Liên hệ: 0912 699 269  Đăng nhập  Đăng ký

Khi Bạn Trai Là Người Đông Bắc

Thể loại: Niên hạ; công là vận động viên bóng rổ, nhiệt tình, ấm áp, hơi chậm tiêu, cực kỳ trân trọng thụ; thụ học ngành luật nhưng đam mê vũ đạo, dịu dàng. Người dịch: Một Mầm Măng Giới thiệu: Tát Tân Địch không ngờ có một ngày mình lại thể hội được cảm giác yêu từ cái nhìn đầu tiên. Thế nhưng lại chóng vánh như vậy! Cậu vội vàng muốn đuổi kịp người kia, muốn nói đôi câu vài lời để an ủi trái tim đang kích động đến run rẩy này, Thế nhưng, cậu đành tiếc nuối dừng lại! Vì người đó đã nắm tay một người khác, mỉm cười ngọt ngào. Lời yêu còn chưa bày tỏ, lại cứ thế chôn sâu vào lòng. Chỉ đành chúc phúc cho họ. Hai năm sau gặp lại, người ấy vẫn là ánh trăng ngà của cậu, nhưng tấm lòng của ai kia thì đã đổi, không còn thương người ấy như xưa mà trở nên vặn vẹo độc đoán. Ôm ấp nỗi tương tư suốt hai năm trời, giờ đây khoảng cách giữa cậu và người ấy rốt cuộc cũng được thu ngắn lại. … “Anh nhìn đối phương vẫn luôn trong trạng thái đang gõ chữ, thuận tay gửi một tin nhắn: “Còn cậu?” Tát Tân Địch dừng lại, vò đầu bứt tai một hồi, quyết định có gì nói đó: “Mình đang nghĩ xem nên nhắn gì với cậu.” Khúc Miên: “?” Tát Tân Địch thành thật trả lời: “Nhắn gì mới có thể khiến cậu cảm thấy mình có khiếu hài hước, khiến cậu cảm thấy muốn tiếp tục nói chuyện với mình.” Tát Tân Địch: “Mình vụng miệng lắm.” *** [Review] Khi bạn trai là người Đông Bắc – Phiến Quỳ Editor: Một Mầm Măng (thatda1110.wordpress.com) Xin chào mọi người, Dạo này tớ đọc nhiều bộ đam mỹ triết lí nhân sinh quá, nên vào một buổi tối trăng thanh gió mát tớ đã vô tình va trúng một bộ đam ngắn, nhưng lại rất dễ thương. Vì thế nên hôm nay tớ ngoi lên đây, giới thiệu em nó đến mọi người. Tớ không dám nhận tớ review sẽ hay và hợp ý nhiều người, đây chỉ là ý kiến và chia sẻ cá nhân của tớ thôi, sẽ có spoil chi tiết trong truyện, bạn nào không thích có thể rời đi nha. Bộ truyện tớ nhắc đến chính là "Khi bạn trai là người Đông Bắc" của tác giả Phiến Quỳ. Tớ thường thích những bộ đổi công hay đổi thụ, không biết vì sao nhưng tớ cảm thấy vô cùng hả hê khi công cũ hay thụ cũ bị nghiệp quật mọi người ạ. Và bộ đam này cũng là một bộ mang thể loại đổi công. "Khi bạn trai là người Đông Bắc" là một chiếc bánh ngọt nhỏ giải trí cho các bạn sau những ngày học hành vất vả hay trước giờ đi ngủ, đặc biệt hợp với những bạn thuộc đảng ăn đường. Bộ đam không có quá nhiều điều để nói tới nên có lẽ tớ sẽ chỉ nói về công thụ và những điều tớ thích thôi. Đầu tiên, về bạn công Tát Tân Địch, tớ phải nói là tớ ưng chiếc công quân này lắm mọi người ạ. Bạn học Tát gia giáo tốt nên tính tình cũng tốt lắm, là người Đông Bắc nên cậu bạn này cũng rất nhiệt tình lại phóng khoáng, yêu là yêu mà ghét là ghét vô cùng rõ ràng. Cậu chàng là một vận động viên bóng rổ, thân cao hơn m9, tài giỏi nhưng khiêm tốn. Có một điểm tớ rất thích chính là cậu bạn họ Tát này nói ít làm nhiều, nói năng vụng miệng, có hơi chậm tiêu, tâm tư đơn thuần, nghĩ gì cũng biểu hiện ra hết, làm gì cũng suy nghĩ chu đáo, nhưng mà cứ chuyện của Khúc Miên thì cậu chàng cứ phải gọi là tay chân luống cuống, IQ tụt dốc vậy đó. Tát Tân Địch cho tớ cảm giác rất chân thành, giản dị, không cầu kì cách điệu, như là em trai hàng xóm lại giống như chú cún to xác vậy. Có rất nhiều chuyện tưởng chừng đâu cậu không hiểu, nhưng thật ra cậu lưu giữ rất nhiều điều về Khúc Miên, từ câu nói đến hành động và thói quen, cậu có thể chậm tiêu nhưng cậu luôn suy nghĩ và để tâm, vì vậy về sau này tuy có chút muộn nhưng cậu vẫn hồi đáp lại câu hỏi của Khúc Miên về cách nhìn của cậu đối với nghề nghiệp và sở thích của anh. Tới đây tớ lại phải khẳng định lần nữa rằng, khi yêu người ta thường cảm thấy tự ti trước người mình yêu, tớ thấy đúng lắm. Tát Tân Địch là chàng trai có năng khiếu thể thao, cố gắng và nỗ lực vì đam mê của chính mình, nhưng mà khi đứng trước Khúc Miên, cậu chàng luôn cảm thấy mình chả có chút ưu điểm nào, đứng trước người yêu cũ của Khúc Miên, cậu càng cảm thấy mình không bằng người đó. Vì thế nên cậu cũng cảm thấy rất tủi thân, thế nhưng mà rất may Khúc Miên là một người anh dịu dàng, bao dung lại thấu hiểu được cảm xúc của cậu. Đối với tớ, dù Tát Tân Địch có chậm tiêu hay luống cuống trong tình yêu thì cậu vẫn biết cách chăm sóc và suy nghĩ cho người mình yêu, vì thế Tát Tân Địch là một chàng trai đáng để yêu và được yêu, cậu ấy sẽ là mẫu người mang đến niềm vui, sự hài hước và nghịch ngợm trẻ con của một cậu em, cũng sẽ mang đến cho bạn cảm giác an toàn, vững vàng, tri kỷ và chín chắn của một người đàn ông. Nói về Khúc Miên, anh là mẫu người dịu dàng, bao dung, thấu hiểu đạo lý nhưng cũng rất rạch ròi về cuộc sống của chính mình. Khúc Miên biết mình thích gì, tìm kiếm điều gì tốt cho chính mình, vì thế khi Thạch Dạng khinh thường đam mê của anh, Khúc Miên không ngại bày tỏ quan điểm bảo vệ đam mê của chính mình, tớ cho rằng, đó cũng chính là bảo vệ tự trọng và chính bản thân mình. Khúc Miên đam mê vũ đạo, âm nhạc và Hán phục, không phải là một ngành nghề hay đam mê gì đáng xấu hổ, bởi vì chính anh đang truyền bá văn hóa của dân tộc mình, và cuối cùng thật may mắn rằng Khúc Miên gặp được Tát Tân Địch và gia đình của cậu ấy – những người tôn trọng cuộc sống và đam mê của anh, ca ngợi vẻ đẹp của anh và trao cho anh nguồn động lực lớn nhất để tiếp tục tự tin thực hiện hoài bão của mình. Bộ "Khi bạn trai là người Đông Bắc" rất ngắn, tớ vừa cảm thấy nó vừa đủ ngọt nhưng lại vẫn khiến người ta muốn có thêm nhiều chương hơn nữa để đọc. Tuy vậy, bộ đam này vẫn rất đáng để các bạn nhảy hố, nó sẽ đem đến cho các bạn một chút đắng nhưng phần nhiều là ngọt ngào để bạn có thể thư giãn sau những mệt mỏi và phiền muộn. Xin cảm ơn mọi người đã đọc những chia sẻ lảm nhảm của mình. Chúc mọi người đọc truyện thật vui. *** Giới thiệu: Tát Tân Địch phải lòng một người, lại còn là người cậu vừa gặp đã yêu. Cậu vội đuổi theo bóng lưng người ấy, chỉ còn cách người ấy một bước nữa thôi là cậu có thể cất được tiếng chào. Tiếc thay, cậu chậm chân mất rồi, lời yêu còn chưa ngỏ đã phải chứng kiến cảnh người ấy tay trong tay mỉm cười với một người khác. Cậu buồn bã, song vẫn lựa chọn tôn trọng quyết định của người ấy. Hai năm sau gặp lại, người ấy vẫn là ánh trăng ngà của cậu, nhưng tấm lòng của ai kia thì đã đổi, không còn thương người ấy như xưa mà trở nên vặn vẹo độc đoán. Ôm ấp nỗi tương tư suốt hai năm trời, giờ đây khoảng cách giữa cậu và người ấy rốt cuộc cũng được thu ngắn lại. … “Anh nhìn đối phương vẫn luôn trong trạng thái đang gõ chữ, thuận tay gửi một tin nhắn: “Còn cậu?” Tát Tân Địch dừng lại, vò đầu bứt tai một hồi, quyết định có gì nói đó: “Mình đang nghĩ xem nên nhắn gì với cậu.” Khúc Miên: “?” Tát Tân Địch thành thật trả lời: “Nhắn gì mới có thể khiến cậu cảm thấy mình có khiếu hài hước, khiến cậu cảm thấy muốn tiếp tục nói chuyện với mình.” Tát Tân Địch: “Mình vụng miệng lắm.” *** Dưới đây là một bài review siêu ngắn về đôi gà bông cute của bộ truyện vẻn vẹn 20 chương. Tát Tân Địch là một chàng trai Đông Bắc cao to không đen hôi mang một trái tim thiếu nam mong manh dễ vỡ. Ở cậu hội tụ đủ những đặc điểm của người Đông Bắc, từ khẩu âm cho đến tính tình thẳng thắn bộc trực. Vậy nên khi tương tư Khúc Miên từ ánh nhìn đầu tiên, cậu vốn định thẳng thắn tiến tới. Nhưng anh đã có người cạnh bên, Tát Tân Địch không thể vứt bỏ liêm sỉ mà làm người thứ ba đeo bám cuộc tình của họ. Mấy năm sau tình cờ gặp lại, cậu chỉ muốn bên cạnh lẳng lặng bầu bạn với anh. Khúc Miên quá đẹp trai, quá đáng yêu, cách nói chuyện cực kì cute dễ mến khiến xuân tâm chàng sinh viên thể dục nhộn nhạo không ngừng. Biết được Khúc Miên chia tay người yêu vì không cùng chí hướng, Tát Tân Địch cảm thấy cơ hội của mình đến rồi. Cậu nhiều lần dở trò xấu làm nũng, thẳng thắn thể hiện việc mình muốn nói chuyện với anh, muốn phô bày hết ưu điểm của mình tựa như chú công xòe đuôi gọi bạn tình. Những thẳng nam xung quanh thì thấy Tát Tân Địch như bị nhập vậy, chải chuốt rồi xịt nước hoa vô cùng đỏm dáng điệu đà. Ôi, tình yêu loài người! Khúc Miên không chống đỡ nổi sự đáng yêu của nhóc husky này, đồng ý ở bên cậu. Về sau, anh mới tá hỏa khi phát hiện Tát Tân Địch còn kế thừa một truyền thống tốt đẹp nữa của người Đông Bắc, chính là CỰC KỲ CÓ TIỀN!! Có tiền tới đâu thì ai đọc truyện sẽ rõ =)) Tổng kết lại, đây là một bộ truyện nhẹ nhàng, ngọt sủng và có tính giải trí cao. Cách dùng từ của editor cũng cực kỳ thuần Việt và gần gũi, phù hợp với bối cảnh. 20 chương truyện đọc một lèo trong buổi tối là xong, nên cả nhà nếu thấy phù hợp với gu truyện của mình thì hãy nhảy hố ngay nhé ạ. :> ____ “…”: Trích từ bản chuyển ngữ mà reviewer đã đọc: Một Mầm Măng *Cover chỉ mang tính chất minh họa cho bài viết *** Lần đầu tiên Tát Tân Địch gặp anh là mùa xuân năm 2018. Tâm trạng của cậu suốt mùa xuân ấy có thể nói là vô cùng tốt đẹp. Cậu học ở trường trung học phổ thông trực thuộc đại học Bắc Kinh, năm ấy được đặc cách lên thẳng đại học Thể dục Bắc Kinh làm đám bạn học được định sẵn sẽ phải è cổ ôn thi ghen tị muốn xỉu, xúm lại đòi cậu mở tiệc liên hoan. Hôm ấy tiết trời đẹp lắm, bầu trời xanh ngần với những gợn mây trắng nhỏ như hoa văn trên chiếc bình gốm sứ khổng lồ, ánh nắng rực rỡ trải đều trên những cây, những hoa và cả những con đường, khiến chúng như bừng sáng, trở nên chói lòa. Cậu cùng nhóm bạn học khi ấy dự định, trước tiên phải tới tham quan đại học Thể dục một vòng, sau đó cùng nhau ăn một bữa cá nướng tại hàng ăn phụ cận. Lộ trình tàu điện ngầm ở Bắc Kinh là một vòng tròn lớn, nhóm cậu từ Thành Nam ngồi tàu điện đi về phía Hải Điến, ai nấy đều cao lớn, đứng trước cửa xuống của toa chuyện trò về một cô bạn xinh đẹp trong lớp, cười nói rất vui vẻ. Một tay Tát Tân Địch nắm lấy tay nắm, cũng vì thân hình cao lớn mà tay còn lại của cậu cũng khép về phía thân mình, đứng tựa lưng vào toa xe, cậu lơ đãng đáp lại lời của nhóm bạn về cô bạn gái ấy: “Thôi nào, mẹ tôi không cho tôi yêu sớm.” Năm đó cậu 17 tuổi, học lớp 11, được đại học Thể dục Bắc Kinh dành riêng cho một vị trí. Cậu thích bóng rổ, có nguyện vọng được tham dự đội tuyển quốc gia. Đây là ước mơ của cậu, bạn gái gì chứ, không có trong kế hoạch của cậu đâu. Cậu đáp lại một câu như vậy, cũng không để ý bạn trước mặt mình đang nói gì, cất điện thoại đi. Rung động chợt tới ngay khi cậu vừa buông điện thoại xuống. Tàu điện ngầm “tinh tinh” vài tiếng, cánh cửa phía trước cậu từ từ mở ra. Ngẩng đầu nhìn biển báo trạm, chợt thu vào đáy mắt cậu là hình ảnh một chàng trai mặc trên mình bộ Hán phục. Vốn từ vựng nghèo nàn của cậu lúc bấy giờ bỗng hiện ra một từ: thần tiên. Đó là thần tiên sao… Cậu ngơ ngẩn đứng nguyên tại chỗ. Người con trai ấy khoác bên ngoài một lớp áo màu xanh ngọc, tà áo sóng sánh như hoa nở theo từng bước chân, từ dáng người có thể nhận thấy đôi chân thật dài, vòng eo thon mảnh. Cậu thử ước lượng, có lẽ vòng eo ấy sẽ nằm gọn gàng trong chiếc ôm của cậu. Trước đây cậu không lấy làm thích thú gì với kiểu ăn mặc như thế, thậm chí còn cảm thấy con trai mặc như vậy có phần ẻo lả, nhưng hiện tại cậu đã hoàn toàn thay đổi lối suy nghĩ của mình. Người ấy để một kiểu tóc rất hiện đại, hơi xoăn và nhuộm màu xám bạc, độ dài của tóc vừa đủ để lộ cặp mắt xinh đẹp. Nước da trắng ngần, ngũ quan hài hòa tinh tế, khuôn mặt cũng nhỏ nhắn. Ngón tay Tát Tân Địch khẽ động, cậu cảm tưởng như bàn tay mình có thêm ôm trọn lấy khuôn mặt người ấy. Dường như mặc như vậy không tiện cho việc đi lại, người ấy đưa tay thu gọn lại ống tay áo, dáng vẻ thanh nhã vô cùng, cũng không ngồi xuống mà đứng trước cửa toa chờ, mi mắt buông lơi chỉ nhìn về khoảng không phía trước. Không rõ cảm xúc hiện tại của người ấy ra sao, nhưng dáng vẻ thanh khiết tựa một quý công tử không vương bụi trần lại khiến người ấy như xa cách với mọi người. Tuổi tác người ấy không lớn nhưng dáng người được rèn luyện rất cân đối, mỗi hành động đều đẹp tựa trong tranh. Tát Tân Địch là một vận động viên, về mảng này cậu có hiểu biết, cậu đoán nếu người ấy chưa từng học nhảy thì cũng sẽ từng học biểu diễn hát kịch. Giữa thành phố rộng lớn này, thứ gọi là duyên phận đến và đi chỉ trong nháy mắt, khoảnh khắc cậu rung động nhưng lại không biết nắm bắt cơ hội, một giây sau thôi nỗi niềm ấy sẽ bị nhấn chìm lại nơi biển người mênh mang. Tát Tân Địch khi ấy không hiểu điều này, tim cậu đập rộn ràng, mặt đỏ bừng ngơ ngác nhìn về phía người ấy gần hai phút trời, bạn học phải gọi cậu xuống trạm cậu mới bừng tỉnh. Lúc xuống trạm, cậu lại đưa mắt tìm chàng trai kia, hóa ra người ấy cũng xuống cùng trạm với mình. Có bạn học để ý theo cậu, nhỏ giọng bình luận: “Bộ đồ đó nhìn đẹp nhỉ.” Tát Tân Địch gật đầu: “Ừ, dáng đi cũng ưa nhìn.” Châu Huân đang đứng cạnh cũng tiếp lời: “Chắc là sinh viên viện Hý kịch, tư thế với thần thái ấy không phải ngày một ngày hai mà rèn luyện được đâu.” Cửa ra đã ở ngay trước mặt, Tát Tân Địch cố ý rảo chân, trong ánh mắt không hiểu chuyện gì của lũ bạn mà chạy vụt lên phía trước quét thẻ, sau đó đứng bên ngoài dõi theo động tác quét thẻ của người ấy, đợi người ấy lướt qua vai cậu. Người ấy chỉ cao tới ngang tai mình, mình cao 1m93, vậy có lẽ người ấy sẽ cao khoảng 1m82 nhỉ. Nhóm Châu Huân cũng đã ra khỏi trạm, ngạc nhiên hỏi: “Sao vậy? Người quen ông à?” Tát Tân Địch cùng mọi người rời đi: “Muốn làm quen.” Đám bạn: … Dương Hâm đi phía cuối hỏi với lên chọc cậu: “Làm quen theo kiểu nào cơ?” Tát Tân Địch bật cười, nhìn theo bóng lưng người ấy đã lên thang cuốn, đáp: “Thích cậu ấy.” Đám bạn nghe xong ngớ người, bỗng mấy anh chàng cao lớn này nhao nhao lên, bọn họ đang đi từ từ bỗng chuyển sang trạng thái vừa chạy vừa kéo đẩy nhau, Tát Tân Địch bị bọn họ đẩy lên trước nhất. Bọn họ cũng mặc kệ luôn vụ chạy trên thang cuốn đang hoạt động sẽ nguy hiểm đến mức nào, luồn qua khe hở giữa những người đang đứng an vị ở phía trước, hướng thẳng về phía chàng trai đang đứng phía đầu thang máy. Bọn họ đuổi kịp rồi, người ấy đang đứng trên bậc thềm quan sát xung quanh, giống như đang tìm ai đó. Ngay lúc Tát Tân Địch bước tới định mở lời, người ấy liền bước xuống đi về phía bên kia đường. Tát Tân Địch thấy người ấy đi về phía gốc cây cổ thụ, dưới tán cây là một người con trai khác đi một đôi giày tập bóng mẫu mới nhất phiên bản có giới hạn. Dáng người anh ta cao lớn, đưa tay định xoa đầu người ấy, nhưng rồi lại đổi ý buông tay. Châu Huân thốt lên bằng một giọng không thể tin nổi: “Chời ụ! Thạch Dạng của CBA*!” CBA: Chinese Basketball Association, hiệp hội bóng rổ Trung Quốc. Bọn họ đều biết Thạch Dạng, hay đúng hơn những người quan tâm đến CBA đều biết Thạch Dạng. Nghe nói anh ta xuất thân từ đội bồi dưỡng tài năng thanh thiếu niên rồi được tuyển thẳng lên đội tuyển tỉnh, có thể coi như là một vận động viên thiên tài, đã vậy ngoại hình còn rất ưa nhìn, thành ra fan nữ của anh ta thì nhiều thôi rồi. Anh ta cúi đầu dịu dàng nhìn người con trai ấy, không rõ là đã nói điều gì, chỉ thấy cậu ấy cười thật tươi. Tát Tân Địch một lần nữa lạc lối trong nụ cười ấy, nhưng ngay lúc đó, cậu thấy hai người nắm tay nhau. Đám bạn học im bặt, Tát Tân Địch làm như không có chuyện gì tiến lên vài bước, nghe thấy Thạch Dạng nói: “Vậy là chúng ta đã ở bên nhau, sau này anh chính là bạn trai em.” Một cơn gió mùa hạ thoảng qua, mang theo hương hoa vương vấn đâu đây. Và rồi cậu nghe người ấy đáp lại bằng một giọng rất đỗi nhẹ nhàng. “Vâng.” Có người từng nói, những gì mình không có được đều là những điều tuyệt vời nhất. Và Tát Tân Địch đã được thể nghiệm một cách tường tận câu nói đó. Cậu giờ đã là sinh viên năm hai, đã hai năm trôi qua nhưng cậu vẫn không thể quên được người ấy. Nhóm Châu Huân hiện tại cũng đã trở thành những sinh viên khóa dưới của cậu, thường hay trêu đùa gọi người con trai đã để lại cho cậu bao thương nhớ là ánh trăng ngà. Cậu cũng thích danh xưng ấy, bởi mấy đứa bạn cậu nói cũng đâu sai, quả thật từ ngày đó trở đi, không còn ai có thể đem lại cho cậu cảm xúc rung động như lần ấy nữa. Đại học năm thứ hai của cậu, trường Đại học Chính trị Pháp luật* liên kết với Đại học Thể dục tổ chức một buổi liên hoan đêm mừng giao thừa, cậu không có hứng thú với mấy thứ tiệc tùng như vậy, vốn định về ký túc đánh một giấc, ai ngờ lại bị bạn cùng phòng túm đi tham gia cho bằng được. Mấy người đó đưa cậu tới nơi xong lại tớn đi đâu mất dạng. *Raw: Đại học Chính Pháp, tui thêm vậy lần đầu cho dễ hiểu, từ sau để nguyên gốc. Hôm ấy rét đậm, sương đêm dày còn lẫn thêm bụi, ban đêm chợt nổi gió khiến cậu hít thở thôi cũng cảm thấy khó chịu. Cậu kéo khẩu trang lên, tìm một chỗ phía sau cùng khuất góc trong phòng ngồi xuống, xem tiểu phẩm được biểu diễn trên sân khấu một lúc rồi mà hứng thú vẫn chẳng thấy đâu, đành buồn chán mở điện thoại ngồi đấu địa chủ một mình. Tiếng vỗ tay bỗng nổ ra vang dội khắp phòng, cậu vừa đấu xong một ván, cũng ngẩng đầu lên theo mọi người xem thế nào, vừa ngẩng lên đã bắt gặp bóng dáng của người hai năm trước. Dù rằng khoảng cách xa xôi, dù rằng thời gian cách trở, cậu vẫn nhận ra đó là người ấy. Mùa đông rồi, phòng đa năng đương nhiên chẳng ấm áp là bao, người ấy lại chỉ mặc một bộ đồ màu thủy mặc, hai tay hai chiếc quạt, theo tiếng âm nhạc vang lên bắt đầu bài múa. Trên sân khấu chỉ có mình người ấy và một bạn nữ gảy đàn tranh. Mỗi động tác của người ấy đều vô cùng ưu nhã, lúc người ấy xoay vòng, tà áo tung bay trong không trung hệt như đóa hoa bung nở, dây quạt cũng nương theo động tác của người ấy mà quấn quýt xung quanh, khung cảnh kiều diễm tựa như một bức tranh thủy mặc. Người ấy dùng vũ đạo chạm tới trái tim của toàn bộ những người đang có mặt tại hiện trường, mọi người đều đứng dậy vỗ tay cổ vũ người ấy. Bài múa đã kết thúc, người ấy đã rời khỏi sân khấu thần trí cậu mới từ tốn quay về, cảm xúc trào dâng khiến trái tim dồn nén như bị bóp nghẹt lại một lần nữa xuất hiện. Cậu nghe thấy tiếng hai bạn nữ ngồi hàng trên bàn luận. Bạn nữ bên trái nói: “Khúc Miên đẹp trai quá cô ơi, khí chất như mấy vị công tử thời xưa ấy.” Bạn nữ bên phải nói: “Tôi xem mà ngây ngẩn cả người, lúc trước tôi cứ tưởng cô nói quá…” Tát Tân Địch gõ nhẹ vào thành ghế ghế trên, hai bạn đó ngạc nhiên quay xuống. Tát Tân Địch nhìn họ cười nói: “Các cậu biết bạn nam múa ban nãy à?” Bạn nữ bên trái đáp: “Bên Chính Pháp bọn tớ ai cũng biết.” Tát Tân Địch khẩn trương tới mức bóp chặt điện thoại trong tay, hỏi tới: “Cậu ấy tên gì vậy? Học ngành nào thế?” Hai bạn đó nhìn nhau, cùng phì cười: “Chàng trai, cậu tới muộn rồi, anh ấy đã có người yêu.” Tát Tân Địch: … Hai năm trước cậu đã biết mình tới muộn rồi. Không biết Châu Huân đã đứng đây từ bao giờ, đặt tay lên vai cậu cười ha hả với hai bạn nữ đối diện, điều tiết bầu không khí: “Thì cậu ta cũng chỉ hỏi thôi mà, lỡ như lại có duyên thì sao?” Bạn nữ bên phải nhìn cậu ấy, nghiêng đầu đáp: “Được thôi, bọn tớ sẽ kể các cậu nghe những gì mình biết, đổi lại các cậu phải mời bọn tớ một bữa.” Hôm ấy bụi sương mù mịt, cậu mời họ ăn cơm, nhưng từ đầu tới cuối trừ những vấn đề liên quan đến người ấy, cậu chẳng nói câu nào. Cậu biết tên người ấy rồi, là Khúc Miên, anh ấy là sinh viên năm ba, lớn hơn cậu hai tuổi, ngay từ năm nhất đã được mệnh danh là hot boy của trường. Một trong những lý do khiến anh ấy nổi tiếng là anh ấy múa siêu đẹp, còn lý do nữa, đó là anh ấy hát siêu hay. Lúc Tát Tân Địch cùng với Châu Huân tiễn hai bạn nữ bên Pháp Chính kia về trường, Châu Huân còn nửa đùa nửa thật hỏi: “Mấy cậu thấy cậu bạn tớ còn có cơ hội không? Tớ chẳng tin mối quan hệ của anh ta với người kia lại tốt đến thế đâu.” Tát Tân Địch đạp cậu ta một phát. Một bạn nữ có lẽ còn lưu luyến tình hữu nghị mới nảy sinh từ bữa cơm ban nãy, nhìn quanh quất rồi nhỏ giọng thì thầm với hai cậu: “Nghe nói ban đầu mối quan hệ của bọn họ cũng tốt lắm, nhưng sau này còn chưa biết thế nào đâu, nếu như cậu muốn thì tớ giúp cậu xin WeChat của anh ấy, kết bạn hay không thì tùy ở cậu.” Tát Tân Địch muốn từ chối, nhưng ý tới đầu môi lại chẳng thể thành lời. Châu Huân nhìn phát là biết thừa ông bạn mình nghĩ gì, liền giúp cậu đồng ý. Có phương thức liên lạc rồi, còn kết bạn hay không thì sau này tính vậy. Hết chương 1 Lời tác giả: Niên hạ (không có hình mẫu ngoài đời, đừng liên tưởng) Bạn Măng thì thầm: Cậu cứ yên tâm ấn chương tiếp theo ở bên dưới nhé, tui chỉ làm một bộ rồi đăng cả nên sẽ không bị xen sang bộ khác đâu. Còn nếu muốn về mục lục thì ấn chỗ pingback là được gòy. Cách tui chú thích không cố định, nếu ngắn quá tui sẽ chèn trong truyện, nếu dài quá tui sẽ chèn cuối truyện, một vài trường hợp khác thì tui sẽ ước lượng để trình bày sao cho linh hoạt. Chuyên mục mỗi chương một cụm từ tiếng Đông Bắc: 带劲 (dàijìn): bằng nghĩa với 漂亮 (piàoliang), không phân biệt giới tính nam nữ, dùng để khen người khác đẹp trai, xinh gái.. Mời các bạn mượn đọc sách Khi Bạn Trai Là Người Đông Bắc của tác giả Phiến Quỳ.

Nguồn: dtv-ebook.com

Xem

Thực Sắc
Thể Loại : mỹ thực văn, hiện đại, giới ẩm thực. Dịch Giả : QT tiên sinh Editor: Lạc Thủy Vô Tâm Beta:  Ziney7612 Tình Trạng: Hoàn (93 chương + 2 phiên ngoại) Thân là ẩm thực đại thần độc miệng, bình luận của Trần Thiên Ngữ đối với quán ăn có lương tâm luôn luôn là ngọn hải đăng cho giới ẩm thực. Gần đây nàng phát hiện một quán ăn cổ quái, bà chủ quán ăn không giống bên ngoài, chiêu thức kinh doanh có một không hai thâm tàng bất lộ, mỗi ngày đặc biệt tặng món ăn, chỉ miễn phí cho thực khách dáng vẻ xinh đẹp. Vì ăn được mỹ thực có một không hai Trần Thiên Ngữ tỉ mỉ trang điểm hấp tấp chạy đến quán ăn, dao nĩa đều chuẩn bị xong rồi, chuẩn bị đại khai khẩu giới. “Bà chủ, ta có thể được miễn phí không?” Trần Thiên Ngữ phong tình chớp mắt. Bà chủ mặt lạnh đáp lại: “Không, thể, được.” * * * * * * * * * * * * * Vì vậy nghĩ đến rất nhiều tên, tỷ như: “Bà chủ, hôm nay được tặng không?” Bị bỏ qua “Bà chủ, hôm nay người ta xinh đẹp chán, đúng không?” Bị vứt bỏ. “Người ta muốn ăn, bà chủ.” Có thể đứng đắn một chút không. “Trên đầu lưỡi của mỹ thực đại thần.” Cũng bị bóp chết. Cuối cùng vẫn là định ra cái tên như trên. p/s : Đây là lần đầu tiên ta edit truyện của Ninh Viễn cũng như thể loại nói về ẩm thực, không biết có phải do QT ta cập nhật nghĩa quá kém hay không mà QT bộ này vô cùng khó hiểu, đặc biệt là một số thuật ngữ mạng, thuật ngữ chuyên dùng trên Weibo, những đoạn miêu tả cũng như tên món ăn…vì vậy có nhiều chỗ ta “đoán” nghĩa, nếu có sai sót gì mong các nàng góp ý.  Weibo có vài điểm khác với facebook mà ta thì không dùng Weibo nên ta không đảm bảo tính chính xác đối với những chi tiết liên quan đến Weibo, các nàng thông cảm~ *** [Review] Thực sắc - Ninh Viễn. Thể loại: Đô thị tình duyên, mỹ thực văn, chậm nhiệt, thanh thuỷ, không ngược,... (Theo mình nhìn nhận, nhưng bài review xưa mình viết phần lớn hướng tới những người đã đọc truyện ) - Nhân vật Trương Tĩnh Hân là một người tuổi đời có thể nói là còn trẻ, nhưng trải nghiệm và mất mát làm cho nhân vật này có được sự thản nhiên, trầm ổn. Cô thích Trần Thiên Ngữ nhưng không xúc động tiếp cận, mà là ở bên, tìm cách thấu hiểu, hỗ trợ, bầu bạn, an ủi. Trần Thiên Ngữ, nhân vật này vừa cưng lại vô cùng đáng yêu, tiểu nữ nhân không được tự nhiên, dám yêu dám nhận, nhiệt tình mà sống, dâng hiến cho thứ mình yêu thích, chính nghĩa. Cái cách tác giả kéo hai nhân vật, một kẻ chưa bao giờ nghĩ sẽ yêu một người, một kẻ từng mất phương hướng trong cuộc sống, một người ngây ngô trong tình yêu và một người đã qua trải nghiệm, muốn dung hòa hai con người này, thu hút thôi là chưa đủ, mà còn phải cần có thời gian, và may sao tác giả phát triển mạch truyện thật tốt. Văn phong của Ninh Viễn thật bình dị, bình bình ổn ổn, giản dị. Những vấn đề, tư tưởng của nhân vật trong vài sự việc, biến cố thật bình, nhưng trong cái đơn giản này lại cảm nhận được nhân sinh! Có sử dụng những motip cũ với cách viết đơn giản và cũng không thấy chú trọng miêu tả tâm lý hay phát triển tình cảm nhân vật, nhưng cũng có thể do mạch bị kéo dài nên mình có cảm giác thế, hoặc đơn giản là ý đồ “chậm nhiệt” của tác giả. Mình thích những truyện mà cho dù dài hay ngắn thì đến khoảng giữa truyện cả hai nhân vật mới bắt đầu tình ý tương thông. Mạch truyện là rất quan trọng, bởi vì một nhân vật đã thích một nhân vật lâu rồi thì sẽ càng chậm rãi, sẽ không vội vội vàng vàng, trái lại nếu vội vã , mới là dở - cho nên dù đọc truyện chậm nhiệt làm mình có chút nôn nóng khó ở nhưng bộ truyện này, đáng! Những lúc tác giả cho các nhân vật nói lên nhận định của bản thân, làm mình cảm thấy được một phần của cuộc sống, của nhân sinh. Nói rất nhiều thứ hiển nhiên nhưng bởi hiển nhiên nên càng dễ lắng đọng, bình thường mình có thể sẽ thấy nó dong dài nhưng tác giả lại dụng tâm sắp xếp các câu chuyện vào, cho nó một ngữ cảnh, cho nó thêm một tầng ý nghĩa. “Nhân sinh có buông bỏ mới có đạt được. Rất công bình.” “Ai đối ai ái mộ, ai phụ ai, bất quá cũng chỉ là một khúc hí ngắn của nhân sinh.” “Nữ nhi thành thục là gia đình không trọn vẹn tạo thành.” “Chân chính bất hạnh của một người đến từ chính cô đơn.” “Mỗi người đều là động vật ích kỷ, vô luận chúng ta làm chuyện gì kết quả đều là để lấy lòng bản thân. Chúng ta yêu một người, hận một người, đều là để ngực dễ chịu.” Câu nói, “Ta không rõ, cuối cùng là muốn mất đi, như vậy hiện tại ta nỗ lực tất cả là vì cái gì.” làm mình thổn thức trong thời gian dài, cho đến tận bây giờ, bởi vì nó thật tương đồng với tư tưởng của mình. Truyện rất dễ thương, vui nhộn và ngọt ngào, cũng có chút bình dị sâu lắng. Ninh Viễn lúc viết bộ truyện này chắc đang lên đồng, bởi vì mình thấy đây là bộ khá nhất, hay nhất Ninh Viễn từng viết. -- Đây là bài review mình viết vội trong một dịp gì đó bên BGT và cũng đã 5 năm tuổi đời rồi, nên có đôi chỗ lỗi thời, chẳng hạn như nói Thực sắc là bộ hay nhất của Ninh Viễn, hiện tại nên là Ngữ vi ngư nhục rồi. Nãy mình viết câu cú rõ ràng, lời lẽ hoa mỹ lắm, mà fb ăn mất bài viết đó của mình rồi, thôi lười cảm thán lại quá. *** Buổi chiều sau 6 giờ không nhận đặt chỗ, gọi điện thoại cũng không hỗ trợ đặt chỗ trước, một lần chờ chính là nửa tiếng đồng hồ, nhân viên phục vụ đều là tuấn nam ngoài mét tám nên dù cho chờ nửa tiếng đồng hồ cũng không ai bỏ chỗ - Nhà hàng Châu Âu "Tây Cương" mới mở ở phía động thành phố B chính là như vậy. Tây Cương khai trương bất quá chỉ mới một tháng ngắn ngủi, nhưng đã vinh dự được nêu danh trên các tờ báo lớn về ẩm thực, tiêu đề "Nhà hàng ngon nhất", "Nhà hàng đáng chờ đợi nhất", "Nhân khí Top 10", các danh hào đệ nhất. Thành phần tri thức quen đi nhà hàng ăn cơm rục rịch dự định sau khi tan tầm sẽ đi ác chiến ở Tây Cương, dĩ nhiên trong đó không ít người là muốn xem nhân viên phục vụ có thể nát vụn đến mức nào, hay là có thể đẹp trai đến mức nào. Tây Cương được xưng là nguyên liệu nấu ăn vận chuyển bằng đường không, cam đoan nguyên chất nguyên vị, đầu bếp chính đến từ nhà hàng cấp ba sao. Thứ ngươi có thể ăn ở La Mã, Pari hay ven bờ biển Địa Trung Hải, hết thảy đều có thể ăn được ở đây. Tây Cương giá cả bình quân trên dưới 200 tệ, cộng thêm tiêu thụ rất khá, rất nhanh đã trở thành đối thủ cạnh tranh lớn chiếm lĩnh thị phần. Dùng cơm ở Tây Cương ngươi vĩnh viễn có thể thấy có người đang chụp ảnh thức ăn, chụp bản thân, chụp nhân viên phục vụ, dù cho chỉ là một chén bơ hành, gửi đến bạn bè cũng có thể dẫn phát nghị luận. Sau khi khai trương nửa năm, lão bản của Tây Cương công khai tổ chức một buổi chiêu đã lớn, tìm đến một ít bạn bè truyền thông cùng phóng viên. Không chỉ trước mặt truyền thông long trọng giới thiệu đầu bếp chính đến từ Italia còn tiện thể làm quảng cáo, tuyên bố thực đơn mới cho quý tiếp theo. "Quý tiếp theo trong thực đơn của chúng ta sẽ có....." "Thật khó ăn...." Món mới được giới thiệu trong ánh đèn sáng loáng, đột nhiên có một giọng nữ cắt đứt lời của người phát ngôn nhà hàng Tây Cương. Tất cả mọi người quay đầu theo tiếng nói nhìn lại, trong góc phòng chiêu đãi có một nữ nhân tóc quăn dài, dùng nĩa khiều nhẹ thức ăn trước mặt. "Hải sản sốt cà chua, mùi tôm này là chở đi một vòng quanh thế giới mới vừa chở sao? Măng cuộn thịt heo, con heo này có thể đã một trăm tuổi rồi đi, cắn còn không đứt, trái lại là món thịt bò viên Tuscany, thịt bò mềm như đậu hũ, về phần đồ ngọt.... Đầu bếp chính cấp ba sao của các ngươi có phải phân biệt không được bột mì cao cấp và bột mỳ thứ phẩm hay không?" Nàng vừa lúc ngồi ngay vị trí đầu trong hàng ghế nhà phê bình ẩm thực, truyền thông đồng loạt hướng ống kính vào nàng. Ký giả đầu đề hôm nay nhìn thoáng qua tấm biển trước mặt nàng, trong lòng hung hăng vỗ đùi một cái - thế nào vừa rồi không nhận ra được đây! Lập tức đem microphone đến trước mặt nàng. Lão bản Giang Hoan trong tay cầm xì gà đang ngồi ở trên chủ vị cùng mấy đại lão trong giới chuyên môn nói chuyện, nghe nữ nhân kia nói nụ cười liền đông cứng, xoay ngang nhìn đến. "Hiện tại kinh doanh nhà hàng cũng bắt đầu làm quảng cáo, có thể lý giải. Nhưng các ngươi nhìn thịt bò chủ đạo trong món ăn này mỡ phân bố không đều căn bản không có khả năng là thịt bò Pháp vừa vào cảng như các ngươi tuyên truyền, mua gần chợ rau 16 đồng một cân đi? Dùng hàng thứ phẩm.... Lão bản của các ngươi là tiền bối trong giới ẩm thực rồi, kiếm loại tiền không lương tâm này, không sợ gặp báo ứng sao?" Người chủ trì ngây người một lát sau lập tức hoàn hồn: "A ha ha ha, vị tiểu thư này, có lẽ là yêu cầu của ngươi đối với thức ăn quá cao rồi, có một số việc không phải chỉ dựa vào sở thích cá nhân là có thể bình xét, Tây Cương chúng ta cũng tuyệt đối sẽ không dùng hàng thứ phẩm. Đến đây, đến đây , bạn bè truyền thông, chúng ta tiếp tục nói về thực đơn quý tiếp theo..." "Không sai." Nữ nhân hai tay đút trong túi áo, đứng lên: "Ta đối với thức ăn yêu cầu quả thật rất cao, không có thành ý làm một món ăn ngon thì đừng mở nhà hàng." Trong phòng tiếng bàn tán xôn xao, người của truyền thông, các đường khách quý châu đầu ghé tai, người chủ trì vớt không được camera, mặt như màu đất, vô thức mà nhìn phía lão bản. Ánh mắt của Giang Hoan tập trung trên người nữ nhân, hỏi quản lí ngồi bên cạnh: "Cô gái này là ai?" Quản lí nói: "Nàng tên là Trần Thiên Ngữ, xem như một nhà phê bình ẩm thực." "Ai mời nàng đến?" Quản lí lau mồ hôi: "Bởi vì nàng có ảnh hưởng rất lớn trên Weibo, trên cơ bản xem như dẫn đầu xu hướng ẩm thực trên internet, mời nàng là muốn nhờ đó tuyên truyền một chút cho nhà hàng cho chúng ta, ai ngờ...." Giang Hoan híp mắt nói: "Tiền cho nàng còn ít sao?" Quản lí: "Không phải, nàng là người có giá cao nhất trong số tất cả các khách quý, tiền gửi đến bị công ty của nàng trả lại, nói Trần tiểu thư bình phẩm mỹ thực không phải vì tiền." Giang Hoan ý vị thâm trường mà "nga" một tiếng, hút một ngụm xì gà, ngón tay thô ngắn ở trên bàn nhẹ nhàng gõ xuống, rời đi. Quản lí nhìn thấy lão bản đi rồi, bước nhanh đến chỗ bảo an, để cho bọn họ ôn nhu mà khuyên Trần tiểu thư rời khỏi. Bảo an đi đến bên cạnh Trần Thiên Ngữ mới vừa làm tốt tư thế xin mời, Trần Thiên Ngữ không nói hai lời xoay người đi mất. Đi tới cửa, nàng quay đầu lại nhìn thoáng qua biển hiệu ánh vàng rực rỡ trong đại sảnh - Tây Cương. Hẳn là cũng xán lạn không được bao lâu đi. Trần Thiên Ngữ đeo kín râm, đẩy ra cánh cửa rất nặng của Tây Cương. Thành thị chen chút, trên đường giao thông chật ních, mắt mở trừng trừng mà nhìn mặt trời lặn, kim đồng hồ chỉ tám giờ, đường về nhà còn thênh thang. Sau khi về đến nhà, nhìn gian phòng lãnh lẽo, mở TV tạo ra một chút âm thanh, vừa xem phim truyền hình buồn chán vừa gặm thức ăn nhanh ăn đến nị người. Cơm đảo qua đã hết, trong miệng chỉ có đầy mùi dầu mỡ, dạ dày cũng trướng nhưng không có một chút cảm giác hạnh phúc nào. Không có việc gì liền mở máy vi tính, mở khóa ipad, tiến vào thế giới internet. Mở Weibo, đăng nhập Weibo mỹ thực, Trần Thiên Ngữ. Nhà hàng hot nhất hiện nay, Tây Cương, Trần Thiên Ngữ nhất định đi? Loại nhà hàng đứng đầu này muốn xếp hàng đầu thực sự là không dễ dàng, hơn nữa nhìn nàng đánh giá như thế nào, có đề cử món ăn nào không? Kết quả.... "Đầu bếp chính cấp ba sao hô hào thật oai, kết quả ngay cả bột mì cũng phân biệt không được. Hiện tại tìm một người da trắng thì có thể giả trang chuyên gia, giả trang giáo sư, giả trang đầu bếp chính rồi sao? Chỉ biết ra sức sáng tạo tên món ăn lại nhắm mắt mà nấu, dùng nguyên liệu rất thối nát đóng gói thành nguyên liệu cao cấp mà bán giá cao, nếu như ngươi muốn bản thân buồn nôn, cứ đến Tây Cương." Trần Thiên Ngữ, Weibo ẩm thực đại thần, Weibo xếp hạng 400, không theo dõi ai, người theo dõi gần một nghìn vạn. Tất cả nhà hàng có chút danh tiếng trong thành phố B đều đã được nàng quang cố qua, vô luận là cơm Trung, Cơm Tây, món ăn kết hợp, món ăn truyền thống, nhà hàng gia đình.... Toàn bộ đều xếp vào trong phạm vi lời bình của nàng. Dù cho là nhà hàng nổi tiếng đến đâu thì nàng cũng phê bình không chút lưu tình, dù là nhà hàng nhỏ, quán nhỏ ven đường, một khi khen tặng cũng không chút keo kiệt. Nhà hàng được nàng tán thưởng làm ăn phát đạt, các lão bản đến cửa cảm ơn đều bị Trần Thiên Ngữ cự tuyệt ngoài cửa - cao lãnh đại thần chưa bao giờ là truyền thuyết. Một nghìn vạn người theo dõi của đại thần có thể tạo ra hiệu ứng lót tiền mua danh, nhưng Trần Thiên Ngữ công khai nói, ai nhét tiền vào tay nàng thì nàng đều sẽ công khai cùng kiến nghị các thực khách không nên đến loại nhà hàng vô lương này. "Chỉ có lão bản dụng tâm, đầu bếp dụng tâm mới có thể làm ra mỹ vị. Thương nhân chỉ biết mùi tiền." Các lão bản muốn nhờ nàng quảng cáo xem như yên tĩnh rồi. Dĩ nhiên, internet là thứ vĩnh viễn đều sẽ có người bất đồng ý kiến, khen Trần Thiên Ngữ nữ hiệp có chí hướng cũng có, nói nàng giả vờ làm Bạch Liên Hoa cũng có, thậm chí còn trong Weibo khẩu chiến. Trần Thiên Ngữ xem mấy cái, nhấp chuột vào góc phải, tắt máy, ăn được thì ăn đi. Mời các bạn đón đọc Thực Sắc của tác giả Ninh Viễn.
Thị Vệ Sinh Bánh Bao
Editor: Yin Thể loại: ảnh vệ, sinh tử, ngọt ngào, chủ công Phù Phong Phái vốn là nữ nhi nhưng bị nam nhân phụ tình sinh ra hận cũng quyết tâm luyện  sinh tử dược mà đan dược này người khác uống vào giúp họ mang thai sinh con. Cô cầm theo lọ thuốc đi khoe với khắp mọi người về thành tựu của mình. Khắp nơi mọi người xôn xao.  bàn tán: “Có thật không? Trước đây từng có chưa?”Không biết nữ nhân vật nền nghĩ tới thứ gì, mặt đột nhiên trầm xuống, chỉ về một góc, mọi người nhìn theo. Thập Thất ngẩng đầu không hiểu: “Nhưng mà ta là nam?” Mọi người, nín lặng… Nói tóm lại, đây là một câu chuyện vui vẻ hạnh phúc về một vị bảo chủ dẫn theo ảnh vệ đang mang thai bánh bao đi lại trên giang hồ, vừa chăm bánh bao, vừa nhân tiện khanh khanh ta ta… *** Truyện này rất vui nè đây là một câu truyện mà mình hoàn toàn tích từ đầu tới cuối lun mình ko có điểm nào để chê truyện này cả . Anh công trong này thì tất nhiên là chủ tử và ảnh là  1 trong những anh công mình thích nhất: anh ấy bá đạo thật nhưng cũng thật là đáng iu a…Cái gì cũng nghĩ cho vợ trước cả . Tức  cười nhất cái khúc anh giật quả lê trong miệng Kha thiếu cho vợ anh ăn Kha thiếu xém tí nữa là ăn dược rồi. Còn vợ anh đáng iu ko thể tả lun. Tức cười lúc em mang bầu mà trong lòng bực tức mún đánh người mà ko dám đánh ghê! Hai người này được 1 ưu điểm mà mình thích nhất là: Anh thì luôn cao ngạo nhưng chỉ duy đối với em là yêu chiều sủng nịch mà thôi! Còn em là ảnh vệ ngoại trừ dối với các anh em  ảnh vệ ra và anh là đặc biệt thì còn lại mặt em nó lạnh như tiền ah….. Còn cái phiên ngoại cũng thích wá lun thích hết mấy phiên ngoại lun ” dễ xương ” mún chết ah! Thích anh Ân Giới và anh Thất ah! Nhưng mà đứt ruột lúc anh Giới hy sinh tấm thân làm công mang bầu mà em Thất lại chưa tha thứ cho ảnh. Tội ghê! Anh mang bầu mà hổng ai chăm sóc rồi lấy em bé ra bằng cách mổ nữa chứ! Nhưng mà cuối cùng anh ấy vẫn có thể chiếm lại tiện nghi của em Thất rồi nên cũng được! Còn vui nhất là phiên ngoại về mấy đứa con của các anh! ( ước gì có truyện về mấy đứa con của các anh) Nói chung là rất hay khuyến cáo nên đọc ah….!!!! *** Trước đây, chắc lâu lắm rồi, mình cứ nghĩ sinh tử văn là sống chết văn, ngu không tả được. =))) Sau này, chắc cũng lâu rồi, mới biết sinh tử nghĩa là sinh con, mình được khai sáng từ đây. =))) Ok, vào vấn đề chính luôn nào. Mình có tham gia một vài nhóm yêu thích đam mỹ trên FB, các bạn đề cử bộ này rất nhiều, thế nên mình chỉ nghe tên thôi chứ không đọc. Cho đến một ngày, mình vào wordpress của bạn dịch bộ Ảnh đế như thồn đường mình đã review ấy, thấy bộ này nên mình quất ngay trong đêm. Và huhu, lại chết ngập trong đống mật. Truyện ngược không? Không ngược đâu ai sợ ngược cứ yên tâm mà nhảy hố đi, nông lắm, chưa đến trăm chương đâu. =))) Truyện thuộc thể loại sinh tử văn, tên truyện cũng nói luôn nội dung rồi. Anh công là bảo chủ võ công cao cường, thụ là ảnh vệ thứ 17, một đêm chẳng ai nhớ rõ anh làm bạn thụ có thai, xong rồi dưỡng thai, xong rồi sinh con, xong rồi thành hôn ở bên nhau tới già. Nói ngắn gọn câu chuyện là quá trình anh công từ hứng thú biến thành yêu sâu đậm, còn bạn thụ ngốc nghếch đáng yêu từ ảnh vệ trở thành bảo chủ phu nhân. Truyện còn có hai cặp phụ nữa, cũng đáng yêu, có ngược thân ngược tâm nhưng yên tâm là cuối cùng HE cả. =))) Thị vệ sinh bánh bao lấy bối cảnh giang hồ làm mình nhớ đến Giang hồ hệ liệt của Tô Du Bính, nói thật thì mình thích truyện của Tô Du Bính hơn. Hỏi mình truyện này có hay không? Có. Mình có thích không? Bình thường. Đối với mình đọc giải trí ổn vì truyện rất ngọt ngào, còn để phát cuồng và nhớ thật lâu thì không, mọi người cứ đọc đi biết đâu lại nghĩ khác mình. =)))   Mời các bạn đón đọc Thị Vệ Sinh Bánh Bao của tác giả Côi Tự.
Nhặt Được Đại Thúc
Trên thế giới này, ngoài tiền, cám dỗ, tâm cơ và a dua nịnh bợ thì còn lại những gì? Hắn đã chịu đựng quá đủ rồi. Hắn muốn đào thoát khỏi cái nhà ngục kia. Nhưng khi thoát rồi hắn lại thấy trước mắt là một mảnh tối mịt. Một chiếc ô đưa ra, một cánh tay vươn tới, cản đi không ít mưa, cũng đồng thời giảm bớt sự rát buốt của những hạt mưa táp vào da thịt… Nam tử mê man nhìn lên, lại bị nước mưa khiến cho không cách nào nhìn rõ, chỉ mơ hồ nhận ra… đó là một người thiếu niên! *** Trên thế giới này, ngoại trừ tiền, cám dỗ, tâm cơ, a dua nịnh bợ, còn lại cái gì chứ? Nam tử hồn phi phách lạc bước trên đường lớn, trong lòng, trong đầu, tất cả đều là nghi vấn này. Hắn không hiểu… Không hiểu thế giới này, còn có cái gì là ngay thẳng. Nữ nhân vì tiền, có thể không tiếc hy sinh thân thể tiếp cận hắn. Những người trong hội đồng quản trị vì hoàn thành công việc, bắt buộc hắn phải tiếp nhận một nữ nhân hắn không hề yêu thương. Mỗi chủ quản các bộ phận, vì quyền thế mà nịnh nọt hắn, tâng bốc hắn. Sau ngày phụ thân qua đời, mẫu thân cũng nhẫn tâm bỏ mặc, hắn đã một mình sống trong cái thế giới đầy rẫy những kẻ xảo trá. Từ nhỏ, hắn đã phải tiếp nhận nền giáo dục tinh anh, muốn hắn không được tùy ý lộ ra bên ngoài cảm xúc bản thân. Nhưng bọn họ không biết, hắn muốn khóc thì sẽ mặc sức mà khóc, muốn cười thì sẽ bật cười thành tiếng, hắn không muốn kiềm chế. Nền giáo dục tinh anh ấy còn muốn hắn ở trên thương trường học cách khinh mạn người khác, dùng khí thế vương giả sẵn có của công ty gia đình mà hô phong hoán vũ. Nhưng bọn họ không biết, hắn chỉ thầm mong ước có được một cuộc sống thanh bạch mà thôi. Tất cả những thứ ấy từ xưa đã khiến cho người ta ao ước được như hắn, ngưỡng mộ hắn, đem hắn sùng bái như một vị thần, dùng mọi khả năng tiếp cận hắn. Nhưng không có ai hiểu rõ khát vọng từ sâu trong đáy lòng hắn cả. Bọn họ chỉ muốn biến hắn thành cỗ máy kiếm tiền, mỗi ngày đều thôi miên hắn rằng phải khiến công ty phát dương quang đại, không ngừng nhấn mạnh đây là thiên hạ do phụ thân hắn vất vả chiếm được, tuyệt đối không thể mất vào tay hắn. Kỳ thực… Hắn chính là vẫn luôn hâm mộ những người khác… Hắn chịu đủ rồi! Chịu đủ mỗi ngày nhìn thấy bọn người đó, luôn chủ động treo trên môi nụ cười giả dối. Chịu đủ mỗi ngày cướp đoạt sinh mạng kẻ khác, nhẫn tâm thôn tính công ty do người ta một tay vất vả tạo dựng nên. Hắn đã phải chịu đựng mọi thứ quá đủ rồi! Cho nên, lúc này đây hắn không cần để ý cái gì gọi là phát triển công ty nữa. Hắn phải thoát khỏi nơi ngục tù áp bức khiến cho hắn cơ hồ không thở nổi. Nhưng mà… Rời đi thế giới ấy, hắn mới nhận ra trước mắt là khoảng không mờ mịt. “Uy, ngươi muốn chết sao?” Một chiếc ô đưa tới, một cánh tay vươn ra, vì nam tử mà ngăn cản không ít mưa, cũng giảm bớt sự rát buốt do nước mưa táp sâu vào da thịt. Nam tử mê man nhìn lên, lại bị nước mưa làm cho không cách nào nhìn rõ, chỉ lờ mờ nhận ra đó là một thiếu niên. “Ngươi dầm mưa như vậy sẽ bị ung thư phổi đó.” Thiếu niên ngồi xổm xuống, một gương mặt thanh tú hiện ra như muốn hù dọa nam tử. Nhìn gương mặt trước mắt, trong nội tâm nam tử tràn đầy dấu chấm hỏi. “Lạnh quá nên không nói được ư?” Trong cơn mưa tầm tã, giọng nói thiếu niên có vẻ thật mờ ảo, nhưng vẫn là truyền vào tai nam tử không sót chữ nào. “Nói cái gì?” Nam tử thật thà hỏi, hắn nên nói cái gì đây? Vừa mở miệng, chỉ thấy vẻ mặt thiếu niên đầy ngạc nhiên. “Hóa ra ngươi không phải kẻ câm điếc.” Thiếu niên khoa trương kêu to lên, sau đó mới kề sát vào mặt hắn một chút. “Ngươi trông rất tuấn tú a!” Không có chút nào là đang làm bộ khen ngợi, lời nói của thiếu niên khiến cho nam tử đột nhiên bật cười thành tiếng. “Cười gì hả? Lời ta nói hình như không có chỗ nào mắc cười hết.” Bộ dáng thiếu niên cứ như người bị bệnh thần kinh, không có chút nào tâm cơ, không có chút nào che dấu, không có chút nào làm ra vẻ, không có chút nào mục đích. Hết thảy sự đơn thuần của thiếu niên đã hoàn toàn chiếm được hảo cảm của nam tử. “Ta cũng không biết.” Nam tử lắc đầu, thành thật trả lời. Nhìn thiếu niên, không hiểu vì sao hắn muốn mỉm cười. Đây là một loại cảm giác rất kỳ lạ. “Đúng là quái nhân mà.” Lần này, đổi thành thiếu niên vừa cười vừa mắng. Thiếu niên khi cười rộ lên rất đáng yêu, gương mặt ửng hồng kèm theo hai lúm đồng tiền nho nhỏ trên má, ngũ quan thanh tú. Khi cau mày, từng sợi tóc đen nhánh sẽ rủ xuống hai bên, khả ái vô cùng… Cứ như thế, trong một khoảnh khắc, nam tử đã nghĩ đến thiên sứ. Khi thiếu niên đứng lên theo hắn, hắn lúc này mới phát hiện ra rằng thân người cả hai cách nhau khá nhiều. Đầu của thiếu niên chỉ đến bờ vai hắn mà thôi. Nam tử xoay người, giống như muốn bỏ đi. Thiếu niên vội vã đuổi theo. “Uy, ngươi đi đâu?” Nam tử cúi đầu nhìn thiếu niên, “Ta cũng không biết.” Dù sao… Trừ cái ngục tù kia, những nơi khác đối với hắn mà nói đều tốt hơn nhiều… Gì chứ? Sau vài giây suy nghĩ, thiếu niên kịp thời lấy lại tinh thần, nhưng nam tử chẳng biết từ khi nào đã rời khỏi cái ô của y. Thiếu niên lại mau chóng rượt theo. “Ngươi lạnh cóng thế này rồi còn muốn đi đâu?” Thiếu niên nhíu mày, vẻ mặt nghi hoặc. “…Ta cũng không biết.” Rủ mắt xuống, nam tử tịch mịch co rụt cổ lại, liên tục chà xát hai cánh tay lạnh như băng. Từ góc độ của thiếu niên, có thể nhìn rõ ánh mắt của hắn như là đang hồi tưởng lại một sự tình gì đó quá mức chịu đựng. “Uy, đại thúc, nếu như ngươi không biết, vậy đến nhà ta đi.” Thiếu niên đưa cho nam tử một sự lựa chọn mà y tự tin rằng rất tốt. Sau đó, không đợi nam tử mở miệng, y liền chủ động nắm lấy bàn tay nam tử, chạy về phía trước. Nhà trọ của thiếu niên rất nhỏ. Bất quá trong mắt nam tử, nó lại rất ấm áp. Vừa vào nhà, hắn liền bị thiếu niên nửa đẩy nửa kéo vào phòng tắm, rồi lại bị thiếu niên đầy bá đạo ra lệnh phải tắm rửa. Cuối cùng, thiếu niên còn đưa cho hắn áo choàng tắm. “Ta tên Thần Hi, còn ngươi?” Thần Hi cười, ôm lấy thân thể nam tử vừa tắm rửa sạch sẽ, thỉnh thoảng lại lấy tay sờ lên mái tóc ướt sũng của hắn. “…Ta không biết.” Nam tử quay đầu đi, hiển nhiên là đang tận lực né tránh câu hỏi của Thần Hi. Né tránh… Nếu phải nói là né tránh, chi bằng nói rằng hắn đang trốn tránh. Hoặc là, còn trộn lẫn cảm giác chán ghét. Hắn chán ghét tên gọi của chính mình. Từ ánh mắt của hắn, Thần Hi có thể nhận ra điều đó dễ dàng. “Ta xin ngươi đó, đại thúc. Ngươi không nói tên của mình ra, vậy sau này ta làm sao xưng hô với ngươi?” “…” Nam tử có chút trầm tư, câu hỏi của thiếu niên rất đúng. Một lúc sau, hắn mới dùng giọng điệu nghiêm túc đề nghị: “Ngươi cứ gọi ta là đại thúc thì được rồi…” “Đại thúc… Ngươi kiên quyết như thế thật à? Nói tên ra một chút thì có chết ai đâu.” Tuy ngoài miệng phàn nàn bất mãn nhưng Thần Hi càng thêm thân thiết mà ôm chặt nam tử, thậm chí y còn vùi mặt mình vào ***g ngực ấm áp của hắn. “Đúng rồi, đại thúc. Ta cứ một mực gọi ngươi là đại thúc, nhưng ta còn chưa biết ngươi bao nhiêu tuổi.” “…Hai mươi tám.” “Ta vừa tròn hai mươi. Đại thúc hai mươi tám a? Quả nhiên là phù hợp với tuổi của đại thúc.” Thần Hi chuyển sang đùa nghịch với phần dưới cổ của nam tử, vừa nghịch vừa hỏi: “Đại thúc, vậy ngươi ở đâu?” “Không biết.” Lần này, nam tử cúi đầu xuống thật thấp, trong giọng nói lộ ra rõ ràng hắn đang bài xích bối cảnh của chính mình. Phi thường phi thường bài xích…. “Đại thúc, ngươi thật là… Cái gì cũng không nói, ta đây không thể đưa ngươi về được đâu.” Thiếu niên ngoài miệng phàn nàn nhưng khuôn mặt càng thêm vùi sâu vào ***g ngực ôn hòa của nam tử, “Đại thúc, ngươi không bị AIDS chứ?” “Không có.” Nam tử thành thật trả lời, trên mặt hiện rõ rất nhiều dấu chấm hỏi, “Sao lại hỏi như thế?” “À không, chẳng qua nếu đại thúc ở lại nhà trọ của ta thì ta ít nhất cũng phải xác định xem ngươi có mắc bệnh nan y hay không.” “Tại sao muốn ta ở lại nhà trọ của ngươi?” Nam tử vừa dứt câu hỏi, lập tức đổi lấy ánh mắt khinh thường của thiếu niên, “Đại thúc, câu hỏi của ngươi rất ngu a! Ta hỏi ngươi, ngươi bộ dáng nghèo nàn cổ hủ như vậy, ngươi cho rằng ngươi có thể đi đâu?” Nam tử nghiêng đầu suy nghĩ, phát giác thiếu niên nói rất đúng. Ngoài trừ ngục tù kia, hắn hình như không hề mua cho bản thân mình một nơi ở nào khác… “Được rồi, đại thúc, đừng hỏi mấy chuyện này nữa. Ta muốn ngủ.” Thiếu niên ôm sát lấy nam tử, giống như đang ôm một con gấu bông. Vài giây sau, tiếng hít thở vững vàng của Thần Hi từ trước ngực nam tử không nặng không nhẹ mà truyền đến. Nam tử vốn không định đi ngủ, nhưng bên tai nghe được tiếng hít thở của Thần Hi, mí mắt không khỏi dần dần cảm thấy nặng nề. Lần đầu tiên, hắn không cần dùng thuốc ngủ đã có thể tự nhiên chìm vào trong mộng… Mời các bạn đón đọc Nhặt Được Đại Thúc của tác giả Si Nhân Mộng.
Nguyện Giả Thượng Câu
Thể loại: hiện đại, bách hợp, nhẹ nhõm Trans: QT Editor: nusoco, meomeo177 Raw: đa tạ lalan tiểu thư Tả Khinh Hoan thấy rằng mình không nên tò mò về vợ của ông chủ, nếu không sẽ không yêu cô ấy, cùng ông chủ tranh cô ấy, Tả Khinh Hoan cảm thấy thật điên rồ. Tần Vãn Thư từ nhỏ được cưng chiều yêu thương, cô cực kì ưu tú, không thiếu cái gì, chỉ có chút hối tiếc đó là... Lúc Tả Khinh Hoan dùng vẻ mặt bình thản nói với cô rằng có thể trị khỏi tính lãnh cảm của cô, Tần Vãn Thư cảm thấy tình cảnh này có chút kì lạ không nói nên lời. Tần Vãn Thư đến nay vẫn không nghĩ rằng, bản thân cô có một ngày cũng sẽ..., hơn nữa đối tượng còn là... còn là tình nhân bên ngoài của chồng, Tần Vãn Thư cảm thấy cô điên mất rồi. *** Nguyện giả thượng câu, người nguyện mắc câu – “Tình yêu có đôi khi là ngươi tình ta nguyện, thế nên mới gọi là người nguyện mắc câu.” Đây là câu chuyện về một tình nhân trong lúc đi mua sắm vô tình xảo ngộ đến vợ cả của kim chủ, duyên phận của cả hai bắt đầu từ đây, nhưng chẳng biết đây là lương duyên hay là nghiệt duyên? Tả Khinh Hoan là một người vốn không phúc hậu, không phẩm hạnh, cô ta hiểu rằng việc đến gần Tần Vãn Thư là không nên, là đùa với lửa, là đi tìm chỗ chết nhưng chính cô ta cũng không hiểu sao hết lần này đến lần khác bản thân cô ta cứ không kiềm được mà muốn đi đến gần Tần Vãn Thư, muốn trêu ghẹo vẻ ngoài đạm nhiên bình tĩnh của nàng. Về phần nữ nhân bề ngoài ôn hòa nhưng thật ra lại có phần bất cận nhân tình như Tần Vãn Thư, nàng luôn lấy lý do là “tướng tùy tâm sinh”, viện cớ rằng khuôn mặt xinh đẹp như tiên nữ của Tả Khinh Hoan không làm nàng bài xích nên để cho Tả Khinh Hoan tìm tới. Đến khi Tần Vãn Thư phát hiện ra thân phận xấu hổ của Tả Khinh Hoan thì một lần nữa lại không hiểu bản thân vì sao không giáo huấn người phụ nữ kia một bài học ra trò để cô ta nhớ đời, thay vào đó Tần Vãn Thư lại chủ động hôn lên Tả Khinh Hoan, Tần Vãn Thư cảm thấy không hiểu nổi mình, tự tu dưỡng chưa đủ. Tả Khinh Hoan thì lại cho rằng Tần Vãn Thư thích cô ta, ít ra là có hảo cảm. – Mình lại đang đọc lại Nguyện Giả Thượng Câu, nói cho cùng đây cũng là một trong những bộ truyện yêu thích của mình cho nên luôn có chút ưu ái. Mình là người rất nặng vấn đề chuyên nhất cho nên khá bài xích chuyện ngoại tình vậy nên lúc đầu có thể đọc Nguyện giả thượng câu vốn là vì Minh Dã là tác giả mình ưu ái, và mạch truyện cũng khá lôi cuốn, không có tình tiết thừa thải. Mình nghĩ Nguyện Giả Thượng Câu nếu chỉ đọc qua một hay hai lần thì không thể thẳm thấu được hết, thú thật, lúc đầu mình cảm thấy câu chuyện có phần hời hợt, mờ nhạt, mâu thuẫn qua loa, trắc trở không đủ sâu, không đáng, nhưng rồi qua vài (triệu) lần đọc lại, thì cảm nhận được nhiều hơn, như có thể nhìn bốn nhân vật chính ở nhiều góc nhìn. Đầu tiên, có một yếu tố tuy phụ nhưng cá nhân mình khá thích ở Nguyện Giả Thượng Câu là mối quan hệ giữa ba anh em Tần Vũ, Tần Vãn Thư và Tần Đằng, không quá gần để phải thân tình bộc bạch tâm tư hay can thiệp vào nhau nhưng đủ gần để quan tâm chăm sóc nhau. Mình vốn nghĩ gia đình chính là như vậy. Mấy lần trước đọc mình không quá ấn tượng với Lý Hâm, chẳng những thế mình còn ưu ái Nghiêm Nhược Vấn hơn Lý Hâm một chút. Nhưng lần này đọc, mình tự nhiên thấy may cho Nghiêm Nhược Vấn là Lý Hâm không phải là Yandere, mọi khi mình đọc thường là chăm chú vào diễn biến tâm lý của Nghiêm Nhược Vấn hơn bây giờ mới cảm nhận được sự yêu của Lý Hâm, tạm không nói tới cái giá Lý Hâm đã trả – nàng buông bỏ mọi thứ để đi đến cạnh một thứ bản thân không chắc sẽ đạt được – mà sự cam chịu, chỉ vì yêu mà có thể ngây ngốc bên một người suốt năm năm, những năm năm cố gắng vì muốn được sự đáp trả của người đó, mình tự hỏi trong năm năm đó những lúc mệt mỏi tuyệt vọng Lý Hâm trải qua như thế nào. Cái sự dằn vặt ấy chắc ai từng thầm mến cũng sẽ hiểu. Quay trở lại với Tần Vãn Thư, đối với nhân vật này, mình ẩn chứa loại tình cảm thưởng thức, cái mình thích nhất ở Tần Vãn Thư không là bản lĩnh, gia thế hay sắc đẹp, mà là sự tế nhị và tinh tế trong cách nàng xử lý mối quan hệ, các vấn đề. Tần Vãn Thư có hình tượng được tác giả miêu tả và được nhiều người đọc ca tụng là nữ thần, nhưng mình lại không cảm thấy vậy, nữ nhân này tuy không phải là lạnh lùng, lãnh huyết nhưng nàng ta bất cận nhân tình, tế nhị ôn hòa nhưng sẽ không can thiệp vào chuyện của người khác, dùng sự khách sáo để cự người, nàng cũng rất quyết tuyệt, lại cũng có lúc có tư tâm, yêu ghét rõ ràng. Bản tính của con người, một nữ nhân, nàng đều có, và có cả tốt và xấu. Đối với Tả Khinh Hoan thì mình có loại tình cảm thấu hiểu, nên đâm ra càng thích. Mình thấu hiểu tâm trạng ngạo mạn sẽ không thừa nhận bản thân tự ti, tâm lý không có cảm giác an toàn, sợ không gian rộng, sợ thương tổn. Cũng như mình lý giải hành vi chạy sang Nhật ba năm, yêu một người mà cùng lúc lại cảm thấy tự ti là chua xót cỡ nào. Mình còn đặc biệt thích tính “biết người biết ta, biết trước biết sau, biết nặng biết nhẹ và, biết điều” của Tả Khinh Hoan. Cũng như, với Tần Vãn Thư, nàng phải xác định chắc chắn tình cảm của mình, và tình cảm của người ta trước khi thật sự dấn thân vào, cũng như vào rồi sẽ không có ý định trở ra. Là một người dám yêu dám hận, có dũng khí đối diện với tình cảm của bản thân. Với Tả Khinh Hoan, thật sự là có rất nhiều sự tương đồng đến nỗi mình bắt đầu có cái ý nghĩ rằng Tả Khinh Hoan là một Song Tử, sự hờ hững, nói dối trong đổi sắc, thực dụng, trẻ con, nhanh nhạy, ngoài nóng trong lạnh, tự ti, không muốn người khác thấy mình yếu đuối hay khóc,… thật sự là sâu sắc đồng cảm. Mình thích Nguyện Giả Thượng Câu là vì nó có điểm ngọt ngào, nó kích tình, nó kịch tính, nó hài hước và nó nhẹ nhàng, cũng như tìm được sự tương đồng, thấu hiểu, lý giải được tâm lý nhân vật. Nó làm mình có thể cảm nhận được các cảm xúc qua từng câu chữ. Mình rất là đặc biệt để ý từ ngữ, và trong Nguyện Giả Thượng Câu lại đáp ứng đc thú vui ấy, “ý tại ngôn ngoại”, “ngôn trung hữu thoại”, có cả ẩn dụ lẫn hoán dụ, và rất cao thâm trong nghệ thuật biến đổi câu chữ. Điểm tiếc nhất của thiên văn này có lẽ là vì câu chuyện giữa Thi Vân Dạng và Hứa Chiêu Đệ, tác giả viết thêm ngoại truyện hay phiên ngoại là tuyệt…. *** "Chiếc váy này rất đẹp, hợp với bồ lắm." Tả Khinh Hoan cầm chiếc váy trên giá ướn thử lên người Lý Hâm. "Đẹp thật, mình cũng thấy hợp,mình đi vào thử một chút." Lý Hâm cầm lấy quần áo đi về phía phòng thử đồ. Nàng cùng Tả Khinh Hoan đại khái chính là ngưu tầm ngưu mã tầm mã, các nàng có cùng chung sở thích, cùng chung nghề nghiệp, chính là câu dẫn "đại gia", làm tình nhân của "đại gia", khác nhau ở chỗ mình câu dẫn chính là nữ nhân, một phụ nữ đã có chồng, mà Tả Khinh Hoan thì lại dụ dỗ nam nhân, một người đàn ông đã có vợ. Tả Khinh Hoan tiếp tục chọn quần áo, đến lúc nàng ngẩng đầu, phát hiện Lý Hâm đã thử xong quần áo đi ra, quả nhiên rất hợp với nàng, dáng vẻ hoàn mỹ, đôi chân thon dài không chê vào đâu được, tấm lưng khêu gợi thật là mê người, Tả Khinh Hoan đột nhiên muốn trêu chọc Lý Hâm, nàng len lén đi tới sau lưng nữ nhân kia, bất thình lình ôm lấy, tay sờ đùi nữ nhân kia, nói giỡn: "Thật đẹp a, ngày nào đó mình đổi tính hướng, thích nữ nhân cũng tốt lắm..." Nữ nhân kia rõ ràng là bị giật mình, thân thể cứng đờ, bản năng muốn đem người đang ôm mình đẩy ra, nhưng là lập tức liền phát hiện người ôm lấy mình là một nữ nhân, cho nên Tần Vãn Thư cố nén giận, không vui xoay người đối diện Tả Khinh Hoan. Tả Khinh Hoan nhìn nữ nhân kia, phát hiện không phải là Lý Hâm, có chút lúng túng,thấy khuôn mặt nữ nhân kia, Tả Khinh Hoan mới cảm thấy quen mắt, thật giống như đã gặp nhau ở nơi nào, Tả Khinh Hoan suy nghĩ một lúc, sau đó hơi ngẩn người. Lúc này Lý Hâm từ phòng thử đồ đi ra ngoài, thấy Tả Khinh Hoan ôm một người mặc đồ giống mình, tay đặt trên đùi nàng, lại còn đang ngẩn người, tình huống thật là quỷ dị, hơn nữa nữ nhân bị ôm lấy cũng quá cực phẩm luôn, Lý Hâm tự nhận mình và Tả Khinh Hoan lớn lên cũng là thượng phẩm ngàn dặm mới tìm được một, nhưng là nữ nhân kia thật đem mình cùng Tả Khinh Hoan để xuống một bậc, mỹ nữ trên đường vơ một phát được cả xấp dầy, nhưng là xinh đẹp cùng khí chất cũng vô cùng tốt nữ nhân, liền không dễ tìm. Nếu không phải mình thích nữ nhân, lấy thưởng thức ánh mắt đối đãi nữ nhân, bằng không thật phải ghen tỵ một phen. Tần Vãn Thư thấy Lý Hâm, trong lòng đại khái hiểu là chuyện gì xảy ra, nhưng nữ nhân lỗ mãng này, chẳng phải nên buông ra sao, mà không phải ngẩn người vào lúc này, tay của nữ nhân kia để trên đùi mình, nóng rực thực làm cho Tần Vãn Thư không hài lòng. "Tiểu thư, cô có thể hay không..." Tần Vãn Thư nhìn về phía Tả Khinh Hoan hỏi, nhắc nhở ý tứ rất rõ ràng. "Thật xin lỗi, tôi nhận lầm người..." Tả Khinh Hoan lúng túng cười một chút, vội vàng buông ra Tần Vãn Thư. "Không sao." Tần Vãn Thư thản nhiên mỉm cười, sau đó xoay người tiến vào phòng thử đồ đem quần áo đổi lại. "Bồ vừa rồi thấy nàng thì sửng sốt, chẳng lẽ bồ nhìn trúng nàng đây?" Lý Hâm trêu chọc hỏi. "Hình rất đẹp, không nghĩ tới, bản thân nàng so với trong hình xinh đẹp hơn rất nhiều." Tả Khinh Hoan thật lòng nói, ý rằng nữ nhân này mình cho tới bây giờ chưa có tiếp xúc qua. "Bồ biết nàng?" Lý Hâm kinh ngạc hỏi. Lúc này Tần Vãn Thư từ phòng thay đồ đi ra ngoài, Tả Khinh Hoan đối diện Tần Vãn Thư, trái với vừa rồi lúng túng, mỉm cười nhìn Tần Vãn Thư, cũng không trả lời Lý Hâm. Tần Vãn Thư cảm thấy nữ nhân lỗ mãng này trong mắt có thâm ý, chẳng lẽ nàng biết mình, rõ ràng mình không nhận ra nàng, Tần Vãn Thư đáp lại, lễ phép mỉm cười, sau đó từ trong ví lấy ra thẻ tín dụng cho người bán hàng, trong lúc ấy nàng cảm giác rất rõ hai nữ nhân kia còn đang nhìn mình, nhưng là Tần Vãn Thư bình tĩnh như thường chà xong thẻ xoay người rời đi. "Bồ tại sao biết nàng?" Lý Hâm cực hiếu kỳ, Tần Vãn Thư toàn thân thoạt nhìn cùng Tả Khinh Hoan không là một giai tầng, Lý Hâm rất rõ ràng, mình và Tả Khinh Hoan bất kể mặc bao nhiêu đồ hiệu trên người, nhưng bản chất không thay đổi được, Tần Vãn Thư không giống với, vừa nhìn đã biết không giống các nàng, cảm giác tương tự cấp bậc thì khác biệt. "Mình không quen nàng, nhưng là mình biết chồng nàng, nàng là lão bà của kim chủ mình." Tả Khinh Hoan nhìn dần dần đi xa bóng lưng, mỉm cười biến mất nhẹ nhàng nói. Lý Hâm há hốc mồm kinh ngạc, "Bồ không ghen tỵ?" Nhưng Lý Hâm biết khi mình thấy lão công của nữ nhân kia, hận không được giết hắn ngay. Nàng thích Hàn Sĩ Bân, nhưng là nàng thích tiền của Hàn Sĩ Bân hơn, con người Hàn Sĩ Bân cùng tiền của anh ta, các nàng thích, nàng tin tưởng phần lớn nữ nhân cũng sẽ thích Hàn Sĩ Bân, nhưng nàng thích nhất là bản thân mình. Tả Khinh Hoan xem thường cười, "Nếu như mình ghen tỵ, nữ nhân bên cạnh Hàn Sĩ Bân cũng không phải là mình." "Đồ vô tình !" Lý Hâm khinh bỉ nói, nhưng là trong lòng ngăn không được hâm mộ, người vô tình là người thắng, mình đã thua thảm hại rồi, nữ nhân kia có thể nuôi mình như chim hoàng yến, nhưng tuyệt đối sẽ không vì mình vứt bỏ bất cứ thứ gì. Tả Khinh Hoan không trả lời, ở mức độ nào đó, mình quả thật vô tình. "Nữ nhân kia như thế nào cũng là cực phẩm trong cực phẩm, vì sao Hàn Sĩ Bân còn muốn đi ra ngoài ăn dã thực đây?" Lý Hâm khó hiểu hỏi. "Ai mà hiểu được? Theo mình biết, Hàn Sĩ Bân thật sự yêu Tần Vãn Thư nữ nhân kia." Tả Khinh Hoan nhún vai buông tay, mình và Hàn Sĩ Bân ở chung một chỗ ba năm rồi, không biết Tần Vãn Thư có phát giác chút nào không? "Thật yêu nữ nhân kia, còn ra ngoài ăn dã thực, nếu không phải nam nhân đê tiện, chính là nữ nhân..." Lý Hâm nói đến một nửa liền cười bỉ ổi nhìn Tả Khinh Hoan. "Ừ?" Tả Khinh Hoan nhìn Lý Hâm, nói thật nàng cũng khó mà hiểu nổi Hàn Sĩ Bân, Hàn Sĩ Bân yêu Tần Vãn Thư bao nhiêu , mình có lẽ so với Tần Vãn Thư cũng rõ ràng, nhưng là yêu một người lại nuôi tình nhân bên ngoài, tình yêu như vậy Tả Khinh Hoan không dám đoán bừa. "Bồ nói nữ nhân kia có phải tính lãnh cảm hay không?" Lý Hâm cười xấu xa. "Tính lãnh cảm..." Tả Khinh Hoan nhẹ nhàng lặp lại một lần, nghĩ như vậy cũng có khả năng, nhưng là Tần Vãn Thư -thánh nữ trong lòng Hàn Sĩ Bân, Tả Khinh Hoan thật vô cùng không muốn đem Tần Vãn Thư cùng tính lãnh cảm liên hệ. Bất quá nữ nhân kia vóc người hoàn mỹ, gương mặt đẹp , hương vị cũng tốt, tính lãnh cảm thật đáng tiếc, Tả Khinh Hoan đột nhiên phát hiện mình cùng Lý Hâm tư tưởng giống nhau, rất bỉ ổi. Lý Hâm diện mạo là điển hình tình nhân vẻ mặt, gương mặt chính là chiêu cáo thiên hạ, ta là tình nhân, vừa nhìn liền biết không phải là phụ nữ đàng hoàng, khóe mắt yêu mị (lẳng lơ) , dáng người nóng bỏng, quần áo bại lộ, đi ra ngoài có mười người đàn ông có chín người đàn ông muốn nhận nàng làm tình nhân, Lý Hâm ghét nhất một đám dê cụ ánh mắt đói khát nhìn mình. Lý Hâm từ nhỏ đã thích nữ nhân, nhà trẻ thích cô bé ngồi cùng bàn, tiểu học thích nữ trưởng lớp, trung học thích học tỷ, đại học thích nữ lão sư(giáo viên), tốt nghiệp đại học coi như làm người khác tình nhân. Lý Hâm một đường tình sử lận đận, yêu được mau, đi cũng nhanh, không bao giờ vượt qua nửa năm, nhưng là duy chỉ có lần này bất đồng, suốt năm năm rồi, còn an phận làm tình nhân của một nữ nhân, Lý Hâm cảm thấy lần này mới coi là chân chính thua trong tay nữ nhân rồi, sau đó trọn đời thoát thân không được nữa. Tả Khinh Hoan bất đồng, bộ dạng không gần khói lửa nhân gian, tựa hồ là Thần Tiên tỷ tỷ của Đoàn Dự, người không biết cho là nàng là cái gì thánh nữ, tràn đầy ái tâm, nhưng là ai đoán được nhìn như thanh tâm quả dục Tả Khinh Hoan thật ra làm tình nhân, hơn nữa còn là lòng lang dạ sói, vĩnh viễn không quyên tiền, một đồng tiền cũng không quyên..., xem phim, thích nhất xem mẹ chồng ác độc đem tiểu thiếp ức hiếp hành hạ, hoặc là Dung ma ma dùng kim châm Tử Vi, nàng thế nào cũng cảm thấy thoải mái. Hai người cùng ra rạp xem phim giết thời gian, bình thường Lý Hâm thấy vậy khóc bù lu bù loa, sau đó Tả Khinh Hoan cười rất hoan khoái. Ai bảo các nàng làm tình nhân, chẳng qua là thỉnh thoảng bị lâm hạnh, còn lại phần lớn thời gian thì đi dạo phố, chăm sóc sắc đẹp, sửa móng tay, không có hứng thì cùng nhau ra rạp hoặc là xem phim truyền hình. Quá khứ của Tả Khinh Hoan, nàng chưa bao giờ nói, Lý Hâm cũng chưa bao giờ hỏi, nếu như một người không nói về quá khứ của mình, nhất định là bởi có điều khó nói, Lý Hâm hiểu đạo lý này.   Mời các bạn đón đọc Nguyện Giả Thượng Câu của tác giả Minh Dã.