Liên hệ: 0912 699 269  Đăng nhập  Đăng ký

Hình Bóng

Văn án: “Khi một người được nhớ đến Dù biết hay không biết Đều ở trong tim người tưởng niệm.” - Mộc Tâm - Tất cả may mắn và bất hạnh, đều là cam tâm tình nguyện. “Lựa chọn mãi mãi là việc khiến người ta khổ sở nhất, bởi việc đó có nghĩa là giữ hay bỏ. Dù giữ hay bỏ thì cũng luôn khiến những người phải lựa chọn cảm thấy vô cùng khó xử. Bởi vì giữ và bỏ thì đều có khả năng làm thay đổi quỹ đạo cuộc sống của chính mình.” – Mùa đông ấm hoa sẽ nở - Tuyết Ảnh Sương Hồn. Cuộc đời của Lý Dật Sơ là những ngã rẽ lựa chọn. Một lần đưa ra quyết định là một lần đau, là một lần uất ức, nhẫn nại, chịu đựng. Năm 7 tuổi, sau biến cố gia đình tan hoang, thật may mắn khi ông trời đã đem đến cho Lý Dật Sơ một Lương Huyên, và cũng thật may mắn khi cậu đã chọn trở thành một người tồn tại ngoài ánh sáng. Mười năm, từ tình cảm anh em ngây ngô chăm sóc lẫn nhau, đến hạt giống tình không biết chớm nở từ khi nào, thuần khiết, chân thành, nồng nhiệt, ngọt ngào như đường mật, nhẹ nhàng thấm vào tâm can của người trong cuộc, cũng làm mình tan chảy trước trái ngọt tình yêu. Họ như hình với bóng, không thể tách rời. Mười năm ấy, không phải có được sự yêu thương của Lương Huyên và chứa chấp của nhà họ Lương thì đồng nghĩa với việc cuộc sống của Lý Dật Sơ đã êm ấm, mà thực chất cậu phải sống lo trước lo sau, làm vừa lòng người khác, đặc biệt là mẹ anh – Lưu Phàm. Đứng trên lập trường của một người xa lạ, không có lí do gì bà phải tốn công săn sóc cho một đứa nhỏ không có quan hệ máu mủ với mình, nhưng bà đã không làm thế. Nhưng đóng một vai trò quan trọng trong mười năm nhẫn nhịn và hi sinh của Lý Dật Sơ, không thể không nói đến bà ấy. Với sự ích kỉ của một người mẹ, bà ấy thực sự xem cậu là phông nền cho anh, là một “kẻ mang ơn” với gia đình họ Lương. Cũng chính vì thế mà dẫn đến ngã rẽ cuộc đời Lý Dật Sơ năm 17 tuổi. Năm 17 tuổi, khi một viễn cảnh về tương lai tươi sáng, có cậu và anh, có tình yêu của hai người, có ước mơ mà cậu ấp ủ mười năm, chỉ một chút nữa thôi sẽ thành hiện thực, thì Lương Trường Bình và Lưu Phàm đã kiên quyết dập tắt nó. “Sau này ba mẹ anh nhất định sẽ tìm trăm phương ngàn kế ngăn cản chúng ta, em hứa với anh đi, cho dù xảy ra bất cứ chuyện gì cũng phải ở bên cạnh anh, chúng ta cùng nhau đối mặt, từ từ tiến tới, tất cả đều sẽ có cách.” Cậu không thể giữ được lời hứa ấy, cậu đã đồng ý với yêu cầu của chú Lương, một dao cắt đứt quan hệ của hai người, cũng là một dao cậu tự đâm vào trái tim mình. Sau này biết được sự thật, Lý Dật sơ từng có ý nghĩ, tại sao khi ấy không kiên quyết giữ lời hứa với Lương Huyên, có lẽ cậu và anh không phải bỏ lỡ nhau nhiều năm như thế. Nhưng mình biết, nếu cậu không nghe theo Lương Trường Bình, thì ba mươi, bốn mươi năm nữa, khi cậu già đi, có thể nằm ngay vị trí của chú Lương khi ấy trên giường bệnh, cậu sẽ hối hận, áy náy, day dứt, mà tình yêu có thể không còn như thuở ban đầu. Song, Lý Dật Sơ là chàng trai kiên cường. Số phận có thể đẩy cậu ngã từ chín tầng mây hạnh phúc xuống vực sâu địa ngục nhưng không thể đánh gục được cậu và tình yêu của cậu dành cho anh. Và với một Lương Huyên thâm tình, khi cả thế giới của anh chỉ mang ba chữ Lý Dật Sơ, đột ngột nhận ra tất cả chỉ là tự anh đa tình, tình yêu mà anh trân trọng chỉ là dối trá, người anh yêu lại là kẻ vì tiền bạc danh vọng, có thể từ bỏ tình yêu của hai người mà ra đi, thì cho dù có đau, có hận bao nhiêu, vẫn không bằng một chữ yêu, chữ nhớ, chữ mong, và rồi sau đó là những đau đớn tự trách khi chân tướng dần hé mở. “Reviens lusqu ‘à moi, je t’aime encore.” – “Hãy trở về với anh, anh vẫn yêu em.” ---------------- Hình Bóng là câu chuyện về tình yêu, ngọt ngào đấy nhưng cũng không kém đau thương, thực một cách thấm thía mà tàn nhẫn. Dõi theo câu chuyện của họ là những cung bậc cảm xúc khác nhau, lúc thăng lúc trầm, đi từ sự ngọt ngào thấm vào từng mạch máu đến mím môi lặng người, để nước mắt lăn dài đau xót, than trách sao đời quá nhiều đắng cay, để rồi lại không kìm được mà nở nụ cười vì những lần ghen, yêu sao mà ngây ngô như tuổi mười tám đôi mươi của hai người. Thứ cuối cùng mà chúng ta nhận ra, chính là tấm lòng son sắt thủy chung của họ, cũng là tình yêu đẹp rạng ngời không gục ngã trước số phận, Lý Dật Sơ và Lương Huyên sẽ vẫn như hình với bóng không thể tách rời. #Vanessa_Nguyễn - fb/reviewdammyngontinh *** Review bởi: Sapoche - fb/hoinhieuchu ---- Nhân vật chính: Lý Dật Sơ, Lương Huyên Nhân vật phụ: Hứa Phán, Lộ Tân, Lương Trường Bình, Lưu Phàm Thật ra mình không thích thể loại gương vỡ lại lành, nhưng vì được giới thiệu là bộ này không giống motip gương vỡ bình thường đâu, nên mình đã nhảy hố, và đó là một quyết định chính xác.  Lý Dật Sơ vốn là một đứa con cưng trong một gia đình khá giàu có, nhưng một tai nạn ngoài ý muốn xảy ra nên cậu mất cả ba lẫn mẹ, được gia đình của Lương Huyên nhận về nuôi. Từ một cậu bé bướng bỉnh cứng đầu, vì phải tiếp nhận sự thật tàn khốc khi còn quá bé, mà Dật Sơ trở nên ngoan ngoãn, ngoan đến mức khiến mình xót xa (vì mình là team sủng thụ). Vốn dĩ là một học sinh thông minh, nhưng cậu lại giấu tất cả tài năng của mình, vì mẹ Lương Huyên không vui khi thành tích của cậu vượt qua con của bà, không dám uống cả nước vì nghĩ nước rất tốn kém, sẽ làm phiền đến nhà người ta.  Anh công Lương Huyên là ánh sáng duy nhất trong quãng thời gian ăn nhờ ở đậu nhà người ta của bé. Anh thương bé từ lần đầu gặp gỡ, cưng bé, chiều bé, muốn dành tất cả những thứ tốt nhất cho bé, đặt bé lên đầu quả tim. Khi nhận ra tình cảm của mình với bé, anh kiên quyết giữ chặt bé bên cạnh. Quãng thời gian đi học của hai người rất hường phấn, ngọt nhưng không ngấy chút nào, nỗ lực vươn lên của bé và cả tình cách anh bảo vệ bé rất dễ thương. Nhưng bi kịch bắt đầu khi kì thi đại học mở ra. Anh khi bé phản bội anh, bỏ lại gia đình anh theo người cậu ra nước ngoài, nhưng trong quãng thời gian tám năm xa nhau, anh luôn tìm kiếm cậu trên mọi nẻo đường anh đến. Còn cậu bé năm nào thì ngập trong mọi khốn khổ, bị hiểu nhầm, bị mất cơ hội đến trường đại học vẫn cố gắng sống vì anh. Để rồi tám năm sau gặp lại, hiểu lầm sẽ được giải thích như thế nào khi hiểu lầm càng chồng hiểu lầm?  Truyện được tác giả viết rất chắc tay, hiểu lầm chồng hiểu lầm nhưng được gỡ rối rất hợp lý không gượng ép. Anh công đúng chuẩn mình thích, chung tình, yêu thụ đến sống đi chết lại  dù cho có hiểu lầm em đến thế nào vẫn cắn răng dụ em quay lại với mình  Còn bé thụ thì khỏi phải bàn, mọi chuyện bé làm chỉ vì anh công.  Còn tuyến tình cảm gia đình công, tùy cảm nhận và suy nghĩ của mọi người, có người sẽ nói hành động của mẹ anh công là ích kỷ, có người sẽ nói là vì yêu con. Người đáng thương tất có chỗ đáng trách, người đáng trách vẫn có chỗ đáng thương. Đối với mình thì hầu hết người mẹ nào thì chắc cũng sẽ hành động giống mẹ của công, nhưng đứng trên lập trường của người đọc, thì mình thật sự thấy bà rất ích kỷ, vì bà là nguyên nhân đẩy hai người họ cách xa 8 năm và làm cho tương lai đáng lẽ rất xán lạn của thụ là 8 năm tăm tối.  Một điểm cộng nữa là bạn editor chuyển ngữ rất mượt, đọc rất thích. Nhảy hố này đi, đảm bảo bạn sẽ không hối hận. *** Khi bắt tay vào viết review cho bộ truyện này, điều duy nhất mà mình muốn viết đó là “Truyện hay lắm, cực hay, hay vô cùng, đừng ngần ngại gì cả mà hãy đọc nó ngay đi”. Bởi mỗi chi tiết spoil nào cũng sẽ ảnh hưởng ít nhiều đến cảm xúc trọn vẹn khi bạn đọc truyện, sẽ mang đi một sợi tơ rung động nào đó xuất phát từ đáy lòng. Và nếu là một bạn đọc lâu năm những bộ truyện mình đã từng review thì liệu bạn có tin để nhảy hố một cách không ngại ngần không? Nếu có, hãy cho mình biết cảm xúc của bạn sau khi đọc xong bộ truyện này nhé, liệu đề cử của mình có làm bạn thất vọng không? Cảm ơn rất nhiều vì đã tin và dám thử nhé! Yêu bạn nhiều lắm! ... ... ... ... Còn sau đây là những dòng cảm nhận của mình cho những ai vẫn còn ngại ngần… Hiếm có bộ truyện nào khiến ta đọc một cách vấn vít say mê, làm rung lên những dòng cảm xúc từ tận sâu đáy lòng, để rồi khi trang truyện khép lại, vẫn còn đó là những tâm trạng ngổn ngang. 11 giờ tối, mình lại mở truyện ra đọc theo như thói quen hàng ngày. Đa số là đọc được vài chương rồi ngủ quên mất, nhưng nếu không đọc thì không chịu được. Đêm hôm đó, mình đã đọc “Hình bóng” mãi đến tận 5h sáng, cho đến khi cạn kiệt vài phần trăm pin cuối cùng của điện thoại. Nghỉ ngơi một chút, sạc pin đầy thì chính thức hoàn vào 8h sáng. Suốt 9 tiếng đọc ròng rã 51 chương truyện, không ít lần đã phải khựng lại, lắng nghe sự đau nhói buốt lên từng thớ thần kinh, tê dại đến từng đầu ngón tay, rồi vội vàng bình ổn tâm trạng, quẹt lung tung hàng nước mắt mở truyện đọc tiếp. Nhớ lại khung cảnh ấy, cảm thấy bạn thân mình chỉ đọc một bộ truyện thôi mà y như dũng sĩ bước ra trận tiền (thiệt mỏng manh, yếu đuối dễ sợ) <3 Lý Dật Sơ - Lương Huyên - “Yêu là còn một chút hơi ấm nhỏ nhoi cũng trao cho người” Năm 7 tuổi, vì gặp một tai nạn mà Lý Dật Sơ từ một đứa bé được bố mẹ nuông chiều, yêu thương trở thành cô nhin côi cút sống nương nhờ tại nhà Lương Trường Bình - bạn thân của ba cậu. Từ đó, đứa bé ngây thơ vô tư lự phải học cách “nhìn người mà sống”. Mất đi gia đình, Lý Dật Sơ may mắn có được sự bảo bọc nâng niu của Lương Huyên - con trai Lương Trường Bình, người anh chỉ lớn hơn cậu 5 tháng tuổi. Hai đứa trẻ bên nhau như hình với bóng, cùng nhau vượt qua bao mùa xuân - hạ - thu - đông, ghi vào trong kí ức niên thiếu của đối phương hình dáng của chính bản thân mình. Rồi điều gì đến cũng sẽ đến, những ẩm ương của tuổi mới lớn, trái tim tự hiểu mình hơn theo năm tháng. Cả hai chợt nhận ra tình cảm cho đối phương thật đặc biệt. Tình thân mà trước giờ bọn họ cứ tưởng hóa ra chưa từng tồn tại. Ngay từ ánh mắt đầu tiên Lương Huyên bắt gặp cậu bé sáng rỡ, xinh đẹp Lý Dật Sơ, trái tim của anh đã đập những nhịp đập khác thường. Chỉ là lúc đó còn thơ bé chưa kịp nhận ra. Theo lẽ tự nhiên, hai người cứ thế đến với nhau. Họ càng quan tâm nhau hơn, gần gũi nhau hơn. Nhịp sống đời thường vốn có chợt thay đổi, mang theo sự nồng nhiệt của tình yêu. Đọc đến đây, tình tiết truyện chẳng khác nào sợi lông vũ vuốt ve nơi đầu tim bạn, khiến bạn xao xuyến nôn nao, lại như mật ong thơm ngọt khiến cả việc hít thở cũng trở nên ngọt ngào. Nó làm bạn ao ước một tình yêu như họ “yêu là còn một chút hơi ấm nhỏ nhoi cũng trao cho người”. <3 Lý Dật Sơ - Cây xương rồng vươn mình trong gió cát sa mạc Dường như cuộc sống có đôi phần không công bằng với Lý Dật Sơ ... Năm 7 tuổi cướp đi gia đình cậu, mang đến cho cậu một vị thần bảo hộ Năm 17 tuổi lấy mất đi vị thần bảo hộ ấy, đem theo cả tình yêu đầu đời khắc cốt ghi tâm, thối đi luôn cả ước mơ cháy bỏng, đẩy cậu lạc trôi bơ vơ giữa cuộc đời trắng đen lẫn lộn. Trước gió bão đó, chàng thanh niên mới chỉ 17 dù có thể “bẻ gãy sừng trâu” cũng không thể nào không gục ngã. Trở về quá khứ, khi còn sống ở nhà Lương Huyên, dù được anh chăm sóc, nhưng cậu vẫn phải dòm trước ngó sau, sống trong một vỏ bọc “làng nhàng” để làm gia đình anh, nhất là mẹ anh vui lòng. 10 năm, từ khi 7 đến 17 tuổi, cậu chưa - từng - một - lần được thoải mái là chính mình. Độ tuổi đó, người ta thường khao khát thể hiện bản thân mình, hãnh diện với bản sắc cá nhân thì cậu lại mất đi cái quyền tự nhiên vốn có đó! Thế nhưng, cậu không oán trách, chỉ luôn tiến về phía trước, tin tưởng vào một tương lai tươi sáng! Yêu Lương Huyên, cuộc sống như bước sang một trang mới hạnh phúc không khác nào thiên đường. Rất nhiều lời hứa, rất nhiều viễn cảnh tương lai cả hai cùng nhau vẽ ra. Ai ngờ được, Lương Trường Bình biết chuyện, cũng là lúc ông phát hiện mình bệnh nặng. Người cha ích kỉ ấy, vì lời hứa với bạn thân, vì hạnh phúc của con trai, giao tất cả gánh nặng quyết định lên đôi vai gầy nhỏ của một đứa trẻ 17 tuổi, đứa trẻ mà cả cuộc đời nó chưa từng một lần biết đến hai từ “trọn vẹn”. Xương rồng bên ngoài gai góc. Lớp gai nhọn xấu xí đó đâu phải nó tự muốn có mà vì để tồn tại được mới khoác lên đó thôi. Chàng trai rực rỡ như nắng, trắng trẻo như ngọc, bàn tay chưa một tì vết mà Lương Huyên vô cùng nâng niu từ đấy trở nên trưởng thành hơn, cũng xù xì và gai góc hơn. Duy chỉ có một điều không thay đổi. Lương Huyên - anh vẫn mãi là “gót chân asin” của em, là làn nước trong vắt mềm mại trong tâm hồn em! Xương rồng sống có thể không cần nhiều nước, nhưng cũng tuyệt không thể thiếu nước - một dòng nước là anh! <3 Lương Huyên “Cất em trong lồng tim của anh Cất em sâu vào tận trí nhớ Để anh được yêu như thiêu như đốt tim anh đến tận cùng Trót yêu như vực sâu biển xa Trót yêu cả những điều dối trá Ngày mai dù ra sao anh vẫn xé tim mình để yêu” Chàng thanh niên Lương Huyên năm 17 tuổi trong mắt không chứa được dù chỉ một hạt cát bởi vì tầm nhìn của anh, thế giới của anh từ - trước - tới - nay chỉ duy nhất một cái tên “Lý Dật Sơ”. Tình yêu mà anh dành cho cậu chính là: đặt cậu nơi đầu quả tim; hận không thể nào giúp cậu tránh khỏi mọi sự tổn thương, vất vả, mệt mỏi; nếu không thể giúp, anh nguyện cùng cậu gánh vác nó. Anh có biết bao niềm hi vọng vào tương lai Anh có biết bao giấc mơ đẹp trong đó nhất định phải có cậu Anh có biết bao dũng cảm để cùng cậu vượt qua mọi khó khăn Anh có biết bao tình yêu cậu Nhưng một ngày nọ, khi cánh cửa tương lai sắp mở ra, sóng gió trong gia đình ập tới, cậu ở đâu? Cậu nói với anh cậu cần phải đi thật xa và sẽ không bao giờ trở về. Cậu nói rằng trước giờ cậu chỉ bị ép buộc. Sự thật là: cậu chưa bao giờ yêu anh! Cùng một lúc, cuộc sống trọn vẹn của anh mất đi hai mảnh ghép quan trọng! Nếu cuộc sống bao phen vùi dập Lý Dật Sơ, thì với Lương Huyên - anh như người bị lạc trong ốc đảo sa mạc. Từ đầu đến cuối, mọi chân tướng của sự việc ai cũng biết không ít thì nhiều, chỉ duy nhất anh là người chẳng biết gì cả. Thế nhưng ... Anh vẫn tìm cậu, luôn luôn tìm cậu Anh vẫn yêu cậu, luôn luôn yêu cậu Biết yêu là sẽ mất hết Yêu là mang máu nuôi con tim Yêu là mang nỗi đau một đời khốn khó nhưng không lìa xa Nói một cách phũ phàng hơn, nếu sự xấu xa của Lý Dật Sơ là thật thì Lương Huyên chính là “tiện công” trong truyền thuyết khi dù bị cậu tổn thương sâu sắc biết bao lần nhưng anh vẫn chọn “tình yêu”. <3 Hình bóng - định trước chính là mãi mãi gắn bó, không bao giờ rời xa Cuốn tiểu thuyết với 51 chương đã và sẽ mang lại cho bạn đọc nhiều cung bậc cảm xúc nhau về tình yêu, tình thân, về những bản ngã con người khác nhau. Sự mạnh mẽ, dũng cảm và chung thủy một lòng trong tình yêu của nhân vật chính làm ta thật sự xúc động, để nhìn lại cách mình đã, đang và sẽ yêu. Lương Huyên và Lý Dật Sơ đã định trước là sẽ yêu và sẽ bên nhau - cũng giống như hình và bóng luôn luôn kề cận như một lẽ tự nhiên không thể nào tách rời. Có đôi lúc tắt nắng làm hình mất bóng, thế nhưng yên tâm, bóng không đi đâu xa mà vẫn ở mãi đây thôi! Biết yêu là nhớ đến chết Yêu là tan biến đi trong nhau Yêu là thương đến khi mình hòa lấy nhau trong từng linh hồn (Bài review có sử dụng ca từ hai bài hát “Mình yêu nhau đến kiếp nào”, “Yêu như ngày yêu cuối”. Thật sự hai bài hát này hợp truyện vô cùng. Hai tiếng đồng hồ để hoàn thành bài review này, đồng thời bật mở playlist chỉ vỏn vẹn hai bài ấy thế cũng đủ để khơi gợi lên sự thổn thức đến rơi nước mắt của lần đầu đọc truyện.) **** Mời các bạn đón đọc Hình Bóng của tác giả Mang Quả Hãm Tống Tử.

Nguồn: dtv-ebook.com

Xem

Anh Nhẹ Chút Có Được Không? - Mộc Điềm
Ba năm sau khi tốt nghiệp, Mạnh Vân bất ngờ trùng phùng với người yêu cũ Lục Dã tại bệnh viện. Mạnh Vân: "Anh nhẹ chút đi." Lục Dã cầm kính soi vòm họng, cười như không cười: "Nhẹ ở đâu cơ?" Học sinh của Mạnh Vân bị thương trong trường, cô đưa bạn nhỏ đó tới bệnh viện khám, tình cờ gặp ngay Lục Dã mặc áo blu trắng trong thang máy. Biểu cảm của Lục Dã vừa ngạc nhiên vừa mừng rỡ, nhìn trên dưới trái phải hết lượt bạn nhỏ: "Con anh?" Mạnh Vân vừa tức vừa gấp, đỏ bừng cả mặt lên: "Lục Dã anh bị điên à?" Lục Dã: Ôi, lời nói của phụ nữ, lừa đảo đến từng chữ. - Bác sĩ nha khoa siêu bựa x cô giáo mềm mại đáng yêu - Đô thị tình duyên, chung tình *** Hắn an an tĩnh tĩnh mà ngồi ở trên ghế, gắt gao mà nhấp môi, cấp Mạnh Vân gọi điện thoại. Chỉ vang lên một chút, Mạnh Vân liền bay nhanh mà tiếp lên. Nàng thanh âm nghe tới có chút hoảng loạn, “Lục Dã?” Lục Dã “Ân” một tiếng, hoãn thanh, “Vân vân, như thế nào lạp? Là lục mông lại nghịch ngợm gây sự sao?” Mạnh Vân thanh âm mang lên khóc nức nở, “Ngươi ở nơi nào nha? Khi nào có thể trở về a?” Lục Dã thật sâu mà thở dài, đứng lên, trong phòng hành lý cũng không cần, cầm di động liền đi ra ngoài, “Vân vân ngươi đừng khóc, ta lập tức liền đã trở lại.” Trên thực tế trở về nào có dễ dàng như vậy đâu. Tận thế tin tức vừa ra, toàn thế giới trong phạm vi đều đã xảy ra bãi công, bãi học, sở hữu sản nghiệp toàn tuyến kêu đình tình huống. ... Mời các bạn đón đọc Anh Nhẹ Chút Có Được Không? của tác giả Mộc Điềm.
Mr. Đà Điểu Của Tôi - Hàm Yên
“Mr Đà Điểu của tôi” là một câu chuyện cảm động và nhiều cảm xúc. Đối với tôi, đây là một chuyện tình đẹp, nó đẹp bởi khoảng thời gian học trò ngây thơ, trong sáng, là cái đẹp thực tế và tàn nhẫn của xã hội khắc nghiệt, là nét đẹp trọn vẹn khi câu chuyện được khép lại bởi một cái kết viên mãn.  Tôi cảm phục trước sự lạc quan và niềm tin hướng tới tương lai của Cố Minh Tịch, tôi khâm phục sự dũng cảm, kiên trì của Bàng Sảnh và xin dành niềm trân trọng cho những tình bạn chân thành và tuyệt đẹp trong câu chuyện này. Tác giả đã rất thành công trong việc miêu tả chuyển biến tâm lý của từng nhân vật, giọng văn nhẹ nhàng, trầm lắng, kết hợp với lối dẫn truyện đầy cảm xúc, “Mr Đà Điểu của tôi” gây dấu ấn sâu sắc trong lòng người đọc bởi một câu chuyện đầy ý nghĩa và viên mãn. Hãy đọc nếu bạn muốn tìm chút chậm lại trong cuộc sống hằng ngày nhé! PS: Đọc xong câu chuyện này, chỉ muốn nhắn nhủ với mọi người một điều, hãy mở lòng khi gặp phải những người không được lành lặn, đừng nhìn họ bằng ánh mắt kỳ thị, đừng đối xử khắc nghiệt với những người không được may mắn, cũng đừng nhìn họ bằng những ánh mắt thương hại, tiếc nuối bởi đôi khi điều đó sẽ làm họ bị tổn thương.  Hãy đối xử với họ một cách bình thản nhất, nếu họ cần sự giúp đỡ và bạn có thể, xin hãy đưa tay. Còn nếu không giúp được, chỉ cần bạn không có ác ý với họ, vậy là đủ… “Sống trong đời sống. Cần có một tấm lòng  Để làm gì em biết không?  Để gió cuốn đi  Để gió cuốn đi…” (*) *** Bàng Sảnh khóc rất lâu mới nín nhưng vẫn bĩu môi không thèm để ý đến Cố Minh Tịch. Cố Minh Tịch vẫn sán lại bên cạnh nói chuyện với cô nhưng cô chẳng buồn đáp lời. Bàng Sảnh đành phải lôi hết hành lý đã thu dọn ra xếp lại vào vị trí cũ rồi bỏ thùng giấy vào phòng chứa đồ. Cố Minh Tịch đâu thể để cô phải dọn dẹp, thấy cô khom lưng lấy quần áo trong va ly ra, anh vội vàng khuyên nhủ nhưng Bàng Sảnh không nghe, thế là Cố Minh Tịch không khỏi nghiêm giọng. "Bàng Bàng, em quên lời dặn của bác sĩ rồi hả? Chị ấy nói em phải tĩnh dưỡng, nằm nghỉ ngoi nhiều hơn, em có biết ngồi xổm rồi đứng dậy là rất nguy hiểm không? Chẳng may xảy ra chuyện bất trắc gì sẽ tổn hại đến sức khỏe của em đầu tiên. Sảy thai gây ảnh hưởng rất đáng sợ đến sức khỏe phụ nữ, hồi xưa mẹ anh sảy thai chảy biết bao nhiêu máu rồi cuối cùng còn bị bệnh phụ khoa nên không có con được nữa. Những việc này em đều được chứng kiến, bây giờ còn dỗi hờn với anh là thế nào?" Thấy Bàng Sảnh mếu máo chuẩn bị khóc, Cố Minh Tịch lại vội vàng dỗ dành: "Ngoan nào, anh biết không phải em không muốn có con mà chỉ là để lỡ mất tuần trăng mật nên không vui thôi. Nhưng vợ ơi, sau này chúng ta vẫn còn cơ hội đi chơi xa, còn có thể dẫn con mình đi cùng, đảo Fuji, Hy Lạp, Maldives, Ai Cập, Brasil,… Anh sẽ cùng em đi hết những nơi em muốn." ... Mời các bạn đón đọc Mr. Đà Điểu Của Tôi của tác giả Hàm Yên.
Nuôi Đồ Nhi Đến Tự Ngược - Đạm Anh
Việc tệ nhất mà A Chiêu đã làm trong cuộc đời mình chính là thầm thương trộm nhớ vị sư phụ nuôi mình lớn. Việc tốt nhất đã từng làm lại chính là vứt bỏ đi thứ tình cảm sai trái này. Nhưng.... Sư Phụ, A Chiêu làm chuyện xấu không cho, chuyện tốt cũng không cho, vậy thì sao có thể để người định đoạt hết mọi chuyện được. Vệ Cẩn xuống núi vì độ kiếp, không ngờ kết cục lại là chính mình bị độ kiếp.  Đọc tên truyện là biết ngược nam rồi đó ????Truyện dễ thương lắm luôn, cặp thầy trò đáng yêu hết mức, đọc mà cứ cười suốt thôi. Nữ chính thông minh cá tính, nam chính ôn nhu nho nhã, đúng gu của mình.  Môn phái Thiên Sơn có quy định cứ 5 năm lại có đệ tử xuất sắc xuống núi lịch lãm.  Ngày đầu tiên Vệ Cẩn tình cờ gặp cô bé ăn xin 6 tuổi và thu nhận cô làm đệ tử, đặt tên là A Chiêu. Vì có kinh nghiệm nuôi mèo mèo chết, nuôi chim chim ngủm nên Vệ Cẩn rất sợ sẽ nuôi chết đồ nhi của mình nên mới tìm vị quan nào đó đang nuôi bé gái để hỏi thăm cách chăm nuôi như nào.  Xui cho Vệ Cẩn, hỏi trúng ngay người đang nuôi bé gái để làm vợ. Vậy là sư phụ ngơ ngáo về nhà thực hiện cùng ăn cùng ngủ với đồ nhi suốt 8 năm trời ????.  A Chiêu thông minh nhưng cũng rất cố chấp bướng bỉnh, mỗi lần bị cô bé chọc giận là Vệ Cẩn lẩm bẩm: “A Chiêu không phải mèo, không phải chim. A Chiêu là bé gái, phải được nuông chiều”.  Thời gian dần qua, hai thầy trò yêu nhau nhưng không dám vượt qua lễ giáo thế là tự ngược nhau quắn quéo cả lên. Đỉnh điểm là cô bé say rượu suýt nữa thành công mần thịt Vệ Cẩn, lo sợ sư phụ sẽ không tha thứ cho mình nên cô trốn nhà đi bụi. *** Gần đây Vệ Cẩn vô cùng buồn phiền, kể từ khi A Chiêu sinh một đôi long phượng, trong mắt A Chiêu không hề có vị trí của hắn, hai đứa nhỏ bốn tuổi Vệ Diên và Vệ Miên cả ngày lẫn đêm đều dính lấy A Chiêu. Kể cả lúc Vệ Cẩn cho rằng có thể thoải mái rồi, hai đứa nhỏ lại bám lấy Vệ Cẩn mỗi ngày đòi Vệ Cẩn nấu cho ăn. Ngày nào Vệ Cẩn cũng bận rộn trong phòng bếp, đối mặt với ba đôi mắt long lanh, hắn không hề có năng lực chống đỡ, không, phải nói rằng Vệ Cẩn còn chưa phản kháng đã cam tâm tình nguyện đầu hàng. Vào một buổi sáng sớm, Vệ Diên và Vệ Miên nằm bò trước cửa phòng, hai đứa bé vểnh tai lên, không biết đang cố nghe cái gì. Lát sau, Vệ Miên quẹt miệng: “Huynh gạt muội, Miên Miên có ngửi thấy mùi côn bằng đâu!” Vệ Diên nghiêm túc nói: “Nhất định là cha với nương giấu ở đâu rồi! Hôm qua ta vừa nghe thấy cha hỏi nương tối có muốn ăn côn bằng không thì nương nói tối mệt, để sáng mai dậy sớm ăn.” ... Mời các bạn đón đọc Nuôi Đồ Nhi Đến Tự Ngược của tác giả Đạm Anh.
Cứu Vớt Anh Trai Nam Chính - Tiểu Thất Thích Ăn Đường
“Cứu vớt anh trai nam chính” không chỉ là quá trình Cố Nhược Ngu chinh phục Tưởng Trọng Lâm, mà còn là tháng ngày Tưởng đại thúc dỗ dành vợ. Thực sự thì ở kiếp trước, Tưởng đại thúc cũng không được tác giả miêu tả rõ ràng là gặp bi kịch gì, còn Cố tiểu thư thì chưa kịp hắc hóa đã nghẻo mất. Thế nên, nói là “cứu vớt” thì thực ra cũng không đúng lắm. Hơn nữa, mối quan hệ này là hai chiều, cả hai nhân vật chính đều phải tự mình bỏ vốn để xây đắp nên cuộc hôn nhân hạnh phúc của mình.  Nội dung mặc dù không mới, nhưng cách tác giả giả định tình huống khiến hai người ly hôn để lý giải việc hôn nhân không có cơ sở tình cảm làm chỗ dựa thì dễ lung lay khá tốt. Mạch truyện nhanh, tình tiết sắp xếp gọn gàng, đọc sảng khoái, nhất là mấy phân đoạn “quyến rũ” Tưởng đại thúc của Cố tiểu thư vô cùng hài hước. Truyện sủng là chính, rắc đường là chủ yếu, hiểu lầm với tiểu tam gì đó chỉ là mây bay, nên mấy bạn yếu tim cứ yên tâm nhảy hố, còn các “cẩu độc thân” thích tự ngược thì mại vô để tiếp tục ăn cẩu lương ngập mặt nhé. Nắng đã có nón, mưa đã có dù, còn rải đường rắc thính cứ để Cố tiểu thư lo. Nếu bạn muốn biết làm sao để khiến “cây cổ thụ” Tưởng đại thúc nở hoa thì mời nhảy hố nhé. *** Phía sau mỗi một anh nam chính là con riêng của nhà giàu, thông thường đều có một người anh do chính phòng sinh ra. Trước khi gặp được nữ chính thì anh ta sẽ có một vị hôn thê chẳng hiểu ra sao. Ai nha, nếu nam chính khăng khăng một mực muốn cùng cô bé lọ lem ở bên nhau, không bằng để đại ca tới tiếp nhận vị hôn thê của đệ đệ là được. Kỳ thật đây là một câu chuyện xưa về một vị hôn thê sớm có mưu mẹo, dạy dỗ anh trai EQ thấp. ... Đây là truyện về nữ chính trùng sinh, kiếp trước cô chính là nữ phụ trong câu chuyện Cinderella, trở thành vị hôn thê bị vứt bỏ của hoàng tử, lại phát hiện anh trai của hoàng tử cũng không tồi. Kiếp này cô mới không cần đồ khốn kia nữa, chuyển sang truy anh trai hoàng tử.   Mời các bạn đón đọc Cứu Vớt Anh Trai Nam Chính của tác giả Tiểu Thất Thích Ăn Đường.