Liên hệ: 0912 699 269  Đăng nhập  Đăng ký

Xuyên Thành Mẹ Kế Nam Chính Thanh Xuân Vườn Trường

Truyện Xuyên Thành Mẹ Kế Nam Chính Thanh Xuân Vườn Trường của tác giả Lâm Miên Miên kể về Khương Tân Tân xuyên vào một quyển tiểu thuyết vườn trường, nhưng cô lại không phải nữ chính, càng không phải nữ phụ. Cô trở thành một người có vai vế cao hơn nam chính, chính là mẹ kế của hắn. Mà nam chính trong tiểu thuyết thanh xuân thì thường đều chưa quá chín chắn và trưởng thành, chàng trai này cũng thế, đang trong thời kì thiếu niên phản nghịch, tuổi dậy thì khó ở, nói gọn lại chính là bệnh trung nhị. Mà toàn bộ tiểu thuyết này, nhân vật mẹ kế cũng vô cùng mờ nhạt, như người qua đường đi mua nước tương, xuất hiện chỉ trong vòng hai trăm chữ đổ lại, sau đó không còn đất diễn nào nữa Nam chính năm nay 16 tuổi, vẫn còn trong thời kỳ phản nghịch, ở trường cũng được mệnh danh là giáo thảo, chỉ là thằng nhãi này xem Khương Tân Tân như không tồn tại. Ba nam chính năm nay 39 tuổi, trưởng thành nho nhã, đứng đắn giữ mình, khiến người khác có cảm giác người này lòng dạ sâu không lường được. Khương Tân Tân: Đều không phải người dễ chọc, bỏ qua bỏ qua. Biết mình biết ta, Khương Tân Tân với thân phận là Chu phu nhân, một lòng một dạ đam mê kiếm tiền, nhưng mà vốn dĩ cô chỉ kiếm tiền thôi, sao còn có thể thuận tay thu phục được hai cha con nhà này vậy? *** Khương Tân Tân một mực không tin đoán mệnh, bất quá trưởng bối trong nhà rất nóng lòng nên sai người xem ngày sinh tháng đẻ của cô, phân tích tương lai của cô, số tuổi thọ, hôn nhân nhân duyên, cho nên lúc cô còn rất nhỏ, đã sớm dự báo một sự kiện: Số cô tràn đầy hoa đào, đồng thời sẽ đưa đến tay đàn ông. Từ mười sáu tuổi đến hai mươi sáu tuổi, mười năm này Khương Tân Tân đã có mấy đoạn tình yêu oanh oanh liệt liệt, mỗi một đoạn đều khắc cốt ghi tâm, chỉ cần trau chuốt từ nó sẽ có thể viết thành một bộ tiểu thuyết tình cảm. Thẳng đến giai đoạn yêu đương cuối cùng, bạn trai vì muốn cho cô một màn cầu hôn cả đời khó quên, muốn dẫn cô đi bắc cực, kết quả trong quá trình đi thì xảy ra chuyện ngoài ý muốn, lúc chưa kịp đưa đến bệnh viện, cô đã tắt thở rồi. Không biết là vận khí của cô quá tốt, hay là mệnh không có tuyết lộ, cô thế mà lại xuyên vào một người trùng tên trùng họ, đồng thời khuôn mặt còn giống nhau y như đúc. Rất nhanh cô đã biết mình đang ở đâu, suy đoán là chính cô đã xuyên vào một cuốn tiểu thuyết. Nhắc tới cũng trùng hợp, trước lúc xuyên qua cô đang nghỉ đông, bởi vì đang nhàm chán, mà có người bạn lại đề cử bộ truyện, kiên trì đọc nhanh như gió xem hết cuốn tiểu thuyết tình cảm lấy bối cảnh là vườn trường, truyện cũng không phải có cái gì đặc biệt hấp dẫn người, nhân vật nữ chính hướng nội lại còn là học sinh chuyển trường, nhân vật nam chính là người không ngoan nhưng lại kiêm chức giáo thảo giáo bá, hai người trải qua các loại hiểu lầm, cuối cùng cũng có thể dắt tay, đã trải qua một đoạn tình yêu tuyệt mỹ từ đồng phục đến áo cưới. Cô lại là kể già đời trong tình trường nên loại tình cảm sân trường tinh khiết cũng không có cảm thấy hứng thú, bất quá cũng may quyển tiểu thuyết này không dài, từ đầu truyện đến ngoại truyện, bất quá cũng mười mấy vạn chữ. Điều mà cô không nghĩ tới chính là, cô thế mà xuyên vào trong quyển sách này, khả năng ông trời cũng cảm thấy cô đã hai sáu tuổi đầu mà hồn trở thành một học sinh trung học thì không quá hài hòa, cho nên cô không phải là xuyên thành nhân vật nữ chính, cũng không phải là nữ phụ tiến công bên nam chính, mà là...!Nhân vật mẹ kế nam chính. Trong tiểu thuyết đều tác giả đã miêu tả rất kỹ gia đình của hai nhân vật chính, nhân vật cha nam chính là thương nhân tự lập nghiệp từ hai bàn tay trắng, đại học còn chưa tốt nghiệp đã cùng người khác hùn vốn lập nghiệp, thời gian ngắn ngủi mười mấy năm đã nhảy vọt tầng giai cấp, trong 8 năm đã một tay sáng lập tập đoàn còn thành công đưa ra thị trường, trên bảng phú hào cũng có tên của anh, đồng thời hàng năm đều vững bước mà tiến lên, là thương nhân thành công điển hình, cảm tình cha mẹ nam chính bất hòa, lúc nam chính mười tuổi thì đã hòa bình ly hôn, sinh hoạt trong gia đình nam chính thì cô độc một mình, có được cũng chỉ là đền bù bằng vật chất, không có tình thân ấm áp, hai cha con quan hệ cũng không khá lắm. Lúc nam chính mười sáu tuổi, cha nam chính tái hôn, độc giả vui mừng là, ba ba mặc dù cặn bã, bất quá cũng không phải là không rõ ràng, anh cũng biến thành cha kế của nam chinh sau khi cưới vợ, mẹ kế này xuất hiện số lần có thể không cần tính, có thể coi là bối cảnh ưu tú. Đối với cái này Khương Tân Tân biểu thị chính mình thật đúng là xuyên cái tịch mịch. Nhưng phàm là xuyên thành người khác, mọi người đều sẽ biết kết cục của chính mình, duy chỉ có cái này mẹ kế, tác giả lại keo kiệt không miêu tả, cho nên hiện tại cô chính là hai mắt mờ một mắt. Bất quá có thể khẳng định là cha nam chính đối với người vợ này cũng không có cảm tình gì. Nếu như Khương Tân Tân không phải mất mạng trên đường trước lúc cầu hôn, cô khẳng định sẽ ngửa mặt lên mà trời thét dài: Yêu đương còn chưa có đủ, sao có thể tiếp nhận một bước vào mộ phần hôn nhân! Nhưng bây giờ nhớ tới mấy cái tính là mệnh lớn tận tâm chỉ bảo "Rời xa nam nhân, trân quý sinh mệnh", cô một giây tiến vào đoạn tình yêu hình thức, đã không có dục vọng thế tục, như vậy đã kết hôn cô cũng không kháng cự, trực tiếp nằm ngửa. Khương Tân Tân xuyên qua cũng có một tuần lễ, rất nhiều chuyện mà cô ở bên cạnh đánh phía dưới đều đã dò nghe. Cô hiện tại đang ở rừng cây biệt thự, có hệ thống bảo an cao cấp, có quản gia phục vụ phục vụ cung cấp chuyên nghiệp 24/24, cùng một số người giúp việc, căn biệt thự này có ba người chủ nhân, loại trừ cô còn có nam chính cùng ba nam chính. Nguyên chủ cùng ba nam chính vào tháng trước cử hành hôn lễ, làm người hiếu kì chính là, tài lực của cha nam chính hiện tại, cuộc hôn lễ này thật sự là quá mức đơn giản, bất quá cái này cũng có thể lý giải, nam chính năm nay mười sáu tuổi, chính là vào phản nghịch kỳ, thân là cha luôn luôn muốn cân nhắc cảm thụ của con trai. Ngày thứ hai sau khi hôn lễ kết thúc, cha nam chính đã đi công tác, không hổ là người cuồng công việc, mãi cho đến hôm nay cũng không có trở về, cứ như vậy, ngược lại Khương Tân Tân lại cảm thấy thoải mái hơn, bảy ngày rồi, cô không có gặp mặt nam chính, học sinh cấp ba là đi sớm về trễ rồi nghỉ ngơi, mà cô còn đang cố gắng tiếp nhận hiện tại, mỗi ngày ngủ đến mặt trời lên cao, nên thời gian tiếp xúc cùng nam chính là không có, trong núi không lão hổ, con khỉ xưng bá vương, nam chính cùng cha nam chính đều không ở nhà, Khương Tân Tân dễ chịu hài lòng đến mức rất mau đã xem nơi này như nhà mình. Thẳng đến lúc một cuộc gọi điện thoại đã kéo cô về hiện thực. Nhắc nhở nên cô bắt đầu kế hoạch sinh hoạt gian nan của mẹ kế. "Phu nhân, có chuyện cần ngài ra mặt đi xử lý một chút." Trong điện thoại là trợ lý cha nam chính, giọng điệu máy móc "Buổi sáng trường học gọi điện thoại tới, nhân viên nhà trường hi vọng người nhà có thể đến, ngài biết, Chu tổng còn tại đi công tác, hôm nay không thể trở về được.". ngôn tình ngược Khương Tân Tân xém chút nữa quên nam chính là nhân vật giáo bá...! Cô thốt ra "Tôi đi không thích hợp a?" Côlà mẹ kế a. Người ta là nam chính có cha ruột cùng mẹ, lại thế nào cho dù tới lượt không đến cô đi. Trợ lý dừng một chút, tựa hồ có chút ngoài ý muốn cho rằng Khương Tân Tân "Không biết thời thế". Phải biết mẹ kế khó làm, làm mẹ kế hào môn càng không chịu nổi hơn, Khương Tân Tân gả tới đây cũng chưa đến một tháng, dưới tình huống như vậy, cô không nên đợi cơ hội đi tìm một chút tồn tại sao, hướng Chu tổng biểu hiện ra mình tuyệt đối sẽ đối với con của chồng coi như con đẻ sao? Khương Tân Tân cự tuyệt, lại ngoài dự tính của trợ lý, anh ta trấn định lại sau đó nói ra "Chung tiểu thư bây giờ hiện tại Nhật Bản, hôm nay cũng không có kịp trở về." "..." Khương Tân Tân đếm trên đầu ngón tay tính một lần, cha ruột cùng mẹ ruột đều không ở đây, còn giống như thật sự đến phiên mẹ kế như cô ra trận sao. "Vậy được rồi." Trợ lý nghe ra trong lời nói miễn cưỡng của cô, trong lúc nhất thời im lặng mười phần. Có thể dự đoán được, vị mới nhậm chức này chỉ sợ là chẳng muốn dùng thủ đoạn gì cả. Điều trợ lý vui mừng là, Khương Tân Tân biết địa chỉ của trường học, cũng biết lớp học của "con trai". Có thể thấy được cô cũng không phải là không quan tâm chút nào, hẳn là còn chưa chuẩn bị tâm lý làm mẹ kế, dù sao cũng là cô gái năm nay hai mươi bảy tuổi, tính toán ra, anh cũng chỉ lớn hơn 2 tuổi so với vị này. Sau khi cúp điện thoại, Khương Tân Tân bắt đầu chuẩn bị, cô là lần đầu tiên lấy thân phận người lớn đi cao trung, khó tránh khỏi kích động, kỳ thật cô đối với việc ở chung cùng nam chính không khủng hoảng hay khẩn trương, nam chính mặc dù bá đạo, nhưng không phải là đứa trẻ không biết nói đạo lý, trong tiểu thuyết, mẹ kế cùng nam chính đều là nước sông không phạm nước giếng, chưa từng gây ra mâu thuẫn. Biệt thự có nhà chính cùng nhà phụ, nhà phụ đều là quản gia cùng người giúp việc ở đấy, nhà chính bên này hết thảy có ba tầng, phòng ngủ chính là ở tầng ba, cô có một phòng giữ quần áo đủ để làm lóe mắt người, bên trong tất cả đều là kiểu mới nhất, một mặt trên tường vách đều là các loại túi xách, dùng một tháng cũng sẽ có không lặp lại. Phòng ngủ chính bên trong chỉ có vết tích cuộc sống của cô, Khương Tân Tân ngay từ đầu cảm thấy rất kỳ quái, bất quá đang hỏi thăm cha nam chính tại sao lại sau ngày cưới thứ hai liền đi công tác, lại đi vội như vậy, bên trong gian phòng không có quần áo của anh cũng rất bình thường. Cùng ở tại chung một mái nhà, ngẩng đầu không thấy cúi đầu gặp, Khương Tân Tân cũng không có muốn làm người mẹ, nam chính năm nay đều mười sáu tuổi, cho dù là sáu tuổi, mẹ kế trong mắt những đứa trẻ đều là "Người ngoài", mà lại người ta chính là còn có mẹ ruột, cô cũng không cần phải áp sát tới, về sau liền đem đối phương thành bạn cùng phòng tốt, cô tin tưởng bốn năm đại học ở ký túc xá của cô như cá gặp nước, cùng nam chính là bạn cùng phòng tuyệt đối không khó. Tương lai trong đội ngũ là bạn cùng phòng, nói không chừng còn có thể tăng thêm là cha nam chính. Khương Tân Tân mặc một chiếc váy đơn giản mà không mất đi hào phóng, đơn giản mà lại đoan trang, rồi chuẩn bị đi ra cửa. Nơi nam chính học tập là một trường học quý tộc, lực lượng giáo viên rất tốt, chủ yếu hướng không phải thi đỗ đại học, mà là đỗ vào trường nước ngoài, bởi vậy thành tích bên trong dù không tốt cũng không cần giao nạp học phí ếch xù, rất hiển nhiên, nam chính là vế sau. Trường học quý tộc là điểm mù của Khương Tân Tân, thật sự trước khi xuyên sách, cô nghe nói trường tốt đều đỗ đại học thì trường công lập có hiệu suất cao. Lúc đầu Khương Tân Tân nghĩ là ở cửa trường học thì phải xuống xe, nào biết được cô còn chưa kịp mở dây an toàn, lái xe đã hướng trường học lái đi. Lái xe ngày bình thường thời gian đều đi theo Chu tổng, đã sớm nuôi dưỡng thói quen nhìn mặt mà nói chuyện, thông qua trong xe kính chiếu hậu nhìn thấy Khương Tân Tân trên mặt ngạc nhiên, liền không chút hoang mang giải thích nói "Năm ngoái, Chu tổng quyên tặng cho trường học ba tòa lầu dạy học." Khương Tân Tân: Cô đã hiểu, đây chính là năng lực của tiền mà! Đối mặt với người lớn trong nhà học sinh chi tay mạnh như vậy, nhân viên lãnh đạo nhà trường khẳng định là muốn cho rất nhiều "Đặc quyền". Bất quá, vấn đề lại tới. Trong trường học có đặc quyền bá đạo của nam chính, đến tột cùng là làm người oán trách như thế nào, mà trường học phải mời mời người lớn trong nhà rồi? Khương Tân Tân đột nhiên có một loại dự cảm bất thường. Cô làm sao tìm cho mình một phiền toái này a! Lúc trợ lý nói ra, cô hoàn toàn có thể động đầu óc để uyển chuyển cự tuyệt nha, dù sao cũng không phải là mẹ nam chính, cũng không phải trách nhiệm cùng nghĩa vụ của cô a. Bây giờ hối hận vẫn còn kịp sao? * Trong phòng học cao nhị ban ba, Chu Diễn phách lối ỏ ngay trên lớp học ngủ bù, không chút nào vì việc mời người lớn mà bối rối, ngược lại còn rất dương dương tự đắc, chỉ là trên mu bàn tay có vết thương, sáng nay anh cùng người khác có đánh một trận. Thời kỳ thiếu niên, nếu như không sợ mời người lớn, còn có mấy lý do ở bên ngoài, một là người lớn nhà anh không có ở nơi này nên đã mất đi tính quyền uy, hai là anh chắc chắn người lớn sẽ không tới. Chu Diễn là là lý do sau. Anh biết mẹ ruột mình đang ở Nhật Bản chơi quên cả trời đất, cha ruột anh sự nghiệp bề bộn việc hiện tại còn đang đi công tác. Căn bản cũng sẽ không có người sẽ đến. Anh đã sớm thành thói quen. Ngay lúc đang nhắm mắt dưỡng thần, thì điện thoại di động trong túi dửng dưng phát ra âm thanh, anh không kiên nhẫn mà lấy ra xem, là một tin nhắn Wechat. 【 Diễn ca, người lớn trong nhà anh đến rồi! 】 Anh khẽ giật mình, trên mặt lộ ra thần sắc mờ mịt. 【 Mẹ anh, không đúng, là mẹ kế anh đến rồi! 】 ????Ngày 8/1/2022????. Mời các bạn mượn đọc sách Xuyên Thành Mẹ Kế Nam Chính Thanh Xuân Vườn Trường của tác giả Lâm Miên Miên.

Nguồn: dtv-ebook.com

Xem

Tường Nam Ngoảnh Hướng Bắc
Cô vốn là tường nam anh chưa đụng* là chưa có ý định từ bỏ, lại vì được anh dùng bàn tay dịu dàng nhất xoa dịu vết sẹo cũ năm xưa, lặng yên ngoảnh về hướng bắc. Đây là câu chuyện của chờ đợi và chữa lành, mong anh và cô đều được năm tháng đối xử dịu dàng. Mong chúng ta đều có thể tin tưởng vào tình yêu. *Có câu “Chưa đụng phải tường nam thì chưa quay đầu”, ý chỉ người cứng đầu cứng cổ, chưa bị bón hành nên là chưa thấy cay mắt.   Tag: Tình yêu duy nhất Keywords: Chính: Bùi Dương, Bạch Cẩn ┃ Phụ: Lộ Kiêu, Hoàn Tử, Hiểu Tĩnh ┃ Khác: Một câu giới thiệu vắn tắt: Tình tiết không khúc chiết chỉ có chuyện cuộc sống thường ngày rất ấm áp Couple: Bà chủ quán cà phê x chàng luật sư Truyện nhạt, phi logic ở 1 vài chi tiết, ai ngại thì dừng ở đây luôn hen. Truyện nam truy nên em đào đó mọi người, ai đó cản em lại đi TT. Chắc em lấp đến già mất (ノω・、). Nhưng mà truyện nhẹ nhàng (thì nhạt) iu thương lắm, thích hợp đọc vào một buổi hoàng hôn khi ta không còn cái deadline chít tịt nào mà chỉ muốn lofi cực chill đồ đó.  Bài này hợp vibe của anh nam chính chờ đợi 10 năm để gặp lại nữ chính vô cùng, nghe đi mọi người bao giờ mọi người hát hay như anh ca sĩ này thì em đăng truyện ha chịu không nè :v *** Trong quán cà phê bàn tròn sành điệu, âm nhạc dịu dàng êm tai, nơi thế này rất phù hợp để các cặp đối xì xào bàn tán. Nhân viên phục vụ mặc quần áo Tây tôn dáng bưng đĩa đi tới đi lui, song cũng không bối rối, có thể thấy là mọi chuyện ở đây đều nhàn nhã mà có trật tự. Mấy cô gái nhân viên quán lủi sang một bên nhìn một cái bàn nơi góc, chỗ đó có một khách hàng kỳ quái, đương nhiên đây không phải trọng điểm mà họ chú ý, trọng điểm là, chị sếp xinh đẹp của họ giờ cũng cùng ngồi với vị khách kia. Người khách mặc đồ vest chỉnh tề dáng dấp thẳng thớm, vì là đưa lưng về phía sau nên nhìn không thấy mặt, nhưng chỉ vẻn vẹn một cái bóng lưng thôi là có thể thấy rằng khí chất người này xuất chúng, chắc hẳn mặt mũi cũng không tồi. Bạch Cẩn không biết đám nhân viên nữ dưới tay mình đang có suy nghĩ đen tối với mối tình đầu của mình. Tư thế cô ngồi vẫn tản mạn lười biếng như mười năm trước, so với Bùi Dương đối diện ngồi đoan chính nghiêm túc y như sắp đi tham dự một phiên toà thẩm vấn thì hình thành sự đối lập rõ ràng. Bạch Cẩn cầm cái thìa nhỏ buồn bực ngán ngẩm khuấy cà phê, nhìn khuôn mặt quen thuộc trước mắt này, nghĩ bụng lúc trước anh cũng đâu có đường đường chính chính như bây giờ, tối thiểu ở trước mặt mình vẫn là một người rất hoạt bát, quả nhiên là thời gian trôi mau nhỉ? À, song cân nhắc đến việc bây giờ anh đã là luật sư top đầu ngành, Bạch Cẩn cũng sáng ra. Bùi Dương nhìn động tác nhỏ cô song cũng không nói gì, anh biết, thế này là cô hơi mất kiên nhẫn rồi. Bùi Dương cũng không ngờ mình hiểu Bạch Cẩn rõ như vậy, từ một ánh mắt một tư thế của cô liền biết cô đang suy nghĩ gì, cho dù mấy năm nay không gặp, anh vẫn nhớ tinh tường một vài động tác quen thuộc của cô. Vì không để cô phí đầu óc tìm lý do chạy trốn, Bùi Dương ho nhẹ một tiếng nói: “Nói vậy, mấy năm nay em vẫn độc thân à?” Bạch Cẩn hơi đơ —— thế là định nói chuyện phiếm à? Nhưng từ trước đến nay cô không muốn làm tay sát thủ các cuộc chuyện phiếm, đành “Ơ” một tiếng nói, “Cũng không tính thế, cũng hẹn hò mấy người, chỉ là đều không hợp.” “Thế à?” “Ừm. Anh biết mà, em tương đối khó tính.” Bạch Cẩn nhẹ cười. “Thế có sao, người đẹp có quyền khó tính.” Bùi Dương cũng mỉm cười, chỉ là cũng không quá chân thành, có lẽ chỉ là một động tác lễ phép, anh lại làm đến là mười phần tự nhiên. Bạch Cẩn thoáng hơi kinh ngạc —— Bùi Dương cũng học được cách trêu ngươi rồi à? Ôi là trời. Nhớ cậu thiếu niên xấu hổ năm kia, thì thầm câu “Anh thích em” mà mặt đỏ đến tận mang tai, giờ cũng sẽ dùng giọng điệu này nói chuyện với mình. Xã hội à xã hội —— Bạch Cẩn nghĩ như thế. Nhất thời Bạch Cẩn cũng không tìm thấy lời đáp lời đi, ha ha cười “Nào có nào có” rồi cũng an tĩnh uống cà phê. Bầu không khí lập tức trở nên xấu hổ. Lúc này đang bật một hát cũ rất nhẹ nhàng – “Close to you”. Âm nhạc chậm rãi chảy xuôi, theo ngoài tiếng mưa tí tách tí tách ngoài cửa sổ, thoáng qua lòng người xưa, không khỏi nhớ lại một vài câu chuyện cũ rất xa xăm lại đẹp đẽ. Bùi Dương yên lặng nhìn cô gái đối diện, đôi bàn tay trắng nõn như ngọc, vô ý thức nắm cái muôi sứ, màu da lại xấp xỉ như men trắng, đôi mắt mặc dù là nhìn chất lỏng trong chén, ánh mắt lại lơ lửng không cố định, khiến người ta đoán không ra cô đang suy nghĩ gì. Nhưng mà Bùi Dương lại biết, cô đang nhàm chán. Bạch Cẩn buông muôi sứ, đổi tư thế ngồi, ưu nhã vắt hai chân, trong đầu suy nghĩ làm thế nào để “Tiễn khách” một cách lễ phép ——Rất khuya rồi?Hay làmưa nhỏ hơn rồi?Mặc kệ là gì, tóm lại cô muốn rời trận, màn ôn chuyện nhiều năm không gặp này khiến cô có phần không muốn ứng phó. Bạch Cẩn đang toan mở miệng, Bùi Dương lại dường như biết cô muốn nói gì, cướp lời trước nói: “Nếu như bây giờ em vẫn chưa có bạn trai... Có thể cân nhắc anh thử không Mời các bạn mượn đọc sách Tường Nam Ngoảnh Hướng Bắc của tác giả Vạn Phi Ngư.
Mộng Đẹp Như Mơ
Ta là trưởng nữ Thôi Âm của Lễ Bộ Thị Lang, thuở nhỏ lớn lên ở quê ngoại. Năm ta mười bảy tuổi, bọn họ tới đón ta hồi kinh. Khi ấy mặt mũi của người nào người nấy trông đều vô cùng hiền lành tốt bụng. Nhưng vừa đóng cửa vào phủ thì lại là một dáng vẻ khác. Tổ mẫu hờ hững, phụ thân chán ghét, mẹ kế Tô Thị tiếu lí tàng đao. Ca ca cùng mẹ cùng cha của ta cảnh cáo rằng: "Thôi Âm, ngươi phải an phận thủ thường, bằng không ta nhất định sẽ không tha cho ngươi." Đích muội ngây thơ hồn nhiên lại cười rộ lên và nói với ta: "Tỷ tỷ lớn lên trong thôn trang ở nông thôn, chắc hẳn không biết áo váy trên người đều đã là kiểu dáng cũ rích ngày xưa. Ta vừa xếp mấy bộ đồ ta không mặc nữa ra rồi, lát nữa ta sai người mang qua cho tỷ nhé." Bọn họ còn định gả ta cho tên thế tử quần áo lụa là mới vừa đánh c h ế t chính thê của phủ quận công làm vợ kế. .... Trước khi vào kinh ta còn đang định treo cổ t ự s á t đây này. Là do thị nữ Hòe Hoa liều mạng ôm lấy chân ta rồi gào lên: "Cô nương! Cô nương đừng c h ế t mà! Người của Thôi phủ trong Kinh Thành tới rồi kìa, chúng ta vào kinh tìm việc vui đi!" Ta bị bệnh, mắc chứng rồi loạn tâm thần, đã không còn chút hứng thú nào với cuộc đời này nữa. Lúc ta nổi điên, cần phải g i ế t n g ư ờ i mới có thể hưởng thụ chút vui sướng. Vậy thì, chỉ mong bọn họ có thể mang đến cho ta thật nhiều niềm vui. *** Trước khi nhà họ Thôi đến đón ta hồi kinh, ta đang ở trong nha môn của huyện Hòe Lý thuộc Ung Châu, tìm Lý tri phủ để ông ta tính cho ta một quẻ. Ông già nhỏ gầy đó đầu đội mũ cánh chuồn, người mặc áo cổ tròn, đứng trước mặt ta với vẻ mặt khó xử: "Cô nương, cô tha cho ta đi, tiểu nhân là tri phủ, sao mà biết đoán mệnh cơ chứ?" Hòe Hoa ôm kiếm trong tay đứng ở một bên, ta ngồi trên ghế chủ tọa trong sảnh, một bàn tay chống đầu: "Không phải mười năm trước Lý đại nhân vẫn còn đang bày sạp đoán mệnh ở đầu phố Bình Lăng đó sao, bây giờ mua được chức quan, từng bước thăng tiến nên quên sạch nghề cũ rồi à?" Trên trán Lý tri phủ toát đầy mồ hôi lạnh: "Không biết tiểu nhân đã làm gì đắc tội cô nương...." "Chưa đến nỗi đắc tội, chỉ là mấy hôm trước là ngày giỗ của mẹ ta, bệnh của ta lại tái phát. Ta đành tìm sợi dây thừng chuẩn bị treo cổ, thế mà lại nghe nói nhà họ Thôi ở trên kinh cử người đến rồi, giờ này còn đang ở trong dịch quán của quan nha. Ông cũng biết đấy thôi, cha đẻ của ta chính là Lễ Bộ Thị Lang Thôi Khiêm, là quan viên bậc chính tam phẩm. Ông ấy muốn đón ta về, thân là trưởng nữ của nhà họ Thôi, sao ta có thể không nghe theo lệnh cha?" "Vậy ý của cô là?" "Ta mới tìm Vương Mù tính một quẻ, ông ta nói chuyến này ta đi rất hung hiểm, có họa sát thân." Ta mở mắt ra nhìn về phía Lý tri phủ, khóe miệng vẫn chứa đựng ý cười: "Ta không tin lắm, năm mười hai tuổi mẹ ta treo cổ trong điền trang ở huyện Mi, hai năm sau nhà cậu ta lại bị thổ phỉ đánh cướp g i ế t hại, nhà họ Lê sụp đổ mà chỉ còn ta sống sót. Ta cứ nghĩ rằng mạng của ta hẳn là rất cứng mới phải." "Trên đời này trừ khi tự ta muốn c h ế t, bằng không chẳng có kẻ nào đủ bản lĩnh lấy mạng của ta, ông cảm thấy thế nào?" Lý tri phủ xoa mồ hôi trên trán: "Cô nương nói chí phải, cô là người có phúc." "Phúc phận của ta còn cần Lý đại nhân thành toàn." "Cô cứ việc phân phó." "Người của nhà họ Thôi đã đến đây rồi thì hẳn là nhất định sẽ đi nghe ngóng chuyện về ta, đại nhân biết nên làm thế nào đúng không?" "Biết, ta biết rõ. Cô nương cứ yên tâm, kẻ nào dám khua môi múa mép thì tiểu nhân nhất định sẽ không buông tha." "Vậy thì đa tạ." Ta đứng lên, khẽ gật đầu ra hiệu. Lý tri phủ vội vàng trả lễ: "Là chuyện ta nên làm, cô nương không cần khách sáo." 2 Ta, Thôi Âm, là trưởng nữ của nhà họ Thôi, cha ta nhậm chức Lễ Bộ Thị Lang ở Kinh thành. Thuở nhỏ ta lớn lên ở quê ngoại nơi Ung Châu. Ung Châu có mười lăm huyện, nhắc tới cái tên Thôi Âm thì sợ là chẳng một ai biết. Nhưng nếu nói đến Lê Bạch, vậy thì không ai không hiểu. Lê Bạch là cái tên mà Nhị cô nương của nhà họ Diêu đặt cho ta vào năm ta mười tuổi. Lúc đó ta và mẹ ta sống cùng với nhau trong điền trang ở huyện Mi. Điền trang này là sản nghiệp của nhà ngoại ta, nhà họ Lê tiếng tăm một vùng ở nơi đây, nhưng ông ngoại ta đã qua đời vào rất nhiều năm trước. Ông ấy bị tức c h ế t. Bởi vì ông có một cô con gái khiến gia tộc mất mặt xấu hổ. Trước khi xuất giá mẹ ta đã từng nảy sinh tình cảm với một vị biểu huynh ở phương xa tới nhà tìm nơi nương tựa. Ông ngoại không hài lòng với người nọ, lúc đó ông nội ta đang làm quan nhỏ ở kinh thành, lại còn là bạn tốt nhiều năm của ông ấy. Lúc còn trẻ ông nội từng rất nghèo túng, khi vào kinh đi thi thì có vòng qua đường tắt ở Ung Châu, tình cờ quen biết với nhà ngoại làm kinh thương của ta. Ông ngoại gửi tặng tiền bạc, có ơn với ông nội nên sau này khi ông nội ta làm quan ở kinh thành đã định ra hôn ước giữa trưởng tử của mình và mẹ ta. Mẹ ta từ Ung Châu gả chồng đến nơi xa, ông ngoại có tiền nên đồ cưới của mẹ khi ấy đầy ắp ba chiếc thuyền lớn. Bà ấy gả cho cha ta, trưởng tử Thôi Khiêm của nhà họ Thôi. Chỉ trong vòng ba năm đã sinh một trai một gái, cuộc sống rất bình lặng yên ả. Tiếc là sau đó vị biểu huynh nương tựa trong nhà đã đi theo cậu hai của ta vào kinh thành làm ăn, ở tạm trong nhà họ Thôi. Ta còn chưa được nửa tuổi thì mẹ ta và vị biểu huynh kia của bà ấy đã bị bắt gặp trong tình trạng quần áo xốc xếch ở hậu viện. Ai ai cũng nói rằng bà ấy lả lơi ong bướm, đứa con gái kia không chừng cũng là con hoang. Vị biểu huynh kia bị nhà họ Thôi đánh c h ế t ngay tại chỗ. Còn mẹ ta, vì thể diện của các con mình thì đáng ra bà ấy nên treo cổ tự vẫn mới phải lẽ. Nhưng cậu hai ta không đành lòng, bèn cùng nha hoàn hồi môn và bà vú của bà ấy lén lút đưa mẹ ta trở về Ung Châu. Bọn họ chân trước vừa rời đi, chân sau nhà họ Thôi đã gửi một bức thư bỏ vợ tới nhà họ Lê. Ông ngoại vốn đang bị bệnh liệt giường, khi ấy nghe tin đã lập tức giận giữ đến c h ế t. Thuở nhỏ ta lớn lên ở nhà họ Lê, sau khi ông ngoại mất, gia đình do cậu cả và cậu hai cùng nhau làm chủ. Cuộc sống của mẹ ta không hề dễ dàng, bởi vì hai mợ vô cùng khinh bỉ bà ấy. Mời các bạn mượn đọc sách Mộng Đẹp Như Mơ của tác giả Mễ Hoa.
Không Còn Là Ánh Sáng
(Tên truyện do editor tự đặt) Tác giả: Thất Thải Ngư Đẳng Editor: Không thích ăn Táo Thể loại: Ngôn tình hiện đại, ngược.... Giới thiệu: Thiếu niên tôi từng yêu đã gọi người đến bắt nạt tôi. Anh ta dùng một cây bút không thể tẩy xóa, tự tay khắc chữ trên vai tôi, hai từ "gái điếm". Tôi quỳ mọp xuống và ăn đồ thừa trên mặt đất chỉ để cầu xin anh ta bỏ qua cho con mèo của tôi. Anh ta không muốn tôi ch.ết, chỉ cần tôi sống trong đau khổ là được. Nhưng rốt cuộc, anh ta lại khóc vì điều gì chứ… *** Che vết thương trên mặt, tôi nhìn vào gương nặn ra một nụ cười khó coi. Một lát nữa gặp mẹ, không thể để bà nhìn ra bất cứ điều gì. Nhưng ngay sau đó gương của tôi đã bị cướp mất, đập nát bét. "Khương Mạn, còn có tâm trạng trưng diện hả?" Những người này, là những gã côn đồ thường bắt nạt tôi. "Lát nữa tới chỗ cũ, anh Án đang chờ mày đó!" Trái tim tôi đau nhói. Tôi cầu xin bọn chúng, có thể để tôi về thăm mẹ trước được hay không. Nữ sinh cầm đầu tên là Văn Giai Nghiên, cô ta rất xinh đẹp, mấy nam sinh khác đều nghe lời cô ta. "Khương Mạn, nếu như không nghe lời, mày sẽ làm mẹ mày lo lắng đấy." Tất cả bọn chúng đều biết, nói cái gì sẽ khiến tôi phải ngoan ngoãn nghe lời. Những chuyện này, đều do Nghiêm Án dạy chúng. Trong phòng KTV, họ ép tôi phải thay một chiếc váy hở hang. Bên ngoài lớp da tr@n trụi còn có vết thương chưa tiêu tan, tôi ôm đầu gối rụt vào góc tường, không ngừng run rẩy. Văn Giai Nghiên bóp mặt tôi, thoa một thỏi son tươi sáng lên cho tôi. "Ừm, như vậy mới xinh đẹp, anh Án sẽ thích." Nhưng Nghiêm Án không tới, chỉ có mấy người đàn ông xa lạ tới. Văn Giai Nghiên vừa đi, bọn họ lập tức động tay động chân với tôi. Tôi giãy giụa lung tung trong sợ hãi, họ chạm vào chân tôi, kiềm chế bàn tay của tôi. "Em gái này cũng xinh ghê!" "Nghe nói đã bị thằng nhóc nhà họ Nghiệm chơi qua rồi, mày dám chơi không?" Những giọt nước mắt nhục nhã bức ra hốc mắt, tôi không thể giãy dụa, đá lung tung trên người họ. "Con đi.ế.m thối!" Cực kỳ dùng sức tát vào mặt tôi một cái, trong miệng lập tức tràn ra mùi máu tươi. "Ăn mặc như vậy còn giả bộ thuần khiết gì chứ!" Lúc nản lòng thoái chí, cửa bị một cước đá văng ra. Bóng dáng Nghiêm Án xuất hiện ở cửa. Tôi gần như nghĩ rằng anh ta vẫn là anh ta của trước đây, nghĩ rằng anh đã đến để cứu tôi. Nhưng anh ta chỉ là mặt không chút thay đổi liếc tôi một cái, chợt giơ tay lên, lập tức có người tiến vào kéo mấy người đàn ông này ra ngoài. Mời các bạn mượn đọc sách Không Còn Là Ánh Sáng của tác giả Zhihu (Thất Thải Ngư Đẳng).
Nhật Ký Tân Hôn Cùng Ảnh Đế
NHẬT KÝ TÂN HÔN CÙNG ẢNH ĐẾ Tác giả: Thập Lục Nguyệt Tây Qua Edit: Mộc & Phồn Tinh – Beta: Linh  | Bookcover: Mộc Thể loại: Showbiz – Cưới trước yêu sau – 1v1 – HE Nguồn convert: Tàng Thư Viện Số chương: 68 chương + 10 phiên ngoại Nhân vật chính: Kiều Hội & Từ Diệc Dương Truyện được edit và chia sẻ tại mocgacxep.wordpress VĂN ÁN Điều điên cuồng nhất mà Kiều Hội làm trong cuộc đời này chính là kết hôn chớp nhoáng ở độ tuổi hai mươi với ảnh đế Từ Diệc Dương. Cuộc sống hôn nhân trôi qua hết sức bình dị đơn giản. Mỗi ngày Từ Diệc Dương đều sẽ tặng Kiều Hội nụ hôn chúc ngủ ngon ngọt ngào, hay khi ra ngoài quay phim đều thông báo lịch trình cặn kẽ cho cô biết. Mọi thứ dường như rất hoàn hảo, chỉ có một điều khiến Kiều Hội băn khoăn nhất chính là ngay cả khi hai người thân mật nhất nụ hôn Từ Diệc Dương dành cho cô đều nhẹ nhàng dịu dàng, ngập tràn sự kiềm chế. Kiều Hội ủ rũ tâm sự với bạn mình, “Anh ấy chiều chuộng mình giống như chiều chuộng con gái vậy.”    ° ° °   Vào đúng ngày bộ phim mới của Từ Diệc Dương đóng máy, scandal giữa anh và nữ chính trong phim nổ ra. Vô số người hâm mộ couple của hai người mở tiệc ăn mừng thâu đêm. Kiều Hội lúc này ngồi trên giường hai chân bắt chéo, suy nghĩ cẩn thận cuối cùng đưa ra yêu cầu ở riêng với anh. Ngay trong đêm, Từ Diệc Dương vội vã trở về bất chấp mưa bão, cả người anh ướt đẫm, đuôi mắt hút hồn giờ đây đỏ bừng chất vấn cô, “Tại sao?” Cô gái trước mặt mặc bộ đồ ngủ hồng nhạt, gương mặt nhỏ nhắn tràn đầy vẻ nghiêm túc trả lời: “Khoảng cách giữa hai chúng ta quá nhiều, sẽ không ai nghĩ em và anh là một cặp. Chúng ta không hợp ở bên nhau.” Ngày hôm sau, mọi người đổ xô vào xem bức ảnh đứng đầu hotsearch. Trong bức hình thấy rõ ảnh đế Từ Diệc Dương ôm hôn cô vợ nhỏ triền miên. Câu chuyện tình yêu của – Nghệ sĩ tuyến mười tám & Đại minh tinh ***   Review: 04/10/2021  Văn án:    Điều điên cuồng nhất mà Kiều Hội làm trong cuộc đời này chính là kết hôn chớp nhoáng ở độ tuổi hai mươi với ảnh đế Từ Diệc Dương.   Cuộc sống hôn nhân trôi qua hết sức bình dị đơn giản. Mỗi ngày Từ Diệc Dương đều sẽ tặng Kiều Hội nụ hôn chúc ngủ ngon ngọt ngào, hay khi ra ngoài quay phim đều thông báo lịch trình cặn kẽ cho cô biết.   Mọi thứ dường như rất hoàn hảo, chỉ có một điều khiến Kiều Hội băn khoăn nhất chính là ngay cả khi hai người thân mật nhất nụ hôn Từ Diệc Dương dành cho cô đều nhẹ nhàng dịu dàng, ngập tràn sự kiềm chế.   Kiều Hội ủ rũ tâm sự với bạn mình, “Anh ấy chiều chuộng mình giống như chiều chuộng con gái vậy.”   Vào đúng ngày bộ phim mới của Từ Diệc Dương đóng máy, scandal giữa anh và nữ chính trong phim nổ ra. Vô số người hâm mộ couple của hai người mở tiệc ăn mừng thâu đêm.   Kiều Hội lúc này ngồi trên giường hai chân bắt chéo, suy nghĩ cẩn thận cuối cùng đưa ra yêu cầu ở riêng với anh.   Ngay trong đêm, Từ Diệc Dương vội vã trở về bất chấp mưa bão, cả người anh ướt đẫm, đôi mắt hút hồn giờ đây đỏ bừng chất vấn cô, “Tại sao?”   Cô gái trước mặt mặc bộ đồ ngủ hồng nhạt, gương mặt nhỏ nhắn tràn đầy vẻ nghiêm túc trả lời: “Khoảng cách giữa hai chúng ta quá nhiều, sẽ không ai nghĩ em và anh là một cặp. Chúng ta không hợp ở bên nhau.”   Ngày hôm sau, mọi người đổ xô vào xem bức ảnh đứng đầu hotsearch.   Trong bức hình thấy rõ ảnh đế Từ Diệc Dương ôm hôn cô vợ nhỏ triền miên   ***   Trên đời này đa số các cặp đến với nhau đều nhờ duyên nhờ phận, dù hai người có cuộc sống hoàn toàn không giao nhau, nhưng lại có duyên gặp được nhau rồi thì sẽ nên đôi nên lứa.   Cùng xuất thân từ đại học điện ảnh Bắc Thành, Kiều Hội là cô sinh viên nhỏ năm ba còn chưa tốt nghiệp, Từ Diệc Dương đã là ảnh đế xuất đạo nhiều năm, đứng trên đỉnh cao sự nghiệp.   Duyên phận giữa hai người cũng thật diệu kỳ, tưởng như không thể nào có điểm chung để gặp gỡ nhau vậy mà vẫn gặp được nhau. Từ Diệc Dương trong một lần về trường đại học thăm bạn cũ thì nhận được cú điện thoại đoạt mạng của mẹ Từ, mẹ Từ hối thúc anh tìm bạn gái và mang bạn gái về cho bà. Cũng đã ba mươi rồi mà chưa khiến mẹ bớt lo.   Kiều Hội vô tình ngồi ở băng ghế phía sau nghe được câu chuyện, nghe giọng nói quen thuộc của thần tượng, suy nghĩ đầu tiên bật ra trong đầu cô là: Thì ra nam thần tầm cỡ như Từ Diệc Dương cũng bị mẹ hối thúc lấy vợ. Cô lại không cẩn thận nói ra tiếng lòng mình.   Cuộc gặp gỡ đầu tiên bắt đầu như thế đấy.   Đến khi cầm giấy đăng ký kết hôn trên tay rồi, Kiều Hội vẫn không hiểu sao mình và Từ Diệc Dương mới gặp nhau ba lần mà đã đồng ý lấy người ta. Cô vừa đủ tuổi kết hôn thì đã làm liều như vậy rồi, giấu hết mọi người bí mật kết hôn. Nhưng Kiều Hội không hối hận, vì ít ra cô cũng thích Từ Diệc Dương, còn hơn là sau này bị ba mình đem đi liên hôn thương nghiệp.   Cuộc sống hôn nhân của hai người như ly nước ấm, uống vào ấm đến tận trái tim. Cô gọi anh là Từ tiên sinh, anh cũng gọi cô là Từ phu nhân, xưng hô ngọt ngào của họ lúc chỉ có hai người, như một bí mật nhỏ không muốn ai biết đến. (Bài viết được post full và sớm nhất tại LustAveland)   Nhưng mà vấn đề không muốn ai biết đó chỉ là tâm tư của Kiều Hội mà thôi. Từ Diệc Dương ba mươi mới cực khổ lấy được một cô vợ nhỏ hơn mình tận chín tuổi, xinh đẹp ngọt ngào lại ngoan ngoãn dịu dàng, anh hận không thể đi khoe khắp nơi. Dù vậy thì anh lỡ hứa với Kiều Hội giữ bí mật rồi, anh biết cô lo chuyện này lộ ra sẽ bất lợi với anh nên anh cũng ngọt ngào mà giữ bí mật với cô.   Từ phần giới thiệu mọi người có thể thấy ảnh đế Từ Diệc Dương siêu sủng cô vợ nhỏ nhà mình luôn ý.   Kiều Hội dù kết hôn với Từ Diệc Dương nhưng không nghĩ mình ôm được một cái đùi to, dù gì thì với cô con gái rượu của doanh nhân bậc nhất Đại Lục, tài nguyên không là vấn đề. Cô chỉ thích diễn kịch, chỉ muốn hòa mình vào vai diễn chứ không có dã tâm phải bạo hồng. Kiều Hội càng không muốn dựa dẫm vào danh tiếng của anh để trải đường cho mình.   Tuy nhiên không thể chối bỏ vận khí mà Từ Diệc Dương mang lại cho Kiều Hội. Cô từ một nghệ sĩ nho nhỏ hơi nổi lên do đóng quảng cáo và vài vai phụ, một đường cầm "kịch bản nữ chính" mà lộ diện với công chúng, khả năng nhảy múa điêu luyện, tính tình tốt lại xinh đẹp, hơn hết là có sự chiều chuộng mờ ám của Từ Diệc Dương nữa.   Tình cảm của Từ Diệc Dương chắc chắn là vừa gặp đã yêu, còn Kiều Hội chính là lâu ngày sinh tình, thiếu nữ ngây thơ làm sao cưỡng lại chân tình của nam thần. Viết mấy dòng này làm liên tưởng tới scandal của nam lưu lượng gần đây ghê, nhưng Từ Diệc Dương là lấy kết hôn làm tiền đề nha, không phải đùa giỡn lưu manh nên đừng ai nghĩ oan anh tội nghiệp.   Truyện còn có một nữ pháo hôi Lục Đình là con gái riêng, chị gái cùng cha khác mẹ của Kiều Hội, cũng là một nghệ sĩ nhỏ lăn lộn trong giới giải trí. Lục Đình không được mang họ Kiều, mẹ cô cũng không được ba Kiều cưới về nhà nên thứ Kiều Hội có là thứ mà cô ta hằng ao ước, cô ta có sở thích cướp bạn trai của Kiều Hội. Cô ta làm mình khá ấn tượng khi hùng hồn mạnh miệng nói với Kiều Hội, cô ta đã cướp được một lần, hai lần thì sẽ có lần tiếp theo nữa, nhưng mà quá tam ba bận, đến mặt của Từ Diệc Dương cô ta còn không có cửa gặp thì ngon mà cướp đi. Đối với kết cục của nhân vật này chỉ nhận xét một chữ: Đáng.   Xuyên suốt cả truyện là quá trình rải đường từ thầm kín đến công khai, rén rén nắm tay đến đoạn sau là cầu hôn trực tiếp. Tâm lý FA mà không vững là sẽ xỉu ngang vì tổn thương đó. Tổn thương nhưng mình thích. ____   *Hình ảnh chỉ mang tính chất minh họa. *Nếu trong bài review có trích dẫn từ truyện, mọi người vui lòng tham khảo nguồn chuyển ngữ mà review-er đọc nhé ^^ Cre pic: Google/huaban Nguồn chuyển ngữ: Mộc & Phồn Tinh   Mời các bạn mượn đọc sách Nhật Ký Tân Hôn Cùng Ảnh Đế của tác giả Thập Lục Nguyệt Tây Qua.