Liên hệ: 0912 699 269  Đăng nhập  Đăng ký

Cung Khuynh

Tên gốc: 《宫倾》 – Cung Khuynh Thể loại: Bách hợp [Girl Love], cung đình, ngược luyến tàn tâm, HE. Biên dịch: Bách Linh Biên tập và hiệu chỉnh: Jen3011 a.k.a Juliet30112002 a.k.a Yên Nhiên Văn án: Ney   Vệ Minh Khê, Vệ Hậu đoan trang hòa nhã, thiên hạ đệ nhất tài nữ, bề ngoài ôn hòa dịu dàng, đối xử với người luôn khéo léo ung dung, nhưng không ai biết sâu tận tâm hồn nàng chỉ là một trái tim cô đơn hoang vắng. Nàng tài nghệ tinh thông, nàng cầm kỳ thi họa, nàng hiền thê lương mẫu, nhưng có bao giờ nàng được sống trong hạnh phúc giản đơn? Dung Vũ Ca, Thái tử phi thân phận tôn quý, thiên hạ đệ nhất mỹ nhân, dung nhan tuyệt sắc khuynh thế, tính tình bá đạo vô lý, kiêu căng làm càn, không ai hiểu rõ bộ mặt thật của nàng, không ai trị được cá tính nuông chiều kiêu căng ấy, nhưng có ai biết được nàng đã đeo trong lòng một mối tình trong suốt mười năm? Yêu đến đau khổ, yêu đến dại khờ, yêu đến liệt tâm liệt phế, chỉ vì một người mà quặn thắt tâm can? Hai nữ nhân, một Hoàng hậu, một Thái tử phi, thân phận đã định trước yêu không lối thoát, gặp gỡ nơi chốn cung đình đấu tranh nghiệt ngã, liệu có một ngày có thể sánh bước bên nhau? Một người mặt dày theo đuổi, một người bị lễ nghi ràng buộc bao năm, Dung Vũ Ca cả đời vì tình mà khổ, Vệ Minh Khê nửa đời phải gánh chịu tội nghiệt. Chung quy, cũng chỉ vì tình căn khó dứt mà thôi. *** #Review CUNG KHUYNH Tác giả: Minh Dã Thể loại: Bách hợp, cổ đại, ngược luyến tàn tâm, có H, HE. Độ dài: 123 chương Tình trạng: Hoàn edit _________ Văn án: Vệ Minh Khê - Vệ Hậu đoan trang hòa nhã, thiên hạ đệ nhất tài nữ, bề ngoài ôn hòa dịu dàng, đối xử với người luôn khéo léo ung dung, nhưng không ai biết sâu tận tâm hồn nàng chỉ là một trái tim cô đơn hoang vắng. Nàng tài nghệ tinh thông, nàng cầm kỳ thi họa, nàng hiền thê lương mẫu, nhưng có bao giờ nàng được sống trong hạnh phúc giản đơn? Dung Vũ Ca - thái tử phi thân phận tôn quý, thiên hạ đệ nhất mỹ nhân, dung nhan tuyệt sắc khuynh thế, tính tình bá đạo vô lý, kiêu căng làm càn, không ai hiểu rõ bộ mặt thật của nàng, không ai trị được cá tính nuông chiều kiêu căng ấy, nhưng có ai biết được nàng đã đeo trong lòng một mối tình trong suốt mười năm? Yêu đến đau khổ, yêu đến dại khờ, yêu đến liệt tâm liệt phế, chỉ vì một người mà quặn thắt tâm can? Hai nữ nhân, một Hoàng hậu - một Thái tử phi, thân phận đã định trước yêu không lối thoát, gặp gỡ nơi chốn cung đình đấu tranh nghiệt ngã, liệu có một ngày có thể sánh bước bên nhau? Một người mặt dày theo đuổi, một người bị lễ nghi ràng buộc bao năm, Dung Vũ Ca cả đời vì tình mà khổ, Vệ Minh Khê nửa đời phải gánh chịu tội nghiệt. Chung quy, cũng chỉ vì tình căn khó dứt mà thôi. ________________ Nếu có người hỏi Dung Vũ Ca, trên đời này chuyện gì làm nàng đau khổ nhất? Dung Vũ Ca sẽ trả lời: chính là yêu Vệ Minh Khê Nếu lại có người hỏi, vậy trên đời này chuyện gì làm nàng hạnh phúc nhất? Dung Vũ Ca sẽ vẫn trả lời: chính là yêu Vệ Minh Khê. Ngay từ lần đầu tiên, khi Dung Vũ Ca nhìn thấy Vệ Minh Khê, trong khoảng khắc sơ ngộ ấy, một bạch y thiếu nữ đứng bên bờ hồ thổi tiêu, bóng dáng lạnh lùng như tiên tử lạc bước vào trốn phàm trần, Dung Vũ Ca liền biết trái tim mình trầm luân rồi. Và cũng từ giây phút ấy mối nghiệt duyên giữa Dung Vũ Ca và Vệ Minh Khê bắt đầu. Dung Vũ Ca yêu Vệ Minh Khê, từ lúc sáu tuổi đã bắt đầu chú ý đến Minh Khê, mười ba tuổi liền chân chính yêu thương nàng. Có thể nói, cả cuộc đời của Dung Vũ Ca ngoại trừ sáu năm đầu tiên, còn lại đều là hình bóng của Vệ Minh Khê. Dung Vũ Ca yêu Vệ Minh Khê điên cuồng, tình yêu ấy vượt qua rào cản của giới tính, vượt qua cả định kiến xã hội. Vì tiếp cận Vệ Minh Khê, Dung Vũ Ca sẵn sàng gả cho thái tử Cao Hiên - nhi tử của Minh Khê, nhưng chính nàng lại không biết đó lại là một bước đi sai, bởi chính thân phận hoàng hậu - thái tử phi mới là rào cản lớn nhất mà Vệ Minh Khê không thể vượt qua. Vệ Minh Khê "minh nhược thanh khê" nàng là Vệ hậu đoan trang hòa nhã, là thiên hạ đệ nhất tài nữ. Từ khi sinh ra, Vệ Minh Khê đã hiểu rõ trách nhiệm của mình, nàng biết mình sẽ hoàng hậu tương lai, sẽ là người bảo hộ cho Vệ gia và nàng cũng đã hoàn thành rất tốt vai trò đó. Mười hai tuổi gả cho thái tử Cao Hàn làm thái tử phi, hai mươi năm làm mẫu nghi thiên hạ. Vệ Minh Khê trong mắt bá tánh thường dân là hoàng hậu đức cao tài rộng, trong mắt hoàng đế Cao Hàn là hiền thê khó tìm, trong mắt thái tử Cao Hiên là mẫu hậu đáng kính. Nhưng liệu có ai biết được sau lớp trang dung đoan trang cao quý ấy là một trái tim cô đơn hoang vắng, một trái tim chưa bao giờ vì bản thân mà truy cầu hạnh phúc. Có lẽ cuộc đời Vệ Minh Khê sẽ vẫn tiếp tục trôi qua như vậy, nàng sẽ tiếp tục sống vì nhi tử, vì Vệ gia, làm một Vệ hậu đoan trang cao quý. Nhưng rồi Dung Vũ Ca xuất hiện, nàng ta cường thế bá đạo, thâm tình ôn nhu, cứ thế nàng ta từng bước từng bước sưởi ấm trái tim của Minh Khê. Vì Minh Khê, Vũ Ca có thể hi sinh tất cả, vì Minh Khê, Vũ Ca nguyện ý chịu mọi đau khổ tổn thương, vì Minh Khê, Vũ Ca sẵn sàng phụ tẫn thiên hạ. Nhưng yêu thì sao, không yêu thì sao? Mối nghiệt duyên này đã vốn sai trái, cho dù có cố gắng bao nhiêu cũng chẳng có kết quả. Dung Vũ Ca dám yêu dám hận, dám can đảm bước tới nhưng Vệ Minh Khê thì không được. Nàng bị ràng buộc bởi quá nhiều thứ, bởi lễ nghi, bởi thân phận, bởi cả giáo điều luân lý. Một khi nàng chấp nhận tình cảm của Dung Vũ Ca, nàng làm sao đối mặt với nhi tử, làm sao đối mặt với ánh nhìn thế nhân. Vệ Minh Khê không can đảm như Dung Vũ Ca, nên Vệ Minh Khê lùi bước. Vệ Minh Khê lùi một bước, Dung Vũ Ca lại đau khổ một lần. Mười hai năm đơn phương một mối tình, mười hai năm si tình một hình bóng, tình yêu ấy dường như đã biến thành chấp niệm không thể nào xóa nhòa. Dung Vũ Ca cả đời mang mệnh đào hoa, lại cả đời đau khổ vì tình. Nàng không hiểu tại sao mình lại yêu Vệ Minh Khê nhiều đến vậy, dù cho tình yêu ấy chỉ mang lại cho nàng những tổn thương và tuyệt vọng. “Sao mình lại yêu thương Vệ Minh Khê, nữ nhân đó có quá nhiều thứ không bỏ xuống được. Đã biết rõ nếu bất chấp lao đầu vào, kết quả có lẽ sẽ phải chịu đau thương, nhưng nàng đã quá yêu Vệ Minh Khê, yêu đến mức không thể quay đầu.” Rốt cuộc thì tình yêu sâu nặng đến mức nào mới không thể quay đầu? Vệ Minh Khê không hiểu, chính Dung Vũ Ca cũng nhìn không thấu. Nàng chỉ biết một điều: Nàng yêu Vệ Minh Khê, Vệ Minh Khê là tất cả của nàng và cho dù... Nàng chỉ là một phần mà Vệ Minh Khê muốn chối bỏ. “Chỉ Nhi* là tất cả của ta, mà ta, chẳng qua là một phần mà nàng muốn khước từ” “Nàng có biết không? Vũ Ca đã lo sợ suốt cả một buổi tối, sợ Chỉ Nhi không còn cần ta nữa…” “Dù cho có xuống địa ngục, Chỉ Nhi, ta cũng sẽ vì nàng mà gánh thay tất cả tội lỗi” “Đừng bao giờ rời xa ta, có được không?” Vũ Ca vì Minh Khê mà sinh, vì Minh Khê mà tử, vì Minh Khê mà đau cả một đời. Còn Vệ Minh Khê, nàng thì sao? Đứng trước thì tình cảm sâu đậm ấy, nàng đã sớm trầm luân rồi. Nàng đã từng nghĩ sẽ mặc kệ mọi thứ, chỉ vì Vũ Ca mà dũng cảm một lần. Nhưng rồi khi đứng trước Cao Hiên, nhi tử của nàng, nàng biết nàng đã sai rồi, nàng làm không được. Cao Hiên của nàng, hắn yêu Vũ Ca nhiều lắm, hắn thống khổ, tuyệt vọng vì cho dù hắn làm gì Vũ Ca cũng sẽ chẳng bao giờ chú ý đến hắn. Mà đau khổ của Cao Hiên lại là chính tay nàng gây ra. Trên đời này, tấm lòng của mẫu thân luôn vĩ đại nhất, vì hài tử của mình hết thảy đều có thể hi sinh. Và Vệ Minh Khê cũng vậy, giữa Dung Vũ Ca và Cao Hiên, Minh Khê đã chọn Cao Hiên, nàng nhường Vũ Ca cho Cao Hiên. “Vệ Minh Khê khảy cầm suốt một đêm, mười ngón tay vết máu loang lổ cũng hồn nhiên không biết, Vệ Minh Khê không biết rốt cuộc một đêm này đã trôi qua thế nào, nàng chỉ biết là, đêm ấy, nàng đã đem nữ nhân mình yêu thương nhất đến giường cho nhi tử, một đêm này, nàng chịu đựng đến đau đớn tâm can…” Minh Khê à Minh Khê, một bước sai, từng bước sai. Trước đây, Vệ Minh Khê là người Dung Vũ Ca yêu nhất, giờ đây, Vệ Minh Khê là người Dung Vũ Ca hận nhất. “Một bước sai đường, ngàn thu ôm hận. Hối lỗi quay về, trăm tuổi đã qua!” Rốt cuộc thì đâu mới là kết thúc cho cả hai? Là yêu, là hận hay cuối cùng tất cả chỉ hóa thành mộng ảo rồi tan biến trong tiếc nuối. “Cung Khuynh” là một bộ truyện mang lại rất nhiều cung bậc cảm xúc cho người đọc. Qua lời kể của tác giả, ta thấy được một Dung Vũ Ca cả đời đau khổ vì tình, một Vệ Minh Khê vì tội lỗi của mình mà nửa đời gánh chịu tội nghiệt. Và cả một Cao Hiên rộng lượng lương thiện. Có thể nói trong “Cung Khuynh”, ngoài Dung Vũ Ca và Vệ Minh Khê, nhân vật mà tôi ấn tượng nhất chính là Cao Hiên. Cao Hiên là một thái tử lương thiện, chàng là một nhi tử hiếu thảo của Minh Khê. Trong câu chuyện này, có lẽ chàng là người vô tội nhất. Chàng yêu Vũ Ca, nguyện ý cả đời chỉ có một thê tử là nàng. Nhưng cho dù chàng có cố gắng bao nhiêu, Vũ Ca cũng chưa bao giờ yêu chàng, bởi trái tim nàng đã thuộc về người khác, mà người kia chính là mẫu hậu của chàng - Vệ Minh Khê. Cao Hiên biết Dung Vũ Ca sẽ không bao giờ yêu chàng, nên chàng nguyện ý rút lui, nguyện ý chúc phúc cho hai người. Nhưng tại sao ông trời lại nhẫn tâm lấy đi mạng sống của chàng cơ chứ? Cao Hiên chết, đất nước mất đi một vị vua anh minh, Vệ Minh Khê mất đi một nhi tử ngoan hiền, Cao Mộ Ca mất đi một phụ hoàng tốt. Cao Hiên, mong chàng kiếp sau đừng đầu thai vào nhà đế vương đầy mưu mô vô tình, mong chàng kiếp sau sẽ tìm được người yêu chàng và chàng cũng yêu người đó, mong chàng kiếp sau sẽ bình yên hạnh phúc. Tóm lại, “Cung Khuynh” là một trong những bộ truyện kinh điển của thể loại bách hợp. Tuy tôi không phải là fan của thể loại này những cũng không thể không công nhận “Cung Khuynh” là một bộ truyện rất hay, rất xúc động và ám ảnh người đọc. Nếu như các bạn đã đọc chán ngôn tình và đam mỹ các bạn có thể thử đọc thể loại này, bắt đầu với bộ truyện “Cung Khuynh”. Còn nếu các bạn đã là fan của thể loại này thì tuyệt đối không nên bỏ qua “Cung Khuynh”. Hãy đọc để cảm nhận nhé! ___________ “ ”: Trích dẫn trong truyện *Chỉ Nhi: Tên khác của Vệ Minh Khê Review by #Lăng_Tuyết Dung Hoa - fb/ReviewNgonTinh0105 *** Nói về bộ truyện này thì thực ra khó mà nói đủ, bởi vì cảm nhận của mình đối với hai nhân vật và bộ truyện thay đổi ở nhiều khía cạnh qua từng năm tháng, có những mặt từng nói qua từ rất lâu, có những mặt lười viết ra, nhưng tóm lại, chính là không đủ. Mình biết có nhiều người nghĩ rằng bộ truyện này được đánh giá quá cao, đối với mình, nó có chỗ bị đánh giá thấp và cũng có chỗ bị đánh giá quá cao. Nhưng điều đó không quan trọng, quan trọng ở chỗ, khi mình đọc truyện mình thích mổ xẻ tâm lý nhân vật ở từng thời từng khắc, và căn bệnh OCD làm mình muốn – một cách lý trí – thử phân tích và ngẫm xem bản thân có thể thấu hiểu cho các quyết định của nhân vật (quyết định của nhân vật là mặc định là chết, mình sẽ không ngồi ‘mắc gì lại quyết định như thế, nên làm như này’). Mình cân nhắc xem tác giả vẽ ra một nhân vật mà người đó làm nên quyết định như vậy, mình, có thể hay không, lý giải hoặc thấu hiểu. Có thể thấu hiểu không nhất định là mình đồng ý với nhân vật đó, hay sự phát triển của tác giả. Mình, thưởng thức nhân vật, mạch truyện chỉ là chất xúc tác. Và vào chủ đề chính, đối với bài ‘Cảm nhận’ này, mình sẽ không kể lại nội dung truyện và nhân vật nữa. Nói chính xác, bài cảm nhận này dành cho người đã đọc qua Cung khuynh, và có những trăn trở – ở đây, chính là việc: Giải pháp của Vệ Minh Khê. Lần đầu tiên đọc xong Cung Khuynh mình cảm thấy day dứt, không phải bởi vì sự ngược ngạo của nó, mà chính là ở cái kết thúc. Mình hiểu con người thì ai rồi cũng sẽ chết đi. Nhưng đó là lần đầu tiên mình đọc câu chuyện đề cập đến cả hai nhân vật cùng chết, cùng nắm tay nhau chết, chết năm bao nhiêu tuổi, chôn ở đâu. Mình day dứt về sự kết thúc của cái kết bởi từ trước giờ, mình luôn day dứt về cái chết. Lần đọc lại Cung Khuynh sau đó thì mình bắt đầu trăn trở về vấn đề to bự, mâu thuẫn chủ chốt nhất giữa hai nhân vật và giữa cả người đọc. Lúc đầu mình coi đó như một khuyết điểm làm người ta đau âm ỉ của câu chuyện. Nhưng càng đọc lại, sau mỗi nhận mình lại càng gia cố và thể nghiệm thêm nhiều khía cạnh tâm lý của nhân vật, đặc biệt là Vệ Minh Khê. Trước đó khi day dứt mình còn băn khoăn các cách biện pháp khác mà tác giả không để Vệ Minh Khê sử dụng. Ngày càng ngày mình càng nghiệm ra được, những cách đó có thể vẹn toàn đôi bên nhưng lại không thể vẹn toàn tình nghĩa. Chi tiết đề cập đến tâm bệnh của Vệ Minh Khê có thể giúp lý giải điều này. Không có đền bù, không phải đền bù, không cần đền bù. Vì là tình thôi. Nghe như lời ngụy biện rẻ tiền hèn yếu, nhưng với mình, nó đủ. Đối với mình Cung khuynh làm mình suy tư nhiều vấn đề vẩn vơ như sinh tử, như nghĩa tình, như chọn lựa, nên mình rất hiếm đọc lại, nhờ vậy mỗi lần đọc lại sẽ cảm nhận thêm một khía cảnh khác. Có thể là do ảnh hưởng từ nhân sinh, cái gọi là “đi qua”. Tác giả có nói và chính Vệ Minh Khê đều nhận bản thân hèn yêu trong tình yêu. Tự dưng làm mình cảm thấy không nỡ, có lẽ vì đồng cảm nên thấu hiểu và cảm thông dễ hơn, tuy cũng có chỗ ghét đấy. Tác giả xây dựng cho Vệ Minh Khê về tính cách lẫn tâm lý đều có mâu thuẫn, và mình cực thích điều đó. Một con người cường thế quyết đoán ở một mặt, nhu nhược nghi kỵ ở một mặt khác. Lần cuối mình đọc lại trọn vẹn Cung khuynh cách đây rất rất lâu rồi và mình chưa có ý định thay đổi điều đó. Mời các bạn đón đọc Cung Khuynh của tác giả Minh Dã.

Nguồn: dtv-ebook.com

Xem

Không Nhớ, Không Quên - Trừu Phong Mạc Hề
Ai đã quên, ai vẫn còn nhớ. *** Gần đêm ba mươi, Hạ Bồng Bồng bị các bạn học kéo đi hát karaoke, cũng may hôm qua trường học đã cho nghỉ, cô không cần lo lắng tối về ký túc xá không được. Nhưng cô cũng không thích hát lắm, cho nên cả đêm đều ngồi đó nghe người ta hát. Không biết tại sao, Hạ Bồng Bồng lại nhớ đến Hạ Đông Ngôn. Ngược lại anh rất thích hát, có nhiều lần anh tắm rửa bảo cô trông chừng ở bên ngoài, cô nghe anh vừa tắm vừa hát, tuy điệu hát bị tiếng nước róc rách làm rời rạc, nhưng Hạ Bồng Bồng có thể tưởng tượng ra dáng vẻ ca hát uốn éo của Hạ Đông Ngôn. Khoan đã...cô đang tưởng tượng tới Hạ Đông Ngôn trần truồng tắm rửa sao? Hạ Bồng Bồng vội vàng lắc đầu, chắc chắn là trong KTV ồn ào quá, làm đầu óc cô rối loạn. Rạng sáng mọi người mới đi ra khỏi KTV, mùa đông ở thành phố J rất lạnh, gió đêm càng lạnh hơn, Hạ Bồng Bồng tạm biệt sự ấm áp đi ra khỏi cửa lớn thì hắc xì một cái. Cái nhảy mũi này rất mạnh, đến nước mắt cô cũng rơi xuống, tầm mắt hơi mơ hồ, lúc cô mở mắt ra, lại thấy Hạ Đông Ngôn. Vẫn là khuôn mặt với nụ cười bất cần đời ngày xưa, vẫn là trời tối, vẫn dưới ánh đèn màu ấm. Thiếu chút nữa Hạ Bồng Bồng đã nghĩ rằng mình xuyên về ba năm trước. Người bạn bên cạnh vỗ cô một cái, "Hạ Bồng Bồng, tìm cậu à?" Cô quay đầy thì thấy người bên cạnh cô là bạn cùng học đại học chứ không phải bạn trung học, cô tỉnh táo lại, thì ra Hạ Đông Ngôn thực sự đã quay về. ... Mời các bạn đón đọc Không Nhớ, Không Quên của tác giả Trừu Phong Mạc Hề.
Đinh Nam Ti Vũ - Địch Qua
Đây là câu chuyện tình yêu về một bậc thầy tranh sơn dầu trường phái ấn tượng và sinh viên ưu tú hệ y học. Lúc mới quen An Tầm nói, anh có thể giúp em làm mẫu cho bức tranh của em không? Nhưng mà em có yêu cầu đặc biệt... Sau khi cưới, bác sĩ Thẩm Tư Vũ mang theo bộ đồng phục y tá về nhà và nói với cô rằng, bản thân anh cũng có một yêu cầu đặc biệt... *** Ông nội An Tầm vẫn thường hay đến bờ sông câu cá, bất kể lúc xuân hạ thu đông, chỉ cần ông còn ở trong nước mà thôi, dù rằng ông chẳng thích ăn cá sông là mấy. Sau này, An Phi được ông dẫn theo cũng thấy khá hứng thú, theo phân tích của An Tầm, có thể là do An Phi thích đục băng. Đợt bão tuyết lần trước ở Xuân Giang quá lớn, thế cho nên đến bây giờ cả đường sông vẫn bị bao phủ bởi một màu trắng xóa mênh mang. Tư Vũ dắt An Tầm đi trước, nhàn nhã và dễ chịu, có khi thỉnh thoảng sẽ khe khẽ chuyện trò. ... Mời các bạn đón đọc Đinh Nam Ti Vũ của tác giả Địch Qua.
Địch Hậu - Kiều Ninh
Đúng là năm xui xẻo, không có việc gì tốt lành, gặp chuyện xui xẻo cực độ. Phu quân Hoàng đế của nàng có lẽ là vạn năm mới bước vào hậu cung một lần.  Không ngờ nàng lại xui xẻo gặp phải hắn. Ở trước mặt hắn, nàng vẫn giả trang thành ngu si, cử chỉ thô tục. Làm cho hắn ta đối với Hoàng hậu ngu ngốc này không có hứng thú. Nghe nói bởi vì địch quốc có “Linh Nguyệt quân sư” có kế sách thần kỳ mà hắn ta được nếm mùi thất bại. Nàng cười sung sướng trong lòng, toàn bộ oán khí đều biến mất. A, chỉ là một quân sư nho nhỏ cũng có thể làm cho hắn giận đến mức đen mặt. Nếu như hắn biết thật ra người này đang ở trong hậu cung của Kim Lương Quốc. Hơn nữa chính là nàng - Hoàng hậu ngốc không được sủng ái. Không biết con người hào hoa phong nhã tuấn mĩ vô song đó sẽ có vẻ mặt như thế nào? Nàng hào hứng đoán kế sách tiếp theo của hắn sẽ như thế nào? Nhưng mà hắn giống như là uống nhầm thuốc, lại có thể bắt đầu lấy lòng kẻ ngu như nàng. Mà nàng thân là hoàng hậu của hắn, vợ của hắn, tất nhiên không thể kháng cự. Không xong, khi hắn bắt đầu coi nàng như trân bảo, nàng hình như cũng động lòng ---- Không, hắn là người đã đoạt đi tự do của nàng, nàng tuyệt đối không thể thích hắn! Cả đời này, hắn chỉ có thể là kẻ địch của nàng, không hơn ...... *** Đôi mắt trong như nước, nàng nhìn sâu vào mắt hắn, giọng nói mềm mại ngọt như đường, quấn vào lòng hắn. Lồng ngực Nghiêm Tuyển căng lên, không nhịn được mà kéo tấm mặt nạ, cánh tay dài vươn ra ôm nàng vào ngực. Tựa vào lồng ngực mà mình nhung nhớ, chóp mũi nàng đau xót, nàng nhịn cảm xúc muốn rơi nước mắt, bàn tay thon đặt lên trái tim hắn. “Người phu quân xấu xa kìa vì nàng, bỏ kiêu ngạo xuống, bỏ cả nghiệp thống nhất giang sơn,... Nàng vẫn ngu ngốc nghĩ rằng người phu quân đó vẫn tức giận, hắn không thích nàng. Cho đến khi người bạn thân và mẫu phi của nàng nghĩ ra cách dùng nàng làm lợi thế, dùng nàng để uy hiếp người phu quân xấu xa đó, dò xét tình yêu sâu đậm của hắn dành cho nàng, nàng mới hiểu được, tình yêu của hắn dành cho nàng hơn tất cả mọi thứ”. Nghe người trong ngực nghẹn ngào nói, ngực của hắn bị nước mắt của nàng thấm ướt, những giọt nước mắt kia cũng chảy vào trong lòng hắn tạo thành một dấu vết không thể xóa. “Đời này kiếp này, trẫm chỉ cần mình nàng”. Nghiêm Tuyển cúi người, ngón tay thon dài nâng nhẹ cằm nàng, vội vàng hôn nàng. ... Mời các bạn đón đọc Địch Hậu của tác giả Kiều Ninh.
Đệ Nhất Nữ Phụ, Vương Gia Đứng Sang Một Bên - Thất Trọng Sa Y
Hỏi thế gian tình là gì, chỉ là vỏ quýt dày có móng tay nhọn! Nàng là cực phẩm nữ phụ khiến người ta hận thấu xương, người mắng hỗn thế ma nữ, không xinh đẹp, lòng dạ rắn rết. Hắn là nam phụ tinh phẩm khiến người ta muốn ngừng mà không được, người xưng ngọc diện (mặt ngọc) Chiến thần, không gì không đánh được, trăm trận trăm thắng. Một ngày kia, Hoàng đế có lòng mai mối. Mỹ nữ như mây, trông mong ngóng chờ. Hắn vân đạm phong khinh (gió thổi mây bay), tiện tay chỉ vào một người: ''Vậy chọn nàng.'' Cố Nha Nha nhổ một bãi nước miếng, đầu nàng đầy châu ngọc, tơ lụa khắp người, khuôn mặt nhỏ nhắn trang điểm thành một dạng với mông khỉ, muốn tục khí có tục khí, muốn thô bỉ có thô bỉ, nàng càn rỡ lại vẫn càn rỡ. Miệng hung hăng gặm đùi gà, mặt nàng bóng loáng, nhe răng cười: ''Được.'' Một cuộc nhân duyên ngay cả nàng cũng không coi trọng, ai ngờ trong lúc vô tình bị sa vàobên trong đó. Nàng trốn, nàng giấu, nàng đấu tranh, nàng phản nghịch, một lần lại một lần rơi sâu vào trong lưới tình của hắn. Sao lại thế này? Trong nguyên tác, không phải hắn yêu nữ chủ chết đi sống lại sao? Nhưng vì sao hết lần này đến lần khác lại đè nàng mà giày vò? ''Họ Quân, rốt cuộc ngươi coi trọng ta ở điểm nào?'' Nàng không có bản lĩnh, không hiểu mưu kế ứng biến, không đủ trí khôn, còn luôn gây họa kéo chân hắn, đối mặt với hắn dịu dàng cưng chìu, nàng rất chột dạ. Tên nam tử nào đó nhẹ nhíu mày: ''Ngốc cũng là một điểm, làm ấm giường là đủ rồi.'' Nàng nổi bão. Hắn tóm nàng trở lại, đè phía dưới: ''Tên ngốc có khả năng làm ấm giường cho Bổn vương, trên đời này cũng chỉ có một mình nàng.'' ''Ha ha ha! Xem ngươi lên mặt, ngươi cho rằng người nào hiếm lạ làm ấm giường cho ngươi?'' Tuy nói như thế, nhưng trong lòng nữ nhân nào đó lại vui đến nở hoa. * Vương gia mặt than kiêu ngạo độc miệng VS Lolita ngây thơ dễ thương phúc hắc. *** Úy Tuệ có bị đánh vỡ đầu cũng không ngờ, để cho nàng hầu hạ không phải là tiểu thư sao? Vì sao lại biến thành nam nhân? Mà còn là yêu nghiệt ca ca mà nàng muốn rời xa nhất? Chuyện xảy ra là như vầy, đến nhà cố chủ là đã tới giờ cơm tối, trong phòng bếp bận thành một đoàn, dường như bởi vì bữa cơm tối nay khiến cho chủ tử của bọn họ rất không hài lòng, bỏ toàn bộ bắt làm lại, để cho người trên dưới phòng bếp vô cùng lo lắng. Không phải không biết nấu ăn, mà là thật sự không hiểu khẩu vị của vị chủ tử này nữa, cùng một món ăn, cùng một đầu bếp, cùng một vật liệu, cùng một cách làm, cùng một khẩu vị, nhưng hôm qua còn nói mùi vị rất tốt, còn thưởng bạc cho bọn họ, hôm nay lại nói khó ăn, dẹp hết làm lại không tính, nếu như làm lại không tốt thì sẽ phải trừ tiền tiêu vặt hàng tháng của bọn họ, này cũng thôi đi, mấu chốt là những người này đều cảm thấy mặc dù vị chủ tử này hơi hà khắc nhưng lại rất hào phóng, tiền tiêu vặt hàng tháng cộng thêm tiền tưởng, làm đủ một tháng bằng làm một năm ở chỗ khác, hơn nữa trạch viện của vị gia này không phải ở đây, số lần trở về cũng ít, vì thế lúc hắn không trở về, tương đương với việc bọn họ lấy không tiền công, chuyện tốt như vậy thì đi đâu mà tìm chứ? Kết quả là, đêm nay chủ tử buồn bực, những người này từ trên xuống dưới đập vỡ đầu muốn nghĩ ra biện pháp làm ra thức ăn mỹ vị vừa miệng. Nhưng không ai ngờ tới là, bọn họ bận rộn đến một nửa, đột nhiên quản sự dẫn theo một tiểu tử choai choai vào, lại để cho hắn tự mình nấu nướng. ... Mời các bạn đón đọc Đệ Nhất Nữ Phụ, Vương Gia Đứng Sang Một Bên của tác giả Thất Trọng Sa Y.