Liên hệ: 0912 699 269  Đăng nhập  Đăng ký

Ngọn Sóng Không Tên

Lương Tây Kinh và Thi Hảo là hai người tuyệt đối không thể ở bên nhau. Một người là người cầm quyền tương lai của tập đoàn Lương thị, nhân vật truyền kỳ trong giới kinh doanh, thủ đoạn tàn nhẫn, lạnh lùng mê người. Còn Thi Hảo là thư ký mà ông nội Lương Tây Kinh sắp xếp bên cạnh anh, xưa nay làm việc rất công tư phân minh. Hai người nước sông không phạm nước giếng, mãi đến khi một sự cố bất ngờ xảy ra khiến cho mối quan hệ cấp trên cấp dưới trong sáng của họ đi chệch hướng, trở nên khó tả. – Trong một bữa tiệc, Thi Hảo vẫn làm tròn bổn phận ngồi bên cạnh Lương Tây Kinh như thường ngày, trang điểm mộc mạc, thoạt nhìn nhạt nhẽo vô vị. Đối tác uống say bắt đầu hồ đồ hỏi Lương Tây Kinh, rằng vì sao anh lại giữ một thư ký chẳng chút thú vị bên mình lâu như vậy. Nghe thế, Lương Tây Kinh nhìn Thi Hảo, ánh mắt thâm thúy, “Thư ký Thi rất tốt.” Người nọ vẻ mặt khinh thường, “Tốt chỗ nào?” Lương Tây Kinh đang muốn lên tiếng, bỗng nhiên bị đạp một phát. Sắc mặt anh không chút thay đổi, đè chân người bên cạnh lại, ý vị sâu xa nói, “Chỗ nào cũng tốt.” – Không lâu sau, ở trên một du thuyền nọ, đối tác vô tình bắt gặp Lương Tây Kinh kéo Thi Hảo vào phòng cả một đêm không xuất hiện, lúc này mới biết ở bữa tiệc ngày đó Lương Tây Kinh nói “tốt” là có ý gì. Cái tốt của Thi Hảo, Lương Tây Kinh ích kỷ không muốn kẻ nào được nhìn thấy. Bởi vậy, anh chỉ có thể dùng chút thủ đoạn trói cô lại bên mình. “Khi gợn sóng không tên tràn về phía tôi, tim tôi bỗng chốc đập rộn ràng.” “Sau khi quen biết em, hệ thống tự chủ trong tôi đã dần mất kiểm soát.” Tổng giám đốc bạc tình phúc hắc x Thư ký giải quyết công việc việc tỉnh táo (bề ngoài mà thôi) 【 trưởng nam thục nữ, quen trước yêu sau, nhân vật là hình mẫu trưởng thành, không theo logic 】 *** “Khi gợn sóng không tên tràn về phía tôi, tim tôi bỗng chốc đập rộn ràng.” “Sau khi quen biết em, hệ thống tự chủ trong tôi đã dần mất kiểm soát.” … "Thi Hảo từ nhỏ đã bị cha mẹ ruột vứt bỏ không quan tâm. Sau đó, cô lại được cha mẹ nuôi liệt vào nhân vật dự bị. Trở về viện phúc lợi lớn lên, cô vẫn luôn ở trong trạng thái phiêu dạt không nơi nương tựa. Cho đến khi gặp được Lương Tây Kinh, cô mới chính thức được quý trọng. Bọn họ từng lạc lối phiêu bạt trong rừng rậm tối tăm vô tận, mãi đến khi gặp được đối phương, bọn họ mới bước ra khỏi cánh rừng u tối đó, nhìn thấy ánh sáng chói mắt, tìm được cho mình một bến đỗ yên bình." Họ gặp nhau, giống như ý trời đã định trước, họ gặp gỡ để chữa lành vết thương lòng, gặp gỡ để trao đi yêu thương và nhận lại sự trân trọng. Có lẽ họ có thể đứng cạnh nhau là vì hai chữ định mệnh nhưng họ có thể đi tới ngày mười ngón đan tay chắc chắn là nhờ tình yêu mà họ đã tốn bao công vun vén từ bình minh cho tới tối muộn, trải qua mưa dầm gió rét rồi mới đón được trời xanh yên bình. Thi Hảo là một cô gái bất hạnh hơn so mới người khác nhưng cũng may mắn hơn so với người khác. Tuy cô phải lớn lên ở viện phúc lợi, nhưng cô lại gặp được vị chủ tịch với tấm lòng quảng đại, sẵn sàng cưu mang cô, giúp đỡ cô, khuyến khích cô phấn đấu rồi để cô trở thành thư ký bên cạnh người cháu trai quý giá của ông. Vậy nên Thi Hảo lúc nào cũng mang lòng biết ơn với vị chủ tịch đó. Cô luôn rất nghe lời chủ tịch, từ chuyện nhỏ tới chuyện lớn, gần như Thi Hảo chưa bao giờ làm chủ tịch phật lòng. Có lẽ chuyện duy nhất mà cô đã làm trái ý ông, đó là cướp mất đứa cháu trai yêu quý của ông. Nhưng biết sao được, vì Lương Tây Kinh là chàng trai xứng đáng với mọi nỗ lực của cô, xứng đáng để cô bỏ ra can đảm theo đuổi tình cảm của mình. Từ ngày bước vào tập đoàn Lương Thị, tính cả thời gian thực tập là Thi Hảo đã phải tốn 3 năm mới trở thành thư ký riêng cho Lương Tây Kinh. Hai người vốn chỉ có mối quan hệ công việc đơn giản như vậy nhưng đâu ai biết được sự cố lại xảy ra. Chính sự cố này đã khiến hai người đi sang một mối quan hệ hoàn toàn khác, một mối quan hệ tạm miêu tả là, có thể thân thiết xác thịt nhưng không dính đến tình yêu. Bẵng đi cho tới khi Thi Hảo làm thư ký cho Lương Tây Kinh được 2 năm thì họ vẫn rất hòa thuận, hòa thuận trong cả công việc và đời sống riêng tư. Trên công ty có thể nghiêm túc làm việc, thưởng phạt phân minh, dù Lương Tây Kinh có trừ nửa năm tiền thưởng của Thi Hảo thì cũng không chút do dự. Nhưng chỉ cần đồng hồ đi qua giờ hành chính, bước ra khỏi cửa công ty là hai người có thể cùng nhau tận hưởng một đêm nồng cháy, nếu Thi Hảo không vui thì có thể cắn Lương Tây Kinh mấy cái, để anh phải mặc áo cao cổ vài ngày. Thi Hảo trước nay luôn biết bản thân là Lương Tây Kinh có khoảng cách thân phận lớn cỡ nào, vậy nên cô luôn giữ cho mình một đường lui, cô sẽ không bao giờ bước qua giới hạn mà mình đặt ra để đi vào vùng nguy hiểm. Thi Hảo chỉ ôm tâm lý tận hưởng để sau này còn có thể nghĩ rằng ít ra mình đã từng có được. Chẳng qua, Lương Tây Kinh là một chàng trai mang mị lực không phải dạng vừa. Anh nghiêm túc trong công việc, lại cũng tâm lý trong tình cảm. Anh là kiểu nuông chiều người yêu bảo vệ người mình, Thi Hảo hiểu rõ điều ấy nhất. Tuy cô là thư ký của anh, nhưng từ những ngày chuyên môn chưa vững cho tới khi kỹ năng nghiệp vụ không còn chỗ để chê thì cô vẫn luôn được Lương Tây Kinh bảo vệ rất nhiều lần. Anh có thể nghiêm khắc chấn chỉnh những lỗi sai của cô nhưng chưa bao giờ để người khác bắt nạt cô. Lương Tây Kinh tốt như thế, nên càng khó khăn cho Thi Hảo, việc kiểm soát bản thân càng ngày càng khó với cô, suy nghĩ của cô về anh cứ nhiều lên từng chút một, số lần tim đập loạn nhịp cũng gia tăng, mỗi khi nhìn bóng lưng cô đơn của anh, cô lại muốn ôm lấy anh. Khi nhìn thấy anh thân cận với một cô gái khác, cô sẽ thấy khó chịu, thấy ghen. Biết là biểu hiện nguy hiểm nhưng không cách nào hãm lại được. Chẳng qua người mất kiểm soát với tình cảm của mình cũng không chỉ có mỗi Thi Hảo, mà cả Lương Tây Kinh cũng vậy. Anh thích cô, thích phong thái làm việc của cô, thích dáng người yểu điệu của cô, cũng thích cái cách mà cô hiểu anh. Nhưng mà cô gái xấu xa này thì cứ đẩy anh ra suốt. Cô lúc nào cũng thờ ơ với những người tới tìm anh, thậm chí gặp cô gái được ông nội anh chấm làm vợ cho anh cũng chỉ thản nhiên mở cửa cho người ta vào gặp anh mà không hỏi thêm anh chữ nào. Thậm chí lúc bị ông nội anh phát hiện ra mối quan hệ của hai người, cô còn chủ động chia tay anh trước. Lương Tây Kinh thật sự rất bất lực với Thi Hảo. Nhưng mà biết làm thế nào giờ, ai bảo anh thích cô như vậy, yêu cô như vậy. Vậy nên dù anh buồn vì cô nhất thời lùi bước không dám đấu tranh nhưng anh vẫn thế, dù bận dù rảnh, trong đầu lúc nào cũng là cô. Nên sao, nên Lương Tây Kinh đành phải theo đuổi Thi Hảo vậy thôi, con người ai cũng có những bận tâm, lo lắng, có đôi khi cần cho họ thời gian, cho họ nhìn thấy tương lai và hy vọng, để họ cảm nhận được sự chân thành và tình cảm của chính bản thân mình, rồi họ mới có thể sẵn sàng giành lấy tình yêu của đời mình. Thi Hảo là như thế, mà người đã khiến cô làm được như thế chính là Lương Tây Kinh. Vậy nên mới nói, họ là định mệnh của nhau, không phải đối phương thì đều không được. ____ ​​“…”: Trích từ bản chuyển ngữ mà reviewer đã đọc: Làn Truyện *Cover chỉ mang tính chất minh họa cho bài viết *** Xuân đến, hoa mai trên thành phố Giang đua nhau nở rộ. Từng làn gió thổi qua có thể khiến người ta cảm nhận được hương hoa thơm ngát thoang thoảng, tinh khôi mà không kém phần thanh nhã. Có điều là lúc này Thi Hảo chẳng có tâm trạng để thưởng thức cả một con đường hoa mai nở rực rỡ ấy. Lúc cô vội vã chạy tới công ty, trợ lý thực tập của Lương Tây Kinh, Minh Đào đang đứng ở cửa thang máy tầng một đợi cô. "Chị Thi Hảo, cuối cùng chị cũng tới rồi." Minh Đào vừa thấy cô đã thở phào một hơi như trút được gánh nặng. Thi Hảo nhìn thoáng qua đôi mắt đỏ hoe của Minh Đào, sau đó đi cùng cô ta vào thang máy, vừa đi vừa hỏi: "Cuộc họp kết thúc rồi sao?" Minh Đào lắc đầu, đáp: "Vẫn chưa, em gọi cho chị sau khi nhận được tin từ trợ lý Dương." Cô ta tiếp tục nói với Thi Hảo: "Trợ lý Dương nói tổng giám đốc Lương vẫn luôn im lặng từ khi phát hiện ra số liệu bị sai sót cho đến giờ, anh ấy chẳng nói một lời nào trong phòng họp, vô cùng đáng sợ." Thi Hảo còn chưa kịp nói gì, Minh Đào đã thấp thỏm, hốt hoảng giải thích: "Chị Thi Hảo à, chị phải cứu em. Em thật sự không biết mấy cái số thập phân đằng sau dấu phẩy trong tài liệu lại bị sai, em đã làm theo y hệt những gì chị dặn, mở máy tính của chị lên và ấn in luôn." Nghe thấy thế, Thi Hảo nhìn về phía cô ta. Minh Đào bị cái nhìn và vẻ mặt của cô dọa sợ, đang định tiếp tục bao biện cho bản thân thì thang máy đã lên đến tầng của văn phòng tổng giám đốc. Thi Hảo không nói gì, cô giơ tay vỗ vỗ bả vai cô ta an ủi: "Đừng lo, tôi sẽ xử lý những chuyện còn lại, cô cứ đi làm việc của mình trước đi." Hai người bước ra khỏi thang máy, Thi Hảo còn chưa kịp đi tới phòng họp đã nghe thấy một loạt tiếng bước chân truyền tới. Cô ngẩng đầu lên nhìn đúng lúc bắt gặp ánh mắt của Lương Tây Kinh đang mặc âu phục, đi giày da bước tới. Ánh mắt cả hai chạm nhau vài giây, môi của Thi Hảo khẽ mấp máy, cô lên tiếng chào hỏi: "Tổng giám đốc Lương." Lương Tây Kinh nhìn cô với vẻ hờ hững: "Thư ký Thi, đến phòng làm việc của tôi một chuyến." Nghe thấy lời này, những người phía sau Lương Tây Kinh lập tức nhìn về phía Thi Hảo bằng ánh mắt đồng tình. Trong ánh mắt ai nấy đều viết hai chữ bảo trọng. "..." Thi Hảo bất đắc dĩ mỉm cười một chút, sau đó cô bước theo Lương Tây Kinh vào văn phòng của anh. Cánh cửa vừa khép hờ lại, Thi Hảo còn chưa kịp lên tiếng, Lương Tây Kinh đã ném bản kế hoạch có số liệu bị sai sót xuống bàn, nghiêm giọng hỏi: "Thư ký Thi, cô làm thư ký mấy năm rồi?" Thi Hảo: "..." Cô biết rõ Lương Tây Kinh thừa biết nhưng anh vẫn cố tình hỏi, thế là cô đành phải thành thật đáp lời: "Hai năm rồi." Nghe vậy, Lương Tây Kinh liếc cô một cái, mặt mày không chút cảm xúc, hờ hững sửa lại lời cô: "Hai năm rưỡi rồi." Thi Hảo nghẹn họng. Im lặng một lúc, Lương Tây Kinh hỏi với vẻ thẳng thắn, nghiêm túc: "Thời gian hai năm rưỡi còn chưa đủ để cô biết sai phần thập phân sẽ gây ra bao nhiêu thiệt hại cho công ty sao?" Thi Hảo im lặng, phần thập phân trên bản kế hoạch bị sai, cô biết đó không phải lỗi của mình. Nhưng lúc này cô không thể cãi lại lời của Lương Tây Kinh được, bởi bây giờ tạm thời cô chưa đưa ra được bằng chứng chứng minh có người sửa đổi số liệu. Nghĩ tới đây, Thi Hảo nhìn gương mặt lạnh lùng nghiêm túc của Lương Tây Kinh, nói: "Tổng giám đốc Lương, việc này là sơ suất của tôi, tôi chấp nhận đứng ra chịu trách nhiệm." Lương Tây Kinh mím môi gọi: "Thư ký Thi này." Thi Hảo đáp: "Anh cứ nói đi." Lương Tây Kinh hỏi cô: "Có phải cô cảm thấy việc chịu trách nhiệm đơn giản lắm, đúng không? Thi Hảo hé miệng, cô muốn nói bản thân cô không hề cảm thấy như vậy. Nhưng ở chỗ này của Lương Tây Kinh, có giải thích thế, giải thích nữa cũng chẳng có tác dụng gì. Mãi một lúc lâu sau, Lương Tây Kinh mới lạnh lùng phán một câu: "Trừ một nửa tiền thưởng năm nay của cô." "..." Nghe phán quyết ấy, vẻ mặt của Thi Hảo cứng lại. Thấy sự thay đổi nhỏ trên gương mặt của cô, Lương Tây Kinh hờ hững hỏi: "Thư ký Thi có ý kiến gì với hình phạt này không?" Thi Hảo âm thầm chửi rủa xả Lương Tây Kinh cả trăm câu trong lòng mình trước, sau đó nhanh chóng nhẩm tính trong đầu số tiền thưởng còn lại của năm nay. Cô phát sợ trước con số khổng lồ do bản thân nhẩm tính ra, đành phải gượng cười, nhìn người đàn ông phía đối diện, nghiến răng nói: "Tôi không…" Cô còn chưa kịp nói hết câu, Lương Tây Kinh lại bồi thêm một câu: "Viết thêm một bản kiểm điểm ba nghìn chữ nộp lên cho tôi." Thi Hảo: "..." Cô cắn chặt hàm răng, nói từng chữ một: "Được thôi tổng giám đốc Lương, vậy nếu đã không còn việc gì nữa thì tôi xin phép ra ngoài làm việc của mình đây." Lương Tây Kinh không nhìn cô nữa. … Cửa phòng làm việc không đóng kín, giọng nói của Lương Tây Kinh truyền ra ngoài khá rõ ràng. Sau khi nghe thấy hình phạt của anh dành cho Thi Hảo, đám trợ lý đang đợi bên ngoài phải hít một hơi thật sâu. Trong công ty, tiền thưởng của Thi Hảo có tiếng là cao, hình phạt giảm một nửa này quả là rất nặng. Mọi người quay qua nhìn nhau, có người lên tiếng trước: "... Hình phạt của tổng giám đốc Lương lần này liệu có nặng quá không?" "Trước giờ tổng giám đốc Lương luôn thế mà." "Cơ mà đó là thư ký Thi đấy." Minh Đào không nhịn được phải thốt lên. Cô ta luôn nghĩ Thi Hảo là người đặc biệt đối với Lương Tây Kinh. Lương Tây Kinh có một nhóm trợ lý, tính cả nhóm trợ lý ấy và trợ lý thực tập có khoảng gần mười người. Nhưng thư ký chỉ có duy nhất một người là Thi Hảo. Thế nên chỉ cần là những nhân viên đến tập đoàn Lương Thị làm việc một thời gian đều sẽ vô thức cho rằng, chắc chắn thư ký của Lương Tây Kinh không giống người thường. "Thư ký Thi cũng thế thôi." Có người trả lời. Ở chỗ này của Lương Tây Kinh, chỉ cần phạm phải sai lầm trong công việc thì không cần biết người đó là thư ký hay trợ lý, tất cả đều bị phạt như nhau. Lúc họ còn đang mải trò chuyện, một giọng nữ thánh thót bỗng truyền đến từ nơi cách đó không xa: "Mọi người tụ tập ở đây làm cái gì thế?" Cả đám đồng loạt quay đầu lại, vừa quay đầu lại đã nhìn thấy Tiền Tĩnh Hà mặc một chiếc váy công chúa được đặt may riêng, trang phục trên người cô ta được cắt may khéo léo, đẹp đẽ, trái ngược hoàn toàn so với quần áo trên người bọn họ. Tiền Tĩnh Hà là cô chủ có tiếng trong giới cậu ấm cô chiêu của thành phố Bình, cô ta vừa mới đi du học về, tuổi tác còn chưa tới hai mươi ba. Đã vậy, trong công ty còn có người đồn cô ta rất được lòng ông nội của Lương Tây Kinh, thậm chí còn là đối tượng kết hôn của Lương Tây Kinh. Mỗi lần cô ta tới tập đoàn Lương Thị tìm Lương Tây Kinh đều không cần hẹn trước, cứ thế mà tới. Mọi người còn chưa biết nên trả lời thế nào cho phải thì đã thấy Thi Hảo bước ra từ văn phòng của Lương Tây Kinh. "Thư ký Thi." Tiền Tĩnh Hà đã từng gặp Thi Hảo một lần, cả hai từng trò chuyện đôi câu, cô ta kinh ngạc nhìn chằm chằm Thi Hảo: "Sao sắc mặt chị trông tệ thế, là do ít nghỉ ngơi không hay là do bị Lương Tây Kinh mắng?" Cô ta vừa nói xong, ánh mắt của tất cả mọi người lập tức nhìn về phía gương mặt của Thi Hảo. Hôm nay Thi Hảo không trang điểm, sắc mặt của cô trông hơi tiều tụy. Đã vậy vừa rồi cô còn phải kìm nén tâm trạng trong văn phòng của Lương Tây Kinh, thế nên bây giờ trông càng đáng thương. "Có lẽ là do ngủ không ngon giấc." Thi Hảo bình tĩnh đáp. Cô hơi mất ngủ, hôm nay xin nghỉ cũng là vì có hẹn đến bệnh viện để bác sĩ khám. Tiền Tĩnh Hà "ồ" lên một tiếng, cũng chẳng mấy quan tâm, sau đó cô ta nói như ra lệnh: "Vậy chị vào đó báo với Lương Tây Kinh một tiếng, bảo anh ấy là tôi tới rồi." Tuy Tiền Tĩnh Hà đến tập đoàn Lương Thị không cần phải hẹn trước nhưng để gặp được Lương Tây Kinh, cô ta vẫn phải qua cửa ải là Thi Hảo này. Không có Thi Hảo báo cáo, không được Lương Tây Kinh đồng ý, đừng nói là Tiền Tĩnh Hà, dù người đến có là ba của Lương Tây Kinh cũng chưa chắc đã gặp được anh. Thi Hảo không đồng ý ngay. Mấy ngày trước Lương Tây Kinh vừa mới đi công tác, công việc tồn đọng lại rất nhiều, cô không nghĩ bây giờ Lương Tây Kinh có thời gian rảnh rỗi để gặp mặt Tiền Tĩnh Hà. "Thư ký Thi?" Thấy cô chậm chạp chưa chịu hành động, Tiền Tĩnh Hà không hài lòng, cau mày hỏi: "Chị có nghe thấy tôi nói gì không đấy?" Thi Hảo hoàn hồn, nhìn cô nàng đại tiểu thư trước mặt mình, âm thầm thở dài, gật đầu nói: "Cô Tiền chờ một lát, để tôi đi nói với tổng giám đốc Lương một tiếng." Tiền Tĩnh Hà liếc cô một cái, kiêu ngạo hất cằm lên, giục: "Chị nhanh lên một chút." "..." Nghe thấy tiếng gõ cửa, Lương Tây Kinh nhướng mày hỏi: "Có chuyện gì thế?" Thi Hảo nói rõ: "Tổng giám đốc Lương, cô Tiền đến rồi." Lương Tây Kinh cau mày, anh đang định hỏi cô ta tới đây làm gì, bất chợt nhớ ra một chuyện. Anh xoay chiếc bút máy trong tay, nhìn chằm chằm Thi Hảo nói: "Để cô ta vào đi." Vốn Thi Hảo đã nghĩ kỹ xem nên làm thế nào để từ chối Tiền Tĩnh Hà một cách uyển chuyển nhất, thế nên khi nghe thấy Lương Tây Kinh nói như vậy, cô đã kinh ngạc ngước mắt nhìn lên. Lương Tây Kinh không nhìn cô nhưng anh có thể cảm nhận được tâm trạng của cô lúc này: "Sao thế? Có gì thắc mắc à?" "Không có." Thi Hảo cụp mi mắt xuống, bình tĩnh bước ra ngoài. Đợi đến khi Tiền Tĩnh Hà đi vào văn phòng của Lương Tây Kinh, Thi Hảo nhìn thoáng qua cánh cửa đã đóng kín một lát, sau đó ngồi xuống bắt đầu làm việc. Mời các bạn mượn đọc sách Ngọn Sóng Không Tên của tác giả Thời Tinh Thảo.

Nguồn: dtv-ebook.com

Xem

Chinh Phục Vợ Yêu
Người đàn ông vứt cô lên giường lớn, ánh mắt lạnh lẽo như muốn xuyên thủng linh hồn cô. Anh ta lấn người đè xuống, trong thoáng chốc xỏ xuyên qua cơ thể cô, gian ác cười lạnh, "Tôi sẽ nhổ hết từng cọng gai nhọn trên người em, để cho em biết địa ngục là như thế nào!" Anh là tổng giám đốc vừa lạnh lùng lại tàn bạo của một tập đoàn xuyên quốc gia, còn là ông vua thống trị giao dịch trong thế giới ngầm. Cô là ngôi sao mới trong ngành cảnh sát, lòng nhiệt huyết sục sôi muốn theo đuổi con đường chính nghĩa. Một lần tình cờ gặp nhau ngoài ý muốn, cuộc đời hai người như đã định dây dưa không thể dứt. Anh có thể áo mũ chỉnh tề nói yêu cô, nhưng cũng có thể không bằng cầm thú chiếm đoạt cô, cô kháng cự thì bị anh hung ác trả thù thẳng tay... Anh có thể cưng chiều cô đến tận trời nhưng cũng có thể giẫm nát sự ngông nghênh của cô. Anh dùng thực tế nói cho cô biết, trên đời này chỉ cần thứ anh muốn là anh có thể điều khiển mọi thứ trong tay anh! Cô nói: Sớm muộn cũng có một ngày, tôi sẽ tự tay bắt anh vào tù! Anh nói: Tôi chờ em...! *** Cục cảnh sát khu Nam, văn phòng làm việc của Đốc sát cao cấp. "Chẳng lẽ mấy người cũng chỉ có thể cho tôi một lời giải thích như vậy hay sao?" Tiếng tức giận vang lên cùng với một tiếng "Bốp" thật mạnh, những món đồ bị ném lên bàn bừa bãi, kèm theo đó là tiếng tức giận truyền tới, "Chẳng qua chỉ có mấy tên cướp giật mà thôi, vậy mà mấy người lại để người ta bị thương... Đi đi, đi đi, tất cả đều nộp báo cáo lên đây cho tôi." "Vâng, thưa sếp!" Mộ Thiên Thanh nhanh chóng phẩy tay đuổi mấy cảnh sát mới được phân tới ra ngoài, thở phì phò ngồi lên ghế dựa, tay khẽ day trán, vẻ mặt bất lực. "Cốc cốc!" "Vào đi." Mộ Thiên Thanh điều chỉnh lại tâm trạng, ngước mắt lên nhìn thấy Lý Dược đẩy cửa bước vào. "Sếp," Lý Dược tiến lên phía trước, đưa tập hồ sơ trong tay tới, "Đây là báo cáo càn quét Phong Hoa Đường đêm qua, những người bị bắt về rất căng, nhưng sau bốn giờ cũng đã dựa theo quy định mà thả người..." "Phương diện này không phải là sở trường của Hà Tuấn sao?" Mộ Thiên Thanh cúi đầu nhìn báo cáo, đồng thời cũng hờ hững nói. Lý Dược mỉm cười nhún vai đáp một tiếng, trong lòng cảm thấy thích cách làm việc linh hoạt hiện giờ của Mộ Thiên Thanh... Năm năm, đối với bất cứ ai mà nói thì đã có rất nhiều chuyện thay đổi. "Khụ khụ, " Lý Dược đang mải suy nghĩ, đột nhiên bị Mộ Thiên Thanh hỏi bất ngờ liền nuốt một ngụm nước bọt xuống, sau đó cười nói, "Bây giờ cậu ta thẩm vấn rất thuận lợi, cô cũng biết rồi đấy, nếu không có sự cho phép của cô thì cậu ta cũng không dám làm quá mức lên đâu." Mộ Thiên Thanh nghe vậy đành mỉm cười bất lực lắc đầu. Đúng lúc này, tiếng chuông điện thoại ưu thương thản nhiên vang lên, Mộ Thiên Thanh cầm di động lên nhìn tên hiển thị cuộc gọi, sau đó cười bắt máy: "Sao vậy?" "Nhắc nhở một bà mẹ nào đó một chút là lát nữa phải tham gia hoạt động người thân rồi đấy." Giọng nói ôn hòa như tiếng đàn violon của Thượng Quan Mộc khiến người nghe cảm thấy thư thái truyền từ bên kia đầu điện thoại sang. Mộ Thiên Thanh hơi ngước mắt nhìn đồng hồ treo tường, ngay sau đó nói: "Làm sao em có thể quên được? Đêm qua Tiểu Hi còn nhắc nhở bên tai ít nhất hai mươi lần đấy."   Mời các bạn đón đọc Chinh Phục Vợ Yêu của tác giả Thương Tiểu Ly.
Nhà Trọ Hoa Yêu
Văn án: Chước Tử là hoa yêu đã có tu vi ba trăm năm, nguyện vọng duy nhất của nàng chính là ăn sạch tên thư sinh ngốc cứ đến giữa trưa tưới nước kia. Nhưng khi chuẩn bị hành động thì phát hiện ra rằng đây rõ ràng chính là chuẩn bị để người khác đánh chén mà Tải ebook truyện này về máy cũng khá lâu, thỉnh thoảng bấm vào đọc văn án xong lại nhấn back do không thấy hứng thú và một phần mình có sở thích đọc truyện hiện đại . Cuối cùng cũng bấm vào đọc truyện và tự vả bản thân tại sao lại không đọc sớm hơn vì truyện dễ thương hết sứccccc. Truyện xoay quanh một nhà trọ có một dàn cây cỏ thành tinh sống ở khu vườn phía sau nhà và lão đại của đám cây cỏ là một cây thược dược yêu- Chước Tử. Chủ của nhà trọ muốn về quê dưỡng lão nên đã bán nhà trọ cho nam chính của chúng ta- Thư Sinh. Thư Sinh là 1 người phàm với hình dáng bên ngoài giống như tên của mình, người lại còn vụng về ngu ngơ, ai đời lại đi tưới cây vào 12h trưa đứng bóng. Chước Tử là 1 con người rất trọng nghĩa khí, biết ơn người chủ trọ đã cưu mang mình nên không thể ngồi yên nhìn Thư Sinh phá hủy nhà trọ, liền biến thân và ứng tuyển vị trí tiểu nhị. Từ ngày nhà trọ đổi chủ nhiều chuyện kì quái xảy ra, nữ chính cũng nhiều lần gặp nguy hiểm và được một nam thần đẹp trai tài giỏi tên là Cao Nhân cứu giúp. Bị vẻ bề ngoài mê hoặc nên chị nữ chính cũng hơi chút động lòng xuân . Nữ chính nghĩ Thư Sinh là một tên người phàm ngu ngốc nhưng khi thấy anh phẩy tay thổi bay một con heo tinh tu vi xấp xỉ mình thì bắt đầu thấy ngờ ngợ rồi nhiều lần được anh giúp đỡ khi gặp nguy hiểm thì dần dần cảm động. Đau đầu lựa chọn giữa Cao Nhân với Thư Sinh thì biết được cả 2 đều là 1 người . *** Review bởi: Doan Y Nhi - fb/hoinhieuchu   Nam chính của chúng ta thật ra là Đế Quân ở trên thiên giới, Đế Quân rất yêu hoa nên khi nghe tin có một cây thược dược quý hiếm đầy linh khí mới mọc thì định đi hái về. Cây thược dược nọ đã có thể biến thân thành hình người, trong lúc đang tắm ở Thiên Trì thì bị Đế Quân nhìn lén . Kể từ đó Đế Quân bị 1 căn bệnh nhìn thược dược lâu sẽ bị trào máu mũi, nên sau này mỗi lần "ấy ấy" với nữ chính đều bị trào máu mũi, đáng đời . Vâng nữ chính của chúng ta chính là cây thược dược tràn đầy linh khí ấy, được nam chính mang về nuôi nhưng do vài hiểu lầm nên đã bỏ đi và bị rơi vào Thiên Động mất hết linh khí và mất trí nhớ. Nam chính xuống trần gian rong ruổi đi tìm thì cuối cùng cũng tìm được, thế là quá trình truy vợ bắt đầu . Nữ chính hơi ngốc, hơi đầu gỗ nhưng tính tình tốt bụng, có trách nhiệm. Nam chính cực kỳ sủng nữ chính luôn, đọc mấy chương sau khi hai người đã xác định quan hệ mà ngọt tận răng luôn má ơiii . Mấy chương gần cuối truyện cũng cực kỳ cảm động luôn. Bên cạnh đó là các mẩu chuyện nhỏ của các khách trọ, mỗi người đều có câu chuyện của riêng mình được nói sâu hơn ở phần phiên ngoại. Tóm lại là truyện dễ thương,đọc giải trí quá ổn, cộp mác 3S dành cho những con tim yếu đuối yêu màu hường ghét sự giả dối như mình đây . nhào zô nàoooo Lần đầu viết review của một con người vất vả để trên 5 phẩy Văn hồi cấp 3 nên mong mọi người chém nhẹ xíu ạ . Em xin hết ạ . Review Gian Thần - fb/ReviewNgonTinh0105:   Thể loại: cổ đại, huyền huyễn, hài, nam chính siêu nhây, dàn tiểu yêu phối hợp diễn siêu bựa, HE *** Chước Tử là một Thược Dược yêu hoa được lão chủ quán nuôi dưỡng trong nhà trọ Đồng Phúc, cuộc sống hạnh phúc, dễ chịu. Ấy thế mà có một ngày, lão chủ quán vì tuổi cao, sức yếu mà đem nhà trọ bán đi. Kẻ mới đến là một tên Thư Sinh gầy yếu, gió thổi cũng bay lại đần độn, ngốc nghếch thích tưới cây vào đúng giữa trưa. Vì bảo vệ nhà trọ Đồng Phúc cùng đám bè bạn tiểu yêu, Chước Tử quyết định hóa thân thành tiểu nhị, ngày ngày bám theo vị chưởng quầy mới đến kia, chực chờ cơ hội ăn sạch Thư Sinh. Đến lúc có cơ hội hành động, Chước Tử mới phát hiện ra chàng Thư Sinh yếu đuối kia hóa ra không đơn giản. Mà tình huống lúc này rõ ràng là tiết mục nàng bị người ta giăng lưới, chén sạch. Phần trên là review kiểu thi vị, đầy tính trừu tượng được tô vẽ vô cùng hoa mỹ. Nếu bạn chưa thể hình dung được vậy thì tớ có thể thô bạo tóm gọn nội dung của “Nhà trọ hoa yêu” chính là quá trình theo đuối Chước Tử của Thư Sinh. Và đương nhiên, không thể thiếu sự phối hợp diễn suất của các vị thần tiên, yêu ma, quỷ quái. Chước Tử vốn là một đóa hoa Thược Dược mang linh khí hiếm có, khó tìm được Nguyên Thủy Thiên Tôn trồng bên bờ Thanh Trì. Sau rồi không hiểu vì sao lại cùng Thanh Đế dây dưa, cuối cùng lưu lạc đến nhà trọ Đồng Phúc. Chân thân của nàng là hoa Thược Dược, thế cho nên Chước Tử có ngoại hình vô cùng xinh đẹp, kiều mị, dễ thương. Tính cách nàng đơn giản, trọng nghĩa, có chút không câu nệ tiểu tiết lại thẳng thắn, đơn thuần. Nàng vốn cho rằng gặp gỡ với Thư Sinh là do hoàn cảnh lại không biết rằng vì để tìm “đóa thược dược” này, chàng đã phải vất vả thế nào. Thư Sinh vốn là Thanh Đế cao cao tại thượng của Thần giới. Chàng yêu hoa hơn mạng, lẽ đương nhiên sẽ không bỏ qua đóa linh hoa được Nguyên Thủy thiên tôn giấu kỹ kia. Thế rồi không hiểu vì sao (mà thực ra là tại tớ chưa kịp đọc đến đoạn chân tướng, lại thấy hay quá nên nhảy đi viết review luôn) làm lạc mất đóa “thược dược” kia. Thế rồi, trải qua nhiều năm tìm kiếm, rốt cuộc chàng cũng tìm thấy nàng nhưng lúc này nàng lại chẳng còn nhớ truyện lúc trước. Thế nên, chàng hóa thân thành “Thư Sinh đần”, từ từ tiếp cận nàng, chờ ngày bắt nàng về tay. Ban đầu, tớ vốn cho rằng nam chính là một vị thần tiền lạnh lùng, sang chảnh cơ. Thế rồi đọc truyện thì ôi thôi, vỡ mộng. Thư Sinh của Chước Tử là một thành niên trông có vẻ yếu đuối, đến mức gió thổi cũng bay, hại nàng ngày nào cũng phải nấu canh thập toàn đại bổ để bồi dưỡng thân thể cho chàng. Đã thế Thư Sinh còn là một “lão thần tiên” đầu đầy suy nghĩ biến thái, thích mà không biết cách tỏ tình, còn thường xuyên gặp sắc mà chảy máu mũi. Nói tóm lại, đối với Chước Tử, Thư Sinh là một tên vừa ngốc lại vừa lười, không biết chăm sóc hoa cỏ, cũng không biết kinh doanh khách điếm. Nhưng rồi trải qua nhiều chuyện, nàng chợt phát hiện ra, thực ra có lúc chàng “Thư Sinh đần” kia cũng đáng tin lắm chứ, vừa có pháp thuật cao siêu lại uy vũ bất phàm nữa nhé.Thế thì dại gì mà nàng không “ôm bắp đùi” người ta cơ nhỉ? "Nhà trọ yêu hoa" là một bộ truyện huyền huyễn hài hước, cách kể truyện nhẹ nhàng, dàn nhân vật vừa nhây vừa đáng yêu, nhất là lão “Thư Sinh đần” nhà Chước Tử. Một bộ truyện có thể khiến tớ chưa đọc xong đã phải ngay lập tức viết review đủ để chứng minh tớ thích “Nhà trọ yêu hoa” đến thế nào. Tớ tin là bạn sẽ không cảm thấy hối hận khi lọt chung hố này với tớ. Mời các bạn đón đọc Nhà Trọ Hoa Yêu của tác giả Nhất Mai Đồng Tiền.