Liên hệ: 0912 699 269  Đăng nhập  Đăng ký

Làn Hương Sau Màn Trướng

Cuộc gặp gỡ đầu tiên của Giang Vãn Ninh và Văn Thiệu diễn ra ở một ngôi chùa, cách một cánh cửa sổ khép hờ, cô trông thấy anh ngồi trước bàn vót trầm hương, thân mình khoác đạo bào thời nhà Minh. Sự háo sắc của Giang Vãn Ninh trỗi dậy, cô lập tức vung tiền như rác, quyên góp tiền giúp ngôi chùa được trùng tu lại, chỉ có một yêu cầu duy nhất đó chính là, phải dành ra một căn phòng ở sân sau cho cô ở. Không lâu sau, cô vào căn phòng sát vách phòng Văn Thiệu ở, vờ như mình thấy rất hứng thú với hương đạo, thế là cô bèn quấn lấy anh “bái sư học nghệ”. Ngày đầu tiên, cô bưng hương trầm thủy đắt nhất trong phòng Văn Thiệu đi xông phòng tắm. Ngày thứ hai, cô gặm quả lê ngỗng mà Văn Thiệu dùng để chế hương. Ngày thứ ba, cả người lẫn hành lý của cô đều bị Văn Thiệu ném ra khỏi sân. ... Sau đó, nhà họ Giang đứng bên bờ vực phá sản. Giang Vãn Ninh chấp nhận đề nghị kết thành thông gia của nhà họ Tôn, lần đầu tiên đến gặp người chồng chưa cưới chơi bời lêu lổng của cô ở nhà họ Tôn. Khi ấy, chồng chưa cưới vừa mới gây chuyện, cậu ta đang ngoan ngoãn đứng trước mặt chú nhỏ của mình để nhận lỗi. Cậu ta thấy Giang Vãn Ninh đi vào nhà thì thẳng lưng lên ngay, giới thiệu vợ chưa cưới của mình với chú nhỏ. “Chú nhỏ, đây là…” “Đây là thím của cháu.” ??? Văn Thiệu đứng dậy, trông thấy dáng vẻ kinh ngạc khôn nguôi của Giang Vãn Ninh, anh ghé sát vào tai cô và khẽ nói: “Em cần tiền à? Nếu phải gả cho nó thì chẳng thà gả cho anh.” ... Giang Vãn Ninh theo đuổi anh ba tháng, khi Văn Thiệu đang chuẩn bị đáp lại cô thì cả người lẫn hành lý của cô đều biến mất chẳng thấy tăm hơi. Chẳng bao lâu sau, anh bị ông cụ gọi về nhà với lý do con cháu đính hôn. Văn Thiệu và ông cụ ngồi đối diện nhau, anh cúi đầu lần chuỗi tràng hạt trong tay, đọc ra một chuỗi ngày sinh tháng đẻ. Ông cụ nhìn anh đầy kinh ngạc: “Sao con lại có bát tự của Tiểu Ninh?” Văn Thiệu cụp mắt mà rằng: “Bát tự của con và cô gái này là sự kết hợp tuyệt vời.” … Hương đạo thế gia. Tổng tài bá đạo không theo khuôn mẫu x Cô chiêu tự cho là mình rất am hiểu cách trêu chọc. *** Cuối xuân, ở Giang Thành, mưa phùn cứ lất phất rơi mãi mấy ngày nay chẳng ngớt.   Khi Giang Vãn Ninh bước lên xe buýt ở trung tâm thành phố thì mưa vẫn chưa tạnh, không ngờ là cô chỉ vừa mới ngủ một giấc, mà lúc tỉnh dậy thì nắng đã lên rồi.   Xe buýt dừng lại ở trong sân – nơi bọn họ ở, sân này nằm ở tận bên ngoài chùa Thanh Nguyên, là một sân độc lập, sẽ không vì bọn họ đến mà làm ảnh hướng đến việc tu hành của tăng nhân trong chùa.   Trước khi xuống xe, Giang Vãn Ninh bôi một lớp kem chống nắng thật dày, còn đeo kính râm và đội mũ che nắng vào nữa.   Sau khi xuống xe thì người dẫn đoàn phát cho mỗi người một chiếc mũ đỏ có in tên đoàn du lịch, sau đó giơ cao lá cờ màu hồng phấn, kêu gọi mọi người đi vào trong sân tập hợp.   Anh ta đối chiếu danh sách theo thứ tự rồi đưa chìa khóa phòng, sau đó thì giới thiệu sơ lược phương hướng của từng công trình xung quanh.   Thật ra thì, đây không hẳn là một chuyến du lịch thông thường, mà là một hoạt động tương tự với thiền tu ở trong chùa.   Hoạt động diễn ra trong vòng bảy ngày, từ việc ăn đến ngủ đều diễn ra trong một cái sân phía sau chùa Thanh Nguyên, họ có thể dựa vào tình hình cá nhân mà tham gia các hoạt động trong chùa, hoặc là tự sắp xếp.   Có một đàn chị làm công việc về kế hoạch du lịch đề cử Giang Vãn Ninh tới đây, trước kia đàn chị đã giúp đỡ cô trong việc học, thế nên, vừa thấy chị ấy cần hoàn thành chỉ tiêu cuối tháng, cô đã nhanh chóng lôi kéo Trần Thư Nhiễm – người cũng không có việc gì làm, đi đăng ký ngay.   Khi đó cô cũng chưa thật sự muốn đến thành phố nào, thế là nói tất cả đều nhờ vào đàn chị sắp xếp, sau khi cô và Trần Thư Nhiễm thương lượng thì chỉ đưa ra ba yêu cầu cho chuyến du lịch… nhàn rỗi, không xa, ít phong cảnh tham quan.   Lúc ấy chỉ có hai đoàn là phù hợp với yêu cầu của Giang Vãn Ninh, cũng là hai đoàn có thời điểm xuất phát gần nhất, trong hành trình của đoàn kia có đi bộ leo núi, thế là cô chọn chuyến đi đến núi Thanh Nguyên này.   Sau đó, khi cô cầm tờ giấy hành trình chỉ dài vỏn vẹn có nửa trang giấy A4, mặc dù thấy hơi giật mình nhưng cũng rất hài lòng. Cứ xem như là mình chuyển sang nơi khác nằm dài bảy ngày đi, vừa có thể giúp đỡ đàn chị, lại không cần phải đi theo hành trình của đoàn du lịch trong trạng thái mệt bở hơi tai, không còn gì có thể tốt hơn thế được nữa.   Người dẫn đoàn lải nhải nói xong hết những hạng mục cần chú ý, sau đó tuyên bố giải tán tại chỗ.   Khi Giang Vãn Ninh đi tìm phòng thì mới quan sát cái sân này…   Kiến trúc chủ đạo bao quanh sân là tường xám ngói xám, vách tường sứt mẻ rơi rớt mấy mảnh vụn, dưới chân tường, mấy mảnh ngói vỡ chất thành đống.   Hơn thế nữa, sảnh lớn có thùng gỗ nứt nẻ dùng để hứng nước từ nóc nhà dột xuống, vì bị côn trùng đục cắn mà cổng lớn bằng gỗ bị hư hại nặng nề, bản lề cửa với vết rỉ loang lổ… Mỗi chi tiết ở nơi đây như thể là đang phô bày cho cô thấy rằng, nơi đây đã có từ rất lâu và không được chú trọng tu sửa.   Giang Vãn Ninh nhớ, hình ảnh được in trên trang bìa của quyển sổ tuyên truyền khiến người ta không nhịn được mà phải thốt lên rằng “tiên khí bồng bềnh”, cây cối tốt tươi, hoa hạnh đầy đất, nhà gỗ nho nhỏ lấp ló sâu thẳm trong rừng càng khiến nó như đang tách biệt với thế giới, làm cho cho người ta chỉ muốn hướng về nó,   Rồi lại nhìn sang hàng thật… rõ ràng là đang lừa đảo trắng trợn.   Được rồi, cô không nên ảo tưởng về hình ảnh đã qua chỉnh sửa quá đà kia nữa.   “Ninh Ninh, bên kia kìa!”   Trần Thư Nhiễm đã tìm được căn phòng số chín mà bọn họ sẽ ở.   Căn phòng ở hướng Nam, có thể xem như đây là nơi có vị trí địa lý tốt nhất.   Bọn họ đẩy bốn chiếc vali lớn qua đó, gắng sức di chuyển hành lý lên bậc thang.   “May mà bây giờ đang là mùa xuân, nếu mà là mùa hè thì e là sẽ bị muỗi cắn chết mất.” Trần Thư Nhiễm cúi đầu nghiên cứu chiếc chìa khóa màu đồng cũ kỹ kia, chẳng dễ gì mới mở cửa ra được: “Chắc là cái ổ khóa này còn lớn tuổi hơn hai chúng ta ấy chứ, giống như trong phim cổ trang vậy.”   Giang Vãn Ninh nhìn sang khung cửa bị mối mọt cắn đục nặng, sau đó cất bước đi vào, lo lắng nói: “Muỗi thì không có, nhưng chắc là cũng không thiếu mấy loài côn trùng khác đâu.”   Vốn dĩ trên núi đã có nhiều côn trùng, hơn nữa, gần đây trời cứ mưa liên tục, không khí ẩm ướt, có lẽ, trong căn phòng trệt chỉ có một tầng này, thứ dư dả nhất chính là nhiều loại côn trùng.   Mấy ngày nay trời mưa không ngớt, không khí trong phòng thoảng mùi ẩm mốc, độ ẩm rất cao.   Giang Vãn Ninh không nhịn được mà nhíu mày, nếu biết trước điều kiện nơi ở kém như thế này, cô nên để đàn chị đăng ký cho cô vào đoàn đắt đỏ nhất mới phải.   Khoảnh khắc nhìn thấy mạng nhện bám trên tường, cả người cô cứng đờ ra ngay tại chỗ, lòng bàn chân như mọc ra thêm một cái cọc, không có can đảm tiến lên phía trước – dù chỉ là nửa bước chân.   Mời các bạn mượn đọc sách Làn Hương Sau Màn Trướng của tác giả Hồng Tâm Dữu Tử Hạch.

Nguồn: dtv-ebook.com

Xem

Chờ Em Lớn Nhé! Được Không? - Diệp Lạc Vô Tâm
Hàn Mạt Mạt, từ năm 8 tuổi đến năm 18 tuổi, cả cuộc sống của cô chỉ biết có anh, cần anh, theo anh, vì anh… Nếu đó không phải là tình yêu, phải chăng Mạt Mạt sẽ không cần đau lòng thêm nữa? Khi nhận ra tình yêu trẻ thơ của mình đối với anh chỉ là gánh nặng, cô đã quyết định buông tay, rời xa sự che chở, ấm áp của anh. Nếu hạnh phúc của cô phải đánh đổi bằng sự chịu đựng của anh thì có lẽ cả đời này Mạt Mạt không cần thứ hạnh phúc xa xỉ ấy nữa.   An Nặc Hàn, từ năm 14 tuổi đến năm 32 tuổi, từ lúc nào mà thứ tình cảm cưng chiều, che chở của người anh trai với em gái đã biến thành những cảm xúc khó kiểm soát? Anh vẫn nghĩ rằng cô bé con của anh còn quá nhỏ để hiểu thế nào là tình yêu, còn quá nhỏ để đánh đồng sự dựa dẫm ấy là thứ tình cảm nam nữ, chỉ cần đợi đến khi cô tìm thấy tình yêu thực sự ở một người khác thì tình thân giữa họ vẫn là một mối dây liên hệ không thể tách rời.   Anh đã đợi, đợi từ khi Mạt Mạt 8 tuổi đến khi cô 15 tuổi, đợi đến khi Mạt Mạt nản lòng thoái chí mà buông tay, lúc ấy anh mới nhận ra chính mình mới là người không hiểu tình yêu là gì? Nếu nỗi nhớ nhung khi xa cô không phải là tình yêu, nếu sự cô đơn bao trùm khi thấy cô bên người khác không phải là tình yêu, có phải An Nặc Hàn sẽ không thấy đau đớn như thế?   Nếu đó là những gì cô muốn, anh sẽ làm mọi thứ để cô được hạnh phúc, kể cả việc chấp nhận lấy một người con gái khác để cô yên tâm về người anh trai này. Bên cạnh người ấy, cô sẽ vui chứ? Dù niềm vui của cô không có anh. Nhưng cuộc sống luôn chứa đựng biết bao điều bất ngờ, trước lúc ra mắt bố mẹ vợ tương lai, An Nặc Hàn bỗng nhận được một lá thư trong chương trình "Bức thư viết cho tương lai" từ ba năm trước, là lá thư từ Mạt Mạt của anh.   Cô bé con từ ba năm trước có điều gì muốn nói mà ba năm sau mới có thể gửi đến anh? An Nặc Hàn run rẩy đọc từng nét chữ con trẻ chứa đựng biết bao tình cảm lớn lao mà anh không dám tin một cô bé 15 tuổi đã có. Thì ra Mạt Mạt của anh vẫn luôn yêu anh, không hề thay đổi. Nếu đây không phải là tình yêu, phải chăng họ sẽ không phải đi một quãng đường dài đến thế?   Tác phẩm Chờ em lớn nhé được không lại là một minh chứng nữa cho ngòi bút đầy sức hút tác giả Diệp Lạc Vô Tâm. Chị luôn thích đặt những nhân vật của mình trong những mối quan hệ đầy mâu thuẫn như cảnh sát - tội phạm, thầy giáo - sinh viên, anh nuôi - em nuôi… Sự mâu thuẫn ấy đã nảy sinh biết bao tình tiết éo le, kịch tính mà không kém phần hấp dẫn. Nhưng cũng chính nhờ sự mâu thuẫn ấy mà tình yêu giữa con người với con người đan xen trong những mối liên kết của cuộc sống mới được khắc họa đẹp đẽ và cảm động hơn bao giờ hết. Trong những câu chuyện của chị, tình yêu là không có tội, vì có tình yêu, cuộc sống mới trở nên nhu hòa hơn. Nếu đó không phải là hạnh phúc, còn phải cầu gì hơn thế? Mời các bạn đón đọc Chờ em lớn, được không? của tác giả Diệp Lạc Vô Tâm.
Gió chớ động tình - Diệp Lạc Vô Tâm
Tên ebook: Gió Chớ Động Tình (full prc) Tác giả: Diệp Lạc Vô Tâm Tên gốc: Phong Mạc động tình Thể loại: Hiện đại, Huyền huyễn, Ngôn tình, Tiên hiệp, Văn học phương Đông Converter: muacauvong (tangthuvien) Editor và làm ebook: Tiểu Dương Nguồn: tieuduongtd.wordpress.com Ebook: Đào Tiểu Vũ eBook - www.dtv-ebook.com Bìa Gió chớ động tình - Diệp Lạc Vô Tâm   Văn Án:    Lần đầu tiên hắn nhìn thấy nàng, nàng đang khóc, nước mắt nàng bay bay dưới tán lá vàng, tuôn rơi ròng ròng tuyệt vọng.   Đó là lần đầu tiên hắn nhìn thấy rõ một người con gái, nước mắt giống như bão táp, ướt đẫm toàn thân hắn, trời đất từ đó về sau sẽ ảm đạm…… Lần đầu tiên nàng nhìn thấy hắn, hắn đang cười, ánh chiều tà tiêu tán trong nụ cười của hắn, yên tĩnh thư thái.   Đó là lần đầu tiên nàng nhìn thấy rõ một người con trai, hắn như mây mù ngàn năm không tan trên đỉnh Hoa Sơn, trong gió thu, nụ cười của hắn thật ấm áp……   Tình là động lòng người nhất, nàng tên Mạc Tình, là người cả đời đau khổ vì tình.   Phong (gió) là vô tình nhất, khi yêu sẽ dừng bước, cuối cùng biến mất trong không khí.   Mời các bạn đón đọc Gió Lớn Chớ có Động Tình của tác giả Diệp Lạc Vô Tâm.
Mãi Mãi Là Bao Xa - Diệp Lạc Vô Tâm
Tên ebook: Mãi Mãi Là Bao Xa Tên khác: Trao Lầm Tình Yêu Cho Anh Tác giả: Diệp Lạc Vô Tâm Thể loại: Tiểu Thuyết, Tình Cảm, Lãng Mạn, Ngôn tình, Văn học phương Đông Công ty phát hành: Đinh Tị Nhà xuất bản: NXB Văn Học Trọng lượng vận chuyển: 590 grams Kích thước: 14.5 x 20.5 (cm) Số trang: 568 Ngày xuất bản: 09/2012 Nguồn: diendanlequydon.com Ebook: Đào Tiểu Vũ eBook - www.dtv-ebook.com   Bìa sách Mãi Mãi Là Bao Xa - Diệp Lạc Vô Tâm   Giới thiệu:   Tháng tư, mùa anh đào nở hoa rực rỡ. Hoa đào nở rộ đầy cành, rực rỡ sắc màu rơi rơi trong gió. Lăng Lăng đứng dưới tán cây, nhìn một màn mưa hoa bay lượn ngập trời.   Cô yêu nhất hoa đào không phải vì cảnh hoa rơi ào ạt lãng mạn trước mắt mà bởi số mệnh của nó.   Có người nói, số mệnh cây anh đào thật thê lương, thân cây to lớn không biết phải bồi đắp qua bao nhiêu mùa nóng lạnh, nhưng lại chỉ có thể bày ra vẻ rực rỡ trong thoáng chốc trên nhân gian.   Lăng Lăng nói: Không! Khoảnh khắc bừng sáng chính là vĩnh hằng. Những gì tốt đẹp, được như vậy là quá đủ rồi.   Bạn đã bao giờ thử yêu thương một người, vì người đó mà dốc hết tình yêu, khóc cạn nước mắt cũng chưa từng hối hận?   Có người hỏi: Người con trai như thế nào lại có thể khiến cho cậu khóc cạn nước mắt cũng cam lòng?   Bên cửa sổ, chậu hoa nhài lại nở, hương thơm tươi mát giống như mùi của người đó.   Gió nhẹ thổi qua trước khung cửa, mang hương thơm say lòng người lượn lờ tràn ngập căn phòng.   Lăng Lăng nói: Một người con trai làm cho người con gái không thể quên…   Nhân nùng như mực, vị đạm như trà. (con người nồng nàn như mực, hương vị thanh đạm như trà)   Có người hỏi: Có thể kể cho bọn tớ nghe một ít chuyện xưa của cậu không?   Lăng Lăng nói: Được, nhưng chuyện cũ dài lắm, không biết nên bắt đầu từ đâu đây…   …   Quan Tiểu Úc nói: Vậy trước hết để tớ giới thiệu sơ qua với mọi người các nhân vật trong câu chuyện đi, người nào người nấy đều tuyệt!   Tâm Tâm nói: Nếu không muốn nghe cô ấy dông dài thì mời nhảy sang chương ba, để tớ kể cho mọi người một câu chuyện tình lãng mạn năm xưa…   Mời các bạn đón đọc Mãi Mãi Là Bao Xa của tác giả Diệp Lạc Vô Tâm.
Ngàn Năm Chờ Đợi - Diệp Lạc Vô Tâm
Sách Nói Ngàn Năm Chờ Đợi   Tên ebook: Ngàn Năm Chờ Đợi Tác giả: Diệp Lạc Vô Tâm Thể loại: Ngôn tình, Huyền ảo, Tình cảm, Văn học phương Đông Công ty phát hành: Đinh Tị   Nhà xuất bản: NXB Văn Học Trọng lượng vận chuyển: 250 grams Kích thước: 13 x 20.5 cm Ngày xuất bản: 11/2013 Ebook: Đào Tiểu Vũ eBook - www.dtv-ebook.com   Bìa sách Ngàn Năm Chờ Đợi - Diệp Lạc Vô Tâm   Giới thiệu:   Hắn đạo hạnh ngàn năm, ngàn năm cô độc…   Hắn dùng huyết, dùng lệ của mình để tạo ra một nữ nhân hoàn mỹ nhất…   Không cẩn thận, bị thiên giới trừng phạt…..   Hắn dùng cả chân tình của mình cho nàng nhưng đổi lại chỉ là sự lạnh lùng của nàng.   Hắn đã chờ đợi cả ngàn năm, lẽ nào còn chưa đủ sao ???   Nếu có thể làm cho nàng nhìn hắn …..    Cho dù mất cả ba ngàn năm đạo hạnh cũng không oán không hối hận…..   Ai bảo thần tiên không có cảm giác, không có máu và nước mắt? Đó là sự khắc cốt ghi tâm chưa một lần trải qua   Ta coi nàng là tri kỷ, coi nàng là người duy nhất hiểu được nỗi niềm tâm sự trong lòng ta giữa đất trời bao la, cũng là người duy nhất có thể tồn tại vĩnh hằng với ta trong tam giới...   Nếu một ngày nào đó nàng có thể nói chuyện với ta, mỉm cười với ta, thì ta sẵn sàng đánh đổi bằng tất cả những gì ta có...   Tại sao đến khi cử động được, mỉm cười được, nàng lại quên ta nhanh như vậy...   Mời các bạn đón đọc Ngàn Năm Chờ Đợi của tác giả Diệp Lạc Vô Tâm.