Liên hệ: 0912 699 269  Đăng nhập  Đăng ký

Hôn Miên - Lục Xu

Người mà cô thầm mến nhiều năm cuối cùng trở thành chồng cô, nhưng đây không phải là bắt đầu của một câu chuyện cổ tích, mà là kết thúc một câu chuyện cổ tích, anh trai xảy ra tai nạn xe, công ty gặp chuyện không may, mà chồng cô ngoài một tờ giấy thỏa thuận ly hôn, còn có vô số nhục nhã, tất cả chỉ vì ban đầu cô sắp đặt để anh cưới cô…… Cô cho rằng cô đã tìm được hoàng tử của mình, nhưng không ngờ rằng lại là dẫn sói vào nhà. Người phụ nữ ở trong lòng anh, là người anh đợi mười bảy năm, mà cô chỉ là một tên lừa gạt, lừa anh, cũng hủy diệt chính mình. *** Thẩm Diệc Đình chưa bao giờ nghĩ tới,rằng có ngày cuộc đời anh sẽ thay đổi như thế. Từ nhỏ tới lớn, anh luôn được mọi người khen là học sinh giỏi ngoan ngoãn, nhưng được khích lệ như thế, trừ cảm giác có áp lực vô hình trong lòng ra, anh cũng thấy chẳng có gì sai. Dù sao được mọi người khen ngợi như thế, cố gắng một chút mới không phụ lòng họ, cũng là một hành động công bằng. Huống chi cuộc sống ngày trước của anh cũng quá yên bình khiến anh thấy nhàm chán. Kết quả là, cuộc sống không tẻ nhạt lập tức mở ra, thời điểm bắt đầu, anh không phản ứng chút nào, thì lập tức thay đổi. Anh yêu Đường Tâm Vũ, là một chuyện nhưng là chuyện bình thường. Cô là người con gái đơn thuần, trong sáng tới mức nhiều người không tưởng nổi, đến nỗi nhận sai. Vì vậy anh rất nhanh lọt vào bể tình với cô, anh không ngờ rằng anh sẽ yêu chiều một người như thế. Dù anh biết rõ, tính khí của cô cũng là do anh cưng chiều, nhưng sao chứ, anh nguyện ý…. thậm chí không nghĩ sẽ rời xa cô. Chuyện xảy ra sau đó vượt ra khỏi sự tưởng tượng của anh, bố anh mất, công ty gặp sự cố. Ai cũng hiểu, anh và Đường Tâm Vũ chia tay, là bởi vì chị của Đường Tâm Vũ, Đường Tâm Nhu trở thành người tình của chú anh, mà cô anh lại chính là người khiến công ty xảy ra nguy cơ, ai cũng nghĩ như vậy, ai cũng cho là thế. Vì vậy chuyện cũng xảy ra theo dự đoán, anh và cô chia tay, sau đó Đường Tâm Nhu tự sát, không được bao lâu… anh cũng nhận được tin Đường Tâm Vũ chết. Lương Huy nắm mạnh vào bả vai anh, nói với anh rằng, “Cậu đã không thể khiến cô ấy hạnh phúc, sao lại trêu đùa cô ấy nhu thế?” Anh không nói gì, thấy lời Lương Huy nói thật đúng. Chỉ đến khi anh an tĩnh lại thì mới hiểu, kể cả không xảy ra chuyện chú anh với Đường Tâm Nhu, anh và Đường Tâm Vũ cũng không thể đi tới cuối cùng. Cô không hợp làm vợ anh, không phải người vợ anh muốn. Ban đầu anh thấy cô hồn nhiên trong sáng mà thích cô, đến cuối cùng, chính vì thế lại là lý do anh rời xa cô, anh cũng không thể tin được, không chỉ không tin nổi, thậm chí có chút hiểu khi những người đàn ông gọi phụ nữ là những người dễ thay đổi nhất…. Đường Tâm Vũ thời đại học, trong mắt anh toàn là những điểm sáng, nhưng bây giờ những điểm sáng này, làm sao nói thay đổi liền thay đổi ngay được? Khi đó anh không ngại che chở cô, cưng chiều cô. Nhưng về sau, người không muốn bảo vệ cô nữa là anh. Anh không thể đi theo cô mỗi lần cô gọi cho anh, mà việc gấp mà cô nói chính là đi xem quần áo thì màu vàng với màu đỏ thì màu nào hợp hơn, hi vọng trước kia anh sẽ xem giúp cô. Anh cũng không có cách vì cô mà bỏ đi một cuộc họp, dù mặt cô sẽ hầm hừ -- Thẩm Diệc Đình, anh thay đổi rồi. Anh không biết, có phải mình thay đổi hay không, chắc là thật rồi, không giống như quá khứ chăm sóc cho cô, yêu mến cô…. Cô chưa từng thay đổi, anh thay đổi. Một khoảng thời gian rất dài, anh không hiểu cảm giác này, ngược lại càng buồn khổ, Giang Thiếu Thành dẫn anh tới gặp một người bạn. Người này suy nghĩ cũng nhiều, có thể giúp đỡ anh. Người bạn kia nghe xong câu chuyện của anh, chỉ cảm thấy rất buồn cười, hỏi anh, “Chỉ đơn giản như vậy sao?” Người bạn đó chỉ cảm thấy đơn giản đến khó tin. Nếu như Thẩm Diệc Đình chỉ là công tử ăn chơi nhà giàu, tính tình Đường Tâm Vũ vẫn thế, đương nhiên không có vấn đề. Nhưng nếu Đường Tâm Vũ yêu cái gọi là “Ưu tú” trên người anh, như vậy ra khỏi đại học, Thẩm Diệc Đình đương nhiên phải gánh trách nhiệm của mình, mà Đường Tâm Vũ cũng nên thay đổi thái độ của mình, cố gắng đi theo bước chân của anh. Một cặp có thể đi tới cuối cùng, không phải hai người vẫn không thay đổi, mà là cố gắng theo với sự thay đổi của đối phương, cùng bước đi, mới có thể tới cuối được. Giống như, một người phụ nữ mong chồng mình có thể tiến bước, thời điểm cô muốn thế, đầu tiên phải nỗ lực bản thân đi xứng với chồng. Nếu như chồng cô thành công, mà cô cũng thuận lợi theo chồng, thì đôi vợ chồng sẽ rất hạnh phúc. Nhưng nếu cô không theo kịp, vậy chồng của cô có thể sẽ biến thành chồng người khác. Người đó nói, rất nhiều người không tin cách nói “Môn đăng hộ đối”, thật ra thì điều này bao hàm rất nhiều, hai bên nam nữ, đều phải nhất trí một chỗ nào đó, mới có thể tiến với nhau, một bên oán trách đối phương, thì sẽ là người bất hạnh nhất….. Thẩm Diệc Đình rời đi, anh hiểu rõ ý của người bạn đó. Nếu Đường Tâm Vũ yêu năng lực xử lý công việc và tính tình bình tĩnh của anh, như vậy thì lúc học cô đã có được sự cưng chiều của cô, về sau cũng nên hy sinh vì anh như thế, nhưng cô lại không làm, ngược lại đi trách anh sao không đối xử tốt với cô như trước kia….. Như vậy “giải quyết vấn đề” cũng không khiến anh thấy khá hơn, chỉ là khiến anh không thể nghĩ về chuyện này nữa, suy nghĩ có gì tốt đâu. Anh và Đường Tâm Vũ đã sớm chia tay, hơn nữa Đường Tâm Vũ đã qua đời từ lâu, giờ nói tới những việc này đã sớm không còn ý nghĩa gì. Cuộc sống vẫn lặp lại như thế, anh xử lý mọi chuyện lớn nhỏ trong công ty, công việc bận rộn khiến anh làm như một cái máy. Anh cảm giác mình thay đổi, sẽ không thương yêu một người phụ nữ như đã đối xử Đường Tâm Vũ nữa, nghĩ như vậy, cảm thấy có lẽ người mất đi nhiều nhất là chính anh, dù sao có thể gặp một người khiến mình toàn tâm yêu thương họ là một may mắn. Anh nhớ ngày đó, anh và một đám bạn uống rượu trong phòng, giải tán xong, Thẩm Tâm Duy uống chút rượu, Giang Thiếu Thành ngồi cạnh cô nói chuyện. Thẩm Tâm Duy đang chê trách tình bạn giữa phụ nữ với nhau, nói đàn bà sẽ vì một người đàn ông mà trở mặt, mà đàn ông lại không thế. Giang Thiếu Thành liền cười, nói làm sao lại không, sau đó ngẩng đầu nhìn Thẩm Diệc Đình một cái…. ... Mời các bạn đón đọc Hôn Miên của tác giả Lục Xu.

Nguồn: dtv-ebook.com

Xem

Khi Lướt Qua Nhau (Thời Sách)
“Chính từ cái nhìn này đã khiến tuổi thanh xuân rực rỡ của cô trong tích tắc biến thành một trang giấy trắng. Từ đó trên trang giấy trắng được viết lên những dòng chữ màu đen, đó là cái tên của anh, không thể xóa, nét bút vô cùng sắc sảo.”   Yêu thầm có cảm giác thế nào? Trong tưởng tượng của tôi, yêu thầm giống như một chén trà sen: ban đầu nếm thử chỉ thấy vị đắng chát nhưng càng uống càng lưu luyến hương thơm ngọt ngào vấn vương nơi đầu lưỡi. Người ngoài nhìn vào chỉ mường tượng ra vị đắng qua những cái nhăn mày nhíu mặt của người uống mà chẳng thể cảm nhận được hương thơm dịu ngọt bên trong. Tiếc rằng tôi chưa từng được tự mình nếm thử một chén trà sen để có thể chia sẻ với các bạn, chỉ đành mượn một góc thanh xuân của cô gái Tống Giai Nam để kể về một tình yêu thầm ngát hương thơm như thế.  Tống Giai Nam thầm yêu Tô Lập. Cô yêu anh từ cái nhìn đầu tiên khi cả hai còn cắp sách tới trường. Trong những tháng ngày của tuổi trẻ đó, anh như ánh dương rạng rỡ, rọi sáng trái tim của bao cô gái mới biết đến cảm giác rung động đầu đời. Còn cô lại là một vì sao bé nhỏ lặng lẽ, không nổi bật cũng chẳng quyến rũ nhưng lại rất đỗi dịu dàng, trầm tĩnh. Tống Giai Nam chưa bao giờ có ý định bày tỏ tình yêu của mình với Tô Lập. Lý trí nói với cô rằng anh quá tốt đẹp, quá hoàn hảo, quá xa vời. Nhưng trái tim lại thúc đẩy cô đến gần anh hơn, dù chỉ một chút, dù anh chẳng hề biết đến cô. Bằng một tin nhắn giấu tên, Tống Giai Nam bước vào cuộc đời Tô Lập. Khi quyết định trả lời tin nhắn tới từ một người xa lạ, Tô Lập chẳng thể ngờ việc làm ngẫu hứng này lại làm thay đổi cuộc đời anh nhiều đến thế. Từ vài dòng tin nhắn cho tới những cánh thư, từ mấy câu chuyện phiếm về âm nhạc tới những tâm sự sâu kín nhất, Tô Lập đã tự mở cánh cửa trái tim mình chào đón Tống Giai Nam. Anh kể với cô về ngôi trường Đại học anh đang theo học, tả cho cô nghe bầu trời sao anh đang ngắm, khoe với cô bài hát mới anh đang nghe, gọi điện cho cô để mặc cho bản thân khóc oà khi mối tình đầu tan vỡ. Đối với Tô Lập, người con gái bí ẩn trong thư vừa là một người bạn, một tri kỷ vừa là nơi chốn bình yên dịu dàng nhất của tuổi trẻ nồng nhiệt. Đến một ngày, những dòng thư đã không còn đủ sức chứa đựng bao tâm sự chất chồng, Tô Lập đề nghị được gặp mặt người bạn qua thư. Chính vào khoảnh khắc đó, cô đột ngột tan biến khỏi cuộc đời anh. Trở thành bạn tâm thư của Tô Lập có lẽ là một trong những quyết định táo bạo nhất trong đời của Tống Giai Nam. Qua những câu chữ, Tống Giai Nam tự giải phóng cho bản thân mình khỏi lớp vỏ trầm lặng, nhút nhát. Cô tự tin, cô lạc quan, cô vui vẻ. Cô thoải mái để sự ấm áp, nồng nhiệt của Tô Lập lan toả đến mình. Cô tự do mở lòng, dùng sự dịu dàng của mình an ủi vỗ về Tô Lập khi anh mệt mỏi với nhịp sống mới quá nhộn nhịp. Nhưng thực tế chứng minh Tống Giai Nam vẫn chỉ là một ngôi sao bé nhỏ sợ hãi phải hiện thân trước ánh sáng mặt trời. Khi Tô Lập muốn gặp mặt, Tống Giai Nam hoảng loạn. Cô lo sợ phải thể hiện con người thật của mình trước anh, lo sợ anh sẽ thất vọng khi phát hiện ra cô chẳng tốt đẹp như những gì luôn thể hiện trong thư và có lẽ trên hết, cô sợ chính cô sẽ thất vọng về bản thân mình. Vậy nên, Tống Giai Nam quyết định chạy trốn, vội vã cắt đứt liên lạc, vội vã bước ra khỏi cuộc đời Tô Lập. Vào giây phút Tô Lập nhìn thấy Tống Giai Nam nhiều năm sau đó, anh mới hiểu được duyên phận đã ưu ái mình như thế nào. Một Tống Lập trẻ trung, sôi nổi của nhiều năm trước đã từng để vuột mất Tống Giai Nam; một Tống Lập trưởng thành, trầm ổn của nhiều năm sau quyết tâm trói chặt trái tim cô mãi mãi. Rốt cuộc Tô Lập đã biết Tống Giai Nam là người bạn tâm thư bí ẩn từ lúc nào? Có lẽ là khi Tống Giai Nam đến thăm ngôi trường Đại học mà Tô Lập thường kể cho cô trong những năm tháng sinh viên ngập tràn háo hức. Có lẽ là giây phút Tô Lập vui sướng khi thấy Tống Giai Nam đứng trong sảnh khách sạn sau bao năm mất liên lạc. Cũng có lẽ từ khoảnh khắc cậu học sinh Tô Lập ngắm nhìn cô bạn lớp bên trong lớp học ngập ánh nắng chiều, cậu đã biết đây là cô gái của cuộc đời mình. Đến cuối cùng thì, trong những tháng ngày tinh khiết, trong trẻo đó, không chỉ có một người ôm một nỗi niềm thầm yêu một người. * * * * * Đây không phải lần đầu tiên tôi viết cảm nhận về một bộ truyện của Sênh Ly và phải thừa nhận rằng, so với lần trước, tôi dành nhiều tình cảm ưu ái cho ''Khi lướt qua nhau'' hơn. Văn phong giản dị, nhẹ nhàng mà trầm lắng của Sênh Ly đặc biệt hợp với chủ đề yêu thầm. Có nét tinh khiết, trong sáng của tình yêu tuổi học trò, có vẻ lặng lẽ, mộc mạc của sự thầm lặng ngọt ngào cũng nhưng cũng không thiếu cảm giác nồng nàn, dịu êm của tuổi trưởng thành. Mỗi nhân vật của Sênh Ly cũng có nét hấp dẫn riêng. Tống Giai Nam nhút nhát, lặng lẽ cũng học cách để mở lòng cho tình yêu, Tô Lập từ một chàng trai ấm áp, nồng nhiệt trưởng thành thành một người đàn ông đủ bản lĩnh để chinh phục trái tim cô gái mình yêu, ngay cả nhân vật nữ phụ tưởng chừng như đáng ghét cũng có nét cá tính thu hút bất ngờ.  Tôi thích câu chuyện của ''Khi lướt qua nhau'' với tư cách một người thứ ba chưa từng có trải nghiệm thầm yêu. Có lẽ, một tác phẩm hay đơn giản là một tác phẩm có thể truyền tải cho người đọc một xúc cảm mà bản thân người đó chưa từng được trải qua. Còn bạn, bạn đã từng được nếm thử ly trà sen đắng chát thơm dịu mang tên yêu thầm chưa? Bạn sẽ chia sẻ hương vị đó với tôi chứ?  ____________________ '' '': Trích dẫn từ truyện Review by #Linh_Hy Dung Hoa - fb/ReviewNgonTinh0105 *** Đó là một buổi sáng ẩm ướt đầu mùa đông, cả ngôi trường như hòa tan trong màn sương trắng xóa, thấp thoáng chỉ nhìn thấy những ô cửa sổ bằng kính màu xanh lục, ánh mặt trời xuyên qua ô cửa kính tạo thành một dải ánh sáng mờ ảo sâu tận bên trong phòng, tạo nên một hình ảnh mờ nhạt. Do bất ngờ có sương mù, nên rất nhiều người đến trễ, thầy chủ nhiệm cũng không tức giận mà chỉ lặp đi lặp lại: “Nhanh lên một chút, đừng nói nhiều nữa, nhanh vào lớp học.” Tống Giai Nam mang xe đạp vào nhà gửi xe của trường, cô tìm được một vị trí để xe rất thuận tiện cho việc lấy xe khi tan học vào buổi trưa, khóa xe lại, lấy cặp sách, đang chuẩn bị di chuyển đuôi xe để vào lớp học thì cô nhìn thấy ở phía trước bãi đậu xe có một nam sinh cao gầy, bóng lưng trông rất đẹp mắt, dáng người mạnh mẽ, bộ đồng phục thể thao màu xanh lam mặc trên người vô cùng vừa vặn, tay áo được xắn trên cánh tay một chút, để lộ ra chiếc đồng hồ đeo tay sáng lấp lánh, cậu ấy đang cố gắng tìm một vị trí thích hợp để đỗ xe của mình, động tác có chút ngốc nghếch, có chút buồn cười. Tống Giai Nam không kiềm chế được mà nhiều lần nhìn thoáng qua bóng lưng ấy, sau đó mới rời đi. Cũng như bao buổi sáng sớm khác, cái cảm giác mệt mỏi rã rời do thức sớm để đến trường vẫn chưa chấm dứt, tất cả mọi người đều ào ạt chạy xuống tầng dưới lấy nước nóng, bệ chứa nước vẫn tràn đầy, thầy dạy tiết học đầu tiên đã đến, thầy không vừa ý mà phất tay: “Mau mở cửa sổ ra, hít thở không khí trong lành một chút, buồn ngủ cũng không được ngủ, tỉnh táo lại một chút đi các em, đứng lên hoạt động nào!” Một cơn gió lạnh khẽ lướt qua sau gáy của Tống Giai Nam, cô không khỏi rùng mình hai cái, cố gắng bật dậy từ trên bàn, chuông báo vào học cũng đã vang lên, thầy giáo môn Ngữ Văn chậm rãi viết lên tấm bảng màu đen dòng chữ — 《A Phòng Cung Phú》, Tống Giai Nam nhìn dòng chữ rất lâu, sau đó mới xé xoàn xoạt một trang giấy nhỏ rồi viết mấy chữ lên đó: “Buổi trưa, tớ và cậu đến căn tin ăn nha, bố mẹ tớ lại đi công tác nữa rồi.” Sau đó cô chuyển trang giấy đến người ngồi ở hàng ghế phía sau: “Đưa cho Trương Tịnh Khang.” Chỉ một lát sau, tờ giấy đã được truyền trở lại, ngoại trừ một chữ “Được” ra, phía trên trang giấy còn được vẽ thêm một khuôn mặt tươi cười, Tống Giai Nam vò trang giấy, sau đó tiện tay ném vào ngăn bàn, lúc này giọng nói cứng nhắc và khô khan của thầy giáo truyền tới khiến cô lại có cảm giác buồn ngủ. Bỗng nhiên, Tống Giai Nam cảm nhận một sự ấm áp truyền đến mu bàn tay, một dải ánh sáng lấp lánh đang bao phủ trên cánh tay cô, từng tia nắng mỏng manh bắt đầu len lỏi khắp phòng học, càng ngày càng dài, càng ngày càng rộng, cuối cùng, ngay cả trên mặt cô cũng là những tia nắng ấm áp của mặt trời. Tâm trạng bỗng nhiên trở nên vô cùng tốt, cho nên tinh thần chán nản ban đầu cũng bắt đầu dần dần thích nghi với buổi học khô khan. Mời các bạn đón đọc Khi Lướt Qua Nhau (Thời Sách) của tác giả Sênh Ly.
Mục Tiêu Đã Định - Tâm Thường
Tên ebook: Mục Tiêu Đã Định (full prc, pdf, epub) Tác giả: Tâm Thường Thể loại: Ngôn tình, Hiện đại, Nữ truy, Quân lữ, Văn học phương Đông   Tên xuất bản: Em Đứng Ở Nơi Sâu Thẳm Của Thời Gian Đợi Anh   Nguồn raw: 19lou   Dịch: Quick Translator   Edit: Phong Lin, alice_le   Beta: Rabbitlyn   Fix: PhongUyen   Tạo prc: Phong Lin   Nguồn: christylam.wordpress.com   Ebook: http://www.dtv-ebook.com Bìa Mục Tiêu Đã Định - Tâm Thường Văn án: Hứa hẹn, chính là lời mà một tên lừa đảo thường nói với một kẻ ngu ngốc. Dưới lá cờ quân đội, lúc giơ tay phải lên cao lặp lại lời thề của người quân nhân, cô đã âm thầm tuyên thệ với lòng mình rằng: Tất cả những thứ mà cô đã phải trả giá khi yêu anh, một ngày nào đó cô đòi lại cả vốn lẫn lãi! Mục Tiêu Đã Định là câu chuyện tình yêu của những người phi công Không quân…   *** Anh chính là một giấc mộng đẹp mà cô đã chờ đợi từ rất lâu rồi. Cho đến cuối cùng, cô vẫn không dám chạm vào ảo mộng đó.   *** Có biết hay không? Trong những tháng năm dài đằng đẵng, em vẫn luôn chờ anh đến tìm em. Chờ đến khi anh phải thừa nhận rằng: Đó chính là tình yêu, không phải là phút nông nổi của tuổi trẻ, cũng chẳng phải là con thiêu thân lao đầu vào lửa.   —– Lời người edit:  Dự án  Mục Tiêu Đã Định được tớ chú ý đến từ ngay cái tiêu đề của nó, sau “Thời Sát”, tớ quyết định trở về với sở thích “Quân nhân” của tớ nên mới quyết định thực hiện dự án này. Có thể nói “Mục Tiêu Đã Định” là tiểu thuyết “đủ mùi đủ vị”, ai muốn quân nhân, có quân nhân; Ai muốn cầm thú, có cầm thú;  Ai muốn nữ cường, có nữ cường; Ai muốn ngược; có ngược; Ai muốn ngọt, có ngọt… Nói chung, đây là một tiểu thuyết “chiều lòng độc giả”. Nhưng mà… E hèm… Có những điều rất khó nói, nếu ủng hộ tớ và Thỏ, thì đừng chần chừ gì nữa mà nhảy hố ngay đi. Mời các bạn đón đọc  Mục Tiêu Đã Định của tác giả Tâm Thường.
Sự Huyền Diệu Của Định Mệnh - Lệ Ưu Đàm
 Tên ebook: Sự Huyền Diệu Của Định Mệnh (full prc, pdf, epub)  Nguyên Tác: Ách Thê  Tác Giả: Lệ Ưu Đàm  Thể loại: Ngôn tình, Trọng sinh, Tình cảm, Văn học phương Đông  Edit: Ishtar Vy Lê, Ái Nhân  Nguồn: luv-ebook.com  Ebook: Đào Tiểu Vũ eBook - www.dtv-ebook.com Bìa Sự Huyền Diệu Của Định Mệnh - Lệ Ưu Đàm    Văn án:  Kiếp trước toàn tâm toàn ý yêu trượng phu của mình, ngay cả con trai ruột mình cũng đều không để ý, lại cuối cùng đổi lấy trượng phu bị phản bội cùng khinh thường, sau khi sống lại nữ chủ đối với tình yêu  không hề cuồng nhiệt nữa, một lòng chờ đợi đứa con trai vẫn chưa chào đời, ngược lại đưa tới, trượng phu yêu say đắm cùng với thu hút tất cả mọi án nhìn của đàn ông.  Mở mắt ra, một mảnh tối đen. Trên giường, Nguyễn Mộng mồ hôi đầy đầu ngồi dậy, cái khăn mỏng manh rơi xuống đầu vai cô, cả người ướt hết mồ hôi, cô nhanh chóng đắp chăn, cái lạnh mùa đông thật lợi hại. Quay đầu nhìn vào kính trang điểm, bên trong hiện lên một gương mặt tái nhợt, phù thũng, giống như chỉ vừa chết đuối không lâu. Nơi này… rốt cuộc chuyện gì đã xảy ra? Cô không phải đã chết sao? Chết vì say rượu cùng sốc thuốc, cô còn nhớ rõ… Ấn tượng cuối cùng của cô trước khi chết là thấy ba chữ “Phòng cấp cứu.” Nhưng mà hiện tại vì sao cô lại ở chỗ này? Run run tay mở đèn ngủ, Nguyễn Mộng trừng mắt nhìn người trong gương: mập mạp, phù thũng, vàng vọt, bộ dáng chưa già đã yếu như là bà chủ nhà hơn 30 tuổi. Nhưng cô rất rõ, đây là cô lúc 23 tuổi ! Từ sau khi cô bắt đầu hút thuốc phiện đã không còn béo như vậy. Nhưng mà cô béo hay không thì cũng có ai để ý ? Bộ dạng người không ra người quỷ không ra quỷ lâu như vậy, nam nhân kia cũng không liếc nhìn cô một cái. Cô không chịu ly hôn, không chịu thành toàn hắn cùng nữ nhân kia, hắn liền không còn trở về , cùng tình nhân ở bên ngoài vui vẻ, ngay cả đứa nhỏ cũng đã có! Tất cả mọi người đều cho rằng bọn hắn mới là một đôi, còn cô Nguyễn Mộng, vĩnh viễn đều là người bị ghét bỏ bị bỏ quên. Đứa nhỏ... Nói đến đứa nhỏ, cô cũng có một đứa nhỏ. Lúc ban đầu, cô còn hồn nhiên cho rằng đứa nhỏ có thể đổi trở về trái tim của nam nhân kia. Nhưng mà hắn lại chỉ yêu đứa nhỏ không thương cô, thậm chí ngay cả đứa nhỏ đối với “Mẹ” bên ngoài kia còn tốt hơn với cô. Nguyễn Mộng, kiếp trước mi làm người quá thất bại rồi! Mời các bạn đón đọc Sự Huyền Diệu của Định Mệnh của tác giả Lệ Ưu Đàm.
Phượng Tê Thần Cung
Tên ebook: Phượng Tê Thần Cung (full prc, pdf, epub) Tác giả: Khuynh Thân Thể loại: Cung đấu, HE, Trọng Sinh, Cổ Đại, Ngôn tình, Văn học phương Đông  Độ dài: 5 cuốn (178 chương) + 3 Phiên Ngoại Nguồn raw: 19lou.com Edit: minjay1608, pebi1803, HappyOneday, Meopunchie:, jmk Beta: HappyOneday, pebi1803, mjmk, minjay1608, ut0211, tjeuanh Nguồn truyện: kitesvn.com Type: hanaeve Beta ebook: kararoxbee Làm ebook: Dâu Lê Nguồn ebook: luv-ebook.com Ebook: Đào Tiểu Vũ eBook - www.dtv-ebook.com Bìa sách Phượng Tê Thần Cung - Khuynh Thân Văn án: Đêm đại hôn ấy, hắn thần thái anh tuấn, nụ cười ấm áp ôn hòa, phảng phất như một vị quân tử nho nhã, không màng danh lợi. Nhưng khi hắn ôm nàngvào lòng, nàng lại không cảm nhận được hơi ấm. Quả nhiên, hắn cũng chẳng màng chiếm hữu nàng. Hắn ở trước mặt nàng, tự cắt đầu ngón tay mình, rồi thấm máu hắn lên miếng gấm trắng trên đệm giường. Màu đỏ tượng trưng cho trinh tiết của nàng là máu của hắn, mà không phải của nàng. Người nam nhân này, hắn đã quen nắm vạn sự trong tay, cơ trí thâm trầm, không tha bất kỳ kẻ nào khiêu chiến với quyền uy của hắn. Muốn giở trò với loại nam nhân này, nhất định là tự tìm đường chết. Thế nhưng, nàng đã không còn đường lui. Hắn nói: “Trái tim của Hoàng hậu chẳng biết đã đặt ở đâu rồi?” Lời nói nhẹ nhàng nhưng hàm ý sâu xa, sắc bén. Nàng nói: “Hoàng thượng cũng chưa từng thích Ánh Tịch. Nếu đã như vậy, cần gì phải quan tâm?” Nàng thản nhiên đáp trả hắn, che đậy sự sắc sảo dưới nụ cười dịu dàng trên môi. Thời buổi loạn lạc, biên cương tràn ngập khói lửa chiến tranh, giông tố cũng tung hành chốn kinh thành. Nàng và hắn đều là cái gai trong mắt nhau, không nhổ ra không được. Giang sơn như bức tranh, sao hắn phải dâng cho kẻ khác chỉ vì một nụ cười của mỹ nhân? Xã tắc trọng trách, sao nàng nỡ vứt bỏ chỉ vì tình cảm nhất thời? Nàng cùng hắn, là cuộctranh đấu giữa Đế vương và Hoàng hậu, cũng là cuộc tranh đấu gay gắt vì sự nghiệp thống nhất thiên hạ.   ……………… Y là thần y Không Huyền Tử vang danh khắp nơi trong thiên hạ, phong Thái y tuyệt thế, ngời sáng bất phàm. Nàng gọi y một tiếng sư phụ nhưng lại ấp ủ tình cảm của một nữ nhân dành cho nam nhân. Y không phải không biết, nhưng y chỉ có thể làm ngơ. Y chưa bao giờ nói với nàng, y cứu vãn người đời khỏi bệnh tật nhưng người mà y thật sự muốn cứu vãn lại chính là nàng. Nàng mang trên mình thiên mệnh, là huyền cơ, là bí mật không thể tiết lộ. Không may thay y là người có thể nhìn thấy thiên cơ, vì lẽ đó đã định trước y phải mất đi vài thứ. Nhưng vì nàng, y cam tâm tình nguyện. Mộng tưởng của nàng là tự do bay lượn, tùy tâm mà sống. Y cũng như nàng, cũng muốn nắm tay nhau phiêu bạt chân trời, hành y cứu thế, nhàn nhã thì ngâm rượu gảy đàn, ẩm thơ. Nhưng số mệnh không ai có thể biết trước, chỉ có thể thuận theo ý trời. Đạt được ý nguyện là maymắn của y, còn không được là số mệnh của y. Chú thích tên truyện: tên truyện được gộp từ tên cung của Hoàng hậu - Phượng Tê cung và Hoàng thượng - Thần cung. Mời các bạn đón đọc Phượng Tê Thần Cung của tác giả Khuynh Thân.