Liên hệ: 0912 699 269  Đăng nhập  Đăng ký

Diễm Chi

Tôi đã từng có một gia đình hạnh phúc. Tôi đã từng có một gia đình trọn vẹn. Đối với tôi, không cần phải giàu có, có bố mẹ yêu thương, có một đứa em gái làm bạn cùng nhau lớn lên, điều đó đã quá đủ. Thế nhưng, tất cả chỉ là đã từng. Bởi vì bố mẹ tôi li hôn, và chị em tôi phải tách ra, mỗi đứa một nhà... Kể từ đó cuộc sống của tôi và em gái nhỏ như bị đảo lộn. Tôi xoa dịu nỗi đau trong lòng mình bằng những lần bỏ học đi chơi, và tôi đã đánh mất mình như thế. Tôi kể lại câu chuyện của bản thân không phải với mục đích thanh minh cho những sai lầm của tuổi trẻ. Mà chỉ mong nếu bố mẹ nào đó vô tình đọc được thì hãy nhớ thật kỹ, khi một gia đình tan vỡ không chỉ bố mẹ đau khổ, mà chính những đứa trẻ mới là tổn thương nhất. Vì thế nếu có thể hãy sống chậm lại một chút, vì nhau một chút để không còn những đứa trẻ vùi mình vào nước mắt mỗi đêm khi cha mẹ ly hôn. Không còn cảnh chị em một nhà nhưng lại không được nô đùa cùng nhau. Cũng không có một mầm non nào như tôi, đánh mất mình, mất luôn cả tương lai… *** Đêm tân hôn dù biết tôi không còn trong trắng nhưng anh vẫn rất nhẹ nhàng. Từng tấc da, thớ thịt trên người tôi đều được anh trân trọng, vuốt ve. Tôi dù đã trải qua một lần ân ái nhưng khi đó là bị thuốc điều khiển nên lần này vẫn có cảm giác ngượng ngùng. Tôi ngại nên nhất quyết bắt anh phải tắt đèn tối om mới chịu cho đụng vào người. Tất thảy mọi thứ anh đều chiều theo ý tôi, hai vợ chồng mới đầu còn ngượng ngùng nhưng rồi sau đó lửa yêu cuộn lên khiến cả hai quấn chặt lấy nhau đầy tình tứ. Anh đánh thức toàn bộ nơ ron thần kinh trong tôi, còn tôi cũng giúp anh thắp lên ngọn lửa đê mê. Hai vợ chồng trẻ cứ thế quấn quýt dây dưa không ngừng. Đêm ấy tôi mệt quá nên sáng hôm sau ngủ quên tới 8h mới dậy, nhìn đồng hồ tôi hoảng hồn phi thẳng ra ngoài. Sân nhà mẹ chồng tôi đã dọn sạch sẽ, phía trong bếp hình như còn đang tỏa ra mùi thơm của xương hầm. Mẹ chồng thấy tôi thì tươi cười nói: - Dậy rồi hả con, sao không nghỉ ngơi thêm chút nữa. - Con.. con xin lỗi mẹ, con mệt quá nên ngủ quên. - Cái con bé này, có gì mà phải xin lỗi chứ. Mẹ cũng sợ hai đứa mệt nên không muốn làm phiền. Thôi dậy rồi thì đi đánh răng rửa mặt đi con, mẹ đang nấu bún bung rồi, ngon lắm. Tôi ngây ngô nhìn bà, bà hiền dịu quá, hệt như một bà mẹ đang quan tâm con gái. Tôi dậy muộn mà bà chẳng trách một câu, khác hẳn với những bà mẹ chồng tôi thấy trong phim. Bất giác một cảm giác ấm áp len lỏi trong tim tôi. Cứ thế tôi đi đến bên cạnh mẹ chồng, ôm bà một cái thật chặt rồi nói: - Cảm ơn mẹ. Bà vỗ nhẹ lên tay tôi, gương mặt lộ rõ vẻ hài lòng từ tốn nói: - Được rồi, được rồi, vào gọi chồng rồi vệ sinh cá nhân đi còn ăn sáng. Ăn thử món bún bung của mẹ xem có khác gì quê con không nha. - Chưa ăn nhưng mà con thấy mùi thơm quá đã, con chảy hết cả nước miếng rồi này. Mẹ chờ con xíu xong con ra ngay. Bà gật đầu nhìn theo từng bước chân tôi, trên môi nụ cười vẫn chưa tắt. Một tuần đầu sau cưới tôi ở nhà chồng, cuộc sống làm dâu ngọt ngào hơn cả trong tưởng tượng của tôi. Chồng yêu chiều, bố mẹ chồng quan tâm, tôi hệt như một nàng công chúa nhỏ chứ chẳng phải nàng dâu mới. Nhiều lúc tôi còn lầm tưởng họ là bố mẹ ruột của tôi chứ chẳng phải bố mẹ chồng. Cũng vì thế mà chồng tôi lên tiếng phân bì: - Từ ngày có Chi bố mẹ thiên vị hẳn, chẳng quan tâm đến con nữa. - Cái thằng này, đứa nào mẹ chẳng quan tâm. Cái Chi nó mới về nhà mình còn nhiều bỡ ngỡ nên mẹ quan tâm nó hơn một tí để cho nó đỡ tủi thân. Có thế thôi mà cũng bì tị với vợ. - Con đùa thôi mà, thấy nhà mình vui vẻ như thế con hạnh phúc còn không hết, cô ấy là vợ con cơ mà, sao phải bì tị chứ. Hết một tuần vợ chồng tôi chia tay mọi người để trở về nhà. Tôi không nghĩ chỉ có một tuần ngắn ngủi mà lại có thể quyến luyến mọi người đến vậy. Chắc vì lâu rồi tôi thiếu thốn tình thương của mẹ, bây giờ được mẹ chồng quan tâm nên mới bịn rịn khóc lóc ôm bà mà nói: - Con sẽ thường xuyên về thăm mẹ. - Hai đứa đi nhớ cẩn thận, về ấy bảo nhau mà làm ăn nghe không. - Con biết rồi, mẹ với bố cũng phải giữ gìn sức khỏe đấy. Xe chạy rồi mà tôi vẫn cố ngoái đầu lại nhìn, phía sau ấy hai người họ vẫn đứng dõi theo chiếc xe. Tôi thật lòng thương họ, nếu gia đình tôi không quá neo người có lẽ tôi sẽ chọn ở lại cũng họ. Chỉ tiếc là hoàn cảnh của tôi lúc này không cho phép nên đành phải về. - -------*--------*------ Khôi nghỉ luôn công việc ở chỗ làm để ở nhà chuyên tâm cùng tôi tăng gia sản xuất. Anh bảo: - Thuận vợ thuận chống tát biển đông cũng cạn, hai vợ chồng mình cứ cố gắng chăn nuôi trồng trọt kiểu gì cũng có lúc giàu. Tôi chả mong giàu, chỉ mong sao cuộc sống ấm no hạnh phúc là đủ. - -------*-------*------ Cưới nhau chưa đầy 1 tháng tôi phát hiện mình trễ kinh, cầm chiếc que thử thai 2 vạch tôi bất ngờ vô cùng. Tôi không nghĩ sau chuyện lần trước bản thân vẫn có thể dễ dàng thụ thai đến thế. Vừa mừng, vừa lo, mừng vì vợ chồng tôi có trái ngọt sớm, lo vì cuộc sống còn nhiều khó khăn, tôi bầu bì lúc này gánh nặng kinh tế lại đổ lên vai anh. Lúc tôi chìa chiếc que trước mặt anh còn ngây ngô hỏi: - Gì đây, cái này là cái gì hả vợ. - Là 2 vạch, là em có bầu rồi, ngố thế. Anh nhìn chăm chú vào chiếc que ấy khoảng 3 giây rồi nhảy cẫng lên hét vang khắp nhà: - Vợ tôi có bầu rồi, tôi được làm cha rồi. Hét xong anh bế bổng tôi lên sung sướng nói: - Cảm ơn vợ, em tuyệt vời lắm. - Nào bỏ em xuống, em đang có bầu anh phải cẩn thận chứ. - Anh quên mất, anh xin lỗi. Em ngồi xuống đây chờ anh tí. Nói xong anh nhẹ nhàng đặt tôi xuống giường rồi chạy ra ngoài. Tôi chẳng biết anh đi đâu cho tới khi anh kéo tay bố tôi vào phòng khoe: - Bố, vợ con có bầu rồi, bố được làm ông ngoại rồi đấy. Bố thấy vợ con giỏi không. Bố nhìn tôi, ánh mắt hấp háy cười, hình như ông cũng giống tôi, đang ngập tràn trong hạnh phúc. Phải một lúc lâu sau ông mới run run hỏi: - Thật.. thật hả con. - Dạ con mới thử que thôi ạ. - Không được, Khôi đưa ngay vợ đi khám, phải siêu âm xem thế nào. Nhớ hỏi kỹ bác sĩ xem cần kiêng khem những gì. Còn nữa, gọi luôn cho anh chị thông gia cho anh chị ấy mừng. Bố mẹ chồng hay tin tôi có bầu thì ngay lập tức bắt xe lên nhà tôi. Mang lỉnh kỉnh nào gà, nào trứng lên để cho tôi tẩm bổ. Tới nơi dù còn đang mệt mẹ chồng vẫn ngay lập tức nấu cho tôi nồi cháo cá chép. Vừa nêm nếm bà vừa bảo: - Có bầu mà ăn cháo cá chép thì tốt lắm, con ráng ăn thật nhiều vào nha con. Bây giờ là phải ăn cho hai người rồi, làm sao mà phải mẹ khỏe con khỏe mới được nghe không. - Dạ, thôi mẹ cứ nghỉ đi để con nấu cho, mẹ mới đi đường xa còn mệt. - Nhiêu đây nhằm nhò gì, con cứ ngồi đi, 3 tháng đầu là hết sức cẩn thận nhớ không. Thèm cái gì thì bảo chồng nó đi mua, không thì nhắn bố mẹ gửi xe lên cho đừng có cố chịu. Bầu bì mà thèm là khổ lắm. Tôi cảm kích nhìn bà, cái cách bà lo lắng, quan tâm tôi sao mà chân tình đến thế. Phía trên nhà hai ông thông gia cũng đang ngồi nói chuyện đàm đạo cùng nhau. Còn ông chồng ngố của tôi thì điện thoại nhờ cái Nga chỉ dạy cho ít kinh nghiệm. Nhìn mọi người vui tôi lại chạnh lòng nhớ đến đứa con xấu số năm nào. Cùng là con tôi mà một đứa được chào đón còn một đứa lại mãi mãi nằm nơi đất lạnh. Năm nào vào ngày đứa nhỏ mất tôi cũng nhốt mình trong phòng để khóc. Vừa thương con, vừa giận mình khiến cả ngày hôm đó tôi chẳng thiết tha làm gì cả. Cũng may có Khôi đã giúp tôi đưa đứa nhỏ vô chùa nên lòng tôi cũng thanh thản hơn đôi chút. Ngày làm lễ cho con ở chùa tôi đã thầm nhắn nhủ: - Mẹ xin lỗi con, nếu được mẹ mong con sẽ lại đầu thai làm con mẹ để mẹ được bù đắp cho con. Chẳng biết có phải lời khẩn cầu ấy linh nghiệm hay không, nhưng đứa trẻ này nhất định tôi sẽ yêu thương hơn cả sinh mạng của mình. - -------*-------*----- Chín tháng mười ngày tôi mang thai Khôi nhất quyết không chịu cho tôi ra vườn phụ anh. Ngay đến cả nấu cơm anh cũng tranh thủ về sớm để nấu vì tôi nghén không ngửi được mùi dầu mỡ. Nhìn cái cách anh chăm tôi bố đã cảm động nói: - Chi, con chọn đúng chồng rồi, bố có thể yên tâm rồi. Không chỉ riêng gì bố ngay cả đến cái Hương cũng ngưỡng mộ anh rể. Lúc nào nó cũng xem Khôi như thần tượng và con tuyên bố: - Sau này em chỉ lấy ai giống anh mà thôi. Cũng có lần tôi nói với mẹ tôi mang bầu nhưng mẹ tuyệt nhiên không một lời hỏi thăm chứ đừng nói đến việc mua đồ cho tôi tẩm bổ. Tôi cũng chẳng giận mẹ vì thật ra đã quá quen với lối sống vô tâm ấy của bà. Từ dạo mẹ bị lừa tiền thì sức khỏe giảm sút hẳn, người xanh xao ăn gì cũng không ngon miệng. Ai cũng nghĩ là do mẹ xót của quá nên đổ bệnh, thật không ngờ cuối cùng lại phát hiện ra mẹ bị ung thư tuyến giáp. Bình thường bệnh này nếu phát hiện sớm có tỷ lệ chữa khỏi lên tới 90% nhưng mẹ thì khác. Mẹ ung thư tuyến giáp dạng không biệt hóa, đây là dạng nguy hiểm nhất của ung thư tuyến giáp. Hơn nữa lại phát hiện muộn, khi mà các khối u đó đã cảm nhận được bằng tay. Khối u ở cổ của mẹ khá cứng và nó chuyển động theo mỗi nhịp thở điều này chính là nguyên nhân khiến cho mẹ bị đau và gặp nhiều khó khăn hơn trong việc ăn uống. Cũng vì khối u ấy nên hiện tại giọng nói của mẹ trở nên khản đặc mẹ chỉ có thể nói được những câu ngắn chứ không thể chửi bới như trước. Lần ấy vào viện thăm mẹ tôi thật sự suýt chút nữa thì rơi nước mắt khi thấy bên cổ trái của mẹ sưng to. Các hạch huyết màu đỏ nổi đầy xung quanh cổ. Có những lúc mẹ đau đến mức dùng hai liều giảm đau mà vẫn chẳng đỡ. Do các tế bào ung thư đã bắt đầu di căn sang cổ và một số bộ phận lân cận nên mẹ bắt buộc phải hóa trị để kéo dài sự sống. Hóa trị giúp ức chế và làm chậm lại quá trình phát triển của ung thư nhưng nó cũng làm cho sức khỏe của mẹ yếu đi hẳn. Việc chữa trị vô cùng tốn kém nên mẹ quyết định bán luôn ngôi nhà mẹ đang sống và chuyển về quê ở cùng ông ngoại. Còn chồng mới của mẹ sau ngày hôm ấy cũng ôm một nửa số tiền bán nhà bỏ đi đâu chẳng ai biết. Cuối cùng thì cũng chẳng ai thoát khỏi sự xoay vần của tạo hóa, mẹ dù có mưu mô tới đâu đến cuối đời vẫn phải sống trong cô độc. - -------*--------*--------- Cuối cùng thì ngày tôi trở dạ cũng tới, bố, Khôi cùng cái Hương tức tốc đưa tôi vào viện huyện để nhập viện. Sau đó anh gọi điện về thông báo với bố mẹ chồng tôi, hay tin tôi trở dạ bố mẹ chồng tôi cũng ngay lập tức bắt xe tới viện. Là con so nhưng trộm vía tôi lại sinh khá dễ, 8h vào phòng, 8h30 đã sinh xong. Tôi sinh nhanh đến mức bác sĩ còn chưa đeo xong bao tay em bé đã cất tiếng khóc chào đời. Cùng vì sinh dễ quá nên phần đó của tôi rách tùm lum, đến bác sĩ cũng phải thốt lên: - Em rặn mạnh quá nên nó rách to, chị chỉ có thể cố gắng khâu được thế này thôi. Sau này không được thẩm mỹ lắm nhưng mẹ tròn con vuông là may mắn lắm rồi. Khoảnh khắc được da tiếp da với đứa con bé bỏng khiến tôi quên luôn nỗi đau của bản thân. Mừng tới mức nước mắt chảy ướt đầm lúc nào chẳng hay. Sức khỏe của mẹ khá yếu nên khi tôi sinh không thể có mặt, bù lại tôi có chồng, có em gái và mọi người ở đây. Khôi vừa bế con gái vừa xót xa hỏi: - Có đau lắm không em. - Đau, của em nó nát bét làm sao mà không đau cho được. Nghe tôi nói thế Khôi lại càng xót xa hơn, mấy ngày tôi nằm viện cũng là những ngày anh thức trắng chăm sóc cho tôi. Dù ai nói gì anh cũng không chịu về nhà nghỉ. Con bé ị anh một tay lau rửa, ngay đến việc vệ sinh thay băng cho tôi cũng là anh làm. Dường như anh chẳng nề hà bất cứ thứ gì vì anh bảo: - Em đã vất vả để sinh cho anh một nàng công chúa thì mấy việc này với anh có nhằm nhò gì. Mẹ chồng tôi ở lại chăm cho tới khi con bé đầy tháng bà mới về, cứ ai mách món gì tốt là bà lại hì hụi nấu cho con dâu. Bà chăm tới mức cân nặng của tôi tăng chóng mặt, hai bầu sữa lúc nào cũng căng cứng phải vắt bớt đi kẻo con ti lại sặc. Làm lễ đầy tháng cho con bé xong mẹ con bà cháu cứ ôm nhau bịn rịn khóc. Tôi rất muốn bà ở luôn đây cùng tôi nhưng lại không dám giữ. Bà về còn ông, còn việc đồng áng. Mùa vụ sắp đến nên khi tôi có ý về quê bà lại gàn: - Không được, con cứ ở đây nghỉ cho khỏe hẳn đã, mẹ về làm mùa dọn dẹp xong xuôi rồi mẹ đón hai mẹ con về đấy sau. Chứ giờ mẹ bận làm mùa sợ không lo được rồi lúa thóc lại rặm con bé ra thì khổ thân. Bà luôn thế, luôn nghĩ cho tôi như một đứa con gái, thậm chí còn quan tâm tôi hơn cả mẹ ruột. Nhờ có bà tôi lại cảm nhận được hơi ấm của tình mẹ con, có mẹ chăm quả thật rất hạnh phúc. - ------*--------*------ Năm tháng dần trôi, bé con của tôi cuối cùng cũng vào lớp 1, từ ngày sinh con bé bố tôi cũng thôi không ra vườn nữa mà giao mọi việc lại cho vợ chồng tôi. Hàng ngày ông giúp tôi đưa đón con bé đi học. Cái lưng của ông cũng may được người ta mách cho ông thầy lang ở tận thanh hóa, chữa đâu có độ nửa tháng, hợp thầy hợp thuốc lại khỏe hẳn lên. Cái Hương đã tốt nghiệp đại học, nhờ được bằng loại giỏi nên được giữ lại Hà Nội làm luôn. Mấy lần con bé tâm sự hình như có anh chàng trưởng phòng đang ngấp nghé mà chưa nhận lời. - Mời chị Diễm Chi chuẩn bị vào khám. Tiếng cô y tá cất lên cắt ngang dòng suy nghĩ, tôi cùng chồng lại dẫn nhau vào phòng siêu âm. Bé con trong bụng của tôi đã được 16 tuần nên hai vợ chồng chở nhau đi khám định kỳ để được ngắm con. Nhìn ngắm cái chấm bé xíu trên màn hình mà lòng tôi hạnh phúc vô cùng. Vị bác sĩ nhìn vợ chồng tôi rồi nhẹ nhàng hỏi: - Bé thứ mấy đây. - Dạ thứ 2 ạ. - Thế bé đầu giống ai. Khôi chẳng để tôi nói mà nhanh nhảu nói trước: - Bé đầu là công chúa giống mẹ. - Vậy chúc mừng vợ chồng nhé, có đủ nếp đủ tẻ rồi đấy. Khôi cười, tôi nhìn rõ được niềm hạnh phúc đang đong đầy trong mắt anh. Bàn tay anh siết chặt tay tôi thêm chút nữa, tay trong tay, hai chiếc nhẫn cưới cũng chạm nhẹ vào nhau như một sự khẳng định về sự bền chặt của cuộc hôn nhân này. Tôi đã từng trải qua những tháng ngày dông bão nhưng đến hiện tại cuộc sống của tôi chỉ còn lại toàn màu hồng. Chồng đẹp, con khôn, gia đình hạnh phúc, cuộc sống này với tôi đã quá viên mãn, thật lòng chẳng dám mơ gì hơn nữa. Mời các bạn đón đọc Diễm Chi - Dạ Thảo.

Nguồn: dtv-ebook.com

Xem

Bản Sonata Đào Hôn - Bản Lật Tử
Mễ Quang vì phản đối hôn nhân thương mại, do gia đình sắp đặt mà trốn nhà đi. Nhưng cũng đồng nghĩa với việc cô gặp phải thảm cảnh: Thẻ bị ngừng sử dụng, tiền thì bị trộm, tiền mặt còn khoảng một triệu đồng. Tại thành phố xa lạ không quen biết ai này, Mễ Quang bỗng bắt gặp một tấm quảng cáo. CĂN HỘ 100 MÉT VUÔNG, GIÁ THUÊ CHỈ 700.000Đ/THÁNG, NẾU CÓ NHU CẦU VUI LÒNG LIÊN HỆ: ANH TIẾU, SỐ 138XXXXXXXX! Lập tức, Mễ Quang chạy ngay tới địa chỉ này. Tiêu Cố nhìn cô gái đứng ở trước mặt, hơi nhíu mày, anh dán quảng cáo cho thuê phòng khi nào vậy không biết?! *** Lâm Tĩnh Dung đi theo sau Tiêu Cố bước về phía cầu thang: "Hay là để em giúp cô ấy bôi thuốc cho."    "Không cần đâu." Bước chân Tiêu Cố không dừng lại, anh chỉ quay đầu nhìn Mễ Tinh vẫn còn ngây người tại chỗ, "Còn đứng đấy làm gì?"    "À." Mễ Tinh đáp lại rồi bước nhanh lên cùng.    Lâm Tĩnh Dung nhìn theo bóng hai người họ biến mất khúc rẽ cầu thang, cô xoay người tiếp tục xuống dưới tầng tiếp khách.    Khu nghỉ của nhân viên nằm bên cạnh phòng thay quần áo, diện tích không lớn nhưng đủ kê thêm hai chiếc ghế sofa nho nhỏ, khi nào mệt thì có thể ngủ luôn.    Mặt bàn đặt trước ghế sofa còn vương vãi ít quà vặt chưa ăn hết, Tiêu Cố bảo Mễ Tinh ngồi xuống rồi cầm hòm thuốc tới để trên mặt bàn.    Hòm thuốc nhỏ này được Tiêu Cố đặt ở trong phòng nghỉ, lần đầu tiên Mễ Tinh nhìn thấy nó còn cảm thán không thôi, trông anh đúng là ông chủ tốt. ... Mời các bạn đón đọc Bản Sonata Đào Hôn của tác giả Bản Lật Tử.
Cổ Phong Hệ Liệt: Dung Quân - Công Tử Hoan Hỉ
Hết lòng hết dạ yêu ai đó bình thường đã khó, đối với các nhân vật chính trong câu chuyện này có lẽ càng khó hơn nữa. Vì trên vai họ là trọng trách với rất nhiều người khác, với cơ đồ mà tổ tiên gây dựng, với cả đất nước và trăm họ. Một người là hoàng đế, một người là đại thần đầu triều. Quen nhau từ bé, thân nhau từ bé, cũng hiểu lòng nhau từ bé, nhưng lời yêu cứ mãi không thể nói ra. Hắn không phải là một minh quân, tuy chẳng gây nên tội trạng gì nhưng cũng không lập công đủ lớn để sử sách ghi nhận. Y không phải là một đại thần tài năng, nếu không nhờ phúc ấm tổ tiên thì có thể đi thi cũng chẳng đỗ đạt, đừng nói trở thành thừa tướng. Tất cả những gì họ có thể làm, là cần mẫn, là chịu đựng, là đặt bản thân xuống dưới đại sự quốc gia. Cứ như thế, cho đến một ngày họ nhận ra, có thể làm chưa chắc đồng nghĩa với làm tốt, kỳ thực việc họ làm giỏi nhất, lại là yêu nhau. Cổ Phong Hệ Liệt gồm có: Dung Quân Vi Thần Hạ Tân Lang *** Nửa đêm, không gian tĩnh lặng, đám cung nữ thái giám làm việc mệt mỏi cả ngày dựa vào cửa cung, mơ mơ màng màng ngủ gật, thị vệ tuần tra ban đêm cầm đèn ***g vừa lúc đi qua trước cửa. Ánh nến trong tẩm cung vẫn còn sáng, cách một song cửa giấy tỏa ra thứ ánh sáng uân vàng. “Ưm… Ngươi… Chậm, chậm một chút… Ha… A a a…” – Tiếng rên rỉ khe khẽ xuyên qua khe cửa, tản mát vào gió đêm, bất giác làm cho tiểu cung nữ còn chưa an giấc đỏ mặt. Một trận thở dốc gấp gáp qua đi, ngọn đèn cầy cháy sạch chỉ còn một đoạn ngắn ngủn lung lây chừng như sắp tắt, Ninh Hi Diệp vừa lòng thỏa ý ôm lấy thừa tướng bị y hành hạ hơn nửa đêm, tên trộm cười hề hề: “Cái này không được?” Lục Hằng Tu thở hổn hển không nói lời nào, xoay đầu lại hung hăng trừng y một cái, khóe mắt hồng hồng, đôi mắt đẫm nước, khóe môi còn vương lại sợi chỉ bạc do nụ hôn nồng thắm gây ra, thấy hạ phúc của Ninh Hi Diệp lại nóng lên, cái kia kia vừa mới an phận một chút vậy mà lại chậm rãi ngẩng đầu: “Tiểu Tu, trẫm còn muốn…” Đường đường là một hoàng đế, ngồi trên thiên hạ, ra lệnh cho bách quan, thế mà y còn có thể bày ra vẻ mặt ‘ngươi không chìu ta, ta khóc cho ngươi coi’, thừa tướng bị triệu vội vào nghị sự nhưng ngay cả chuyện cần bàn còn chưa tỏ đã bị đẩy ngã xuống long tháp, chợt có ý muốn bóp chết y ở trên giường: “Ngày mai còn phải lâm triều.” ... Mời các bạn đón đọc Cổ Phong Hệ Liệt: Dung Quân của tác giả Công Tử Hoan Hỉ.
Năm Tháng Bên Nhau (Sinh Thời) - Twentine
Vì tình cờ bắt gặp giám đốc trường học và một cô giáo nơi khác đến trao đổi giảng dạy đang vượt quá giới hạn mà Hà Lệ Chân cô đã bị lão ta thuyên chuyển công tác tới một trường cấp ba hạng ba ở thị xã làm việc. Cô được người bạn Thương Khiết của mình đưa đi giải sầu tại hộp đêm có tên là "Tứ Qúy". Ở đây cô cũng chính là lần đầu được gặp anh. Rồi mọi chuyện diễn ra như thế nào? Liệu hai người họ có đến được với nhau? *** Hà Lệ Chân cái hiểu cái không, sau đó đuổi theo Trần Lộ hỏi mới biết được đầu đuôi câu chuyện.    Mấy người này chính là đám người trước đây vẫn gây sự với Vạn Côn và Trần Lộ, nhưng hai người Vạn Côn Trần Lộ quá hung dữ, vẫn cứ giằng co mãi như vậy, đến sau này đã không còn tranh chấp mối làm ăn đơn thuần nữa, mà là trả thù trút giận.    Đến chiều tối hôm nay bọn chúng lại tới gây sự nữa, lúc đầu cũng chẳng sao, nhưng trong lúc bọn họ ra tay lại vướng thêm một người – Ngô Uy.    Ngô Uy cũng sống trong tòa nhà Huy Vận, hai tháng trước nhà cậu ta mới dọn đến, mấy ngày nay cậu ta nghỉ bệnh ở nhà, hôm nay đói nên đi mua đồ ăn vặt, không ngờ gặp phải đám người Vạn Côn.    Gặp cũng chẳng sao, chỉ cần tránh đi là được, nhưng Ngô Uy lại thẳng tính, cậu ta thấy tay Vạn Côn bó bột còn đánh nhau, vội muốn báo cảnh sát. Hai bên đều không muốn cảnh sát tới, đám người kia nóng nảy, cầm gậy định đánh Ngô Uy, Vạn Côn vì kéo Ngô Uy ra mới bị đánh một cái.    Trong lúc hỗn loạn, không biết kẻ nào đập trúng chiếc xe thể thao bên cạnh, đến khi chủ xe quay lại mới gây phiền tới mức này.    “Nếu không biết là ai, vậy thì tất cả phải bồi thường à?” Hà Lệ Chân hỏi Trần Lộ. ... Mời các bạn đón đọc Năm Tháng Bên Nhau của tác giả Twentine.
Viên Mãn - Giai Lệ Tam Thiên
Lục Hạo cảm thấy rất giận, con trai đang đứng trước mặt mà chẳng hề nhận ra, cho nên trước sự kinh ngạc không hiểu nổi của các anh em trong đại viện, anh từ lĩnh vực dầu mỏ Bắc Kinh chuyển đến lĩnh vực nghiên cứu bảo mật gì đó của thành phố L, cũng chẳng phải là không có nguyên do. Ngoài ra, cậu nhóc đó anh càng nhìn càng thấy thích, con trai à, mẹ con khi nào về nhà? Hai bố con ta hợp tác, mang người phụ nữ của bố về nhà có được không? Còn nữa, con trai anh bây giờ là cậu bé cao nhất, hình thể tuyệt nhất, tuổi tác lớn nhất trong số con cái của mấy người anh em của anh, anh rất vui mừng!! Tông Chính gì đó và Quản gì đó kia, anh sẽ không thèm nhắc đến, những người quen thuộc với mẹ đẻ anh (tác giả) đều biết, đúng đúng đúng, đang nói chính là các người đó, trước đây ở trước mặt anh khoe khoang các người có con trai, con gái có đúng không?! Tài giỏi lắm có đúng không? Hừ, cuối cùng đều phải gọi con trai anh đây là anh đúng không? Con trai anh là đại ca đúng không?! Con trai anh đã ra đời từ lâu rồi, anh chẳng thèm khoe khoang ngốc nghếch giống các người, chỉ tổ phá hoại mỹ danh của con người vừa khiêm tốn lại đen tối, Lục hồ ly của anh!! *** Đối với chuyện bản thân mình có em gái ruột Lục Hạo chẳng để tâm lắm, từ nhỏ đã giũ tay đem Lục Ninh ném cho Chiêm Nghiêm Minh bản thân mình không quản, nhưng con trai của Lục Hạo – Lục Tinh Phàn, cũng chính là cậu bạn nhỏ Hạo Tử thì lại hoàn toàn trái ngược, có lẽ là cách giáo dục của nữ vương Lâm Tịch quá thành công, đến mức mà cậu bạn nhỏ Hạo Tử biến thành đặc biệt quan tâm đến Tiểu Tiểu Hạo nhỏ nhất nhà họ Lục, nhỏ hơn cậu 7 tuổi và cũng là con trai giống cậu hơn nữa còn có diện mạo rất giống cậu. Loại quan tâm này biểu hiện ở tất cả mọi phương diện trong cuộc sống. Khi Tiểu Tiểu Hạo đến thế giới này, Hạo Tử đã là đội viên đội thiếu niên tiền phong ưu tú thắt khăn quàng đỏ đeo ba lô rồi, cách nhau 7 năm trong mắt của Hạo Tử căn bản chẳng đáng là gì cả, bảo bối nhỏ cậu một lòng một dạ chờ mong cuối cùng đã đến rồi, cậu rất vui mừng, mỗi một lần sau khi tan học mẹ cho bú xong đều muốn tắm rửa cho bản thân mình sạch sạch sẽ sẽ đi hôn vào cặp mắt to to của Tiểu Tiểu Hạo. Đây là truyền thống của gia đình bọn họ, hôn lên mắt của bạn biểu thị tôi rất thích bạn. Hơn nữa, bạn có thể nghĩ đến, nửa đêm không đi ngủ bò vào trong phòng của em bé xem khuôn mặt đang ngủ của Tiểu Tiểu Hạo cười ngốc nghếch, buổi sáng trước khi đi học nhất định phải chào hỏi Tiểu Tiểu Hạo tuy người ta chỉ là rất tùy ý ư ư hai tiếng cậu đã có thể hưng phấn cả ngày, đến trường rồi đi khắp nơi khoe khoang Tiểu Tiểu Hạo ở nhà với các bạn học, khi nói chuyện điện thoại với Tiểu Mễ chủ đề cũng toàn bộ đều là Tiểu Tiểu Hạo. ... Mời các bạn đón đọc Viên Mãn của tác giả Giai Lệ Tam Thiên.