Liên hệ: 0912 699 269  Đăng nhập  Đăng ký

Vũ Điệu Của Trung Tá

Một người là sinh viên trẻ tuổi dạt dào Một người là trung tá bá đạo thâm trầm Cô gặp anh, từ cự tuyệt  cho đến chấp nhận Lặng lẽ quay đầu, thì ra, cô chưa bao giờ là điệu nhảy trong lòng. *** Review “Vũ điệu của trung tá” ~ mii ~ Đọc xong cuốn “Vũ điệu của trung tá” trong hai ngày cuối tuần, tự nhiên muốn viết chút gì đó cho câu chuyện này. Lần đầu viết review truyện, mọi người cho ý kiến nhé Đầu tiên, cám ơn chị eyahim đã dịch truyện ^^ Dạ Mạn không phải là cái tên quá nổi tiếng trong giới tác giả ngôn tình Trung Quốc, nhưng chất lượng những tác phẩm của Dạ Mạn thực sự làm tôi khá hứng thú. Cốt truyện tuy không lạ, nhưng cách xây dựng tình huống truyện và cách xây dựng tâm lý nhân vật đã làm tôi phải suy nghĩ rất nhiều. “Vũ điệu của trung tá” kể về tình yêu suốt mười năm của Hàn Sơ Vũ dành cho Tịch Hạo Trạch. Sơ Vũ là cô sinh viên nhà nghèo, từ nhỏ mẹ bỏ cô đi theo một người quân nhân, cô sống với cha và mẹ kế, cùng với đứa em trai Hàn Thần. Cuộc sống sẽ bình lặng trôi qua nếu như Sơ Vũ không gặp Hạo Trạch – chàng quân nhân thâm trầm, chín chắn. Từ ánh mắt đầu tiên, cô đã nhận ra đó là chàng trai năm xưa, cháu trai người ông là cấp trên của ông nội Sơ Vũ, là anh trai năm xưa đã bắt cua thả vào người cô, là chàng trai đền cho cô quả cầu thủy tinh mà cô yêu quý trân trọng, và cũng là tình cảm thầm kín nhưng nhẹ nhàng suốt thời thơ ấu của cô. Cô yêu anh! Đúng vậy, rất yêu, yêu bằng cả con người mình. Vì chuyện mẹ bỏ đi năm xưa nên cha Sơ Vũ đặc biệt chán ghét “quân nhân”, thế nhưng với tình yêu của mình dành cho anh, Sơ Vũ đã chấp nhận đánh đổi nhiều thứ: cô xin cha thấu hiểu cho tấm lòng mình, cô làm theo lời mẹ chồng, đến làm việc tại Đoàn nghệ thuật Quân đội. * “Ba, con thích anh ấy.” Miệng cô cong lên, cười nhẹ. Sơ Vũ thường nghĩ đến một câu thơ “Nhớ rõ năm tháng còn nhỏ, anh thích nói chuyện để em cười, trong mộng hoa vui vẻ biết bao nhiêu” . Ngày bé cô vẫn luôn mơ một giấc mộng nhưng trưởng thành lên cô không dám nghĩ nữa, cô chỉ có thể đặt Tịch Hạo Trạch vào một loại là giấc mơ của cô. Khi hạnh phúc một lần nữa đến gõ cửa, cô vẫn không khống chế được chính mình. Cô do dự từ từ vươn tay ra cho Tịch Hạo Trạch, mong đầu kia sẽ không vứt bỏ cô. Sơ Vũ ngẩng đầu, kiên định nhìn Hàn Đức Quần: “Ba, con muốn hạnh phúc của con.” * Và rồi tình yêu của họ đã được đáp đền bằng một đám cưới và một mái ấm hạnh phúc, nơi có người chồng cô yêu thương, nơi có bố mẹ chồng quan tâm, có người ông hiền từ, cô em chồng hoạt bát và cháu gái Nữu Nữu xinh xắn. * Tiếng đàn nhẹ nhàng trên thuyền truyền đến tai anh, khóe miệng anh giật nhẹ, cũng không so đo với cô, ngón tay gõ gõ trên tay lái, bỗng dưng ánh mắt chợt lóe lên: “Sơ Vũ, hay là chúng ta đánh cuộc đi, bây giờ em hãy đứng đó, nếu trong vòng 15 phút, tôi tìm thấy em, đêm nay em… sẽ phải đi theo tôi?” Sơ Vũ đột nhiên nghẹn lại, mặt đỏ lên, cô cắn môi, bên tai truyền đến tiếng đàn du dương. Gió lạnh phơ phất thổi tới, làm cho đầu óc cô đang mê man bỗng dưng tỉnh táo. “Sao? Không dám ư!” Tịch Hạo Trạch mỉm cười. “Vì sao tôi phải thách đố cùng anh?” “Nếu tôi không tìm thâý em, tôi có thể đồng ý với em một nguyện vọng. Coi như là quà tết Nguyên tiêu, ví dụ như…” Tịch Hạo Trạch cố ý dừng một chút rồi nhẹ nhàng nói: “Chuyện tham gia vào đoàn nghệ thuật của người bạn kia, đương nhiên, em cũng có thể từ chối.” Lời nói của anh giống như thuốc phiện mê hoặc cô, cô há miệng thở dốc, hô hấp cũng nhanh hơn . “Bây giờ tôi đếm đến 3 nếu cô không trả lời coi như tôi chưa nói gì.” Khóe miệng Tịch Hạo Trạch nhếch lên. “1 “ “2 “ “3 “ * “Người thứ ba” là một nhân vật không-thể-thiếu trong motip truyện ngôn tình. Ở đây cũng vậy, Dạ Mạn đã thành công khi miêu tả Tô Y – người con gái tài đức vẹn toàn – là mối tình đầu sâu sắc của Hạo Trạch. Thế nhưng đứng trước tình yêu, con người dù cao thượng đến đâu cũng trở nên ích kỷ. Cô đã chọn con đường chia rẽ tình cảm của Sơ Vũ để cướp Hạo Trạch về bên mình. Hạo Trạch cứ mãi kiếm tìm hình bóng của Tô Y trên người Sơ Vũ, nhưng phải đến giây phút người vợ của anh bị sảy thai, anh mới biết anh yêu cô rất nhiều! Anh không biết tình yêu đó bắt đầu từ đâu, anh chỉ biết khi nhìn thấy cô đau đớn, tim anh đau gấp trăm ngàn lần, khi thấy cô tuyệt vọng, anh hận không thể mắng bản thân mình vạn lần. Anh yêu cô! Khi anh nhận ra điều đó thì đã quá muộn. Vào lúc này thân thế của Sơ Vũ và người mẹ ruột của cô cũng được tiết lộ, điều này càng làm cho cục diện thêm mong manh và bế tắc. Cách giải quyết vấn đề để cho Sơ Vũ và Hạo Trạch quay về bên nhau của Dạ Mạn rất đặc biệt, thật sự làm độc giả bất ngờ và cảm thấy viên mãn. Còn về chuyện bất ngờ như thế nào, xin mời các bạn đón đọc câu chuyện tại nhà eyahim.wordpress.com =)))) Tuyến nhân vật phụ cũng TMD máu chó =)))) Thật may mắn đây không phải là truyện ngược, kết thúc của truyện rất dễ thương và cảm động với sự chào đời của tiểu quỷ Tịch Lạc và Tịch Hàm. Cả nhà từ lớn đến bé đều yêu mến, bảo vệ Lạc Hàm, chỉ có ông bố già Hạo Trạch bị cho ra rìa. Thật đáng đời, haha =))) * Ngày đầu hè, từng làn gió nhẹ thoảng qua, trông sân thoang thoảng hương mộc lan. Những vì sao lấp lánh trên bầu trời đêm, Tịch Hạo Trạch vừa từ bên ngoài trở về, căn nhà yên tĩnh. Anh thay quần áo xong đi vào phòng ngủ thì thấy hai con đang ngon giấc ngủ say. Dáng ngủ của Tịch Lạc rất thục nữ, hoàn toàn tương phản với anh trai, chăn gối đã sớm bị cậu bé đạp xuống. Tịch Hạo Trạch vuốt trán con trai rồi cẩn thận đắp lại chăn. Nét mặt của hai đứa đã dần rõ ràng, Tịch Hàm càng ngày càng giống Sơ Vũ, nhất là đôi mắt, những lúc con trai nhìn anh cười, tựa như nụ cười Sơ Vũ dành cho anh hôm hôn lễ. Tịch Hạo Trạch mỉm cười, cúi đầu hôn lên trán cậu bé. * ”Sơ Vũ, cám ơn em.” Tâm có bình an thì trời mới sáng. * Đây là một câu chuyện rất đáng đọc, hãy thưởng thức nhé! *** Hàn Sơ Vũ thích Tịch Hạo Trạch. Rất lâu rồi, từ khi chỉ mới là một cô bé 7 tuổi. Ấn tượng tuổi thơ quá sâu đậm, đến nỗi thật nhiều năm sau này, khi gặp lại nhau lần nữa, cô đã lập tức nhận ra anh.   Duyên phận, nói đến là đến. Tịch Hạo Trạch không nhận ra Hàn Sơ Vũ, nhưng ngay trong đêm nhìn thấy cô múa trên sân khấu, anh đã tự mình ra một quyết định. Theo đuổi Hàn Sơ Vũ, cưới cô về nhà. (Bài viết được post full và sớm nhất tại Lust Aveland)   Thật ra, ngoại trừ Tịch Hạo Trạch, mọi người ai cũng thấy bất ngờ, sao có thể nhanh như vậy? Nhưng biết nói sao đây, kể từ lúc Hàn Sơ Vũ nhận ra anh, tất cả những hoài nghi cũng đều được cô hoặc là nhẹ nhàng bỏ qua, hoặc là tự mình tìm cho anh một lý do.    Có lẽ là anh còn có chút ấn tượng với cô, có lẽ là tiếng sét ái tình, cũng có thể vì anh đã đến tuổi lập gia đình mà công việc thì quá bận? Sao cũng được, Hàn Sơ Vũ cảm thấy sự chân thành của anh là thật, sự xuất hiện đúng lúc của anh trong lúc gia đình cô gặp khó khăn cũng là thật.   Họ kết hôn.   Hàn Sơ Vũ là một cô gái xinh đẹp dịu dàng, lại rất hiểu chuyện, cho nên cô rất nhanh được mọi người trong nhà anh yêu mến. Cuộc sống sau khi kết hôn của hai người thật sự êm đềm tốt đẹp. Mặc dù có lúc Hàn Sơ Vũ cảm thấy Tịch Hạo Trạch có gì đó hơi lạ, nhưng sự quan tâm chăm sóc đúng mực của anh dành cho cô, khiến Hàn Sơ Vũ một lần nữa lựa chọn tin tưởng.   Cho đến ngày người kia quay về.   Đúng vậy, đó là người cũ của Tịch Hạo Trạch, cũng là người mà cho dù đã rời đi nhiều năm vẫn có thể ảnh hưởng đến cuộc sống của anh, theo một cách mà ít ai ngờ tới nhất.   Hàn Sơ Vũ thừa nhận, trái tim cô rất nhỏ bé, cho nên rất nhiều năm cũng chỉ có thể chứa đựng hình bóng của một người. Chính vì nhỏ bé, cho nên cô cũng không thể nào chấp nhận được việc mình chỉ là thế thân của một ai đó. Cô biết rõ, Tịch Hạo Trạch đã ba mươi tuổi, đẹp trai chững chạc, sao có thể giống như cô chưa từng yêu đương? Nhưng mà…   “Tịch Hạo Trạch, anh có thể không yêu em, nhưng sao có thể xem em như một kẻ thế thân chứ? Anh có biết em đã thích anh bao nhiêu năm rồi không?”   Khi nghe người vợ đầu ấp tay gối mà mình đã bắt đầu yêu thương thực sự nói câu này, Tịch Hạo Trạch như chết lặng. Nhưng anh không thể phản bác, bởi vì Hàn Sơ Vũ đã nói đúng một phần.   “Sơ Vũ, xin lỗi em.”   “Xin lỗi em, chuyện lúc đầu.”   “Xin lỗi em, vì đã không nói rõ mọi chuyện.”   Tịch Hạo Trạch thừa nhận, nguyên nhân anh chọn cô một phần bởi vì cô cũng là diễn viên múa giống người cũ của anh. Sau mối tình dang dở đó, Tịch Hạo Trạch xác định, mình muốn tìm một người để đi cùng suốt quãng đường còn lại, mặc kệ có phải là yêu hay không, anh cũng sẽ cho người ta một cuộc sống hạnh phúc.   Nhưng anh sai rồi. Suy nghĩ ích kỷ đó của anh đã vô tình làm tổn thương cô gái đã yêu anh sâu đậm, cũng làm tổn thương chính anh, bởi vì anh muộn màng nhận ra, tình yêu đã đến.   Cô gái nhỏ dịu dàng đó, vì anh mà đã nhún nhường biết bao, vì anh mà đã bỏ mặc cảm xúc của bản thân, cho đến khi phát hiện, tất cả chỉ là lừa dối.    “Tịch Hạo Trạch, làm thế nào mới có thể ly hôn?”   Khi Hàn Sơ Vũ thốt ra câu nói này, không khác nào một nhát dao đâm thẳng vào tim Tịch Hạo Trạch. Thì ra, Hàn Sơ Vũ không yếu đuối như anh nghĩ, thì ra khi bị tổn thương, cô cũng có thể quyết liệt như vậy. Nhưng tất nhiên, chuyện này là không thể. Tịch Hạo Trạch biết mình sai, nhưng không thể để cô cứ như vậy mà rời đi được. Bởi vì Hàn Sơ Vũ chỉ nói đúng phần đầu, còn phần sau, lý lẽ thuộc về anh.   Chọn cô giống người cũ là lỗi của anh, nhưng trải qua những ngày tháng bên cạnh Hàn Sơ Vũ, anh đã hiểu rằng, đây là một lựa chọn sáng suốt nhất trong cuộc đời của anh. Anh đã thực sự yêu cô mất rồi. Vì chính cô, chứ không phải là một ai khác.   Nhưng bây giờ có nói gì cũng đã muộn, Hàn Sơ Vũ không còn tin anh nữa.   “Em vẫn yêu anh, nhưng đã không còn chấp nhất phải ở bên anh nữa rồi.”   Để người con gái mình yêu nói ra câu này, Tịch Hạo Trạch cảm thấy mình chết ngàn lần cũng không xứng đáng với tình yêu của cô. Nhưng anh là ai chứ? Anh là một trung tá lẫy lừng, chưa từng có trận chiến nào mà anh chưa đánh đã bỏ cuộc.    Thế nên, cho dù vợ anh giận dỗi anh, không cho anh biết sự tồn tại của hai hạt đậu mới nảy mầm trong bụng cô, lặng lẽ tìm nơi hẻo lánh để trốn tránh anh, thì anh cũng nhất quyết phải mang cô về nhà cho bằng được.   Kết cục đương nhiên là Hàn Sơ Vũ không thể nào so tài với Tịch Hạo Trạch được rồi. Đàn ông đã yêu vào, thì đánh chết cũng không chịu đi, mà đây còn là một anh quân nhân vừa cứng vừa thẳng! Tuy vẫn còn rất giận, nhưng Hàn Sơ Vũ biết, Tịch Hạo Trạch cũng chẳng dễ dàng gì. Sau khi thân phận của cô được tiết lộ và một loạt những biến cố khác, Tịch Hạo Trạch cuối cùng cũng hiểu ra một điều, không có cái gì gọi là người cũ, chỉ có hiện tại và tương lai của anh với Hàn Sơ Vũ mới là quan trọng nhất.   Tịch Hạo Trạch, em kết hôn với anh là vì em yêu anh. Tuy anh không dùng tiền đề này để kết hôn với em, nhưng em lựa chọn tin tưởng anh một lần nữa.   Hàn Sơ Vũ, cho dù anh kết hôn với em với lý do gì đi chăng nữa, thì tình yêu anh dành cho em bây giờ là thật, là em thật sự đã khiến anh yêu em.   Cảm ơn em, đã… tha thứ cho anh. _____   “ “: Trích từ truyện Review Lâm Thái Y - lustaveland.com Mời các bạn đón đọc Vũ Điệu Của Trung Tá của tác giả Dạ Mạn.

Nguồn: dtv-ebook.com

Xem

Yêu Thương - Dạ Mạn
“Quá khứ muốn xua mà không đi. Ký ức khắc sâu như cơn ác mộng đắm chìm. Nước mắt của em chảy qua bầu trời của anh. Trời mưa không ngừng, trong lòng đau nhức…” “Tôi có lỗi gì, chẳng qua là thời niên thiếu đã yêu anh” Năm ấy, Mạnh Hạ 12 tuổi lần đầu tiên trông thấy Từ Dịch Phong liền hiểu rằng, bóng hình ấy sẽ khắc ghi cho đến tận cuối cuộc đời cô. Một lần yêu - vạn lần thương tâm. Mạnh Hạ khi ấy chỉ là một cô gái nhỏ đơn thuần trong tình yêu. Cô cứ nghĩ là chân thành cho đi sẽ chân thành nhận lại được mà nào đâu biết trái tim của một người không yêu mình sẽ có cỡ nào vô tâm và lạnh nhạt. 8 năm miệt mài theo đuổi một người cần bao nhiêu dũng khí để đối mặt với tất cả những vô tình xa cách ấy, cần bao nhiêu dũng khí để bảo với trái tim thôi đau đớn và vững bước cho đoạn nhân duyên một mình cô cam tâm tình nguyện này. Hóa ra, yêu một người lại đau lòng đến vậy. “...Trái tim cô không còn nguyên vẹn. Từ Dịch Phong đã đích thân phá hủy nó, vỡ thành từng mảnh nhỏ.” Vào sinh nhật năm Mạnh Hạ 20 tuổi, một biến cố lớn đã bất ngờ xảy ra, biến cô công chúa kiêu ngạo rực rỡ trở thành nàng lọ lem bị người ta chà đạp hủy diệt.  Đêm ấy, cô bị người ta gài bẫy đưa lên giường Từ Dịch Phong, mặc anh vì trúng dược mà hủy hoại trong sạch, mặc anh dùng những lời nói đê tiện nhơ nhớp nhất khắc sâu vào lòng, mặc anh lấy đi toàn bộ những yêu thương dẫm dưới chân mình. Và rồi, cha cô bị người ta từng bước dồn vào chân tường, bao nhiêu lỗi lầm và sai trái bị vạch trần, một thân mang tội không thể tránh thoát kiếp lao tù. Anh trai yêu thương cô hết mực lại đột nhiên mất tích, biền biệt phương trời. Khi ấy, cô như con chim nhỏ bị người ta tước đi đôi cánh, vẫy vùng trong tuyệt vọng và tăm tối. Khi ấy, chỉ có Từ Dịch Phong là có thể giúp được cô. Ván bài này, cô đặt cược toàn bộ sinh mệnh của mình cho anh.  Phút giây cô gái nhỏ quỳ gối trước đôi chân của anh, đã vứt bỏ tất cả để cầu xin. Nhưng cái cô nhận được là những lời cay độc đầy mỉa mai. Vì anh nghĩ rằng toan tính đêm đó chính là cô. Sự tuyệt tình và độc ác ấy như mũi dao nhọn đâm vào lồng ngực cô. Đến cùng, tất cả yêu thương hay van xin này chỉ là trò cười mà thôi. Khi người ta chán ghét và căm hận một người kì thực có bao nhiêu tàn nhẫn cô hôm nay liền nhận hết. Khi đã không còn gì có thể đánh đổi cho vận mệnh gia tộc và những người mà cô yêu thương thì cô chỉ còn có thể bấu víu vào chút hy vọng nhỏ nhoi cuối cùng của họ là đứa bé cô đang mang trong mình. Vậy mà, anh ném cho cô tờ chi phiếu cùng hai chữ “Bỏ đi”.  Anh - thì ra vẫn luôn tàn nhẫn và độc ác như vậy. Anh - lấy đi tim cô, lấy đi thân xác cô và bây giờ là lấy đi toàn bộ sinh mệnh của cuộc đời cô. Đêm ấy, trái tim kiên cường của Mạnh Hạ đến lúc cũng tan vỡ làm trăm mảnh, đâm từng nhát thật sâu vào lồng ngực, khắc ghi đến suốt đời cũng không cách nào quên được.  Người đàn ông cô dùng 8 năm để theo đuổi. Người đàn ông cô dùng toàn bộ thanh xuân để yêu thương. Từ Dịch Phong Anh lại chính là người đẩy cô một cái cuối cùng thật mạnh xuống địa ngục. “Vì anh vốn dĩ không có trái tim…” . . . 5 năm sau… Vào một ngày mùa đông lạnh giá, Từ Dịch Phong bất ngờ gặp lại Mạnh Hạ ở một quán nhỏ ven đường. Anh khi ấy dường như không thể tin vào mắt mình, bởi cô đã thay đổi hoàn toàn. Từ một cô gái nhỏ tươi sáng rực rỡ đã biến thành một cô gái trầm mặc với đôi mắt như chứa đựng toàn bộ bi thương của thế giới này.  Cô, không còn là Mạnh Hạ ngày nào. Thời gian và đau đớn đã từng bước rũ bỏ những tươi vui đẹp đẽ ấy. Chỉ còn lại Mạnh Hạ với quá khứ chôn chặt những bi kịch chưa từng nói nên lời… Dù cho vô tình hay cố ý, họ vẫn chạm mặt nhau, chạm đến bức tường thành ngăn cách đầy đau thương đã muốn chôn vùi. Từ Dịch Phong từng bước đi đến những bí mật của quá khứ vì Mạnh Hạ. Nhưng càng bước sâu vào anh càng lo sợ và khổ sở. Bởi bức màn ngăn cách kia, một khi bị kéo xuống, chính là vách ngăn thật sâu giữa anh và cô.  Không chỉ có nước mắt và máu, còn có cả sinh mệnh của một đứa bé - sinh mệnh anh từng tàn nhẫn bảo cô bỏ đi không chút do dự nào. Vào khoảnh khắc này, Từ Dịch Phong mới biết, bản thân anh đã độc ác và lạnh lùng với cô như thế nào, đã tàn nhẫn và tuyệt tình với đứa con của họ ra sao? Mọi thứ, giống như là trò đùa của số phận? Và anh chưa từng nghĩ rằng, có lúc sẽ bị chính những điều mình làm trong quá khứ giày vò, nghiền nát đến vậy. Sự thật mà anh khám phá ra là liều thuốc độc đổ vào cuống họng, đau đớn đến cùng cực nhưng không thể nói lại không thể chống đỡ. Năm xưa, khi Mạnh Hạ một mình chống chọi với thế giới tàn nhẫn này anh ở đâu? Khi cha cô vào tù, khi anh trai cô biền biệt, khi mẹ cô bạo bệnh mà chết anh ở nơi nào? Và khi cô mất đi đứa bé trong bụng, khi máu chảy lênh láng mặt đường, khi tuyệt vọng đứng trên tòa nhà cao nhất chỉ cần một bước là tan xương nát thịt… anh đã từng vì cô mà nghĩ đến chỉ trong thoáng giây nào đó hay chưa?  Bây giờ, anh lấy tư cách gì để muốn chúng ta bên nhau, để bù đắp cho lỗi lầm đã có. Muộn rồi, Từ Dịch Phong. Kì thực, khoảnh khắc Mạnh Hạ đánh mất đi đứa bé cô ấy yêu quý hơn cả sinh mạng mình thì mọi thứ đã định sẵn kết quả bi kịch cho hôm nay rồi. Nhưng Từ Dịch Phong lại như điên cuồng bởi những chuyện đã biết. Trong anh chỉ còn là nỗi đau đớn và thương tâm. Bởi vì, duyên phận giữa họ là chính tay anh cắt đứt, có muốn níu kéo cũng chỉ khiến cho bi kịch nối tiếp bi kịch mà thôi. Vậy mà, Từ Dịch Phong không cách nào buông tay được. Giãy dụa, khổ sở hay hối tiếc, ân hận anh đều muốn tự thân trả giá.  Không thể đến thiên đường thì hãy cùng nhau xuống địa ngục. Mạnh Hạ lại như con chim nhỏ bị sóng gió của cuộc đời này đánh ngã, cho dẫu cô có kiên cường đến mức nào thì cũng không thể quên đi quá khứ và bắt đầu lại.  Đau thương đi qua để lại trái tim đầy những vết rách nát.  Yêu thương một đời đành tiêu phí cho những sai lầm đã có.  Thế nhưng, những bí mật tưởng chừng như đã bị vạch trần lại còn ẩn chứa những điều mà đến nằm mơ họ cũng chưa từng nghĩ đến. Âm mưu về ly rượu bỏ thuốc cho Từ Dịch Phong đêm đó, đứa trẻ Nhạc Nhạc thân phận thật sự là ai, vụ tai nạn tàn khốc khi cô mang thai cùng sinh mệnh bé nhỏ con trai cô là như thế nào? Và đến cùng sự trở về của anh trai cô sẽ đem đến những bí mật kinh thiên động địa nào nữa…?  Xin hãy dõi theo đến tận những chương cuối cùng của câu chuyện “Yêu thương” để tìm đáp án cho bản thân mình nhé. ... “Yêu thương” là một tác phẩm khá được bạn đọc yêu thích của tác giả Dạ Mạn. Xét về nội dung tổng thể thì mình thấy nó vẫn đi theo lối mòn cũ với motif yêu hận tình thù, trước ngược nữ sau lại ngược nam, cẩu huyết và HE. Nhưng có thể nói với ngòi bút tài tình của mình, Dạ Mạn đã khiến cho câu chuyện trở nên “đặc biệt” hơn. Sự mộc mạc trong câu chữ cũng như những phân đoạn miêu tả tâm lý nữ chính khá thật đã gây ấn tượng và xúc động mạnh.  Từ một cô gái nhỏ đơn thuần theo đuổi tình yêu của mình đến một người mẹ mang nặng gánh mưu sinh và hết lòng với đứa con nhỏ. Ngây thơ rồi trưởng thành, rực rỡ rồi trầm mặc, tươi sáng rồi thinh lặng… cũng chỉ bởi vì những bi kịch của cuộc đời.  Cô gái ấy đã trở nên mạnh mẽ kiên cường với cuộc sống khắc nghiệt, từng bước vươn lên cho dẫu thế giới này đã từng vứt bỏ cô như thế nào. Bởi cô ấy đã nỗ lực để sống để đứng lên sau những vấp ngã ấy. Ngay đến khoảnh khắc cô đứng ở tòa nhà cao kia muốn từ bỏ sinh mạng nhưng rồi lại lùi bước trở về thì cô gái ấy xứng đáng nhận được kết quả viên mãn và vẹn tròn cho hạnh phúc cũng như tương lai của cuộc đời mình. Truyện chỉ thích hợp dành cho các bạn thích ngược, muốn kích thích cẩu huyết nhưng cuối cùng vẫn HE ạ. Còn nếu bạn thuộc team sủng thì mình nghĩ không nên nhảy hố đâu ạ. Vì truyện có nhiều phân đoạn ngược thê thảm và khá đau lòng. Vậy nên, hãy cân nhắc kĩ trước khi nhảy hố nha ^^ _____________________ " ": trích từ truyện đã được lược bớt cho phù hợp vs rv  #Lạc_Hậu Bìa: #Trắng Tiệp Dư Mời các bạn đón đọc Yêu Thương của tác giả Dạ Mạn.
Tình Cạn Người Không Biết - Sư Tiểu Trát
Tình yêu là là thứ chỉ khi ở trong đó bạn mới hiểu được đó là hạnh phúc hay đau khổ. Trích lời của giáo sư Ninh: "Tôi không hiểu tình yêu của phụ nữ. Nhưng tôi tin có thể làm được rất tốt."  ". . . . . ." *** Mưa cuối thu đã tạnh. Trên mặt đất vương vất vài chiếc lá vàng nhẹ nhàng lay động trong vũng nước mưa. Xe dừng ở phía đội diện Hội Quán. Ninh Vi Cẩn mặc một đồ vest nhẹ nhàng bước xuống xe. Thư ký Khâu yên lặng đứng trước cửa hộ quán, chứng tỏ đã đứng chờ một lúc lâu. Dưới sự hướng dẫn của thư ký Khâu, Ninh Vi Cẩn đến gian nhà truyền thống. Đi lên tầng hai, đến căn phòng cuối cùng. ... Mời các bạn đón đọc Tình Cạn Người Không Biết của tác giả Sư Tiểu Trát.
Ly Hôn - Thần Vụ Quang
Những chuyện đã cũ coi như hãy để nó qua đi, giống như một mảng ký ức đẹp, không cần khiến bản thân khó xử, chúng ta về sau nếu như có duyên sẽ còn gặp lại. Lâm An Nhàn cô là một người yếu đuối chỉ biết chịu đựng, cô vẫn sống cuộc sống bình dị của chính mình cho đến khi gặp lại Qúy Văn Nghiêu, người mà sáu năm qua cô không muốn nhớ đến. Đối mặt với Quý Văn Nghêu công thành danh toại, nắm trong tay nhiều quyền thế, cuộc sống của Lâm An Nhàn không còn có thể “an nhàn” được nữa mà bắt đầu trở nên hỗn loạn. *** Lâm An Nhàn là một cô gái hiền lành và khá nhu nhược, từ nhỏ đến lớn mọi chuyện cô đều nghe lời cha mẹ sắp đặt: từ học tập, hẹn hò cho đến kết hôn. Mà cha mẹ Lâm cũng chẳng phải cha mẹ tốt gì, chọn con rể hoàn toàn dựa vào nhà cửa, tiền tài của đối phương. Chính vì vậy chọn tới chọn lui mới quyết định gả cho nam phụ Phó Minh Hạo mà bỏ qua nam chính Qúy Văn Nghêu.  Một phần vì bản tính, một phần vì muốn yên ổn sống qua ngày nên sau khi gả về Phó gia, Lâm An Nhàn vẫn tiếp tục nhẫn nhịn gia đình chồng “cực phẩm” này. Nhưng cuộc sống ẩn nhẫn và yên ổn của cô đã bị khuấy đảo bởi một người đàn ông, phải đó chính là Qúy Văn Nghêu. Lâm An Nhàn không nhớ nhưng Qúy Văn Nghêu lại chưa từng quên, người con gái đã ở trong tim anh suốt 6 năm qua. Thời niên thiếu vì bị Lâm An Nhàn hay chính xác hơn là Lâm gia từ chối vì gia cảnh nghèo, Qúy Văn Nghêu đã quyết tâm phấn đấu từ một thanh niên không có gì trở thành một người đàn ông vàng mà nhiều cô gái mong ước. Tình cờ gặp lại Lâm An Nhàn, Qúy Văn Nghêu lúc đầu chỉ muốn trả thù người con gái đã bỏ mình năm xưa, nhưng dần dân anh đã nhận ra rằng, thì ra từ đó đến giờ, tình cảm anh dành cho cô vẫn chưa hề thay đổi.  Chính vì vậy Qúy Văn Nghêu đã quyết tâm lên kế hoạch đem người con gái mình yêu trở về trong vòng tay mình. Thế là gian tình giữa hai người này bắt đầu rồi đấy :v Phải nói anh Qúy này mặt không những dày mà tính còn lầy không chịu nổi. Không chỉ cưỡng ép con gái nhà lành mà còn uy hiếp con nhà người ta nữa chứ. Qúy Văn Nghêu một bên thì ra sức vừa ép vừa dụ dỗ, một bên vẫn không quên tính kế gia đình chồng cũng như người chồng hiện tại của Lâm An Nhàn. Cuối cùng, sau một sự việc ngoài ý muốn, anh Qúy yêu “vợ” như mạng đã nổi danh thanh niên đốt tiền nhanh nhất trong các quý ông ngôn tình cũng đã chinh phục được người đẹp - Ý mình ở đây là đốt tiền theo nghĩa đen đấy :v  Cuối truyện có xuất hiện một hiểu lầm nho nhỏ, nhưng nhờ vậy chúng ta mới biết được thêm một tính xấu của nam chính nhà Thần Vụ Quang: ''giận cá chém thớt''! Chẳng là anh lỡ dại chọc chị nhà nổi giận, không thể đánh, không thể mắng, thế là anh quyết định trút tất cả lên những người mà anh cho là gián tiếp làm cô giận anh :v Chồng cũ cặn bã bị anh chỉnh “cúc hoa” te tua, nam phụ khác cũng bị anh chỉnh về kinh tế, em gái, cha mẹ thì được một phen hốt hoảng đến nổi phải tức tốc đi qua nhà Lâm An Nhàn “để đem vợ về cho con trai”.  Truyện này có phần nào giống với ''Hơn Cả Hôn Nhân'' về một số tình tiết như nữ chính đã có gia đình, nam chính xuất hiện và phá tan gia đình đó, gia đình chồng là cực phẩm hay những ức chế từ các nhân vật phụ gây ra cho nữ chính. Nhưng mình cảm thấy bộ này không hay như ''Hơn Cả Hôn Nhân'' và mình đặc biệt không thích tính cách nữ chính trong truyện này. Lúc đầu thì nhu nhược, về sau nữa thì không rõ ràng, cứ dây dưa giữa hai bên làm mình rất khó chịu - cực kỳ khó chịu. Về cuối tác giả cũng cho mọi người nhận ra là nữ chính thật ra biết tất cả, chẳng qua muốn nhẫn nhịn để đáp trả từ từ… nhưng nói chung là vẫn không đủ thỏa mãn bù đắp cho những ức chế lúc trước gây ra cho độc giả :v.  Nam chính của Thần Vụ Quang thì khỏi bàn :v cứ gọi là sủng nữ chính vô hạn, sắc bỉ vô đối :v, để có được nữ chính thì bất chấp luôn.  “Không ai có thể ngăn cản mình và An Nhàn bên nhau, kể cả An Nhàn cũng không được” Anh nam chính này là áp dụng triệt để tuyệt chiêu “Ăn vạ” - “một khóc, hai nháo, ba thắt cổ” đấy.  Có thể nói mình khá thích cách viết truyện sắc của Thần Vụ Quang, nhưng bộ này mình thật sự không đánh giá cao lắm. Xây dựng nam nữ chính trong truyện thì không có đột phá mấy, nhưng được cái tra nam thật làm mình bỡ ngỡ, vì lúc đầu đọc quả thật tác giả đã thành công làm mình “trách lầm” nữ chính:v Về sau vỡ lẽ mới biết tra nam lần này quá là khéo ngụy trang. Ngoài ra còn phải nói đến phần edit lúc đầu lại không mượt, làm tụt cảm xúc người đọc như mình rất nhiều. Hiện CQH đang beta lại, đọc hay hơn nhiều lắm. Nếu bạn là sắc nữ, hay muốn kiếm truyện thuộc gu giống "Hơn Cả Hôn Nhân" thể có thể đọc tạm bộ này xem sao. ________ " ": Trích dẫn từ truyện Review by #Hôn_Quân Bìa: #Họa Gian Phi Mời các bạn đón đọc Ly Hôn của tác giả Thần Vụ Quang.
Độc Y Thần Nữ: Phúc Hắc Lãnh Đế Cuồng Sủng Thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca
Nàng là huyết mạch duy nhất Thần Sáng Thế lưu lại, bị tộc nhân phản bội, linh mạch bị đoạt, moi tim mà chết, ngã xuống Vị Diện cấp bậc thấp nhất. Luân hồi chuyển thế, tái thế sống lại, mai kia trí nhớ sống lại, linh mạch thức tỉnh, một tay y thuật cứu sống người chết, hồi sinh bạch cốt, thần thú ngũ hệ gặp thần giết thần, gặp phật giết phật, thiếu của nàng, đều phải trả lại tất cả cho nàng. Vị hôn phu vong ân bội nghĩa, đá rớt. Đại sư tỷ lòng dạ độc ác, phế bỏ. Trưởng lão học viện âm hiểm ngoan độc, tiêu diệt. Triệu Hoán Thú của ngươi hung tàn, bá đạo, chưng cách thủy. Nhặt được một mỹ nam núi băng. . . . .Ách, cái này phải xử lý như thế nào?    Mắt phượng của mỹ nam nheo lại: "Không bằng đóng gói đem đi, dù sao nàng cũng đã mua mạng của ta rồi."    "Hả? Ta dùng cái gì mà có thể mua được cái mạng cực kỳ tốt của ngươi?"    "Lòng của nàng."    "Nói vớ vẩn! Ta giao tâm của ta cho ngươi khi nào, làm sao ta lại không biết?" Bạch Vũ trừng mắt.    Mỹ nam bình tĩnh ôm lấy nàng: "Kiếp trước." *** Sau khi ba người cất bước, Ám Hồ đi ra từ sau sảnh đường, nhìn Ám Lân: "Ngươi có nắm chắc không cần Thánh Quân ra mặt cũng có thể giải quyết chuyện lời đồn?" Nói là lời đồn, nhưng trong lòng bọn họ đều rõ ràng thật ra là sự thật. Chính vì là sự thật, mới không dễ giải quyết. "Thánh Quân không thể ra mặt, ngươi cũng không thể thay Thánh Quân ra mặt. Cho dù ai trong các ngươi ra ngoài cũng có thể bị nhìn thấu, chỉ có thể dùng biện pháp khác." Ám Lân u lãnh nheo mắt lại, khóe miệng gợi lên một chút thâm ý: "Thật ra chuyện lời đồn nhảm gì gì đó, chỉ cần ba vị Vương không tin, vẫn giải quyết rất đơn giản." Ám Hồ nháy mắt mấy cái: "Ngươi nghĩ phải làm sao bây giờ?" "Nếu lời đồn đã bay đầy trời, dứt khoát truyền càng kỳ lạ hơn một chút." Ám Lân đã dự tính trong lòng trước nói. "Ám Lân đại nhân, Ám Ưng đại nhân trở lại." Lúc này, một ám vệ đến nhỏ giọng bẩm báo. Ám Lân biến sắc, lập tức cùng Ám Hồ đến mật thất. ... Mời các bạn đón đọc Độc Y Thần Nữ: Phúc Hắc Lãnh Đế Cuồng Sủng Thê của tác giả Nguyệt Hạ Khuynh Ca.