Liên hệ: 0912 699 269  Đăng nhập  Đăng ký

Sau Khi Nhiếp Chính Vương Trúng Độc Tình

Tên convert: Nhiếp Chính Vương Trúng Tình Cổ Sau Chú thích: Bạch nguyệt quang (ánh trăng sáng): ngôn ngữ mạng Trung Quốc, ý nói trong lòng vẫn luôn có một người mình yêu thương, ái mộ nhưng lại không ở bên cạnh, không thuộc về mình. Xuất phát từ tiểu thuyết《Hoa hồng đỏ và hoa hồng trắng》của Trương Ái Linh. Câu chuyện vả mặt hàng ngày của Nhiếp chính vương Bối cảnh truyện diễn ra tại Đại Sở quốc, khi mà vương đình đang bất ổn rối ren do tiên đế mất sớm, chúng vương không phục vị Thái tử nhỏ tuổi, dấy quân làm phản, gây binh biến khắp nơi. Trong khi đó gia tộc của hoàng hậu thế đơn lực mỏng không thể bảo vệ được Thái tử cũng như dẹp yên được triều đình, bởi vậy Túc vương Sở Mộ đang trấn ải biên cương phải dẫn quân về đồ sát kinh thành, trấn áp triều cương, đưa thái tử thuận lợi ngồi vững trên ngai vàng. Sở Mộ lúc này đã trở thành nhiếp chính vương quyền khuynh thiên hạ, cầm giữ vương đình, ngang ngược bá đạo, một tay che trời, quyền lực nắm trong tay còn cao hơn cả ấu đế và tiểu thái hậu, nhưng vị tiên đế xảo quyệt cũng để lại một lá bài tẩy để kiềm chế con giao long này: Sở Mộ phải cưới trưởng nữ của Tề quốc công phủ, đối thủ một mất một còn trên triều đình của hắn, làm vương phi. Tề quốc công cùng nhiếp chính vương là hai thế lực như nước với lửa, tuyệt đối không thể dung hoà, hai kẻ trung thành nhưng chính kiến bất đồng, lập trường bất đồng, khi mà thứ được Tề Chấn Nam bảo vệ là hoàng thất, là hoàng quyền tối thượng, còn với Sở Mộ thứ hắn coi trọng nhất lại là ích lợi quốc gia, xã tắc, hắn không muốn làm vua, nhưng nếu ấu đế gây hại cho Đại Sở, hắn sẵn sàng huyết tẩy triều đình một lần nữa để tìm chủ nhân mới cho ngai vàng. Mối hôn sự này với Sở Mộ chỉ là sự ràng buộc quyền lực của tiên đế, nên nếu đối phương là một cô gái khác có lẽ dù không có tình cảm hắn vẫn có thể đối xử có chút tôn trọng, nhưng bởi vì nàng là Tề Dư, con gái của Tề Chấn Nam nên đương nhiên hắn sẽ thấy ngứa mắt, chẳng thể hòa nhã mà thậm chí còn căm ghét nàng. Chạm vào con gái của kẻ thù sao? Đúng là chuyện nực cười: “Hắn thà cùng yên hoa nữ tử làm bạn, cũng không thèm bước vào phòng ngủ nàng ta một bước”. Huống chi lúc này trong lòng gã nhiếp chính vương cao ngạo còn đang có một vị sư muội “bạch nguyệt quang” ngự trị, chỉ chờ hắn xuất chinh trở về là rước nàng ta về dinh. Cho nên với Sở Mộ, Tề Dư chỉ là cái bình hoa hắn đặt lên chiếc ghế vương phi để trang trí mà thôi. Vậy còn Tề Dư thì sao? Nàng có động lòng với tên trượng phu trên danh nghĩa trong cuộc hôn nhân hữu danh vô thực của mình hay không? Câu trả lời tất nhiên là “không” rồi! Cô nàng Tề Dư có thể nói là một bông hoa xuất sắc trong group nữ cường của thế giới ngôn tình: một quý nữ xinh đẹp danh giá, xuất thân cao quý, lại hết sức thông minh, có chính kiến, biết tiến biết lùi, đặc biệt là cực kì lý trí, dứt khoát trong chuyện tình cảm. Một kẻ ngạo mạn, ngang ngược như Sở Mộ, sao có thể khiến nàng rối rắm thống khổ, lãng phí tình cảm trên người hắn chứ? Cuộc hôn nhân hữu danh vô thực này có lẽ đã tiếp diễn mãi mãi nếu như Sở Mộ không vô ý trúng phải một loại tình cổ chi độc trong trận chiến với Nam Cương, một thứ hung độc quái dị, khiến cho cảm xúc của hắn trở nên lẫn lộn: yêu thành ghét, mà ghét lại thành yêu. Và đương nhiên kẻ đáng ghét hàng đầu Tề Dư bây giờ đã trở thành đại bảo bối trong lòng Sở Mộ rồi. Đã từng trong mắt Sở Mộ, Tề Dư chỉ là một đích nữ thế gia quy quy củ củ, mảnh mai cũ kỹ, yếu đuối, chỉ biết nhẫn nhục chịu đựng, nếu như không vì trúng tình cổ, khả năng cả đời Sở Mộ cũng không bao giờ thèm để mắt đến một nữ tử như vậy. Và ngày mà nhiếp chính vương khải hoàn hồi kinh sau trận chiến với Nam Cương cũng là lúc chuỗi ngày tự vả mặt cầu yêu của hắn bắt đầu. Tự vả lần 1: Nhẫn nhịn Sở Mộ cố gắng bình tĩnh, hồi tưởng lại cảm giác chán ghét Tề Dư, muốn mượn hồi ức để chôn vùi cảm giác rung động, nhưng bất kể hắn cố thế nào, cũng không nhớ nổi bộ dáng đáng giận của Tề Dư, thậm chí càng nhớ, hắn càng cảm thấy Tề Dư trong hồi ức hoàn mỹ đến mức khiến hắn thèm nhỏ dãi…. Tên vu sư luyện cổ chết tiệt! Sở Mộ muốn đi đào mộ hắn ta! Tự vả lần 2: Xin vào phòng Tề Dư "Vương gia muốn theo ta vào phòng ư?" Sở Mộ vội ho một tiếng, khó nén kích động: "Có thể, có thể chứ?" "Đương nhiên không thể." Giọng nói dịu dàng của Tề Dư khẽ trêu chọc trái tim đang kích động của Sở Mộ, khiến hắn mãi mới phản ứng lại, Tề Dư nói là —— không thể? "Vì sao?" Sở Mộ nhíu mày chất vấn. Tề Dư nở nụ cười còn đẹp hơn cả những bông hoa xuân tháng ba: "Bởi vì vương gia đã từng cảnh cáo thiếp thân, đời này kiếp này đều đừng vọng tưởng ... ngài bước vào phòng ta" Tự vả lần 3: Cười Sở Mộ nhìn nụ cười của Tề Dư mà bay mất nửa hồn phách, gian nan phun ra một câu: "Không được cười với bổn vương." Không được quyến rũ ta aaaaaaa!! Sở Mộ rít gào trong lòng. Tề Dư cười hắn vui vẻ, Tề Dư lạnh lùng hắn đau lòng ... Tên vu sư luyện cổ chết tiệt! Tự vả lần thứ 4: Gặp crush Khi bị bạch nguyệt quang quyến rũ, Sở Mộ: "Trong phòng tù túng, ra sân cho thoáng. Không thì chúng ta luyện kiếm đi. Đúng đúng đúng, lâu rồi chúng ta không luận bàn, luyện kiếm tốt! Luyện kiếm nhiều cho khỏe mạnh! Ha ha ha." Tự vả lần thứ 5: Thay quần áo “Không là nàng, thì có thể là ai??? Nàng là vương phi của bổn vương, ngọc thể của bổn vương chỉ cho nàng xem thôi, nữ nhân khác đừng mơ tưởng nhúng chàm nửa phần.” …. Tự vả lần thứ n: “Hừ, Tề Dư là ai chứ? Là con gái của Tề Chấn Nam, dù nữ nhân trong thiên hạ này chết hết, hắn cũng không thèm để mắt đến nàng ta!!!” A few moments later… "Tề Dư, nàng có biết rằng nàng như vậy khiến lòng ta khó chịu thế nào không? Không gặp nàng hai ngày ta không tài nào ngủ được, cứ nhắm mắt là nghĩ đến nàng, thậm chí hiện tại ta cũng tự phỉ nhổ chính mình, vì sao muốn nói những lời này với nàng chứ?" Sở Mộ gào lên, giọng cực lớn, khiến mọi người trong viện đều nghe thấy: “Tề Dư, ta yêu nàng! Ta yêu nàng … hết thuốc chữa, nàng nói ta phải làm sao bây giờ???” Tự vả lần thứ n+1 "Tề Dư, hai chúng ta… không phải là phu thê sao?" Sở Mộ nói. "Giả." Tề Dư đáp. "Ta muốn biến thành thật thì sao?" Sở Mộ mong đợi. "Ta không muốn." Tề Dư bình tĩnh cự tuyệt. "Ta hứa sau này sẽ đối xử với nàng thật tốt." Sở Mộ thề với trời. "Không cần." Tề Dư không bị thuyết phục. "Tất cả mọi thứ trong phủ Nhiếp chính vương phủ đều cho nàng hết." Không nói lý được, thì dụ dỗ. "Vốn đã là của ta rồi." Rất rõ ràng, dụ dỗ thất bại. "Được, vậy nàng cầm hết thảy của ta, lại không chịu làm phu thê thật sự với ta, nàng cảm thấy hợp lý sao?" Dụ dỗ bất thành, lại tiếp tục nói lí lẽ. "Vậy ngươi hưu ta đi." Tề Dư gặp chiêu hủy chiêu, dầu muối không ăn. ". . ." "Tề Dư, bây giờ ta còn nói chuyện nhẹ nhàng, nếu nàng vẫn không nghe, thì đừng trách ta, ... đừng trách ta ..." ". . ." "Ta sẽ mách cha nàng!" ". . ." Tự vả lần thứ n+n+n+….. Từ nam chính Sở Mộ chúng ta có thể thấy bóng dáng của Chu Vũ Đế Cổ Thiệu Trạch trong Cung đấu không bằng nuôi cún năm nào, đều là những kẻ nắm quyền lực rất cao, một nhiếp chính vương – một hoàng đế, ngạo mạn, cao quý, nhưng đều mang trong mình những nghi kị lo âu, những nỗi đau từ quá khứ, để rồi gửi gắm nó vào những “bạch nguyệt quang” giả dối dưới cái lốt thanh cao, thiện lương. Và cũng tương tự như sự cố hoá chó của Chu Vũ Đế, nếu không có lần trúng tình cổ bất đắc dĩ này, có lẽ Sở Mộ đã bị “ánh trắng sáng” của hắn lừa dối suốt đời, đồng thời cũng không bao giờ có thể tìm thấy tình yêu đích thực của đời mình. Sau quãng thời gian đầu rung động trong mơ màng bởi tình cổ, càng ở bên cạnh Tề Dư thêm bao lâu, Sở Mộ lại càng bị thu hút không chỉ bởi vẻ đẹp, mà còn vì sự thông minh, kiên cường của nàng. Ngày mà cả trái tim lẫn linh hồn của Sở Mộ “rơi vào tay giặc” cũng sẽ chỉ là chuyện sớm hay muộn mà thôi. Nhưng liệu rằng thứ tình yêu xây dựng trên sự giả dối, lừa lọc này có bền vững? Giây phút mà Tề Dư phát hiện ra bí mật của Sở Mộ, với tính cách của mình, liệu nàng có thể tha thứ cho hắn hay không??? Và Sở Mộ sẽ phải làm gì để bảo vệ tình yêu của mình khi mà ngoài kia đang có một con ác khuyển vẫn luôn ngấp nghé "đại bảo bối" Tề Dư??? Câu trả lời sẽ nằm trong "Nhiếp Chính Vương Trúng Tình Cổ Sau" hay có thể gọi là tự truyện vả mặt hàng ngày của thanh niên Tiểu Mộ. Thật ra truyện còn kha khá sạn, nhưng khuyết điểm không lấp được ưu điểm nên đây vẫn là một truyện rất hay, cẩu huyết nhưng không thể ngừng đọc vì độ hài+lầy+bựa của bạn nam chính Sở Mộ, anh chàng này tính cách hơi tuỳ tiện, thô lỗ nhưng lắm lúc cũng ngây thơ ghê gớm luôn, khẩu nghiệp cho lắm rồi suốt ngày bị nghiệp quật. thánh tấu hài của cả truyện ý. Tóm lại ai chê gì thì chê chứ tớ cực lực đề cử nha!!! *** Tám năm sau. Trung Châu Túc vương trong phủ nghênh đón vài vị trong kinh đến khách nhân. Tiết Ngọc Chương theo trên ngựa xuống dưới, chạy nhanh chạy đến xe ngựa trước, trước đem nữ nhi ôm xuống dưới, sau đó lại nâng đỡ lại lần nữa người mang lục giáp thê tử xuống xe. Túc vương phi Tề Dư theo nội môn nghênh ra, Tề Ninh trông thấy nàng, lập tức nhảy vẫy tay, này vừa động làm nhưng làm Tề Dư cùng Tiết Ngọc Chương đều cho sợ hãi, Tiết Ngọc Chương ôm nữ nhi vội la lên: "Ta tổ tông ôi, ngươi có thể cẩn thận chút." Tề Ninh cũng không để ý nàng, mà là thoát khỏi hắn nâng đỡ, liền hướng Tề Dư chạy chậm mà đi, Tề Dư thấy thế, vội vàng nhanh hơn bước chân, miệng không quên nhắc tới: "Chậm một chút chậm một chút, không nóng nảy không nóng nảy." Tề Ninh ưỡn bụng liền muốn nhào vào Tề Dư ôm ấp, bị Tề Dư vội vàng ngăn lại: "Cô nãi nãi, ngươi bình tĩnh một chút." "Tỷ, thật lâu không thấy , ôm một chút ma." Tề Ninh hoàn toàn không có cũng nhanh là hai cái hài tử mẫu thân thân phận, tiếp tục ở Tề Dư trước mặt làm nũng, Tề Dư có chút bất đắc dĩ: "Nào có thật lâu, các ngươi mùa xuân không là vừa qua khỏi đến? Bây giờ bất quá tháng mười mà thôi." "Tháng mười như thế nào, theo ta mùa xuân rời khỏi, đến bây giờ đều nhanh nửa năm . Tỷ tỷ, ngươi liền không nghĩ ngươi thân ái muội muội sao?" Tề Ninh cảm thấy rất bị thương. Tề Dư cảm thấy rất không lời. Tiết Ngọc Chương nắm nữ nhi đi lại, Tề Dư trông thấy tiểu ngoại sinh nữ này mới cười mở mắt: "Nha, chúng ta Nhã Nhã cũng tới rồi, mau nhường dì nhìn xem, trưởng thành, thật đáng yêu. Đến đến đến, dì ôm ôm." Bị Tề Dư nhiệt tình tương đối là Tiết Ngọc Chương cùng Tề Ninh đại nữ nhi Tiết phức nhã, sinh phấn điêu ngọc mài, trắng trắng non mềm, đặc biệt đáng yêu, Tề Dư nhìn này tiếu sinh sinh tiểu nha đầu liền kìm lòng không đậu tâm sinh hâm mộ. Nghĩ đến trong nhà kia hai da tiểu tử, Tề Dư liền đau đầu. "Dì tốt." Tiết phức nhã cũng rất vui mừng này xinh đẹp dì, miệng nhỏ có thể ngọt có thể ngọt . Tề Dư theo Tiết Ngọc Chương trong tay tiếp nhận tiểu ngoại sinh nữ tay, Tiết Ngọc Chương có chút ngượng ngùng nói: "Trưởng tỷ, chúng ta lại đây làm phiền." Bọn họ đi lại Tề Dư tự nhiên là cao hứng , chính là nhìn Tề Ninh bụng, lòng còn sợ hãi: "Này cũng quá mạo hiểm , vạn dọc theo đường đi xóc nảy có thể thế nào được." Tiết Ngọc Chương cũng rất bất đắc dĩ: "Ai, nếu không có có hài tử, nàng ngày hè đã nghĩ đi lại , thật là kéo cho tới bây giờ ngồi thực thai mới dám nhích người ." Tề Dư theo Sở Mộ đến Trung Châu, muốn nói kinh thành tối vướng bận của nàng, cần phải chính là Tề Ninh , Tề Ninh từ nhỏ đi theo Tề Dư, tỷ muội hai liền không thế nào rời khỏi qua, như vậy ngăn hai , khó trách Tề Ninh nghĩ thường xuyên đi lại. Tề Ninh đi lại ôm Tề Dư một cái khác cánh tay, hai mẹ con liền như vậy lại ở Tề Dư trên người vào vương phủ. "Đi đem hằng nhi cùng lỗ nhi hô qua đến, đã nói Nhã Nhã muội muội đến ." Tề Dư bảy năm trước sinh một đôi song sinh tử, Sở Hằng cùng sở lỗ, hai cái hài tử giống nhau đại, có thể tính tình lại khác nhau một trời một vực. Tề Dư nhường Tề Ninh ngồi ở La Hán trên giường, thân thủ sờ soạng một chút của nàng toàn tâm toàn ý bụng, hỏi: "Mấy tháng ?" Tề Ninh so ra một bàn tay: "Năm." "Thật sự là hồ nháo!" Tề Dư nhịn không được lại trách cứ một câu. "Ta nghĩ ngươi nghĩ gấp, ban đêm nằm mơ đều mơ thấy ngươi." Nếu có thể, Tề Ninh nghĩ cả đời đều theo tỷ tỷ ở cùng một chỗ. Mời các bạn đón đọc Sau Khi Nhiếp Chính Vương Trúng Độc Tình của tác giả Hoa Nhật Phi.

Nguồn: dtv-ebook.com

Xem

Tình Nồng, Người Không Biết
“Từ trước đến nay, sân bay luôn là nơi lưu giữ rất nhiều chuyện cũ, có đau khổ triền miên vì chia ly khó gặp lại, cũng có truyền kỳ lãng mạn về vừa gặp đã yêu. Nơi này luôn xảy ra những chuyện mà người ta không tưởng tượng được, có ấm áp đan chéo cũng nỗi buồn hòa với cô đơn.”   Thời Thiên cùng Tùy Cẩn Tri có rất nhiều cơ hội gặp mặt “lần đầu tiên”, manh mối vốn đã sớm xuất hiện nhiều năm trước, giống như “thời gian” dùng rất nhiều sợ dây, bố trí các loại tình huống. Mặc kệ có xoay người hướng nào, cô đều không bỏ lỡ anh, bọn họ giống như nhất định phải gặp gỡ nhau.   Ở sân bay này, lần đầu tiên cô biết tên anh, là do “người quen cũ” giới thiệu. Lúc ấy anh còn là bạn của “người theo đuổi” cô, còn là nam thần luôn quên việc kéo rèm cửa mỗi khi thay đổi đồ ở đối diện căn hộ của cô. Lúc đó, quan hệ của bọn họ, là vừa mới gặp gỡ, là giao phó chăm sóc, là “người quen không thân” của nhau.   Vẫn ở sân bay này, lần nữa gặp gỡ, Thời Thiển cùng Tùy Cẩn Tri không may phải trở thành “khán giả” của một cuộc tình đau thương, mà người đàn ông trong đang níu kéo cô gái trong vở diễn này vừa hay là “bạn trai” hiện tại của Thời Thiển, cũng là anh bạn thân của Tùy Cẩn Tri.    Dù bị đẩy vào một tình huống vô cùng lúng túng, thế nhưng chính vì sự kiện này, mà Thời Thiển cùng Tùy Cẩn Tri chính thức bước vào mối quan hệ “thân thuộc.”   Cô cùng anh, vừa là hàng xóm, vừa là bạn, vừa là đối tác. Tất cả các vai trò này biến thành một cuộn len lớn, quấn quanh hai người, buộc cô và anh cùng chung một chỗ. Hơn nữa, Thời Thiển còn phát hiện ra, cơ trưởng Tùy lạnh lùng lại chính là đại thần phối âm Bác Diễn mà cô luôn hâm mộ.   Cô chính là “con diều” nhỏ theo đuổi âm thanh của anh suốt bao nhiêu năm, đối với cô, âm thanh của anh chính là loại rượu hảo hạng nhất, khiến cô say mê không thể thoát ra.   Vài lần gặp gỡ ở sân bay, những lần anh đưa cô bay qua các thành phố cùng những cuộc trò chuyện lúc đêm muộn trở thành vị rượu của thời gian, khiến tình yêu của anh lên men, tỏa hương nồng nàn trong không gian, khiến cô say theo trong đó.    Bọn họ không hẹn mà gặp, vượt qua năm dài tháng rộng, cho dù thế giới này có đối với cô ra sao, cũng chỉ có âm thanh cùng vòng tay của anh, là loại tâm dược duy nhất có thể chữa khỏi.   *** Thời Thiển là nữ kiến trúc sư, diện mạo xinh đẹp, khí chất dịu dàng, tính cách trầm ổn. Mặc dù không phải mẫu phụ nữ vừa gặp đã khiến người khác choáng ngợp nhưng lại toát ra sự thu hút của người trưởng thành.    Đối với Niên Mẫn, có lẽ là cảm thấy thích hợp, đồng thời muốn kiếm tìm một người cạnh bên, Thời Thiển mới quyết định quen. Thế nhưng, bởi vì tình cạn duyên mỏng, mà bọn họ chỉ có thể bước qua đời nhau. Ít nhất, bởi vì dừng lại đúng lúc mới không khiến cô tổn thương. Càng may mắn là, bởi vì có Niên Mẫn, Thời Thiển mới gặp được Tùy Cẩn Tri.    Thời Thiển cho rằng, “lần đầu tiên” gặp cơ trưởng Tùy là ngày đó ở sân bay, anh được Niên Mẫn nhờ cậy chăm sóc cô. Lại không biết rằng, từ rất lâu trước đó, anh đã xuất hiện trong cuộc sống của cô. Âm thanh của anh chính là liều thuốc xoa dịu những nỗi buồn trong trái tim cô, giúp cô vượt qua năm tháng đầy những ưu tư. Vậy nên, nếu thời gian đã cho cô cơ hội, cô nhất định nắm chắc, giữ anh lại cho riêng mình.    Thời Thiển là mẫu phụ nữ trưởng thành, lý trí. Cô hiểu rõ mình cần gì và muốn gì. Đối với chuyện tình cảm, càng thêm rõ ràng. Nếu đã không thể bên nhau, vậy thì dừng lại, không cần cãi vã, cũng không cần níu kéo. Nhưng nếu cô yêu một người, sẽ cố gắng hết sức vì người đó, vì anh vượt qua những nỗi tự ti cùng ám ảnh trong trái tim.   Tùy Cẩn Tri là cơ trưởng ưu tú của hàng không Bác Viễn, khiêm tốn ôn hòa, tính tình lạnh nhạt. Anh được người quen nhờ cậy mà chăm sóc Thời Thiển, lại không ngờ những lần đưa đón cô ở sân bay lại khiến cho trái tim anh rung động. Vì thế, khi có cơ hội, khi cô lần nữa trở thành đóa hoa chưa chủ, anh vội vàng tiến lên, giữ lấy cho riêng mình.    Bởi vì anh phát hiện ra, ở một thân phận khác, khi là đại thần phối âm Bác Diễn, Thời Thiển vẫn xuất hiện trong sinh mệnh anh, là con diều nhỏ đã theo anh rất nhiều năm. Anh dùng thanh âm của mình, trói trái tim cô lại. Lại dùng thân phận cơ trưởng Tùy, không cho anh chạy thoát khỏi vòng tay mình.    Tình yêu của anh nhìn bên ngoài có vẻ dịu dàng, thầm lặng, thế nhưng chỉ có anh và cô biết thứ tình cảm đó có bao nhiêu thâm, bao nhiêu nồng như một loại rượu từ từ thấm vào tim, xoa dịu hết các nỗi đau, dìu cô đi qua năm tháng.   ***   Đây là một câu chuyện tình yêu của những người trưởng thành, không mang màu hồng lãng mạn, cũng không mang theo sự nồng nhiệt của thanh xuân. Thay vào đó là lý trí, là sự chín chắn của những tâm hồn đã trải qua sương gió.    Mặc dù tình tiết không mới, nhưng cách tác giả xử lý các tình huống cực kỳ hợp lý, có vui có buồn nhưng được tiết chế ở mức độ vừa phải, dễ chịu.    Nếu bạn là những người có nội hàm, thích đọc những câu chuyện có chiều sâu, trong vị ngọt tình yêu mang theo dư vị của nỗi buồn, thì hãy đến nơi này, hy vọng “Tình nồng, người không biết” sẽ làm bạn say.  _____   “ “: Trích từ truyện được edit bởi rv-er.   Review by #Nghịch Thần - fb/ReviewNgonTinh0105 *** Thành phố S đêm khuya sân bay, ánh trăng hoà thuận vui vẻ, đêm tối trút xuống bao phủ cả tòa ga sân bay, mà lâu nội, chỉ còn lại có linh tinh lữ khách ở đi lại. Thời Thiển kéo rương hành lý, có chút mệt mỏi dọc theo thông đạo bảng hướng dẫn phương hướng đi phía trước đi, cái này điểm đã là nàng ngày thường ngủ lúc. Hai ngày này đi công tác thật sự có chút mệt, chờ nàng đi tới tiếp cơ khẩu, nhìn một chút chung quanh trống trải hoàn cảnh, liền tùy ý tìm một chỗ vị trí ngồi xuống, nhắm mắt lại nghỉ ngơi. Trong đầu lăn qua lộn lại nghĩ những cái đó thiết kế bản vẽ, nghĩ phải nhanh một chút quyết định hợp lý nhất phương pháp giải quyết, cũng không biết trải qua bao lâu, bỗng nhiên ý thức được có người đến gần. Nàng hơi hơi nâng mí mắt, giây tiếp theo, nhìn đến đối phương hướng tới chính mình tầm mắt đi tới. Cái này trạm ly nàng vài bước ở ngoài nam nhân, người mặc áo khoác, hai chân thẳng tắp, đến nỗi gương mặt kia, tựa hồ cũng không thể dùng một ít lưu với mặt ngoài từ ngữ tới hình dung hắn, chỉ khóe môi một cái đơn giản độ cung, đều là ôn tú tuấn mỹ, phảng phất huy khai đêm vắng lặng, lệnh người xúc động mộ chi. “Chờ đã bao lâu, lần này đi thuận lợi sao?” Thời Thiển theo thường lệ bị này ôn nhã thanh triệt, lại làm người kinh diễm vô cùng thanh âm chấn một chút, mới cười nói: “Còn hành, chỉ là không tránh được gặp gỡ một ít loạn lưu.” Nàng che dấu nội tâm ngượng ngùng cảm xúc, ngày thường mặc kệ đụng phải chuyện gì nhi đều là vô cùng bình tĩnh, nhưng cố tình liền gặp như vậy một cái làm nàng động bất động liền túng đến không được đại thần. “Thật sự phiền toái ngươi, rõ ràng không phải ngươi đi làm nhật tử, còn cố ý……” “Ta cũng là mới vừa khai xong sẽ không lâu, lại đây tiện đường mang đoạn đường, đừng có khách khí như vậy.” Tĩnh mà trầm thanh âm chậm rãi chảy vào nàng trong tai, đồng thời cũng khởi tới rồi nâng cao tinh thần tuyệt hảo hiệu dụng. Thời Thiển đứng dậy, đang muốn đi kéo cái rương, hắn cũng đã chủ động vươn tay tới hỗ trợ, tay nàng chỉ không kịp dịch khai, đã bị nam nhân hơi nhiệt đầu ngón tay điệp đi lên, nàng kinh ngạc một chút, lập tức buông ra tay hãm, cả người đều như là qua điện. Lại lần nữa ngẩng đầu xem đối phương thời điểm, Tùy Cẩn Tri chỉ dường như không có việc gì mà nghiêng đi thân, nhẹ giọng đối nàng nói: “Đi thôi, đi gara.” Hai người một đường không nói chuyện, thực mau liền tới đến cửa thang máy, Thời Thiển liền đứng ở hắn bên người, cầm di động cho người ta hồi phục WeChat, cúi đầu tư thái khiến nàng lộ ra một đoạn oánh bạch như ngọc cổ. Nàng nháy đôi mắt, cong vút lông mi trên dưới kích động, không cười thời điểm, mặt mày chứa thanh lãnh thần - vận. Từ thang máy phản quang kính mặt, có thể nhìn đến Tùy Cẩn Tri ánh mắt tiệm thâm, an tĩnh mà nhìn chăm chú bên người nữ hài. Một lát, Thời Thiển như là nhận thấy được cái gì, tầm mắt từ di động thượng dịch khai, nhưng Tùy Cẩn Tri đã bay nhanh mà dời đi ánh mắt, chỉ là bên môi lưu có một mạt nhạt nhẽo ý cười. “…… Làm sao vậy?” Nàng hỏi. Tùy tiên sinh lại không có trả lời, mà là nhìn thoáng qua tầng lầu, chờ cửa thang máy mở ra về sau, đè lại ấn phím, làm nàng đi trước, động tác nhất phái nước chảy mây trôi, săn sóc lại chu đáo. Đèn đường mờ nhạt, bên ngoài sắc trời đã là thanh nặng nề áp xuống tới, lúc này, ngầm gara cũng trống vắng liền một bóng người đều không thấy được. Tùy Cẩn Tri đóng cửa xe, ghé mắt thấy nàng khấu hảo đai an toàn, lúc này mới phát động xe, nhẹ giọng dặn dò: “Còn muốn một giờ tả hữu mới có thể đến trung tâm thành phố, ngươi trước ngủ, một hồi ta kêu ngươi lên.” Thời Thiển rất muốn nói cái gì đó qua lại ứng, chính là, vừa định mở miệng thời điểm, liền phát hiện chính mình đã khẩn trương không được, lòng bàn tay tất cả đều là ướt nóng hãn. Mời các bạn đón đọc Tình Nồng, Người Không Biết của tác giả Đam Nhĩ Man Hoa.
Tình Đầu Khó Phai
Khi theo dõi câu chuyện này tôi lại nhớ đến một câu nói “Thuốc độc của người mật ngọt của tôi”, đây chắc có lẽ là câu nói hình dung đúng nhất tâm trạng của nữ chính. Rõ ràng hiểu rõ anh không hề yêu mình nhưng cô cứ như thiêu thân lao đầu vào lửa. Rõ ràng đã có thể hạnh phúc hơn nữa, tự do hơn nữa nhưng cô lại chỉ muốn ràng buộc chính bản thân mình. Một chữ “tình” tưởng rằng giản đơn nhưng không ai có thể làm rõ… Thẩm Thiển Y - thiên kim tiểu thư Tập đoàn Thẩm thị một mỹ nhân thoát tục được nhiều người ca tụng. Tuy chỉ là con nuôi của Thẩm gia nhưng Thiên Y lại được cưng chiều hết mực, đến cả Thẩm Thiển Vũ - người anh trai hết mực thương yêu cô cũng ghen tỵ vì điều này. Trước mặt người khác Thiển Y thờ ơ lãnh đạm với mọi thứ, nhưng chỉ mình cô mới hiểu được trái tim cô không ngừng nỗi giông bão vì một người. Lạc Tử Thịnh bạn thân nhất của Thẩm Thiển Vũ cũng chính là nhị thiếu gia tập đoàn Lạc thị, tuy nhiên anh lại là đứa con rơi của Lạc gia bị người đời miệt thị. Anh trải qua bốn năm gian khó ở Mỹ, không ngừng cố gắng xây dựng nên đế quốc của mình với hy vọng có thể đoạt lại Lạc thị từ tay anh trai mình. Lần đầu tiên Thiển Y gặp Tử Thịnh thì cô biết đời này cô không thể thoát khỏi lưới tình với anh. Từ lúc chỉ còn là một cô gái ngây thơ đến khi trở thành một thiếu nữ xinh đẹp, thời gian đằng đẵng mười mấy năm nhưng người trong lòng cô chỉ có anh. Nhưng phần tình cảm này cô nguyện chôn sâu dưới đáy lòng, lặng lẽ gặm nhấm nỗi đau thay vì biểu lộ cho người khác biết. Lạc Tử Thịnh lại không hề phát giác ra tình cảm của Thiển Y, trong mắt anh Tiểu Y chỉ đơn thuần là em gái của bạn thân mình. Anh đối với cô không xa cũng không gần, trừ bỏ những kí ức thời thơ ấu, hai người có lẽ chỉ dừng lại ở mức quen biết. Tử Thịnh từ thời cấp ba đã là một nhân vật phong vân, anh cùng mối tình đầu của mình - Hạ Tư Linh là đôi kim đồng ngọc nữ được người người ngưỡng mộ. Tuy nhiên tình yêu lại không thắng được hiện thực, Tử Thịnh vì mối thù của mình mà chấp nhận thỏa hiệp với Lạc gia. Anh buộc lòng phải từ bỏ mối tình sâu nặng Hạ Tư Linh để kết hôn với một cô gái mà anh không yêu. Một cuộc hôn nhân thương nghiệp, Thẩm Thiển Y cùng Lạc Tử Thịnh hai con người không tính là xa lạ đến với nhau trong gượng ép. Nhưng dần dần Tử Thịnh nhận ra rằng Thiển Y không đơn giản như những gì anh đã nghĩ, trong lòng cô chất chứa một bí mật nào đó mà anh không thể tìm ra. Cô dường như trở thành một người điên khi trời mưa xuống, Tiểu Y không còn là cô gái nhã nhặn mà anh thấy ngày thường, cô không ngừng làm tổn thương mình và gọi tên Oai Oai. Đến cùng thì cái gì đã khiến cô kích động đến như vậy? Diễn biến của câu chuyện sẽ như thế nào? Mong rằng các bạn sẽ tiếp tục theo dõi và chia sẻ cảm nhận của bạn với mình nhé!!! Đây là một trong những tác phẩm đầu tay của Lục Xu khi còn sử dụng bút danh Hàm Thu Nhược Nghiên. Với lối hành văn quen thuộc, tác giả Lục Xu dường như mang bạn bước vào từng phân cảnh của truyện. “Tình đầu khó phai” khiến chúng ta cảm động bằng tình cảm đơn phương thầm lặng của Thiển Y, lại làm ta thêm đau lòng không thôi trước những vết thương của cô gái ấy. Mong rằng các bạn sẽ yêu thích và ủng hộ tác phẩm này. Một review, nghìn câu chuyện, muôn vàn cảm xúc. Nếu bạn thích bài review này, hãy like và share để ủng hộ review team nhé  #Tịch_Hạ *** ĐÔI LỜI SAU KHI HOÀN (Hơi mang tính spoil nên ai chưa đọc truyện thì không nên đọc cái đoạn dài ngoằng này nhe) - Về kết truyện: Tôi thấy hầu như ai đọc xong chương chính văn cuối cùng thì cũng có cái cảm nhận là: kết cụt, cụt quá, cụt quá! Bản thân tôi cũng vậy thôi. Nhớ hồi mới đăng mấy chương đầu truyện có bạn đọc hết convert vào bảo đại loại là kết mất hứng, tôi nghĩ có lẽ nên nói là cụt hứng thì đúng hơn. Khi mà sau bao cái sự ngược quằn quại thì chúng ta chưa được tận mắt chứng kiến hai đứa (đặc biệt là Thiển Y) được vui, được hạnh phúc; rồi còn cả mấy chi tiết mà có lẽ mọi người vẫn muốn nó được giải quyết rõ hơn, như hai đứa mặt đối mặt với nhau thế nào, có "ngỏ lời" với nhau không, nếu có thì "ngỏ lời" thế nào, hoặc là bố Thịnh có bị ghét bỏ vì bị thất nghiệp không  (tôi thích thế lắm),... Lần đầu tôi đọc bộ này là khoảng tháng 9 năm ngoái, đọc xong tôi muốn tẩn bà Xu lắm vì "người gì mà lười kinh, viết thêm 1 chương nữa thì chết à? = =". Lần 2 tôi đọc là những ngày đăng những chương đầu truyện đợt tháng 9 năm nay, đọc xong chẳng hiểu sao bị thích cái kết cụt cụt đấy các mẹ ạ. Tôi thấy cái kết tạo nên một điểm nhấn cho truyện, nó mắc, nó tắc nhưng nó làm mình nhớ lâu hơn, chứ nếu happy quá thì có khi lại không gây ấn tượng mấy. Với lại, theo cá nhân tôi thì dừng ở đấy cũng tạm ổn rồi, chúng ta muốn nó viên mãn hơn nữa, nhưng đến đó cũng là viên mãn rồi. À thì sự thật là cái kết nó bị cụt, bị hẫng, điều đó dự là không thay đổi rồi, thế nên chỉ còn xem chúng ta tiếp nhận nó thế nào thôi. Thích hay không thích là ở mỗi người, nhưng hi vọng rằng sẽ có ai đó đọc lại, suy nghĩ theo một hướng khác và có cảm nhận giống tôi nhe. - Về "sạn" trong truyện: Cơ bản là tôi thấy không có, nhưng nếu soi kĩ thì có vẻ là có các mẹ ạ. + Thứ nhất là văn án nói "Khi bí mật sáu năm trước được tiết lộ", trong khi đọc truyện thì các mẹ cũng biết rồi, từ đầu truyện đã là "bốn năm trước" gì gì đó. Cái bí mật bắt đầu từ năm Thiển Y 17 tuổi, 4 năm sau Lạc Tử Thịnh về nước, 2 đứa kết hôn là năm Thiển Y 21 tuổi, sau đấy 2 đứa chung sống một khoảng thời gian trước khi bí mật được tiết lộ, thời gian đó cũng khá dài, trước khi Hạng Tử Địch kết hôn cho đến sau khi con của Hạng Tử Địch đầy tháng, tính ra cũng gần 2 năm, tức là trước khi bí mật được tiết lộ thì 2 đứa sống với nhau được gần 2 năm (bà Xu có vẻ thích 2 năm thì phải, đống truyện đều có cái mốc đấy luôn, minh chứng rõ hơn về thời gian là Hạ Tư Linh sinh nhật 25 tuổi, Hạ Tư Linh bằng tuổi Lạc Tử Thịnh, Lạc Tử Thịnh hơn Thiển Y 3 tuổi, lúc Hạ Tư Linh sinh nhật tuổi 25 thì Thiển Y cũng 22 rồi, sau đó một khoảng thời gian thì Lạc Tử Thịnh mới ngả bài với Hạ Tư Linh, tức lúc bí mật được tiết lộ Thiển Y cũng tầm gần 23 rồi, thế nên dùng "Khi bí mật sáu năm trước" trong văn án thì tôi thấy cũng không sai. Nói chung vụ bí mật sáu năm với bốn năm là vậy nha. + Thứ hai là cái chi tiết trong chương 29 có nói rằng sau khi xảy ra chuyện đó bố Thịnh tưởng nhầm nên mới chấp nhận lời tỏ tình của Hạ Tư Linh rồi sau đó 2 người cùng sang Mỹ, trong khi ở chương 1 thì có vẻ hai người này hẹn hò từ hồi học cấp 3 rồi. Xem lại chương 1 thì trong chương đó có nói Thiển Y nhìn Lạc Tử Thịnh đèo Hạ Tư Linh đi qua trước mặt mình nên Thiển Y không tỏ tình nữa, thật ra thì chỉ đèo nhau thôi chưa chắc đã là hẹn hò, bạn bè thì vẫn có thể đèo nhau mà; trong chương 1 cũng có nói các học sinh trong trường coi Lạc Tử Thịnh và Hạ Tư Linh như "đôi tình nhân kiểu mẫu", thật ra thì trong truyện cũng có chi tiết mọi người đồn thổi về 2 người đó, mà cái tâm lý của các shipper thế nào thì chắc các mẹ cũng biết rồi đấy , còn chi tiết Thẩm Thiển Vũ hỏi Lạc Tử Thịnh thích Hạ Tư Linh ở điểm nào và Lạc Tử Thịnh cười trả lời nữa, chỗ đó không nói đến thời gian, nên Thẩm Thiển Vũ hỏi câu đó vào lúc nào thì chúng ta cũng ko biết được, rồi còn cái kiểu cười trả lời thì nó cũng có thể là câu trả đùa nữa. Thế nên về việc hẹn hò này có sạn không, nếu hiểu theo cách tôi giải thích thì có lẽ nó không phải sạn, mà hiểu theo cách khác thì chắc nó là sạn đấy, cứ nghĩ theo hướng bớt sạn đi cho đời phơi phới nha! - Về cách xưng hô trong truyện: Ở đây tôi chỉ muốn nói về cách xưng hô giữa Thiển Y, Trần Nhất Tâm và Hạ Ngâm. Hạ Ngâm hơn tuổi Thiển Y, Thiển Y gọi Hạ Ngâm là chị, trong ngoại truyện thì chúng ta biết được Hạ Ngâm bằng tuổi Nhất Tâm, nhưng tôi vẫn để Thiển Y và Nhất Tâm xưng hô với nhau là "tớ" - "cậu" chứ không phải "em" - "chị", thật ra lí do ban đầu là tôi không nhớ gì về chi tiết tuổi tác cả, thấy 2 đứa nó thân nhau thế là cho nó gọi nhau là "tớ" - "cậu" thôi  về sau biết được 2 đứa khác tuổi nhau, nhưng sự đã rồi, tôi lười sửa, công thêm việc trong bản gốc cũng chẳng có câu nào Thiển Y gọi Nhất Tâm là chị cả, với lại 2 đứa cũng thân nhau, kiểu bạn vong niên ý, thế nên tôi cứ cho 2 đứa xưng hô với nhau vậy thôi (trước tôi có để Nhất Tâm và Hạ Ngâm xưng hô với nhau là "em" - "chị", xong đến ngoại truyện thì biết 2 đứa bằng tuổi nên đã kịp sửa lại cách xưng hô của 2 đứa này trước khi đóng ebook rồi. Tình hình về cách xưng hô là vậy nha. - Về những dự định hậu : Thấy nhiều bạn hỏi sau tôi có định triển bộ nào của bà Xu không, thì câu trả lời là tạm thời không nhé (thật ra cái tạm thời này nó sẽ dài dài, vì giờ tôi chẳng nghĩ ra bộ nào tôi muốn và có hứng triển cả, tất nhiên nếu đùng cái bả trở lại thì lại là chuyện khác. Sở dĩ tôi dồn vào đăng một lèo cho hết truyện vào ngày 31/10 là vì tôi thường và thích hoàn truyện vào ngày cuối cùng của tháng thôi, chứ không phải để hoàn bộ này và bắt tay vào bộ khác. Mời các bạn đón đọc Tình Đầu Khó Phai của tác giả Lục Xu.
Tiểu Tỳ Linh Lan
Nàng nhớ rõ trước khi mình nhảy xuống giếng tự vẫn, trong đầu chỉ có một ý niệm- Nếu như có kiếp sau, nàng sẽ dũng cảm hơn một chút, Không cần quan tâm cái gì là thân phận khác biệt, sẽ giữ chặt lấy thiếu gia mà nàng yêu. Nếu như cuộc sống có thể thật sự bắt đầu một lần nữa…. Khi Linh Lan mở mắt ra một lần nữa thì cảm thấy tất cả như một giấc mơ. Nàng trở lại là chính mình năm mười lăm tuổi, năm ấy vẫn chưa có hầu hạ thiếu gia. Thiếu phu nhân vẫn chưa vào cửa, Thiếu gia cũng không có gặp bất trắc, Phu nhân càng không bị tức giận mà chết. Nàng biết sau không lâu nữa trong phủ sẽ có biến đổi, thiếu gia phải gánh lấy gia nghiệp chỉ chực sụp đổ. Nàng cũng biết rất nhanh phu nhân sẽ phái nàng đi hầu hạ thiếu gia, sau đó hai người yêu nhau. Nàng thuận lợi đi tới bên cạnh thiếu gia, mà cũng vì giữ được trí nhớ kiếp trước nên có những cách nhìn độc đáo. Giúp đỡ thiếu gia thành công cứu vãn hiệu buôn của Đòan gia, cho nên thóat khỏi thân phận tôi tớ, từ một nô tì nho nhỏ biến thành tiểu thư. Mặc dù như vậy lại đưa tới kẻ có ham muốn bắt cóc, nhưng thiếu gia lại đúng lúc xuất hiện cứu vớt nàng. Hai người cùng nhau thổ lộ tình cảm, ước nguyện sẽ không bao giờ tách ra! Nàng biết chuyện bọn họ yêu nhau nhất định sẽ không được phu nhân cho phép, cũng sẽ gặp rất nhiều trở ngại. Nhưng nàng nhất định phải trở thành Đoàn phủ thiếu phu nhân, bởi vì đây chính là sứ mệnh để nàng sống lại… *** Trước khi trọng sinh, Linh Lan vì không dám biểu lộ tình cảm với Nhị thiếu gia Đoàn Lỗi (do ngại thân phận tỳ nữ), nên gián tiếp hại Đoàn gia (do thiếu phu nhân Tô Như Yên là người độc ác), bản thân nàng cũng gặp kết cục xấu. Sau khi trọng sinh, Linh Lan quyết tâm thay đổi vận mệnh. Nàng giúp Đoàn Lỗi nhanh chóng “hồi sinh” Đoàn gia nhờ kiến thức của mười năm trước và biết trước thời cục. Người đời đồn rằng Linh Lan là tiên nữ giáng trần. Cũng chính vì thế nên dẫn đến sự chú ý của nam phụ tham lam. Đoàn Lỗi có tình cảm với Linh Lan, muốn cưới nàng làm thê và không nạp thiếp. Đoàn phu nhân không chịu vì thân phận tỳ nữ của Linh Lan. Cùng lúc đó, Tô Như Yên xuất hiện sớm nửa năm. Trong một lần bị bắt cóc (do Đoàn phu nhân gây ra), Linh Lan bị mất trí nhớ, nhưng được Đoàn Lỗi kể lại, nàng từ từ lấy lại trí nhớ, nhưng vẫn giả vờ như còn mất trí để Đoàn Lỗi đưa nàng về Lam Châu, gặp lại Đoàn phu nhân. Cuối cùng, HE. Trong truyện có một khúc thế này: Thì ra là trước khi Tô Như Yên đến Lam Châu, thế nhưng đã có người trong lòng, mà người nọ chính là lý do khiến nàng phản bội thiếu gia, rồi tư thông với Hà Thiên Lâm. Thì ra hai người bọn họ từng là một đôi! Ai mà ngờ được chứ? Lúc đầu mình nghe nhắc đến kiếp trước Tô Như Yên có thai với Hà Thiên Lâm, mình cũng đoán hai người đó có gì với nhau từ trước rồi :v Hơi dễ đoán mà hai nhân vật chính đến gần cuối truyện mới đoán được :3 Vì là đoản văn nên 2 lần nữ chính bị bắt cóc đều được cứu rất nhanh, vừa bị bắt liền được cứu rồi. Mình cứ nhầm tưởng nam chính phải làm chức cao ghê gớm, có nhiều hộ vệ tài giỏi lắm… thật ra nam chính là thương nhân có nhiều tiền thôi. Tuy mình không thích truyện ngược nhưng như vậy khá buồn cười =)) Tính cách nữ chính tạm chấp nhận được. Vì là tỳ nữ nên Linh Lan cũng chẳng có nhiều tâm kế, được một cái là tấm lòng nàng thiện lương, nhờ kiếp trước nên biết trước tiên cơ, có kinh nghiệm sống, nên dù bị bắt cóc hai lần, mình vẫn không đưa Linh Lan vào kiểu nữ chính bánh bèo vô dụng. Một điểm khó hiểu, kiếp trước Tô Như Yên đâu bị bắt gặp lúc đang gặp Hà Thiên Lâm, kiếp này lại bị. Không phải do nam chính làm, vì hắn cũng rất ngạc nhiên. Vậy chắc do nữ chính trọng sinh nên có vài việc thay đổi chăng? Hơi vô lý một chút! Truyện sủng ngọt, tạm ổn, đọc giải trí cũng được. Thế nhưng để đọng lại ấn tượng thì không. Cho truyện này 2/5 điểm. Mời các bạn đón đọc Tiểu Tỳ Linh Lan của tác giả Kim Huyên.
Việt Cổ Di Tình
Trích dẫn văn án: Thương Khung khẽ híp mắt cúi xuống nhìn cô, lạnh nhạt hỏi: “Nàng yêu ta?”… Diệp Thiện Thiện cúi đầu im lặng… Thương Khung lạnh lùng tóm lấy cổ cô: “Nói…” Khóe môi Diệp Thiện Thiện đau đến rúm ró lại: “Yêu…” Thương Khung cau mày: “Yêu nhiều không?…” Ánh mắt kinh hoàng của Diệp Thiện Thiện lướt qua đống thi thể đẫm máu rải đầy sau lưng hắn… Thương Khung lẳng lặng siết cái gáy mịn màng trong tay…   Diệp Thiện Thiện khó nhọc hít thở từng hơi… “Rất yêu, rất yêu.” Thương Khung thỏa mãn buông tay… Diệp Thiện Thiện âm thầm thở phào… Đột nhiên vang lên tiếng vải gấm bị xé… Thương Khung buông tay, áo choàng và yếm rơi xuống từng mảnh vụn… Khóe môi nhếch lên một cách xảo quyệt: “Nàng chứng minh cho ta xem!” Tay thon dài chậm rãi vươn tới da mềm mại trơn láng… Ánh mắt lập lòe: “Nàng yêu ta?”… “Rốt cuộc yêu đến mức nào?” ----------------------- Đọc văn án hẳn nhiều bạn nghĩ nó sẽ là một truyện ngược đúng không? Xin thưa là văn án lừa tình thôi ạ, à mà cũng không hẳn là không ngược vì mới gặp mà nam chính Thương Khung đã tẩn cho nữ chính Diệp Thiện Thiện của chúng ta 20 trượng rồi. Vì sao? Chỉ vì nàng dám đạp hắn một cước rồi bỏ trốn! Quay trở lại khởi nguồn câu chuyện, Diệp Thiện Thiện vốn là một cô gái xinh đẹp, sống cuộc sống vui tươi ở hiện đại, nhưng một lần bị sét đánh mà xuyên qua. Xuyên thế nào mà lại ngay lúc nam chính Thương Khung đang bị truy sát xém mất cả mạng. Thế là trong đêm mưa gió đó nàng cứu hắn, băng bó vết thương cho hắn, vô về hắn như một đứa bé vì nhìn biểu hiện sợt sệt của hắn trong tiếng sấm nổ đùng đúng ngoài kia, trông hắn run rẩy không khác gì một đứa trẻ. Nhưng khi người đàn ông đó tỉnh lại nàng mới biết mình đã lầm, hắn tuyệt đối là một tên ác ma. Hắn hạ độc nàng, nàng đạp hắn một cước rồi bỏ trốn. Không biết nói sao, có lẽ Thiện Thiện của chúng ta vận cứt chó, nên vừa trốn được tên ác ma kia thì lại rơi vào tay bọn buôn người, còn mém xíu bị cưỡng bức, nhưng may mắn được Diễm tỷ, là một tú bà ở Khôi Hương Lâu cứu được. Tuy nhiên may mắn chẳng kéo dài bao lâu, Diễm tỷ lại hạ độc nàng, đẩy nàng đến Vân Ẩn điện để trộm tàng bản đồ. Và ở đây Diệp Thiện Thiện lại một lần nữa đối diện ác mà kia cũng chính là điện chủ của Vân Ẩn điện, một trong hai điện lớn nhất Đại Kiền. Vừa vào đã bị hắn phạt cho 20 trượng, từ tì nữ của hoa khôi Khôi Hương lâu, bị hắn bắt làm tì nữ cận thân của hắn. Chỉnh cho nàng lên bờ xuống ruộng luôn. Hắn thích mặc áo trắng, bắt nàng thức cả đêm may cho hắn đã vậy còn bắt nàng cũng phải mặc áo trắng, áo quần của hắn không thích ai đụng vào ngoài nàng, Diệp Thiện Thiện một lần nhờ cô nương khác giặt giùm 2 cái áo của hắn, kết quả về bị hắn trừng cho toát cả mồ hồ bắt đi giặt lại 5 lần 7 lượt. Nhiều khi Diệp Thiện Thiện không khỏi suy đoán không biết mũi Thương Khung có phải mũi chó hay không nữa nha, sao thính thế? Không ngờ Diệp Thiện Thiện đoán bậy đoán bạ vậy mà lại trúng. Thương Khung cũng chính là Ngân Lang vương của tộc Ngân Lang từ thời viễn cổ. Đó là bí mật hắn che giấu bấy lâu nay, cũng chính là mục tiêu bị giang hồ không ngừng theo đuổi. Bí mật vì sao hắn lại có tính khát máu như vậy, bí mật vì sao hắn lại không tin vào tình yêu như vậy, đến cuối cùng Diệp Thiện Thiện mới biết được. Truyện tuy có đôi chút ngược, nhưng nhìn chung vẫn là sủng. Cách nam chính bảo vệ nữ chính cũng rất âm thầm. Mặc dù biết rõ nữ chính tiếp cận mình vì mục đích gì, hắn cũng chỉ âm thầm giúp nàng giải trừ hết các mối hậu họa. Buồn cười nhất là lúc cả hai rơi xuống vực, nam chính bị mất trí nhớ, chị nữ chính thừa dịp muốn tẩy não hắn, nhưng không ngờ chưa kịp thành đã bị nam chính viện cớ đó “ dạy dỗ “ cho một trận. --------------- Review by Pisà - fb/ReviewNgonTinh0105 *** Một năm trước, nàng phải mất 39 bước mới đi hết một bức tường đá, 47 bước mới đi hết từ góc này đến góc đối diện của căn phòng. Năm năm trước, khi mới đặt chân đến đây, nàng đã mất nhiều bước hơn nữa mới đo được hết căn mật thất này. Lúc 8 tuổi, khi mới bị nhốt trong căn mật thất này, nàng chẳng thể nhìn thấy gì, chỉ biết loạng choạng bám theo mép tường mà dò dẫm từng bước một, thường xuyên bị vấp ngã bởi những vật cản dưới chân. Nàng đã dùng bước chân để đo nơi ở mới của mình - dù là đi từ bên nào chăng nữa, cả thảy đều là 51 bước. Đi hết một bức vách, trước mặt nàng là một bức tường đá lạnh lẽo chắn ngang, trên tường le lói một chút ánh sáng mơ hồ. Nàng cứ thế mò mẫm trong bóng tối, các bức tường đều giống nhau: ẩm thấp và lạnh buốt, trên tường có chạm khắc những hoa văn, và lốm đốm những giọt nước toát ra rồi ngưng tụ. Còn cái chỗ mà có chút ánh sáng le lói kia, sờ vào trơn nhẵn, có lẽ cũng cùng chất liệu với mái trần, là một loại ngọc lưu ly hay thủy tinh gì đó, phát ra ánh sáng màu xanh u ám. Nàng đứng thần người hồi lâu, rồi khe khẽ gõ lên bức tường, chờ đợi một cánh cửa nào đó mở ra, những mong có thể dẫn đến một thế giới hoàn toàn khác. Thế nhưng, bức tường vẫn không hề động đậy. Nàng nghiêng đầu, áp má vào tấm kính trên tường, chợt nghe thấy tiếng nước vỗ về dâu đây, dường như có hàng trằm ngàn con cá lớn đang bơi lội ngoài kia, làm dậy lên từng cơn sóng... Để có thể nghe kỹ hơn, vô tình nàng đã đặt tay lên bức tường đá, và khi từ từ áp vào, bỗng nhiên, có cái gì đó bỏng rẫy khiến nàng giật nảy người rồi ngã lăn ra đất. Có kết giới! Bốn mặt của căn mật thất này vốn đã có những kết giới bất khả xâm phạm! Những hồn ma bên ngoài biển nước rộng lớn kia còn chẳng thể vào đây, đương nhiên nàng làm sao mà thoát ra ngoài được! Ở bên trên, thứ ánh sáng xanh u ám và sâu thẳm, phát ra những tia sáng yếu ớt, le lói, chỉ đủ để cho nàng biết lúc này mình đang đứng ở đâu. Rất lâu sau, cô bé tám tuổi là nàng ngồi xuống, gục đầu lên đầu gối, đôi vai gầy so lại, và khóc, khóc không thành tiếng. Là Hồng Liên U Ngọc! Đây đúng là Hồng Liên U Ngục ở sâu thẳm dưới đáy Thánh hồ! Nàng... nàng thực sự đã bị nhốt vào căn ngục tối này rồi! Tế Tư đại nhân đã không còn cần nàng nữa, các trưởng lão cũng không thương tình mà cầu xin giúp nàng lấy nửa câu. Còn cha nàng ư? Từ khi mới lên ba, nàng đã bị cha bỏ lại ở nghĩa địa nơi loài sen nhỏ mài đỏ Mạn Châu Sa nở rộ, rồi sau đó nàng đã từng được mang tước hiệu thật hiển hách: "Giáo Chủ Bái Nguyệt!" Tế Tư đại nhân nuôi nàng năm năm, nhưng từ khi đại nhân bắt một con bé cũng bằng tuổi nàng từ Thí Kiếm sơn trang về nuôi, ngài đã chỉ còn quan tâm đến con bé tính tình quái gở đó. Ngài còn gọi con bé đó là "Tiểu Diệp Tử", hết lòng yêu chiều và sẵn sàng cho nó mọi thứ, kể cả là vị trí Giáo Chủ Bái Nguyệt của nàng. Thế nhưng, một đứa trẻ như nàng lúc đó làm sao ngờ được vận hạn lại đến với mình quá nhanh như thế! Mời các bạn đón đọc Việt Cổ Di Tình của tác giả Nguyệt Hạ Kim Hồ.