Liên hệ: 0912 699 269  Đăng nhập  Đăng ký

Biểu Muội Nhuyễn Ngọc Kiều Hương

Lúc mười lăm tuổi đánh trận ở biên quan, Mạnh Hành đã có một giấc mơ khi ở bước ngoặt sinh tử, trong mơ có tiểu cô nương ngốc nghếch bôi thuốc cho hắn, cho hắn ăn cơm, khóc cầu xin hắn đừng chết. Vì để cho tiểu cô nương không cứ thế mà khóc đến chết, Mạnh Hành không thể không bò ra từ trong núi thây biển máu, tắm máu quyết chiến, một trận thành danh. Trong giấc mơ mười năm, Mạnh Hành mơ thấy bản thân mình đã ái mộ tiểu cô nương cả một đời, cả ngày lẫn đêm giấu trong lòng mà nhung nhớ, đến khi nàng nở mày nở mặt xuất giá cũng không dám để cho nàng biết một chút gì, đến khi nàng bị nhà chồng hại chết không toàn thây cũng không có cách nào cướp nàng về, chỉ kịp vội vàng chạy về từ biên quan, chặt đầu từng người hại nàng đưa đi gặp Diêm Vương. Nhưng hắn chỉ có thể ở trong mơ nhìn thấy tiểu cô nương lớn lên từng ngày, lại không tra ra được rốt cuộc nàng là ai, mười năm, hắn đành phải xem như đó là một giấc mơ hoang đường vô lý. Mãi đến năm hai mươi lăm tuổi, họ hàng phương xa gửi gắm tiểu biểu muội mà hắn chưa từng gặp đến Biện Kinh. Tiểu cô nương trong mơ đứng trước mặt Mạnh Hành, không sợ người lạ chút nào mà ngọt ngào gọi hắn một tiếng Hành ca ca. * Lưu ý: Nam chính có trí nhớ kiếp trước, nữ chính thì không. Tuổi tác chênh lệch khoảng chín tuổi, 1v1. Hư cấu, không có căn cứ. *** Reviewer: Al_Tuyết Liên Độ dài: 92 Tình trạng: Hoàn edit Lượt xem: 286 Mạnh Hành có một giấc mơ kéo dài suốt 10 năm, giấc mơ bắt đầu vào lần đầu tiên khi hắn bị trọng thương ngất xỉu trên chiến trường vào năm 15 tuổi. Trong mơ, hắn gặp một tiểu cô nương ngốc nghếch bôi thuốc cho hắn, vụng về đút kẹo cho hắn ăn, còn khóc lóc không ngừng cầu xin hắn đừng c hết, thật là ồn ào đến vô cùng, nhưng chính sự ồn ào đó lại tiếp cho hắn ý chí muốn sống, vực dậy quyết tâm bảo vệ Đại Khánh. Suốt 10 năm, Mạnh Hành vẫn thỉnh thoảng mơ thấy tiểu cô nương, nàng lớn dần theo thời gian, trổ mã thành một vị thiếu nữ xinh đẹp yêu kiều. Hắn làm bạn với nàng trong mộng 10 năm, từng chút nhìn nàng trưởng thành, trở thành thê tử kẻ khác rồi hương tiêu ngọc vẫn. Mạnh Hành trong mộng cố kỵ đủ điều, chỉ âm thầm bảo vệ nàng, không dám thổ lộ tiếng yêu, ngay cả một lần cuối cũng không thể gặp được nàng. Mà Mạnh Hành đứng bên ngoài giấc mộng lại thành người đứng xem trầm mặc, chỉ có thể bất lực nhìn tiểu cô nương xuất giá, lại chứng kiến tiểu cô nương c hết đi. Ban đầu, hắn cho rằng tiểu cô nương ở trong mộng có thể sinh động như thế chắc chắn có tồn tại ngoài đời thật, hắn sẽ đi tìm nàng, khi tìm được rồi hắn sẽ nuôi dưỡng nàng ở trong phủ của mình, tuyệt đối không để nàng chịu một chút ấm ức nào, nàng muốn trăng sao hắn đều hái xuống cho nàng. Sau đó thời gian trôi qua, mọi thứ vẫn như tìm kim đáy biển, Mạnh Hành nghĩ, khi tìm được tiểu cô nương rồi, hắn nhất định phải răn dạy nàng một trận trước, để nàng biết được mình đã bỏ ra bao nhiêu thời gian công sức mới không dễ gì mà tìm được nàng rồi mới dỗ dành nàng, cưng chiều nàng. Mãi đến sau này, khi tiểu cô nương trong mơ đã mất, Mạnh Hành có chìm vào giấc ngủ như thế nào đi nữa thì cũng không gặp được khuôn mặt quen thuộc đó, đồ vật vốn nên in dấu trong lòng bàn tay đột nhiên thoáng cái hóa thành tro tàn, mà ngoài đời thật hắn không thể tìm được nàng trong biển người mênh mông… Tất cả những điều đó làm bùng lên nỗi căm hận và phẫn nộ trong tim khiến Mạnh Hành nghiến răng nghiến lợi thề: Nếu như nàng thật sự tồn tại trên thế gian, còn dám xuất hiện trước mặt hắn, hắt tuyệt đối sẽ không cho nàng sắc mặt tốt. Hắn cũng muốn để nàng nếm thử cảm giác bị người ta tra tấn nhung nhớ suốt mười năm. Cứ thế, Mạnh Hành chờ đợi và tìm kiếm trong vô vọng, mãi cho đến khi họ hàng phương xa gửi gắm biểu muội Thịnh Khanh Khanh mà hắn chưa từng gặp mặt đến Biện Kinh tá túc. Lúc này đây, tiểu cô nương vốn chỉ xuất hiện trong mơ lại đứng trước mặt Mạnh Hành, không sợ người lạ chút nào mà ngọt ngào gọi hắn một tiếng Hành ca ca…. … Người ta đồn, Mạnh Hành đi đánh giặc nhiều năm, sát khí rất nặng quấn thân làm cho tâm trí vị đại tướng quân này có bệnh thất thường vô cùng, hỉ nộ bất chợt khiến ai cũng sợ hãi không dám thâm giao. Thịnh Khanh Khanh không sợ hãi lời đồn đó, nàng chỉ có sự nể phục và biết ơn, nể phục vì những gì huynh ấy đã làm cho Đại Khánh, biết ơn vì ngày quê nhà nàng Giang Lăng luân hãm, chính Mạnh Hành đã mạnh mẽ cứu lấy nơi ấy từ dưới gót sắt tàn bạo của quân địch. Lần đầu hai người gặp nhau, đối diện với khuôn mặt âm trầm và đôi mắt đen kịt của Mạnh Hành, thật sự khiến nàng hoang mang tự hỏi nhân sinh không biết mình có vô tình đắc tội người biểu ca này hay không? Nhưng sau đó, Thịnh Khanh Khanh liền cảm nhận được Mạnh Hành là người mạnh miệng mềm lòng. Dù vẫn hay mặt lạnh âm trầm, nhưng huynh ấy chưa bao giờ tổn thương nàng, chỉ có sự quan tâm ấm áp khi nàng cô đơn buồn lòng, là sự bảo vệ vững chãi che chở nàng trước mọi sóng gió bão tố. Thịnh Khanh Khanh không hiểu vì sao Mạnh Hành lại đối xử tốt với mình như vậy, nhưng có lẽ lý do cũng chẳng quan trọng khi nàng cảm nhận được tình cảm nóng bỏng, tràn đầy và sôi sục từ con người “hỉ nộ vô thường” kia. Tình cảm ấy hòa tan trái tim nàng, khiến nàng không ngừng trầm luân, không ngừng mê muội… Mạnh Hành có bệnh, nhưng chỉ cần Thịnh Khanh Khanh ở đó, thì nhất định sẽ chữa trị được. Thịnh Khanh Khanh không còn chốn về, nhưng chỉ cần có Mạnh Hành ở bên, thì ở đâu cũng có thể là nhà. . . . “Biểu muội nhuyễn ngọc kiều hương” là một bộ truyện thuần cổ đại nhẹ nhàng và ngọt sủng. Truyện cũng có thêm chút hương vị gia đấu nhưng không nặng nề, mọi thứ được giải quyết dứt khoát và sảng khoái, vì chủ yếu là Mạnh Hành quá cường đại không ai dám chọc và Thịnh Khanh Khanh thì thừa thông minh, tinh tế để dễ dàng hóa giải mọi hãm hại. Nam chính Mạnh Hành là người có bệnh, do bị giấc mơ về nữ chính tra tấn nhung nhớ suốt 10 năm, nên đôi khi hay bị lên cơn phát cuồng, nhưng mà gặp nữ chính thì xìu ngay, chỉ như một chú cún bự nằm ủy khuất hờn dỗi… “Muội quá chậm.” Mạnh Hành đột nhiên nói: “Có biết ta đã chờ bao lâu không?” “Là lỗi của ta,” Thịnh Khanh Khanh nhẹ giọng đáp, lại xin khoan dung: “Nhưng đây đã là nhanh lắm rồi, Đại tướng quân có thể tha thứ cho ta không?” “Muội nên xuất hiện sớm một chút.” Hắn nói thì thào, luồn năm ngón tay vào trong mái tóc của nàng, đầu ngón tay đẩy một món trang sức lỏng lẻo ra ngoài. Thịnh Khanh Khanh thuận theo dựa trên đầu gối hắn, không ngại phiền phức mà trả lời: “Ta biết, để huynh chờ đợi vô ích lâu như vậy, là ta không tốt.” Giữa ngón tay của Mạnh Hành đều là tóc đen hơi lạnh của nàng, hắn gần như muốn tóm lấy như để hả giận, lúc hơi cuộn đốt ngón tay lại rốt cuộc vẫn không đành lòng mà thả lỏng lực đạo. “Ta đã đợi muội mười năm,” Mạnh Hành mặc kệ lời này của mình có lý hay không: “Nhưng muội đến bây giờ mới xuất hiện.” Thịnh Khanh Khanh mềm mại ừ một tiếng.” Nữ chính Thịnh Khanh Khanh là một cô nương dịu dàng, thông minh, đôi khi cũng rất ranh mãnh, tinh nghịch, nàng rất mạnh mẽ và lạc quan và luôn biết tìm cách thích ứng với hoàn cảnh. Tuyến tình cảm giữa nam nữ chính được xây dựng khá dễ thương, tự nhiên và hợp lý, cũng không kém phần đáng yêu, ngọt ngào. Nói chung âm mưu dương mưu trong này không quá đặc sắc nhưng phần tình cảm thì lại viết khá tốt. Tóm lại, nếu bạn thích thư giãn bằng một bộ thuần cổ trang ngọt sủng, nhẹ nhàng thì ngại gì mà không đọc thử bộ này. ____ “…”: Trích từ bản chuyển ngữ mà reviewer đã đọc: Xoài *Cover chỉ mang tính chất minh họa cho bài viết *** Thịnh Khanh Khanh mơ mơ màng màng mà nằm mơ một giấc mơ. Nàng mơ thấy mình nhẹ bẫng, dường như chỉ cần một cơn gió thổi qua là có thể bay lên không trung, cảm giác này vốn nên khiến người ta khủng hoảng, nàng lại chẳng biết tại sao lại cảm thấy có chút thoải mái dễ chịu. Ở đối diện nàng còn có một bóng người lờ mờ, nhìn không rõ lắm, Thịnh Khanh Khanh đành phải từ hình thể của đối phương mà suy đoán đó là một nam nhân với thân hình cao lớn. Không biết người này có thân phận gì, nhưng chỉ ngồi xếp bằng ở đó, khí thế toàn thân giống như tránh xa người ngàn dặm, khiến cho người ta sợ hãi không dám đến gần. Thịnh Khanh Khanh cũng do dự một hồi, nhưng tư thế ngồi ở đó không nhúc nhích của nam nhân thật sự khiến nàng có chút sợ hãi, nàng không tự chủ được muốn tiến tới nhìn xem người này có phải còn sống hay không, đến gần mới nhận ra hoàn toàn không thấy rõ khuôn mặt người này, tựa như cách một lớp sương mù. Thịnh Khanh Khanh muốn hỏi xem đối phương là ai, vừa mở miệng lại thốt ra một câu: “Sao huynh vẫn ở nơi này?” Nam nhân mắt điếc tai ngơ, hắn thậm chí không động đậy, giống như không nghe thấy tiếng của Thịnh Khanh Khanh. Thịnh Khanh Khanh đã trải qua nơi chiến loạn với xác chết khắp nơi lại càng sốt ruột, nàng đưa tay muốn khẽ đụng vào vai đối phương, lại phát hiện ra đầu ngón tay của mình không đụng phải bất kỳ vật gì cả, ngược lại còn không chút trở ngại xuyên qua bả vai của đối phương. Cho dù hiểu biết sâu rộng, Thịnh Khanh Khanh cũng có chút sợ hết hồn, nhanh chóng thu tay lại để sau lưng. — Chẳng lẽ nàng ở trong giấc mơ đã làm mình ngủ đến chết rồi? Vào lúc Thịnh Khanh Khanh suy nghĩ lung tung thì nam nhân đối diện nàng cuối cùng cũng khẽ nhúc nhích. Tiếp theo, Thịnh Khanh Khanh nghe thấy một tiếng thở dài. Giọng của nam nhân trầm thấp hơi khàn, giọng điệu mang theo chút rung động rất nhỏ, chợt nghe thấy khiến cho lỗ tai người ta trong nháy mắt đều trở nên ngứa ngáy. Thịnh Khanh Khanh theo bản năng mở miệng nói: “Huynh đang chờ ai sao?” Nam nhân không nhìn nàng mà đứng lên. Lúc hắn ngồi đã đủ dọa người rồi, chờ hắn vừa đứng lên, Thịnh Khanh Khanh cảm thấy mình đang tung bay trong không trung cũng không tự chủ được lui về sau — không có ai ngoài hắn, người này so với trong tưởng tượng của nàng thì còn cao hơn. Nếu như hai chân của Thịnh Khanh Khanh đứng đàng hoàng trên mặt đất thì chỉ sợ người này còn cao hơn nàng nửa cái đầu hoặc hơn. Xuyên qua sương mù không biết từ đâu tới, Thịnh Khanh Khanh dường như nhìn thấy đôi mắt của đối phương đang bình tĩnh nhìn chăm chú về hướng của nàng, nhưng cẩn thận nhìn lại thì lại không nhìn rõ được bất cứ thứ gì. “ — Cô nương, cô nương!” Thịnh Khanh Khanh bỗng chốc mở hai mắt ra, hoảng hốt cảm thấy mình vẫn còn rơi vào trong đôi mắt chứa đầy ánh đao bóng kiếm và tiếng chém giết kia, bị ấn bả vai lung lay hai cái mới tỉnh táo lại. Nàng dùng đầu ngón tay đè lên thái dương của mình, không nghĩ tới một giấc ngủ ngắn này chẳng những không lấy lại đủ tinh thần, ngược lại còn khiến mình thêm mệt mỏi: “... Tới rồi sao?” “Tới rồi, cô nương phủ thêm áo ngoài đi.” Đại nha hoàn Thanh Loan thấy Thịnh Khanh Khanh lấy lại tinh thần, nhẹ nhàng thở ra, tay chân cực nhanh khoác áo choàng lên bả vai nàng: “Người nghe xem, bên ngoài chính là âm thanh của thành Biện Kinh, thật là náo nhiệt.” Thịnh Khanh Khanh khép chặt vạt áo trước của áo choàng, nghe vậy thì cười cười: “Đương nhiên là không giống với Giang Lăng.” Thanh Loan tự biết lỡ miệng, nàng ấy nhìn thoáng qua bên ngoài rồi mới thấp giọng nói: “Người Mạnh phủ phái tới đón cô nương đã đến rồi, là một quản gia nên em đã không gọi người quá sớm.” Thịnh Khanh Khanh trầm giọng ừ một tiếng rồi mới xua nam nhân trong mộng ra khỏi đầu, khóe miệng hơi cong lên lộ ra một nụ cười ngọt ngào: “Đi thôi.” Quản gia của Mạnh phủ đang mang theo gã sai vặt bên người dỡ hành lý mà Thịnh Khanh Khanh mang từ Giang Lăng tới từ trên xe, vẻ mặt có chút xem thường. — Những hành lý này là đồ nữ trang, đừng nói là người nhà mẹ đẻ của mẫu thân đi đường xa đến nhờ vả, bất cứ chủ tử nào của Mạnh phủ đi ra ngoài hai ba ngày đều không chỉ mang những thứ này. Có điều cũng khó trách, dù sao cũng là từ Giang Lăng tới… “Cô nương cẩn thận dưới chân.” Giọng nói của Thanh Loạn không xa không gần truyền đến tai quản gia, khiến bà ta thu hồi lại suy nghĩ hỗn loạn mà quay đầu nhìn thoáng qua. Thiếu nữ khom lưng vịn cửa đi ra từ trong xe đang được bọc trong áo choàng đen viền đen, khuôn mặt được làm nổi bật lên trắng nõn như tuyết, mắt ngọc mày ngài, liếc mắt là thấy được vẻ đẹp, nụ cười ngọt ngào ở khóe miệng càng khiến cho người ta nhìn một cái là không nhịn được sinh ra hảo cảm theo. Quản gia Mạnh phủ vừa rồi còn ở trong lòng thầm oán một đoạn thấy thế cũng hơi thấy hổ thẹn: Dù sao cũng là tiểu cô nương tan cửa nát nhà không nơi nương tựa, hơn nữa đã trải qua chiến loạn, gia sản còn có thể còn lại bao nhiêu chứ? Giữ được một cái mạng đã là không tệ rồi. “Bái kiến Thịnh cô nương, ta là quản gia của Mạnh phủ, là lão phu nhân bảo ta tới đón người, người gọi ta là Trương quản gia là được.” Quản gia tiến lên hành lễ: “Hành lý của người đều được dỡ xuống rồi, người xem xem, không biết có bỏ sót chỗ nào không?” “Làm phiền Trương quản gia rồi.” Thịnh Khanh Khanh cười nói: “Trương quản gia làm việc trong thế gia như Mạnh phủ, việc giải quyết trong tay mỗi ngày đều là việc lớn, chỉ mấy thứ này của ta nào còn có thể có sai lầm chứ.” Trong lòng Trương quản gia thấy thỏa đáng, bà nhìn khuôn mặt ngây thơ hồn nhiên của Thịnh Khanh Khanh một cái, nghĩ đến tiểu cô nương này cũng mới vừa tròn mười lăm tuổi là đã lẻ loi một mình tới Biện Kinh tìm thân thích nương tựa, bà không khỏi chỉ điểm một câu: “Đều là lão phu nhân dặn dò, nếu Thịnh cô nương muốn cảm ơn thì sau này đến tạ ơn lão phu nhân là được.” Thịnh Khanh Khanh gật đầu, vẫn cười nhẹ nhàng nói: “Ta biết rồi.” “Thịnh cô nương, mời lên xe ngựa của Mạnh phủ đi.” Trương quản gia làm độc tác tay vươn ra. Thịnh Khanh Khanh lại lần nữa nói lời cảm tạ rồi rời đi, Thanh Loan bên cạnh nàng chậm hơn một bước, nàng ấy tiến lên lặng lẽ nhét một cái túi gấm vào trong tay Trương quản gia, nhỏ giọng nói: “Trương quản gia, thất lễ rồi, trong tay cô nương quả thật không dư dả…” Trương quản gia nhận thưởng đã quen, đương nhiên biết chút trọng lượng trong tay không tính là bao, nhưng bà có chút đồng cảm với Thịnh Khanh Khanh, bèn vẫy vẫy tay với Thanh Loan không nói nhiều thêm điều gì, dặn dò: “Giang Lăng không thể so với Biện Kinh, Mạnh phủ cũng là đại thế gia, ngươi làm nha hoàn thiếp thân, phải hầu hạ cô nương nhà ngươi cẩn thận hơn lúc trước, hiểu chưa?” Thanh Loan liên tục gật đầu, sau khi tạm biệt Trương quản gia thì xoay người đuổi theo Thịnh Khanh Khanh. Trương quản gia thu túi gấm, cũng không nhìn đồ bên trong, bà nhìn qua xe ngựa thở dài. Nữ cô nhi nương nhờ họ hàng, bề ngoài trưởng thành xuất sắc như vậy, cũng đã mười lăm tuổi, ở trong Mạnh phủ lớn như vậy chưa chắc là chuyện tốt. Xe ngựa đi một đường bình ổn, trong lòng Thịnh Khanh Khanh thầm than người phu xe của gia tộc lớn rốt cuộc cũng đáng tin hơn rất nhiều so với người dịch trạm tùy ý tìm, vừa ở trong lòng nhớ lại lần lượt từng người nàng biết ở trong Mạnh phủ một lần. Mạnh phủ là nhà mẹ đẻ của mẫu thân nàng, Thịnh Khanh Khanh đến Biện Kinh tìm Mạnh phủ nương tựa cũng là không có cách nào khác. Thịnh Khanh Khanh nhớ rõ mẫu thân từng nói, trước khi xuất giá thì bà là nữ nhi mà Mạnh lão phu nhân thương yêu nhất; lại có lời nhắc nhở vừa rồi của Trương quản gia, Thịnh Khanh Khanh nghĩ thầm Mạnh lão phu nhân nhiều ít gì vẫn sẽ thiên vị nàng. Còn về những người khác của Mạnh phủ, Thịnh Khanh Khanh chỉ nghe mẫu thân nhắc đến mấy người, phần lớn là nữ quyến, đoán rằng cũng đã sớm gả đi rồi. Những người còn lại chính là hai nhi tử của Mạnh lão phu nhân, các cữu cữu của Thịnh Khanh Khanh. Có điều ngày đầu tiên Thịnh Khanh Khanh đến nhà cũng sẽ không lập tức nhìn thấy nam quyến của Mạnh phủ. Còn có những cô nương có lẽ xấp xỉ tuổi nàng trong Mạnh phủ, Thịnh Khanh Khanh chưa từng nghe mẫu thân nhắc tới, chỉ nghe người ta nghị luận lúc ở gần Biện Kinh, nói nhị cô nương của Mạnh phủ tinh thông lục nghệ, danh chấn Biện Kinh, người cầu hôn gần như đạp đổ cửa Mạnh phủ. Thịnh Khanh Khanh chỉ hy vọng đối phương là người có tính tình dễ chung sống. Đợi đến lúc nàng đã ở trong đầu nhẩm xong một lần tất cả tri thức liên quan đến Mạnh phủ thì xe ngựa cuối cùng cũng dừng lại. Suốt chặng đường Thanh Loan không lên tiếng, lúc sắp đến thì căng thẳng hít một hơi. “Đừng sợ, có ta ở đây mà.” Thịnh Khanh Khanh nói. Thanh Loan giương mắt nhìn về phía khuôn mặt của Thịnh Khanh Khanh, thấy nàng nở nụ cười ngọt ngào mà nhìn mình, trong lòng nàng ấy đột nhiên ổn định bảy tám phần, cũng cười theo: “Em đỡ cô nương xuống xe.” Lúc từ trong xe ra ngoài, Thịnh Khanh Khanh đứng ngay cửa chính của Mạnh phủ, nàng giương mắt nhìn về phía bức hoành phi viết hai chữ “Mạnh phủ”, gọi tên chữ lớn cứng cáp trên đó. Hai chữ đó cũng không ngay ngắn chỉnh tề như ngoài cửa của nhà bình thường, chỉ nhìn nét bút mạnh mẽ thì gần như cũng có thể nhận ra người này rõ ràng nên là một người đã cầm quen đao thương chứ không phải là bút lông sói. Thịnh Khanh Khanh hoảng hốt lại nghĩ tới nam nhân trong mộng, hai chữ này ngược lại rất xứng với khí phách toàn thân của hắn. Ý nghĩ này chợt lóe lên trong đầu Thịnh Khanh Khanh, để nàng một lần nữa đ3 xuống. Ngày đầu tiên mới tới Mạnh phủ là một trận đánh ác liệt, nàng cũng không thể bởi vì những như có như không này mà làm rơi mất dây xích. Trương quản gia đi xuống từ trên ngựa, dẫn Thịnh Khanh Khanh đi vào trong. Thấy Thịnh Khanh Khanh ngẩng đầu nhìn chữ lớn kia, Trương quản gia cười nói: “Đây là do Đại tướng quân viết.” Thịnh Khanh Khanh hiểu rõ: “Vậy chắc chắn chính là Đại tướng quân ở Giang Lăng đánh cho quân Đông Thục thất bại thảm hại?” “Đúng vậy, Thịnh cô nương từng gặp qua ngài ấy cũng không chừng.” Trương quản gia nói. Thịnh Khanh Khanh lắc đầu có chút thất vọng nói: “Giang Lăng lớn như vậy, cũng chưa từng gặp.” “Tính theo bối phận, Đại tướng quân cũng là biểu ca của Thịnh cô nương.” Trương quản gia dừng lại một chút rồi mới lại nhỏ giọng nói: “Đại tướng quân ở trong phủ đệ của mình, bình thường không gặp được, người cũng không cần phải sợ.” “Được.” Thịnh Khanh Khanh cười đáp lời, cũng không hỏi vị chiến thần bảo vệ quốc gia này có gì có thể khiến cho người ta sợ hãi. — Công lao và thành tích đầy người của Mạnh Hành là dùng đầu của quân địch, máu thịt mà tích góp ra, sao có thể bảo người ta không sợ? Không nói khoa trương chút nào, Đại Khánh bây giờ vẫn chưa diệt quốc, thậm chí có thể đứng vững gót chân xây dựng lại, hơn phân nửa đều là công lao của Mạnh Hành. Mạnh phủ có sự huy hoàng như vậy, cũng được xây dựng trên chiến tích của Mạnh Hành. Chính vì vậy, Thịnh Khanh Khanh chuẩn bị sống khiêm tốn ở Mạnh phủ đã sớm hạ quyết tâm: Tuyệt đối sẽ không có chút quan hệ nào với vị biểu ca trên danh nghĩa, chiến thần hộ quốc của Đại Khánh này. Mạnh Hành không ở trong Mạnh phủ, đối với Thịnh Khanh Khanh mà nói là việc không còn gì tốt hơn. Trương quản gia khó hiểu chỉ đề cập một câu rồi không nhắc đến Mạnh Hành nữa, một mạch đưa Thịnh Khanh Khanh đi vào trong, thỉnh thoảng nói với nàng về phương hướng và phép tắc nội bộ của Mạnh phủ, thấy Thịnh Khanh Khanh nghe một cách nghiêm túc, trong lòng bà càng có thêm chút thương hại đối với cô nương đáng thương không nơi nương tựa này. Một đoàn người vừa đi qua khỏi thùy hoa môn đã gặp được một mảng hỗn độn vốn nên sạch sẽ rộng rãi sáng sủa, bồn cây cảnh ngã đầy đất, một đám hạ nhân đang im lặng không lên tiếng mà thu dọn. Trương quản gia lập tức nhíu mày: “Ở đây xảy chuyện gì vậy?” Thịnh Khanh Khanh quét mắt qua một góc hỗn loạn kia, chỉ xem như không nhìn thấy gì cả. Mấy hạ nhân quét rác nhanh chóng hành lễ, một người thấp giọng nói: “Lúc sớm Đại tướng quân tới, ngài ấy…” Tầm mắt của người ở đây nhìn thoáng qua xung quanh, không nói hết lời. Nhưng Trương quản sự rõ ràng là nghe hiểu, bà nhíu mày xua tay: “Đây là Thịnh cô nương từ Giang Lăng tới.” Đợi sau khi mọi người chào hỏi xong, bà mới nói: “Mau thu dọn sạch sẽ.” Thịnh Khanh Khanh không nói chuyện, nàng rũ mắt xuống nhìn mảnh sứ và bùn đất trên mặt đất, lại nghĩ tới hai chữ “Mạnh phủ” mà mình nhìn thấy ngoài cửa, khí phách mãnh liệt hiển thị rõ ràng, thấy chữ như thấy mặt. Nàng không khỏi nghĩ, Mạnh Hành đã cứu toàn bộ thành Giang Lăng thật sự là người tính khí nóng nảy vứt đồ lung tung vậy sao? Mời các bạn mượn đọc sách Biểu Muội Nhuyễn Ngọc Kiều Hương của tác giả Uyên Hào.

Nguồn: dtv-ebook.com

Xem

Hoang Đường - Phong Tử Tam Tam
"Hoang đường" là một câu chuyện khá ngược tâm, có độ dài vừa phải. Truyện diễn biến không quá nhanh nhưng có nhiều cao trào rất thích hợp cho team thích ngược nè. Nếu đây là thể loại bạn yêu thích thì đừng ngại ngần mà nhảy hố thôi nào!  Tôi đã từng nghe ở đâu đó rằng, nếu một cô gái mặt dày vứt bỏ cả tự tôn để theo đuổi một người con trai thì có hai khả năng xảy ra. Một là cô ấy chẳng hề yêu thích người kia mấy, hai là cô ấy yêu người kia rất nhiều. Bởi vì không yêu nên chẳng cần lo mất giá trong mắt đối phương, nhưng cũng có thể bởi vì yêu mà ngay cả tự tôn cũng chẳng cần. Đối với Đàm Dĩnh, thì là trường hợp thứ hai. Đàm Dĩnh và Thẩm Lương Thần có thể xem là thanh mai trúc mã. Cô từ bé đã thích đi theo anh rồi quấn lấy anh chẳng rời. Cho dù từ trước đến giờ anh đều không để cô vào mắt, anh đối với cô luôn tỏ thái độ không nóng không lạnh, không xa nhưng cũng chẳng gần. Nhưng mà Đàm Dĩnh vẫn cứ ngốc nghếch thích anh như thế, cô cứ khờ dại trao hết tình cảm của mình bao nhiêu năm dù không nhận được hồi đáp. Đến khi trưởng thành, Thẩm Lương Thần sang Mỹ du học. Đàm Dĩnh không thể đi theo, nhưng cô vẫn luôn nhớ đến anh. Có một lần Đàm Dĩnh bất chấp khoảng cách rất xa mà đến Mỹ thăm Lương Thần, nhưng rồi cô nhận được tin anh đã có bạn gái. Tình cảm bao nhiêu năm của cô giống như đã đổ sông đổ biển, đến nước này thì Đàm Dĩnh chỉ có thể buông tay và chúc phúc cho anh mà thôi. Ngày Thẩm Lương Thần chia tay bạn gái, đêm đó căn nhà anh ở đột nhiên bị cháy. Trận hỏa hoạn suýt nữa làm Lương Thần mất mạng, nhưng may mắn đã có Đàm Dĩnh liều mình cứu sống anh. Nhưng ba mẹ Đàm Dĩnh lại chôn mình trong đám tàn tro ấy. Kể từ khi ấy, Lương Thần đối xử với Đàm Dĩnh ân cần hơn nhiều, luôn ở bên cạnh chăm sóc cô. Nhưng mà Đàm Dĩnh vẫn không thể nắm bắt được hoàn toàn cảm xúc của Lương Thần, vì thái độ của anh rất thất thường. Cô không phân biệt được, rốt cục anh đối xử tốt với cô hơn, là do yêu thích cô, hay chỉ đơn thuần là cảm kích ơn cứu mạng mà thôi? Hơn nữa, cha của Đàm Dĩnh chính là người đốt cháy căn nhà kia làm cho Lương Thần suýt mất mạng, anh vẫn còn đối xử tốt với cô là vì sao? Mời các bạn đón đọc Hoang Đường của tác giả Phong Tử Tam Tam.
Anh Là Định Mệnh Của Đời Em - Đinh Mặc
Có khi nào giữa dòng đời tấp nập, ta vô tình thấy nhau rồi nhận ra rằng đối phương chính là định mệnh của đời mình? Cô gái trong câu chuyện của chúng ta đã tìm thấy được định mệnh của đời mình, thế nhưng cô phải trải qua rất nhiều chuyện bi hài, vượt qua sự sắp xếp hôn nhân của mẹ và người bạn thân của cô. Cô có thể lấy lý do công việc để thoái thác việc "xem mắt ép buộc" này, nhưng làm rồi thì cũng phải có lúc nghỉ chứ? Mùng một tháng năm cả thế giới được nghỉ đó, cô không trì hoãn được nữa. *** Anh không kìm chế được nở nụ cười, nâng mặt tôi lên, sâu sắc nói: "Nhưng cô gái hoạt bát như vậy lại tràn ngập chính nghĩa, dũng cảm mà đáng yêu... Mỗi lần bọn anh họp với em, em luôn nghiêm túc, mím môi, muốn cười lại cố nén không dám cười, còn cẩn thận viết bút ký nữa chứ..." "Ai nha! Không được nói!" Tôi hắng giọng, không ngờ anh luôn luôn lạnh lùng lại có thể nói ra những lời xúc động như thế. Tôi hơi đỏ mặt... Nhớ tới đến lần đầu tiên gặp anh, tôi còn đánh lén cảnh sát! ... Mời các bạn đón đọc Anh Là Định Mệnh Của Đời Em của tác giả Đinh Mặc.
Ai Là Ai Của Ai - Tiên Chanh
Ai là ai của ai, là câu chuyện tình yêu của những người trẻ trong thế giới hiện đại do Tiên Chanh tạo nên. Một thế giới có gần 8 tỉ người, một thành phố tấp nập, hối hả, một cuộc sống có rất nhiều người gặp bạn, cũng có rất nhiều người đi qua bạn, khiến bạn rất mơ hồ, đâu mới là mảnh ghép của mình. Ai là ai, của ai? Bạn có chắc chắn người yêu hiện tại của mình sẽ là người đi cùng mình đến suốt cuộc đời? Bạn có chắc một người qua đường xa lạ hôm nay, sẽ không phải là một nửa của mình ngày mai? Viên Hỷ, là một cô gái mơ hồ như thế. Xinh đẹp, hiếu thảo, cô mang trong mình nỗi day dứt, với mối tình đã tan vỡ cách đây 4 năm. Tan Có lẽ cũng không hẳn là tan vỡ, chỉ là người cô yêu đã đi tới một nơi rất xa, nơi cô không thể theo cùng. Nhưng Viên Hỷ vẫn luôn chờ, chờ ngày anh quay về, cũng ôm ấp thứ tình cảm, mà sau 4 năm, không biết vẫn còn là tình yêu, hay đã biến chất, trở thành một hồi ức đẹp nhưng vô vọng? Cuộc đời Viên Hỷ thay đổi, khi cô gặp Bộ Hoài Vũ. Anh đẹp trai, xuất sắc, giàu có, anh trách nhiệm, trầm ổn, đáng tin, anh cũng đã từng có người yêu, một cô gái giỏi giang, tự lập, kiên cường, gia cảnh khó khăn, giống như…Viên Hỷ. Hai người đến với nhau rất tự nhiên, trên mức tình bạn, nhưng còn rất xa mới là tình yêu. Anh đưa cô đi làm hàng ngày, đón cô tan sở, cô thỉnh thoảng nấu canh cho anh, món canh tốt cho bệnh dạ dày. Họ luôn trầm lặng ở bên nhau như thế, im lặng nhưng rất hòa hợp. Nhưng trong suy nghĩ của cả hai người, họ không phải là “ai của ai”, nhưng nếu không thể tìm thấy người phụ hợp hơn, có lẽ qua một thời gian nữa, họ cũng sẽ kết hôn, an an ổn ổn sống qua ngày. Mọi thứ tưởng chừng như suôn sẻ, cho đến khi Hà Thích_người yêu cũ của Viên Hỷ quay về. Bộ Hoài Vũ tự động rút lui, vì anh nghĩ, mình sẽ không cho cô được thứ tình cảm toàn tâm toàn ý như thời còn trẻ, còn cô, cũng ngại ngùng gặp lại anh, trốn tránh vì điều gì, chính cô cũng không rõ. Viên Hỷ lâng lâng trong thứ cảm xúc vui vẻ, không nỡ buông tha hồi ức đẹp đẽ của những năm tháng sinh viên, cũng không nỡ quên đi tình cảm đầu đời của mình, nhưng ở đâu đó trong tim, tình cảm không rõ với Bộ Hoài Vũ, cô cũng không bỏ xuống được, chỉ là tự lừa mình dối người, tránh gặp anh mà thôi. Từ đây, truyện dần dần mở ra bí ẩn về hoàn cảnh của Viên Hỷ. Một gia đình nghèo ở thôn quê. Một người cha là cô nhi, luôn nghe lời vợ hết mực. Một bà mẹ thời trẻ vô cùng xinh đẹp, tính tình đanh đá, chua ngoa. Một người anh trai trí tuệ lại chỉ như một đứa trẻ. Tất cả gánh nặng, đổ lên hai vai Viên Hỷ. Bốn năm trước, vì mẹ dọa tự tử, sợ cô bỏ rơi anh trai, cô phải nuốt nước mắt chia tay với mối tình đầu, không thể theo anh sang Mỹ. Bốn năm sau, cũng chính vì mẹ, vì anh trai, mở ra mâu thuẫn không thể xóa bỏ giữa cô và anh. Mẹ cô quá đáng tới mức tận cùng. Nhiều khi, cô cũng không biết bà có phải là mẹ của cô không. Bà lại còn đòi cưới vợ cho anh trai, dẫn cô vợ hờ cùng anh trai lên căn nhà thuê của cô, bắt cô đi mua sắm cho cô gái nọ. Bà lấy chiếc nhẫn kim cương Hà Thích tặng cô đưa cho cô vợ hờ. Bà trách móc cô không thương anh trai, trách cô chưa đủ cô gắng, bà dồn mọi gánh nặng, mọi nỗi bực tức lên đầu cô. Vì bà là mẹ cô, cô vẫn luôn nhẫn nhịn. Và vì Hà Thích, nghĩ tới tương lai giữa cô và anh, cô cố gắng. Ước mong về một tương lai tươi sáng cùng với Hà Thích, là thứ động lực duy nhất giúp cô trụ vững lúc này. Nhưng đôi khi số phận lại đem đến quá nhiều tai ương. Anh trai bị đau ruột thừa, đưa vào viện cấp cứu. Mẹ cô chỉ biết khóc và trách mắng. Cô vợ hờ nằng nặc đòi về. Thiếu tiền, tinh thần căng thẳng, Viên Hỷ như gục ngã, còn Hà Thích, anh trốn tránh, cũng quá vô tâm. Anh là công tử nhà giàu, anh chưa từng trải qua khó khăn, anh chỉ biết mình yêu Viên Hỷ, một tình yêu có lẽ chưa đủ tinh tế, cũng chưa đủ bao dung và chở che. Đau đớn hơn, Viên Hỷ lại phải tận mắt chứng kiến một màn Hà Thích ôm một cô gái chân đang bó bột trong bệnh viện, cô như chết sững. Ella, cô tiểu thư con nhà danh giá, thanh mãi trúc mã với Hà Thích, từ Mỹ đuổi theo anh tới tận đây. Họ cũng đã từng có một thời gian, thậm chí Hà Thích đã phát sinh quan hệ với cô ta, nhưng cuối cùng lại quyết định chia tay. Ella không phục, tự tôn trong cô không cho phép cô từ bỏ, tình yêu của cô với anh càng khiến cô quyết tâm theo đuổi. Vì cớ gì, cô lại thua? Cô ta không tin. Ella đủ mặt dày,đủ vô sỉ, Hà Thích cũng đủ mập mờ, đủ thiếu quyết đoán. Khi Viên Hỷ đang chơi vơi giữa rất nhiều khó khăn, rất nhiều mệt nhọc, cái Hà Thích cho cô, chỉ là lời tỏ tình sáo rỗng. Anh yêu cô thật, nhưng không cho cô đủ quan tâm, anh không cho được cô cái cảm giác an toàn khi có một bờ vai để dựa, anh không đủ sức chống đỡ bầu trời của cô. Cái anh cho cô, là nỗi lo lắng vô cớ với Ella, là một lần đưa cô ra biển, có nến, có hoa nhưng không có áo ấm, giữa tiết trời đông rét mướt, là hồi ức đẹp đẽ 4 năm trước, đẹp mà không thực. Hà Thích vẫn cố chấp, Viên Hỷ cũng cố chấp, họ cố gắng để vượt qua chặng đường đã mệt mỏi đến cùng cực này, để kết thúc với bản kết quả xét nghiệm được làm giả của Ella, con của Viên Hỷ, khi sinh ra, rất có khả năng cũng sẽ gặp vấn đề về trí não. Viên Hỷ sụp đổ. Cô chọn buông tay. Cũng chọn cách làm Hà Thích dễ dàng chết tâm nhất, cô nói cô yêu Bộ Hoài Vũ. Hà Thích nói đúng, cô và anh, không phải do Ella, không phải do hoàn cảnh gia đình cô, không phải sự ngăn cản của gia đình anh, mà tan vỡ. Nguyên nhân chỉ đơn giản là họ không còn đủ yêu, không còn đủ tin tưởng, để đến với nhau, hay cùng đi qua khó khăn. Hà Thích bỏ về Mỹ. Khi Viên Hỷ khóc tới tê tâm liệt phế ở trong phòng, khi cô bất lực, run rẩy tới nỗi muốn hút thuốc lá để bình tĩnh lại, khi cô tuyệt vọng nhất, đau thương nhất, là Bộ Hoài Vũ ở bên cô. Là anh không ngại anh trai cô có vấn đề, nghiêm túc dẫn anh trai cô đi chơi. Là anh hiểu ý rời đi cô khi Hà Thích quay về. Là anh luôn đứng sau cô khi cô cần. Là anh chống đỡ cả bầu trời của cô khi cha cô mất. Là anh đưa bờ vai cho cô dựa vào, là anh cho cô mượn áo lau nước mắt, Bộ Hoài Vũ chưa từng nói yêu cô, nhưng lại làm cho cô nhiều hơn điều một người yêu có thể làm. Viên Hỷ từ có cảm tình, ngại ngùng, đến trốn tránh, cảm kích, rồi yêu anh lúc nào không hay. Từ người xa lạ, đến dần thân quen, từ bình lặng, đến cuồng nhiệt, hòa hợp, họ đi cùng nhau trên chặng đường Ai là ai của ai, để cùng nhau đi đến bến đỗ hạnh phúc. Nhưng câu chuyện, lại chưa dừng ở đó. Viên Hỷ, có lẽ là một trong những cô gái bất hạnh nhất mà tôi gặp. Hóa ra, mẹ của cô, thời trẻ lỡ yêu một thầy giáo đã có vợ, rồi mang thai. Cơn lũ quét qua, vợ chồng người đàn ông đó mất, để lại một đứa bé bị thiểu năng, chính là anh trai cô. Đủ nực cười, cũng đủ đau xót. Hóa ra, cô hy sinh mối tình đầu vì một người không liên quan, cô nai lưng kiếm tiền nuôi một người xa lạ, cha cô vì đi khuân vác kiếm tiền cho “anh trai cô” mà trượt chân ngã chết, cô và cha, là công cụ để bà mẹ thánh nhân của cô đền bù tội lỗi của mình. Chưa đủ, còn chưa đủ, cô thế nhưng lại có một người chị, là kết tinh tình yêu của mẹ cô và người đàn ông kia, bị cho đi lúc còn bé. Mẹ cô day dứt với chị cô, vì bà không thể nuôi nấng, còn chưa từng cho chị cô uống dòng sữa ngọt lành từ mẹ ruột. Chị ta “khổ sở” vô cùng. Cha mẹ nuôi là gia đình quyền quý, thương yêu như con ruột, được ăn sung mặc sướng từ bé, là tiểu thư chính hiệu, nực cười hơn, chị cô, lại là Ella. Ella sau khi về Mỹ kết hôn với Hà Thích, rồi phát hiện bị suy thận, mẹ cô, muốn cô, một cô gái mới kết hôn, đang có thai 5 tháng, nạo thai, hiến thận cho chị cô. Trên đời, còn thứ gì nực cười hơn thế này không? Dùng một câu của Bộ Hoài Vũ: “Một người mẹ như thế, không có cũng chẳng sao”. Là Bộ Hoài Vũ, nắm tay cô đi đến phòng bệnh của Ella, nói ra hết những nỗi uất ức trong lòng: “Không thể? Khi bà yêu một người đàn ông đã có vợ, sao bà chưa từng nghĩ bà không thể? Khi bà vì anh trai mà phớt lờ tôi, sao bà chưa từng nghĩ là bà không thể? Khi bà lấy cái chết ra uy hiếp tôi, sao bà chưa từng nghĩ là bà không thể? Bà mở to mắt nhìn tôi vì ông anh trai khờ khạo mà bị Hà gia xua đuổi, bà có không thể không? Khi bố tôi làm việc đến chết vì một thằng con không liên quan đến mình, sao bà chưa bao giờ nói bà không thể? Khi bà nhìn thấy vợ chồng tôi lo lắng đau khổ sợ thai nhi có vấn đề, sao bà chưa từng nghĩ là bà không thể? Hả? Bây giờ tôi không thể à? Sao tôi lại không thể được?” Cũng là anh, Bộ Hoài Vũ, bế cô lên khi cô gục ngã. Là anh, là anh đã nói với cô: “Người ích kỷ không phải chúng ta, mà là họ, chúng ta không nợ họ tí gì.” Đúng, họ không nợ ai, họ đã hy sinh, tha thứ, cho đi quá nhiều. Có lẽ ai đó nói tôi độc ác, nhưng tôi rất hài lòng với kết cục của Ella, của bà mẹ Viên Hỷ. Có ai đó đã nói, khi trồng một cái cây, bạn phải gieo hạt, ươm mầm, chăm sóc, đợi cây lớn, ra hoa, rồi kết tinh thành quả, cần phải có thời gian, nhân quả cũng vậy. Nhân quả thường không đến sớm, nên nhiều người bỏ qua nó, còn tôi, tôi luôn tin là có, và tôi cũng tin, không ai có trách nhiệm phải hy sinh mãi cho người khác. Kết lại Ai là ai của ai, là hình ảnh đôi vợ chồng cùng một bé trai kháu khỉnh, Sau lưng họ, tịch dương đang trôi xuống thành một đường thẳng, ráng chiều đang chiếu đỏ rực như lửa, khiến nửa bầu trời phía tây nhuộm thành một màu đỏ son. Họ, cuối cùng, cũng đến được bến đỗ hạnh phúc của cuộc đời. Mời các bạn đón đọc Ai Là Ai Của Ai của tác giả Tiên Chanh.
Tường Thành Không Cô Độc - Tuyên Trúc
Câu chuyện không quá xa lạ với những tình tiết xung quanh công việc của bác sĩ và quân nhân, những tình huống và cách xử lý. Tuy nhiên, tuyến nhân vật khá rối với mối quan hệ gia phả phức tạp, cách kể chuyện hiện tại xem lẫn quá khứ có đôi lúc khiến người đọc không thể phân biệt được các mốc thời gian. Câu chuyện chỉ có 37 chương, nhưng song hành cùng Cố Hiểu Thần và Liễu Duệ, còn có thêm vài cặp đôi nữa, điều này khiến cho mạch truyện không mang lại cảm giác tập trung, nhưng bù lại, các cặp đôi đều vô cùng thú vị và dễ thương. Cho nên, bầu không khí của câu chuyện khá nhẹ nhàng và hài hước, chuyện sống chết này đó, cũng xem như gió thoảng mây bay mà thôi. Muốn nói thêm một chút về quãng đời thanh xuân của Cố Hiểu Thần và Liễu Duệ. Tôi vô tình nghe được một cô gái nói thế này: đối với người chủ động theo đuổi người khác, cần có dũng khí rất lớn. Dũng khí để bày tỏ, dũng khí để vượt qua sự từ chối, dũng khí để tiếp tục con đường không có lối thoát. Bạn ấy nói, chỉ cần một chút hy vọng thôi, người yêu thầm cũng sẽ không bỏ cuộc. Trong câu chuyện này, Cố Hiểu Thần đã dùng hết dũng khí để theo đuổi Liễu Duệ, cuối cùng đợi được sự hồi đáp của anh. Nhưng cuộc sống, không phải sự dũng cảm nào cũng được đền đáp xứng đáng. Mượn câu chuyện này, để nói với cô gái đó rằng, nếu không phải là dành cho mình, hãy dùng tất cả dũng khí còn lại, buông xuống thôi. Xây tường thành, nhất định phải chừa một cánh cửa. *** Lái xe từ huyện nhỏ lên trung tâm thành phố, toàn bộ quá trình đi trên đường cao tốc đều giữ mức vận tốc ổn định. Lấy bãi đỗ xe, chân trời đã ánh lên màu nhàn nhạt, cam cam, như thiếu nữ đang trang điểm. Lấy vé, gửi hành lí, sau đó đi tới cửa kiểm tra an ninh. Khi đứng xếp hàng, bỗng nhiên Cố Hiểu Thần chỉ về phía cửa kiểm tra an ninh khác cách đó không xa: " Có một lần em nhìn thấy anh đứng ở chỗ đó. " Liễu Duệ nhìn theo hướng cô. Bình thường quân nhân sẽ không đi máy bay phục vụ hành khách bình thường. Có điều tình huống đêm đó là tình huống đặc biệt, máy bay chuyên dụng không thể đến nơi kịp. Không ngờ, ở chỗ cửa kiểm tra an ninh anh lại gặp được cô, hơn nữa còn ngồi cùng một chuyến bay. .... Mời các bạn đón đọc Tường Thành Không Cô Độc của tác giả Tuyên Trúc.