Liên hệ: 0912 699 269  Đăng nhập  Đăng ký

Bỉ Ngạn Hoa

QUYỂN THƯỢNG Lần đầu tiên thấy nàng, hắn đã biết nàng là thiên kiếp mà hắn không thể kháng cự lại Nàng chẳng bao giờ oán hận hay hối tiếc mà đón nhận tất cả thuộc về hắn Cho dù là điều tốt nhất hay tồi tệ nhất nàng cũng chưa từng ghét bỏ Trong bóng đêm vô tận, nàng chính là ánh sáng duy nhất của hắn Vì tham lam nhất thời nên dù biết không nên, hắn vẫn giữ nàng ở bên cạnh Là hắn phạm vào tội, phá vỡ quy định của trời đất Hắn lại gia tăng khổ cực mà nàng phải gánh chịu, so với bất kỳ ai khác hắn mang tới càng nhiều gánh nặng hơn Hắn phạm phải tội lớn khiến nàng bị đánh vào luân hồi, phải chịu nỗi khổ sinh lão bệnh tử ….. Nghìn năm qua đi, hắn đau khổ tìm từng kiếp luân hồi của nàng Hắn đi qua mỗi tấc đất nhân gian nhưng lại luôn để lỡ nàng Rốt cục, tại một kiếp này, nàng xuất hiện trước mặt hắn Khuôn mặt nàng không còn như cũ nhưng sự ôn nhu vẫn vậy Chỉ là nàng đã sớm quên tất cả thuộc về hắn… *** QUYỂN HẠ Nơi hoàng tuyền, phải chăng vương của ngục Vô Gian là vô tình nhất? Sai rồi, kỳ thật hắn mới là người ôn nhu nhất Vì để cho sinh mệnh vốn ngưng đọng có thể tiếp tục chuyển động, nàng mới tiến vào Vô Gian Dù hắn không để nàng chịu tội thay huynh trưởng, nhưng cũng không đưa nàng trở về chịu phạt Còn cùng nàng kết khế ước sinh tử, vĩnh viễn không tách rời…… Nàng vẫn nghĩ hắn có quyền thả tội nhân vào luân hồi Nàng vẫn nghĩ hắn giữ nàng lại là bởi vì quá cô đơn Nàng vẫn nghĩ với hắn nàng chỉ là một người để bầu bạn Nàng chưa bao giờ nghĩ hắn sẽ vì nàng mà phạm thiên quy, lâm trọng tội Cưỡng cầu người khác là nàng, nếu thực sự bị phạt thì cũng để nàng chịu Để nàng bị trục xuất vào luân hồi, chịu đủ cực khổ cũng không oán hận Nàng chỉ cầu có cơ hội chính miệng nói cho hắn — Bất kể luân hồi ngàn đời, nàng vẫn không quên hắn… *** Bên bờ đối diện Sương trắng mờ mịt. Trong màn sương mênh mang, nước lạnh như băng, mặt nước như mặt gương, thanh tịnh không chút gợn sóng. Nước hồ trong vắt, soi chiếu trời đất rõ ràng. Cô lặng lẽ đi đến bên bờ, nhìn mặt nước trong ngưng tụ kính. Trong thủy kính, có thân ảnh của cô. Cô ngồi chồm hỗm bên cạnh thủy kính, ngóng nhìn hình ảnh của chính mình trong nước. Gió nổi lên, mặt nước thanh tịnh lập tức gợi lên từng đợt sóng, làm nhòe khuôn mặt cũng như thân ảnh của cô. “Người nào ở đó?” Một tiếng chất vấn khiến cô cả kinh, vội vàng quay đầu. Nhưng tại một phần trăm ngàn của một cái chớp mắt kia, cô lại theo trong kính mà nhìn thấy hiện tại cùng tương lai. Ngàn vạn hình ảnh lóe sáng tiến vào trong con ngươi của cô, cũng tiến vào trong trí óc cô! Chiến hỏa đầy trời, tiếng khóc chấn động, dưới thành máu chảy thành sông. Chủy thủ, trăng tròn, lời nguyền rủa. Cái chết. Lửa đen, khóa luyện, hàn băng. Hận thù, Điệp Vũ bi thương, ca ca phẫn nộ, vương quốc suy tàn — Cảm xúc kịch liệt kia khiến hai chân đang muốn đứng lên của cô nhũn ra, khiến cô suýt ngã vào trong nước. Một màn lại một màn hiện lên, đau đến nỗi cô chỉ có thể ngã xuống. Bỗng dưng, một bàn tay to, nắm lấy cánh tay trắng noãn, kịp thời giữ cô lại không để rơi vào trong thủy kính, đồng thời kéo cô ra khỏi mớ hỗn độn hình ảnh kia. “Là ngươi.” Người bảo vệ kính nhướng đôi mày kiếm, cũng không trách cứ cô mà chỉ thản nhiên nói: “Chỗ này không thể tùy ý ra vào, ngươi ở trong này làm cái gì?” Cô có chút kinh hoảng, phấn môi run rẩy, khuôn mặt tuyệt mỹ vì những hình ảnh máu lạnh tàn khốc kia mà vẫn tái nhợt. “Ta…… Ta……” Thử hai lần, cô mới có thể mở miệng, “Thực xin lỗi, ta không biết. Ta là…… đến tìm Bách Hoa phu nhân, nhưng gặp phải đám sương giăng nên bị lạc đường……” “Hiện tại ngươi biết rồi đó.” Người bảo vệ kính buông cánh tay cô ra, hướng bên phải vung lên khiến đám sương tan ra. Con đường đến Bách Hoa lâu liền hiện ra một cách rõ ràng. “Bách Hoa phu nhân ở chỗ đó. Lần tới đừng đến chỗ này nữa. Nếu ngươi thực sự rơi xuống thủy nguyệt kính thì phu nhân cũng không làm gì được đâu.” “Tạ tướng quân.” Cô không dám ngẩng đầu, sợ nước mắt đang tụ ở trong hốc mắt sẽ lập tức rơi xuống. Nhịn xuống cảm xúc đang dâng trào, cô nhún người nói lời cảm tạ rồi liền vội vàng rời đi. Màn sương trắng ở phía sau cô lại một lần nữa hợp lại. Cô quay đầu nhìn thì chỉ thấy một mảnh sương trắng mênh mang. Hết thảy đều khôi phục lại như cũ. Nhưng, cô biết những hình ảnh nàng mới vừa nhìn thấy đã khiến mọi chuyện không còn giống như trước nữa. Ta nguyền rủa ngươi, ta muốn ngươi cùng ta nhìn thế giới này diệt vong! Ta nguyền rủa hắn, ta muốn hắn ở địa ngục phải chịu khổ, cho dù chuyển thế, cũng muốn hắn đời đời kiếp kiếp đều chết ở dưới lưỡi đao của ngươi! Ta muốn hắn mỗi lần đều bị ngươi phản bội, muốn hắn phải nếm trải tư vị bị phản bội là thế nào. Ta muốn màn đêm đen này lặp lại cho đến sơn cùng thủy tận mới thôi! Lời nguyền rủa mang theo thê lương cùng phẫn hận của Linh đối với ca ca và Điệp Vũ từng tiếng một đánh vào lòng cô, mỗi một câu đều khiến cô sợ hãi. Cho dù là xuyên thấu qua thủy nguyệt kính, cô vẫn có thể cảm nhận được sức mạnh tà ác của lời nguyền kia. Một người bị đem ra làm vật hy sinh, một người vì tình yêu mà chịu khổ, một người phản bội những người khác — Ba Lang lấy máu và nước mắt, dùng sức lực cuối cùng của cả đời hắn mà đúc nên bức tranh đồng. Bởi vì hắn biết, những truyện đó cần được ghi lại thì Điệp Vũ và Linh mới có cơ hội được cứu. Nhưng cô cũng hiểu được, những điều đó đều sẽ không xảy ra. Ca ca phạm phải sát nghiệp quá lớn, bị nhốt đánh vào mười tám tầng địa ngục, nếu hắn không chuyển thế luân hồi thì hai người các nàng sẽ vĩnh viễn lưu lạc trên thế gian. Vĩnh viễn. Cô từng nghĩ đến tình cảm của ba người bọn cô sẽ vĩnh viễn không thay đổi. Ai cũng không biết được sự tình đến cuối cùng lại biến thành như vậy. Trong những năm đằng đẵng đó, tâm trí Linh bị méo mó, biến dạng còn Điệp Vũ thì lưu lạc như một u hồn trên trần thế. Cô nhắm mắt lại, nước mắt chảy xuống hai gò má. Thủy nguyệt kính, cho cô xem được những việc đã xảy ra, dù không thể vãn hồi tất cả nhưng cô có thể thử cởi bỏ những ân oán này. Cho dù việc này có thể làm mọi người phải chịu khổ, nhưng cô vẫn phải làm để bọn họ tránh khỏi vòng quay vận mệnh đeo đẳng đã bắt đầu lăn bánh và cũng chỉ có như vậy, lời nguyền kia mới có cơ hội được giải trừ. Ở phía trước có tòa lầu các ẩn trong mây, bên trong truyền ra tiếng nhạc thanh nhã, du dương. Trên lầu, một vị phu nhân áo trắng như tuyết dường như cảm giác được, cô vừa nhìn lên liền gặp được ánh mắt bà đang nhìn mình. Ngươi hẳn là biết, chỗ đó vượt ngoài tầm kiểm soát của ta. Mộng nhi biết. Ngươi quyết ý muốn đi? Vâng. Thôi, tất cả đều là nhân duyên, tâm ngươi đã định, thì đừng ngoảnh đầu lại, đi đi thôi. Tạ phu nhân. Cô xoay người bái tạ, phu nhân thở dài, nâng bàn tay ý đã biết. Lúc này cô nở một nụ cười cảm kích rồi mới quay người rời đi. Tiếng nhạc mờ mịt như mây. Phu nhân nâng chén lên nhấp một ngụm trà xanh, đồng tử hầu hạ bên cạnh lo lắng mở miệng. “Phu nhân, sao ngài lại để thiên nữ đi, việc này không thỏa đáng đâu ạ, nếu bên trên trách tội xuống –” “Ta đã có tính toán.” Nghe thấy lời này, đồng tử không dám nói nữa, chỉ nhìn về phía người con gái đang tiến về phía đám sương trắng kia, vẫn cảm thấy có chút lo lắng. Sương trắng mênh mang, thân ảnh của cô rất nhanh liền biến mất. Đều có tính toán ư? Ai ai, cái này chính là phạm vào thiên quy đó. Phu nhân không biết đang tính cái gì, không biết có cứu được cô ấy không? Lại nói, nào có người vừa mới tu thành chính quả, liền lại cam nguyện phạm vào tội nghiệt? Cái này không phải tội lại càng nặng thêm sao? Thật sự là hắn đã học mấy ngàn năm rồi cũng không thể nào hiểu được chuyện này! Sớm biết thế này thì hắn đã không nói cho cô biết chuyện về thủy nguyệt kính……   Chương 1: Một ngày mùa thu, sau buổi trưa, mọi người đều buồn ngủ. Trong lớp học, lão sư đang đứng viết bài trên bảng đen. Sinh viên ngồi trong phòng học đều có tư tưởng tan rã, chỉ có vài người còn chuyên tâm nghe giảng bài, còn lại quá nửa là đang ngủ. Mấy con ve còn sót lại từ mùa hè đang ở trên mấy cái cây bên cửa sổ mà kêu, thanh âm vang lên có quy luật giống như đang ru ngủ, mỗi một lần chúng kêu vang lại giống như đang gọi mọi người cùng đến báo danh với Chu công đi. Bạch Khởi Lệ mí mắt đã muốn díu lại, nhìn lão sư đang cầm bút viết nhanh lên bảng, những chữ tiếng Anh mà ông viết trông chả khác gì mấy con giun càng ngày càng mơ hồ. Cô thực cố gắng làm cho bản thân tỉnh táo nhưng tiếng ve ngoài cửa, rồi ánh mặt trời rực rỡ cùng với khí lạnh trong căn phòng và tiếng giảng bài như tụng kinh của lão sư, chưa kể đến một đám sinh viên đang nằm úp sấp trên bàn đều khiến nàng không thể kháng cự nổi. Sau vài lần ngáp cùng gật đầu nghiêng nghả trong cơn giãy dụa thì cô cuối cùng cũng không chống lại được cơn buồn ngủ mà nằm úp sấp lên bàn học. Tiếng ve râm ran, gió lạnh nhẹ thổi. Mặt trời ở xa xa chậm rãi xuống núi đem tòa nhà lớn nhuộm màu da cam ấm áp…… “Khởi Lệ.” Oa! Một tiếng gọi này làm cho cô đột nhiên bừng tỉnh, lập tức nhảy dựng lên, mở miệng giơ tay, đáp lại tiếng gọi đó thật to. “Có –” Tiếng chưa dứt, cô cũng chưa kịp mở to mắt thì đã phát hiện ra tình huống có gì đó không đúng. Trong phòng học, toàn bộ bạn học không biết vì sao lại đứng lên hết, tất cả đều đang trừng mắt nhìn cô, kể cả lão sư đều trưng ra bộ dáng bị kinh hách. Giây tiếp theo, mọi người đều phá ra cười. Cô lập tức biết chính mình lại làm ra cái việc ngốc. Mà lớp trưởng Tiểu Linh ở bên cạnh đang vừa cười vừa nói nhỏ với cô: “Tôi nói là đứng lên, không phải Khởi Lệ……” Nha, đáng giận. Khuôn mặt nhỏ nhắn của cô đỏ lên, chỉ thấy lão sư trên bục giảng vừa bực vừa buồn cười mở miệng nói,“Bạch Khởi Lệ, em giơ tay làm gì? Có vấn đề gì không hiểu hả?” Cô nhanh chóng rụt tay đang giơ cao của mình trong tiếng cười của mọi người, đỏ mặt dùng sức lắc đầu. Thấy cô đáng thương, Tiểu Linh vừa cười vừa mở miệng tiếp tục hô: “Cúi chào, tan học.” “Cám ơn lão sư!” Mọi người một bên cười, một bên cúi chào, cùng kêu to lời chào. Cô cũng mơ hồ mà cúi chào. Buổi học này kết thúc, trong lớp mọi người cười nghiêng ngả mà cô thì trong tiếng cười đó vô lực ngồi lại trên ghế, xấu hổ bắt đầu thu thập sách vở. “Khởi Lệ, lần sau nhớ rõ đừng giơ tay nữa. Giờ chúng ta học trung học rồi, có còn tiểu học nữa đâu, ha ha ha ha!” “Khởi Lệ, đừng để ý con nhỏ đó, cái ‘Có’ của cậu rất tốt, rất phấn chấn. Có điều cậu trước khi ra khỏi lớp thì lau nước miếng đi, cậu ngủ còn chảy nước miếng kìa.” Tiếng cười sung sướng lại vang lên, cô chỉ biết cười gượng tiếp nhận khăn giấy mà A San tốt bụng đưa qua, lau nước miếng trên khóe miệng cùng trên bàn. “Khởi Lệ, hôm nay cậu cùng Điềm Điềm phải ở lại trực nhật, chớ quên lau bảng đen nha! Tớ đi trước đây, bye!” “Khởi Lệ, đi nhé,bye.” “Bye!” Tan học không đến 5 phút, học sinh nhanh chóng lần lượt rời đi. Bạch Khởi Lệ thu dọn sách vở, lau bảng đen, các học sinh khác đã sớm về hết, chẳng còn ai. Cô và Điềm Điềm cùng nhau đóng hết cửa sổ trong phòng học rồi mới vác cặp sách, vừa ngáp dài vừa đi ra cửa. “Khởi Lệ, cậu có khỏe không? Có muốn đi cùng xe với tớ không?” Đến cửa, thấy cô vẫn tiếp tục ngáp, Điềm Điềm có lòng tốt mở miệng đề nghị. “Không cần, băng bảo vệ cổ tay của tớ hỏng rồi, tớ muốn tiện đường đi mua luôn. Hơn nữa, đi bộ một chút chắc là cũng đỡ buồn ngủ hơn, bằng không chút nữa về nhà mà để mẹ tớ nhìn thấy thì bà sẽ biết được tớ ở trên lớp ngủ gật, lúc đó bà sẽ chạy đến nhà ông ngoại cằn nhằn, không cho ông dạy tớ học võ.” “Vậy tớ về trước nha, cậu đi đường cẩn thận,bye!” “Bye!” Vẫy tay với Điềm Điềm, Khởi Lệ một bên hướng trong xe mỉm cười với ba Ôn tới đón Điềm Điềm, “Cháu chào chú Ôn!” Ba Ôn cũng hướng cô nở nụ cười, thấy con gái lên xe rồi thì liền rời đi. Xe của Ôn gia vừa đi, Bạch Khởi Lệ lập tức rũ bỏ nụ cười ngọt ngào, đứng ở cửa trường trung học tư thục danh giá cho nữ sinh mà duỗi người, còn ngáp một cái thật to, chả có tí thục nữ nào. Sau đó cô mới quay đầu, lau đi nước mắt trào ra vì buồn ngủ rồi quay lại chào hỏi với cô gái vẫn đi theo cô từ lúc ra khỏi cửa. “Hi.” Cô gái đó mặc đồng phục giống cô, mái tóc đen thật dài được buộc kiểu công chúa thật chỉnh tề. Cô nhận ra cô gái này, phải nói là vị học tỉ này. Khởi Lệ mấy ngày hôm trước trong buổi chào cờ buổi sáng mới nhìn thấy cô gái này. Cô ấy hôm đó cũng mặc bộ đồng phục này, cũng kiểu tóc công chúa này, còn được hiệu trưởng trao giấy khen. Nhưng cô ấy hôm nay và ngày đó không giống nhau. Lúc đó cô ấy hai má phấn hồng lộ ra trong ánh mặt trời, mà nay nhìn gần chỉ thấy một màu trong suốt chết chóc. “Cậu  …… nhìn thấy tôi ư?” Học tỷ như là bị sự hỏi thăm ân cần của cô làm cho hoảng sự, chần chừ mới mở miệng. “Đúng.” Cô không bị câu hỏi quái dị này dọa, thậm chí còn gật đầu. “Thật sự?” Học tỷ càng tới gần cô. “Thật sự.” Cô lại gật đầu. “Vì sao…… Trừ cậu ra…… Mọi người đều nhìn không thấy tôi? Cũng không nghe được tôi?” Cô nhìn vị học tỉ đang hoang mang trước mặt, ôn nhu nhắc nhở cô ấy: “Cô có nhớ khi nào thì bắt đầu như thế không?” “Tôi …… Tôi không nhớ rõ……” Học tỷ lắc đầu, có chút mờ mịt hoang mang nói: “Tôi chỉ nhớ rõ tôi đang đến trường…… Sau đó…… Sau đó…… Ngực của tôi đột nhiên rất đau…..” Giọng nói mềm nhẹ phiêu tán ở trong không khí, học tỷ nhìn nàng, sắc mặt càng ngày càng tái nhợt, lộ ra sợ hãi, phấn môi cô ta run rẩy hỏi: “Tôi…… Đã chết sao?” Bóng hoàng hôn đem thiên không nhuộm thành một mảnh màu tím xanh. Cô nhẹ giọng mở miệng, “Cô ở trên xe tái phát bệnh tim. Đó là chuyện của ba ngày trước rồi.” “Cho nên…… Mọi người mới để hoa ở trên bàn tôi sao?” “Phải.” “Tôi biết mình có bệnh tim bẩm sinh nhưng vài năm nay, tình huống đều tốt, cho nên tôi không nghĩ đến……” Học tỷ thanh âm lại trôi đi ở trong không khí, lúc này cũng là bởi vì nghẹn ngào. Khởi Lệ nhìn nàng, không biết nên nói cái gì. “Tôi vẫn còn rất nhiều việc muốn làm.” “Ừ.” “Tôi còn nhiều nơi muốn đi.” “Ừ.” Cô có thể nhìn thấy nước mắt trong suốt chảy trên khuôn mặt của học tỷ. Mười tám tuổi, đúng là nụ hoa đang chuẩn bị tỏa hương. Cô có thể hiểu được học tỷ có nhiều giấc mộng chưa hoàn thành mà đã phải đi như vậy thì thật không cam lòng. Nếu đổi lại là cô thì cũng khó có thể chấp nhận được sự thật này. Tuy rằng biết rõ làm như vậy, sẽ làm chính mình trở nên suy yếu nhưng Khởi Lệ vẫn không nhịn được mà vươn tay ra nắm lấy bàn tay lạnh băng, tái nhợt của học tỷ. Học tỷ cúi đầu, nhìn bàn tay đang bị nắm của mình, “Tay cậu thật ấm áp.” Trong nháy mắt nắm lấy tay học tỷ, cô có thể cảm nhận được tim mình như bị ai bắt lấy, đau đến nỗi cô khó có thể hô hấp được nhưng cô vẫn nhịn xuống đau đớn kinh người đó. Học tỷ không thể tin được nhìn cô. Vào lúc học muội cầm lấy tay mình, cô ta thấy thế giới toàn bộ sáng lên, cơn đau đớn ở ngực trong nháy mắt như được hóa giải. “Cậu làm cái gì?” Nàng kinh ngạc mở miệng. “Cô có nguyện ý tin tưởng tôi không?” Khởi Lệ hỏi. Cô gái không chút do dự gật đầu. Cô cũng mỉm cười, sau đó càng tiến thêm một bước ôm lấy vị học tỷ hồng nhan bạc mệnh kia. Ánh sáng trắng nhu hòa từ trong thân thể của Khởi Lệ tràn ra, trong phút chốc vây quanh hai người, ánh sáng càng ngày càng chói mắt cho đến khi cô không nhìn thấy khuôn mặt của học tỷ. “Đi thôi.” Cô nói với học tỷ: “Đừng sợ, nó sẽ đưa cô đến nơi cô cần đến, cô chẳng qua đã bỏ lỡ nó một lần thôi.” Sau đó, tựa như lúc bắt đầu, ánh sáng trắng nhanh chóng biến mất. Giây tiếp theo, ở cửa trường học cũng chỉ còn lại một mình cô, thở phì phò, lấy tay ôm ngực, cả người choáng váng. Cô biết, không có nào thấy những chuyện vừa mới phát sinh trừ cô, cho đến bây giờ đều là như vậy. Cám ơn…… Giữa không trung, truyền đến giọng nói ôn nhu của học tỷ. Cô ngẩng đầu, mỉm cười. Lúc cô ngã xuống liền nghe thấy mọi người xung quanh hét lên, bảo vệ trường học cũng chạy vội ra. Tại thời khắc nửa tỉnh nửa mê kia, xa xa tựa hồ truyền đến âm thanh của ai đó đang trách mắng cô. Có ai đó bế cô lên, đưa đến bệnh viện. Ba, mẹ, ông bà nội đều chạy đến. Nhưng ngoài người nhà, cô còn nghe thấy một giọng nói quen thuộc mà lạnh lùng. Ngươi không nên làm như vậy. Ai vậy? Ai?   I can see dead people – Tôi có thể nhìn thấy người chết. Cô đã quên bộ phim đó là như thế nào, chỉ biết có một đứa bé trai nói với bác sĩ tâm lý của mình những lời như thế này. Tỉnh lại trong phòng cấp cứu của bệnh viện, nhìn vào thiết bị điện tử trong phòng bệnh và rèm cửa màu xanh nhạt, còn có khuôn mặt căng thẳng của người thân, cô thật sự muốn nói ra những lời này. Con có thể thấy người chết. Phải, dịch tiếng Anh ra tiếng Trung thì câu đó có nghĩa là như vậy. Chỉ sợ phản ứng của người nhà cô sẽ không bình tĩnh giống vị bác sĩ kia mà sẽ kiên trì muốn cô đi khám bác sĩ tâm lý hoặc sẽ cho rằng cô bị điên. Cho nên cô vẫn là đem câu kia nuốt vào mà không nói ra, chỉ phun ra một chữ để mọi người biết cô đã tỉnh. “Hi.” Tuy rằng mọi người đều đang thấp giọng tranh luận nhưng khi nghe thấy cô nhỏ giọng gọi thì mọi người đều ngừng nói mà quay lại nhìn cô, mẹ cô ngay lập tức đi đến bên giường. “Hi.” Mẹ cầm tay cô, lo lắng hỏi, “Con thấy khỏe không?” “Có.” Cô gật gật đầu, nhìn lão ba so với diễn viên điện ảnh còn đẹp hơn đang đứng đằng sau mẹ, cô liền mỉm cười, giả ngu hỏi: “Đã xảy ra chuyện gì vậy?” “Con bị xỉu ở trước cửa trường học.” Lão ba mở miệng trả lời. “Thầy thuốc nói huyết áp của con rất thấp.” Ông nội ở một bên thêm vào. “Nha.” Vẻ mặt cô thực vô tội mà nhìn mọi người, mở miệng nói: “Hiện tại con tỉnh rồi, có thể về nhà chưa ạ?” “Không được.” Âm thanh này không phải của mấy người lớn trong nhà mà là từ một cậu thiếu niên đứng ở trong phòng. “Vì sao không được?” Cô nhướng mày hỏi. “Chị phải ở lại trong bệnh viện để làm kiểm tra.” Hắn thần sắc kiên định trừng mắt nhìn ba vị tiền bối trong nhà bình thường rất chiều cô, nhân lúc họ còn đang há hốc mồm mà giành cơ hội nói trước: “Năm nay chị ấy đã xỉu hai lần rồi, mọi người không muốn kiểm tra cho ra nguyên nhân chị ấy xỉu là vì sao ư?” “Nhưng Tiểu Kì, chị không thích ở trong bệnh viện.” Khởi Lệ cố gắng nặn ra một giọt nước mắt, mong nhận được sự thương xót của đứa em trai nhưng mà nháy mắt nửa ngày cũng chẳng nặn ra được giọt nước mắt nào. Bạch Chí Kì bà chị đáng thương nằm trên giường bệnh, vẫn lạnh lùng nhả ra hai chữ kia. “Không, đi.” Thấy bên này không làm ăn được gì, mà người lớn trong nhà cũng không dám nói gì, Khởi Lệ đành phải chuyển hướng sang đứa em trai song sinh khác, tính tình tốt hơn đứa kia một chút, mà khẩn cầu. “Tiểu Lân……” Cô bày ra bộ dạng con chó nhỏ, nhìn cậu ta mà khẩn cầu. Bạch Chí Lân chịu không nổi bộ dạng đáng thương của đại tỷ nhìn cậu như vậy. Tuy rằng Chí Kì đã cảnh cáo cậu trước là không được nói giúp cô nhưng mà bây giờ cậu lại không có cách nào kháng cự lại cô chị hơn bọn họ hai tuổi này. “Chí Kì, chị ấy cũng không phải chưa từng làm kiểm tra. Từ nhỏ chị ấy cũng ngất nhiều lần lắm rồi, đi kiểm tra bác sĩ cũng có tìm ra cái gì đâu, khám trung y cũng chỉ nói là thân thể bị hư nhược.” Cậu nhìn người anh song sinh, ra đời trước cậu có hai phút, nhưng lúc nào cũng mang bộ dáng tiểu đại nhân âm trầm, nói ra trọng điểm: “Huống hồ, lúc kiểm tra sức khỏe đầu năm học, kết quả của chị ấy rất tốt mà, trừ huyết áp có hơi thấp một chút thì vấn đề gì cũng không có. Từ lúc khai giảng đến bây giờ cũng mới có hơn một tháng, hiện tại lại bắt chị ấy làm kiểm tra thì cũng chẳng có ý nghĩa gì.” A a, quả nhiên A Lân thật giỏi ăn nói. Khởi Lệ dưới đáy lòng cảm tạ, một bên lại không quên đem bàn tay đang cắm kim chuyền nước chuyển qua phía Tiểu Kì, còn lộ ra ánh mắt đáng thương đối với cậu bé mà nũng nịu xin xỏ vị tiểu đại nhân khó tính nhất nhà. “Tiểu Kì……” Bạch Chí Kì nhướng mày, miệng càng mím chặt. “Bằng không thế này đi,” thấy bộ dáng con trai không được tự nhiên, Bạch Thiên Vũ rốt cục mở miệng cấp cho đứa con trai lớn một cái thang. “Khởi Lệ trước cứ về nhà nghỉ ngơi, ở nhà quan sát một tuần xem tình hình thế nào rồi quyết định sau. Nếu con bé lại té xỉu, thì lúc đó quay lại bệnh viện kiểm tra, nếu khỏe hẳn rồi thì mới được đi học.” Nhưng cô muốn đi học a! Khởi Lệ há mồm muốn kháng nghị, nhưng mẹ lại bí mật nhéo tay cô, lại nhẹ nhàng lắc đầu. Biết chính mình không thể quá phận, cô đành phải một lần nữa ngậm miệng lại. “Một tuần?” Bạch Chí Kì nhìn lão ba. “Một tuần.” Bạch Thiên Vũ gật đầu. “Nếu tình huống của chị ấy không chuyển biến tốt thì phải trở về bệnh viện.” “Đúng.” “Được.” Phụ tử hai người đạt được thỏa thuận còn Khởi Lệ thì chỉ biết thở dài. Một tuần là, bảy ngày, thật lâu mà. Aizzz. Nhìn mọi người đứng ở bên giường thành một vòng, Khởi Lệ tự an ủi mình ít nhất cũng được về nhà chứ không cần ở lại cái nơi tràn ngập quỷ hồn và oán niệm này. Nói đi cũng phải nói lại, người nhà cô thật là lợi hại, có họ ở đây, không có thứ gì dám đến gần cô. Đặc biệt là hai đứa em song sinh này. Người xưa nói tính khí khó chịu bay ngàn dặm chính là thế này đi? Ha ha. Có điều bộ dạng tức giận của Tiểu Kì trông thật giống Songoku, mà không phải, là Songoku tỏa ra hào quang màu vàng mới đúng. Chỉ cần tưởng tượng cái đầu của em trai biến thành đầu nhím, đánh ra chưởng phong của môn phái rùa lại còn ở một bên hò hét thì cô liền không nhịn được cười.   Ngày thứ sáu. Cuộn mình ở ghế nằm trên ban công, Bạch Khởi Lệ ách xì 1 cái. Hôm nay đã là ngày thứ sáu sau khi từ viện về, thân thể cô không có vấn đề gì nên người nhà rốt cuộc cũng yên tâm. Hai ngày trước ông nội đã đi ra ngoài, ba mẹ thì đi làm còn hai đứa em song sinh thì đến nhà ông ngoại học võ, ở nhà chỉ còn cô và bà nội. Ở bệnh viện về ngày đầu tiên cô mới dám có chút thả lỏng. Tuy rằng có người quan tâm vẫn hơn là không có, cô cũng biết mọi người lo lắng cho cô nhưng quan tâm và lo lắng quá vô tình lại tạo thành áp lực, khiến cô cảm thấy bản thân mình thật vô dụng. Từ nhỏ, hai đứa em song sinh kia đều rất khỏe mạnh, dù là lên núi hay xuống biển, trèo cây, nhảy sông, hai đứa đều làm một cách dễ dàng. Nhưng cô lại bởi vì thường xuyên ngất xỉu mà không có nguyên nhân, khiến người nhà quan tâm quá mức. Trước khi học trung học, cô đều là học ở nhà, chỉ đến kỳ thi mới đi thi lấy bằng như các bạn khác. Tuy rằng cô càng lớn thì sức khỏe càng tốt hơn, hơn nữa nếu không phải vì nguyên nhân kia, cô thậm chí có thể chạy nhảy, mà cô còn đứng nhất ở trường môn chạy một trăm mét nữ đó. Nhưng chắc người nhà trước kia bị làm cho sợ hãi nên đối với cô vẫn là không yên lòng. Cho nên cô vẫn luôn hy vọng có thể đến trường. May mắn cuối cùng cô cũng cố gắng thuyết phục được mẹ và mọi người để cho cô đến trường học cấp ba. Tuy biết rằng với thể chất đặc biệt này, có thể cô sẽ gây ra phiền toái cho người khác nhưng cô vẫn muốn đi học. Ba năm trung học cô thật cố gắng không để ý đến những cô hồn dã quỷ chết không nhắm mắt, còn quyến luyến thế gian nhưng ngẫu nhiên vẫn tìm cách giúp đỡ họ. Có mấy lần, tình trạng của cô cũng không đến nỗi, chỉ hơi mệt mỏi. Nếu lần nào sức khỏe kém một chút thì cũng chỉ cần nằm vài ngày là tốt rồi. Vì tránh cho người nhà vì truyện đến trường của cô mà tranh cãi, cô đều gọi cho ông ngoại cho người tới đón trước khi ngất đi. Đáng tiếc lần này còn chưa kịp gọi đã bị ngất đi nên mới bị nhốt ở nhà nghỉ ngơi. Không phải cô thích ông bà ngoại hơn, ông bà nội cũng là người rất hiểu chuyện nhưng hai đứa em song sinh thì lại ưa quản chuyện này nọ, hơn nữa ở nhà ông bà ngoại có nhiều thứ kỳ quái cho nên có nằm ở đó cũng không thấy nhàm chán. Nhịn không được lại ách xì 1 cái, cô híp mắt nhìn mấy cây phong phía trước đã chuyển màu đỏ. Cơn gió lạnh mùa thu đầu tiên của năm nay mới vừa chấm dứt hôm qua nhưng chỗ này bởi vì ở sườn núi, ở trên cao nên lá phong đã bắt đầu chuyển đỏ. Ánh mặt trời theo kẽ lá rơi xuống, làm ấm lòng người trong phòng. Cô nửa híp mắt, ở trên ghế nằm điều chỉnh tư thế thật thoải mái rồi mới đưa tầm mắt kéo máy tính xách tay đến. Cuốn vở màu trắng cô đang cầm là lớp trưởng có lòng tốt mang đến cho cô sau giờ học ngày hôm qua. Trong đó ghi chi chít nội dung kiến thức của mấy ngày gần đây. Cô thử chuyên tâm nhìn chữ viết chỉnh tề của lớp trưởng, nhưng nửa giờ sau vẫn nằm ở trên ghế mà ngủ mất. Giữa trưa ngày mùa thu, gió chợt thổi. Lá phong đỏi ối ở trong gió bay bay, có chiếc lá bay cả lên máy tính trong tay cô, rồi lại theo tay cô trượt xuống bên cạnh. Cô nặng nề ngủ, rơi vào giấc mơ tối tăm.   Đêm đen như vô tận. Sau ánh sáng chỉ khiến người ta thấy màn đêm đen này càng thêm vô vọng. Đau quá. Cô không nghĩ lại đau như vậy. Cô cúi đầu, nhìn đôi bàn tay vô lực run rẩy của chính mình. Mệt mỏi quá. Cô không biết lại mệt mỏi như vậy. Trong quá khứ, cho dù đau khổ, cô cũng chưa bao giờ mệt mỏi, đau đớn như vậy Nhưng cô chưa bao giờ tinh lọc hồn phách mà chỉ trị liệu cứu người. Cô chính là muốn cho kia hồn phách phải chịu ít tội đi, thậm chí cô cũng không biết mình có thể làm như thế không…… “Ngươi không nên làm như vậy.” Lời nói bình dị, lại lạnh lùng, thản nhiên truyền tới. Cô quay đầu xoay người, thấy người nam nhân đang nói chuyện kia. Nam nhân để lộ một khuôn mặt cực kỳ tuấn mỹ nhưng lại tái nhợt. Hắn mặc một cái áo choàng màu đen dài tay, trên áo không có hoa văn gì, mái tóc dài đen nhánh cũng không có búi lên, chỉ đơn giản để xõa sau người. Hắn là người đầu tiên cô thấy không bị tra tấn từ khi tới nơi này … Không, hắn không phải hồn phách. Nam nhân này và những người cô thấy trước đây hoàn toàn không giống nhau. Cô không cảm nhận được thống khổ hay vui buồn của hắn, thậm chí cả hơi thở của hắn cũng không thấy. “Ngươi…… Là ai?” Câu hỏi theo đôi môi khẽ run của cô phun ra. Vừa mở miệng nói chuyện cô mới phát hiện ra mình thực sự suy yếu. Cô lại cảm thấy một cơn mệt mỏi đánh úp tới, cô còn tưởng mình sẽ không còn cảm nhận được suy yếu cùng đau khổ như thế này nữa. Hắn không trả lời câu hỏi của cô, chỉ nói: “Nơi này không phải nơi ngươi có thể đến.” Giọng nói của nam nhân này cực kỳ trong trẻo nhưng lại lạnh lùng, khiến người nghe không khỏi rùng mình. “Ta biết.” Cô thở sâu, nhưng trọc khí xung quanh chỉ làm cho cô càng thêm choáng váng, không khoẻ. “Ta…… Ta là đến…… Tìm người……” Cô nhìn hắn, hết sức nói xong câu đó, tuy rằng muốn giữ bản thân tỉnh táo nhưng rét lạnh cùng mệt mỏi lại vẫn đánh bại làm cho cô không thể khống chế thân thể, mà ngất đi. Nam nhân kia lạnh lùng nhìn cô. Trước khi hoàn toàn mất đi ý thức, cô nghĩ là trước khi nàng té ngã, hắn đã tiếp được cô. Cô có thể cảm giác được vòng ôm của hắn, không ôn nhu, nhưng cũng không thô bạo, là một dòng nước ôn hòa  ấm áp theo người hắn tiến vào cơ thể cô. Chướng khí tà ác, không biết vì sao, đột nhiên biến mất vô tung. Tiếp theo đó mũi cô ngửi được một cỗ mùi hương thản nhiên, giống mùi hoa sen. Nhưng làm sao có thể? Chỗ này chỉ có đau khổ, làm sao nở hoa được? Nhưng cô xác định đã ngửi được mùi hoa sen thơm ngát, thậm chí còn có mùi trúc xanh. “Gia? Nàng là ai?” Một giọng nói thanh thúy vang lên. “Thiên nữ.”   Khởi Lệ. Khởi Lệ. Ai? Ai là Khởi Lệ? Thế giới đột nhiên lay động, cô mở mắt ra, thấy đã là hoàng hôn, nhưng ánh mặt trời vẫn thập phần chói mắt đối với nàng. Ngồi xổm ở bên cạnh ghế của cô là một người phụ nữ. “Ăn cơm thôi.” Người đó mỉm cười. Cô trừng mắt nhìn, nhận ra cái người phụ nữ kia, chính là mẹ cô. Cho nên cô chính là Khởi Lệ. Bạch Khởi Lệ. Có thể nàng ngủ nhiều nên mơ hồ rồi. “Con có khỏe không?” “Vâng.” Nàng ngồi dậy, xoa cái thắt lưng lười biếng, rồi mới theo mẹ vào trong phòng. Lá phong vấn như cũ theo gió tung bay. Không lâu sau màn đêm đen bao phủ đất trời, ôn nhu lướt qua biệt thự giữa sườn núi của Bạch gia. Mời các bạn đón đọc Bỉ Ngạn Hoa của tác giả Hắc Khiết Minh.

Nguồn: dtv-ebook.com

Xem

Người Chồng Yêu - Vụ Thỉ Dực
Biết tin bà ngoại ốm nặng, Úc Linh rời đô thị phồn hoa trở lại thôn nhỏ yên tĩnh nơi non xanh nước biếc đó. Kết quả vì muốn bà ngoại yên tâm, Úc Linh kích động, chẳng những đồng ý đi xem mắt thậm chí còn đi đăng ký kết hôn với đối tượng xem mắt ở cục Dân Chính. Đêm tân hôn đó, vẻ mặt Úc Linh như mộng nhìn khuôn mặt thật của người đàn ông dưới ánh đèn đẹp tới mức chẳng thật tý nào, rồi sau đó bị áp đảo hoàn toàn. Càng khiến cho cô thấy tấm tắc là, người này thoạt nhìn rất nhã nhặn, lịch thiệp ai ngờ lại có năng lực cực đại, thực sự là cẩu mà. Sau đó Úc Linh mới biết được chồng nhà mình thuộc loại gì. Anh vốn không phải là người, mà là một loại không phải tộc người nữa. Úc Linh: Không phải ta đã nói là sau khi kiến quốc xong thì không được thành tinh đó sao? Nhãn: Một không gian ảo tưởng mất quyền lực Nhân vật chính: Giang Úc Linh, Hề Từ  Vụ Thỉ Dực thì quá đảm bảo cho mảng Siêu Sạch, Siêu Sủng, Siêu Thâm Tình rồi. Công nhận dạo này VTD viết đa dạng ghê, lúc trước cứ cổ đại, xuyên không, gia đấu, tranh đoạt hoàng quyền thì từ 2-3 năm nay chuyển qua Mạt thế, hiện đại, dị giới, ABO, xyên nhanh, tu tiên, huyền huyễn, nội dung không thể nói là quá xuất sắc nhưng đọc vẫn rất ổn, ít ra khi cần đọc bộ nào dài hơi có chút bối cảnh mà vẫn sủng ngọt thì Vụ Thỉ Dực là lựa chọn hàng đầu ...  Bà ngoại bị ốm nặng, Úc Linh về quê để chăm sóc bà thì gặp gỡ anh chàng nhân viên chuyển phát thư tín trong thôn là Hề Từ, một chàng trai hiền lành, chăm chỉ, có vẻ đẹp của một "tiểu thịt tươi" non nớt, mê hoặc già trẻ lớn bé mà nhất là mấy bà cụ già nông thôn thích thanh niên hiếu thuận, bà ngoại của Úc Linh cũng rất mến anh chàng này vì Hề Từ là người phát hiện bà bị ngất rồi đưa bà vào viện.  Ngay từ đầu, Hề Từ tỏ ra rằng mình rất để ý đến Úc Linh, thường xuyên trộm nhìn cô và khi bị nhìn lại thì gương mặt đỏ ửng, từ xa mà thấy bóng dáng 2 bà cháu nhà Úc Linh thì Hề Từ đặc biệt lễ phép đi đến chào hỏi, khiến người vốn biết thân phận thật sự của Hề Từ là Mễ Thiên Sư phải trợn mắt há mồm.  Sau một loạt sự kiện, Úc Linh cầu hôn Hề Từ và rước chàng về dinh ngay trong buổi sáng với vẻ mặt ngẩn ngơ của Hề Từ (hắn nghĩ: sao mà thuận lợi quá vậy, chuyện này thật không theo kế hoạch gì cả)=)))) và họ cũng làm vợ chồng thật sự chứ không phải cưới cho có rồi để đó ... ahihi nếu các bạn hiểu ý mình *lăn lăn lăn*. Cưới về thì đúng kiểu người chồng nhị thập tứ hiếu, từ nấu cơm siêu ngon đến lau dọn nhà cửa, đưa đón vợ tận nơi tận chốn, thay vợ chăm sóc bà lại còn có thể ..... khiến Úc Linh nghĩ cái tính bốc đồng tùy hứng của mình đã giúp mình nhặt được bảo bối rồi.  Đây đây, đến phần bí mật được giấu kín của hai người đây, tầm chương 09-10 là biết rồi nên mình huỵch toẹt luôn:  1. Úc Linh từ nhỏ có khả năng nhìn thấy ma quỷ và có khả năng cảm nhận được những thứ mà người thường không bao giờ nhìn thấy, nhưng vì không có ai hướng dẫn nên Úc Linh từ sợ hãi ban đầu dẫn đến cái suy nghĩ: mình cứ vờ như không nhìn thấy chúng thì chúng cũng không hại mình, thế là từ đó Úc Linh gần như phong bế mọi cảm xúc trên gương mặt mình => mỹ nhân cao lãnh mặt than nhưng trong lòng thì điên cuồng gào thét sợ hãi, về sau có chồng rồi thì mới chịu bộc lộ nỗi sợ mà ôm chồng khóc thút thít và có lẽ thân thế thật sự của Úc Linh có vấn đề nên Hề Từ đã phải theo dõi và che chở cho Úc Linh từ năm cô ấy 3 tuổi cơ :))  2. Hề Từ - đại yêu vương thống trị cả một vùng núi rộng lớn (thôn nơi bà ngoại nữ chính ở cũng thuộc phạm vi bảo hộ của ảnh), một cái quá khứ xa xôi nào đó mà mình chưa đọc tới đã khiến anh ấy tạm thời ngủ say và thức tỉnh vào năm nữ chính được 3 tuổi, nếu không nhờ vào "một cái chất gì đó" nơi nữ chính khiến anh ổn định linh thức, không biến thành yêu quái phá làng phá xóm rồi ngồi chờ thiên sư đắc đạo đến thu phục, mà cái "chất" này của nữ chính lại thu hút bọn yêu quỷ nên Hề Từ luôn phải bảo vệ Úc Linh rồi yêu luôn lúc nào không hay, lớn lên thấy Úc Linh càng hấp dẫn nên muốn rước về :))  => Ý kiến cá nhân tui nghi ngờ kiếp trước hoặc cả nghìn năm trước họ có liên quan đến nhau nên kiếp này Hề Từ mới có thể nhanh chóng và dễ dàng yêu Úc Linh nhiều đến vậy (bản chất loài Yêu là lãnh tình, nhất là với nhân loại, có chết trước mặt họ thì họ cũng không quan tâm) mà tui chưa đọc hết truyện nên chưa biết, hạ hồi phân giải.  Hiện tại thì họ cưới nhau nhưng Úc Linh không biết chồng mình là Yêu, chỉ tưởng chồng mình là thiên sư hay đi diệt ma với giải bùa giải chú linh tinh. Nhưng Úc Linh cũng có chút thắc mắc khi nói chồng mình là thiên sư nhưng tại sao thái độ của những người khác đối với chồng mình lại khá lạ: nể, kính trọng, đề phòng và cả sợ hãi nữa nhưng vốn tính cách Úc Linh theo kiểu: không tò mò, biết càng ít càng tốt nên người ta nói hươu nói vượn thế nào thì biết như thế thôi, không tin cũng chẳng nghi ngờ.  Rồi dần dần truyện phát triển thì họ phải rời khỏi vùng nông thôn yên bình này thôi, mình rất trông chờ vào cuộc phiêu lưu của họ. À tuyến nhân vật phụ mà về phe với mình cũng đáng yêu không kém, Hề Từ có nuôi một con vẹt mà cái con Vẹt này cũng đảm đang lắm: pha trà, dọn dẹp, đón khách, tưới hoa, chăm cỏ... nói chung là trừ nấu cơm ra thì là một quản gia cho nhà Hề Từ rồi , đi ngủ phải nằm trên giường đắp chăn cơ . Ngày đầu tiên Hề Từ dẫn Úc Linh về thì con vẹt liến thoắng: "Hề Triển Vương dẫn mỹ nữ về nhà, có gian tình! có gian tình!"  "Lão xử nam nghìn năm cuối cùng cũng phát tình rồi" . Nghe chưa, xử nam nghìn năm đấy .  Hề Từ có 3 trạng thái, ở hình dạng phàm nhân thì hiền lành ngoan ngoãn, khi thành yêu thì tóc dài ra, một bên mắt có hoa văn, yêu khí ngùn ngụt, tà mị các kiểu và hình dạng cuối cùng nghe nói khủng bố lắm mà chắc phải về sau khi lâm vào tình huống nguy hiểm cơ, đầu truyện đối phó với mấy tên cấp thấp thì dùng hình dạng con người vẫn đánh được. Đêm tân hôn thì Úc Linh được thấy hình dạng yêu khí ngút trời của Hề Từ nhưng linh hồn kham không nổi nên bị mất đi ký ức về vụ thân phận của Hề Từ trong đêm ấy :))))) Mời các bạn đón đọc Người Chồng Yêu của tác giả Vụ Thỉ Dực.
Tôi Mộng Giữa Ban Ngày
Văn án: Cuộc chiến tranh đoạt học bổng diễn ra hừng hực khí thế, ở trước cửa phòng làm việc của thầy chủ nhiệm, Lâm Ngữ Kinh cùng Thẩm Quyện oan gia ngõ hẹp. Lâm Ngữ Kinh vẻ mặt đau thương, mắt rưng rưng: "Bạn học Thẩm, nói thật với cậu nhé, tôi là từ nông thôn đến đấy, trong nhà rất nghèo, lúc đầu tên là Lâm Thúy Hoa, thôn Hoa sen chúng tôi chỉ có mỗi mình tôi có thể đến thành phố lớn học tập thôi, lần này nếu như tôi không lấy được học bổng sẽ không có tiền nộp học phí, không có tiền nộp học phí cũng chỉ có thể quay về thôn cho heo ăn..." Thẩm Quyện dáng vẻ lười nhát, không đếm xỉa tới: "Thật là trùng hợp, tôi ở thôn Lá sen sát vách đấy, vốn tên là Thẩm Thiết Trụ, tôi không chỉ phải cho heo ăn, mà còn phải làm ruộng." Lâm Ngữ Kinh: "..." Hai người mặt không biểu cảm nhìn nhau ba giây, sau đó động tác đều nhịp, mỗi người xoay mình rời đi. Thẩm Quyện chui vào máy bay trực thăng riêng, Lâm Ngữ Kinh lên Rolls-Royce Phantom phiên bản dài. — Hai kẻ có tiền mỗi ngày ở trước mặt đối phương, chính xác là đối với nhau, nỗ lực mà giả dạng nghèo, câu chuyện cũ. "Ngữ là ngữ không kinh chết người không ngừng ngữ, kinh là kinh động trời đất quỷ thần khóc than sự kinh đó." *** Đây là một câu chuyện tình yêu của một bá chủ trường học với cô bạn cùng bàn. Ấn tượng đầu tiên mà Lâm Ngữ Kinh để lại với Thẩm Quyện chính là cảm giác bi thương giấu đằng sau vẻ ngoan ngoãn vui tươi.  “Một thiếu nữ tinh thần sa sút, tâm tình mờ mịt, tang thương khó hiểu, hơn nữa tính khí cũng không tốt lắm". Lúc nhỏ Lâm Ngữ Kinh kết bè kết phái đánh nhau, bị thua thiệt không ít. Cô đi học một khóa Judo, kể từ đó về sau, chỉ có cô đuổi theo đánh người khác là chính. Sau đó, Lâm Ngữ Kinh rất hiếm khi xuất hiện, đã là học sinh trung học chín chắn, cũng không làm mấy chuyện đánh nhau kia nữa.  Bạo lực thì có thể giải quyết được vấn đề gì? Học tập mới là con đường chân chính, chỉ có học tập mới làm cho cô thấy vui vẻ. Từ khi biết mình cha ruột không thương, mẹ ruột không thích, Lâm Ngữ Kinh đã giấu đi rất nhiều gai nhọn của mình, để biến mình thành một “tiểu tiên nữ” thanh tân, học hành chăm chỉ, không tranh không đoạt, không chọc ghẹo gây phiền phức với ai, luôn treo lên mặt nụ cười ngoan hiền.  Nhưng thật ra sau chưa đầy một tháng, tất cả khí chất tang thương u buồn không chút bụi trần của cô bị thay thế bằng “một thiếu nữ giang hồ có tình có nghĩa có ơn tất báo, vô cùng chú trọng nghĩa khí”. Ấn tượng đầu tiên mà Thẩm Quyện để lại cho Lâm Ngữ Kinh là “một anh trai giang hồ ăn nói thiếu đánh”, cả người lúc nào cũng trong hai trạng thái “buồn ngủ và đang ngủ”. Là ông chủ studio xăm hình, ở một mình, tự lo cuộc sống. Thẩm Quyện cảm thấy chính mình là một học sinh cấp ba hiền lành, tính khí cực tốt, chỉ vì vẻn vẹn một lần suýt đánh chết bạn cùng bàn ngu si của mình, thế mà bị truyền đi rằng cậu máu tanh và bạo lực, thật hết cách. Là một anh trai giang hồ đi đánh nhau còn không quên làm bài tập: “Tôi có hơi mệt” giọng thiếu niên nhàn nhạt mang theo chút âm mũi, lộ ngay vẻ suy nhược miễn cưỡng “Thế nên hành động nhanh lên, cùng xông lên hết đi, giải quyết xong trở về ngủ, ngày kia đi học rồi, mai tôi còn phải bổ sung bài tập”. Vì một lần anh trai giang hồ chưa tỉnh ngủ rồi nói nhầm định luật Ôm thành số Pi và chép phạt 1000 lần công thức định luật Ôm, Lâm Ngữ Kinh đã trả nợ ân tình cho anh trai giang hồ bằng cách tự nguyện gửi tóm tắt môn học cặn kẽ chi tiết đầy tâm huyết cho người ta. Kết quả, ừm, khi kết quả phát ra cảm giác khá khó xử. “Cô chỉnh sửa tài liệu ôn tập vật lý đến tận hai giờ rưỡi sáng, sợ cậu xem không hiểu còn đặc biệt chia ra hai loại file: Word và PP, văn hay hình đẹp, bổ sung thêm bài tập ôn luyện. Vì khiến cho học tra hứng thú, mẹ nó cô còn đặc biệt biên tập cho cậu ta một đoạn quảng cáo. Kết quả điểm vật lý của người ta tối đa. Tổng điểm còn cao hơn cô. Tôi cứ nghĩ cậu chẳng qua là một bá chủ trường học. Kết quả cậu vậy mà còn là một học bá. Lâm Ngữ Kinh cảm thấy người đầu tiên mà cô kết giao sau khi đến thành phố này, cũng có thể là người duy nhất, người có thể được xưng là bạn bè, có khả năng sắp nói bai bai với cô." Ban đầu, Thẩm Quyện đã răn đe đám bạn mình không được có ý đồ gì với Lâm Ngữ Kinh vì “cô ấy là bạn cùng bàn của tôi, không phải bạn cùng bàn của cậu”. Một anh trai giang hồ tự nhận đã dùng hết kiên nhẫn bao dung của đời này lên người cô bạn cô cùng bàn, dịu dàng đến cực điểm với “con mèo sữa” dễ cáu này rồi.  Tình cảm của hai người có phần chậm nhiệt, vì lúc đầu cả hai đều nghĩ mình có tiềm chất tâm thần khi lại để ý những chuyện không đâu của người kia, nhưng có ai bình thường khi lỡ yêu đâu. Đến khi Thẩm Quyện nhìn thấy hai cậu bạn thân chí cốt bảnh bao của Lâm Ngữ Kinh thì mới thấy nguy cơ đe dọa, lúc đó mới hiểu rõ lòng mình và bắt đầu theo đuổi Lâm Ngữ Kinh. Vì với cậu thì bạn cùng bàn là của mình và không ai được bắt nạt bạn cùng bàn của mình ngoài mình cả. Thẩm Quyện này, thời điểm mà cậu phát động tấn công theo đuổi người cậu thích thì thật lòng không ai có thể chống cự nổi. “Tớ rất thích cậu, không biết phải làm sao thì mới khiến cậu có cảm giác an toàn hơn một chút." “Không nghĩ tới sẽ thích cậu bao lâu, không nghĩ tới sẽ bắt đầu lúc nào, kết thúc lúc nào, chỉ muốn có tương lai của cậu." “Nếu như lúc này cậu còn chưa thích tớ, như vậy, thế thì cậu phải nỗ lực, vì cậu không còn cơ hội hối hận nữa rồi, cũng không còn cơ hội trốn, là chính cậu tự va vào. Nếu như ngày nào đó cậu nhận ra mình không thích tớ nữa, tớ có thể cho phép cậu bỏ đi môt lúc, sau đó tớ lại kéo cậu về, trói cậu vào với tớ.” “Lâm Ngữ Kinh, tớ sẽ không buông tay” “Cô rõ ràng vẫn đang ngây ngốc trong thế giới nhỏ của mình rất tốt mà. Chuyện không chế tâm trạng thế này trước đây cô đều rất am hiểu, chút “ỷ lại” bất tri bất giác đối với cậu này… được rồi, là “thích” cô cũng có thể khống chế rất tốt. Thế nhưng Thẩm Quyện nhất định phải đến trêu chọc cô. Cậu đã nghèo như vậy rồi, lo mà học tập cho tốt đi không được sao! Học người ta tìm đối tượng làm gì.” Thẩm Quyện cũng không hiểu mình đã làm gì để cô ấy khăng khăng rằng cậu nghèo túng như vậy. Đến mình cũng không hiểu một “anh trai giang hồ” mặc đồng phục cưỡi mô tô đi học, kết hợp nhuần nhuyễn khí chất “nông thôn pha lẫn thành thị” như vậy thì nghèo ở chỗ nào? Sau vài cú thả thính cực nhanh chuẩn độc và “cực kì lẳng lơ” của Thẩm Quyện, sức chống cự và sự tỉnh táo của Lâm Ngữ Kinh tụt về số âm. Lâm Ngữ Kinh đã tự nhủ:  “Không thích yêu đương nhưng lại thích cậu. Không muốn tin vào chuyện tình yêu chó má gì đó, nhưng lại muốn tin cậu một lần. Bởi vì đối tượng là cậu, cho nên dù trong lòng không mấy chắc chắn, tớ cũng muốn thử một chút xem.” "Tôi mộng giữa ban ngày" bên cạnh câu chuyện tình yêu của Lâm Ngữ Kinh và Thẩm Quyện, truyện còn hé lộ cho người đọc về câu chuyện xưa của bá chủ trường học Thẩm Quyện. Câu chuyện liên quan đến việc tại sao cậu đánh người bạn cùng bàn cũ kia đến sống dở chết dở, tại sao cậu không tiếp tục luyện tập trong đội tuyển và những lựa chọn tiếp theo để theo đuổi con đường mà cậu vẫn mong muốn.  Theo cá nhân mình đánh giá, truyện này đạt gần như tối đa điểm khi nhân vật được xây dựng cực kỳ “thích”, có nhiều nhân vật phụ rất đáng yêu hài hước. Nội dung truyện mạch lạc và lối diễn đạt biên tập tốt, kết truyện cũng viên mãn, chỉ có chút xíu nhược điểm là chưa edit xong thôi. Nhưng nhìn chung mình vẫn nhiệt liệt đề cử nha.   Mời các bạn đón đọc Tôi Mộng Giữa Ban Ngày của tác giả Tê Kiến.
Sao Cô Ấy Chưa Quyến Rũ Tôi? - Phúc Lộc Hoàn Tử
Điều anh bất mãn nhất, là người phụ nữ đó không chỉ trộm đi con anh, còn trộm đi cả trái tim anh. Khi cùng về lại dưới một mái nhà, anh ra quy ước với cô, điều đầu tiên: Không được quyến rũ tôi. Ai mà ngờ... Vế 1 câu đối: Chú hai thật giỏi biết bao. Vế 2 câu đối: Nghiệp quật không trượt phát nào. Hoành phi: Thuốc viên~ Người nào đó, toi. Tác giả nói: 1. Những chi tiết chuyên ngành trong truyện tham khảo từ baidu baike, wikipedia, video và phỏng vấn,... tác giả sẽ cố gắng chú thích rõ. 2. Thích máu chó, chỉ hoan nghênh sự đồng thuận, nếu không thuyết phục được nhau thì xin tôn trọng nhau. Tag: Đô thị tình duyên, sủng Mời các bạn đón đọc Sao Cô Ấy Chưa Quyến Rũ Tôi? của tác giả Phúc Lộc Hoàn Tử.
Tôi Yêu Lucifer - Hồ Điệp Seba
Cô nghĩ rằng, cô thật sự rất yêu anh! Hồ Diễm Nhiên vẫn luôn cho rằng, mình sẽ thích những người đàn ông là quân nhân giống như cha mình, hoặc là những học giả điềm đạm nho nhã du du trong biển sách. Nhưng từ lần đầu tiên gặp gỡ, cô đã không thể kiềm chế mà bị gương mặt mỹ lệ của anh hấp dẫn sâu sắc ― một tổng thể của thiên sứ và ác ma, đẹp đến đoạt hồn người. Trong cơn mê từ đôi con ngươi tinh thuần kia, cô không hề để ý đến những dối gạt và những thương tổn mà anh gây ra cho mình. Hết lần này đến lần khác giao cả trái tim cho anh. Nhưng lần này, cô hoàn toàn biết rõ rằng, nhu tình của anh vĩnh viễn sẽ không chỉ thuộc về một mình cô. Vì thế cô chỉ còn cách lựa chọn rời đi…  Đổi gió đi, đổi gió nào. Truyện ngược, tra nam quay đầu, quá trình ngược tơi tả, kết HE.  Mời chị em giải khuây bằng một truyện 9 chương của Hồ Điệp, tên là Tôi yêu Lucifer. Nói là giải khuây mà tốn của mình ít nước mắt. Mẹ ơi, Hồ Điệp tỷ viết truyện ngược nha, nam nữ chính ngược đan xen, tất nhiên không cẩu huyết và HE. Nam chính là học trò nữ chính, tức là nữ hơn nam kha khá tuổi, nam truy ráo riết nhưng nam này có bản tính trăng hoa.  Đằng sau tình yêu khắc cốt ghi tâm và nguyên nhân mang tính huyền huyễn thì mình thấy đây là câu chuyện rất thực tế. Diễn biến một câu chuyện tình và tâm lý yêu đương giữa một tra nam và một nữ cường không có cách nào thoát ra khỏi nam 9 rất đúng và rất đáng suy ngẫm. Tác giả lý giải về tính đào hoa và tình yêu của một playboy rất đúng, tác giả lại lý giải vì sao một nữ cường đã từng vấp ngã với playboy một lần mà vẫn dính vào playboy lại càng đúng. Đọc thấy ngấm. Quả thực là mình rất thích cách hành văn của tác giả này. Mượt mà, hiệu quả, ngôn từ gây ấn tượng mạnh. Nữ bị ngược nhưng nam cũng bị ngược chả kém. Đọc chả biết đáng thương hay đáng giận nữa.  Về sau mọi thứ đều viên mãn. Một chút huyền huyễn được đưa vào để dệt nên một chút mộng đẹp, cũng có thể coi yếu tố huyền huyễn này là một cách giải thích cho bản chất trỗi dậy hay cái gọi là lãng tử quay đầu hay là cái gọi là tình yêu đích thực.  Cuối sách tác giả có nói đây là câu chuyện từ kinh nghiệm bản thân. Bản thân yêu một lucifer, rồi tổn thương trầm trọng, tổn thương đến mức từ bỏ thì người ấy tỉnh ngộ, chọn lựa từ bỏ đào hoa phù phiếm mà chung tình và giờ là hai người hạnh phúc. Hỏi sao mà chị ý viết ngấm thế, câu chuyện đơn giản, nội dung nút thắt cực kì quen thuộc nhưng cách tiếp cận, cách lý giải vấn đề và nhất là suy nghĩ của các nhân vật rất đời. (Mình đang nói về đoạn yêu nhau ban đầu ngược ngược ấy, đoạn nhận lại tình yêu rồi nhất kiến chung tình này nọ thì tuỳ quan điểm, cũng có người nói công tử đào hoa mãi là đào hoa, sao có thể biến thành chung thuỷ được)   Nhưng ko phải cũng vẫn có nhiều ngoại lệ sao?  Truyện đúng chất Hồ Điệp nhé, cũng tưng tửng, buồn cười chứ k ủ ể èo uột đâu. Đoạn nào đau thì cũng đau lắm. Nhân vật luôn là những người có khiếm khuyết tâm hồn, dù mạnh mẽ nhưng vẫn luôn che giấu một phần vô cùng yếu đuối của bản thân, phần quá khứ khiếm khuyết cũng luôn là kim chỉ nam định hình tính cách nhân vật. Mình thích ở Hồ Điệp cách xây dựng hoàn cảnh và lý giải tính cách nhân vật rất logic. Vì sao nữ chính, một nhà khoa học mạnh mẽ, có tư sắc, có học vị lại luôn yêu phải lucifer. Vì cô luôn cô đơn, mẹ mất, cha là quân nhân, từ nhỏ đã gánh vác gia đình, sống xa cha nhưng kiên cường vì biết cha sẽ về. Nhưng khi cha cô mất rồi thì sao? Và cô tìm niềm an ủi ở tình yêu, cô mạnh mẽ nên cần những lời yêu thương ngọt ngào, cần sự chăm sóc, cô dễ động lòng với sự dịu dàng và kiên trì của mấy tay playboy. Tất cả chỉ vì hơi ấm, một playboy với bản tính săn mồi sẽ có bao nhiêu dịu dàng bao nhiêu quyến rũ? Cái này chị em nào đã yêu phải playboy chắc rõ nhất.  Túm lại là truyện được, không phải truyện mình rất thích nhưng mà so với đám truyện ngược thì mình nghĩ quyển này cưc ổn. Bạn editor làm rất tốt, chú thích tỉ mỉ. Ko hiểu sao thi thoảng vẫn dính vài câu cú convert nhưng nhìn chung giọng edit tốt, mượt, từ ngữ phong phú Mời các bạn đón đọc Tôi Yêu Lucifer của tác giả Hồ Điệp Seba.