Liên hệ: 0912 699 269  Đăng nhập  Đăng ký

Bình Minh Màu Đỏ

Diệc Phi gặp được Lê Tiện Nam ở một thành phố xa lạ. Cuộc sống của cô lúc đó rất hỗn độn. Người đàn ông cao lớn dựa vào cột đèn bên đường, nghiêng đầu châm thuốc. Dáng vẻ hào sảng, khuôn mặt lạnh lùng, áo khoác gọn gàng, từng cử chỉ đều toát lên khí chất cao quý khiến người ta liếc mắt một cái liền khó quên. Bắt gặp ánh mắt của cô, anh cong môi cười, mời cô cùng ăn bữa tối. “Cùng nhau ?” Anh ân cần dịu dàng, dẫn cô sa vào mê đắm. Trước khi tốt nghiệp đại học, Diệp Phi gác lại chuyện tình cảm, chuyên tâm học hành. Chuyển đến thành phố khác với tư cách là sinh viên trao đổi. Lê Tiện Nam tỉnh lại, nhẹ nhàng ngửi chiếc khăn lụa cô để lại, cảm thấy không cam lòng. – Không ngờ đến ngày tiếp theo, hai người gặp lại nhau ở bữa tiệc tối của giáo sư. Giáo sư giới thiệu: “Phi Phi, đây là Lê tổng, người đã đầu tư vào hạng mục của em.” Người đàn ông khẽ cười , ánh mắt lưu luyến dừng trên gương mặt cô, vẫn như cũ, ấm áp và dịu dàng. Sau khi ăn xong, Diệp Phi ra ngoài ban công hóng gió. Cô nhớ tới một đêm nọ, cô bị cảm đến phát sốt, anh khoác vội chiếc áo ngủ đưa cô đi bệnh viện, trên đường còn không quên mang cho cô bữa tối, người đàn ông xưa nay tự phụ ấy lại vì cô mà chuyên chú lột vỏ cua. Đứng một lát, Lê Tiện Nam đã đi đến sau lưng cô. Khăn lụa trắng quấn quanh ngón tay thon dài sạch sẽ, anh không nói gì, nhìn gương mặt cô khẽ nhếch môi cười: “Phi Phi, em thật tàn nhẫn, sao lại chạy xa như vậy?” Anh ngoài mặt lạnh lùng, sau lưng lại yêu chiều, dung túng cô. – Người ta đồn rằng có bên cạnh Lê Tiện Nam có một người phụ nữ , tuổi không lớn, diện mạo thanh tú. Lê tổng rất hào phóng, mua một căn chung cư trong nội thành cho cô, còn tự mình đưa đón bằng xe riêng. Lúc nghe được mấy lời đồn này, Lê Tiện Nam chỉ cười: “Đừng nói bậy, cô ấy không thích ồn ào, là tôi bám lấy cô ấy, dù sao thích người ta cũng phải có thành ý.” – “Anh không thích gió, nhưng vì thích ở bên em, gió thổi cũng không sao cả. Ý anh là, em làm gì cũng được, Phi Phi, em có anh thiên vị.” Lê Tiện Nam không nói một câu anh yêu em nào, nhưng tình yêu của anh thể hiện qua từng cử chỉ nhỏ nhặt nhất. Tình yêu theo gió bắt đầu, anh dâng hiến hết sự chân thành cho em, với anh, em chính là vĩnh hằng. – Hướng dẫn đọc : 1. SC cùng cả hai đều là mối tình đầu của nhau, HE ( Tất cả các địa điểm, thành phố trong toàn bộ truyện đều là hư cấu và không thay thế thành hiện thực ). 2. Chênh lệch nhau 10 tuổi { 22 x 32 }. 3. Đây là một bộ truyện bình đạm cũng không kém phần ngọt ngào. *** Truyện "Bình Minh Màu Đỏ" thu hút mình bằng những ngôn tình trau chuốt, hoa mỹ, văn phong mượt và diễn biến nội tâm của nhân vật được tác giả miêu tả sống động. Đặc biệt là việc trích dẫn nhiều câu nói nổi tiếng, chẳng hạn như câu "Đừng nhẹ nhàng rơi vào đêm an lành ấy" là một phần khiến mình lọt hố truyện, làm mình chìm đắm trong câu chuyện nhẹ nhàng, nơi thực tế phũ phàng và tình yêu chân thành đan xen nhau. Lúc đọc sơ văn án mình nghĩ rằng cốt truyện sẽ theo mô típ rương vỡ lại lành nhưng không, bởi vì gương có vỡ đâu mà lại lành. Tình yêu Lê Di Nam dành cho Diệp Phi xuyên suốt truyện chỉ có tăng chứ không giảm, độc giả như mình phải hâm mộ, cảm thán ấy chứ. Nhìn chung, cốt truyện khá đơn giản, một cô sinh viên trẻ cố gắng vượt lên số phận và thiếu gia giới tư bản Bắc Kinh sống lạnh nhạt, thờ ơ. Dù cho đứng ở hai thái cực khác nhau, cả hai đều có quá khứ không muốn nhắc lại. Họ quen biết từ một đêm đông và có một đám cưới trong mơ vào mùa hè, sinh ra thiên thần nhỏ cũng vào mùa hè nốt. Cách xây dựng và phát triển cốt truyện là yếu tố thu hút thành công độc giả, hơn nữa truyện còn được đánh dấu bằng những mốc thời gian cụ thể tăng thêm phần chân thật, tóm lại "Bình Minh Màu Đỏ" là tác phẩm hay. Diệp Phi là sinh viên nổi trội của khoa văn học tại đại học Yên Kinh có tiếng. Có sắc, có tài, có tuổi trẻ, nữ chính vẫn kiên quyết giữ mình giữa muôn vàn cám dỗ. Sự không khuất phục đó đổi lại cho cô cuộc sống chật vật và vội vã. Biết bản thân bị cấp trên bóc lột nhưng vẫn phải chăm chỉ làm việc, sinh viên chưa ra trường không có nhiều lựa chọn, nhất là trong một nơi đầy cạnh tranh như Bắc Kinh hoa lệ này. Chúng ta có thể sẽ hay đã từng thấy "Diệp Phi" đâu đó trong xã hội ngày nay, tính ra tác giả xây dựng nữ chính khá chân thật. Lê Di Nam xuất thân từ giới thượng lưu, đã định trước sẽ kế thừa gia nghiệp. Lê gia xa hoa ẩn đằng sau là vết nhơ bị giấu kín. Vì nó mà nam chính thuở thiếu niên từng phản nghịch nhưng nhận về kết cục cúi đầu dưới mái hiên. Đến giai đoạn trưởng thành, chững chạc anh trở thành người ngoài nóng trong lạnh, "nhà" và "tình yêu" là thứ mà anh không nghĩ tới. Có thể nói, anh vừa dịu dàng vừa nguy hiểm, mà đây là kiểu hình khiến người ta say mê. Mình thấy mối quan hệ giữa hai người tiến triển hơi nhanh. Từ lúc mập mờ đến khi yêu đương, nam chính chuẩn bạn trai nhà người ta. Luôn chăm sóc, cưng chiều, thiên vị Diệp Phi vô điều kiện, tỉ mỉ chu đáo dù biết cả hai khó có kết thúc đẹp, tiếc là trong truyện thôi, chứ người như Lê Di Nam ở ngoài chắc đang thuộc diện cần bảo tồn rồi. Về phía nữ chính, mình thấy thực tế hơn, cô tham luyến sự chăm sóc và ấm áp của anh, nhưng lý trí không cho phép cô dành tình yêu cho anh. Bởi cô hiểu rõ khoảng cách của họ, cô không muốn biến mình thành con thiêu thân. Thật vậy, đến cả Lê Di Nam ban đầu cũng không nghĩ đến có thể cùng cô đi đến điểm cuối. Tuy nhiên, anh là liều thuốc độc ngọt ngào mà cô muốn tránh cũng không thoát, Diệp Phi dần chìm đắm trong sự dịu dàng anh mang lại. Một Lê Di Nam luôn để đèn chờ cô về, dạy cô nhiều kĩ năng sinh tồn giữa thành thị này, sẵn sàng làm cho cô một vườn hoa nở suốt mùa đông, luôn dành thời gian cho cô, xuất hiện vào lúc cô cần anh nhất, người như anh sao cô có thể tìm thấy lần thứ hai đây. Đến khi đã xác nhận sự quan trọng của đối phương trong cuộc đời mình, cả hai đều yêu hết lòng, họ cứu rỗi quá khứ của nhau. Thời gian thử thách bọn họ chính là khi anh thu xếp với gia đình để đường đường chính chính bên cạnh cô lâu dài. Diệp Phi cũng không kém cạnh, cô quyết định học cao lên để cho mình một tương lai xán lạng hơn, cũng như kéo gần khoảng cách giữa hai người. Dù không thể tiếp xúc, nhưng trong những năm dài đằng đẵng ấy, mỗi nơi cô đến đều ít nhiều có hình bóng gợi nhớ đến anh, hoa cẩm tú cầu, tiểu Tây Giao của bọn họ.. Không phải trùng hợp, mà là nam chính của chúng ta cố ý làm để cô không thể quên anh được, nói ra thì có chút bá đạo ấy nhỉ. Đặc biệt là anh mỗi tháng đều gửi tặng cô một món quà, dù có bận rộn đến mấy. Và điều này duy trì đến lúc hai người đã về một nhà luôn. Hai người trải qua thử thách lần này thì nhanh chóng tiến đến hôn nhân, qua bao nhiêu năm, dù có thêm thiên thần nhỏ, Diệp Phi vĩnh viễn là công chúa của Lê Di Nam. Mình nghĩ nên nói đến Triệu gia một chút, thiếu họ thì bộ truyện này không trọn vẹn, họ đều có đất diễn và vai trò riêng trong tình yêu của nhân vật chính. Triệu gia có hai lão phu nhân, nhưng họ đều có kết thúc khá buồn, nhất là bà Triệu, người làm mình bất ngờ. Ban đầu tưởng bà chỉ là nhân vật phụ thôi, ai dè không tầm thường, nam nữ chính đến với nhau cũng có một phần công sức của bà ấy. Còn về anh em Triệu gia, một người con gái nhỏ bé dũng cảm theo đuổi tình yêu, nhận về được kết quả xứng đáng, còn Triệu Tây Chính làm mình khá thất vọng nhưng mọi người đều có quyền tự quyết định cuộc sống của mình. Truyện này không có nhiều sóng gió, không tiểu tam tiểu tứ, thứ khiến truyện nổi bật chính là nét riêng của nhân vật và điều quan trọng mình nói nhiều lần - ngôn từ. Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ. *** Diệp Phi nhớ lại ngày đầu tiên cô gặp Lê Tiện Nam, có rất nhiều chi tiết đều nhớ không thể nào nhớ ra nổi, cô cẩn thận suy nghĩ đã bắt đầu như thế nào, nhưng cũng chỉ nhớ được một hai mảnh ghép nhỏ ở trong đầu. Cô nhớ tới hôm nay giáo sư có đưa cho cô một quyển sách của Wilde. Trong đó có nói là, bạn thích tất cả mọi người, nhưng mọi người đều hờ hững với bạn. Người đàn ông vẫn cứ đứng ở góc đường như thế, lạnh lùng và cô độc, như ngọc bích lạnh lẽo ngâm trong hồ, như là tấm lụa trắng bị cháy thành tro trắng như tuyết, quay đầu lại nhìn thấy cô, cong môi cười rộ lên. Lúc đó có một vài cảm giác không rõ ràng, giống như măng mùa xuân ngủ đông, đột nhiên đâm thủng màn đêm mùa đông lạnh thấu xương này. Sau đó còn nhớ đến một câu gì đó nữa? Đừng nhẹ nhàng chìm vào màn đêm đẹp đẽ đó. —— Tháng 1 năm 2022. Mạnh Ngũ Nguyệt. —— Mùa đông năm 2013 ở Yến Kinh lạnh lẽo đến kỳ lạ. Cuộc sống của Diệp Phi cũng rối tung lên. Cô kéo theo vali đứng ở dưới ký túc xá, trong tay còn cầm theo sách vừa mới mượn từ thư viện. Tiết Như Ý khóc thút tha thút thít, “Phi Phi, cậu cứ chuyển đi như thế này sao? Cậu đừng để lời của hai người đó nói ở trong lòng…… Cậu đi rồi thì tớ biết làm sao bây giờ?” “Không sao đâu, là tớ đi làm thêm quá bận rộn, khiến cho các cậu không thể ngủ ngon được. Dù sao thì cũng chỉ còn một học kỳ nữa là phải đi thực tập rồi,” Diệp Phi tỏ ra nhẹ nhàng, “Cũng không phải là không gặp nhau được nữa, bây giờ thuận tiện như vậy, cậu nhắn tin cho tớ là được rồi mà. ” Tiết Như Ý là người bạn duy nhất của cô ở thành phố Yến Kinh này, cũng là bạn cùng phòng của cô, là một cô gái rất đơn thuần. Nghe cô nói như vậy, Tiết Như Ý mới ngây thơ gật đầu, “Cậu tìm phòng nhanh như vậy…… Có ổn không?” “Cũng tạm được, ở ngay trong ngõ Hòe Tam, không xa,” Chuông điện thoại Diệp Phi vang lên, là tài xế tới xe hẹn đến rồi, cô nhỏ giọng nói với Tiết Như Ý, “Tự chăm sóc bản thân cho tốt, chúng ta còn có thể gặp nhau, không phải là còn chưa tốt nghiệp sao. ” Tiết Như Ý khóc thút tha thút thít đến mức nức nở, cô gái nhỏ gầy gầy, cứ một hai phải xách hành lý giúp cô, vừa xách vừa hỏi, “Phi Phi, tiền thuê nhà bên kia chắc là rất đắt, đúng không? Cậu vất vả như vậy, vừa làm thêm ở bên còn muốn vừa chăm chỉ học tập, nếu mà quá đắt, chờ tớ tìm được công việc thực tập, tớ và cậu cùng thuê chung, tớ và cậu chia sẻ với nhau!” Diệp Phi cười cầm lấy hành lý trong tay cô ấy, Tiết Như Ý là cô gái Giang Nam, nói chuyện ngọt ngào và mềm mại, “Cậu tự chăm sóc bản thân cho tốt, đừng cãi nhau với các cậu ấy, chờ sau này tớ mời cậu ăn cơm. ” Hốc mắt Tiết Như Ý đỏ bừng gật gật đầu, nhìn theo Diệp Phi lên xe. Lúc đó đã là hơn năm giờ, mùa đông trời tối sớm, ở đây ồn ào náo nhiệt. Ngõ nhỏ Hòe Tam bên này rất có thú vị. Đúng là ở trung tâm thành phố, một con phố bên trái, là khách sạn sao lộng lẫy, ở ngay ngã tư, có một khu vườn nhỏ yên tĩnh —— đương nhiên đó cũng không phải là vườn hoa, là mô phỏng kiến trúc ở Giang Nam, là khu dành cho nhà giàu hàng đầu ở trong nước, cái tên vừa nghe đã giữ kín như bưng: Đàn Cung Tây Giao. Bên phả, là những con ngõ nhỏ đổ nát, ngõ nhỏ Hòe Tam chính là một trong số đó, nói là ngõ nhỏ chật hẹp, có một vài căn tứ hợp viện. Ngược lại cũng đều là tấc đất tấc vàng ở thành phố Yến Kinh rộng lớn này, chỉ là một cái ở trên trời, một cái dưới mặt đất. Diệp Phi kéo vali đi dọc con ngõ, mấy ngày hôm trước đã tới xem qua vài lần. Diệp Phi đứng trong gió lạnh gõ cửa một lúc lâu, bên trong rốt cuộc cũng có người đi ra mở cửa, là một bà cụ hơn tám mươi tuổi, mặc một cái áo lông thật dày, mái tóc hoa râm ngắn, nhanh nhẹn, nhưng lạnh lùng. “Không phải đã nói là năm giờ đến sao? Đã là năm giờ mười lăm rồi. ” Bà cụ mở cửa xong lại chống gậy đi vào. “Trên đường bị kẹt xe ạ. ... Mời các bạn mượn đọc sách Bình Minh Màu Đỏ của tác giả Minh Ngũ Nguyệt.

Nguồn: dtv-ebook.com

Xem

Ba Bé Bi Là Nam Chính Phản Diện - Vũ Lạc Ái
Nữ chính đâu?  Làm ơn mau tới lôi tên khốn kiếp này ra khỏi người tôi, anh ta chèn ép tôi. Chèn tới chèn lui, ép tới ép lui anh ta ép tôi lên cả giường! Nữ chính vẫn không xuất hiện sau nhiều lần kêu gào thảm thiết từ đáy lòng của tôi...và thế là tôi lặng lẽ nhìn từng lớp quần áo của mình bị xé vụn rơi đầy đất. “Sếp Diệp, có gì từ từ nói.....tôi...” “Câm miệng” “Đừng mà Sếp Diệp, làm thế không tốt đâu ah” Diệp Gia Thành chớp mắt nhìn tôi, động tác rút cà vạt, cởi áo vẫn tiếp tục. “Chú Diệp, chú lớn hơn người ta 10 tuổi nha” “Hừ, chỉ cần tôi muốn” “Ô, ô...lão đại, van xin anh đừng.....đừng mà...” tôi gào thét, cô´ nặng nước mắt. “Vô ích thôi, hôm nay ai cũng không cứu được em đâu” Diệp Gia Thành cười lạnh lẽo. “Đồ trâu già gặm cỏ non, đồ bại hoại, đồ vô liêm sĩ, dâm tặc, vô giáo dục...” tôi hoảng sợ và khóc thật sự, không ngừng chửi bới và đấm lên người Diệp Gia Thành. Sức tôi làm sao đấu lại hắn, một lực xỏ xuyên qua người tôi thật mạnh, não tôi lập tức cảm nhận được sự đau đớn từ phía dưới. Cảm nhận được vật cứng rắn, nóng rực ấy trong cơ thể mình. Giây phút ấy đầu tôi như nổ tung. Vì sao ah, vì sao lại thế này? nam chính độc ác đang chiếm đoạt thể xác tôi. Và dường như linh hồn tôi cũng đang dần bị hắn chiếm đoạt. Hắn chèn ép tôi. Rồi ép cả cái bụng tôi từ thon thả thành to đùng hắn ta còn chưa chịu dừng, ép tôi lọt cả con >.
Ai Là Của Ai - Thuần Vu Lưu Lạc
“ Vì sao mọi người đều nói em trèo cao đòi với lấy anh ?” Có ai biết được trong lòng anh ẩn giấu biết bao nỗi niềm bất an? Anh rất xuất sắc nhưng sự xuất sắc này là vì em mà có được, có thể chỉ trong nháy mắt, em sẽ biến mất ngay trước mắt anh, anh rốt cuộc không thể nào đuổi kịp được em, tâm trạng bất an thầm kín này có ai hiểu được cho anh ? Vĩnh viễn không cần phải nói ra ai là của ai, hai chúng ta chỉ là một đôi tình nhân bình thường mà thôi.   *** “Vì sao mọi người đều nói em trèo cao đòi với lấy anh…… Cũng phải, quả thực là anh rất rất xuất sắc nhưng tình yêu cũng là cần từ hai phía, đâu cần phải  so sánh ai xuất sắc hơn ai tài giỏi hơn ai sao ? Em thích anh, anh cũng thích em,  chẳng lẽ như vậy còn chưa đủ sao? Em không cần để ý ai là của ai, em chỉ  cần biết, mỗi ngày chúng ta đều trải qua khoảng thời gian vui vẻ mà thôi. *** Thời gian thấm thoắt thoi đưa, Triêu Huy cuối cùng cũng đã tốt nghiệp. Điều khiến cho mọi người phải té rớt kính là cô và Chu Vệ vẫn tiếp tục ngọt ngào bên nhau, kiên trì đến cuối cùng. Trong thời gian đó đương nhiên sẽ có lúc khó khăn, thử thách, nhưng hai người đều đồng tâm hợp lực mà vượt qua. Lễ Tốt nghiệp ngày đó, cô mặc áo cử nhân, cùng bạn học bên cạnh cười nói huyên náo, ánh mắt nhìn về bóng dáng của Chu Vệ dưới đám đông cách đó không xa. Anh cầm máy chụp ảnh, xa xa hướng về phía cô cười, hai người cứ như vậy mà nhìn nhau. “Thấy buồn nôn quá, nhưng mà về sau cho dù muốn nhìn cũng không được nhìn nữa~~” Tiểu Khê buồn rầu. “Cho nên bây giờ cậu xem thêm vài lần nữa đi, lưu lại, về sau lôi ra mà tưởng niệm.” Tĩnh Tĩnh hảo tâm đề nghị. Tiểu Khê thụ giáo gật gật đầu, nhưng lại lập tức không thể nhìn được: “Không được a… Thật sự rất buồn nôn…” Triêu Huy không trở về thành phố G, bởi vì Chu Vệ đã dùng mị lực nhân cách vô cùng mạnh mẽ khiến cho gia gia và bà ngoại liếc mắt một cái liền yêu mến anh, lại dùng miệng lưỡi lưu loát mà thuyết phục bác trai đồng ý cho cô ở lại thành phố B. Cho nên, Triêu Huy rất đương nhiên trở thành nhân viên cho công ty của QM. Chu Vệ còn chưa tốt nghiệp nên hai người vẫn ở tại căn phòng nhỏ kia. Nhà chỉ có một phòng ngủ, mà Chu Vệ nói sao thì cũng là một người đàn ông, hai người tất nhiên sẽ không chỉ đơn thuần đắp chăn bông nói chuyện phiếm. Lần đầu tiên phát sinh thật sự rất bất ngờ. ... Mời các bạn đón đọc Ai Là Của Ai của tác giả Thuần Vu Lưu Lạc.
Vương Phi Áp Đảo Vương Gia - Mạc Linh Linh
Không phải chứ, xuyên qua! Còn là một Đại tiểu thư đần độn của Hầu phủ, Bị chỉ hôn cho Vương Gia, lại hết lòng si mê đại thiếu gia của An gia, Bị trêu chọc, bị nhạo báng, cuối cùng ngay cả tính mạng cũng mất đi! Trong Tề Vương phủ, một đám nữ nhân không ngừng tìm cách đối phó chính phi là nàng, Âm mưu quỷ kế liên tiếp xuất hiện, nàng luôn luôn là người không phạm ta, ta không phạm người! Nếu các nàng nhiệt tình như vậy, nàng tất nhiên cũng tốn chút tâm tư chơi cùng các nàng ấy một chút, xem các nàng chết như thế nào! *** Trên bến tàu, các đơn vị thuyền bè, tất cả các thuyền lớn nhỏ khác đều tập trung xung quanh chiếc thuyền lớn này, chiếc thuyền lớn này đã neo đậu tại đây được mấy ngày rồi, khiến cả đám người chèo thuyền đều vô cùng hiếu kỳ đến tột cùng là nhà ai thuyền bè. Cho đến hôm nay, khi một nhóm lại một nhóm người lên thuyền, tất cả mọi người đều đến bằng đoàn xe sang trọng, cùng với các cô gái xinh đẹp ăn mặc cao quý, đáy lòng càng thêm hâm mộ hơn mấy phần, điều này không phải những người dân bần tiện như bọn họ có thể tiếp xúc được. Ánh mặt trời ấm áp, chiếu lên trên người làm cảm thấy ấm áp, chỉ là bờ biển này không thể so với những nơi khác, gió biển không ngừng gào thét, làm cho tóc của mỗi người đếu bay lên tán loạn, mà trong đám người ấy, nữ nhân mặc y phục đỏ, đứng ở bên bến tàu đang đi lên, nhận lấy cái nhìn chăm chú của tất cả mọi người. Thư Nhã Phù nhướng mày cười yếu ớt, tầm mắt ngạo nghễ mà bén nhọn quét qua toàn bộ người trên thuyền, nói: "Không phải ta có lệnh bài, chúng tôi lên thuyền với tư cách như thế nào, hình như đây không phải là chuyện các ngươi nên quan tâm, cũng không phải là chuyện các ngươi có thể chen vào tay, dù sao đây là chuyện Sứ giả Phù Phong đảo đã quyết định, vị huynh đệ này ta nói có đúng hay không !" Cuối cùng, Thư Nhã Phù đưa mắt nhìn nam nhân vừa mới kiểm tra lệnh bài, đem vấn đề ném cho hắn. Lệnh bài là bọn hắn cho, huống chi hiện tại tất cả mọi người chăm chú nhìn nàng, nàng cũng không ngại đem lệnh bài vứt ra để cho bọn họ được nhìn một lần, nhưng nàng không cần thiết giải thích với những người này, có tư cách hay không là của nàng chuyện, cùng bọn họ có quan hệ gì. ... Mời các bạn đón đọc Vương Phi Áp Đảo Vương Gia của tác giả Mạc Linh Linh.
Tù Phi Tà Vương - Tuyết Nhạn
Nàng, khi xuyên qua trở thành trưởng nữ  của thừa tướng vương triều Thành Đại. Nàng vốn trở thành hoàng hậu nhưng lại bị chính muội muội của mình đoạt đi vương vị, bản thân nàng thì bị hoàng thượng ban cho phiên vương Bắc An Hầu – là một vị vương nổi danh tàn nhẫn, khát máu trong truyền thuyết! Đêm tân hôn, hắn để cho nàng quỳ dưới đất thưởng thức hắn và thị thiếp biểu diễn cái trò tình cảm mãnh liệt trên giường và bắt nàng chịu đủ mọi khổ sở… “Ngươi nhất định phải sống bởi vì ta muốn mỗi một ngày ngươi phải sống trong thống khổ!”. Đôi mắt sáng quắc như kim sắc đồng của hắn lóe ra tà ác, những ngón tay thon dài siết chặt chiếc cổ mảnh khảnh của nàng. Hắn dùng đủ mọi cách khiến cho thân thể, trái tim của hắn và nàng chịu đủ mọi tra tấn tàn phá mà sau những thủ đoạn trả thù này trái tim hắn lại đánh rơi trên chính thân thể nàng… Trốn, trốn, trốn! Nàng nhất định phải sống sót nhưng dù chạy trốn thế nào đi nữa thì hắn cứ như ma quỷ bám theo nàng như hình với bóng ~~~~ “Hiên Viên Khanh Trần, ta không phải là nô lệ của ngươi, vĩnh viễn không phải!” *** Thời tiết ở Bắc An đã vào xuân nhưng thỉnh thoảng lại hạ một trận tuyết khiến người ta có cảm giác trời vẫn đang là mùa đông. Mới tờ mờ sáng, từng lớp tuyết trắng xóa bị gió thổi bay tứ tung, hỗn loạn hạ xuống khắp nơi. Sáng sớm, Hiên Viên Khanh Trần đã tỉnh nhưng lại lưu luyến nhìn người đang say ngủ trong lòng, thân mình không có nhúc nhích mà ôm chặt nàng. Mái tóc dài mềm mượt như nước xõa khắp bờ vai hắn, hai má hồng hào áp vào ngực hắn, trong lúc mơ màng ngủ thỉnh thoảng lại khẽ nhúc nhích cọ cọ, cánh tay cũng vô thức khoát qua vai hắn. - Ai! ~~ Hiên Viên Khanh Trần thở dài một tiếng, cẩn thận cầm lấy cánh tay bị lộ ra ngoài của nàng rồi đặt vào ngực mình. Đầu ngón tay mềm mại chạm vào da thịt gây ra một tia nóng cháy khó chịu bao vây khắp người hắn. - Ưm. - người trong lòng bất an nhíu mày thân mình khẽ cựa quậy ngược lại càng kề sát hắn hơn. Khóe miệng Hiên Viên Khanh Trần bất đắc dĩ giật giật vài cái, hắn đang cố gắng đè nén lại dục hỏa vừa bị kích khởi trong người. Từ đêm tân hôn tới giờ, hàng đêm hắn đều ôm nàng ngủ nhưng lại an phận tới tận bình minh. Đôi khi hắn cũng muốn chuyển qua một nơi khác để tránh phải tra tấn mình nhưng lại tham luyến sự ấm áp mỗi khi bên nàng nên mới ngoan ngoãn chịu đựng. - Khanh Trần. - nàng hình như đã thức giấc nhưng chưa có thanh tỉnh hoàn toàn, vô thức gọi tên hắn. - Ta ở đây. – hắn trìu mến trả lời. - Tuyết đang rơi sao? – Cảnh Dạ Lan xoa xoa đôi mắt hãy còn đang buồn ngủ, ngây thơ dựa vào lòng hắn, nhỏ giọng hỏi. Nàng rất mẫn cảm với độ ấm, chỉ là lúc nãy cảm thấy nhiệt độ cơ thể so với bình thường lạnh xuống chút. - Đêm qua tuyết rơi, chỉ e là đã đọng khá dày rồi. Cảnh Dạ Lạn đã tỉnh nên hắn mới dám động động thân người cứng ngắc của mình, bàn tay lo lắng dán phía sau lưng mềm mịn của nàng. Hiên Viên Khanh Trần bất đắc dĩ thở dài nhẹ một hơi. Cảnh Dạ Lan cong cong khóe miệng, né trong lòng hắn cười trộm nhưng đầu vai thon gầy khẽ rung rung đã tố cáo nàng đang cười. ... Mời các bạn đón đọc Tù Phi Tà Vương của tác giả Tuyết Nhạn.