Liên hệ: 0912 699 269  Đăng nhập  Đăng ký

Ông Xã Phải Được Dỗ Dành

Tần đại công tử luận nhan sắc có nhan sắc, luận bối cảnh có bối cảnh thế nhưng vẫn cứ “ế” vợ. Bởi vì người ta đồn nhau rằng Tần Qua có bệnh, còn là bệnh tâm thần, lúc phát bệnh vô cùng đáng sợ, còn có khuynh hướng bạo lực. Thế nên dù nhà họ Tần giàu có thế nào cũng không có nhà nào trong giới thượng lưu này chịu gả con gái qua. Người trước có câu, không có việc gì khó, chỉ sợ không có tiền. Nếu đã không thể dùng quan hệ để hỏi vợ, vậy thì dùng tiền mua. Nhà họ Tần cái gì cũng có thể thiếu, chỉ không thiếu mỗi tiền, mà đối tượng được chọn để giao dịch là Ngô thị đang đứng trên bờ vực phá sản. Vốn dĩ vị trí “con dâu cả” đã định là vị tiểu thư Ngô Chi Chi kia. Thế nhưng giữa đường lại nhảy ra sai số mang tên Ngô Đồng, càng trùng hợp hơn là Tần đại công tử lại thấy cái “sai số” này rất hợp mắt, vì thế liền ngang ngược chỉ định Ngô Đồng làm cô dâu. Từ một “người qua đường" đáng thương đi cầu người bỗng chốc trở thành “nữ chính” thực khiến Ngô Đồng muốn khóc. Bởi vì: *** Mẹ chồng tương lai nói với cô chồng cô có bệnh. Em chồng tương lai nói hàng đã nhận, không thể trả. Chú hai cô thì ngấm ngầm ám chỉ rằng muốn cứu em trai thì mau kết hôn, tốt nhất là phải giữ chặt cọc hôn nhân này. Bác sĩ tâm lý của Tần Qua lại khuyên rằng “chồng cô cần phải dỗ dành”. Vì thế, cuộc sống sau khi kết hôn của Ngô Đồng chính là mỗi ngày “dỗ dành ông xã, dỗ dành ông xã và dỗ dành ông xã…” *** Ngô Đồng là cô cháu gái “không thân” của giám đốc Ngô. Bởi vì chữa bệnh cho em trai mà phải mặt dày bám theo ông chú để cầu tình. Không ngờ chưa kịp gặp được người cần gặp đã đụng phải Tần Qua, hay nói đúng hơn là chạm trán cậu con trai “hờ” của Tần đại thiếu.  Cuộc gặp gỡ này sẽ chỉ là một sự tình cờ nếu nhà họ Tần không gấp rút muốn tìm con dâu, còn Ngô gia lại không thể không gả. Giống như sự sắp đặt của định mệnh hay bởi vì một sợi nhân duyên đã kết, trong số hai vị Ngô tiểu thư, Tần Qua lại chọn Ngô Đồng.  Và thế là bọn họ kết hôn… Ngô Đồng biết Tần Qua có bệnh, chính anh cũng không phủ nhận điều ấy. Nhưng mạng của em trai cô, nếu không có cuộc hôn nhân này, thì không thể cứu. Thế nên bất kể người đàn ông cô lấy có ra sao, cô cũng sẽ chấp nhận, không oán không hối mà bước vào cuộc hôn nhân với người đó.  Ngô Đồng là cô gái trưởng thành, có suy nghĩ, có chính kiến. Cô hiểu rõ Tần Qua là nguyên nhân gián tiếp để em trai cô được sống. Thế nên dù biết anh có bệnh, cô vẫn sẵn sàng sống với anh, chăm sóc anh, ở bên anh, cùng anh nghiêm túc xây dựng gia đình của bọn họ.  Ngô Đồng xuất thân từ gia đình gia giáo, thế nên tính cách cô dịu dàng, uyển chuyển, mỗi nụ cười, mỗi lời nói đều mang phong vận của nữ sĩ. Có lẽ, chính bởi một Ngô Đồng dịu dàng như thế mới có thể xoa dịu Tần Qua, khiến anh vượt qua được nỗi ám ảnh của quá khứ, mới là bến đỗ bình yên để chú “Husky” nóng nảy yên tâm sưởi nắng. Tần đại thiếu gia Tần Qua là một quân nhân giải ngũ mắc chứng PTSD - một loại rối loạn tâm lý gây ra bởi các chết của các đồng đội trong khi thực hiện nhiệm vụ. Mặc dù trải qua hai năm điều trị, Tần Qua đã gần như hồi phục, thế nhưng vẫn dễ dàng nóng nảy, thích chiếm hữu, còn có khuynh hướng bạo lực.  Để hồi phục triệt để, bác sĩ khuyên Tần Qua nên kết hôn, mà đối với anh, lấy ai cũng không quan trọng, chỉ cần người đó có thể đối xử tốt với Phi Phi. Thế nên, anh chọn Ngô Đồng. Bởi cô gái đó cười lên rất dịu dàng, còn có thể khiến cậu con trai hờ của anh nhìn lâu thêm một chút.  Vậy nên bọn họ kết hôn… Tần Qua dù đã giải ngũ, nhưng bản tính nhà lính đã ăn sâu vào máu thì không hề thay đổi. Dù ngang ngược chỉ định Ngô Đồng làm cô dâu, nhưng cuối cùng anh cũng không phải kẻ tiểu nhân hay ép buộc. Anh nói cho cô biết anh có bệnh, còn đề nghị cô đi gặp bác sĩ tâm lý của anh để hiểu rõ. Anh cho cô cơ hội lựa chọn, cho cô cơ hội hối hận. Bởi vì xét cho cùng, dù là một cuộc hôn nhân mua bán, dù không có tình cảm, anh vẫn nghiêm túc muốn cùng cô đi đến cuối đời. Tần Qua giống như một chú Husky to xác, vừa ngáo vừa láo lại thích nhây. Bởi vì có bệnh nên tính tình anh dễ nóng nảy, nhưng đối với người nhà vẫn là thật lòng quan tâm, đối với cô gái của mình càng thêm bảo vệ. Trong mắt người ngoài, anh là một “lão quân nhân” ngang ngược thô lỗ, nhưng trước mặt Ngô Đồng anh chỉ là một chú cún ngốc, dễ xúc động, thích được dỗ dành. Ngoài cặp đôi nhân vật chính, tớ còn khá thích soái ca Tần Hoài - em trai nam chính. Tần Hoài là một người đàn ông đĩnh đạc, trưởng thành lại rất quan tâm anh cả. Không giống như Tần Qua ngang ngược, tùy hứng, Tần Hoài tự buộc mình trong trách nhiệm, đến mức mang cả tình cảm ra để kinh doanh. May mắn Tần Hoài còn có một người anh trai, tuy thô lỗ nhưng lại rất thật lòng, kéo anh lại đúng lúc. Tớ cũng thích anh “người yêu cũ” của nữ chính. Anh này sau khi chia tay thì cảm thấy có lỗi với nữ chính nên ý định muốn quay về để bù đắp. Thế nhưng, anh về đến nơi thì người ta đã đi lấy chồng rồi. Thực ra thì sau khi chia tay, tình cảm đều đã chẳng còn, chẳng qua lúc trước vội vã kết thúc, khiến anh này thấy có lỗi, nên muốn chăm sóc Ngô Đồng thêm một chút. Anh nam phụ này rất là đáng yêu, đánh không lại chồng người ta nhưng cứ thích lắc lư trước mặt Tần Qua trêu tức, khiến Tần cún không ít lần ăn giấm chua. Cuối cùng là cậu con trai hờ Phi Phi của Tần Qua. Phi Phi là con trai của đồng đội đã mất của Tần Qua. Cậu bé mắc bệnh tự bế sau một tai nạn và được đưa đến nhà họ Tần nuôi nấng. Đối với Tần Qua, Phi Phi là lý do để anh chịu phối hợp điều trị, là trách nhiệm để anh sống tiếp.  Vì thế, Phi Phi cực kỳ quan trọng với Tần Qua. Chính Phi Phi là cầu nối của Tần Qua và Ngô Đồng, cũng là thanh niên chuyên nghe Tần Qua tự biên tự diễn, tự hỏi tự trả lời 360 câu hỏi lấy lòng vợ.  “Ông xã phải được dỗ dành” là một câu chuyện đơn giản, phát đường là chính, ngược cẩu độc thân là chủ yếu. Tình tiết truyện đơn giản, không có tiểu tam, tiểu tứ, toàn bộ xoay quanh câu chuyện “dỗ” vợ của chú cún to xác Tần Qua. Nếu bạn muốn biết làm sao để Tần cún nóng nảy chinh phục vợ, làm sao để Ngô Đồng dỗ dành ông xã mỗi ngày thì nhảy hố nhé.  _________ Review by #Gian Thần - fb/ReviewNgonTinh0105 *** Tổng công ty quản lý bất động sản Quân Hào. Phòng họp. Hôm nay là ngày các giám đốc chi nhánh tiểu khu chung cư về tổng công ty họp để báo cáo tình hình hoạt động của tiểu khu mình quản lý. Tần lão đại Tổng giám đốc Tần ngồi phía trên, nghe từng người, từng người đứng thẳng tắp, dõng dạc báo cáo tình hình doanh thu của tiểu khu mình quản lý. Hình thức báo cáo này cùng với việc báo cáo trong quân đội cũng không có sự khác biệt lắm, có thể nóiđây là một nét đặc sắc của công ty Quân Hào. “Tiểu khu bất động sản Lam Hải của chúng ta tháng này chỉ số an toàn đạt tiêu chuẩn, hiệu suất khen ngợi là 98.75%, bên cạnh đó …” “Tút tút tút …” một loạt âm thanh báo động cắt ngang lời báo cáo của người phụ trách tiểu khu Lam Hải, mọi người cực kỳ ăn ý nhìn về phía Tần lão đại. Chỉ thấy Tổng Giám đốc Tần nhăn mày lại, nhìn đồng hồ điện tử trêntay mình một chút rồi đẩy cửa phòng họp đi ra ngoài. “Mau, mau, đến nhìn xem lần này được bao nhiêu mét.” đã bị phân đến tiểu khu mới một mình đảm đương nhiệm vụ mới, Tiểu Tống chỉ có thể đẩy đẩy bạn nối khố Đại Hữu của mình. Đại Hữu lấy bộ đàm ra hỏi “Mau báo vị trí của công chúa.” “Trước cửa của công viên tòa nhà chính.” Trong bộ đàm truyền đến vị trí báo cáo. “Năm mươi mét.” một người phụ trách một tiểu khu khác nói to. Từ phòng họp đến trước cửa công viên toà nhà chính là khoảng năm mươi mét, nhưng bọn họ đều sẽ rà soát toàn bộ địa hình khu chung cư. Mời các bạn đón đọc Ông Xã Phải Được Dỗ Dành của tác giả Bạo Táo Đích Bàng Giải.

Nguồn: dtv-ebook.com

Xem

Nở Rộ - Sói Xám Mọc Cánh
Đối với Lương Phi Phàm, không có điều gì anh không làm được, không có thứ gì anh không thể nắm trong lòng bàn tay. Nếu nói mỗi người đều có gót chân Asin thì Cố Yên cô chính là điểm yếu duy nhất của anh. Họ bên nhau bảy năm, cũng là bảy năm anh thấp thỏm lo âu. Người con gái đang ở bên anh nhưng linh hồn lại mãi mắc kẹt ở miền kí ức xa xôi nào đó, dù anh có cố gắng cách mấy cũng không thể hoàn toàn có được cô, chỉ có thể cố chấp không buông. Cố Yên thừa nhận không có một ai yêu chiều cô hơn Lương Phi Phàm. Mọi thứ cô muốn anh đều có thể cho: tiền bạc, địa vị, tình yêu, an toàn… chỉ trừ sự tin tưởng. Cô hiểu nỗi lo lắng của anh, cũng hiểu khúc mắc giữa họ, nhưng khi niềm tin quá mong manh dễ vỡ thì dường như mỗi bước đi của họ đều phải thận trọng và dè chừng. Cho đến khi người đàn ông trong quá khứ ấy xuất hiện, phá vỡ sự bình yên giả tạo giữa hai người. Đóa hoa tình yêu của họ đã đến lúc lụi tàn… hay đã đợi được đến ngày nở rộ? *** “Cậu chủ đã về!” Mấy người giúp việc của nhà họ Lương đều dừng tay, vui vẻ chào. Lão quản gia vội vàng chạy từ trong nhà ra đón: “Cậu chủ về sớm vậy?” Lương Phi Phàm gật đầu, sắc mặt còn chút mệt mỏi: “Yên tiểu thư đâu?” “Dạ, tiểu thư đang ngủ trên lầu. Có cần đi mời tiểu thư xuống không, thưa cậu chủ?” Lương Phi Phàm gạt tay: “Không cần đâu! Để tôi lên đấy.” Tính gắt ngủ của cô chủ lúc mới tỉnh dậy thì thật không ai chịu nổi. Lương Phi Phàm cười rồi đi thẳng lên lầu. Được một đoạn, anh ta dừng lại, nói với quản gia: “Lấy cái hộp trong va li màu đen mang lại đây cho tôi!” Lão quản gia vội mở chiếc va li màu đen ra, lấy chiếc hộp làm bằng ngọc mà chỉ nhìn thôi cũng biết giá của nó không phải thấp, rồi cẩn thận đưa tận tay cậu chủ, miệng cười tủm tỉm, hỏi: “Cậu chủ lại mang món quà quý giá gì về làm vui lòng cô chủ thế?” Lương Phi Phàm một tay cầm lấy chiếc hộp, tay kia vỗ vai quản gia, cười nói: “Mặt trăng trên trời.” Trong phòng, Cố Yên đang ngon giấc. Đang là cuối hè, trong phòng không bật điều hòa, không khí có phần ngột ngạt. Trong lúc nửa tỉnh nửa mê, cô gái thấy người mình lấm tấm mồ hôi, dường như mùa hè oi ả ấy lại hiện về trong giấc mơ. Trong mơ, cô đứng ở sảnh lớn của tập đoàn Vi Bác, cảnh lần đầu tiên gặp người cha thân sinh, chiếc nơ màu trắng cài trên mái tóc dài đến ngang lưng, lặng lẽ đứng ở đó. Cô gái nhỏ bé so với căn phòng rộng lớn lại càng trở nên yếu đuối. Cố Bác Vân nhìn chăm chăm vào cô gái nhỏ bé đứng trước mặt, tình cha con xa cách đã mười sáu năm bỗng ùa về, nghẹn ngào không nói thành lời, một người vốn lạnh lùng như ông cũng cảm thấy bối rối, rất lâu sau mới vẫy tay ra hiệu: “Diệc Thành, sắp xếp phòng cho Cố Yên.” ... Mời các bạn đón đọc Nở Rộ của tác giả Sói Xám Mọc Cánh.
Cái Giá Để Hồi Sinh - Dạ Đích
Thanh xuân của người khác là những ngày nắng hạ rực rỡ, hay những làn gió thu mát nhẹ thổi lá vàng rơi ngập sân trường. Còn thanh xuân của cậu lại là một chiều đông ảm đạm, bước về nhà với ô cửa không sáng đèn, vì chính cha mẹ ruột đã bỏ đi không chút tiếc thương đứa con trai mới vừa mười sáu. Sống không ai hay, chết không ai biết, không siêu thoát, chẳng cam tâm. Nếu tuổi trẻ có thể hai lần thắm lại, nếu ngọn nến sinh mệnh lại được thắp lên, mọi đại giá trên đời Tô Nham đều nguyện trả. Có ân phải đền, có oán phải báo. Vậy còn, tình yêu khắc cốt ghi tâm của cả một kiếp người, khi gặp lại liệu duyên còn nối? *** Thành phố D khu nam, vào lúc giữa trưa, mưa to tầm tả, sấm sét vang trời. Nhà xưởng bỏ hoang, trong dây cảnh giới, một đám cảnh sát đang dầm mưa làm việc. “Người chết nam, tuổi trên dưới hai mươi, xem quần áo hẳn là sinh viên. Phán đoán ban đầu, thời gian tử vong khoảng mười lăm ngày trước, nguyên nhân tử vong là do ngực bị đâm ba nhát dao.” Pháp y nghiêm túc nói ra phán đoán ban đầu, nhân viên cảnh sát mặt trấn vây quanh thi thể chụp ảnh, tìm kiếm dấu vết để lại. Thi thể vặn vẹo nằm ngửa, mắt mở to như chuông đồng không nhắm lại, ruồi muỗi vo ve bâu quanh y, tham lam hưởng thụ thi thể nọ, thật lâu không chịu bay đi. “……Tin tức hôm nay, thi thể nam phát hiện mười ngày trước tại nhà xưởng bỏ hoang đã được xác định danh tính, người bị hại là nam, Tô Nham, hai mươi hai tuổi, tốt nghiệp đại học D …… Thi thể tạm thời không có người nhận……” Tô Nham chết trong mùa hè tốt nghiệp đại học oi bức nọ. Ruồi bọ bâu đầy thi thể, ai cũng không nhớ rõ y. Người chết như đèn tắt, yêu cũng được hận cũng được, không cách nào bận lòng. Nếu như nhân sinh có thể lặp lại. ... Mời các bạn đón đọc Cái Giá Để Hồi Sinh của các tác giả Dạ Đích.
Bất Khả Kháng Lực - Lam Lâm
Lớn lên trong cô nhi viện, suốt thời thơ ấu ấy Thư Niệm vẫn hằng mong mình được như cô công chúa được chàng hoàng tử đến giải thoát cho mình. Hoàng tử không đến, nhưng "cậu chủ" thì có. Cậu chủ tính tình quái thai khó chiều và cực kì gàn dở. Cậu chủ Tạ Viêm đó kiên định, rất kiên định nghĩ rằng đời này mình không thích đàn ông. Hết lần này đến lần khác, hắn hữu ý rồi vô tình đẩy luôn Thư Niệm, phương thuốc bình ổn cho tâm hồn dần rời xa mình. Cuộc cút bắt kẻ chạy người đuổi, chung quy vì 1 chữ tình. Yêu và muốn được yêu, chấp nhận và được chấp nhận, liệu đến khi nào họ mới thực sự thẳng thắn mở lòng với nhau? Tình yêu của hai người đến khi nào hòa chung một lối? *** Thư Niệm nhớ mãi cảnh tượng lần đầu tiên cậu gặp Tạ Viêm. Đó là một ngày nắng đẹp. Cậu đang ngồi xổm trong một góc vườn, giở một cuốn truyện tranh vốn đã hơi cũ ra đọc. Thư Niệm kì thực đã xem qua rất nhiều lần, hình ảnh và nội dung trong từng trang giấy chỉ cần nhắm mắt lại cũng có thể hiển hiện rõ nét trong đầu, hiệu ứng lập thể (3D ý) rất chân thật. Nhưng cậu vẫn háo hức xem lại, có lẽ bởi vì đây là cuốn truyện duy nhất cậu có. Cũng như những cô bé trong trại mồ côi, cậu thích nhất chàng hoàng tử trong truyện. Chàng ta cưỡi trên lưng một chú ngựa trắng cao cao, khuôn mặt anh tuấn mà trang phục thì đẹp mắt, lại mang theo thanh kiếm oai phong lẫm liệt, chỉ thoáng chốc thôi đã đánh bại con rồng lớn, giải cứu nàng công chúa khỏi tòa lâu đài. Trang đó Thư Niệm đã xem đi xem lại mãi, hâm mộ vô cùng. Cậu cũng muốn được như nàng công chúa, tựa như được viết trong hồi kết truyện, “Từ đấy về sau sống một cuộc đời hạnh phúc.” Thư Niệm năm đó đã mười hai tuổi, nhưng có nhìn thế nào đi nữa cũng giống một đứa bé chưa lên mười. Gầy yếu đến mức ngay cả đứng cũng muốn không vững. Nơi cậu lớn lên, được gọi là “Viện phúc lợi Hạnh Phúc”. Dù tất cả mọi cô nhi viện trên đời này đều chẳng thành thật tự nhận là “cô nhi viện”, nhưng lẽ ra người ta cũng không nên gán cho nó cái tên hoàn toàn chẳng hợp tình hợp cảnh tí xíu nào… Nào là “Hạnh Phúc”, “Hồng Tâm” (tim hồng ý, ọe), “Thiên Sứ”, “Nhân Ái”… Đâu cũng như đâu! Tiếc thay, mãi tận bây giờ Thư Niệm vẫn chưa hiểu ý nghĩa từ “hạnh phúc” này là như thế nào. Tất nhiên, nói ra thì niềm vui không hẳn là không có. Chẳng hạn khi có phóng viên tới phỏng vấn được diện tạm bộ cánh mới, đêm Noel sẽ được hơn mọi ngày một miếng thịt lợn hun khói, lại còn… hình như là không còn gì nữa. ... Mời các bạn đón đọc Bất Khả Kháng Lực của tác giả Lam Lâm.
Độc Giả Và Nhân Vật Chính Đích Thị Là Chân Tình - Đồi
Đỗ Trạch là một tên độc giả anti fan (rởm), chính vì cái lý luận trai không hư gái không thương, độc giả không ném đá tác giả không nhìn thấy. Tên độc giả ngốc nghếch cuồng tín vào chân lý “càng yêu càng chửi”, cứ thế theo dõi tiểu thuyết dài kỳ trong nỗi niềm đau đớn cứ tuần hoàn hết ném đá rồi lại bấm phiếu đề cử, bấm phiếu đề cử rồi lại ném đá… Mà hôm nay, một bình luận ném đá Đỗ Trạch gửi cho tác phẩm mới “Hỗn Huyết” của tác giả, không ngờ lại để tác giả đọc được! Kể từ đó, nhân vật chính tươi sáng ngời ngời - Tu - từ một thiếu niên thiên tài của học viện phép thuật tức khắc thức tỉnh dòng máu Undead, biến thành một bộ xương trắng một cách thần kỳ! Tên độc giả anti fan ngốc nghếch liền tức ói máu… Tác Giả! Anh Thắng Rồi! Bất ngờ hơn còn ở phía sau. Chủ hàng nơi Đỗ Trạch mua sách đã gửi nhầm cuốn đồng nhân cao H của “Hỗn Huyết” cho cậu, và thế là Đỗ Trạch - mắt đeo kính cận dày cộp, tai đeo máy trợ thính - cứ thế xuyên-không vào trong “Hỗn Huyết” một cách phản khoa học! Một cuốn tiểu thuyết của độc giả, nhưng lại là cả cuộc đời của nhân vật chính. Một fan trung thành mang theo tuyệt kĩ xuyên không tới, rốt cuộc người này là cứu tinh của nhân vật chính, hay là kẻ hủy diệt? *** Độc giả: Tôi là một ngụy anti-fan Đỗ Trạch là một ngụy anti-fan. .Ngụy anti-fan có thể giải thích như thế này: có một đám người đối xử với thần tượng của mình tàn bạo y chang như với kẻ thù, đủ kiểu soi mói đủ kiểu chửi bới, thể hiện triệt để tinh thần “Tương ái tương sát”(Yêu nhau giết nhau).. Đỗ Trạch lựa chọn trở thành một ngụy anti-fan cũng vì ba nguyên nhân. Thứ nhất đương nhiên là nguyên nhân xuất hiện của ngụy anti-fan: soi mói, chửi bới, thu hút sự chú ý cho người mình yêu thích từ một góc độ khác. Họ không thể khiến người ấy được vinh quang tột đỉnh thì phải phá rồi dựng, bôi đen người ấy để thu hút ánh mắt của quần chúng, khơi gợi sự chú ý và đồng cảm của người khác đối với người ấy. Sau khi đã thành công khiến người yêu thích nổi tiếng, họ cũng công thành lui thân.. Thứ hai, chuyện Đỗ Trạch thích làm nhất là post bài soi mói thần tượng của cậu, sau đó ngồi chờ những fan khác của người ta nhảy ra công khai ném đá lại mình. Nhìn những fan khác không ngừng post bài ở dưới để phản bác, Đỗ Trạch vô cùng thỏa mãn: tốt lắm, ý tôi là thế đó. Các anh em à, cứ tiếp tục phát huy tinh thần đó đi ~. Nguyên nhân cuối cùng là do một chút tâm tư nhộn nhạo của Đỗ Trạch. Tình cảm của fan dành cho thần tượng đương nhiên là vừa yêu vừa kính. Nhưng họ cũng ôm ấp một thứ tình cảm khác: muốn chủ động tiếp cận người ta, nhưng thứ nhất là sợ quấy rầy đối phương, thứ nhì là sợ người ta chả thèm để mắt tới. Vì thế họ chỉ có thể cố gắng lưu lại dấu ấn của mình để khiến người ta chú ý, giống như cô gái tim thì đen thui mà lại tỏ vẻ rụt rè ngượng ngùng ngồi chờ người yêu đến giở khăn voan lên. Đại nhân, đại nhân, mau tới đây nhận em đi ~ Em rất dễ nuôi đó! ... Mời các bạn đón đọc Độc Giả Và Nhân Vật Chính Đích Thị Là Chân Tình của tác giả Đồi.