Liên hệ: 0912 699 269  Đăng nhập  Đăng ký

Tình Không Dao Động

Thể loại: Hiện đại, ngược tâm Dịch: Mon Độ dài: 51 chương Nam chính: Trùm ma túy Nữ chính: Nằm vùng Truyện kể về tình yêu của một trùm buôn bán ma túy và cô gái nằm vùng. Cả hai đều không phải là người thiện nam tín nữ, tuy ngược tâm nhưng lại không phải truyện cẩu huyết. *** Đọc truyện Tình Không Dao Động tôi thực sự rất nể phục tác giả, vì Sơ Hòa Sơ có một ý tưởng rất táo bạo, cũng can đảm khai thác cốt truyện này. Tuy dung lượng của truyện dường như không thể tải hết ý tưởng của tác giả, cũng chưa thể hiện trọn vẹn sự giằng xé trong nội tâm nhân vật, nhưng tôi vẫn đánh giá đây là một tác phẩm đáng đọc, đáng nghiền ngẫm. Kinh Phục Châu là trùm ma túy. An Nguyện là bạn gái của cảnh sát phòng chống ma túy đã chết dưới tay Kinh Phục Châu. Khi xây dựng hình tượng nhân vật truyện Tình Không Dao Động như vậy, tác giả đã ấp ủ một ý tưởng rất táo bạo, nhưng có lẽ Sơ Hòa Sơ đã tự đặt ra một thử thách cho mình. Mối quan hệ yêu hận tình thù nhiều giằng xé này, có lẽ phải đợi đến lúc bút lực của tác giả “chín” hơn chút nữa mới có thể truyền tải trọn vẹn. Hình tượng một ông trùm ma túy hơi quá sức với tác giả, trong vài tình tiết, cách khai thác tâm lý nhân vật của Sơ Hòa Sơ cũng chưa thỏa đáng. Ngoài ra, Kinh Phục Châu bị hấp dẫn bởi An Nguyện khá nhanh, người đọc có thể sẽ cảm thấy hụt hẫng và không thuyết phục. Nhưng có lẽ cũng có thể lý giải rằng, Kinh Phục Châu đã ngụp lặn trong địa ngục quá lâu, đơn côi trên đỉnh núi u ám quá lâu, khiến anh khao khát nhìn thấy tia sáng, khao khát chạm tới thiên đường hơn bất cứ ai. Mà An Nguyện – là người cho Kinh Phục Châu cảm nhận được thiên đường, cũng là người tự tay đưa Kinh Phục Châu trở về địa ngục. Bố mẹ An Nguyện qua đời vì dính dáng đến ma túy, bạn trai cô qua đời vì bị phát giác khi trà trộn vào đường dây buôn bán ma túy của Kinh Phục Châu. Cuộc đời tươi đẹp của An Nguyện bị hai chữ “ma túy” không ngừng hủy hoại. An Nguyện tiếp cận Kinh Phục Châu để trả thù cho bạn trai đã khuất, từ thời điểm bắt đầu xếp đặt kế hoạch này, trong lòng An Nguyện đã dựng lên một tín ngưỡng không thể lay chuyển. Tín ngưỡng của cô, là đưa Kinh Phục Châu vào địa ngục. An Nguyện từng bước quyến rũ Kinh Phục Châu, tựa như một chú hồ ly không ngừng khơi gợi sự tò mò nơi người đàn ông này. Tình cảm của nam chính biến chuyển khá nhanh, cho đến khi người đọc sực tỉnh, lại nhận ra anh đã yêu say đắm rồi, yêu đến mức không dứt ra được. Yêu đến mức, An Nguyện có thể dùng tình yêu của anh làm lá bài tẩy, làm quân cờ cuối cùng. Nhưng An Nguyện tính toán hết thảy, không ngờ lại trói buộc cả chính mình. Cô là người chí tình chí nghĩa như thế, nào có thể không rung động. Cô đã yêu, cô yêu rồi. Nhưng tình yêu cũng không thể đánh bại tín ngưỡng trong lòng cô. Chính nghĩa chẳng thể cúi đầu trước ái tình. Cô trằn trọc giữa yêu và hận, giữa tín ngưỡng và ái tình vị kỷ. Nhưng từ đầu đến cuối, dù có giãy dụa giữa những ranh giới, cuối cùng An Nguyện vẫn kiên định với lý tưởng ban đầu. Thực lòng cảm ơn tác giả, vì đã xây dựng một nữ chính giàu lòng can đảm và luôn nhất quán với tín ngưỡng trong lòng như thế. Nhưng tôi cũng thực lòng rất muốn trách tác giả, vì sao không để cô nhu nhược một chút, ích kỷ một chút? Vì sao không để An Nguyện vì mình một chút, vì tình yêu một chút? Vì sao, cứ phải để An Nguyện từ bỏ đứa con của mình và Kinh Phục Châu? Vì sao, cứ phải để An Nguyện tổn thương Kinh Phục Châu hết lần này đến lần khác? Bị phản bội hai lần bởi cùng một người con gái, bị đẩy xuống địa ngục hai lần, đều vào khoảnh khắc những tưởng đã chạm đến thiên đường. Tôi tự hỏi, Kinh Phục Châu có hận không? Tôi đã nghĩ, có lẽ là có. Nhưng hóa ra, chút oán hận cỏn con ấy, cuối cùng chẳng thể so được với tình yêu anh dành cho An Nguyện. Cả đời anh làm rất nhiều việc ác, nhưng tình yêu tựa như truyen ngon tinh của anh, lại tốt đẹp đến thế, tình yêu của anh, cũng chỉ đơn thuần là tình yêu thôi, tình yêu, vốn dĩ làm gì có lỗi! Anh là trùm ma túy, là người reo rắc cái chết trắng đã hủy hoại biết bao sinh mệnh. Nên anh chết cũng đáng, có phải không? Nhưng trong khoảnh khắc anh chết dưới súng của An Nguyện, trong đầu tôi đã thoáng qua suy nghĩ, nếu Kinh Phục Châu “rửa tay gác kiếm”, anh và An Nguyện, sẽ có kết thúc tốt đẹp chứ? Cả đời Kinh Phục Châu, kiếp nạn duy nhất là An Nguyện, thất bại duy nhất là An Nguyện. Anh cam tâm chết dưới tay cô, bởi vì chỉ duy với An Nguyện, anh thua hoàn toàn. Nhưng thậm chí đến lúc đưa khẩu súng vào tay An Nguyện, Kinh Phục Châu vẫn dặn cô đeo găng tay, sau khi nổ súng thì đặt khẩu súng vào tay anh, chỉ cần nói anh sợ tội tự sát, tương lai của cô, rồi sẽ lại xán lạn như những ngày tháng không có sự xuất hiện của cái tên “Kinh Phục Châu”. Kinh Phục Châu anh vốn đã nhơ nhớp bẩn thỉu, nhưng An Nguyện của anh thì khác, anh một lòng mong mỏi cô luôn tươi đẹp như thế. Anh làm biết bao việc ác, chết đi coi như đền tội. Nhưng An Nguyện của anh phải sống thật hạnh phúc, cô còn rất trẻ, sau này, rồi sẽ tìm được hạnh phúc đời mình. Anh có thể chết dưới súng của An Nguyện, có thể nghe thấy cô cất tiếng hát tỏ tình, có thể biết rằng ít ra cô đã yêu anh, có lẽ, Kinh Phục Châu không còn gì hối hận. Tình yêu và tín ngưỡng, tình yêu và thù hận, dù lựa chọn điều gì, cũng cần rất nhiều dũng khí. Ở đây, có một An Nguyện can đảm như thế. Ở đây, có một Kinh Phục Châu yêu hết lòng như thế. Họ yêu nhau, nhưng trên đời này, quy tắc và tín ngưỡng, đôi khi chẳng thể nào phá vỡ. Nếu Kinh Phục Châu không phải là Kinh Phục Châu, họ sẽ ở bên nhau chứ? Không đâu, vì nếu Kinh Phục Châu không phải là Kinh Phục Châu, An Nguyện sẽ không trăm phương ngàn kế tiếp cận anh như vậy, cũng sẽ chẳng có một đoạn tình cảm dai dẳng đến mãi sau này. Tình yêu này, từ lúc chưa bắt đầu đã định sẵn kết thúc không tốt đẹp. Tình yêu này, chỉ đành để lại hai chữ “tiếc nuối”. Người review: Vi Dung Hoa *** Đây đã là ngày thứ ba mươi mốt Kinh Phục Châu nhìn thấy cô gái ấy trước cửa Mộng Tử. Sở dĩ anh nhớ rõ số ngày như vậy là vì đã vẻn vẹn một tráng trời tính từ lần đầu tiên nhìn thấy cô ấy. Một tháng trước, anh sai đàn em của mình là A Dương đến tra sổ sách, thu tiền, còn mình thì ngồi trong xe, thoáng nghiêng đầu qua liền nhìn thấy cô gái mặc quần jean và áo thun liền mũ màu xanh da trời ấy. Anh vẫn nhớ hôm ấy trời đang mưa, cô che một chiếc ô màu đen nhưng đầu tóc vẫn ướt mèm. Hôm nay lại đến ngày tra sổ sách. Một tháng nay, mỗi ngày cô đều đứng đó, ăn mặc như sinh viên, quần áo trên người khá rẻ tiền. Kiểu con gái như thế rất hiếm gặp ở những nơi thế này, cho nên thỉnh thoảng Kinh Phục Châu lại nhìn cô một cái khá chăm chú. Nhưng một tháng trôi qua, nhiều nhất anh cũng chỉ nhìn cô một cái mà thôi. A Dương tra sổ sách xong quay trở ra, thấy vậy nhìn theo ánh mắt của Kinh Phục Châu, đúng lúc cô gái ấy cũng nhìn về phía này, ánh mắt của hai người chạm vào nhau trong im lặng, ấy vậy mà A Dương lại né tránh trước. Đặt tay lên vô lăng, A Dương trêu ghẹo ông chủ của mình: “Biết đâu lại là em nào đó muốn một bước lên mây nên cố tình ăn mặc thanh thoát như vậy để ngày ngày đến đây đợi anh.” Kinh Phục Châu không lên tiếng, chỉ xuyên qua cửa kính nhìn về phía cô gái kia. Có lẽ vì A Dương bỗng nhiên nổ máy, xe phát ra tiếng động trong bãi đỗ xe yên tĩnh nên cô gái lại quay về phía này, ánh mắt rất thờ ơ, rõ ràng không có hứng thú gì với họ. Nhìn dáng vẻ của cô, hình như là đang đợi ai đó. Nhưng Kinh Phục Châu sẽ không rảnh đến mức bước tới hỏi một câu: Cô à, cô đang đợi ai sao? Thứ nhất, anh hoàn toàn không thiếu phụ nữ. Thứ hai, anh không có hứng thú với kiểu con gái mộc mạc thế này. Khi xe bắt đầu rời khỏi bãi đỗ xe, Kinh Phục Châu lơ đãng hỏi A Dương ở phía trước một câu. “Cô ấy bao lớn? Mười tám? Hai mươi?” “Anh Châu đổi khẩu vị à? Cô nhóc này nhìn có vẻ giống học sinh, chắc cũng chỉ mười tám, mười chín thôi.” A Dương vừa nói vừa nhìn qua kính chiếu hậu xem sắc mặt của Kinh Phục Châu, hỏi với vẻ thăm dò: “Nhưng nếu anh Châu muốn đổi khẩu vị, các anh em sẽ tìm cho anh một em học sinh sạch sẽ nha?” “Thôi đi, lô hàng gần đây thế nào rồi?” Kinh Phục Châu đưa tay xoa nhè nhẹ huyệt thái dương của mình. “Mấy ngày trước đi dâng hương, rút phải thăm hạ hạ(1), có dự cảm không lành.” A Dương nhếch miệng cười. “Sao anh lại mê tín như thế. Đừng nói là Quan Âm Bồ Tát, cho dù là Ngọc Hoàng Đại Đế thì anh cũng không biết sợ. Thằng cảnh sát tép riu nằm vùng hôm trước chỉ là chuyện ngoài ý muốn, sau này chắc chắn các anh em sẽ không để xảy ra sơ suất như vậy nữa, anh đừng để mãi trong lòng.” Xe chạy ngang qua cửa Mộng Tử, ánh đèn rực rỡ hai bên đường phố thênh thang chiếu vào trong xe, đậu trên lòng bàn tay của Kinh Phục Châu. Anh đưa tay nắm hờ một cái, ngắm đốm sáng trên móng tay mình, nhìn nó nhanh chóng biến mất khỏi tầm mắt. “Cũng đúng, người như tôi đi dâng hương, Bồ Tát cho tôi thăm hạ hạ đã là từ bi hỉ xả lắm rồi.” A Dương không biết phải nói tiếp thế nào nên cười gượng vài tiếng ra vẻ đáp lại. Kinh Phục Châu dựa vào lưng ghế, cảnh vật lướt nhanh qua ngoài cửa sổ bỗng khiến anh cảm thấy mệt mỏi. “A Dương, hôm nay không đến Cổ Lâu, đưa tôi về nhà.” “Dạ được.” Xe đánh một vòng, chạy về hướng ngược lại. Trên đường gặp đèn đỏ, ngay lúc xe vừa dừng lại thì A Dương đã cười hì hì rất vui vẻ: “Lại là cô nhóc ấy.” Kinh Phục Châu ngẩng đầu nhìn, quả nhiên lại thấy cô gái trong bãi đỗ xe lúc nãy đang kéo một cô gái khác băng qua đường. Trái với vẻ mộc mạc của cô ấy, cô gái còn lại ăn diện, trang điểm khá lòe loẹt. Hai người vừa trò chuyện vừa băng qua vạch dành cho người đi bộ, ánh mắt cô ấy khẽ liếc sơ qua bảng số xe, nét mặt không có gì thay đổi, do đó Kinh Phục Châu hiểu rằng một tháng nay, e là cô ấy hoàn toàn không chú ý đến anh, hoặc là xe của anh. Quả nhiên, loại người tội ác tày trời như anh và kiểu con gái như hoa như ngọc kia hoàn toàn không phải là người cùng đường. Nơi mà anh gọi là nhà chính là một căn biệt thự độc lập nằm ở ngoại ô thành phố Lăng Xuyên. Một năm, anh sẽ ở đây khoảng ba tháng, còn lại anh đều ở Cổ Lâu. Thành phố Lăng Xuyên nằm ở biên giới phía nam của Trung Quốc, là một thành phố không lớn không nhỏ. Nhắc đến Lăng Xuyên, chủ đề khiến người ta bàn tán nhiều nhất chính là Mộng Tử. Mộng Tử là tên của một hộp đêm. Năm năm trước Kinh Phục Châu đến đây, đích thân thành lập nó, từ đó về sau nơi đây trở thành nơi giải trí mua vui duy nhất của thành phố này. Trong Mộng Tử có một câu mà ai nấy cũng đều biết: Không cầu túy sinh, chỉ cầu mộng tử (2). Vì thế người ta đua nhau uốn éo trên sàn nhảy, triền miên trong phòng vip, thỏa sức phóng thích dục vọng trong tâm hồn mình. Chỉ có rất ít người biết rằng, giao dịch được thực hiện nhiều nhất trong Mộng Tử chính là mua bán thuốc phiện và cơ quan nội tạng. Hai năm trước Kinh Phục Châu bắt đầu giao Mộng Tử lại cho đàn em của mình kinh doanh, mỗi tháng sẽ dẫn A Dương đến lấy tiền. Ngoài sáng anh là người sáng lập đồng thời là cổ đông của hộp đêm này nhưng trong tối, anh chính là ông trùm thúc đẩy những giao dịch đen kia. Là một trong những ông trùm ma túy lớn nhất của khu vực Đông Nam Á, ở nước ngoài anh đã có vườn trồng thuốc phiện và xưởng chế biến của riêng mình, cùng với một lượng lính đánh thuê kha khá. Gần ba mươi tuổi đã leo đến vị trí này, đương nhiên tay anh không thể sạch sẽ. Cảnh sát vẫn một mực dòm ngó anh nhưng cũng một mực không tìm được chứng cứ. Anh làm tất cả mọi việc một cách kín kẽ, hoàn toàn không có sơ hở. Kiểu đàn ông như thế ắt hẳn sẽ không thiếu phụ nữ, huống chi anh lại có ngoại hình. Cổ Lâu chính là nơi bao nuôi khá nhiều cô gái. Các anh em lén nói với nhau, nói trắng ra Cổ Lâu chính là hậu cung của Kinh Phục Châu. Có điều cũng không hẳn là thế, bởi vì Kinh Phục Châu rất rộng rãi, các anh em vừa mắt cô nào trong Cổ Lâu, mặc kệ có phải gần đây vừa lên giường với mình hay không, anh đều hào phóng thưởng cho anh em chơi đùa. Nếu gặp quan chức nào cần hối lộ, anh cũng sẽ mời người đó đến Cổ Lâu, lúc đó trăm hoa yêu kiều, mặc sức mà chọn. Nhưng cũng có một người phụ nữ là không được chạm vào. Người phụ nữ này sống trong căn nhà ở ngoại ô, cũng chính là nơi mà anh gọi là nhà. Đèn chỗ cửa sáng lên, Kinh Phục Châu nhìn thấy đôi dép lê được đặt ngay ngắn trước cửa, anh lặng lẽ xỏ chân đi vào. Bây giờ là mười một giờ rưỡi, anh vào bếp rót cho mình ly nước trước, vừa quay lại liền nhìn thấy cô gái đang ngồi trên sô pha.   Mời các bạn đón đọc Tình Không Dao Động của tác giả Sơ Hòa Sơ.

Nguồn: dtv-ebook.com

Xem

Gửi Thời Đơn Thuần Đẹp Đẽ Của Chúng Ta - Triệu Kiền Kiền
GỬI THỜI ĐƠN THUẦN ĐẸP ĐẼ CỦA CHÚNG TA – Cho những người dùng cả thanh xuân để THÍCH một người.  “Năm tháng đó tôi đã hết lòng vì cậu, nên dù cậu có thích tôi hay không, thì tôi cũng không hối tiếc nữa.” Người ta thường bảo thanh xuân của chúng ta phần lớn là dành để chờ đợi một người không bao giờ đến. Những ngày ấy, chúng ta cứ ngây dại thích một người mà không toan tính, thậm chí cũng chẳng cần được hồi đáp. Giống như cô gái nhỏ Tiểu Hy trong "Gửi thời đơn thuần đẹp đẽ của chúng ta" đã từng nói: "Tôi không hiểu vì sao mình lại thích cậu ấy nhiều như vậy. Nhưng tôi luôn tin cậu ấy chính là định mệnh của đời mình. Giang Thần - Thanh mai trúc mã của tôi, người duy nhất tôi thích suốt cả cuộc đời." Năm tháng đó, chúng ta đều thích một người mà không hiểu lý do. Chúng ta cháy hết mình cho tình yêu, cho những ước vọng, nhiều khi là cho cả những thứ mơ hồ và xa xăm nhất. Nhưng cũng chính nhờ những khờ dại, ngô nghê đó, mà thanh xuân bỗng nhiên trở thành khoảng thời gian khiến lòng ta chùng lại, tim ta bồi hồi khi nhớ về. Thanh xuân tuyệt vời nhất chính là có thể vì ai đó mà muốn đến trường hơn, vì ai đó mà gắng sức vùi đầu vào sách vở, vì ai đó mà thoáng chốc đỏ mặt ngượng ngùng, lại cũng vì ai đó mà đôi khi hờn giận vô cớ. Thanh xuân tuyệt vời nhất có khi chỉ là những giây phút được cùng cậu ấy đạp xe đi học, được trộm ngắm cậu ấy tập trung làm bài, được cậu ấy xách cặp hộ và đỡ lên khi vấp ngã. Hay đơn giản hơn là cái vỗ trán khi trót nói những điều ngốc nghếch cũng đủ khiến trái tim xốn xang cả ngày. Nhưng...  Thanh xuân ấy đơn thuần mà đẹp đẽ,  Thanh xuân ấy đầy thương mến cũng đầy nuối tiếc.  Chúng ta đều sẽ lớn lên, ai rồi cũng sẽ phải trải qua những cảm giác bồi hồi, xúc động và tiếc nuối như thế để bước vào đời. Những ngã rẽ kéo chúng ta về những lối đi khác nhau. Càng ngày càng xa.  “Gửi thời đơn thuần đẹp đẽ của chúng ta” cuốn sách dành tặng tuổi trẻ của bạn. Tặng cho những cảm xúc chớm nở, những bối rối, những chấp chênh của mối tình đầu. Tặng cho những ai đang đứng giữa ngã ba đường của thương thương nhớ nhớ, của những điểm chạm trái tim.  Cùng với Giang Thần và Tiểu Hi sống những ngày thanh xuân đơn thuần mà lấp lánh như thế nhé!  *** Bạn không tin, tôi tin.   Tôi nhớ là không chỉ một người nói với tôi rằng, tiểu thuyết của bạn không có những tình tiết lên bổng xuống trầm tạo cảm giác gay cấn, hồi hộp cho người đọc.   Với tấm lòng vĩ đại vô cùng khiêm tốn, vô cùng bao dung của mình, tôi phải khách sáo nói rằng quả thực tôi không gánh vác nổi bốn chữ “tiểu thuyết của bạn”, hơn nữa, tôi cũng không biết sau này tôi sẽ viết ra cái quỷ gì. Nhưng hiện tại, đúng là tình tiết trong tiểu thuyết của tôi không có cao trào gì, không có phá thai, sảy thai, tự sát, mưu sát, loạn luân, thậm chí là không có cả phản bội và lừa gạt. Tóm lại là không có tất thảy những yếu tố kích thích mà thị trường muốn. Vì bạn bè của tôi đều là người tốt, vì tôi thường nghĩ về con người theo chiều hướng tốt đẹp, cho dù đó chỉ là nhân vật hư cấu. Bởi thế, cái đầu không chín chắn của tôi đã trực tiếp ảnh hưởng những thứ tôi viết, khẩu vị quả thực là nhạt.   Còn khẩu vị nặng của tôi, thường chỉ thể hiện ở việc đọc tiểu thuyết của người khác, ăn cay và uống trà đặc.   Tôi tin rằng, trên thế giới này tồn tại tình yêu đơn thuần, dẫu không có quá nhiều trắc trở, quá nhiều sóng gió gập ghềnh để minh chứng, thì vẫn là một tình yêu tươi đẹp.   Nếu bạn cũng tin, vậy thì cảm ơn bạn.   Nếu bạn không tin, tôi tin.   Hi, chúc cho những ai mở ra câu chuyện này một cuộc sống đơn thuần tươi đẹp.   Triệu Kiền Kiền   Mời các bạn đón đọc Gửi Thời Đơn Thuần Đẹp Đẽ Của Chúng Ta - Triệu Kiền Kiền.
Độc Tình - Lục Xu
Nếu bạn đem sự hy vọng vào người khác giảm đến mức ít nhất, bạn sẽ không phải đối mặt với cảm giác thất vọng tràn trề... *** Gần đây chắc hẳn tất cả các mọt sách đều đang bấn loạn với tác phẩm vừa mới ra mắt “Độc tình” của Vanvietbooks’ Page, đặc biệt những bạn là fans của Lục Xu. Vậy "Độc tình" có gì khiến các bạn nô nức đổ đi mua sách như thế? Theo như lời ĐVPH Vanvietbook’s Page đã từng "nhá hàng": “Cuốn sách giúp bạn giữ vững niềm tin vào tình yêu sau những cơn bão lòng”(*), là “câu chuyện tình đầy bất ngờ và lãng mạn, đậm chất cổ tích ngọt lịm đến đáy tim” (*) và có khi “hơn cả một câu chuyện cổ tích” (*) . Ừm, nghe cũng hấp dẫn đấy chứ, tội gì mà các fan ngôn tình không nhảy hố này nào. Cá nhân mình khi mua cuốn truyện này, không phải vì Lục Xu, càng không phải bấn loạn chuyện tình của Lộ Thiếu Hành và Lê Họa, mà vì lý do vô cùng “chính đáng”: Yêu cái đẹp :’) :’) Cái đẹp đầu tiên mà mình muốn nhắc đến là bìa truyện. Bìa lấy tone màu chủ đạo là xanh rêu hơi ngả than - đen và phần chữ có hiệu ứng khắc nổi ở giữa trên nền màu đỏ khá nổi bật và bắt mắt. Giá mà ĐVPH có thể dùng kỹ thuật in dập nổi cho bìa này thì còn đẹp hơn nữa. Cái đẹp thứ hai là ba tấm THIỆP CƯỚI - quà tặng kèm trong bản sách đặc biệt. Mấy quà tặng như postcard hay bookmark thì hầu như sách nào cũng có, lâu cũng thấy hơi nhàm chán. Nhưng quà tặng lần này đánh trúng vào tâm lí yêu thích các cặp đôi của mình, và tấm thiệp cưới cũng khá đẹp (đến nỗi mình còn định sau này làm đám cưới phải dùng kiểu thiệp như vậy đi mời khách cơ :v). Về chất lượng, giấy in vẫn là loại giấy trắng ngà, mực in đều, không có tình trạng bị lem và nhòe chữ, tuy nhiên mình đang hơi phân vân không biết là do chất giấy lần này hơi mỏng hay có thể do mực in đậm quá, mà có tình trạng "chữ xuyên trang". Phần gáy sách được đóng chắc chắn, nhưng tình trạng keo dính vào gáy sách vẫn có, tuy đã được xử lý tương đối. Về nội dung, mình không rõ có phải do Lục Xu viết "không đến" cảm xúc nhân vật và diễn biến truyện cần có hay không, nên ý tứ câu chữ chưa thật sự rõ ràng. Vẫn còn những câu văn chưa trôi chảy cho lắm, đọc hơi khó chịu một chút. Theo như giới thiệu của VV thì đây là “câu chuyện tình đầy bất ngờ và lãng mạn, đậm chất cổ tích ngọt đến đáy tim” (*), Vanvietbook’s Page cũng đã đưa ý kiến của độc giả về Độc tình như thế này: “ 'Độc tình' thực sự là một cuốn sách mà bạn nên đọc trong những thời khắc giao mùa, trong những tiết trời ngày thu dịu dàng như thế này. Truyện không có nhiều cao trào gây đau đớn, giọng kể đều đặn như những đường bút vẽ lên bức tranh màu đỏ của tình yêu, của chất độc, khiến cho bạn chìm đắm vào trong đó. Gấp cuốn sách lại, biết đâu bạn sẽ nhận ra: hình như mình cũng đã trúng "độc" của câu chuyện này rồi cũng nên. Hãy thử đi! ❤”️ (*) "Độc tình", đúng như cái tên của nó, một cuốn sách 'có độc'! Các bạn fan Lục Xu hẳn đã quá quen với đặc điểm nhân vật trong truyện của tác giả này rồi phải không? Ở "Độc tình", tuy nam nữ chính đều là hoàng tử và lọ lem cả đấy, nhưng mỗi người lại có một tình huống "oái oăm" riêng. Họ tình cờ bị nhân duyên đưa đẩy, gặp gỡ nhau, rồi yêu nhau, dù cho tình yêu ấy có ngang trái đến đâu. Có thể tình yêu ấy của hai người trong mắt người đời là trái đạo lí, là vô liêm sỉ, nhưng đối với người trong cuộc, họ chỉ lựa chọn đi theo tiếng trái tim mách bảo. Cuộc tình dù đúng hay sai, cho đến khi gặp được đúng người, chúng ta chỉ đang yêu một cách tạm bợ mà thôi :v :v Nếu bạn hỏi mình có suy nghĩ gì về Lộ Thiếu Hành và Lê Họa, thì đây thực sự là một cặp đôi hoàn hảo và hợp với nhau. Nữ chính thực dụng nhưng tận sâu bên trong lại là một người tự cao đến ích kỉ, khép chặt trái tim mình lại với thế giới, nên không ai có thể hiểu cảm xúc của cô. Còn nam chính lại là người xuất sắc về mọi mặt, "con nhà người ta" trong mắt mọi người, nhưng nội tâm anh lại luôn bị dày vò vì phải cân bằng mọi thứ. Ai bảo hoàn hảo là sung sướng, là dễ dàng? Nhưng dù thế nào chăng nữa, Hoàng Tử sẽ tìm được Lọ Lem và câu chuyện cổ tích luôn luôn có cái kết đẹp. Giống như Vanvietbook’s Page từng nói: “Lê Họa vẫn phải về với Lộ Thiếu Hành, mọi thứ khác đều không quan trọng”. (*) Cũng như chính Lục Xu đã từng viết: “ ….BẠN THÂN MẾN, XIN ĐỪNG TÌM HIỂU SÂU, CON NGƯỜI CHỈ CẦN NHỚ ĐẾN CÁI KẾT TƯƠI ĐẸP KIA LÀ ĐỦ RỒI”... (**) Đúng vậy, bạn chỉ cần nhớ đến cái kết tươi đẹp kia là đủ. Bạn nào có cùng cách nghĩ giống mình thì like hoặc thả tim, share thì càng tốt, để các staff có động lực làm việc nhé. Bạn nào có ý kiến khác thì cmt góp ý, các staff sẽ tiếp nhận và trả lời. Cuối lời, chúc các bạn tìm được một cuốn sách hay, tranh thủ thời gian nằm ườn ra đọc nhé. Yêu thương mọi người. !! Chú thích: (*) : Trích nguyên văn từ Vanvietbook’s Page (**): Trích dẫn từ Đừng nói với anh ấy tôi vẫn còn yêu 2. Review by Bảo Huỳnh công chúa Mời các bạn đón đọc Độc Tình của tác giả Lục Xu.
Cám Dỗ Chí Mạng - Mặc Bảo Phi Bảo
Vào nửa năm trước Trình Mục Vân và Ôn Hàn đã gặp nhau lần đầu tiên, khi đó Ôn Hàn quen biết với anh dưới danh nghĩa anh là một lạt ma quy y của Phật, một người đàn ông có Phật tính nhất mà cô từng gặp. Tuy nhiên trong một chuyến du lịch tới Nepal cùng bạn vào nửa năm sau thì cô vô tình gặp lại anh, vô tình ở chung trong một khách sạn, vô tình vướng vào một vụ án buôn lậu xuyên biên giới. Cô cho rằng anh là một lạt ma hoàn tục, nhưng kỳ thực anh mang trong mình một thân phận bí hiểm, một người đứng giữa ranh giới trắng và đen, thiện và ác, anh làm gì, nghĩ gì dường như không ai có thể đoán định. Họ như trúng tiếng sét ái tình, cứ như vậy mà chìm vào mối tình đầy nguy hiểm và kích thích. Lựa chọn ở bên anh, đồng nghĩa với việc cô lựa chọn một cuộc sống mà cái chết có thể ập đến bất cứ lúc nào... *** Trình Mục Vân uy danh vang cả đất nước Nga lẫn Trung Quốc năm xưa vì muốn tìm kiếm kẻ phản bội trong chiến dịch truy quét băng đảng buôn lậu xuyên quốc gia mà ẩn giấu thân phận, quy y làm lạt ma ở đất Tây Tạng. Tại đó, anh cùng Ôn Hàn có lần gặp mặt đầu tiên, cô coi anh là người đàn ông có phật tính nhất mà cô từng gặp, còn anh thì âm thầm e ngại trước sự xuất hiện của cô. Lần thứ hai gặp mặt là ở Nepal, Trình Mục Vân tưởng lầm cô gái nhỏ là người được gài tới thăm dò anh, nhưng anh không ngần ngại mà bộc lộ sự rung động của mình trước con người non nớt mà chấp nhất của Ôn Hàn. Lúc này, chuyến du lịch vui vẻ của Ôn Hàn cùng bạn bè bỗng đảo lộn hết vì những âm mưu đã được ấp ủ từ trước, còn cô thì cũng không có cách nào mà chìm đắm vào thứ cảm giác như chất rượu ủ lâu năm cùng nét hương thảo nồng ấm của vị lạt ma hoàn tục nguy hiểm mà quyến rũ kia. Người đàn ông ấy có quá khứ phức tạp, anh đứng giữa chính và tà, tự mình giữ giới theo phật từ năm mười lăm tuổi nhưng cũng chính là hiện thân của A tu la, là sự u ám của địa ngục giữa trần gian.   Mời các bạn đón đọc Cám Dỗ Chí Mạng - Mặc Bảo Phi Bảo.
Anh Có Thiếu Người Yêu Không? - Ngô Đồng Tư Ngữ
Đây là một câu chuyện theo đuổi tình yêu miệt mài của cô nàng “ốc sên” Trần Khinh đối với thiên tài y khoa Hạ Đông Giá. Có thể khái quát chuyện theo đuổi tình yêu của Trần ốc sên bằng câu: “Tốc độ nhanh nhất của ốc sên bò là 8,5m/giờ, mà Trần Khinh cảm thấy cô theo đuổi Hạ Đông Giá còn chậm hơn cả ốc sên”. Trần Khinh là một cô gái mập mạp, hơi ngốc nghếch nhưng thừa lòng nhiệt tình, tốt bụng, chân thành và rất cố chấp, cô đã thích anh chàng Hạ Đông Giá lạnh lùng, “xấu bụng” từ năm mười chín tuổi và thích anh suốt hai năm, liên tục tỏ tình và cũng liên tục bị từ chối. Nhưng cô càng chiến càng bại, càng bại càng chiến, mãi cho đến khi phấn đấu thi vào cùng trường đại học với anh thì bỗng phát hiện ra một sự thật rằng anh đã có “người trong mộng”, tuy hai người đã sớm chia tay nhau. Cô quyết tâm từ bỏ, nhưng rồi biến cố cứ lần lượt đã nảy sinh: một trận động đất lớn xảy ra, Hạ Đông Giá thuộc nhóm người tình nguyện đến khu thiên tai để tham gia cứu hộ, Trần Khinh cũng bất chấp tất cả đuổi theo anh. Cũng chính lúc đó, nhiệt tình cùng sự cố chấp của cô đã khiến Hạ Đông Giá rung động; hay như Trần Khinh gặp phải những biến cố đánh mất đi người bạn thân nhất, bị những người bạn tin tưởng phản bội, đã khiến cho Hạ Đông Giá nhận ra được tình cảm của bản thân, quyết tâm yêu thương và bảo vệ cô;… *** “Nhưng rồi có ngày bạn sẽ nhận ra, điều đáng để chúng ta gìn giữ, trân trọng nhất chính là hiện tại, cho dù nó vất vả gian khổ đến mấy, vì hiện tại có hỉ nộ ái ố của chúng ta, có nỗ lực của chúng ta và có chúng ta.” "Tình yêu tuổi thanh xuân là thế, có những lời nói ra lại không có kết quả, nhưng có những mối tình không có kết quả chỉ vì ngại ngùng không dám nói ra." Mời các bạn đón đọc Anh Có Thiếu Người Yêu Không? của tác giả Ngô Đồng Tư Ngữ.