Liên hệ: 0912 699 269  Đăng nhập  Đăng ký

Vui Vẻ Không Quạu Nha!

Thôi nào! Thả lỏng và tận hưởng sự vui vẻ đi. Vì chẳng phải cuộc đời đang ghét bạn đâu, mà chính bạn bạn đang loay hoay với những mệt nhọc ở trên đời. Ví dụ như nay đã là deadline mà bỗng bị rớt mạng, sáng nay đi làm quên đem theo ví, hay đồng nghiệp ở công ty nói xấu mình. Nếu kể ra thì sẽ có ti tỉ thứ không theo ý mình mỗi ngày. Không nói đến những chuyện bực tức khác, những nỗi buồn chúng ta không làm chủ được, những điều vô tình đến khiến ta quạu cọ và xấu xí. Rồi khi chúng ta cứ để chúng trong lòng sự phiền muộn không biết kéo dài đến bao giờ mới kết thúc. Cho nên, thay vì để tâm đến những chuyện khiến mình không vui, hãy lựa chọn vui vẻ, bạn sẽ thấy cuộc đời trở nên tuyệt vời hơn rất nhiều. Và để cân bằng những cảm xúc ấy “Vui vẻ không quạu nha” chính là một món quà để lan tỏa và nhân lên niềm vui, một cuốn sách mà ai cũng cần phải có để thêm yêu những điều nhỏ xíu đáng yêu xung quanh mình. Vui vẻ không quạu nha – Cuốn sách không chỉ mặn mà đúng như tên gọi của nó mà còn bắt kịp các xu hướng được quan tâm từ fanpage nổi tiếng “Ở đây zui nè” sẽ giúp bạn có những tràng cười vui vẻ không ngớt, có cái nhìn khoan dung cởi mở hơn, nhìn nhận những xui xẻo vấp phải bỗng trở nên nhỏ bé dưới góc độ dí dỏm và hài hước. *** Review sách “Vui vẻ không quạu nha” : Ở đây đầy những quote mặn mòi, đáng yêu  nganga4312 March 27, 2020  vui vẻ không quạu nha  Post Views: 25,417 1, Ai đó :Cho anh xin số điện thoại của em được không? Tui: Tuii phải nói 089805 lần thì anh mới chịu hiểu là tui đã có bạn trai ? 2, Đừng có hỏi em thích con trai hút thuốc hay không! Em thích anh rồi thì anh có hút pháo hoa em cũng thích. 3, Bạn có thể xấu! Nhưng..nếu bạn có một tâm hồn đẹp. Thì..bạn vẫn xấu! 4, Nếu bạn nhắn tin cho bạn gái của bạn một đoạn về sự xuất hiện của cô ấy có ý nghĩa như thế nào, tin tui đi ! Cô ấy sẽ đọc đi đọc lại cái tin nhắn đó một triệu lần. 5, Tình bạn thật sự la khi bạn hiểu được nó chat về cái gì , cho dù nó sai đầy lỗi chính tả. 6, Đôi khi tui bật xi – nhan trái nhưng lại rẽ phải : Hihi sao hôm nay tui ngáo vậy ta. Khi tui thấy một cô gái khác làm thể : Mày chạy xe kiểu gì vậy? Biết chạt xe không hả mày? 7, Đôi lúc tui đọc đi đọc lại mấy đoạn văn mà tui đi cà khịa người khác. Sao lúc đó mình phun ra được mấy câu đã ghê vậy đó . Hihi đọc đi đọc lại mấy cái đó hoài luôn. 8, Tui : Tính em điên lắm đó ! Anh ấy : Hi, anh thích điên điên, vậy mới dễ thương. Hai tháng sau Anh ấy : Trời ơi em thực sự là một con điên luôn đó 9, Phụ nữ có giác quan thứ 6, thứ 7, chủ nhật . Họ có thể biết tất cả các bí mật mà đàn ông che giấu , mọi lượt like ảnh gái của bạn trai hay giờ giấc sinh hoạt của người yêu cũ của bạn trai. Nhưng họ lại không biết hôm nay ăn gì. 10, Tui: Buồn quá trời buồn rồi, mình phải tìm ra mục đích sống của bản thân Não của tui : Chị yêu đã nghĩ ra việc order thứ gì đó chưa? 11, Tui dám cá bạn khỏa thân khi tắm.Đúng là đồ hư hỏng. 12, Có hai cách để gây ấn tượng lần đầu gặp mặt: Một là đẹp Hai là điên. Nếu một chàng trai mời bạn đi ăn sáng thay vì ăn tối. Nên suy nghĩ về việc làm vợ anh ta. 13, Anh độc thân em cũng độc thân . Anh biết điều đó nghĩ gì không? Đó là không ai thích chúng ta 14, Tui luôn tự làm ướt gối mình mỗi đêm… Không phải nước mắt đâu, là nước miếng đó. 15, Tui cắt tóc ngắn đơn giản vì tui lười chải đầu chứ không phải thất tình đâu đồ ngố. Nói chung thiếu tí nữa là thành đàn ông. 16, Toán thân mến ! Trưởng thành lên đi em, đi mà tự giải quyết vấn đề của mình, ai đâu mà rảnh ngồi đây giải quyết cho em hoài… 17,Mắt sẽ tự động trợn ngược khi đưa tay vào túi và không thấy điện thoại. 18,Nếu một cô gái không chịu nói với bạn điều gì đó. Thì hãy vào stories trên mạng xã hội của cô ấy . Chắc chắn sẽ có gợi ý trong đó. 19,Tui đã dành 9 tháng 10 ngày ở trong bụng mẹ để chơi một mình và không nói chuyện với ai. Bạn nghĩ rằng tui sẽ buồn tới chết nếu bạn không nói chuyện với tui? 20, Có đứa bạn cùng sở thích , gì cũng hợp nhau thì tốt. Nhưng được thêm cái nữa là nhanh hết tiền. Và còn rất nhiều câu “quote” zui zẻ, hồn nhiên… xen chút deep deep khiến bạn vui vẻ ngay lập tức. Mời các bạn tìm đọc. *** [Review Sách] “Vui Vẻ Không Quạu Nha”: Cuốn Sách Khiến Bạn Đọc Mà Phải Tức… “Ta bị không gian thao túng Bị thời gian làm cho nao núng Bị giới hạn trong đủ đầy Trong những đêm suy tư và ngủ ngày” Cuộc sống vẫn mãi là như vậy đấy. Nó cuốn con người ta vào guồng quay đầy xô bồ, hối hả ngoài kia. Ai cũng lo sợ rằng nếu mình không nhanh lên, vội vàng lên thì sẽ bị bỏ lại giữa dòng chảy phăng phăng, vô tình của cuộc đời. Nhưng càng hối hả, ngược xuôi thì bạn lại càng thấy mệt mỏi, căng thẳng, thậm chí cáu gắt với những chuyện tưởng chừng như rất đỗi bình thường,… Bạn à, sống đâu phải đơn thuần chỉ là tồn tại đâu, sống là để tận hưởng ý nghĩa đích thực của nó đấy chứ! Thôi thì giữa dòng đời náo loạn ấy, hãy tạm tắt “busy mode” chút đi, sống chậm lại giữa thế gian vội vã để thấy được sự bình yên trong từng khoảnh khắc. Ngồi nhâm nhi một tách trà nóng và đọc một cuốn sách vui vẻ sẽ khiến tâm trạng bạn tốt lên rất nhiều đấy. Nếu bạn đang “down mood” thì đừng bỏ qua cuốn sách nhỏ xinh của Skybooks - Vui vẻ không quạu nha – cuốn sách sẽ giúp bạn thêm yêu những điều nhỏ xíu xung quanh mình.   Một chút thông tin về cuốn sách: Vui vẻ không quạu nha là cuốn sách được phát hành bởi Skybooks vào cuối tháng 3/2020. Cuốn sách được viết bởi admin page “Ở đây zui nè”, viết về những điều hài hước và mặn mòi trong cuộc sống. Vui vẻ không quạu nha gồm những mẩu chuyện ngắn với nhiều chủ đề đa dạng qua cái nhìn của người trẻ. Đó là chuyện tình yêu, thả thính, bạn bè, học tập, thậm chí là việc vẽ chân mày của các cô gái,... Với slogan “Ở đây zui lắm luôn óh” xuyên suốt, cuốn sách hẳn sẽ mang lại cho bạn những tràng cười sảng khoái và những giây phút thư giãn khi đọc. Không chỉ vậy, những mẩu chuyện ấy còn được minh họa bằng nét vẽ hết sức đáng yêu. Cuốn sách có chất hài hước mặn chát và bắt kịp xu hướng hiện nay, đem đến cho bạn một góc nhìn mặn mà hơn về những điều tưởng là khó ưa trong cuộc sống. Tính đến thời điểm hiện tại, cuốn sách vẫn đang giữ vị trí thứ nhất trong top 100 truyện ngắn – tản văn bán chạy nhất trên hầu hết các nhà sách online. Vì sao cuốn sách này lại được nhiều độc giả mong chờ và săn đón đến thế? Đơn giản là vì ai cũng cần những phút giây thoải mái, vui vẻ, không nghĩ ngợi sau những ngày mệt mỏi vì cuộc sống. Lúc đó, cần nhất là những thứ thật giản đơn mà dễ chịu để có thể vượt qua những cảm xúc tiêu cực - dù chỉ có một mình! Và Vui vẻ không quạu nha đáp ứng được nhu cầu ấy, bạn sẽ tìm thấy sự hóm hỉnh, cá tính và độc đáo trong cách nhìn cuộc sống của tác giả: Mọi chuyện đều có thể tạo ra tiếng cười nếu mình đủ "bựa" và đủ "ngoa".   Tại sao bạn nên tìm đọc cuốn sách này? Có phải hằng ngày bạn nghe được hoặc chính bạn cũng than rằng: “Cuộc đời ngày ngày nói yêu mình. Xong cuộc đời lại đủ thứ phức tạp và bất công với mình. Vậy là cuộc đời ghét mình rồi!” Thôi nào! Thả lỏng và tận hưởng sự vui vẻ đi. Vì chẳng phải cuộc đời đang ghét bạn đâu, mà chính bạn bạn đang loay hoay với những mệt nhọc ở trên đời. Mà nếu ghét thì cũng đã sao, hãy nghĩ rằng ai cũng sẽ như thế cả, có khi đó còn là rắc rối khó nhằn hơn của bạn cơ. Ví dụ như nay đã là deadline mà bỗng bị rớt mạng, laptop hỏng; sáng nay đi làm quên đem theo ví, đã thế còn lỡ xe bus; hay đồng nghiệp ở công ty nói xấu mình, v.v. Nếu kể ra thì sẽ có ti tỉ thứ không theo ý mình mỗi ngày. Không nói đến những chuyện bực tức khác, những nỗi buồn chúng ta không làm chủ được, những điều vô tình đến khiến ta quạu cọ và xấu xí. Rồi khi chúng ta cứ để chúng trong lòng thì sự phiền muộn không biết kéo dài đến bao giờ mới kết thúc. Cho nên, thay vì để tâm đến những chuyện khiến mình không vui, hãy lựa chọn vui vẻ, bạn sẽ thấy cuộc đời trở nên tuyệt vời hơn rất nhiều. Và để cân bằng những cảm xúc ấy, Vui vẻ không quạu nha chính là một món quà để lan tỏa và nhân lên niềm vui, một cuốn sách mà ai cũng cần phải có để thêm yêu những điều nhỏ xíu đáng yêu xung quanh mình. Có 3 lý do khiến bạn nên tìm đọc Vui vẻ không quạu nha: 1. Đây là cuốn sách phù hợp với tình hình hiện tại: Sau 99 ngày không có ca nhiễm nào trong cộng đồng thì chúng ta lại phải bước vào một giai đoạn chống dịch mới, phức tạp hơn, cam go hơn nhưng cũng bình tĩnh, tự tin hơn. Điều chúng ta cần lúc này là thực hiện tốt những biện pháp mà bộ y tế đưa ra, bên cạnh đó là luôn giữ vững niềm tin, sự lạc quan dù tình hình trước mắt có thể khó khăn hơn nữa. Trong những ngày này thì một cuốn sách ngắn và nhỏ xinh bỏ vừa túi áo như Vui vẻ không quạu nha sẽ giúp bạn có những tràng cười sảng khoái để xua đi căng thẳng, lo lắng. Và cũng đâu phải chỉ có dịch bệnh, cuộc sống vẫn có rất nhiều chuyện khiến bạn phải bực mình. Những lúc như thế hãy đọc Vui vẻ không quạu nha để cân bằng lại cảm xúc của mình. Hôm nay mình cứ cười đã, mọi chuyện rồi tính sau! Một phút giải lao thật thoải mái và vui vẻ để mạnh mẽ vượt qua giai đoạn khó khăn này nhé! 2. Một cuốn sách ngắn gọn mà thâm thúy: Họ nói họ không cần vẻ bề ngoài, chỉ cần một nhân cách tốt. NHƯNG… Sau tất cả, họ vẫn chọn khuôn mặt xinh đẹp. Với gần 300 trang sách – nghe có vẻ khá dày nhưng sự thật là kích cỡ của sách cũng nhỏ thôi (10x12cm), phù hợp để bạn mang theo bên mình đi bất cứ đâu. Sự thật đôi khi rất phũ phàng, nhưng không phũ phàng thì không phải là sự thật. Vui vẻ không quạu nha đem đến cho bạn những sự thật đắng lòng như: đam mê làm cú đêm, chuyện đi học, yêu đương, mối quan hệ vừa bực vừa thương với bạn bè và gia đình hoặc vài “tính xấu” mà ai cũng có,… Nhưng đừng nghĩ rằng nó sẽ khiến bạn buồn. Không đâu, nó chỉ làm bạn cười nghiêng ngả và phải gật gù đồng ý rằng: “Sách kiểu gì khiến người ta quạu thêm á! Vì đọc xong là cười đau hết cả bụng rồi!” 3. Nếu bạn là người đam mê “cà khịa” thì đừng bỏ qua cuốn sách này! Hãy tưởng tượng, có người yêu và sợ mất bạn. Cảm giác lúc ấy sẽ ra sao? Đọc lại ba chữ đầu đi bạn của tôi ơi! “Cà khịa một chút thì vui, cà khịa nhiều chút… thì vui hơn nhiều”. Bên cạnh những lời nói cố ý gây thù hận, tổn thương người khác thì những câu nói vui, những lời trêu đùa tếu táo sẽ khiến cuộc sống này thêm thú vị hơn nhiều đấy. Có thể lúc đầu, bạn ghét việc mình bị đám bạn thân trêu tức đến phát điên mới thôi, bực mình khi đang buồn mà chúng nó cứ cười ha hả vào mặt mình,… Nhưng mình nghĩ, chúng ta chẳng thể nào sống vui nếu thiếu đi những người bạn, bởi chính những đứa hay chọc tức mình đó sẽ là những người bạn tốt nhất, chân thành nhất. Cuộc đời sẽ nhàm chán lắm nếu chúng mình không có bạn bè và chẳng còn niềm đam mê “cà khịa” nữa! Nếu bạn đang tìm những câu quotes độc, lạ, chuẩn thì hãy đọc ngay Vui vẻ không quạu nha nhé, nhất định sẽ không làm bạn thất vọng đâu! Cuốn sách này dành cho những ai? Vui vẻ không quạu nha - cuốn sách không chỉ “mặn” đúng như tên gọi của nó mà còn bắt kịp các xu hướng được quan tâm từ fanpage nổi tiếng “Ở đây zui nè” sẽ giúp bạn có những tràng cười vui vẻ không ngớt, có cái nhìn khoan dung cởi mở hơn, nhìn nhận những xui xẻo vấp phải bỗng trở nên nhỏ bé dưới góc độ dí dỏm và hài hước. Cuốn sách này phù hợp với những bạn: - Đang quạu: cần cái gì để hạ hỏa tâm hồn bốc lửa ngùn ngụt của mình. Những bạn trẻ đang giận dữ, cau có, những ai đang buồn phiền về rắc rối nào đó xin hãy ngồi xuống một chút, đọc vài trang sách để thấy cuộc sống này đẹp hơn, thấy yêu đời hơn, để tự nhủ với lòng mình rằng: Trái tim nhỏ bé này còn phải dành cho niềm vui, đừng để bực bội, dỗi hờn từ những điều không đáng chiếm hết chỗ. - Đang chán: sống gấp, sống vội với những công việc lặp đi lặp lại làm chúng ta không tránh khỏi việc cảm thấy tẻ nhạt, buồn chán. Cuộc đời sẽ có nhiều chuyện chẳng vui, cũng giống như một vệt đen trên tờ giấy trắng, người quá cứng nhắc thì sẽ xé bỏ còn người có tâm hồn hài hước sẽ coi nó là một cái nốt ruồi, một chú bồ hóng trong bộ phim hoạt hình nổi tiếng hoặc là chú nhện con cần vẽ thêm chân. Vậy là khi chúng ta lựa chọn những điều tích cực thì sẽ chẳng phải buồn hay cau có vì những điều không đáng đúng không? Thôi thì hãy dừng lại một chút, chậm mà chill, đọc cuốn sách để tâm hồn mình thoải mái hơn, hoặc đơn giản vì bạn cần một chút vui vẻ. Thực sự là em nó vui lắm ý! - Đang buồn: Cuộc sống vốn dĩ không công bằng “có lúc mọi thứ không như là những gì ta muốn. Thế giới này vận hành theo cái cách luôn ghì ta xuống” (Bài này chill phết – Đen ft. MIN). Chúng ta có thể thay đổi thế giới ư? Không, chúng ta chẳng thể làm gì khác được, cho nên, hãy quay về và thay đổi chính mình. Việc bạn cần là tập quen dần với điều đó và sống hết mình mỗi ngày để không phải hối tiếc mà thôi. Thất tình, thất nghiệp, thất học,… bao nhiêu cái “thất” cứ đổ hết lên đầu bạn, khiến bạn buồn, làm bạn nản chí. Nhưng biết buồn thì mới biết vui, còn cảm xúc tức là còn sống. Nếu như bạn đang buồn thì hãy đọc Vui vẻ không quạu nha, mình tin rằng em ý sẽ giúp bạn xốc lại tinh thần để thêm yêu cuộc đời này hơn đấy! - Đang vui: Mark Twain từng nói: “Cách tốt nhất để làm bạn vui lên là làm người khác vui lên”. Quả đúng như vậy, “Một tiếng cười bằng mười thang thuốc bổ”. Mong bạn sẽ tìm thấy nhiều niềm vui hơn khi đọc cuốn sách và có thêm nhiều vốn liếng sau để này đem đi cà khịa với thiên hạ. Vui vẻ không quạu nha chính là một món quà dành cho những người đang mệt mỏi vì cuộc đời khó nhằn. Sách làm đúng một chức năng trong vô vàn chức năng của một tác phẩm nghệ thuật: giải trí. Nhưng đó cũng là cách nó đến gần hơn với người đọc, theo một cách tiếp cận mới, đầy thú vị. Vui lên nào, bắt đầu đọc sách thôi! Nói tóm lại: Nếu bạn đang tìm cách để cuộc đời trở nên đơn giản và thú vị hơn, thì hãy tìm đến Vui vẻ không quạu nha! Một cuốn sách mà bạn có thể bật cười khi lật mở bất kỳ trang sách nào bởi sự “xéo sắc” và góc nhìn độc đáo của tác giả về những chuyện rất tầm phào hoặc thậm chí là gây "nhức óc" trong cuộc sống. Vui vẻ không quạu nha - Một cuốn sách nhỏ như một bài tập thể dục cho tinh thần của bạn trước những áp lực của cuộc sống: Biến chuyện làm bạn "tức" thành chuyện làm bạn "tức cười", úm ba la những sự thật đời thường thành một câu nói hùng hồn mà dí dỏm khiến ai cũng trở nên đặc biệt hơn,... Tất cả sẽ giúp bạn bớt đi những hoài nghi, lo sợ để nhìn cuộc đời qua lăng kính của niềm vui và sự hào hứng. Vui vẻ không quạu nha - Đọc để được cười thả ga không ngại ngần! Đọc để được thoải mái với tính xấu lẫn tốt của bản thân! Đọc để biết cuộc đời vẫn rất nhiều niềm vui đang chờ bạn khám phá!   Lời kết: “Sau này, sau này, sau này Chỉ mong là không còn cau mày Học cách để làm mình bình thản Từ niềm vui cho tới niềm đau này” Một bài rap không chỉ đem đến cho chúng ta những giây phút thoải mái mà còn để lại trong ta nhiều bài học hơn thế, bình thản và chẳng còn cau có là điều mà ai chẳng muốn phải không? Nhưng để làm được vậy thì đâu phải dễ. Bởi thế mà chúng ta cần phải học. Cuộc sống ngoài kia vẫn ồn ào, náo nhiệt và bon chen là thế nhưng “Trời hôm nay nhiều mây cực. Đặt bàn tay mình ngay ngực. Nghe con tim mình xóc nảy…”, hãy cứ mạnh dạn tắt “busy mode” khi mệt mỏi, không cần phải sống chậm lại nếu đó không phải thói quen của bạn, nhưng ít nhất, hãy dành cho bản thân vài phút nghỉ ngơi mỗi ngày. Khoảng thời gian tái tạo năng lượng và reset lại suy nghĩ, cảm xúc ấy là vô cùng cần thiết giữa cuộc sống đang cuốn bạn đi quá nhanh. “Tắt” để “Bật” là lúc bạn cho phép mình tách khỏi những xô bồ, ồn ào của cuộc sống, đọc một cuốn sách, hít một hơi thật sâu, nhâm nhi một tách trà nóng. Vì cuộc đời đã đủ phũ phàng và bực bội nên cách tốt nhất để mình đối nghịch lại với nó chính là phải sống thật vui, thật sảng khoái, thật hết mình. Để làm được điều đó dễ dàng, hãy đến với thế giới Vui vẻ không quạu nha của tác giả Ở Đây Zui Nè và cười thật nhiều, thật to nhé bạn ơi! Review chi tiết bởi: Kim Chi - Bookademy Mời các bạn đón đọc Vui Vẻ Không Quạu Nha! của tác giả Lâm Thành Đạt.

Nguồn: dtv-ebook.com

Đọc Sách

Chuyện Làng Cuội
“ Cũng là lạ. Không biết nội bộ nó là gì mà phổ biến đến tận đứa trẻ con. Ngành nào, cấp nào làm gì cũng làm theo những chỉ thị, nghị quyết nội bộ chứ không làm theo luật pháp. Luật pháp cứ ra, cứ học, cứ thuộc ra rả như con vẹt mà làm gì, xử lý bất kể việc gì, kể cả tội giết người cũng cứ là từng làng, từng xóm, từng ngành, từng giới có cách giải quyết riêng theo những chỉ thị, nghị quyết nội bộ của người ta. ” Trích “Chuyện làng cuội”. Đó là một câu chuyện trải dài mấy chục năm, từ đời ông đến đời con, rồi đến đời cháu, suốt mấy thời kỳ, từ trước Cách mạng tháng tám, đến cải cách ruộng đất, rồi đến những năm đầu chuyển sang cơ chế thị trường. Với một cốt chuyện hấp dẫn, “Chuyện làng cuội” đã tái hiện chân thực về cuộc sống con người và vùng quê sông Hồng trong sự chuyển mình của làng quê, của Đất nước trong thời kỳ đổi mới. *** Nào ai ngờ cái chết của bà Hiêu Đất lại tạo cho làng Cuội ta một khí thế tưng bừng sôi nổi, rất là tự hào. Sau hàng tháng trời lơ lửng trong nỗi buồn ngơ ngác “được phân phối hụt” do huyện chỉ đạo tháo đê quai, cái xác trôi lênh phênh của bà Đất dạt về bến Chợ Quán như nắp thùng tô-nô đựng đầy ám khí được bung ra. Tiết trời mấy ngày nay cũng quang quẻ hẳn. Xa xôi quá thì ít người am tường, chỉ tính năm sáu chục năm đổ lại đây, kể từ năm Quý Dậu, năm cuối cùng của hội thi nói khoác ở miếu Ông Cuội cũng là năm cô Đất bỏ làng đi biệt tăm, đến bây giờ làng mới lại có một vẻ mặt đồng loạt buồn. Nhưng mà sôi động. Khi nào làng có chung một khuôn mặt buồn đều ào ào náo nhiệt và thì thào còn chán. Thế lại hoá vui. “Tuổi Mão đi năm Mùi là đúng cách. “Hợi Mão Mùi”, “Nam xung nữ hợp”, nhất định bà lão phải “đi” vào năm nay. Ông đã biết từ lâu rồi. Nhưng bà lão này thiêng lắm. Không à? Ông dám chắc bà ấy mà dạt về đúng quê, nhất định làng Cuội có sự. Đại sự”. Ông thống Bứt vừa liêu xiêu đi ra phía bờ sông vừa quát lác. Không cần có ai, hoặc giả trong cơn say ông đã nhìn thấy một thằng người cứ theo ông, ông bước bước nào nó bước bước nấy, nên ông cứ tự hỏi rồi tự giả nhời như thế. Hôm nay ông phải làm một việc hệ trọng. Bắc cầu cho mẹ đồng chí Lưu Minh Hiếu phó chủ tịch tỉnh lên bờ. Khổ thân bà lão. Suốt đời long đong tủi nhục, được lúc con cái ăn nên làm ra, đi Tây đi Tàu như đi chợ lại lăn xuống sông mà chết. Cũng là số trời run rủi. Đồng chí Hiếu là hiếu nghĩa với bố mẹ, đời nào để bà lão chết nhục nhã đến nỗi thế này. Xác bà lão được vớt lên từ trưa hôm qua. Một cái xác trương phềnh. Cả mặt và hai cánh tay xước tướp táp, không hiểu do cá rỉa hay mắc mớ vào đâu mà không còn một mảng da nào nguyên. Trưa hôm qua, chiếc tàu chở khách từ Hà Nội xuôi, sóng rào rạt xô vào bờ một người mặc quần đen, áo nái vàng, tóc xoã như là ma nhoài lên nằm nghiêng ở bờ cát một tay dang ra như là cố bám lấy cát để khỏi trụt xuống. Các cô bé đang đập chiếu tàm tạp trông thấy thế, kêu lên thất thanh, chạy lao lên ngã dúi dụi vào quán bà Cu Từ. Tiếp theo là ông Cu Mỡ, em ruột ông Cu Từ, vác một manh chiếu xuống bờ sông đắp lên cái xác cũng với câu: “Đ. mẹ nó, điềm này, làng Cuội lại ăn cứt”. Rồi đám người gỡ dây khoai, những người gieo ngô, đám đốt lò vôi, dân thợ xẻ, lò rèn bỏ hết đồ nghề, giống má, chạy túa lại quán bà Cu Từ và ông Cu Mỡ đứng nhìn xuống sông và nghe các cô gái thuật lại “đầu đuôi”. Mấy anh thợ “phơ” đóng gạch, cầm kéo cắt đất táo tợn chạy đến hất chiếu ra, lấy tay kéo lật ngược mặt bà lão lên nhìn: “Đếch phải người làng này”. “Chắc lại oan khuất gì, tự vẫn đây”. “Có khi bị trấn, lấy của rồi nó cho xuôi”. Khách qua đò ùn tắc lại. Trẻ con tan học hổn hển chạy đến rào rào như gió. Chả mấy chốc bến đò Chợ Quán nghìn nghịt như một cái chấm đen khổng lồ tụ giữa cánh đồng làng Cuội bát ngát phù sa. Quán nhà bà Cu Từ, ông Cu Mỡ nứt nở kẻ đứng người ngồi. Cho đến 10 giờ đêm các đồng chí Đảng uỷ, uỷ ban, hợp tác xã, công an, bàn bạc trong quán bà Cu Từ hết 37 bìa đậu phụ, một bình lạc rang, gọi tròn năm chục chén, mười ba cút rượu, tám gói thuốc lào hội nghị mới ra được một quyết định: lập biên bản báo cáo lên huyện chờ xin ý kiến. Cần nghiên cứu thêm ý kiến của trưởng ban thông tin văn hoá: có thể đưa lên “quảng cáo” trên ti vi. Độ này người ta quảng cáo tất tần tật, không thiếu thứ gì. Dễ lắm. Thân nhân của họ về nhận sẽ phải tính công vớt từ giữa sông lên rồi công của mấy chục con người canh giữ suốt 24 trên 24 không để thi hài thất thoát. Biết đâu lại chả trúng quả đậm. “Có gì ta làm bữa thả phanh cho bõ công đêm hôm lăn lội, ngồi suông”. Mặt khác, ngày mai, uỷ ban thảo một công văn lên phòng thương binh xã hội xin duyệt một cỗ ván. Việc này có trở ngại là: muốn được duyệt nhanh chóng thì phải có dăm bao ba số, thậm chí còn phải kéo ra cửa hàng lòng lợn, hoặc “cầy tơ”. Kinh phí lấy vào khoản nào? Vậy, tất cả cứ chờ ý kiến của huyện và chờ đồng chí chủ tịch đi thăm bố vợ ốm trên tỉnh, nội nhật ngày mai về. Tối mai ta hội ý lại rồi quyết định sau. Đằng nào bà ta cũng rữa ra rồi. Cho anh em bảo vệ hắt mấy xẻng đất xơ xơ cho đỡ bốc mùi, rồi thù lao cho anh em. Cũng chả cần trông nom gì. Ai họ lấy đi cho là phúc. Đúng là cái vạ cho xã ta. Đồng chí Nạc – anh đã đổi cái phụ âm đầu nhưng chỉ có cấp trên gọi anh là Lạc còn bà con trong xã vẫn gọi anh là Nạc. Ở vùng này thường lấy tên con đệm trước tên bố mẹ hoặc đẻ con trai đầu gọi là cu, con gái là đĩ. Anh Cu Từ, cụ Cu Từ, ông Cu Mỡ là thế. Bà Hiêu Đất cũng vì con là Hiếu (họ bỏ dấu sắc đi để gọi cho tiện chứ không hẳn là tin theo kẻ xấu bụng, đổi họ và tên anh từ Lưu Minh Hiếu thành Lưu Manh Hiêu). Đồng chí Nạc cầm quyển sổ có treo bút chì bằng dây gai, ghi các khoản nợ của tối hôm nay. Bà Cu Từ hấp háy đưa ra trước ánh đèn soát lại. Trên mặt chõng cũng nhẵn hoén không còn sót lấy một viên lạc, gói thuốc. Bà yên trí “xin phép các cụ” “cứ tự nhiên” để bà ngả cái nong xuống nằm khoanh tròn trong ấy. Bí thư Đảng uỷ ngồi chồm hỗm trên những đoạn tre đóng vào hai đầu cọc hàng giờ không biết tê, lúc anh thả hai chân xuống, phủi đít quần đứng dậy thì Nạc lại có một sáng kiến mới. Nghiêng tai nghe tiếng ngáy rất dư dật của bà bác dâu, anh vươn người về phía bí thư nói nhỏ nhưng mọi người đều nghe. Anh nói rằng tình hình này sự đồn đại thất thiệt sẽ còn lan đi ghê lắm. Nhưng có lợi cho ta. Ai cũng bịa tạc những tin giật gân, bí hiểm nên người tò mò kéo đến đây xem càng đông. Nhất là cho lên ti vi thì sẽ không biết cơ man nào là người từ các thành phố kéo về đây. Thành phố bây giờ họ có làm gì đâu. Một người ngã xe máy còn xúm đông xúm đỏ lại xem, huống hồ nghe tin có ma hiện lên ở bờ sông làng Cuội. Bí thư cắt ngang. - Lạy bố. Thế thì rách việc lắm. Mà hơi sức đâu lại đi tìm hiểu để báo cáo nguyên nhân từ đâu có cái tin ấy. Rồi còn phải giải quyết tư tưởng cho bà con. Chết, chết! - Thiên hạ họ đồn mắc mớ gì đến mình. Biên bản mình sẽ gửi đi. Pháp y họ về, họ làm gì kệ xác họ. Nhưng vấn đề không phải ở chỗ ấy. Anh không hiểu ý tôi. Tôi hỏi các anh: Các anh có công nhận là mới từ trưa đến giờ đã bao nhiêu người bổ về đây xem thực hư? Đấy là chưa kể bao nhiêu người ở bên kia không có đò sang. - Đúng rồi – Gần như mọi người cùng trả lời. - Tôi quả quyết ngày mai còn đông hơn. - Nhất trí! - Trời nắng này, người như nêm ấy, có cần uống nước, hút thuốc không? - Có quá chứ lị. Mời các bạn đón đọc Chuyện Làng Cuội của tác giả Lê Lựu.
Tỳ Vết Tâm Linh
Vào khoảng đầu thập niên 70, Nguyễn Nam Anh của tạp chí Văn ở Sài Gòn có hỏi Bình-nguyên Lộc trong một cuộc phỏng vấn về tác phẩm ưng ý nhất của ông, Bình-nguyên Lộc cho biết, trong tất cả những gì đã viết, ông thích nhất ba cuốn : Những bước lang thang trên hè phố của gã Bình-nguyên Lộc, Cuống rún chưa lìa và Tỳ vết tâm linh. „Tại chủ quan tôi thấy nó hay. Nhưng người khác chưa chắc đã thấy như tôi. Tỳ vết tâm linh là cuốn truyện dày về một thiếu nữ bị bệnh tâm trí. Cùng một chủ đề tâm trí, ông còn nhiều truyện ngắn. Cái cảm tình „chủ quan“ của ông đối với cuốn truyện dày kia có chỗ thương tâm.             Chúng ta chắc chắn là chưa kiểm điểm dược mọi nỗi niềm tâm sự của Bình-nguyên Lộc : đời có ai thấu hết được lòng ai. Tưởng không nên tham lam quá. *** Ra khỏi trại bịnh hơn mười phút đồng hồ rồi mà Lưu còn nghe choáng váng bàng hoàng.  Chàng vừa trải qua những phút chấn động tâm thần mãnh liệt, nó suýt dìm chàng vào cõi bất thức giác y như người em gái của chàng, con bịnh mà chàng vừa thăm.  Ba tháng trước, ngày Bích lên cơn điên, chàng ở trên Đà Lạt. Cha mẹ chàng đã đưa Bích vào nhà thương Chợ Quán rồi đánh điện cho chàng hay tin.  Chàng đã thăm Bích hai lần, khi về Sàigòn, lúc ấy thì Bích đập phá, la hét rầm trời nhưng chàng không hề bối rối hay hoảng sợ chút nào. Chàng đã nghe sách vở và bạn hữu của chàng, những người bạn nghiên cứu chuyên khoa về khoa tâm bịnh, nói rằng những con bịnh làm ồn và phá phách, coi vậy mà rất mau khỏi.  Vả lại, lúc ấy Bích còn tươi tốt hồng hào lắm, hồng hào quá, và rất hung hăng, trông Bích như một con ác thú, như một người say rượu, không gợi tình thương xót bao nhiêu.  Rồi thì Bích được đưa lên đây, lên dưỡng trí viện nầy mà tục thường gọi là nhà thương điên Biên Hòa.  Đường xa, chàng bận học, cha mẹ chàng, nhứt là mẹ chàng, cứ giành đi thăm Bích mãi nên chàng không thấy mặt Bích đã hơn mười tuần lễ rồi.  Cứ theo lời mẹ chàng thì Bích đã đỡ nhiều, không la, không cười vô cớ nữa, cũng không đánh đập, cào cấu cắn xé ai nữa. Nhưng chàng ngờ 1ắm. Người ta đưa Bích lên Biên Hòa, sự kiện ấy chứng tỏ một tình trạng ngược lại mà bà cụ không dè.  Chàng thì chàng biết, cũng cứ qua sách vở và lời của bạn hữu. Nhưng chàng chỉ biết vậy... vậy thôi, cho đến cái giây phút đầu mà chàng thấy mặt đứa em gái thân yêu của chàng ở lần thăm đầu, hôm tuần trước.  Lưu trông Bích không khác ngày thường bao nhiêu. Nàng giống một thiếu nữ vừa qua một cơn ốm nặng, cảm cúm, hay sốt rét rừng gì đó, nước da xanh mét, thân thể tiều tụy. Chỉ có thế thôi. Mà với sinh lực hai mươi, sự suy đồi của cơ thể của Bích không đáng ngại, hễ ăn ngon ngủ kỹ vài hôm, hoặc tiêm độ năm bảy mũi thuốc nước cốt gan là lại sức ngay. Nhưng mà …  Bích chỉ còn là một con hình nộm không hồn mà thôi. Đôi mắt lờ đờ, mất thần của nàng trước người anh ruột của nàng, nhìn chàng trân trân mà không thấy, đôi môi cứ mấp máy, lẩm bẩm những gì không nghe được, bốn ngón tay cứ xe mãi một sợi chỉ vô hình rất dài, tất cả những thứ ấy làm cho chàng thấy em gái của chàng xa chàng vạn dặm.  Chàng đã mất Bích rồi, mất hẳn, không sao tìm lại được, vì chàng lo rằng Bích đã bước qua cái giai đoạn khó khăn nhứt trong các chứng bịnh tâm trí, giai đoạn mà bản ngã của con người co rút lại để không bao giờ mở ra được nữa cả.  Lưu đã khóc, đó là những giọt lệ đầu tiên của người con trai nầy, kể từ khi hắn rời bỏ tuổi thơ ấu.  Thật ra thì chàng đã khóc ngày chàng vừa được điện tín của cha mẹ chàng đánh lên Đà Lạt. Chàng biết em chàng đau khổ từ ngày vị hôn phu của nó bỏ rơi nó để cưới con gái một triệu phú.  Cái anh vị hôn phu ấy là bạn của chàng, hắn tới lui nhà chàng thường lắm nên hai đứa nó yêu nhau, và Bích mới yêu vỡ lòng nên yêu nhiều lắm.  Chàng đã khóc hôm ấy, nhưng rồi chàng buồn cười cho chàng lắm, bật cười ra và hết buồn ngay. Chàng cứ ngỡ Bích nó trẻ con nên đau tương tư bậy bạ vậy thôi rồi vài ngày nó sẽ nguôi.  Lần thăm trước thì chàng khóc nghẹn ngào. Và lần nầy nữa, vì đây là lần thứ nhì mà chàng đi thăm Bích. Không dám đứng lâu nơi cửa phòng bịnh để nhìn mãi cái cảnh đau lòng mà chàng hoàn toàn bất lực cứu vãn, Lưu bước ra ngoài, đi thơ thẩn trên con đường viền cỏ vú sữa, bần thần như là chính mình đang đau ốm.  Khi chàng lần bước ra tới ngã ba mà con đường nhỏ nầy gặp con đường lớn, con đường chánh của nhà thương, thì chàng thoáng thấy hai người đi thăm bịnh cũng vừa bước tới đó.  Hôm nay là một ngày thường, tức ngày làm việc, nên người thăm bịnh thưa thớt lắm.    Mời các bạn đón đọc Tỳ Vết Tâm Linh của tác giả Bình Nguyên Lộc.
Nửa Đêm Trảng Sụp
Bình Nguyên Lộc tên thật là Tô Văn Tuấn, sinh ngày 7/3/1914 (giấy tờ ghi  1915) tại làng Tân Uyên, tổng Chánh Mỹ Trung, tỉnh Biên Hoà (nay thuộc huyện Vĩnh Cửu, tỉnh Đồng Nai); mất ngày 7/3/1987 tại Rancho Cordova, Sacramento, California, Hoa Kỳ. Các bút hiệu khác: Phong Ngạn, Hồ Văn Huấn. Sinh trưởng trong một gia đình trung lưu, mười đời ở đất Tân Uyên, cha là Tô Phương Sâm làm nghề buôn gỗ, mẹ là Dương Thị Mão. Thuở nhỏ học chữ nho với thầy đồ, tiểu học ở trường làng; trung học (1928-1934) Pétrus Ký, Sài Gòn. Rời trường không bằng cấp. 1934, kết hôn với cô Dương Thị Thiệt, 1935, vào làm công chức ở kho bạc Thủ Dầu Một. 1936, đổi về Sài Gòn làm kế toán viên ở Tổng Nha Ngân Khố. Tháng tám 1945, bỏ việc, tham gia kháng chiến. 1946, hồi cư về Lái Thiêu và 1949 rời Lái Thiêu về hẳn Sài Gòn viết văn làm báo. Bình Nguyên Lộc bắt đầu viết từ 1942, cộng tác với tạp chí Thanh Niên của Huỳnh Tấn Phát, nhưng đến 1946, mới thực sự bước vào nghề văn, nghề báo. 1950, in tập truyện ngắn Nhốt gió. 1958, chủ trương tuần báo Vui Sống và nhà xuất bản Bến Nghé. 1985, di cư sang Hoa Kỳ, hai năm sau ông mất. Bình Nguyên Lộc đã viết hàng trăm tác phẩm, nhưng bản thảo bị thất lạc cũng nhiều, phần in trên các báo, chưa xuất bản thành sách cũng lớn. *** Làm xong bài toán hình học không gian, Nhan ngáp dài. Nàng xem lại đồng hồ tay thì thấy đã mười giờ bốn mươi rồi. Cô nữ sinh đệ tứ ấy xếp giấy má sách vở lại, đứng lên toan tắt ngọn đèn tọa đăng rồi đi ngủ, nhưng còn chần chờ đứng lại trước bàn để lắng nghe tiếng mưa đêm xào xạc ngoài vườn, và tiếng gió hú đằng xa, nơi cánh đồng vắng sau nhà. Sanh hứng, cô ngâm lên bài ca dao hay bài thơ của ai, cô không còn nhớ nữa:  Tục truyền tháng bảy mưa Ngâu  Con trời lấy chú chăn trâu cũng kỳ  Một là duyên,  Hai là nợ …  Bỗng tiếng mở cửa buồng bên trái làm Nhan giựt mình. Nàng day lại thì thấy ông Tám Huỳnh, cha của nàng, hiện ra nơi khung cửa buồng ấy, trong ánh mờ của cây đèn dầu bàn học của nàng.  Tám Huỳnh mặc áo mưa, đi giày ống bằng cao su và tay cầm một chiếc nón lá cũ.  Hai cha con lặng lẽ nhìn nhau rồi Tám Huỳnh như sợ con, trốn mắt nó và ngó xuống gạch.  - Ba ! Trời mưa mà ba đi đâu vậy ba ?  Tám Huỳnh ú ớ không nói được, lâu lắm ông mới thốt ra vài tiếng, nhẹ như hơi gió thoảng, Nhan cố lắng tai mới nghe:  - Ba đi, con ở nhà vài bữa với bà Tư.  Nhan châu mày rồi hỏi:  - Có phải ba đi việc đó không ba ?  Tám Huỳnh đưa ngón tay trỏ lên trước miệng ra hiệu bảo con chớ có to tiếng rồi đáp:  - Ừ …  - Con sợ quá ba à ! Nhan nói mà giọng nàng run run.  - Không sao, con cứ an lòng.  - Con không muốn ba đi nữa …  - Ba đã hứa nghe lời khuyên can của con, nhưng còn phải chờ dịp như ba đã cắt nghĩa, mà dịp ấy chưa đến.  Nhan nghẹn ngào, cố nuốt nước mắt, nàng cắn môi dưới lại để khỏi khóc ra tiếng. Ông Tám Huỳnh bước tới và đứng gần con. Ông xẳng giọng, nghiêm mặt lại mà rằng:  - Con biết tánh ba hay tin dị đoan. Người trong nghề, ai cũng thế. Con đừng làm cho ba sợ, con nghe chưa ?  Nhan sợ hãi, lấm lét, liếc lên nhìn trộm cha. Ông Tám Huỳnh ngày thường trông cũng hiền từ, nhưng hễ ông nổi giận thì gương mặt ông hung tợn lạ kỳ, khiến cho người con gái độc nhứt và được thương mến hết sức của ông cũng phải kinh hoảng, không dám hó hé.  Thương con quá, ông Tám dịu mặt và dịu gọng lại rồi nhỏ nhẹ nói:  - Con ở nhà đừng thức khuya, hôm nào mưa thì đừng đi học, kẻo mắc mưa sanh bịnh. Đây, ba cho con tiền chợ và tiền bánh hàng.  Ông Tám vừa nói vừa móc trong túi ra một ghim giấy bạc một trăm, đặt lên bàn học của con và dặn thêm:  - Ai có hỏi, nói ba đi Sài Gòn uống thuốc.  Nhan nhìn xấp giấy bạc rồi nức nở thêm:  - Nín, kẻo bà Tư hay ! Ông Tám lại xẳng giọng.  Nhưng Nhan không còn sợ nữa, nàng nói:  - Con... thương …ba !  - Cố nhiên, ba lại không biết hay sao. Nhưng chính vì ba cũng thương con nên...  - Con đi buôn gánh bán bưng nuôi ba được.  - Đã lỡ rồi con à, đặt lại vấn đề làm gì. Ba có muốn theo nghề nầy đâu, nhưng hoàn cảnh đã đưa đẩy ba tới đó, rồi ba không thoát được nữa. Nhưng ba sẽ cố gắng làm vừa lòng con. Con nên nén lòng đợi một thời gian. Thôi, ba đi con nhé ! Nhớ đóng cửa cẩn thận.  Tám Huỳnh lặng lẽ bước tới mở hé cửa rồi lách mình ra ngoài. Nhan cũng vội bước theo cha, rồi nhìn vào bóng tối. Chớp nhoáng lên và nàng trông thấy bóng dáng dình dàng của cha nàng dưới chiếc nón lá và chiếc áo tơi, bước mau trong mưa gió: ông Tám quẹo ra sau nhà để tiến vào rừng sâu.  Bóng đêm lại tràn ngập không gian, khiến Nhan kinh sợ, vội đóng cửa lại và cài then cẩn thận. Đoạn nàng tắt đèn và đánh diêm lên soi đường để đi vào buồng nàng ở phía hữu.  Ông Tám Huỳnh góa vợ từ lâu, nhưng ông ở vậy để nuôi con. Nhà chỉ có ba người: ông Nhan và bà Tư, một người dì họ của ông. Bà nầy ngủ ớ nhà sau, vì thế mà ông ra đi bằng cửa trước cho khỏi bị một người như bà bắt chợt bí mật của ông.  Bí mật ấy, cách đây một tháng, do một sự tình cờ; Nhan đã khám phá được, sau nhiều năm nghi hoặc. Nàng đã khóc thầm nhiều ngày, rồi rốt cuộc quyết định cật vấn cha.  Thấy không thể chối cãi được, ông Tám đành thú nhận với con rằng ông buôn lậu, hơn thế ông chỉ huy một toán tải hàng lậu từ biên giới Việt-Miên đến một khu rừng gần chợ Trà Võ để giao lại cho đoàn khác đưa về Sài Gòn bằng xe hơi.  Nhan đã khuyên dứt cha, nhưng ông Tám bảo không khá lắm, phải đợi tìm dịp để xoay nghề mới, mới buông nghề cũ được, và nhứt là phải tìm chỗ ở mới cho thật xa, vì hễ cải tà qui chánh thì phải trốn bọn đồng đảng cũ, chúng sợ bị tố cáo, dám thủ tiêu ông lắm.  Chỉ có một đứa con, mà là con mất mẹ, ông Tám cưng Nhan vô cùng, vì thế nên nàng tríu mến cha y như là tríu mến mẹ. Nên chi nàng đã âm thầm đau khổ nhiều sau cuộc khám phá đó, phần lo sợ cho an ninh của cha, phần ngại cho danh dự của gia đình vì ông Tám Huỳnh đă được thiên hạ kính nể bởi nếp sống ra mặt của ông, không có vết nhơ và không ai biết đời sống thứ nhì bí ẩn của ông hết.  Nhan đi nằm nhưng trằn trọc mãi không sao nhắm mắt được. Nàng lắng tai nghe mưa gió và hình dung ra người cha già đang lướt đi dưới phong vũ, trong bóng đêm, có thể lâm nguy bất cứ vào lúc nào.  Nàng xấu hổ mà nghĩ rằng tiền nàng ăn xài từ thuở giờ do một nguồn lợi bất chính mà ra, và thầm trách cha đã làm xằng. Tuy nhiên đêm nay, như bao đêm rồi, rốt cuộc Nhan vẫn tha thứ cho cha vì có bằng cớ hiển nhiên là ông Tám đã không muốn thế và chỉ bị hoàn cảnh đẩy đưa vào đó thôi. Mời các bạn đón đọc Nửa Đêm Trảng Sụp của tác giả Bình Nguyên Lộc.
Lữ Đoàn Mông Đen
Mông là bộ phận cao quý trên con người ta. Vội quá không gọi điện được cho bác Nguyễn Việt Hà xin cái định nghĩa về mông trong từ điển tiếng Việt và 103 câu trích dẫn có liên quan đến mông, phí quá :d Đây rồi, cũng tìm được hầu các bác một bộ mông tuyệt vời, không những thế lại là mông đen nữa, quá oách, mà lại được viết ra từ ngòi bút một trong hai nhà văn được coi là miền Nam nhất của miền Nam từ sau 1945: Bình Nguyên Lộc (người kia là Sơn Nam, dĩ nhiên), tức tác giả cuốn truyện lừng danh Đò dọc tới gần đây vẫn tái bản nhiều lần, Lột trần Việt ngữ và vô số tác phẩm văn xuôi. Lữ đoàn mông đen Bình Nguyên Lộc viết đăng phơi-ơ-tông từ 1966 trên Tin Sớm, bản sách này là bản 1972 của Mây hồng, đề rõ "tiểu thuyết tình cảm xã hội". Chị So trí nhớ tốt nhắc hộ em các vụ việc liên quan đến mông từng bùng nổ trên blog của em cái, giờ em chỉ nhớ được mỗi vụ cái gì mà "Ngoài phố mùa đông đôi m. em là đốm lửa hồng" :d Khinh rẻ các bộ phận trên cơ thể là một trọng tội về luân lý hahaha. "Lữ đoàn mông đen" là phiên từ "Brigade mondaine", các bác tự tìm hiểu nhé, trong truyện có pha tán tỉnh hơi bị mỹ mãn, hay hơn phim Hollywood nhiều. Còn quyền Ý thức bùng vỡ là quà chờ sẵn dành để tặng em Z. Em có thích hông? Lười chụp ảnh nên cóp tạm trên Internet, nhưng em yên tâm là quyển em sẽ có còn đẹp hơn quyển này :) Trong thế giới sách cũ Việt Nam Ý thức bùng vỡ được xếp vào loại kịch độc, như người ta nói là dùng để giết chuột được khỏi phải đi thăm anh Hoàng Tiến. *** Bình Nguyên Lộc sinh tại làng Tân Uyên, tổng Chánh Mỹ Trung, tỉnh Biên Hòa (nay thuộc phường Uyên Hưng, thị xã Tân Uyên, tỉnh Bình Dương). Ông xuất thân trong một gia đình trung lưu đã có mười đời sống tại Tân Uyên.[2] Cha là ông Tô Phương Sâm (1878-1971) làm nghề buôn gỗ. Mẹ là bà Dương Thị Mão (hay Mẹo) (1876-1972). Theo giấy khai sinh, Bình Nguyên Lộc tên thật là Tô Văn Tuấn, sinh ngày 7 tháng 3 năm 1915. Tuy nhiên, trên thực tế có thể ông sinh ít nhất một năm trước ngày ghi trong giấy khai sinh, nghĩa là năm 1914, nhưng không rõ có đúng là ngày 7 tháng 3 hay không. Nhà ông chỉ cách bờ sông Đồng Nai hơn một trăm mét và con sông in đậm dấu ấn trong một số tác phẩm của ông sau này như truyện ngắn Đồng đội (trong Ký thác), hồi ký Sông vẫn đợi chờ (viết và đăng báo ở California, Mỹ)...[3] Từ năm 1919 đến 1920, ông theo học chữ nho với một ông đồ trong làng. Sau đó Bình Nguyên Lộc học trường tiểu học ở Tân Uyên vào những năm 1921-1927. Năm 1928 ông ở nhà luyện tiếng Pháp để thi vào trung học Pétrus Ký ở Sài Gòn. Từ 1929 đến 1933, ông học trung học ở trường Pétrus Ký và lấy bằng Thành chung (Diplôme d´Études Primaires Supérieures, tú tài phần thứ nhất) năm 1933[3]. Tuy nhiên, có tài liệu nói ông đậu bằng Thành chung trong niên khóa 1933-1934 và thôi học do kinh tế khủng hoảng. Cũng có tài liệu nói ông không học xong trung học và nghỉ học năm 1935.[2] Năm 1934, Bình Nguyên Lộc về quê lập gia đình với cô Dương Thị Thiệt. Sau đó ông thi vào ngạch thư ký hành chính nhưng vì kinh tế khủng hoảng, hơn một năm sau ông mới được tuyển dụng. Ban đầu, ông làm công chức tại kho bạc tỉnh Thủ Dầu Một (nay là tỉnh Bình Dương). Năm 1936, ông đổi về làm nhân viên kế toán ở kho bạc Sài Gòn (sau đổi tên thành Tổng nha ngân khố Sài Gòn). Ông bắt đầu viết văn trong thời gian này. Truyện ngắn đầu tay của ông có tên Phù sa, viết về công cuộc Nam tiến của người Việt vào miền đất mới Nam Kì, đăng trên tạp chí Thanh niên của kiến trúc sư Huỳnh Tấn Phát. Ông kết bạn với những tác giả khác viết cho báo Thanh niên như Xuân Diệu, Huy Cận, Nguyễn Hoàng Tư, Lâm Thao Huỳnh Văn Phương, Dương Tử Giang,.. Vào khoảng năm 1943, ông hoàn tất tác phẩm Hương gió Đồng Nai (khởi thảo từ năm 1935), tập truyện ngắn và tùy bút về hương đồng cỏ nội đất Đồng Nai. Tác phẩm được Xuân Diệu, Huy Cận và vài nhà văn khác tán thưởng, nhưng sau đó bị thất lạc trong chiến tranh. Năm 1944, Bình Nguyên Lộc bị bệnh thần kinh nên xin nghỉ dài hạn không lương, và từ đó về sau không trở lại với nghề công chức nữa. Năm 1945, ông tản cư về quê, nhưng cuối năm 1946 ông hồi cư trở lại quận Lái Thiêu, tỉnh Thủ Dầu Một. Trong thời gian này, Bình Nguyên Lộc có tham gia công tác kháng chiến tại miền Đông Nam Bộ và là thành viên của Hội Văn hoá cứu quốc tỉnh Biên Hòa. Vào những năm 1944-1947, do bệnh cũ tái phát gây khủng hoảng tinh thần nên Bình Nguyên Lộc không viết tác phẩm nào. *** Định không biết nhảy, nhưng cứ vào những nơi nầy mỗi đêm, sợ người ta sinh nghi, nên chàng cố bươi trí để làm cho sự có mặt của chàng được ổn. 1  Dân chơi thì họ bất kể chàng, chàng chỉ lo bị nhơn viên của các hộp đêm nầy ngạc nhiên, tìm biết rồi có thể sẽ biết. Các em ca-ve, người tài-pán, các bồi bàn, toàn là những kẻ điểm mặt từng khách một để ghi họ vào sổ hồng, nếu họ sộp, vào sổ đen, nếu họ keo kiệt.  Mà không phải chỉ điểm mặt mà thôi đấy nhé. Họ sẽ truy tầm căn cước, nghề nghiệp chàng, thì nguy to.  Nguy to là vì cái nghề tạm bợ mà chàng quơ đại để ăn cơm, cái nghề ấy, họ mà biết thì chàng không còn làm được nữa, tức là bể chén cơm, chớ không phải sợ ai ám sát đâu.  Chẳng là chàng đang thất nghiệp, tới xin tiền một thằng bạn, ngỡ sẽ bị nó hất hủi chàng, không dè nó lại mừng rỡ reo to lên:  - Cứu tinh đã đến !  Rồi nó lại hỏi thêm:  - Mầy có cần tiền không ?  Có mỉa mai chưa ? Chàng tưởng nó giễu chàng, nên chàng nín lặng hồi lâu vì căm tức rồi mới nhẫn nại đáp:  - Ơ... hơ... cũng hơi cần.  - Mầy có thích chỗ làm lương cao chăng ?  - Tao chỉ mong có bấy nhiêu đó thôi.  - Vậy mai đi làm, nói đúng ra là tối mai. Tối nay, tao sẽ tiến dẫn mầy với "ổng" là xong.  - Nhưng làm cái quái gì mới được chớ ?  Câu chuyện nầy xảy ra lúc ông Diệm đang cầm quyền.  - Nè, thằng ấy nói, phải giữ mồm giữ miệng đa nhé. Hiện ông Mật vụ trưởng vừa lập một cơ sở lấy tên là "Lữ đoàn mông đen" và cần vài nhơn viên lỗi lạc cho Lữ đoàn, mỗi nhơn viên được xem như là ông xếp của một khu riêng biệt.  Mầy có vó sang trọng, tức là mầy khá mông đen, thì mầy được lắm. Ổng nhờ tao tìm người đáng tin cậy, có khả năng, tao cũng chẳng biết ai, nên đang bể óc đây thì mầy tới, may quá !  - Nhưng Lữ đoàn ấy sẽ đánh giặc với ai ? - Định hỏi.  - Không có đánh giặc, đánh giả gì hết ráo. Đó là dịch ở danh từ "Brigade mondaine" ra. Lữ đoàn mông đen chỉ cần len lỏi vào các giới ăn chơi để theo dõi những công chức, những nhơn vật tăm tiếng mà ăn chơi quá khả năng tài chánh của họ để mà báo cáo lên thượng cấp, rồi thượng cấp làm gì họ, mình cũng chẳng cần biết. Dễ ăn lắm mà.  Mới nghe qua thì quá dễ ăn thật đó, nên chi Định nhận lời lập tức, lòng phấn khởi vô cùng.  Nhưng đêm nay, đêm đầu làm việc, vào vũ trường Eldorado, chàng mới thấy là khó ăn.  Chàng có vó sang trọng thật đó, nhưng lại không sang trọng tí nào, vì chàng là học trò mới ra trường vừa tìm được một chỗ làm thì vài tháng sau đã bị đuổi, vì cự với ông chủ hãng, thế thì lấy tiền đâu mà chàng ăn chơi để sang trọng ? Như vậy, mặt mũi của những ông bự mà chàng có phận sự theo dõi, chàng không biết ra sao cả, chàng như thằng mù thì còn làm ăn gì được.    Mời các bạn đón đọc Lữ Đoàn Mông Đen của tác giả Bình Nguyên Lộc.