Liên hệ: 0912 699 269  Đăng nhập  Đăng ký

Biểu Muội Nhuyễn Ngọc Kiều Hương

Lúc mười lăm tuổi đánh trận ở biên quan, Mạnh Hành đã có một giấc mơ khi ở bước ngoặt sinh tử, trong mơ có tiểu cô nương ngốc nghếch bôi thuốc cho hắn, cho hắn ăn cơm, khóc cầu xin hắn đừng chết. Vì để cho tiểu cô nương không cứ thế mà khóc đến chết, Mạnh Hành không thể không bò ra từ trong núi thây biển máu, tắm máu quyết chiến, một trận thành danh. Trong giấc mơ mười năm, Mạnh Hành mơ thấy bản thân mình đã ái mộ tiểu cô nương cả một đời, cả ngày lẫn đêm giấu trong lòng mà nhung nhớ, đến khi nàng nở mày nở mặt xuất giá cũng không dám để cho nàng biết một chút gì, đến khi nàng bị nhà chồng hại chết không toàn thây cũng không có cách nào cướp nàng về, chỉ kịp vội vàng chạy về từ biên quan, chặt đầu từng người hại nàng đưa đi gặp Diêm Vương. Nhưng hắn chỉ có thể ở trong mơ nhìn thấy tiểu cô nương lớn lên từng ngày, lại không tra ra được rốt cuộc nàng là ai, mười năm, hắn đành phải xem như đó là một giấc mơ hoang đường vô lý. Mãi đến năm hai mươi lăm tuổi, họ hàng phương xa gửi gắm tiểu biểu muội mà hắn chưa từng gặp đến Biện Kinh. Tiểu cô nương trong mơ đứng trước mặt Mạnh Hành, không sợ người lạ chút nào mà ngọt ngào gọi hắn một tiếng Hành ca ca. * Lưu ý: Nam chính có trí nhớ kiếp trước, nữ chính thì không. Tuổi tác chênh lệch khoảng chín tuổi, 1v1. Hư cấu, không có căn cứ. *** Reviewer: Al_Tuyết Liên Độ dài: 92 Tình trạng: Hoàn edit Lượt xem: 286 Mạnh Hành có một giấc mơ kéo dài suốt 10 năm, giấc mơ bắt đầu vào lần đầu tiên khi hắn bị trọng thương ngất xỉu trên chiến trường vào năm 15 tuổi. Trong mơ, hắn gặp một tiểu cô nương ngốc nghếch bôi thuốc cho hắn, vụng về đút kẹo cho hắn ăn, còn khóc lóc không ngừng cầu xin hắn đừng c hết, thật là ồn ào đến vô cùng, nhưng chính sự ồn ào đó lại tiếp cho hắn ý chí muốn sống, vực dậy quyết tâm bảo vệ Đại Khánh. Suốt 10 năm, Mạnh Hành vẫn thỉnh thoảng mơ thấy tiểu cô nương, nàng lớn dần theo thời gian, trổ mã thành một vị thiếu nữ xinh đẹp yêu kiều. Hắn làm bạn với nàng trong mộng 10 năm, từng chút nhìn nàng trưởng thành, trở thành thê tử kẻ khác rồi hương tiêu ngọc vẫn. Mạnh Hành trong mộng cố kỵ đủ điều, chỉ âm thầm bảo vệ nàng, không dám thổ lộ tiếng yêu, ngay cả một lần cuối cũng không thể gặp được nàng. Mà Mạnh Hành đứng bên ngoài giấc mộng lại thành người đứng xem trầm mặc, chỉ có thể bất lực nhìn tiểu cô nương xuất giá, lại chứng kiến tiểu cô nương c hết đi. Ban đầu, hắn cho rằng tiểu cô nương ở trong mộng có thể sinh động như thế chắc chắn có tồn tại ngoài đời thật, hắn sẽ đi tìm nàng, khi tìm được rồi hắn sẽ nuôi dưỡng nàng ở trong phủ của mình, tuyệt đối không để nàng chịu một chút ấm ức nào, nàng muốn trăng sao hắn đều hái xuống cho nàng. Sau đó thời gian trôi qua, mọi thứ vẫn như tìm kim đáy biển, Mạnh Hành nghĩ, khi tìm được tiểu cô nương rồi, hắn nhất định phải răn dạy nàng một trận trước, để nàng biết được mình đã bỏ ra bao nhiêu thời gian công sức mới không dễ gì mà tìm được nàng rồi mới dỗ dành nàng, cưng chiều nàng. Mãi đến sau này, khi tiểu cô nương trong mơ đã mất, Mạnh Hành có chìm vào giấc ngủ như thế nào đi nữa thì cũng không gặp được khuôn mặt quen thuộc đó, đồ vật vốn nên in dấu trong lòng bàn tay đột nhiên thoáng cái hóa thành tro tàn, mà ngoài đời thật hắn không thể tìm được nàng trong biển người mênh mông… Tất cả những điều đó làm bùng lên nỗi căm hận và phẫn nộ trong tim khiến Mạnh Hành nghiến răng nghiến lợi thề: Nếu như nàng thật sự tồn tại trên thế gian, còn dám xuất hiện trước mặt hắn, hắt tuyệt đối sẽ không cho nàng sắc mặt tốt. Hắn cũng muốn để nàng nếm thử cảm giác bị người ta tra tấn nhung nhớ suốt mười năm. Cứ thế, Mạnh Hành chờ đợi và tìm kiếm trong vô vọng, mãi cho đến khi họ hàng phương xa gửi gắm biểu muội Thịnh Khanh Khanh mà hắn chưa từng gặp mặt đến Biện Kinh tá túc. Lúc này đây, tiểu cô nương vốn chỉ xuất hiện trong mơ lại đứng trước mặt Mạnh Hành, không sợ người lạ chút nào mà ngọt ngào gọi hắn một tiếng Hành ca ca…. … Người ta đồn, Mạnh Hành đi đánh giặc nhiều năm, sát khí rất nặng quấn thân làm cho tâm trí vị đại tướng quân này có bệnh thất thường vô cùng, hỉ nộ bất chợt khiến ai cũng sợ hãi không dám thâm giao. Thịnh Khanh Khanh không sợ hãi lời đồn đó, nàng chỉ có sự nể phục và biết ơn, nể phục vì những gì huynh ấy đã làm cho Đại Khánh, biết ơn vì ngày quê nhà nàng Giang Lăng luân hãm, chính Mạnh Hành đã mạnh mẽ cứu lấy nơi ấy từ dưới gót sắt tàn bạo của quân địch. Lần đầu hai người gặp nhau, đối diện với khuôn mặt âm trầm và đôi mắt đen kịt của Mạnh Hành, thật sự khiến nàng hoang mang tự hỏi nhân sinh không biết mình có vô tình đắc tội người biểu ca này hay không? Nhưng sau đó, Thịnh Khanh Khanh liền cảm nhận được Mạnh Hành là người mạnh miệng mềm lòng. Dù vẫn hay mặt lạnh âm trầm, nhưng huynh ấy chưa bao giờ tổn thương nàng, chỉ có sự quan tâm ấm áp khi nàng cô đơn buồn lòng, là sự bảo vệ vững chãi che chở nàng trước mọi sóng gió bão tố. Thịnh Khanh Khanh không hiểu vì sao Mạnh Hành lại đối xử tốt với mình như vậy, nhưng có lẽ lý do cũng chẳng quan trọng khi nàng cảm nhận được tình cảm nóng bỏng, tràn đầy và sôi sục từ con người “hỉ nộ vô thường” kia. Tình cảm ấy hòa tan trái tim nàng, khiến nàng không ngừng trầm luân, không ngừng mê muội… Mạnh Hành có bệnh, nhưng chỉ cần Thịnh Khanh Khanh ở đó, thì nhất định sẽ chữa trị được. Thịnh Khanh Khanh không còn chốn về, nhưng chỉ cần có Mạnh Hành ở bên, thì ở đâu cũng có thể là nhà. . . . “Biểu muội nhuyễn ngọc kiều hương” là một bộ truyện thuần cổ đại nhẹ nhàng và ngọt sủng. Truyện cũng có thêm chút hương vị gia đấu nhưng không nặng nề, mọi thứ được giải quyết dứt khoát và sảng khoái, vì chủ yếu là Mạnh Hành quá cường đại không ai dám chọc và Thịnh Khanh Khanh thì thừa thông minh, tinh tế để dễ dàng hóa giải mọi hãm hại. Nam chính Mạnh Hành là người có bệnh, do bị giấc mơ về nữ chính tra tấn nhung nhớ suốt 10 năm, nên đôi khi hay bị lên cơn phát cuồng, nhưng mà gặp nữ chính thì xìu ngay, chỉ như một chú cún bự nằm ủy khuất hờn dỗi… “Muội quá chậm.” Mạnh Hành đột nhiên nói: “Có biết ta đã chờ bao lâu không?” “Là lỗi của ta,” Thịnh Khanh Khanh nhẹ giọng đáp, lại xin khoan dung: “Nhưng đây đã là nhanh lắm rồi, Đại tướng quân có thể tha thứ cho ta không?” “Muội nên xuất hiện sớm một chút.” Hắn nói thì thào, luồn năm ngón tay vào trong mái tóc của nàng, đầu ngón tay đẩy một món trang sức lỏng lẻo ra ngoài. Thịnh Khanh Khanh thuận theo dựa trên đầu gối hắn, không ngại phiền phức mà trả lời: “Ta biết, để huynh chờ đợi vô ích lâu như vậy, là ta không tốt.” Giữa ngón tay của Mạnh Hành đều là tóc đen hơi lạnh của nàng, hắn gần như muốn tóm lấy như để hả giận, lúc hơi cuộn đốt ngón tay lại rốt cuộc vẫn không đành lòng mà thả lỏng lực đạo. “Ta đã đợi muội mười năm,” Mạnh Hành mặc kệ lời này của mình có lý hay không: “Nhưng muội đến bây giờ mới xuất hiện.” Thịnh Khanh Khanh mềm mại ừ một tiếng.” Nữ chính Thịnh Khanh Khanh là một cô nương dịu dàng, thông minh, đôi khi cũng rất ranh mãnh, tinh nghịch, nàng rất mạnh mẽ và lạc quan và luôn biết tìm cách thích ứng với hoàn cảnh. Tuyến tình cảm giữa nam nữ chính được xây dựng khá dễ thương, tự nhiên và hợp lý, cũng không kém phần đáng yêu, ngọt ngào. Nói chung âm mưu dương mưu trong này không quá đặc sắc nhưng phần tình cảm thì lại viết khá tốt. Tóm lại, nếu bạn thích thư giãn bằng một bộ thuần cổ trang ngọt sủng, nhẹ nhàng thì ngại gì mà không đọc thử bộ này. ____ “…”: Trích từ bản chuyển ngữ mà reviewer đã đọc: Xoài *Cover chỉ mang tính chất minh họa cho bài viết *** Thịnh Khanh Khanh mơ mơ màng màng mà nằm mơ một giấc mơ. Nàng mơ thấy mình nhẹ bẫng, dường như chỉ cần một cơn gió thổi qua là có thể bay lên không trung, cảm giác này vốn nên khiến người ta khủng hoảng, nàng lại chẳng biết tại sao lại cảm thấy có chút thoải mái dễ chịu. Ở đối diện nàng còn có một bóng người lờ mờ, nhìn không rõ lắm, Thịnh Khanh Khanh đành phải từ hình thể của đối phương mà suy đoán đó là một nam nhân với thân hình cao lớn. Không biết người này có thân phận gì, nhưng chỉ ngồi xếp bằng ở đó, khí thế toàn thân giống như tránh xa người ngàn dặm, khiến cho người ta sợ hãi không dám đến gần. Thịnh Khanh Khanh cũng do dự một hồi, nhưng tư thế ngồi ở đó không nhúc nhích của nam nhân thật sự khiến nàng có chút sợ hãi, nàng không tự chủ được muốn tiến tới nhìn xem người này có phải còn sống hay không, đến gần mới nhận ra hoàn toàn không thấy rõ khuôn mặt người này, tựa như cách một lớp sương mù. Thịnh Khanh Khanh muốn hỏi xem đối phương là ai, vừa mở miệng lại thốt ra một câu: “Sao huynh vẫn ở nơi này?” Nam nhân mắt điếc tai ngơ, hắn thậm chí không động đậy, giống như không nghe thấy tiếng của Thịnh Khanh Khanh. Thịnh Khanh Khanh đã trải qua nơi chiến loạn với xác chết khắp nơi lại càng sốt ruột, nàng đưa tay muốn khẽ đụng vào vai đối phương, lại phát hiện ra đầu ngón tay của mình không đụng phải bất kỳ vật gì cả, ngược lại còn không chút trở ngại xuyên qua bả vai của đối phương. Cho dù hiểu biết sâu rộng, Thịnh Khanh Khanh cũng có chút sợ hết hồn, nhanh chóng thu tay lại để sau lưng. — Chẳng lẽ nàng ở trong giấc mơ đã làm mình ngủ đến chết rồi? Vào lúc Thịnh Khanh Khanh suy nghĩ lung tung thì nam nhân đối diện nàng cuối cùng cũng khẽ nhúc nhích. Tiếp theo, Thịnh Khanh Khanh nghe thấy một tiếng thở dài. Giọng của nam nhân trầm thấp hơi khàn, giọng điệu mang theo chút rung động rất nhỏ, chợt nghe thấy khiến cho lỗ tai người ta trong nháy mắt đều trở nên ngứa ngáy. Thịnh Khanh Khanh theo bản năng mở miệng nói: “Huynh đang chờ ai sao?” Nam nhân không nhìn nàng mà đứng lên. Lúc hắn ngồi đã đủ dọa người rồi, chờ hắn vừa đứng lên, Thịnh Khanh Khanh cảm thấy mình đang tung bay trong không trung cũng không tự chủ được lui về sau — không có ai ngoài hắn, người này so với trong tưởng tượng của nàng thì còn cao hơn. Nếu như hai chân của Thịnh Khanh Khanh đứng đàng hoàng trên mặt đất thì chỉ sợ người này còn cao hơn nàng nửa cái đầu hoặc hơn. Xuyên qua sương mù không biết từ đâu tới, Thịnh Khanh Khanh dường như nhìn thấy đôi mắt của đối phương đang bình tĩnh nhìn chăm chú về hướng của nàng, nhưng cẩn thận nhìn lại thì lại không nhìn rõ được bất cứ thứ gì. “ — Cô nương, cô nương!” Thịnh Khanh Khanh bỗng chốc mở hai mắt ra, hoảng hốt cảm thấy mình vẫn còn rơi vào trong đôi mắt chứa đầy ánh đao bóng kiếm và tiếng chém giết kia, bị ấn bả vai lung lay hai cái mới tỉnh táo lại. Nàng dùng đầu ngón tay đè lên thái dương của mình, không nghĩ tới một giấc ngủ ngắn này chẳng những không lấy lại đủ tinh thần, ngược lại còn khiến mình thêm mệt mỏi: “... Tới rồi sao?” “Tới rồi, cô nương phủ thêm áo ngoài đi.” Đại nha hoàn Thanh Loan thấy Thịnh Khanh Khanh lấy lại tinh thần, nhẹ nhàng thở ra, tay chân cực nhanh khoác áo choàng lên bả vai nàng: “Người nghe xem, bên ngoài chính là âm thanh của thành Biện Kinh, thật là náo nhiệt.” Thịnh Khanh Khanh khép chặt vạt áo trước của áo choàng, nghe vậy thì cười cười: “Đương nhiên là không giống với Giang Lăng.” Thanh Loan tự biết lỡ miệng, nàng ấy nhìn thoáng qua bên ngoài rồi mới thấp giọng nói: “Người Mạnh phủ phái tới đón cô nương đã đến rồi, là một quản gia nên em đã không gọi người quá sớm.” Thịnh Khanh Khanh trầm giọng ừ một tiếng rồi mới xua nam nhân trong mộng ra khỏi đầu, khóe miệng hơi cong lên lộ ra một nụ cười ngọt ngào: “Đi thôi.” Quản gia của Mạnh phủ đang mang theo gã sai vặt bên người dỡ hành lý mà Thịnh Khanh Khanh mang từ Giang Lăng tới từ trên xe, vẻ mặt có chút xem thường. — Những hành lý này là đồ nữ trang, đừng nói là người nhà mẹ đẻ của mẫu thân đi đường xa đến nhờ vả, bất cứ chủ tử nào của Mạnh phủ đi ra ngoài hai ba ngày đều không chỉ mang những thứ này. Có điều cũng khó trách, dù sao cũng là từ Giang Lăng tới… “Cô nương cẩn thận dưới chân.” Giọng nói của Thanh Loạn không xa không gần truyền đến tai quản gia, khiến bà ta thu hồi lại suy nghĩ hỗn loạn mà quay đầu nhìn thoáng qua. Thiếu nữ khom lưng vịn cửa đi ra từ trong xe đang được bọc trong áo choàng đen viền đen, khuôn mặt được làm nổi bật lên trắng nõn như tuyết, mắt ngọc mày ngài, liếc mắt là thấy được vẻ đẹp, nụ cười ngọt ngào ở khóe miệng càng khiến cho người ta nhìn một cái là không nhịn được sinh ra hảo cảm theo. Quản gia Mạnh phủ vừa rồi còn ở trong lòng thầm oán một đoạn thấy thế cũng hơi thấy hổ thẹn: Dù sao cũng là tiểu cô nương tan cửa nát nhà không nơi nương tựa, hơn nữa đã trải qua chiến loạn, gia sản còn có thể còn lại bao nhiêu chứ? Giữ được một cái mạng đã là không tệ rồi. “Bái kiến Thịnh cô nương, ta là quản gia của Mạnh phủ, là lão phu nhân bảo ta tới đón người, người gọi ta là Trương quản gia là được.” Quản gia tiến lên hành lễ: “Hành lý của người đều được dỡ xuống rồi, người xem xem, không biết có bỏ sót chỗ nào không?” “Làm phiền Trương quản gia rồi.” Thịnh Khanh Khanh cười nói: “Trương quản gia làm việc trong thế gia như Mạnh phủ, việc giải quyết trong tay mỗi ngày đều là việc lớn, chỉ mấy thứ này của ta nào còn có thể có sai lầm chứ.” Trong lòng Trương quản gia thấy thỏa đáng, bà nhìn khuôn mặt ngây thơ hồn nhiên của Thịnh Khanh Khanh một cái, nghĩ đến tiểu cô nương này cũng mới vừa tròn mười lăm tuổi là đã lẻ loi một mình tới Biện Kinh tìm thân thích nương tựa, bà không khỏi chỉ điểm một câu: “Đều là lão phu nhân dặn dò, nếu Thịnh cô nương muốn cảm ơn thì sau này đến tạ ơn lão phu nhân là được.” Thịnh Khanh Khanh gật đầu, vẫn cười nhẹ nhàng nói: “Ta biết rồi.” “Thịnh cô nương, mời lên xe ngựa của Mạnh phủ đi.” Trương quản gia làm độc tác tay vươn ra. Thịnh Khanh Khanh lại lần nữa nói lời cảm tạ rồi rời đi, Thanh Loan bên cạnh nàng chậm hơn một bước, nàng ấy tiến lên lặng lẽ nhét một cái túi gấm vào trong tay Trương quản gia, nhỏ giọng nói: “Trương quản gia, thất lễ rồi, trong tay cô nương quả thật không dư dả…” Trương quản gia nhận thưởng đã quen, đương nhiên biết chút trọng lượng trong tay không tính là bao, nhưng bà có chút đồng cảm với Thịnh Khanh Khanh, bèn vẫy vẫy tay với Thanh Loan không nói nhiều thêm điều gì, dặn dò: “Giang Lăng không thể so với Biện Kinh, Mạnh phủ cũng là đại thế gia, ngươi làm nha hoàn thiếp thân, phải hầu hạ cô nương nhà ngươi cẩn thận hơn lúc trước, hiểu chưa?” Thanh Loan liên tục gật đầu, sau khi tạm biệt Trương quản gia thì xoay người đuổi theo Thịnh Khanh Khanh. Trương quản gia thu túi gấm, cũng không nhìn đồ bên trong, bà nhìn qua xe ngựa thở dài. Nữ cô nhi nương nhờ họ hàng, bề ngoài trưởng thành xuất sắc như vậy, cũng đã mười lăm tuổi, ở trong Mạnh phủ lớn như vậy chưa chắc là chuyện tốt. Xe ngựa đi một đường bình ổn, trong lòng Thịnh Khanh Khanh thầm than người phu xe của gia tộc lớn rốt cuộc cũng đáng tin hơn rất nhiều so với người dịch trạm tùy ý tìm, vừa ở trong lòng nhớ lại lần lượt từng người nàng biết ở trong Mạnh phủ một lần. Mạnh phủ là nhà mẹ đẻ của mẫu thân nàng, Thịnh Khanh Khanh đến Biện Kinh tìm Mạnh phủ nương tựa cũng là không có cách nào khác. Thịnh Khanh Khanh nhớ rõ mẫu thân từng nói, trước khi xuất giá thì bà là nữ nhi mà Mạnh lão phu nhân thương yêu nhất; lại có lời nhắc nhở vừa rồi của Trương quản gia, Thịnh Khanh Khanh nghĩ thầm Mạnh lão phu nhân nhiều ít gì vẫn sẽ thiên vị nàng. Còn về những người khác của Mạnh phủ, Thịnh Khanh Khanh chỉ nghe mẫu thân nhắc đến mấy người, phần lớn là nữ quyến, đoán rằng cũng đã sớm gả đi rồi. Những người còn lại chính là hai nhi tử của Mạnh lão phu nhân, các cữu cữu của Thịnh Khanh Khanh. Có điều ngày đầu tiên Thịnh Khanh Khanh đến nhà cũng sẽ không lập tức nhìn thấy nam quyến của Mạnh phủ. Còn có những cô nương có lẽ xấp xỉ tuổi nàng trong Mạnh phủ, Thịnh Khanh Khanh chưa từng nghe mẫu thân nhắc tới, chỉ nghe người ta nghị luận lúc ở gần Biện Kinh, nói nhị cô nương của Mạnh phủ tinh thông lục nghệ, danh chấn Biện Kinh, người cầu hôn gần như đạp đổ cửa Mạnh phủ. Thịnh Khanh Khanh chỉ hy vọng đối phương là người có tính tình dễ chung sống. Đợi đến lúc nàng đã ở trong đầu nhẩm xong một lần tất cả tri thức liên quan đến Mạnh phủ thì xe ngựa cuối cùng cũng dừng lại. Suốt chặng đường Thanh Loan không lên tiếng, lúc sắp đến thì căng thẳng hít một hơi. “Đừng sợ, có ta ở đây mà.” Thịnh Khanh Khanh nói. Thanh Loan giương mắt nhìn về phía khuôn mặt của Thịnh Khanh Khanh, thấy nàng nở nụ cười ngọt ngào mà nhìn mình, trong lòng nàng ấy đột nhiên ổn định bảy tám phần, cũng cười theo: “Em đỡ cô nương xuống xe.” Lúc từ trong xe ra ngoài, Thịnh Khanh Khanh đứng ngay cửa chính của Mạnh phủ, nàng giương mắt nhìn về phía bức hoành phi viết hai chữ “Mạnh phủ”, gọi tên chữ lớn cứng cáp trên đó. Hai chữ đó cũng không ngay ngắn chỉnh tề như ngoài cửa của nhà bình thường, chỉ nhìn nét bút mạnh mẽ thì gần như cũng có thể nhận ra người này rõ ràng nên là một người đã cầm quen đao thương chứ không phải là bút lông sói. Thịnh Khanh Khanh hoảng hốt lại nghĩ tới nam nhân trong mộng, hai chữ này ngược lại rất xứng với khí phách toàn thân của hắn. Ý nghĩ này chợt lóe lên trong đầu Thịnh Khanh Khanh, để nàng một lần nữa đ3 xuống. Ngày đầu tiên mới tới Mạnh phủ là một trận đánh ác liệt, nàng cũng không thể bởi vì những như có như không này mà làm rơi mất dây xích. Trương quản gia đi xuống từ trên ngựa, dẫn Thịnh Khanh Khanh đi vào trong. Thấy Thịnh Khanh Khanh ngẩng đầu nhìn chữ lớn kia, Trương quản gia cười nói: “Đây là do Đại tướng quân viết.” Thịnh Khanh Khanh hiểu rõ: “Vậy chắc chắn chính là Đại tướng quân ở Giang Lăng đánh cho quân Đông Thục thất bại thảm hại?” “Đúng vậy, Thịnh cô nương từng gặp qua ngài ấy cũng không chừng.” Trương quản gia nói. Thịnh Khanh Khanh lắc đầu có chút thất vọng nói: “Giang Lăng lớn như vậy, cũng chưa từng gặp.” “Tính theo bối phận, Đại tướng quân cũng là biểu ca của Thịnh cô nương.” Trương quản gia dừng lại một chút rồi mới lại nhỏ giọng nói: “Đại tướng quân ở trong phủ đệ của mình, bình thường không gặp được, người cũng không cần phải sợ.” “Được.” Thịnh Khanh Khanh cười đáp lời, cũng không hỏi vị chiến thần bảo vệ quốc gia này có gì có thể khiến cho người ta sợ hãi. — Công lao và thành tích đầy người của Mạnh Hành là dùng đầu của quân địch, máu thịt mà tích góp ra, sao có thể bảo người ta không sợ? Không nói khoa trương chút nào, Đại Khánh bây giờ vẫn chưa diệt quốc, thậm chí có thể đứng vững gót chân xây dựng lại, hơn phân nửa đều là công lao của Mạnh Hành. Mạnh phủ có sự huy hoàng như vậy, cũng được xây dựng trên chiến tích của Mạnh Hành. Chính vì vậy, Thịnh Khanh Khanh chuẩn bị sống khiêm tốn ở Mạnh phủ đã sớm hạ quyết tâm: Tuyệt đối sẽ không có chút quan hệ nào với vị biểu ca trên danh nghĩa, chiến thần hộ quốc của Đại Khánh này. Mạnh Hành không ở trong Mạnh phủ, đối với Thịnh Khanh Khanh mà nói là việc không còn gì tốt hơn. Trương quản gia khó hiểu chỉ đề cập một câu rồi không nhắc đến Mạnh Hành nữa, một mạch đưa Thịnh Khanh Khanh đi vào trong, thỉnh thoảng nói với nàng về phương hướng và phép tắc nội bộ của Mạnh phủ, thấy Thịnh Khanh Khanh nghe một cách nghiêm túc, trong lòng bà càng có thêm chút thương hại đối với cô nương đáng thương không nơi nương tựa này. Một đoàn người vừa đi qua khỏi thùy hoa môn đã gặp được một mảng hỗn độn vốn nên sạch sẽ rộng rãi sáng sủa, bồn cây cảnh ngã đầy đất, một đám hạ nhân đang im lặng không lên tiếng mà thu dọn. Trương quản gia lập tức nhíu mày: “Ở đây xảy chuyện gì vậy?” Thịnh Khanh Khanh quét mắt qua một góc hỗn loạn kia, chỉ xem như không nhìn thấy gì cả. Mấy hạ nhân quét rác nhanh chóng hành lễ, một người thấp giọng nói: “Lúc sớm Đại tướng quân tới, ngài ấy…” Tầm mắt của người ở đây nhìn thoáng qua xung quanh, không nói hết lời. Nhưng Trương quản sự rõ ràng là nghe hiểu, bà nhíu mày xua tay: “Đây là Thịnh cô nương từ Giang Lăng tới.” Đợi sau khi mọi người chào hỏi xong, bà mới nói: “Mau thu dọn sạch sẽ.” Thịnh Khanh Khanh không nói chuyện, nàng rũ mắt xuống nhìn mảnh sứ và bùn đất trên mặt đất, lại nghĩ tới hai chữ “Mạnh phủ” mà mình nhìn thấy ngoài cửa, khí phách mãnh liệt hiển thị rõ ràng, thấy chữ như thấy mặt. Nàng không khỏi nghĩ, Mạnh Hành đã cứu toàn bộ thành Giang Lăng thật sự là người tính khí nóng nảy vứt đồ lung tung vậy sao? Mời các bạn mượn đọc sách Biểu Muội Nhuyễn Ngọc Kiều Hương của tác giả Uyên Hào.

Nguồn: dtv-ebook.com

Xem

Lương Đa Giả Vờ Ngủ
Tóm tắt & Review (Đánh Giá) sách Lương Đa Giả Vờ Ngủ của tác giả Tần Tam Kiến: Lương Đa, 28 tuổi, tự mở một phòng khám nhỏ, hàng ngày lướt mạng nhâm nhi trà, bệnh nhân đến thì bận rộn làm việc. Người ngọt ngào tâm lương thiện, trong phòng treo đầy cờ thưởng. Lương Đa gặp ai cũng tươi cười, tất cả mọi người đều thấy con người Lương Đa chắc hẳn rất dễ theo đuổi, mà đâu ai hay rằng nguyên tắc sống của Lương Đa là —— Đừng yêu tôi, không có kết quả đâu. Anh là một người theo chủ nghĩa độc thân tuyệt đối, tận hưởng cuộc sống đơn độc. Ấy thế mà Tưởng Hàn xuất hiện dạy cho anh một đạo lý: Trên đời này không có cái gọi là “tuyệt đối”. Tưởng Hàn, 23 tuổi, tự nhận là mẫu đàn ông tỏa nắng, đến phòng khám đối diện trường học chích một mũi xong chớm yêu, phải lòng anh bác sĩ ngay từ cái nhìn đầu tiên. Để đối phó với anh bác sĩ cứng đầu cứng cổ thì chỉ có cách nhõng nhẽo ỉ ôi. Cậu thấy thật ra Lương Đa thích cậu, chẳng qua là mạnh miệng không thừa nhận thôi. Tưởng Hàn: Em đã hiểu vì sao người ta hay nói sẽ không bao giờ đánh thức được người giả vờ ngủ. Lương Đa: Ngại ghê, tôi không hề giả vờ ngủ, tôi ngủ thật, không tin cậu nghe đi, tôi còn ngáy khò khò đây này! Giới thiệu tóm tắt: Không một ai có thể kháng cự được bé chó săn! Dàn ý: Trên con đường trưởng thành giúp đỡ nhau cùng chín chắn, đôi bên đều trở thành người tốt hơn nữa! *** Tóm tắt: Lương Đa là một bác sĩ 28 tuổi, độc thân và theo chủ nghĩa độc thân. Anh sống một cuộc sống bình yên, êm đềm trong phòng khám nhỏ của mình. Một ngày nọ, Tưởng Hàn, một sinh viên đại học 23 tuổi, đến phòng khám của Lương Đa để chích thuốc. Tưởng Hàn ngay lập tức phải lòng Lương Đa và bắt đầu theo đuổi anh. Lương Đa ban đầu từ chối Tưởng Hàn nhưng dần dần anh bắt đầu rung động trước sự chân thành của Tưởng Hàn. Review: "Lương Đa Giả Vờ Ngủ" là một câu chuyện tình yêu nhẹ nhàng, ngọt ngào. Nhân vật Lương Đa là một bác sĩ ấm áp, tốt bụng. Anh không giỏi thể hiện cảm xúc của mình nhưng anh lại rất yêu thương và quan tâm đến Tưởng Hàn. Tưởng Hàn là một chàng trai trẻ trung, năng động và luôn tràn đầy sức sống. Anh không ngại ngần theo đuổi Lương Đa và giúp anh mở lòng đón nhận tình yêu. Câu chuyện xoay quanh hành trình theo đuổi và chinh phục của Tưởng Hàn. Tưởng Hàn không hề nản lòng trước sự từ chối của Lương Đa. Anh luôn ở bên cạnh Lương Đa, quan tâm và chăm sóc anh. Sự chân thành và kiên trì của Tưởng Hàn cuối cùng cũng đã khiến Lương Đa rung động. Ngoài câu chuyện tình yêu, "Lương Đa Giả Vờ Ngủ" còn là câu chuyện về sự trưởng thành. Lương Đa từ một người theo chủ nghĩa độc thân đã dần mở lòng đón nhận tình yêu. Anh cũng học cách bày tỏ cảm xúc của mình và trân trọng những người thân yêu. Đánh giá chung: "Lương Đa Giả Vờ Ngủ" là một câu chuyện tình yêu nhẹ nhàng, ngọt ngào và đáng yêu. Câu chuyện mang đến cho người đọc những giây phút thư giãn và những suy ngẫm về tình yêu và cuộc sống. Ưu điểm: Câu chuyện nhẹ nhàng, ngọt ngào và đáng yêu. Nhân vật Lương Đa và Tưởng Hàn đều được xây dựng tốt, có tính cách và cá tính riêng biệt. Câu chuyện mang đến những thông điệp ý nghĩa về tình yêu và cuộc sống. Nhược điểm: Một số tình tiết trong câu chuyện hơi cường điệu. Kết luận: "Lương Đa Giả Vờ Ngủ" là một câu chuyện tình yêu đáng đọc. Câu chuyện sẽ mang đến cho bạn những giây phút thư giãn và những suy ngẫm về tình yêu và cuộc sống. *** Sáng nay lúc Lương Đa xem tử vi, bên trên nói rằng: Thích hợp cưới gả, thích hợp trang trí giường, thích hợp kết thiện duyên. Tránh ra ngoài, tránh chuyển nhà, tránh nhận lời mời. Màu sắc may mắn: màu bạc. Hướng đi may mắn: hướng Nam. Vì thế nên trước khi ra ngoài, Lương Đa còn đặc biệt phối thêm cặp kính gọng bạc đã mua từ tám đời, anh cũng quyết định phải nói chuyện với bệnh nhân nhiều hơn nhưng sẽ từ chối tất cả lời mời. Trước đây Lương Đa không phải kiểu người xem tài hạn mỗi ngày. Với tư cách một bác sĩ, theo lý thì Lương Đa nên ngoan ngoãn thờ phụng khoa học mới đúng, nhưng đã là con người thì cũng có this có that, mặc dù là bác sĩ nhưng anh sợ ma, tự nhiên gần đây lại còn bắt đầu quan tâm tới vận may rủi dựa trên cung hoàng đạo, đương nhiên không tới mức mê tín, chẳng qua anh cảm thấy mấy thứ gọi là “siêu hình” này có thể khiến cuộc sống mình vui vẻ và thú vị hơn. Có điều nói tới nói lui, đối với Lương Đa thì dù bói bài tarot hay coi tử vi, xác suất bói chuẩn là cực nhỏ. Anh cũng chẳng mong cuộc đời mình bị người ta “tính toán” , “suy diễn” , chỉ coi cho vui, tìm cái giải trí mà thôi. Lương Đa ra ngoài, lúc xuống lầu còn đứng lại cảm thán về sắc trời mùa thu, người cũng rất có tinh thần. Một năm bốn mùa, anh thích nhất là mùa thu, vào khoảnh khắc mùa thì cả đất trời bỗng chốc như mát mẻ hẳn, không còn nóng bức oi ả như ngày hè nữa. Lương Đa đứng ở cửa lớn biếng nhác duỗi eo, hít thật sâu để bản thân hấp thu tinh hoa của đất trời, hít đủ “dương khí” , thần sắc sẽ trở lên sáng láng hơn. Thời tiết hôm nay thực sự rất tốt, anh quyết định sẽ không lái xe ô tô mà đi tới cổng khu chung cư, quét mã rồi tự đạp xe đến phòng khám. Giảm thiểu lượng cacbon là trách nhiệm của mọi nhà. Tám giờ sáng, bác sĩ Tiểu Lương mặc một chiếc áo khoác ngoài bằng len với quần bò mới mua, lưng đeo chiếc balo mà năm ngoái anh dùng một “số tiền lớn” để hốt về, đạp xe như bay trên con đường vào ngày đầu thu. Một phiến lá nhẹ nhàng rơi xuống giỏ xe, anh nhìn về phía nó huýt sáo, coi như chào buổi sáng tốt lành. Một người sắp ba mươi tuổi lại ăn mặc như sinh viên đại học. Lái xe mất một tiếng, đạp xe chỉ cần bốn mươi phút. Đừng hỏi tại sao lái xe đi làm lại tốn thời gian hơn đạp xe, lỗi tại tắc đường đó. Lương Đa tới phòng khám vào lúc tám giờ bốn mươi phút, trễ mười phút so với giờ mở cửa. Phòng khám là của anh, bác sĩ hay y tá đều là anh. Mặc dù thông báo với bên ngoài giờ mở cửa là tám rưỡi sáng đến tám rưỡi tối, vậy nhưng chẳng ngày nào đúng giờ cả, đến muộn về sớm là chuyện rất bình thường. Mở cửa, vào phòng, thay quần áo. Lương Đa cởi áo khoác len móc lên cây treo đồ trong phòng làm việc, cầm chiếc áo blouse được giặt sạch sẽ, khử khuẩn đàng hoàng lên phẩy mấy cái rồi đứng trước gương mặc vào. Anh nâng gọng kính trên sống mũi, nhìn bản thân trong gương nở nụ cười, hở ra tám cái răng trắng đều rang như bắp. “Đẹp trai ghia.” Lương Đa tự khen bản thân, sau đó xoay người chuẩn bị bắt đầu một ngày làm việc. Phòng khám này được mở bên ngoài khu chung cư khá cũ. Người ở khu này đều là gia đình thuộc tầng lớp tri thức, đa số là người có tuổi, hoặc cháu trai, cháu gái của họ. Mấy chú dì đó thường hay tới chỗ anh để khám vài ba bệnh lặt vặt, lúc không bị bệnh gì cũng thích tới, chủ yếu là để tặng cho bác sĩ Tiểu Lương vừa đẹp trai ngất trời vừa nhiệt tình này vài quả trứng gà, miếng bánh hoặc chút đồ ăn vặt. Tính cách của Lương Đa rất tốt, nhiệt tình với tất cả mọi người lại còn biết ăn nói, nên dỗ cho ai nấy đều vui vẻ. Tốt nghiệp xong anh có làm trong bệnh viện vài năm nhưng về sau cảm thấy không phù hợp, bèn ra ngoài mở một phòng khám của riêng mình. Bây giờ vơ phải một mớ rắc rối, cụ thể là cứ lâu lâu lại có người muốn giới thiệu cho anh cô bạn gái. Bạn gái thì không cần, bởi vì Lương Đa là đồng tính. Nhưng bạn trai cũng không cần lắm, vì Lương Đa là người theo chủ nghĩa độc thân. Anh thích cảm giác tự do, một mình không bị gò bó, cũng chưa từng cảm thấy cô đơn lạnh lẽo. Những lúc có nhu cầu về vấn đề kia, anh còn có một ngăn tủ “dụng cụ” để giúp anh giải quyết, tự chơi một mình thích vãi loằn. Đi ra ngoài phòng nghỉ, bác sĩ Tiểu Lương bắt đầu duỗi thân vận động. Bình thường giờ này không có ai tới, anh sẽ tự nghĩ cách giết thời gian. Trong lúc vận động, Lương Đa tiện thể xem lại bảng tin buổi sáng trên điện thoại. Mặc dù anh chẳng mấy quan tâm đến việc trong nước, ngoài nước đang xảy ra chuyện to nhỏ gì, nhưng mấy thứ này đều là những chủ đề mà các chú dì tới chỗ anh hay nói chuyện, vì vậy anh bắt buộc phải có thông tin để tiếp lời. Lương Cao nhìn về phía cửa phòng khám, hướng này là hướng Nam, hướng may mắn của anh hôm nay. Đang khởi động thì cửa bị đẩy ra thật. Chín giờ sáng, có một anh đẹp trai bước vào. “Ấy? Ai đây ta?” Lương Đa nở nụ cười, “Mới sáng sớm đã đến phòng khám của tao, có gì chỉ bảo thế?” Người đến tên là Quản Tiêu, bạn tốt nhiều năm của Lương Đa. “Tối qua tao ở chỗ anh Trần của mày, nên tiện đường ghé qua thăm mày thôi.” Quản Tiêu đứng ở cửa, không hề có ý bước vào trong. “Buổi tối đi ăn không?” “Gì thế?” Trong lòng Lương Đa dấy lên một hồi chuông cảnh báo: “Sinh hoạt thầm kín của mày với anh Trần không hài hòa nên muốn để tao tư vấn hả?”   Mời các bạn mượn đọc sách Lương Đa Giả Vờ Ngủ của tác giả Tần Tam Kiến.
Ánh Trăng Có Người Tròn Một Nửa
Tóm tắt & Review (Đánh Giá) sách Ánh Trăng Có Người Tròn Một Nửa của tác giả Kiều Diêu: Bạn đang đọc truyện Ánh Trăng Tròn Bằng Một Nửa Người của tác giả Kiều Diêu. Không ai nghĩ đến cô và người nặng 70kg của 2 năm trước là một.  Lúc này, cao lãnh chi hoa của khoa phát thanh Hình Ý Bắc ngồi trên sân thể dục nhìn thấy Khương Tư Tư được mọi người vây quanh, cuối cùng cũng đem cô hợp lại với người hai năm trước đã "bội tình bạc nghĩa" anh. Cao lãnh chi hoa:???? Nếu yêu thích truyện ngôn tình, bạn có thể đọc thêm Trò Chơi Sớm Chiều hay Nuôi Sói Trong Nhà: Chạy Mau! Nam Chính Hắc Hóa Rồi! *** #REVIEW: ÁNH TRĂNG CÓ NGƯƠI TRÒN MỘT NỬA Tác giả: Kiều Diêu Thể loại: Hiện đại Review bởi: Gaulph ---- Truyện này cùng tác giả với truyện thầy trò phía trên, nam nữ chính là bạn học cấp Ba lên đến Đại học. Điểm đặc biệt của truyện là … nữ chính béo. Béo cho nên gặp đủ vấn đề của người béo, bản thân tự ti, bị trêu chọc, bị kỳ thị, giảm cân không được,… Cô béo này có một anh sứ giả hộ hoa chân chính là nam chính. Cũng như tất cả mọi nam chính trên đời, anh này ngoại hình học hành đều là số một, nhưng bị cái là độc miệng. Thật sự thì mình chẳng thích anh nam chính này, vì mình thấy cách anh ta yêu nữ chính không thể khiến nữ chính trở thành một người tốt hơn cô ấy lúc đó. Mình cảm thấy tình yêu của nam chính không được khỏe mạnh, nó có vẻ giống… tình mẫu tử hơn lol. Mình quan niệm người đàn ông mà bạn yêu phải khiến bạn thấy tốt hơn và muốn mình trở nên tốt hơn chứ không phải một ngừoi cứ vùi đầu bạn vào đôi cánh của anh ta để anh ta che chở và để anh ta nói Không khi bạn muốn làm gì đó… Truyện này mình thấy tình tiết rất cũ, chẳng có gì mới.  Một là cô béo này như mọi cô béo khác, đều tự ti và tính cách y chang thế. Hai là trong phòng ký túc xá có một con bạn rất hãm và chính nó đã bơm cho truyện một mớ máu chó =)) Truyện này tác giả vẫn đang viết, mình thấy phần sau nữ chính biến gầy sau khi đi du học hai năm có vẻ tính cách ổn hơn, mạnh mẽ và tự lập hơn rất nhiều so với trước đây nên mình cũng có ý định theo dõi truyện nhưng mong là mấy ngày nữa không quên khuấy mất =)). *** Cơn gió đầu thu vẫn chưa kịp thổi bay cái khô nóng cuối hạ, trận mưa nhỏ mang theo những giọt nước tí tách tranh nhau đáp xuống sân trường Đại học Duẫn Hòa. Đám sinh viên đang xếp hàng chỉnh tề như những khối mạt chược vuông vức liền tản vội dưới tiếng còi chói tai. Người mang dù thì thong dong thả bộ về tòa nhà ký túc xá, người không mang dù thì vội vã kéo thấp vành mũ chạy như bay tìm chỗ trú mưa. Khương Tư Tư và Lâm Tiểu Viên kéo tay nhau, nhắm chuẩn mái hiên ngay cạnh Học viện Truyền thông, xông thẳng qua đấy. Không ít những bước chân mau lẹ khác đã sớm chiếm lĩnh chỗ trú mưa tốt nhất, Khương Tư Tư và Lâm Tiểu Viên chỉ có thể cẩn thận nhón nhón từng chút đứng nép vào một bên bậc thềm. Cho dù là như vậy, vẫn sẽ đụng trúng người khác, họ quay đầu lại nhìn với vẻ mặt vô cùng khó chịu. “Chậc, chen gì mà chen!” Là một người mập mạp, ở một nơi xa lạ thường sẽ nhận được kiểu đối xử như vậy. Khương Tư Tư quen rồi, Lâm Tiểu Viên cũng quen rồi, dù sao vừa mới khai giảng năm học mà hai người đã có thể dính với nhau như sam thế này, nhất định là có cái lý của nó. Trở thành tri kỷ của nhau không nhất thiết là vì cùng chung hứng thú sở thích, mà cũng có thể là vì cùng chung một bước đường lưu lạc. Khi phòng ký túc xá nữ 420 xuất hiện hai cô mập nặng một trăm bốn mươi cân*, bị mọi người đặt cho cái danh phòng ký túc “hạng nặng” , Khương Tư Tư và Lâm Tiểu Viên đã được định sẵn phải là bạn tốt của nhau rồi. *140 cân = 70 kg Mưa mùa thu cứ tầm tã không ngớt, dường như còn chẳng có xu hướng ngừng lại, nhiều người đợi mãi mà phát bực mình, trực tiếp đội mưa chạy về, mái hiên bé tẹo này cuối cùng cũng thoáng hơn được một chút, Khương Tư Tư và Lâm Tiểu Viên không phải khoanh tay bó gối sợ chen chúc người khác nữa, có thể đứng một cách thoải mái rồi. “Không biết đến bao giờ mới tạnh, hay là chúng mình cứ đội mưa về đi.” Lâm Tiểu Viên ngẩng đầu nhìn màn mưa, “Nếu không chắc phải đợi đến khi trời tối mất.” Khương Tư Tư không dám, “Tớ vừa mới khỏi ốm, bây giờ mà dầm mưa về nói không chừng lại phải nhập viện đấy.” Lâm Tiểu Viên gật gù: “Cũng phải.” Nói rồi liền cúi đầu lướt điện thoại. Khương Tư Tư cũng nhấn vào wechat, tìm cửa sổ trò chuyện được đính ở trên đầu. Cuộc trò chuyện dừng lại từ cách đây một tuần, đối phương trả lời một chữ “Ồ” đầy hờ hững. Nhưng tiếc là bây giờ cô còn đang mắc kẹt dưới mái hiên, không thể không cúi đầu hạ mình. [Khương Tư Tư] : Xin chào? Anh đẹp trai có đó không? Học muội bị cơn mưa vây khốn dưới tòa nhà Học viện của cậu rồi, có thể tốt bụng mang giúp học muội một cây dù không? Đại ân đại đức, suốt đời khó quên. Đối phương trả lời rất nhanh, mà khoảnh khắc nhìn thấy câu trả lời ấy, Khương Tư Tư lại chìm trong tuyệt vọng. [Lão đại] : Hello? Chúng ta quen nhau à? Tắt điện thoại, cô cạn lời ngẩng đầu lên nhìn trời. “Đợi tạnh mưa đi, tớ nghĩ nhiều nhất nửa tiếng sau sẽ tạnh, tin tớ, không sai đâu.” Lâm Tiểu Viên: “Được thôi.” Mà chỉ năm phút sau, chậu cây bonsai trước cửa Học viện Truyền thông bị mưa gió quật ngã. Khương Tư Tư: “…….” Lâm Tiểu Viên: “…….” Đúng lúc này, giọng nói xa lạ của một nam sinh vang lên từ sau lưng hai người. “Khương Tư Tư là ai vậy?” Khương Tư Tư quay đầu, thấy một nam sinh cao gầy đeo cặp kính gọng đen, trong tay cầm theo một cây dù, đang nhìn ngó tứ phía. Cô giơ tay vẫy: “Là em!” Nam sinh đeo kính dựa theo âm thanh nhìn về hướng Khương Tư Tư, trong nháy mắt lộ ra biểu cảm thất vọng tràn trề. Nhưng anh ta che đậy rất tốt, chớp mắt hai cái đã có thể khôi phục lại dáng vẻ ban đầu, “Em là Khương Tư Tư à, đây, gửi cho em đấy.” Đặt cây dù vào tay Khương Tư Tư, nam sinh kia vội quay đầu đi mất, giống như không muốn ở lại nói thêm với cô dù chỉ là một chữ. Nhưng có không hỏi thì cô cũng tự biết là ai đưa dù cho mình. Cô lấy điện thoại ra, gửi cho “Lão đại” một meme cảm ơn, đối phương cũng chẳng trả lời. Khương Tư Tư và Lâm Tiểu Viên đi dưới mưa vẫn không tránh khỏi bị ướt. Mặc dù cây dù mà nam sinh kia đưa đã là loại rất to, nhưng cũng không cách nào che chắn hoàn toàn cho hai cô mập được. Lâm Tiểu Viên cởi chiếc mũ tai bèo trên vai xuống, hỏi Khương Tư Tư: “Ai đưa dù cho cậu vậy?”   Mời các bạn mượn đọc sách Ánh Trăng Có Người Tròn Một Nửa của tác giả Kiều Diêu.
Muốn Cùng Em Ngắm Trăng Lúc Bình Minh
Tóm tắt, Review và Đánh giá sách Muốn Cùng Em Ngắm Trăng Lúc Bình Minh của tác giả NSFM: Truyện Muốn Cùng Em Ngắm Trăng Lúc Bình Minh của tác giả NSFM kể về Nguyệt Minh là chủ tịch của công ty, công việc bề bộn, thường xuyên phải đi công tác. Nhưng mà cô không ngờ được thế sự biến đổi khôn lường như vậy, mới tối hôm trước còn gặp chị mình, thế mà giờ đây âm dương cách biệt. Cô không thể tin được những gì bác sĩ thông báo với cô, cô không chút suy nghĩ mà tung một cú đấm vào bác sĩ. Vẫn không nhận được đáp án nào khác ngoài việc chị cô đã chết, cô tức điên Nắm đấm thứ hai vừa tung ra thì cả sảnh cấp cứu chợt ồ lên một tiếng... Mọi người đều bất ngờ, nhưng bất ngờ nhất vẫn là Nguyệt Minh... - Hành hung bác sĩ vì không chấp nhận sự thật? Đây là phong cách của nhà lãnh đạo sao? - Biến, tôi không đánh con gái, khôn hồn thì tránh sang một bên! - Cô như thế này, có khiến chị cô sống lại không? Hay chỉ làm cho cô ấy trên thiên đường lo lắng thêm cho cô? *** Tóm tắt Nguyệt Minh là một nữ tổng giám đốc thành đạt, có vẻ ngoài xinh đẹp, lạnh lùng. Cô có một người chị gái tên là Gia An, hai chị em rất yêu thương nhau. Một ngày nọ, Gia An gặp tai nạn và được đưa vào bệnh viện cấp cứu. Nguyệt Minh vội vàng từ công tác trở về, nhưng khi đến bệnh viện, cô đã được thông báo rằng Gia An đã qua đời. Nguyệt Minh không thể chấp nhận được sự thật này, cô đã đánh bác sĩ. Trong lúc Nguyệt Minh đang hoảng loạn, một người phụ nữ xuất hiện và nói rằng cô ấy là Gia An. Nguyệt Minh không tin vào mắt mình, cô cứ ngỡ là mình đang gặp ảo giác. Nhưng rồi cô nhận ra rằng người phụ nữ này thực sự là chị gái mình. Gia An đã được cứu sống nhờ một phép lạ. Cô đã trải qua một cuộc phẫu thuật thay đổi giới tính, và giờ đây cô là một người phụ nữ. Nguyệt Minh rất vui mừng khi được gặp lại chị gái mình, nhưng cô cũng cảm thấy có chút bối rối. Cô không biết phải đối mặt với Gia An như thế nào, khi mà cô vẫn chưa thể chấp nhận được sự thật rằng chị mình là một người đồng tính. Review Muốn Cùng Em Ngắm Trăng Lúc Bình Minh là một câu chuyện tình yêu đồng tính ngọt ngào và cảm động. Tác giả NSFM đã xây dựng hai nhân vật chính Nguyệt Minh và Gia An một cách rất thành công. Nguyệt Minh là một nữ tổng giám đốc thành đạt, nhưng cô cũng là một người phụ nữ ấm áp và yêu thương chị gái của mình hết mực. Gia An là một người phụ nữ xinh đẹp, mạnh mẽ và luôn yêu thương Nguyệt Minh. Câu chuyện xoay quanh quá trình Nguyệt Minh chấp nhận tình yêu của chị gái mình. Ban đầu, Nguyệt Minh cảm thấy khó chấp nhận sự thật rằng Gia An là một người đồng tính. Nhưng rồi cô dần dần hiểu và yêu thương chị gái của mình hơn. Câu chuyện có nhiều tình tiết cảm động, khiến người đọc phải rơi nước mắt. Đặc biệt là đoạn kết của câu chuyện, khi Nguyệt Minh và Gia An cuối cùng cũng được ở bên nhau. Đánh giá Muốn Cùng Em Ngắm Trăng Lúc Bình Minh là một câu chuyện tình yêu đồng tính đáng đọc. Câu chuyện có nội dung hấp dẫn, nhân vật được xây dựng tốt và có nhiều tình tiết cảm động. Nếu bạn yêu thích thể loại truyện tình yêu đồng tính, thì đây là một câu chuyện mà bạn không nên bỏ qua. Điểm cộng Nội dung hấp dẫn, lôi cuốn Nhân vật được xây dựng tốt Có nhiều tình tiết cảm động Điểm trừ Đôi khi có một số tình tiết hơi phi logic Kết thúc hơi vội vàng Kết luận Muốn Cùng Em Ngắm Trăng Lúc Bình Minh là một câu chuyện tình yêu đồng tính đáng đọc. Câu chuyện có nội dung hấp dẫn, nhân vật được xây dựng tốt và có nhiều tình tiết cảm động. Mời các bạn mượn đọc sách Muốn Cùng Em Ngắm Trăng Lúc Bình Minh của tác giả NSFM.
Xuyên Làm NPC Phản Diện
Tóm tắt, Review và Đánh giá sách Xuyên Làm NPC Phản Diện của tác giả Sercet: Trong truyện Xuyên Làm NPC Phản Diện của tác giả Sercet, chúng ta được đồng hành cùng Ninh Cảnh Thần - một chàng trai hiện đại vô cùng bình thường. Tình cờ, anh xuyên không đến một cuốn thuyết ngôn tình và đây là điểm bắt đầu cho một cuộc phiêu lưu đầy thú vị. Xui xẻo hơn nữa, Ninh Cảnh Thần lại xuyên vào một nhân vật phụ gần như là NPC - một tiểu thái giám chỉ biết hầu hạ trong cung của công chúa nữ chính, và còn là một nhân vật phản diện sẽ chết sớm chỉ sau vài chương. Tuy nhiên, anh ta không muốn chết sớm như vậy và quyết định tìm mọi cách để bám đùi nữ chính. Tuy nhiên, những kẻ cản trở không ngừng đến, phải làm sao để Ninh Cảnh Thần có thể sống sót và trở thành một nhân vật quan trọng trong câu chuyện? Nếu bạn là một fan đam mỹ, hãy đọc thêm Có Thể Uống Một Ly Không hoặc Đào Một Hoàng Đế Làm Vợ để thêm phần thú vị và nhiều cung bậc trong thế giới truyện của bạn. Hãy cùng chúng tôi theo dõi câu chuyện để biết thêm chi tiết thú vị nhé! *** Tóm tắt Ninh Cảnh Thần là một chàng trai hiện đại bình thường, bỗng nhiên xuyên không đến một cuốn thuyết ngôn tình. Anh ta xuyên vào thân xác của một tiểu thái giám trong cung của công chúa nữ chính, và còn là một nhân vật phản diện sẽ chết sớm chỉ sau vài chương. Ninh Cảnh Thần không muốn chết sớm như vậy, vì vậy anh ta quyết định tìm mọi cách để bám đùi nữ chính. Tuy nhiên, những kẻ cản trở không ngừng đến, phải làm sao để Ninh Cảnh Thần có thể sống sót và trở thành một nhân vật quan trọng trong câu chuyện? Review Xuyên Làm NPC Phản Diện là một câu chuyện hài hước và thú vị. Ninh Cảnh Thần là một nhân vật chính rất đáng yêu, anh ta không ngừng tìm cách để sinh tồn trong một thế giới mới. Những tình huống dở khóc dở cười mà anh ta gặp phải khiến người đọc không thể nhịn được cười. Ngoài ra, câu chuyện cũng có những tình tiết cảm động, khi Ninh Cảnh Thần dần dần nảy sinh tình cảm với nữ chính. Sự phát triển của mối quan hệ giữa hai nhân vật chính là một điểm cộng lớn của câu chuyện. Đánh giá Xuyên Làm NPC Phản Diện là một câu chuyện đáng đọc dành cho những ai yêu thích thể loại xuyên không, hài hước và ngôn tình. Câu chuyện có cốt truyện hấp dẫn, nhân vật đáng yêu và những tình tiết hài hước khiến người đọc không thể rời mắt. Điểm cộng: Cốt truyện hấp dẫn, nhiều tình tiết bất ngờ Nhân vật chính đáng yêu, hài hước Tình tiết cảm động Điểm trừ: Một số tình tiết hơi vô lý Kết luận: Xuyên Làm NPC Phản Diện là một câu chuyện đáng đọc dành cho những ai yêu thích thể loại xuyên không, hài hước và ngôn tình. Mời các bạn mượn đọc sách Xuyên Làm NPC Phản Diện của tác giả Sercet.