Liên hệ: 0912 699 269  Đăng nhập  Đăng ký

Thỏ Hoa Đào

Độ dài: 81 chương chính văn + NT đang viết Thể loại: Hiện đại, 1v1, song xử, tình chị em, ngọt sủng, HE. Chuyển ngữ: The Atlamtis Dịch: Vương Linh  Beta: Yam Bìa: Hoài Trâm (Ngủ Giữa Màu Lam) Văn án: (1) Sau khi mỹ nữ nhà giàu mới nổi cực kỳ nổi tiếng trên mạng bị người bạn trai thành thật cắm sừng sau khi đã bàn chuyện cưới xin. Nhất thời bị ma quỷ ám, cô giúp đỡ một nam sinh đẹp trai ngoan ngoãn Ninh Tây Cố, còn mua cho cậu ta đồ hàng hiệu, để cậu ta giả trang làm phú nhị đại, kéo tới khoe khoang trước mặt bạn trai cũ và bọn chị em plastic. Một ngày nào đó, Nhạc Quỳnh Quỳnh đi kiếm tí fame ở trong một tiệc rượu của nhân vật nổi tiếng nào đó, tội nghiệp lui vào một xó không người hỏi thăm. Cô thấy thằng nhóc đẹp trai lạnh lùng kia của cô mang giày da, mặt mày lạnh băng được người người vây quanh. Nhạc Quỳnh Quỳnh chết lặng, hỏi người đó là ai. Người biết chuyện đáp, đó... Hình như là con trai của ông trùm tư bản nào đó. Nhạc Quỳnh Quỳnh: “... Ồ.” Cô cúi đầu nhìn thoáng qua tin nhắn wechat cuối cùng của cả hai cách đây mấy tiếng. [Cún con]: Chị, hôm nay mấy giờ chị về á? Em ở nhà làm ấm chăn cho chị nha. (2) Thời kỳ phản nghịch của Ninh Tây Cố đến muộn, cậu muốn vứt bỏ hình tượng học sinh xuất sắc, làm playboy thử xem sao. Đầu tiên là phải lợi dụng người phụ nữ ngu xuẩn, hám của, tầm thường và nông cạn này để chà đạp bản thân, sau đó đợi đến lúc chín muồi thì đá ả một phát, chính thức biến thành một playboy chính hiệu. Trước lúc đó, bất kể người phụ nữ này gây sự vô cớ ngu xuẩn tới mức nào, cậu đều có thể nhịn. Vậy mà cuối cùng, cậu lại gục ngay ở vòng gửi xe, không cách nào dậy nổi. *** Tác giả có lời muốn nói: 1. Song xử. Nữ chính trước đây từng có bạn trai. Nam chính chưa từng quen bạn gái, lần đầu tiên yêu đương, lần đầu tiên kết hôn, toàn tâm hiến dâng cho nữ chính. 2. Thiếu nữ xinh đẹp ngây thơ thích khoác lác x Tiểu thiếu gia phúc hắc giả lạnh lùng, 1v1, nữ chính 24 tuổi, nam chính 19 tuổi, về mặt sinh lí nữ chính lớn tuổi hơn, về mặt tâm lí nam chính trưởng thành hơn. Nữ chính không phải loại chị đại chân dài, mà là cô gái ngốc mềm mại ngọt ngào. Bình thường đều là nam chính chăm sóc nữ chính, nữ chính không thấy xấu hổ gì cả, chỉ khi cả hai cãi nhau cô mới cây ngay không sợ chết đứng nói “Tôi là chị có biết không? Không được cãi lời chị.” 3. Thể loại cẩu huyết, ngốc bạch ngọt, văn phong. *** #Review THỎ HOA ĐÀO Tác giả: Hàn Thục Thể loại: Hiện đại, tình chị em, em trai người thừa kế - “sói đội lốt cừu” tự tiến cử rồi còn giả vờ làm trai bao để được phú bà nhỏ bao dưỡng x chị gái hotgirl mạng xinh đẹp rực rỡ - ngây thơ tỏ vẻ già dặn, #SỦNG_SẠCH_NGỌT, hài hước, nhẹ nhàng, HE Độ dài: 84 chương Tình trạng: Hoàn chuyển ngữ.  Chuyển ngữ: Rượu Nếp - Cam Đá - Midori  Reviewer: Thơ Tú Nữ “Thỏ trắng cô đơn. Chạy đông ngó tây. Áo không bằng mới. Người không bằng cũ.” (*)   Đây chính là bài thơ nói lên cuộc đời của Ninh Tây Cố, cũng là bài thơ bắt nguồn cho mối nhân duyên giữa Ninh Tây Cố và Nhạc Quỳnh Quỳnh.   Ninh Tây Cố mười chín tuổi, cuộc sống từ trước đến nay đều trôi qua trong sóng yên biển lặng. Ngoại hình đẹp trai không thua kém diễn viên, thành tích học tập không hạng hai thì cũng là hạng nhất, nhưng lại chẳng có lấy mảnh tình vắt vai, cũng không có hứng thú với bất kỳ cô gái nào.     Chính vì cuộc sống quá mức tẻ nhạt đã khiến cậu muốn tìm một thứ gì đó thật “đột phá” cho thời kỳ tuổi trẻ phản nghịch. Trong lúc hoang mang không biết nên bắt đầu từ đâu, bỗng cậu nhìn thấy một cô gái đang uống rượu ngồi khóc trong quán bar vào một ngày đẹp trời. Ánh mắt của chàng trai mới lớn bị cuốn hút vào nhan sắc động lòng người của cô và khi biết tên cô là Nhạc Quỳnh Quỳnh - cậu đã quyết định đây chính là “mục tiêu” mà mình sẽ hướng đến.   Vì tên của cô, vừa hay cũng nằm trong một bài thơ có cả tên của cậu:   “Quỳnh quỳnh bạch thố, đông tẩu tây cố.” (*)   Nhạc Quỳnh Quỳnh không hổ danh là hotgirl mạng, xinh đẹp rực rỡ tựa như đoá hồng đang thời kỳ nở rộ sắc hương. Có điều đẹp thì đẹp nhưng cùng lắm cũng chỉ là loại người đẹp não phẳng, là kiểu người dựa vào nhan sắc mà lăn lộn vào vòng danh lợi, đời sống riêng tư hỗn loạn ngoài xã hội vẫn thường thấy, trái ngược hoàn toàn với một người đời tư sạch sẽ, tuần tự mà tiến như cậu.   Mang theo suy nghĩ đó, cậu bắt đầu đi từng bước đầu tiên trong công cuộc “chinh phục” Nhạc Quỳnh Quỳnh. Cậu không ngại ngần tự “tiến cử” bản thân, giả vờ làm “trai bao” để dỗ dành chị gái nhỏ phú bà vui vẻ. Cậu muốn qua lại với người con gái vô cùng thô tục này, chơi chán rồi sẽ tìm cách đá văng cô đi.     Ai mà ngờ đâu, lại là một nước đi không thể nào quay đầu lại.   Ninh Tây Cố cảm thấy vô cùng ấm ức, không phải là mình ứng cử vị trí “trai bao” làm ấm giường của Nhạc Quỳnh Quỳnh hay sao? Sao càng giống với culi cao cấp, ngay cả việc nhà cũng là cậu xắn tay áo lên làm cho cô vậy? Từ khi quen biết cô, Ninh Tây Cố từ một chàng trai bàn tay không dính một giọt nước bẩn, bây giờ nấu ăn, dọn nhà, cắt video, chỉnh sửa ảnh, cái gì cậu cũng làm ngon ơ.   Mà Nhạc Quỳnh Quỳnh thật ra lại khó công lược hơn cậu tưởng. Theo lý thuyết mà nói, những cô nàng ham hư vinh, vừa nhìn đã thấu bản chất bên trong nên dễ dàng câu được mới đúng, nhưng Nhạc Quỳnh Quỳnh lại là ngoại lệ. Giống như đối diện với một đề mục nhìn rất đơn giản nhưng giải bao nhiêu lần vẫn sai, hoàn toàn không biết được đáp án chính xác là gì.   Thậm chí theo thời gian, cậu bàng hoàng nhận ra hình như mình có chút rung động với cô nàng ngốc nghếch kia mất rồi.    Biết rõ ban đầu đến với cô là vì nhất thời hứng thú ôm tâm tư có chút xấu xa, biết cô chính là người nhìn đơn thuần nhưng thủ đoạn cao siêu, biết trước mặt mình là một chiếc bẫy ngọt ngào, thế nhưng cậu vẫn không kìm lòng được mà từ từ lao xuống đó.   Dần dần, con sói đã quên đi mất mục tiêu của mình mà trầm mê lưu luyến mỗi khi ở cạnh chú thỏ trắng xinh đẹp kia.   Cậu phát hiện ra, Nhạc Quỳnh Quỳnh là một cô gái hoàn toàn bình thường, nhưng lại không giống những cô gái bình thường khác. Mặc dù không có nội hàm giáo dưỡng nhưng tính cách cô hoạt bát sáng sủa, mặc dù gia đình không quá khá giả nhưng có thể tay trắng dựng nghiệp, tự lực tự cường, mặc dù ham hư vinh nhưng không dễ dãi, không tự tiện nhận đồ của bất kỳ ai.   Cô rực rỡ tựa như ánh nắng mặt trời soi sáng thế giới màu xám tẻ ngắt của cậu, khiến cậu quên đi những chuyện không mấy vui vẻ trong cuộc sống của mình. Nhưng quên đi không có nghĩa là chúng không tồn tại. Trừ những lúc làm “Ninh Anh Tuấn” của Nhạc Quỳnh Quỳnh, cậu vẫn mãi là thiếu gia độc nhất của nhà họ Ninh, người chưa đầy bao lâu nữa sẽ phải đi du học, sau khi trở về sẽ thừa kế gia nghiệp to lớn.   Từ nhỏ đến lớn, cuộc đời của cậu đã được định sẵn là sản phẩm sinh ra để thay thế cho người anh trai đã mất. Cậu đã nghe qua không biết bao nhiêu lần câu so sánh mình không bằng anh trai. Lúc nhỏ cậu cho rằng chỉ cần cậu cố gắng hết sức sẽ được ba công nhận, nhưng rồi cậu cũng hiểu ra rằng “người không bằng cũ”, trong mắt ba mãi mãi chỉ có anh trai cậu mà thôi. (Bài viết được post full và sớm nhất tại LustAveland)   Mà những gì cậu không có, Nhạc Quỳnh Quỳnh lại có được hết thảy. Nhờ có cô, cậu đã được ăn bữa cơm gia đình ấm áp, thứ đã từ rất lâu không xuất hiện trong cuộc đời của cậu.     Vẻ đẹp của cô không phải là đóa hoa được nuôi dưỡng trong lồng kính, mà là nụ hoa lớn lên nơi hoang dã, ương ngạnh và tự do, tràn đầy sức sống dồi dào, chỉ cần cho cô chút mây mưa đã có thể nở rộ vô cùng mỹ lệ, mà nếu không có thì cô cũng có thể sống thoải mái vui tươi.   Vốn cậu muốn dùng Nhạc Quỳnh Quỳnh để làm bàn đạp tích luỹ kinh nghiệm, trở thành một người đàn ông có tay nghề điêu luyện trong thế giới của người trưởng thành, nhưng cuối cùng lại trở thành người đàn ông trong thế giới của riêng cô.   Nhạc Quỳnh Quỳnh cũng từng nghĩ chỉ chơi đùa một tháng rồi sẽ đá Ninh Tây Cố, nhưng cô có ngờ đâu một tháng rồi kéo dài thêm một tháng, rồi lại thêm vài tháng nữa…   Cô yêu chết cái dáng vẻ tỏ ra thanh cao, yêu chết ánh mắt đơn thuần sạch sẽ có phần lạnh lùng của Ninh Tây Cố. Từ giao dịch lúc ban đầu chẳng biết từ bao giờ lại trở thành dây dưa không dứt, từ một cô gái luôn giữ mình trước bạn trai lại hào phóng muốn cậu tặng chính mình cho cô làm quà sinh nhật, để rồi cô càng thêm chìm đắm trong vòng tay mềm mại kia.     Cô cứ nghĩ họ sẽ mãi bên nhau như thế, nhưng chiếc kim trong bọc rồi cũng sẽ có ngày lòi ra. Thì ra bấy lâu nay là cô tự mình dối người, thì ra những gì Ninh Tây Cố nói ra mà cô tự cho là ba hoa khoác lác đều là sự thật. Thì ra cậu sắp sửa rời khỏi cô để đi đến một vùng trời khác. Vậy đoạn tình cảm này, rồi sẽ như thế nào đây?    ***   “Thỏ hoa đào” là một bộ truyện nhẹ nhàng đáng yêu nhưng không kém phần thực tế.    Một Ninh Tây Cố mười chín tuổi luôn vùng vẫy trong thế giới nội tâm của mình, với những suy nghĩ, trăn trở, những ý đồ vụng về trong thời tuổi trẻ phản nghịch, nhưng cũng có được sự dũng khí cần có của lứa tuổi đó. Một Nhạc Quỳnh Quỳnh đơn giản đáng yêu, ở cô có một loại năng lượng tích cực và luôn tràn đầy sức sống, chính những điều đó đã thu hút Ninh Tây Cố si mê cô đến quên lối về.   Chuyện tình của họ rồi sẽ có kết thúc ra sao, liệu chú thỏ trắng chạy đông ngó tây kia có tìm được bến về cho mình hay không, các bạn hãy tự đọc truyện để tìm câu trả lời nhé. Truyện được chuyển ngữ vô cùng mượt mà, đọc rất thích luôn đó ạ ^^ Mời các bạn mượn đọc sách Thỏ Hoa Đào của tác giả Hàn Thục.

Nguồn: dtv-ebook.com

Xem

Thâm Cung - Trần Lạc Hoa
Thâm cung sâu như biển, một bước sa chân vạn kiếp bất phục. Hậu cung ba ngàn giai lệ, mỗi người mỗi vẻ. Có một nữ nhân hi sinh hạnh phúc cả đời, trước sau chỉ sống vì gia tộc, toan tính chỉ để bảo vệ lợi ích gia tộc. Cuối cùng lại bị rũ bỏ không thương tiếc. Có một nữ nhân yêu đương cuồng dại, vì yêu nên hận, mù quáng làm ra không biết bao nhiêu chuyện sai trái, cuối cùng hại người hại mình. Có một nữ nhân tham vọng cao hơn trời, lòng dạ nhẫn tâm, vì địa vị không từ thủ đoạn. Có một nữ nhân trắng trong như tuyết, bị những mưu toan dần dần nhuộm đen. Một ngày kia nhìn lại, đã không còn nhận ra bản thân mình. Có một nữ nhân cương liệt như lửa, ngay thẳng như tùng, vì không chịu luồn cúi mà phải gánh lấy không biết bao nhiêu sóng gió, vùi dập tả tơi. Có một nữ nhân ẩn nhẫn giấu mình, từng bước từng bước leo lên đỉnh cao danh vọng, không tiếc dùng máu của tỷ muội sưởi ấm bản thân. Còn có một nữ nhân vốn không màn vinh hoa phú quý nhưng vì bảo vệ bản thân mà bị cuốn vào vòng xoáy tranh đấu điên cuồng. Vì đứng vững giữa chốn hậu cung, lưng phải tựa vào vị Đế vương lạnh lùng bạc bẽo, máu tươi ướt đẫm hai tay, lòng nhỏ lệ nhưng miệng vẫn phải mỉm cười. Xiêm y lộng lẫy xa hoa tô điểm bằng máu và nước mắt. Trong chốn hậu cung này, nữ nhân không chết thân thì cũng chết tâm. Phi tử không có ai là người tốt. Bởi vì những người tốt đều đã chết cả rồi. *** Năm Quang Nhật thứ bảy là một năm đầy sóng gió đối với Tống Chiêu Huy. Hắn cảm thấy ngôi cao cửu ngũ này càng lúc càng khó ngồi. Nhớ lại lúc hắn mới đăng cơ năm mười một tuổi, mũ bình thiên đội cũng chẳng vừa, cứ chốc chốc lại phải dùng tay đẩy lên để khỏi sụp xuống kín mắt. Khi ấy, mẫu hậu buông rèm nhiếp chính. Tuy hắn là người ngồi ở vị trí cao nhất nơi điện Cát Tường nhưng bá quan văn võ đều hướng về phía mẫu hậu ở sau rèm mà thưa bẩm, chẳng ai buồn nhìn đến hắn. Hắn cảm thấy chuyện triều chính thật là mỏi mệt. Hắn nghe vào chẳng hiểu bao nhiêu, chỉ muốn chạy đi chơi. Nhưng nhớ đến lời phụ hoàng trước lúc băng hà, hắn lại phải tiếp tục gắng gượng. Vậy mà cũng đã gắng gượng được bảy năm rồi. Hôm nay đã là hai mươi chín tháng chạp. Trời càng lúc càng lạnh, đến nỗi Tống Chiêu Huy có cảm giác cả trái tim của hắn cũng muốn hóa thành băng trong lồng ngực. Thời tiết thế này mà Hà Thục Chiêu vẫn kiên trì cầu kiến. Hắn nghe bọn thái giám bẩm báo rằng hoàng hậu nương nương đang quỳ trong sương giá chờ diện thánh thì cũng có chút không đành lòng, nhưng cuối cùng hắn vẫn lắc đầu. Lần đầu tiên bọn họ gặp nhau, Tống Chiêu Huy mới chỉ là đứa trẻ mười một tuổi còn Hà Thục Chiêu đã là một thiếu nữ mười bảy trẻ trung, xinh đẹp. Tống Chiêu Huy còn nhớ ngày mẫu hậu dắt tay Hà Thục Chiêu đến gặp hắn, hắn còn ngây thơ gọi nàng một tiếng "hoàng hậu tỷ tỷ". Trong trí nhớ của hắn, Hà Thục Chiêu vốn dĩ rất dịu dàng, lương thiện. Nữ tử năm ấy ngay cả một con kiến cũng không nỡ dẫm lên, chẳng rõ từ lúc nào đã biến thành một vị mẫu nghi thiên hạ lòng dạ tàn nhẫn, hiểm độc thế này. Nhiều năm về trước, Hà Thục Chiêu là người tận tâm chăm lo cho hắn từng miếng ăn, giấc ngủ, là người thức trắng đêm giúp hắn lau mồ hôi, đổi khăn chườm trán mỗi lần hắn trở bệnh. Tiếc rằng, nàng cũng là người ngọt ngào khuyên nhủ hắn phê duyệt những bản tấu chương lố bịch có lợi cho nhà họ Hà. Tống Chiêu Huy hiểu rõ bản thân bị nàng thao túng, chỉ là khi ấy hắn còn nhỏ tuổi, một thân một mình giữ bốn bề lang sói, không thể không giả vờ ngốc nghếch nghe theo. ... Mời các bạn đón đọc Thâm Cung của tác giả Trần Lạc Hoa.
Tình Hận - Tư Ngoạn Thuần Dương
Huynh đệ tương tàn, một trận chiến sặc mùi huyết tanh, nhuộm thẫm chốn hoàng cung lộng lẫy trong màu đỏ bi thương. Năm đó, chàng chấp nhận đánh đổi lương tâm, hi sinh tất thảy để đổi lấy ngôi vị cửu ngũ chí tôn, một lòng chỉ mong có được nàng. Chàng vốn dĩ là hoàng đế quyền uy lẫy lừng, nắm giữ thiên hạ trong lòng bàn tay, giang sơn bốn bể thu trọn vào mắt, cớ sao chỉ có nàng, người chàng yêu đến tê tâm liệt phế là không thể chạm tới?! Ước mong lớn nhất đời này là có thể nắm tay nàng sống trọn một kiếp đến tận khi xế bóng chiều tà, mãi mãi không lìa xa. Đáng tiếc, thứ tình yêu sâu đậm ấy lại khởi nguồn cho những năm tháng đằng đẵng tràn ngập thù hận, day dứt, khổ đau. Cuồng si nàng, khao khát nàng, chàng chưa từng hối hận. Điều chàng hối hận duy nhất, chính là mang cùng huyết thống với người con gái chàng yêu thương... *** Warning : Có yếu tố incest Hãy xem thêm "Khảo sát" ở profile để trao đổi với tác giả về những vấn đề liên quan đến tác phẩm. *** Niềm hi vọng vừa nhen nhóm đã vụt tắt bởi lời nói của Trác Vũ Hạo, Tử Mai vừa tức vừa lo, cuống quýt phân bua mà gần như gắt lên với người đối diện: - Thuần vương đã hứa rồi mà sao dám tự ý nuốt lời ! Ngài toàn lấy lí do này nọ để chống chế cho lá gan chuột nhắt của ngài thôi. Rõ ràng phụ thân tiểu nữ bị oan, chắc chắn là thế, nhưng Tô vương và Lạc vương không những đi rêu rao khắp nơi mà còn dọa nếu tiểu nữ đến gặp Khanh Liêu hoàng đế thì sẽ bị Người nhốt vào ngục tối như phụ thân, rồi khổ sở mà chết. Tiểu nữ có nỗi niềm lại không biết sẻ chia cùng ai, tưởng hôm nay gặp được Thuần vương là có thể yên tâm dựa dẫm, vậy mà ngài chưa kịp cho tiểu nữ hi vọng đã vội vàng dập tắt nó. Trác Vũ Hạo chẳng biết nên nói gì, cứ im lặng nhìn Tử Mai khóc lóc hồi lâu, cuối cùng cũng không đành lòng trơ mắt nhìn liền gật đại một cái, trong đầu chỉ thầm cầu trời khấn Phật sao cho phụ hoàng không tức giận tới mức ném luôn chàng vào đại lao cùng Triệu giám quân và con gái ông ta. Chàng đột ngột nắm lấy bàn tay Triệu Tử Mai đang đưa lên lau nước mắt, quả quyết bảo: - Được rồi, ngươi đi theo ta, chúng ta cùng đến điện Khả Nhiên diện kiến phụ hoàng và Thượng Tiễn tướng quân. Nhớ, dù Triệu giám quân có làm sao cũng chớ kích động, cứ ngoan ngoãn để ta giải trình. Ta là hoàng tử, có lẽ mọi người sẽ tôn trọng ý kiến của ta hơn là của một nữ nhi như ngươi. ... Mời các bạn đón đọc Tình Hận của tác giả Tư Ngoạn Thuần Dương.
Tiệm Đồ Cổ Á Xá Quyển 3 - Huyền Sắc
Audio Sách Nói Tiệm Đồ Cổ Á Xá   Đây là cuốn sách kể về câu chuyện của những món đồ cổ. Chúng đã nhuốm màu thời gian trăm năm nghìn năm. Mỗi vật đều ngưng đọng tâm huyết của người thợ, chan chứa tình cảm của người dùng. Mỗi vật đều thuộc về những chủ nhân khác nhau, đều có câu chuyện của riêng mình. Mỗi vật đều khác biệt với những thứ khác, thậm chí mỗi vết nứt và vết khuyết đều có lịch sử đặc biệt. Ai có thể nói, đồ cổ chỉ là đồ vật, đều là những vật không có sức sống?Đây là cuốn sách kể về câu chuyện của những món đồ cổ, nếu chúng không thể nói chuyện, vậy tôi sẽ dùng câu chữ của mình để ghi chép lại một cách trung thành những câu chuyện của chúng. Chào mừng đến với Á xá, xin hãy khẽ lời… Suỵt… Cổ vật trong tiệm đồ cổ Á xá, mỗi một thứ đều có câu chuyện của riêng mình, cất dữ nhiều năm, không có ai lắng nghe, nhưng chúng đều đang chờ đợi. *** Người làm vua, thời xưa là trời cao, là ánh sáng, là người cho vạn vật cơ hội sống. Đế giả sinh vật chi chủ, hưng ích chi tông, nhân kỳ hữu sinh dục chi công vị chi đế[1]. [1] Đế giả sinh vật chi chủ, hưng ích chi tông, nhân kỳ hữu sinh dục chi công vị chi đế: Đế là chủ của sinh vật, là dòng đem hưng ích cho vạn vật, là công năng cho phát dục của sinh vật gọi là đế". Vậy thì đúng người xưa đã giải thích Đế là nước, là dòng nước, nguồn gốc của sự sống. Hoàng là thượng, đế là hạ, ý của người xưa hoàng đế là trời đất, và chữ hoàng đế ngoài để nói cho mọi người, là đứng đầu trời đất, mà hoàng đế còn là đại diện cho trời đất ở nhân gian. Hoàng đế, trong lịch sử, là một người tồn tại rất đặc biệt. Có thể nói quyền lực như kim tự tháp, hoàng đế là người đứng cao nhất trên kim tự tháp. Nhìn xuống chúng sinh, có quyền thế và của cải cao nhất, thuận tay có thể quyết định số phận sinh tử của những người khác. Nhưng đứng nơi càng cao, thì nguy hiểm càng lớn. Cho dù là hoàng đế cũng sẽ nghĩ đứng dưới chân kim tự tháp rất an toàn, nhưng biết đâu chỉ cần hơn một mắc xích sai, thì kim tự tháp nhìn như kiên cố sẽ đổ ầm ầm. Cho nên mỗi hoàng đế đều cực kỳ thiếu cảm giác an toàn, ngay cả với người nhà cũng không thể tin tưởng. Đứng ở chỗ cao nhất cô quạnh, cũng chỉ có hoàng đế mới hiểu, không ai có thể sẻ chia. Là một người đang cô đơn thật sự. Bởi vậy, hoàng tộc cũng là một gia tộc đặc biệt, cứ xoay quanh long ỷ đại diện cho ngôi vua, tranh đấu, nghi kỵ, âm mưu, đố kỵ, tính toán... ... Mời các bạn đón đọc Tiệm Đồ Cổ Á Xá Quyển 3 của tác giả Huyền Sắc.
Đến Đây Nào, Bác Sĩ Của Anh - Như Thi Vấn
Bác sĩ Trình đã hai mươi chín tuổi rồi Cứ ngỡ độ này cũng đã có một gia đình đầm ấm, hoặc ít nhất cũng có một người bạn trai quan tâm Nhưng trong mắt cô, những cuộc tình đã qua thật sự khiến cô cảm thấy không còn hứng thú Con gái ngây thơ nhưng khi trải qua bao cuộc ly hợp cũng sẽ trở nên bình thản Tô doanh nhân gặp cô ở bệnh viện Anh cũng như cô trải qua bao bất trắc chông gai, kể cả thương trường lẫn tình trường Con tim không còn nguyên vẹn để vô tư yêu thương Khi đã trải qua đau đớn, người ta sẽ tự dựng nên bức tường bao quanh lòng mình Khi đã nếm sự phản bội, tự nhiên họ sẽ muốn suy tính thiệt hơn trong cuôc trao đổi tình yêu vốn không công bằng này ... Vậy mà hai người gặp nhau như thế, lại tự nhiên chung đụng với nhau Đôi khi có những ngây ngơ, những trúc trắc rất lạ Nhưng có thể nói con bọ rùa vàng này đã sa lưới của vị bác sĩ Trình xinh đẹp rồi! *** Hậu quả của việc bốc phét Tối nay có bữa tiệc buffet, đã hẹn là cùng Trình Vũ Phi tham gia, Tô Nhất Minh vội vội vàng vàng nhưng vẫn đến trễ, bạn bè đều đã nhập tiệc cả, vừa ăn buffet vừa chuyện trò rôm rả. Anh hồi hộp nhìn khắp tứ phía, bác sĩ nhà anh lần đầu tiên tham gia vào hoạt động kiểu này, với tính cách hướng nội, anh lo cô không thích nghi được. Anh nhanh chóng tìm được bác sĩ của mình. Cô mặc một chiếc đầm hoa dài màu sắc tươi tắn nổi bật so với một rừng áo lễ phục đơn sắc đậm có, nhạt có. Bây giờ, chiếc váy hoa dài màu sắc tươi tắn ấy đang bê một đĩa thức ăn trò chuyện rất vui vẻ với một anh chàng tóc vàng đẹp trai. Tô Nhất Minh vội vàng áp sát mục tiêu, nhanh chóng nghe thấy bọn họ đang nói chuyện bằng tiếng Anh. “Ồ! Tôi vừa ăn một loại rau rất kỳ lạ, đây là một loại cỏ… Nhưng tôi chỉ bỉ biết tên tiếng Trung của nó, không biết tiếng Anh thì nói thế nào”. “Ồ, đây là rosemary. Ấy… Tôi lại muốn biết tiếng Trung gọi là gì”. ... Mời các bạn đón đọc Đến Đây Nào, Bác Sĩ Của Anh của tác giả Như Thi Vấn.