác giả lại viết rất chắc tay, những phân đoạn miêu tả nội tâm giằng xé với sự biến đổi cảm xúc của từng nhân vật được khắc họa rõ nét đến nỗi làm người đọc cũng cảm nhận được nỗi đau đớn, mặc cảm ấy. Đặc biệt các phân đoạn đặc tả nội tâm của Đàm Mặc rất sâu sắc. Anh không phải là một nam chính hoàn mỹ mà mang trong mình căn bệnh Asperger cả đời không thể chữa khỏi, cùng với đôi chân bị liệt. Nhưng tình yêu của anh, lại lớn lao, đẹp đẽ nhất, thà tự chịu đựng đau xót một mình còn hơn là để Kiều Lam biết được tình cảm vặn vẹo, bùn lầy của anh.  Đặc biệt, điều khiến tôi thích nhất chính là cách triển khai cốt truyện của tác giả, nếu nữ chính xuyên qua thì sẽ trở thành nữ chính xuyên suốt, cốt truyện cũng xoay quanh nữ chính và nam chính mà không đề cập đến nam nữ chính của tiểu thuyết gốc. Bên cạnh đó, truyện cũng phản ánh một số vấn đề thực tế nhất trong cuộc sống. Môi trường học đường cũng giống như một xã hội thu nhỏ, có người tốt, cũng có người xấu. Nạn bạo lực học đường chưa bao giờ được giải quyết triệt để, chúng âm thầm hành hạ những nạn nhân thông qua những lời miệt thị, châm chọc, chửi bới… Hơn nữa, chúng ta có thể thấy rằng, cách giáo dục của gia đình chính là một phần định hình nên phẩm chất của một con người. Chỉ có gia đình cực phẩm như Kiều gia mới có thể “đào tạo” ra Kiều Nguyên hống hách, ăn cắp vặt, rồi dẫn đến phải cắt bỏ một quả thận.  “Nhật ký chăm sóc nhân vật phản diện ốm yếu” chính là một làn gió mới mẻ đối với những bạn thích thể loại xuyên sách có nam chính khiếm khuyết, độc chiếm. Chúc các bạn có những giây phút đọc truyện thật vui vẻ! ___ “ ” : Trích từ truyện ** : Trích từ bài hát “Cùng anh ngắm sao trời” của Trần Tử Linh Giải thích: Hội chứng Asperger là một dạng của bệnh tự kỷ. Từ năm 2013, tất cả các dạng tự kỷ được gọi chung là rối loạn phổ tự kỷ (ASD). Những người mắc hội chứng Asperger có thể trẻ tự kỷ thông minh và kỹ năng nói tốt hơn mức trung bình, do đó hội chứng này còn được gọi là tự kỷ chức năng cao (nguồn: internet).   Mời các bạn mượn đọc sách Nhật Ký Chăm Sóc Nhân Vật Phản Diện Ốm Yếu của tác giả Tiểu Hài Ái Cật Đường.

Nguồn: dtv-ebook.com

Xem

Khước Lục (Giá Oản Chúc)
Khi Diệp Kiều Lục chín tuổi đã gặp được Diệp Kính.Đây cũng là câu chuyện xưa của hai bạn nhỏ vì giấc mộng cùng nhau trưởng thành.Thận thận thận, các loại thận.***Thầy giáo thể dục tuyên bố, vào đợt kiểm tra bơi lội vào 2 tuần sau, bạn học nào có thể bơi được 25 mét là đạt yêu cầu. Thế nhưng, đối với nữ sinh mà nói thì đạt hay không đạt không quan trọng, điều đầu tiên bọn họ nghĩ đến chính là mặc áo tắm làm sao cho tôn lên dáng người nhất. Tìm mua: Khước Lục TiKi Lazada Shopee Vì tiết bơi lội mà mỗi nữ sinh lại có một biện pháp thần kỳ khác nhau, chỉ vì để cho gầy bớt đi.Dưới đây là những tác phẩm đã xuất bản của tác giả "Giá Oản Chúc":Bạn ChanhKhước LụcKinh Sơn Chi NgọcPhù LamĐộc giả có thể tìm mua ấn phẩm tại các nhà sách hoặc tham khảo bản ebook Khước Lục PDF của tác giả Giá Oản Chúc nếu chưa có điều kiện.Tất cả sách điện tử, ebook trên website đều có bản quyền thuộc về tác giả. Chúng tôi khuyến khích các bạn nếu có điều kiện, khả năng xin hãy mua sách giấy.
Khu Vườn Giữa Hai Khung Cửa Sổ (Hy Nguyễn)
"Lần đầu tiên có một tiểu thuyết đồng tính nữ mà xem lại nhẹ nhàng đến như vậy! Tác giả chứng tỏ bản lĩnh khi không vấp phải hai lối mòn của việc khai thác đề tài đồng tính: một là "gân cổ" lên chống đối thế giới và hai là mong muốn được cảm thông một cách không cần thiết. Tình yêu trong "Khu vườn giữa hai khung cửa sổ" trong lành, an yên, và tự nhiên như hơi thở. Tình yêu bình dị, ngọt ngào giữa hai tâm hồn thuộc về nhau trọn vẹn. Yêu nhau bình thường như nhân thế bao đời vẫn vậy!"(Hamlet Trương)***Đó là một ngày vào đầu tháng Ba. Khi tiếng chim hót vang khắp khu vườn chào đón bình minh lên cũng là lúc Tú chập chờn tỉnh giấc. Tú dụi mắt, vươn vai, nhìn qua bên phải tìm một gương mặt quen thuộc. Con Sam đang ngủ lè lưỡi ngay cạnh Tú. Tú thở dài, rồi bật cười. Dạo này sáng nào cũng thấy cảnh này. Tú khe khẽ chồm người dậy, khuỷu tay phải chống xuống giường và lấy tay chống dưới mặt. Nhìn đằng sau Sam, Nhi vẫn còn đang say giấc. Con Sam được Nhi ôm cứng ngắc. Tú nghĩ chắc vậy mà nó ngủ ngon. Tìm mua: Khu Vườn Giữa Hai Khung Cửa Sổ TiKi Lazada Shopee Nhẹ nhàng xuống giường và xỏ dép vào, Tú lại bàn học cầm điện thoại lên xem. Chỉ mới 5 giờ 53 phút. Tú ra phía ban công và vén màn lên, làm nắng sớm đua nhau chạy vào phòng. Mở cửa đi ra ngoài hít thở không khí trong lành của buổi sáng, Tú đứng nhìn chim chóc bay qua lại từ tán cây này sang tán cây kia. Gió sớm thổi thoáng qua, làm Tú chợt cảm thấy cơn buồn ngủ quay lại. Nhìn sang Nhi và Sam thấy cả hai vẫn còn ngủ say, Tú ngáp nhẹ một cái rồi quyết định quay lại giường. Dù sao vẫn còn sớm. Leo lên phía của mình và nằm xuống, Tú nhắm mắt tìm lại giấc ngủ, nhưng rồi cảm thấy thiếu gì đó. Mở mắt ra nhìn con Sam nằm chễm chệ ngay giữa và Tú biết ngay nguyên nhân. Tú muốn ôm một người. Tú lại ngồi dậy nhìn Nhi và Sam, rồi cẩn thận kéo Sam qua một bên. Sự chao động làm cả Nhi và Sam đều động đậy, nhưng rồi ai cũng chìm lại vào giấc ngủ. Tú dùng thêm tí sức để kéo Sam hẳn qua chỗ Tú vừa nằm, chừa phần giữa vừa đủ để Tú nằm vào. Hài lòng với kết quả, Tú cúi xuống đặt một nụ hôn lên má Nhi rồi trùm mền ôm Nhi ngủ qua bình minh.Độc giả có thể tìm mua ấn phẩm tại các nhà sách hoặc tham khảo bản ebook Khu Vườn Giữa Hai Khung Cửa Sổ PDF của tác giả Hy Nguyễn nếu chưa có điều kiện.Tất cả sách điện tử, ebook trên website đều có bản quyền thuộc về tác giả. Chúng tôi khuyến khích các bạn nếu có điều kiện, khả năng xin hãy mua sách giấy.
Khổng Tước Rừng Sâu (Thai Tri Hang)
Mùa xuân năm 1986, tôi dọn vào một căn phòng có hai cửa sổ, ở suốt ba học kỳ cuối cùng của năm cấp ba. Căn phòng ở tầng năm, hai cửa sổ một quay về phía Nam, một quay về phía Tây. Cửa sổ quay về phía Nam nhìn ra trường trung học nữ bên cạnh, đó là hoạt động giải trí lớn nhất của tôi. Thỉnh thoảng các bạn nữ vô tình ngước lên nhìn thấy tôi đang dựa vào cửa sổ, sẽ lén lút nói thầm với nhau. Có lẽ là nói mấy lời kiểu như cái thằng cha vớ vẩn kia lại đang nhìn trộm bọn mình, chắc chắn là cái đồ biến thái, vân vân... Tìm mua: Khổng Tước Rừng Sâu TiKi Lazada Shopee Khi đó tôi chẳng hề thấy xấu hổ, ngược lại còn đắc ý cười hi hi, còn giơ ngón tay hình chữ V với họ. Tuổi trẻ quả nhiên thật tốt. Cửa sổ bên phía Tây, là hướng biển, cũng là hướng quê nhà. Tuy vốn không nhìn thấy biển, nhưng trong lòng có biển, mắt sẽ tự nhiên nhìn thấy biển. Đối với thằng tôi khi đó còn chưa tròn mười bảy tuổi mà nói, vẫn có một sự quyến luyến mạnh mẽ với quê hương. Vì thế khi nhớ nhà, tôi sẽ đứng ở cửa sổ phía Tây, nhìn về xa xa. Sau này nhà không nhìn thấy, tôi bèn đóng cánh cửa này lại, không mở ra nữa. Nhưng đó lại là một câu chuyện khác rồi. Mang danh một nhà văn, tôi sợ nhất là bị hỏi những câu kiểu như cảm hứng tới từ đâu. Tôi không thể nào nói ra những câu hoa mỹ như cảm hứng đến từ lúm đồng tiền tươi rói trên khuôn mặt mỹ miều của thiếu nữ thanh xuân, hay là đến từ bà lão tóc bạc dù đã cúi đầu cũng không thể giấu đi vết đồi mồi của năm tháng vân vân… Chỉ có thể nói ra một cái đáp án vớ vẩn là cảm hứng của tôi đến từ cảm nhận của bản thân với cuộc sống. Bởi vì sau khi dọn vào căn phòng đó, tôi đã quen việc tiếp xúc với chính bản thân mình, trong cuộc sống không có hình bóng của người khác. Tôi bắt đầu dùng trái tim để cảm nhận mỗi sự việc, sự vật, con người trong cuộc sống. Mười mấy năm nay, mỗi khi cuộc sống khiến tôi có suy nghĩ muốn bắt đầu lại từ đầu, trong lòng tôi sẽ thử quay về căn phòng đó, tìm lại cái “từ đầu” kia. Xét về một ý nghĩa nào đó, nơi ấy là khởi điểm cho cuộc sống của tôi. Có lẽ tôi thuộc loại người không lớn được, nói cách khác là căn bản không tài nào trưởng thành. Bởi vì nguyên trạng cuộc sống của tôi, mười chín năm trước trong căn phòng đó, đã được đắp nặn hoàn chỉnh. Sau này hoặc giả có thể sửa chữa, nhưng hình dáng sẽ không thay đổi bao nhiêu. Trong quá trình sáng tác của tôi, ý nghĩ “bắt đầu lại từ đầu” tổng cộng có hai lần. Lần đầu là nửa năm sau khi viết xong Lần đầu thân mật. Bởi vì khi viết Lần đầu thân mật, tôi không ngừng đọc được những nhận xét của người khác đối với mình. Nhưng tôi hoặc tác phẩm của tôi trong lời người khác, đối với tôi là hoàn toàn xa lạ. Tôi bắt đầu cảm thấy hoảng loạn, không biết phải làm sao. Vì sợ lạc đường, nên lựa chọn đứng yên tại chỗ. Cho đến khi tôi quay về căn phòng đó, tìm lại được một bản thân mình chưa từng thay đổi. Cũng phảng phất ngửi thấy mùi vị hồng trà lạc thần quen thuộc, là mùi vị duy nhất trong cuộc sống khi đó. Bây giờ mùi vị của cuộc sống, hoặc là chính bản thân cuộc sống, căn bản không thể giống như trước được nữa. Chỉ còn lại bản thân mình là không thay đổi. Vì thế tôi dùng những dòng chữ rất đơn giản, viết nên Hồng trà lạc thần. Lần thứ hai - cũng chính là lần này - ý nghĩ muốn bắt đầu lại từ đầu, là một tháng trước khi cất bút viết Khổng tước rừng sâu. Nguyên nhân rất đơn giản: Tôi mệt rồi. Đứa trẻ ham chơi đến mấy mệt rồi cũng sẽ muốn về nhà, vì thế tôi muốn quay lại căn phòng đó. Khổng tước rừng sâu thực ra tên là Khổng tước, bản thảo trong máy tính của tôi luôn đặt cái tên này. Lúc đầu khi mới viết từng lấy tạm cái tên là: Trắc nghiệm tâm lý, để có thể tiếp tục viết tiếp. Nhưng viết được năm trăm chữ, dùng dằng năm ngày trời, vẫn tuyên bố bỏ cuộc. Tôi không thể dùng cái tên tạm thời để tự lừa gạt chính mình, cho dù là để bất đắc dĩ hoàn thành tác phẩm. Tôi đương nhiên không phải ám chỉ bản thân mình là một người chính trực, tuy rằng đây là sự thật. Cuối cùng tôi nghĩ tới: Khổng tước, cảm giác đúng rồi, có thể tiếp tục đặt bút. Mới viết được một vạn chữ, tôi đọc báo trên máy bay biết được có một bộ phim cũng tên là Khổng tước. Xuống máy bay vào nhà hàng ăn cơm, trên bàn có một tờ quảng cáo: Xưởng rượu Trí Lợi Khổng Tước ra mắt loại rượu mới! Hôm sau đi vào Thuỷ Cung, trong hơn một chục loài cá đang quan sát, chỉ vào một loại hỏi ông chủ: “Đây là cá gì?” “Cá khổng tước.” Ông chủ đáp. Tôi ý thức được cái tên Khổng tước có lẽ rất dễ trùng với các tác phẩm sáng tạo khác, lên mạng tìm một hồi, kết quả phát hiện ra một tiểu thuyết trùng tên đã xuất bản từ lâu. Đó là nỗi hận thứ hai của người viết văn. (Nỗi hận thứ nhất là một cảm hứng tuyệt vời khó khăn lắm mới tự động tìm đến cửa, vì thế vô cùng phấn khích đi du lịch Hàn Quốc chơi lại bị tai nạn giao thông mất đi trí nhớ. Bên Hàn Quốc tai nạn giao thông nhiều, các bạn không thấy trong phim Hàn Quốc toàn là tình tiết gặp tai nạn giao thông mất trí nhớ sao?) Tôi có một cảm giác tang thương kỳ lạ, bèn dừng bút, một lần dừng là dừng cả tháng trời. Vì tôn trọng người khác cũng là để tránh phiền phức, tôi thử đổi tên khác. Đáng tiếc cái ý tưởng khổng tước này đã sớm ăn sâu trong đầu, tôi không thể cũng không muốn thay đổi, thà rằng từ bỏ cho xong. Nhưng tiểu thuyết một khi đã viết, chết cũng phải hoàn thành, đó là tâm niệm của tôi. Tôi đương nhiên không phải đang ám chỉ mình là một người chung thuỷ kiên trinh, tuy đây cũng vẫn là sự thật. Cứng đầu hoàn tất cuốn Khổng tước mười vạn chữ, trước khi xuất bản thêm hai chữ rừng sâu vào đằng sau. Tôi chẳng giỏi đặt tên truyện, thậm chí thường vì chuyện đặt tên mà xảy ra sự cố. Lần đầu thân mật nghe giống tiểu thuyết sắc tình, bị quy vào loại giáo dục giới tính. Cục cảnh sát Đài Bắc có lần tịch thu được một đống văn hoá phẩm đồi truỵ, trong đó có cả quyển sách này. Cà phê Ireland giới thiệu cách pha chế cà phê, bị quy vào dòng sách liên quan đến cà phê, thực phẩm. Tên quán cà phê trong truyện, thậm chí cũng trùng với một quán cà phê nào đó, địa điểm cũng gần nhau. Cây tầm gửi giống cuốn bách khoa toàn thư về thực vật, còn vì sự tranh cãi giữa hai chữ “tầm gửi”, có người đề nghị tôi đi học tiếng Hán cho giỏi rồi hẵng viết tiểu thuyết. Hoa hồng đêm nghe lại giống hồi ký của một cô gái quán bar. Bởi vì là tiểu thuyết tôi viết, vì thế đương nhiên sẽ bị coi là tiểu thuyết tình yêu. Thậm chí tôi đã từng hoài nghi nếu sau này có ngày tôi viết một bộ tiểu thuyết về người ngoài hành tinh đổ bộ địa cầu, chỉ cần trong đó có tình tiết người ngoài hành tinh yêu một sinh vật địa cầu, vậy nó cũng sẽ bị coi là tiểu thuyết tình yêu mất. Cho dù như vậy, trong cuốn tiểu thuyết sẽ bị xếp vào loại tiểu thuyết tình yêu này, ở một mức độ nào đó lại là phản tình yêu. Tình yêu đối với tất cả mọi người đều rất quan trọng, nhưng chưa chắc đã là quan trọng nhất. Trong cuốn tiểu thuyết này không ngừng nhắc tới bài trắc nghiệm tâm lý kia, chỉ là để chứng tỏ mỗi người đều có quan điểm giá trị hoặc sự lựa chọn của riêng mình. Đi trước thời đại năm năm gọi là tiên tri, sẽ được tôn sùng và kính trọng. Nhưng đi trước thời đại năm mươi năm sẽ bị coi là yêu quái, bị hết thảy mọi người đòi mạng. Quan điểm về giá trị là hàm số của thời đại, nói theo cách nói khoa học, gọi là unsteady. Có lúc sự đúng hay sai của cái này, ở một thời đại khác hoặc một địa điểm khác, sẽ có những sự đánh giá khác nhau. Thông thường viết lời tựa thường hay viết một chút cảm nghĩ hoặc những gì liên quan đến nội dung câu chuyện, hình như tôi hơi lạc đề rồi. Có người bạn từng nói, lời tựa tôi viết rất giống tiểu thuyết. “Vậy tiểu thuyết tôi viết thì sao?” Tôi hỏi đầy mong đợi. “Rất dài dòng.” Cậu ấy trả lời, vẻ mặt không nhẫn nại. Tôi tin rằng cuốn tiểu thuyết này tuyệt đối không dài dòng, bởi vì nó là cuốn tiểu thuyết mạng trong tưởng tượng của tôi. “Tiểu thuyết mạng” là một loại hình rất kỳ quặc, đặc điểm lớn nhất của nó chính là: Người không viết tiểu thuyết trên mạng thường có thể quả quyết nói cho bạn biết rất rõ ràng rằng nó là cái gì, còn những người viết tiểu thuyết trên mạng thì mãi không thể hiểu mà chỉ có thể hàm hồ nói cho bạn biết nó là cái gì. Tất cả mọi người đều tập trung vào từ “mạng”, mà quên đi rằng nó còn là “tiểu thuyết”. Vì thế có phải được đăng trên mạng không, đã trở thành tiêu chí duy nhất để phân biệt tiểu thuyết mạng. Ấn tượng mà tiểu thuyết trên mạng đem đến cho mọi người là ngắn gọn và cợt nhả, tuy lấy việc có đăng trên mạng không làm tiêu chí phân biệt, nhưng trên thước đo của thực tế có một vạch ngăn rất rõ rệt, tiểu thuyết mạng vĩnh viễn ở phía bên trái của vạch ngăn này. Vạch ngăn đó tên là giá trị văn học, hay độ sâu của văn học. Vì thế tiểu thuyết mạng không có định nghĩa chính xác, chỉ có ấn tượng xác định rõ rệt. Có giống với ấn tượng mà khổng tước đem lại cho mọi người không? Nếu bạn là khổng tước, bạn không cần phải lao tâm khổ tứ cố gắng thay đổi ấn tượng sẵn có của người khác về việc bạn là người ham hư vinh. Bạn chỉ cần xoè đuôi, thể hiện bản thân mình tuyệt đẹp nhất ở mức có thể. Tôi rất thích câu nói của thầy giáo ở cuối cuốn tiểu thuyết này: “Người khác không thể phán xét em, trắc nghiệm tâm lý cũng không thể, chỉ có em mới làm được điều đó.” Chúng ta luôn tìm đủ mọi cách để trở thành một người nào đó, rất ít khi nghĩ tới phải làm thế nào để hoàn thiện chính mình. Tôi rất may mắn vì bản thân không và cũng sẽ không muốn trở thành người khác, bởi vì từ mười chín năm trước trong căn phòng đó, tôi đã tìm thấy bản thân mình. Chuyện còn lại, chỉ là làm thế nào để hoàn thiện chính mình mà thôi.Độc giả có thể tìm mua ấn phẩm tại các nhà sách hoặc tham khảo bản ebook Khổng Tước Rừng Sâu PDF của tác giả Thai Tri Hang nếu chưa có điều kiện.Tất cả sách điện tử, ebook trên website đều có bản quyền thuộc về tác giả. Chúng tôi khuyến khích các bạn nếu có điều kiện, khả năng xin hãy mua sách giấy.
Không Tin Anh Yêu Thầm Em Đâu (Đằng La Vi Chi)
Độc giả có thể tìm mua ấn phẩm tại các nhà sách hoặc tham khảo bản ebook Không Tin Anh Yêu Thầm Em Đâu PDF của tác giả Đằng La Vi Chi nếu chưa có điều kiện.Tất cả sách điện tử, ebook trên website đều có bản quyền thuộc về tác giả. Chúng tôi khuyến khích các bạn nếu có điều kiện, khả năng xin hãy mua sách giấy.