Liên hệ: 0912 699 269  Đăng nhập  Đăng ký

Hái Sao

“Anh cười, nụ cười như ngôi sao băng vụt bay qua bầu trời đêm, khiến người ta không nắm bắt kịp.” Trang sách cuối cùng được gấp lại, như một thói quen, tôi đưa tay chạm nhẹ những ngôi sao điểm xuyến trên bìa cuốn tiểu thuyết gối đầu giường của mình – Hái sao. Thật khó để nhớ chính xác mình đã đọc bao nhiêu lần; dù vậy, mỗi lần lật mở từng trang giấy, chuyện tình giữa chàng Thiếu tướng Trác Thiệu Hoa và “cô nàng heo” Gia Hàng vẫn khiến trái tim tôi thổn thức. … Gia Hàng là một cô nàng thông minh, cá tính, nổi tiếng trong khoa Máy tính với biệt danh gọn lỏn “Heo”. Lần đầu tiên nhìn thấy vẻ anh tuấn, lỗi lạc xuất chúng của “vị thiếu tướng trong truyền thuyết” Trác Thiệu Hoa, cô nghĩ… Vô tình bén mảng đến Đại học Quốc phòng lại hữu duyên gặp được “nhân vật truyền kỳ”, đây đúng là một may mắn!   Thế sự xoay quầng, vận mệnh tai quái, lần gặp thứ hai sau bốn năm, người đàn ông như “ngôi sao không thể với tới” kia lại thình lình tìm đến, đưa cô vào chiếc rọ mang tên hôn nhân. Vì tình nghĩa, cô nhận lời mang thai hộ, lại không biết bố của đứa trẻ chính là anh.  Chiếc rọ này… cô có thể phá nó và bay đi không? … Đối với Trác Thiệu Hoa, sự tồn tại của Gia Hàng chỉ có thể dùng hai chỉ “kinh ngạc”. Trước khi gặp “cô heo” Gia Hàng, cuộc sống của anh luôn theo một lịch trình sắp đặt từ trước, ngay cả cuộc hôn nhân với Giai Tịch cũng hoàn mỹ đến không thể chê trách điều gì. Thế nhưng, ba năm sau ngày cưới, Giai Tịch cứ im lặng ra đi trên chiếc giường của họ, chẳng nói một lời. Anh và Giai Tịch, tuy khó nói là say đắm mặn nồng nhưng tình nghĩa vẹn toàn, vắng một ai đó là sự thay đổi lớn trong cuộc đời của người ở lại. Chỉ là, chưa đủ thời gian để tập thích nghi, cuốn nhật ký Giai Tịch để lại tiết lộ một sự thật động trời…  Trong ánh chiều tà, Gia Hàng ngồi bên thành giếng, lấy hai tay vốc một bụm nước lên khuôn mặt, đôi mắt cô thông minh lanh lợi. Cô hoàn toàn không biết bản thân mình bị lừa bởi chính người bạn cô tin tưởng nhất, nụ cười vẫn hiện lên trên khóe môi. Anh nhìn chằm chằm vào bụng cô, quả trứng được thụ tinh hoang đường đã mọc mầm, đâm rễ và lớn lên trong cơ thể mảnh dẻ ấy khiến anh cảm thấy như thể có nhát dao đang cắt vào lòng.  Cuộc sống trong vỏn vẹn ba tháng đã lệch sang quỹ đạo khác, dở khóc dở cười. Hành trang bước vào hôn nhân của cô là bụng bầu hơn 8 tháng, còn anh là vết tát vẫn in hằn năm ngón tay trên mặt từ người bố đáng kính của mình. Họ đến với nhau vì trách nhiệm, gắn kết với nhau bởi một "cậu nhóc thối" có tên Phàm Phàm. Hôn nhân như tảng băng mỏng, anh và cô cẩn thận trong từng bước đi, chỉ sợ “ai động lòng trước người đó tiêu tùng”. Nhưng trên đời này khó tránh nhất là vận mệnh, khó thoát nhất là tình yêu, đợi đến khi họ nhận ra sự thay đổi tình cảm nơi mình thì cũng là lúc thân phận thật sự của Gia Hàng được tiết lộ, bí mật về thân thế của Phàm Phàm được lật mở, giông bão lại lần nữa kéo đến… Đây là một cuộc chiến không tiếng súng, không người thứ ba. Đây là một cuộc chiến của hai trái tim dẫu chung nhịp nhưng ngại bước qua để cùng nhau nắm tay đi trọn cuộc đời.  Những tưởng phải chia tay nhưng… “Pháp luật và dây thừng không thể ràng buộc một người, chỉ có… tình yêu mới có thể làm được. Gia Hàng, anh rất muốn nghe em nói với anh, em ở lại không phải vì Phàm Phàm, không phải vì Giai Tịch mà là vì… anh. Anh có tham lam quá không?” “Lời chia tay, trừ khi em nói ra, còn bất kỳ người nào nói anh đều bỏ ngoài tai.” Hoa hồng tình yêu không dành cho những bước chân trốn chạy. Hạnh phúc gia đình không thể là nơi dừng chân cho những trái tim yếu đuối. Sự chân thành trong tình yêu đã khiến họ vượt qua tất cả và giành lấy hạnh phúc thuộc về mình. Một câu chuyện tình vô cùng kỳ lạ, nam nữ chính là đôi vợ chồng đi ngược hành trình: có con, kết hôn rồi mới bắt đầu hẹn hò. Có lẽ, chính nét khác biệt này đã khiến tôi dù đọc bao nhiêu lần đi chăng nữa vẫn cứ như vậy bị nó cuốn hút. Giọng văn nhẹ nhàng, cách xây dựng tính cách nhân vật mới mẻ, câu chuyện như một bản tình ca du dương đưa người đọc đi từ cung bậc cảm xúc này đến cung bậc cảm xúc khác, từ bất ngờ này đến bất ngờ khác. Ẩn sau những câu chữ mộc mạc là một thông điệp tình yêu đầy ý nghĩa - Tình yêu như những ngôi sao xa xăm trên bầu trời, đối mặt khi chúng đến, bạn có thể chinh phục và hái nó cho riêng mình. Nếu bạn là độc giả yêu thích thể loại quân hôn hay đã từng đọc và yêu mến những tác phẩm của Tác giả Lâm Địch Nhi như: Hoa hồng giấy, Hoa hồng sớm mai, Gặp gỡ bất ngờ một ly trà… thì đừng bỏ qua bộ truyện đặc sắc và ý nghĩa này nhé! Review by Âu Dung Hoa - fb/ReviewNgonTinh0105 *** Đó là một buổi chiều cuối thu, nắng nhạt nhòa xa xăm. Gia Hàng chầm chậm xòe tay ra, đón những giọt nắng rơi qua từng kẽ lá. Cái cây rất to, một mình cô dang rộng hai tay cũng không ôm xuể. Trên cành cây treo một tấm biển gỗ của Sở Quản lý Cây xanh; trên đó viết: Cây ngô đồng Pháp Tuổi: 150 Thuộc diện cây trồng quý hiếm cấp Một quốc gia. Từ ngữ như vậy hơi có phần phóng đại, cây cổ cây quý ở Bắc Kinh này vốn nhiều vào bậc nhất cả nước. Ở những khu nhà cổ trong các vương phủ, đâu đâu cũng có thể thấy được một cây cổ thụ hàng trăm tuổi, từng là chứng nhân cho bao chiến tranh bão lửa, bao cung bậc cảm xúc của mọi triều đại, loại cây trăm tuổi này chỉ thuộc diện tầm tầm mà thôi. Nhưng hôm nay, cái cây này cũng có vinh hạnh được chứng kiến một tin tức kinh thiên động địa trong thế kỷ này. Cô mỉm cười ba phần tinh nghịch, bốn phần ranh mãnh; cũng có thêm ba phần bất đắc dĩ. Cây ngô đồng cành lá sum suê, hai ngày trước trời có sương nhẹ khiến cành lá hơi ngả vàng. Ánh nắng vất vả len lỏi qua tán lá, chỉ có vài giọt nắng lốm đốm rơi xuống bàn tay, nhưng một vệt nắng chênh chếch từ một hướng khác hắt lên mặt đất, kéo dài bóng cô. Hình bóng ấy, nếu đột ngột nhìn vào thì có hơi đáng sợ: Phía trên thân hình gầy gò mảnh mai như có đính thêm một chiếc “nồi” cực to. Khẽ vỗ nhẹ vào cái “nồi” đó, bên trong còn có người phản ứng lại, như đang cùng hòa phách, tôi một nhịp, anh một nhịp, hết sức nhịp nhàng. Cô bật cười khúc khích, đây là trò chơi gần đây cô thường hay chơi. Làm mẹ ở tuổi hai mươi ba, hình như hơi sớm. Lúc mẹ sinh cô ra, bà đã bốn mươi hai tuổi. Lúc chị hai sinh Tử Nhiên, chị ba mươi. Nhưng… Mẹ sinh cô, là vượt kế hoạch, vi phạm chính sách của nhà nước, gia đình cô bị lãnh đạo Sở Kế hoạch hóa gia đình làm cho tan tành, khuynh gia bại sản mới đủ tiền nộp phạt. Chị hai sinh Tử Nhiên, đau suốt ba ngày ba đêm, cuối cùng vẫn là sinh khó, cho đến giờ cơ thể vẫn không được khỏe. Cho nên… - Gia Hàng? Gió thu mang theo tiếng gọi trầm trầm khe khẽ của một người đàn ông. Giọng nói hay, âm sắc đẹp đẽ, chỉ có điều hơi lạnh, lại có sự uy nghiêm không cho phép người khác coi thường. - Tới đây! Cô ngẩng đầu lên theo phản xạ, hai chân khép lại. Với một thai phụ sắp tới ngày sinh nở, động tác này thật khó khăn. Ui da, quên mất, hôm nay anh mặc thường phục. Cô thở phào. - Đến lượt chúng ta rồi. – Người đàn ông đứng trên bậc thềm, đưa mắt nhìn cô từ trên cao. - Ừ! – Cô hít sâu khó nhọc lê từng bước lên bậc thang! Người đàn ông nhíu mày, đưa tay về phía cô. Cô lắc đầu: - Không cần, em tự đi được. Hơi thở phì phò như trâu. Người đàn ông không cố ép, nhưng ánh mắt vẫn không rời cô nửa bước. Nếu có sự cố gì, anh vẫn có thể ngay lập tức bảo vệ cô an toàn. Nguồn ebooks: http://www.luv-ebook.com Chỉ hai từ “anh tuấn” thì không thể miêu tả trọn vẹn người đàn ông trước mắt. Đương nhiên anh chắc chắn là người anh tuấn, dáng dứng luôn thẳng tắp, mày rậm, mũi cao, khóe môi khẽ nhếch lên theo thói quen, thoạt trông có phần nghiêm trang. Nếu khí chất tỏa ra từ một người đàn ông mạnh mẽ tới mức có thể khiến người ta bỏ qua vẻ ngoài tuấn tú của anh ta, vậy thì, những thứ trong đầu anh ta chắc chắn còn xuất sắc hơn vẻ ngoài đó. Tức là; khi nhìn anh ta, bạn sẽ chỉ bị chấn động bởi khí chất, mà quên mất rằng thì ra tướng mạo của anh ta cũng rất đẹp. Cô điều chỉnh lại nhịp thở, nhìn khuôn mặt bên trái của anh, nhếch miệng: - Chúng ta vào trong thôi! Hôm nay là thứ Năm, hương vị ngày cuối tuần đã phảng phất, bầu không khí nhàn nhã đã bắt đầu lan tỏa trong Sở Đăng ký kết hôn. Văn phòng vừa mới rộn tiếng cười nói thoáng chốc đã lặng phắc như tờ. Bốn vị viên chức sững sờ trợn mắt nhìn hai người đang bước vào cửa – thai phụ điệu bộ lúng túng vác theo chiếc bụng to tướng, cùng người đàn ông tuấn tú với chiếc má còn hằn rõ năm vết ngón tay, hơn thế tuổi tác giữa họ có vẻ như cách biệt chẳng ít. - Hai người bỏ trốn? – Không biết ai ngu ngốc buột ra câu này, nói xong bèn âm thầm cắn lưỡi. Người đàn ông không trả lời, điềm đạm lấy giấy xác nhận từ chiếc túi xách trong tay ra, chuẩn bị hết sức chu đáo, ngay cả ảnh chụp chung của hai người cũng có. Người nam mặt mũi căng cứng, người nữ nhăn mắt nhíu mày. Cảm giác ấy không giống như tới để kết hôn, mà giống như đang ra pháp trường. Gia Hàng áy náy mỉm cười, như thể cô rất ngại ngùng vì đã làm mọi người sửng sốt tới mức này. Cô xòe tay phải ra, lật lên lật xuống mấy lần. Rõ rồi, những ngón tay ấy thanh mảnh, còn vết hằn trên má người đàn ông vừa thô vừa mạnh; không phải là kiệt tác của cô. Mấy vị viên chức khẽ gật đầu. Sự việc xảy ra như sau: Hai tiếng trước, trong một tòa nhà sang trọng có binh sĩ bồng súng đứng gác trước cửa, một người đàn ông cao lớn tóc hoa râm được ba quân tướng sĩ hết lòng tôn kính đã vung tay lên, giáng xuống một cái tát cật lực. Nhất cử nhất động của cánh tay ấy, trong những trường hợp công khai, đều khiến cả thế giới phải dõi theo. Mời các bạn đón đọc Hái Sao của tác giả Lâm Địch Nhi.

Nguồn: dtv-ebook.com

Xem

Không Thể Ngừng Yêu Em - Mạch Ngôn Xuyên
Mọi chuyện bắt đầu từ một hiểu lầm vô cùng đáng yêu. Ứng Trì và Ứng Hoan vốn là hai chị em, nhưng vì diện mạo không giống nhau, khoảng cách tuổi tác lại gần, khiến không ít người nhầm lẫn mối quan hệ giữa bọn họ. Vừa vặn, Từ Kính Dư cũng là một trong số đó. Lần đầu tiên họ gặp nhau, chính là trên quyền đài. Bởi vì Ứng Trì thi đấu quyền anh ngầm để kiếm tiền chữa bệnh cho ba, còn Ứng Hoan đi theo để chăm sóc cậu. Sau này có một lần, Ứng Hoan đã hỏi Từ Kính Dư thích cô từ khi nào? Anh nói, cũng có thể xem như là “nhất kiến chung tình” đi. Nếu như không hiểu lầm quan hệ của hai chị em, anh xác định, chính là đã yêu em ngay từ giây phút ấy. Chính Từ Kính Dư cũng không thể nào ngờ được, ấn tượng về cô gái nhỏ trắng tinh xinh đẹp, khi mỉm cười lại lộ ra răng nanh nho nhỏ lại có thể khắc sâu trong tâm trí anh đến vậy. Đến nỗi, những lần gặp sau này, chỉ cần nhìn thoáng qua, anh đều có thể nhận ra ngay cô gái đáng yêu ấy. Thế nhưng anh lại không biết, thật ra ấn tượng của anh để lại trong lòng Ứng Hoan, cũng rất đặc biệt. Cô bị chứng mù mặt, nếu như không phải gặp nhiều lần hoặc là quá ấn tượng, cô sẽ không thể nhớ. Ấy vậy mà, cô lại có thể nhận ra anh, mọi lúc, mọi nơi. Nói là có duyên, chi bằng thừa nhận một câu, hai người đã tự hấp dẫn nhau ngay từ ánh mắt đầu tiên. Nói đến duyên phận, thực ra cũng không sai. Bởi vì sau trận đấu bất ngờ đêm hôm ấy, mới phát sinh ra những chuyện sau này. Đó là việc Ứng Trì được mời tham gia câu lạc bộ quyền anh, Ứng Hoan cũng được làm “bác sĩ thực tập” tại đây. Mà vừa lúc, Từ Kính Dư lại là thành viên chủ chốt của câu lạc bộ này. Hơn nữa, họ lại học cùng một trường đại học. Ngày ngày gặp gỡ, chăm sóc vết thương, cùng ăn cơm, cùng luyện tập. Từ một đốm lửa nhỏ le lói trong lòng, theo thời gian đã dần dần cháy bùng lên trong lòng Từ Kính Dư. Mỗi ngày đều nhìn thấy cô gái nhỏ ngoan hiền dịu dàng, hoàn cảnh gia đình cũng không khiến cô chùn bước nản lòng, cứ như vậy, cô nhẹ nhàng bước vào tim anh. Từ Kính Dư luyện quyền anh theo thế tấn công, cho nên đối với chuyện tình cảm cũng luôn muốn là người chủ động. Có nên nói, chính nhờ điểm đặc trưng về tính cách này mà Ứng Hoan lại vô tình trở thành người phù hợp với anh không?  Bởi vì, ngoại hình xuất sắc của Từ Kính Dư đã thu hút không biết bao nhiêu tâm hồn thiếu nữ, rất nhiều người trong đó mạnh dạn theo đuổi anh nhưng đều bị cự tuyệt. Ngược lại, cô gái nhỏ rụt rè, EQ chậm lụt này lại khiến anh không thể nào ngừng lại được. Cuối cùng, không nhịn được nữa, đành phải ra tay thôi. “Nếu tôi thắng, làm bạn gái tôi nhé?” “Nếu thua thì sao?” “Tiếp tục theo đuổi.” Trực tiếp như vậy, rõ ràng như vậy, đấm một quyền thật mạnh vào trái tim Ứng Hoan, khiến nó đập liên hồi mỗi khi nhìn thấy anh. Nhưng mà cô gái nhỏ vẫn là cô gái nhỏ, tâm tình đã rõ vẫn không dám đáp lại. Chỉ bởi vì cái niềng răng! Đúng đấy ạ, chính là cái niềng răng đã làm hao tốn bao nhiêu thời gian và công sức của anh Từ. Vì Ứng Hoan sợ rằng, nhận lời yêu đương thì trước sau phải đến giai đoạn kia kia. Mà cô hoàn toàn không muốn, ấn tượng về nụ hôn đầu tiên lại là một cái miệng máu me be bét.  Mà sự thật cũng chứng minh, anh Từ thật sự bị cái niềng răng làm chảy máu miệng. Có điều, trong sự hoảng hốt tột cùng của cô gái nhỏ trong lòng, Từ Kinh Dư lại cảm thấy, so với tất cả những lần bị chảy máu miệng khi thi đấu, thì lần này anh thấy ngọt ngào nhất. Cuối cùng anh cũng hiểu tâm tư cô gái nhỏ, thế nên anh mới về bảo với mẹ, cũng chính là nha sĩ đã niềng răng cho Ứng Hoan. “Mẹ, tháo niềng răng cho cô ấy đi.” “Tại sao?” “Vướng miệng.” Người mẹ ôn hòa đáng kính của anh, chỉ có thể thở dài mà mắng một câu: “tiểu súc sinh!” Chính là như vậy đấy. Một câu chuyện ngọt ngào cùng với những cung bậc cảm xúc mới lạ. Một Từ Kinh Dư bất khả chiến bại đẹp trai bá đạo dần dần thu phục bác sĩ nhỏ Ứng Hoan dịu dàng quật cường, nâng niu trong vòng tay mạnh mẽ của mình. “Anh muốn em làm gì?” “Thích anh hơn một chút, ỷ lại vào anh hơn một chút. Để anh cảm thấy cũng có lúc em cần đến anh.” Mời các bạn đón đọc Không Thể Ngừng Yêu Em của tác giả Mạch Ngôn Xuyên.
Không Thể Kiềm Chế - Tây Phương Kinh Tế Học
Trước khi ly hôn, bạn bè thân thích đều khuyên Hứa Tinh Không nên nhẫn nhịn, còn nói cô sẽ không tìm được một người chồng tốt như vậy nữa. Sau này, Hứa Tinh Không gặp được Hoài Kinh, đám bạn bè thân thích kia liền im miệng. Hứa Tinh Không: Anh làm thế nào mà bọn họ đều ngậm miệng lại vậy? Hoài Kinh: Bốn chữ, đẹp trai nhiều tiền. Hứa Tinh Không: Còn em thì sao? Hoài Kinh: Ba chữ, kỹ thuật tốt. *** Thật sự bị mất cảm giác với ngôn tình vài tháng nay, không có hứng thú, không có động lực, cảm thấy rệu rã khi bắt đầu đọc 1 câu truyện mới,... Nhưng lý do chắc chắn nhất là không tìm nổi truyện hợp gout. Mình đã follow wordpess của nhà Hoa Tuyết Sơn Trang đã lâu rồi, có thông báo về truyện ấy nhảy ra hằng ngày, nhưng không có hứng thú đọc. Nhân một ngày chỉ muốn nằm ườn ra như một con mèo lười, nhấp vào 1 chương thế mà lại bị cuốn. Với 1 đứa thích thịt như mình, cái thịt của cuốn truyện này chỉ như hoa trôi nước chảy mây bay, chưa dám nhận là thịt vụn, ấy vậy mà nó lại làm mình thoả mãn kỳ lạ. Thật ra mình muốn đợi đọc hết cuốn đấy mới review cơ, nhưng đang trong quá trình nằm đợi để được duyệt lấy pass truyện, sợ cảm xúc bị nguội đi nên mình cứ viết vậy! Đọc văn án thì đây là 1 câu truyện ngọt, sủng, không tiểu tam tiểu tứ mình đã rất rất ưng rồi. Truyện này sủng nhẹ nhàng đến độ, dù là cẩu độc thân hay hoa đã có chủ đều bị ngược đến tàn thân.  Nam chính với người ngoài thì lạnh lùng, đĩnh đạc, lịch sự nhưng với chị Tinh Không, quả thật thở ra câu nào bắn cho trái tim nữ nhân phải rung rinh, mà không phải kiểu sến rện, rất đi vào lòng người, làm cho chị em rất hưởng thụ. Trái tim mình từ sáng đến giờ bị tra tấn, nhưng tràn đầy vị ngọt, chỉ muốn bị ngược nữa ngược mãi :((( Nói về nữ chính - Hứa Tinh Không, nữ nhân bảo thủ, đã qua 1 đời chồng. Ly dị vì chồng cặp bồ, mà lý do chồng cặp bồ cũng là do nữ chính quá bảo thủ thành ra không thú vị và, nữ chính bị vô sinh. Nhưng vị nữ nhân cổ hủ ấy lại kiên định ly hôn vì phát hiện chồng mình ngoại tình, không thương lượng, không cầu xin, rất dứt khoát. Điều này làm mình có ấn tượng rất tốt về nữ chính, 1 nữ nhân đủ dịu dàng nhưng cũng đủ quyết đoán. Lần đầu gặp nhau, Tinh Không lái xe đâm vào chiếc xe xịn của Hoài Kinh, tưởng bị anh bắt đền, nhưng anh lại nhếch mép trêu đùa: không cần tiền, cần người. Thế mà cô đắn đo không quá 5s rồi đồng ý làm anh sửng sốt. Lần đầu tiên gặp nhau, 2 người có một đêm triền miên không tưởng. Sau đó cô chạy trốn, anh không tìm, cả hai đều coi như đêm đó chỉ là một nốt nhạc ngân lên trên đường đời rồi thôi. ... Mời các bạn đón đọc Không Thể Kiềm Chế của tác giả Tây Phương Kinh Tế Học.
Tra Công Đến Chết Đều Cho Ta Là Bạch Liên Hoa - Đường Vỹ Soái
Văn án: “Nhiệm vụ của Tạ Mộc là làm cho tra công yêu mình. Cái cậu am hiểu nhất, chính là ngụy trang thành một đóa bạch liên hoa. Điềm đạm đáng yêu, thiện lương lại thiên chân. Cho dù cậu có trở thành chiếc giày rách bị tra công vứt bỏ, cũng không sao cả, Tạ Mộc rất nhanh sẽ khiến cho họ phải quỳ xuống xin lỗi, đem chính trái tim mình móc ra mà dâng lên cho cậu.”(*) … Tạ Mộc xuyên qua thế giới thứ nhất, xuyên qua thế giới thứ hai, xuyên qua thế giới thứ ba, thế giới nào cũng gặp toàn tra công.  Tra công thứ nhất đem cậu cho bạn hắn chịch chịch chịch; tra công thứ hai giết bố mẹ cậu; tra công thứ ba coi cậu là thế thân, lúc không cần nữa thì lại đưa cậu lên giường kẻ khác; tra công thứ tư còn giết con của cậu và hắn... Tạ Mộc đi qua bao thế giới có tra công cặn bã, dù trong lòng bực mình muốn chết, nhưng vẫn phải giả bộ bản thân luôn là một đóa bạch liên hoa ngây thơ yếu ớt. Khi bị khi dễ thì tuyệt đối cũng không thể chống trả, chỉ có thể khóc lóc khóc lóc, khi bị vứt bỏ vẫn một mực mù quáng đuổi theo tra công, rất có tinh thần của một tiểu bạch thỏ si tình khiến cho người ta tiếc thương. Tra công đều nghĩ Tạ Mộc ngây thơ dễ dụ, ai ngờ Tạ Mộc không phải bạch liên hoa, cũng không phải đèn cạn dầu mà tùy ý để bản thân bị chà đạp. Kẻ nào tệ bạc với cậu, cậu sẽ bắt kẻ đó phải trả giá gấp bội. Bọn tra công cặn bã, tất cả đều bị Tạ Mộc “chơi đến chết”. Tạ Mộc vô cùng thông minh. Bản thân cũng là đàn ông, nên cậu hiểu rõ đàn ông yêu thích cảm giác chinh phục thế nào, ưa thích loại hình tiểu thụ nào, dễ mủi lòng thương xót trước việc nào… Cậu có thể khiến cho tra công trước vứt bỏ mình, sau lại quỳ xuống chân cậu khóc lóc xin một cơ hội quay lại; cũng có thể khiến tra công yêu cậu mê mệt không lối thoát, đến tận lúc chết vẫn chỉ tâm tâm niệm niệm một mình cậu. “Tra công đến chết vẫn cho rằng tôi là bạch liên hoa” là một bộ khóa xuyên gồm nhiều thế giới mà ở những thế giới đó, Tạ Mộc, cùng với sự trợ giúp của hệ thống, phải làm nhiệm vụ công lược tra công. Khác với những bộ khoái xuyên mình đã đọc khi trước, Tạ Mộc chưa bao giờ bị rơi vào thế yếu. Mọi chuyện đều nằm trong tầm kiểm soát của cậu. Vì thế, nói tác giả đã buff cho Tạ Mộc bàn tay vàng thì cũng chẳng sai. :v  Các thế giới của Đường Vỹ Soái trong truyện này đều có chung một motifs: Tra công chính vứt bỏ Tạ Mộc, sau đó Tạ Mộc lại được tra công thứ hai, thứ ba, để ý, tra công chính hối hận, tìm mọi cách níu kéo; vậy là một đám tra công quần nhau thành một đoàn. Còn Tạ Mộc chỉ việc ngồi diễn tròn vai một bạch liên hoa là ổn.  Điểm chung của những thế giới này là ngoài có tra công chính ra, những tra công bên lề đều yêu Tạ Mộc mê mệt, vì yêu mà không từ thủ đoạn, sẵn sàng vì Tạ Mộc mà bày mưu tính kế, thậm chí nhịn nhục khiến bản thân cũng trở nên vô cùng thấp kém. Nói ra thì, tuy các thế giới đều toàn tra công đấy, nhưng đọc qua đọc lại không hiểu sao mình vẫn thấy thương thương =]] Tra công nào cũng nghĩ Tạ Mộc nặng tình, nhưng hóa ra Tạ Mộc mới chính là người vô tình nhất. Cậu chưa bao giờ thật sự yêu bọn hắn, mà chỉ diễn vai bạch liên hoa nhằm hoàn thành nhiệm vụ công lược mà thôi. So với tình cảm của Tạ Mộc với tra công thứ nhất, thì bộ này gây ấn tượng với mình hơn ở tình yêu của tra công thứ hai với Tạ Mộc. Đó là kiểu tình yêu cuồng si, biết rõ Tạ Mộc một lòng chỉ hướng đến người kia, nhưng lại không nhịn được muốn ôm cậu trong lòng. Mời các bạn đón đọc Tra Công Đến Chết Đều Cho Ta Là Bạch Liên Hoa của tác giả Đường Vỹ Soái.
Bao Giờ Em Muốn Gả Cho Anh - Cốc Hựu Tử
Câu chuyện Bao Giờ Em Muốn Gả Cho Anh hoàn chỉnh bao gồm rất nhiều yếu tố, nội dung, tình tiết, văn phong, tính cách nhân vật, v.v… Người ta nói, bẩm sinh phụ nữ đã có thiên hướng của một người mẹ, dễ cảm thông và luôn muốn che chở cho những người yếu ớt. Ở những năm tháng thanh xuân, Lương Thần đã làm mọi việc cho Ngôn Tế Thời với một trạng thái tâm lý tương tự như vậy. Bởi vì Lương Thần là một cô gái mạnh mẽ, lại còn theo thầy học võ rèn luyện thân thể, cho nên cô không những khỏe mạnh mà còn vô cùng nghĩa khí. Ngược lại với Lương Thần là trúc mã của cô, Ngôn Tế Thời với một thân thể yếu ớt do sinh non, trong người lúc nào cũng dễ dàng mang bệnh. Thế nên, những người quen biết bọn họ đều thường nhìn thấy những cảnh như thế này: Lương Thần luôn luôn chắn trước mặt Ngôn Tế Thời, thường hay thâm tím mặt mũi vì đánh lại những kẻ ức hiếp anh. Còn Ngôn Tế Thời đứng ở phía sau, khó chịu và bất lực. Đối với Lương Thần, đó là quan tâm chân thành. Nhưng đối với Ngôn Tế Thời, đó lại là một sự xấu hổ. Lòng tự trọng của một chàng trai mới lớn khiến cho anh cảm thấy Lương Thần làm như vậy sẽ khiến mọi người xem thường anh, cho rằng anh yếu ớt đến nỗi phải nhờ một đứa con gái bảo vệ! Vì thế đối với lời tỏ tình của Lương Thần từ những năm cấp hai cho đến tận lúc trưởng thành, thái độ của Ngôn Tế Thời chính là lạnh nhạt, không quan tâm. Nhưng mà cũng không từ chối. Cô gái nhỏ Lương Thần thẳng thắn, đơn giản. Cho nên cô luôn nghĩ, anh không từ chối nghĩa là mình vẫn còn cơ hội. Mà còn cơ hội thì cô vẫn sẽ nắm bắt. Cho đến khi, cô thực sự trưởng thành. *** Nếu phải dùng một câu để tổng kết cảm xúc hiện tại của Ngôn Tế Thời, thì đó chính là… “Áo sam Hồ Hãn” sắp to ra rồi! Hơn nữa, lần này anh không cần phải cố gắng tìm trăm phương ngàn kế để làm người thuê nhà nữa, mà bây giờ anh đã có danh phận là “Ngôn Tế Thời – bạn trai của Lương Thần” rồi, yahoo! Và điều quan trọng nhất chính là, không, phải, ngủ, phòng, dành, cho, khách, nữa, rồi, rồi rồi rồi rồi rồi… Ngôn Tế Thời cười đắc ý dựa vào sô-pha. Lương Thần thay quần áo xong rồi đi ra thì thấy ngay một tên dở hơi đang ngồi ở sô-pha cười như điên. Buồn cười lắc đầu, Lương Thần không quan tâm đi vào phòng bếp mặc tạp dề, chuẩn bị nấu cơm trưa ngày mai mang đi làm. Ngôn Tế Thời theo sau, tựa vào cửa phòng bếp, vẻ mặt như cô dâu nhỏ đáng thương: “Anh cũng muốn có cơm.” ... Mời các bạn đón đọc Bao Giờ Em Muốn Gả Cho Anh của tác giả Cốc Hựu Tử.