Liên hệ: 0912 699 269  Đăng nhập  Đăng ký

0852 - Giải Tổng

Đây chỉ là câu chuyện về một gã lưu manh tù tội và một cô gái nhà lành yếu đuối, cùng với tình yêu bình dị nhưng khắc cốt ghi tâm của hai người họ. Lần đầu tiên Lô Nhân gặp Lục Cường là ở sau song sắt nhà tù. Lô Nhân nhận đơn hàng đo may đồng phục cho tù nhân trong trại giam.  Ấn tượng đầu tiên của Lô Nhân về Lục Cường chính là hình xăm con rồng kéo dài từ bả vai đến trước ngực anh, ma mị và hung tàn như chính con người của anh vậy. Lục Cường ở trong ngục giam sáu năm vốn chẳng bao lần gặp được phụ nữ, thấy một cô gái xinh đẹp liền không nhịn được trêu chọc một chút. Vậy mà cô bé kia rõ ràng đã bị anh dọa sợ mất mật vẫn cứng đầu giả vờ bình tĩnh.  Cô ấy ngây thơ, bướng bỉnh, lại dịu dàng trong trẻo, giống như thứ ánh sáng thuần khiết chẳng bao giờ thuộc về thế giới u tối của anh. Vậy mà anh cứ mãi vấn vương phần ánh sáng tốt đẹp ấy. Lần gặp mặt đó, đọng lại trong đầu Lô Nhân chỉ có hình xăm con rồng hung tợn ấy, cùng với dãy số 0852 – mã số áo tù của anh. Lần thứ hai Lục Cường gặp Lô Nhân là ngày anh được phóng thích. Bao nhiêu năm anh lăn lộn ngoài xã hội, rồi lại trải qua sáu năm dài đằng đẵng trong ngục tù, anh đã từng có được quyền lực và tiền bạc và rồi mất đi tất cả, đã từng đi theo băng đảng côn đồ làm việc tàn ác hại người, cũng đã không biết bao nhiêu lần cận kề cái chết. Được một lần nữa làm lại cuộc đời, anh quyết tâm không trở lại con đường lầm lỗi khi xưa. Nhưng một kẻ tù tội như anh, con đường trước mắt là một mảng đen mờ mịt, liệu có tương lai nào dành cho anh? Và rồi dưới màn mưa tầm tã ngày hôm ấy, anh nhìn thấy bóng lưng quen thuộc của cô, chiếc váy cưới trắng tinh trên người cô ướt đẫm, gương mặt cô nhạt nhòa nước mắt. Hôn lễ của Lô Nhân với mối tình sáu năm của cô bị tiểu tam phá vỡ, người tưởng chừng sẽ đi cùng cô cả đời, cuộc tình mà cô dùng tuổi thanh xuân thậm chí cả tương lai của mình để vun vén trong chớp mắt đều rời bỏ cô. Cô điên cuồng tức giận mắng chửi bọn họ, đau đớn bỏ chạy khỏi hôn lễ của chính mình. Lô Nhân không biết rằng bóng lưng yếu đuối mỏng manh và những giọt lệ của cô đều rơi vào tầm mắt của Lục Cường. Người ta nói, gặp nhau lần thứ nhất là tình cờ, lần thứ hai là trùng hợp, lần thứ ba là duyên phận. Dường như số phận đã an bài cho hai người họ ở bên nhau, công việc của Lục Cường sau khi ra tù lại là bảo vệ ở chung cư của Lô Nhân. Một lần nữa chạm mặt, anh cuối cùng cũng xác định được người phụ nữ này chính là người anh muốn bảo vệ chu toàn cả đời. Trải qua một lần bị phản bội, Lô Nhân vốn dĩ chẳng còn tin tưởng vào tình yêu. Đối với một Lục Cường mặt dày vô sỉ luôn theo đuổi cô, cô chẳng thể nào tin tưởng, còn có phần bài xích muốn anh cách xa mình một chút. Cô sợ mình lại một lần nữa rơi vào cạm bẫy của tình yêu, sợ lại một lần nữa chịu tổn thương, cô tìm mọi cách để trốn chạy khỏi anh. Nhưng cuối cùng, trước những đòn tấn công mạnh mẽ của anh, cô nhận ra mình đã chẳng thể nào chống cự được nữa.  “Em là người đầu tiên khiến anh thật sự rung động, hai chúng ta chỉ cần giống như bây giờ, những gì tốt đẹp nhất anh đều giành cho em, như vậy đã đủ chưa?” Lục Cường cũng không biết mình nhìn trúng Lô Nhân ở điểm nào, có lẽ là bởi vì vẻ bề ngoài xinh đẹp của cô, có lẽ là vì tiếng “ông xã” ngọt ngào của cô mà anh tình cờ nghe được, hoặc có lẽ vì nụ cười dịu dàng của cô giống như ánh sáng chiếu đến con đường đời tối tăm của anh. Anh chậm rãi tiến vào trái tim cô, xoa dịu đi những tổn thương mà cô phải trải qua. Anh sưởi ấm và quan tâm đến cô, trở thành nơi để cô nương tựa vào những phút yếu đuối. Một người đàn ông đã từng hung hăng lăn lộn trong xã hội như vậy, lại có thể dịu dàng chăm sóc cô khi cô đổ bệnh, có thể vì một giọt nước mắt của cô mà đánh mất tất cả sự kiên cường của bản thân. Có lẽ, sự dịu dàng cả đời này của Lục Cường đều dành hết cho Lô Nhân. Nhưng quá khứ của Lục Cường vẫn là bức tường ngăn cách giữa hai người họ. Lô Nhân biết rằng bối cảnh của anh không đơn giản, cô đã quyết định bất chấp miệng đời để sống chung với anh, nhưng lý do anh vào tù vẫn là một ẩn khuất mà anh luôn cố gắng che giấu.  Anh sợ rằng cô sẽ bỏ rời bỏ anh nếu biết được rằng năm đó anh vào tù là vì tội danh h*** dâm. Mặc dù sáu năm tù ấy là anh thay người anh em của mình gánh chịu, nhưng anh không thể nào đặt cược vào chuyện của họ, vì sẽ đánh mất cô. Nhưng bí mật ấy cuối cùng cũng không thể tiếp tục che giấu. Giây phút cô biết được lý do anh vào tù, trái tim cô giống như thắt lại. Cô gào khóc với anh: “Sau này chúng ta có con, người khác nói bố nó là tội phạm h*** dâm, anh làm sao hả? Giải thích thế nào?” Vậy mà cuối cùng, cô vẫn lựa chọn tin tưởng anh, giao phó cả phần đời còn lại cho anh. Anh thô lỗ, hung hãn, anh vô sỉ không biết xấu hổ. Anh không có văn hóa học thức, lý lịch cũng không sạch sẽ. Nhưng cô biết khi ở bên cô, người đàn ông ấy dịu dàng đến mức nào, lo lắng cho cô đến mức nào và cô rằng biết mình đã chẳng có cách nào có thể rời khỏi anh nữa rồi. Tất cả những rào cản giữa họ đã giải quyết xong, tưởng chừng như bọn họ cuối cùng cũng đã có thể hạnh phúc ở bên nhau, nhưng sóng gió lại một lần nữa ập đến. Lô Nhân dịu dàng rạng rỡ của anh, bảo bối mà anh trân quý nhất, lại bởi vì lỗi lầm của anh mà tính mạng của cô bị đẩy đến bờ vực của sự sống và cái chết. Đã từng bao lần vượt qua hiểm nguy, nhưng giây phút ôm thân thể đẫm máu của cô trong vòng tay mình, Lục Cường mới biết được cái gì gọi là sợ hãi.  “Nếu em có thể tỉnh lại, anh hứa rằng sẽ đến tạ ơn Phật Tổ. Ngược lại nếu em chết đi, anh tuyệt đối cũng sẽ không sống một mình, mà sẽ cùng em đi xuống Hoàng Tuyền.” Đến cuối cùng, ai rồi cũng sẽ nhận được kết cục xứng đáng cho những gì mình đã làm. Lục Cường đã trả hết những lỗi lầm mà anh đã gây ra, từ nay, anh và Lô Nhân đã có thể bình thản nắm tay nhau cùng đi đến cuối con đường, cùng xây dựng tổ ấm nhỏ của riêng họ. ---------- Lục Cường và Lô Nhân thật sự không phải là những con người hoàn hảo và thật sự họ cũng không đạt được tiêu chí “sạch” của nam nữ chính ngôn tình. Trước khi gặp Lô Nhân, Lục Cường chỉ là một tên côn đồ vừa được mãn hạn tù, chẳng nghiêm túc với tình yêu, phóng khoáng với tình dục. Trước khi gặp Lục Cường, Lô Nhân chỉ là một cô nàng rụt rè nhát gan sợ phiền phức, luôn sợ hãi lời bàn tán của người khác. Hai người họ gặp nhau ở thời điểm khó khăn nhất trong cuộc sống, họ trở thành điểm tựa của nhau, cùng nhau vun đắp nên một tình yêu thật đẹp đẽ. Lục Cường đã từng lầm đường lạc lối, nhưng tình yêu ấy đã dẫn bước cho anh tiến đến một tương lai tươi sáng hơn. Lô Nhân đã từng yếu đuối nhu nhược, nhưng có lẽ điều dũng cảm nhất cô từng làm chính là yêu một người có quá khứ như Lục Cường. Bọn họ có thể là những con người không hoàn mĩ, nhưng đối với tôi, tình yêu của họ chính là sự hoàn mĩ nhất trên thế gian này. ____________ " ": trích dẫn từ truyện Review by #Niệm Dung Hoa Bìa: #Lệ Tần  Mời các bạn đón đọc 0852 của tác giả Giải Tổng.

Nguồn: dtv-ebook.com

Xem

Thứ Nữ - Bất Du Vịnh Tiểu Ngư
Người ta xuyên qua không làm công chúa cũng làm Vương Phi, tại sao nàng chỉ là thứ nữ không được sủng ái? Là thứ nữ còn chưa tính, vì sao mẹ cả luôn nghĩ mọi biện pháp tới ngược đãi nàng thế? Được rồi! Hiếm khi được sống lại, nàng quyết tâm phải thay đổi tình cảnh để sống tốt hơn! Mẹ cả muốn hại nàng sao? Không sao! Binh tới tướng đỡ, nước tới lấy đất ngăn. Ngươi dùng âm mưu, ta liền dùng dương mưu để ngươi không còn mặt mũi! Đại tỷ khi dễ? Không sao! Nàng cũng không phải là quả hồng mềm, mà mặc cho ngươi tới bóp tròn bóp méo? Chẳng qua, dù nàng thông minh lanh lợi hơn nữa, cũng đánh không lại chết độ gia trưởng phong kiến chuyên chế. Bất đắc dĩ, nàng bị buộc phải gả đứa con thứ của Vương Phủ với hai chân tàn tật. Nhưng mà, khi gả đi mới phát hiện —— Thì ra hết thảy cũng không phải như nàng tưởng tượng . . . . . . *** Đêm tân hôn, khăn voan vén lên, nàng mở mắt thấy chú rể của mình cũng không tệ—— Trên đời này còn có nam nhân xinh đẹp tới vậy sao? Mà chú rể, hắn lại cúi đầu xấu hổ mang theo e sợ , khẽ mở đôi môi đỏ mọng nói: háo sắc! Hắn giống như nhu nhược, thường mở to đôi mắt trong suốt như nai con Bambi để nhìn nàng, cũng trong lúc nàng không có…phòng bị nhất, đem nàng ăn xong lau sạch, còn làm cho nàng không nỡ trách cứ nửa phần. *** Chuyện kể rằng bốn năm trước, sau khi Lãnh Hoa Đình mang Hách Liên Dung Thành xử tử, nhìn thân thể từ từ đông lại của Lãnh Hoa Đường,trong lòng cảm thấy nặng nề đau thương, nên hạ lệnh cho người đem thi thể của Lãnh Hoa Đường nâng trở về Giản Thân Vương Phủ, còn mình xoay mình lên ngựa, đi vào cung gặp Hoàng Thưọng. Thượng Quan Mai đang ở trong nhà khóc, ngày hôm qua nàng đem theo người trong phủ đi đến Hoàng cung một chuyến, van cầu Hoàng Hậu để cho nàng gặp mặt Lãnh Hoa Đường một lần, dù cho Hoàng hậu khuyên thì cũng đã khuyên, mắng thì cũng đã mắng,nhưng nàng vẫn không chịu từ bỏ, vẫn nhiều lần nhất định phải đi đến nhà lao một chuyến, cuối cùng hoàng hậu cũng nhìn thấy nàng rất thương tâm,nghĩ tới việc nàng cùng Lãnh Hoa Đường cũng là vợ chồng một lúc, lòng cảm thấy mền nhũn, liền đồng ý, ra lệnh cho người bí mật đưa nàng vào đại lao. Nhìn thấy Lãnh Hoa Đường, nàng cảm thấy một trận thương tâm không thôi, hối hận thống khổ dĩ nhiên là không cần phải nói, cuối cùng, nàng giữ lại thuốc độc cho Lãnh Hoa Đường, nếu cứu không được hắn, chỉ hi vọng hắn có được cái chết thống khoái, vốn nghĩ rằng, nàng vừa rời đi, hắn sẽ tự tử , không nghĩ tới, ngày thứ hai vẫn nghe được tin tức của Lãnh Hoa Đường bị áp giải ra pháp trường, lúc ấy, nàng đã khóc đến hôn mê bất tỉnh. Thị Thư chen vào giữa dòng người, vỗ ngực, thật vất vả mới có thể đem nàng cứu tỉnh dậy, đột nhiên tỉnh lại, một ngụm máu phun ra ngoài, khiến cho Thị Thư vội vàng để cho Thị Họa đi mời thái y, nhưng Thượng Quan Mai lại ngăn cản: “Ngươi. . . . . . hạ lệnh cho người đến pháp trường, giúp ta xem một chút. . . . . . Nhìn xem hắn, nếu là. . . . . . rất tàn khốc, hãy mua chuộc đao phủ, hãy cho hắn thống khoái một chút .” ... Mời các bạn đón đọc Thứ Nữ của tác giả Bất Du Vịnh Tiểu Ngư.
Lệnh Truy Nã Đông Cung: Ái Phi Đừng Vội Trốn! - Ảm Hương
Nàng ra đời liền mang theo tiên đoán trời định, long tình phượng cảnh thiên hạ chi mẫu, chỉ tiếc nàng mang danh phận đê tiện nhất – nữ nhi của thương nhân. Nàng đọc thuộc tất cả điển tịch, là một tài nữ không hơn không kém, chỉ là có chút “giả tạo”! Như thế nào “giả tạo”? Tài nữ chân chính tất nhiên phải có một tấm lòng bao la, hải nạp bách xuyên*, khoan dung độ lượng! Nhưng vị tài nữ này, lòng dạ rất hẹp hòi, rất phúc hắc, trừng mắt tất báo*, vì vậy ngày nào cũng gây thù kết oán với không biết bao nhiêu người! “Nguyên lai là cô!” Tiêu Vân Trác nhìn nữ tử trước mắt, dung nhan khiến núi sông phải e lệ mà cắn răng nghiến lợi. “Tại sao lại là ngươi?” Ngu Thường Hy nhìn cái người trước mắt từng khiến nàng hận không thể róc xương lóc thịt của hắn, nhất thời hóa đá! Đây hắn phải là tên thối cầm thú, cư nhiên lại biến thành Đông cung thái tử! Một ngày nào đó. “Thái tử điện hạ, Phùng lương đễ hỏi tối nay vị nào thị tẩm?” “Đi hỏi Ngu cung nữ!” “Hải Hà vương đang muốn xông vào phủ, không ai dám ngăn cản, làm sao bây giờ?” “Đi hỏi Ngu cung nữ!” “…..” Mỗ thái giám im lặng triệt để, cái gì cũng hỏi Ngu cung nữ, vậy Thái tử gia ngài dùng làm cái rắm gì a? Đông cung này đến tột cùng là ai làm chủ? Vì vậy mỗ nữ hoàn toàn bị chọc giận, vò đầu bứt tai, lệ rơi đầy mặt, liên tục vỗ ngực ngẩng đầu hô to: “Ai tới diệt tên cầm thú này đi!” *hải nạp bách xuyên: biển lớn dung nạp trăm dòng sông nhỏ, ý chỉ khoan dung độ lượng. *trừng mắt tất báo: người ta thì có thù tất báo nhưng chị Hy thì chỉ cần trừng mắt cũng sẽ cố sống cố chết mà báo thù! *** Lúc Vạn thịnh đến nơi rốt cục vẫn chậm một bước, Dương Lạc Thanh đã đi đời nhà ma rồi. Thẩm Phi Hà bị nhốt vào thiên lao, Tiêu Vân Triệt tâm tình quá kích động. Liệt Phong giữ lấy hắn thật là tốn sức lực, nhân cơ hội mọi người không chú ý liền cho hắn một chưởng bất tỉnh nhân sự, bớt việc! ……………………………………………. Trên bầu trời xanh thẳm điểm xuyết vài cụm mây trắng lững lờ trôi. Thường Hy ở dưới mái hiên cong trong Đông cung yên lặng phơi nắng, không khí yên tĩnh thanh bình bao trùm bốn phía. Nàng hí mắt buồn ngủ nhưng một đạo thánh chỉ sáng nay vẫn khiến nàng hồi hông thôi. Cung đình bí sử đúng là không bao giờ công bố sự thật cho mọi người. Triều đình tuyên bố Lạc phi mắc bạo bệnh bỏ mình. Ngay đêm Thẩm Phi Hà vào thiên lao liền thắt cổ chết, tự sát so với bị chặt đầu thì vẫn tốt hơn. Hơn nữa Thẩm Phi Hà tin rằng Hoàng thượng sẽ không công bố chuyện này cho thiên hạ, chỉ sợ vẫn như cũ được chôn cất ở hoàng lăng. Nếu như vậy thì coi như nàng có chết vẫn là chính thê của Tiêu Vân Triệt, tương lai nếu hắn tái giá thì người sau cũng chỉ được phong thiếp, thủy chung không hơn được nàng. Sau này Tiêu Vân Triệt nếu qua đời sẽ hợp táng cùng nàng, bọn họ sẽ mãi mãi ở bên nhau. Hoàng thượng cũng sẽ vì nhớ đến nàng đã bảo vệ uy nghiêm hoàng thất cho hắn mà không dễ dàng làm khó Thẩm gia, chỉ khiến cho bọn họ lưu vong, giữ lại hơn trăm mạng người. Một người chết đổi lấy hơn trăm người sống, đáng giá! Tiêu Vân Triệt bị bệnh, cả ngày nhốt mình trong Đông Lăng vương phủ không ra ngoài nửa bước. Mọi người đều cho rằng hắn đau lòng ái thê qua đời cho nên mới triền miên giường bệnh mà không biết được nội tình ở bên trong. Kế tiếp trong cung tổ chức tang sự của Lạc phi. Lũ triều thần cho rằng lấy trình độ sủng ái của Hoàng thượng đối với Lạc phi nhất định sẽ hạ táng nàng ở nơi trang trọng trong hoàng lăng ai ngờ cuối cùng lại thấy phần mộ của Lạc phi nằm trong một góc nhỏ hẻo lánh. Mọi người bí mật nghị luận một thời gian rồi cũng không dám tiếp tục bàn tán. ... Mời các bạn đón đọc Lệnh Truy Nã Đông Cung: Ái Phi Đừng Vội Trốn! của tác giả Ảm Hương.
Làm Sủng Phi Như Thế Nào? - Nhu Mễ Hôi Hôi
Sủng phi có bộ dáng như thế nào? Xinh đẹp động lòng người lại ngang ngược.    Bề ngoài là nữ nhân hoàng thượng sủng ái nhất, nhưng thực tế lại chỉ là tấm gỗ cho chân ái mà thôi.    No no no, hãy để cho Ôn thị A Uyển ta tiến công trên con đường của sủng phi đến nói cho ngươi biết thế nào gọi là sủng phi.    Cấp bậc hậu cung: Hoàng hậu Quý phi Chính nhất phẩm: Thục phi, Hiền phi, Lương phi, Đức phi Tòng nhất phẩm: Phi Chính nhị phẩm: Chiêu nghi, chiêu viện, chiêu dung Tòng nhị phẩm: Thục nghi, thục viện, thục dung Chính tam phẩm: Quý tần Tòng tam phẩm: Tiệp dư Chính tứ phẩm: Vinh hoa, dung hoa Tòng tứ phẩm: Phương nghi, phân nghi, thuận nghi Chính ngũ phẩm: Tần Tòng ngũ phẩm: Tiểu nghi, tiểu viện Chính lục phẩm: Quý nhân Tòng lục phẩm: Mỹ nhân Chính thất phẩm: Thường tại Tòng thất phẩm: Tuyển thị Chính bát phẩm: Thải nữ Tòng bát phẩm: Canh y     Lời editor: Truyện này nam không sạch. Truyện sủng, ngọt ngào, không ngược. *** Đại Tề xây dựng được sáu mùa xuân. Là một thảo trường oanh phi, bách hoa tranh nhau khoe sắc ngày xuân, lúc này là buổi trưa, bên trong Ngự Hoa viên trăm hoa đua nở, oanh phi điệp vũ, cảnh xuân hòa thuận vui vẻ. Chỉ thấy bên trong lương đình, có một nữ tử áo hồng ngồi trong chòi nghỉ mát, ghế đá bên cạnh còn có một tiểu cô nương mặc quần áo hồng nhạt, trên đầu có hai búi tóc nhỏ, thắt nơ hồng nhạt rũ xuống ngực, theo cử động khi tiểu cô nương này nói chuyện cùng nữ nhân kia, hai dãy ti đái lấp lánh, càng làm cho cô bé khả ái hơn. Không bao lâu sau có một thân ảnh màu vàng bước vào trong đình, phía sau còn có một tiểu nam hài thập phần giống với tiểu cô nương kia, chỉ là đứa bé này luôn tỏ ra lão thành, rõ ràng là còn non nớt, người khác vừa nhìn thấy vẻ mặt này, thật sự là thú vị. Nữ tử trong đình nhịn không được bật cười, tiểu nam hài vội nói, “Mẫu phi cười ta!” Đây rõ ràng không phải là lần đầu tiên nghe lời này, mà thân ảnh màu vàng kia sau khi ngồi xuống ghế đá, đã bế tiểu cô nương ôm vào lòng, mới nói chuyện với bé trai, “Tiên sinh dạy ngươi như thế nào? Thấy mẫu phi cũng không biết hành lễ?” ... Mời các bạn đón đọc Làm Sủng Phi Như Thế Nào? của tác giả Nhu Mễ Hôi Hôi.
Lạc Vương Phi - Mạn Diệu Du Li
Lạc Mộng Khê: Trưởng nữ của tướng phủ, nhưng là do tiểu thiếp sinh ra.       Nhát gan nhu nhược, diện mạo xấu như quỷ, không tài không đức.       Tin đồn nàng có tướng sát, khắc tử khắc phu.       Muốn bay lên cành cao làm Vương phi, dẫn đến bị người trong thiên hạ chế giễu!       Trong lòng phiền muộn té xuống sông không may bị mất mạng. ♦ ♦ ♦       Lạc Mộng Khê: Đặc công ở hiện đại, thân thủ siêu phàm, phúc hắc lạnh lùng.       Trong lúc chấp hành nhiệm vụ cuối cùng bị bạn trai phản bội, xuyên qua dị thế. ***       Mở mắt, hàn quang thoáng hiện, đặc công hiện đạikinh diễm sống lại. Khóe miệng vẽ ra ý cười nghiền ngẫm. Đáy mắt lóng lánh không hề nhu nhược và sợ hãi, mà là nồng đậm khinh thường và trào phúng.       Đối mặt với âm mưu quỷ kế liên tiếp kéo đến, hục hặc với nhau, vu oan hãm hại, nàng thong dong ứng đối. Trong nháy mắt tìm ra sơ hở, dấy lên từng đợt sóng to gió lớn.       Bày mưu tính kế, mưu kế ký lạ vô cùng khiến cho đối thủ không kịp ứng phó mà chật vật chạy trốn.       Toàn thân phát ra hào quang chói mắt, giống như thoát thai hoán cốt, mê hoặc ánh mắt mọi người…… *** “Người nào lớn mật như vậy, dám xông vào Phủ Thừa tướng!” Cùng với tiếng gầm lên giận dữ, Lạc Hoài Văn mang theo Lôi Đình, Lôi Minh đi nhanh đến, sắc mặt âm trầm đáng sợ. “Lạc Thừa tướng!” Nhạc Địch hơi hơi cui người. “Nguyên lai là Nhạc quản gia cùng Tứ Hoàng tử, không biết hôm nay hai vị đến Tướng phủ là có chuyện gì?” Còn mang theo nhiều thị vệ như vậy, làm Tướng phủ nháo đến gà bay chó sủa, đến tột cùng là muốn thế nào. “Là như vầy, Vương phi bị người thiết kế hãm hại, rơi xuống vách núi đên, khi Vương gia cùng đám người ty chức tìm được Vương phi, Vương phi đã là một xác hai mạng, thân thể bị sơi hoang cắn nát, hoàn toàn biến dạng.” Nhạc Địch cầm vật trong tay đưa đến trước mặt Lạc Hoài Văn: “Đây là khuyên tai phát hiện trong tay Vương phi, là của Lạc thải Vân tiểu thư, vì vậy, Vương gia lệnh ty chức đến chứng thực.” “Mộng Khê đã chết, một xác hai mạng?” Mặt Lạc Hoài Văn đầy khiếp sợ. Ta không có nghe lầm chứ? “Đúng vậy, Lạc Thừa tướng, Vương gia đang rất thương tâm, đang trông chừng thi thể của Vương phi cho nên không thể đến phủ Thừa tướng tra hỏi Tứ tiểu thư.” Nhạc Địch vừa dứt lời, cảm thấy trước mặt có một trận cuồng phong nổi lên, Lạc Hoài Văn đã đến trước mặt Lạc thải Vân, đem Lạc thải Vân bên dưới bàn kéo ra: “Thải Vân, Mộng Khê có phải ngươi hại chết hay không?” “không phải, không phải...... Chuyện không liên quan đến ta...” Lạc thải Vân vội vàng phủ nhận, đáy mắt đầy hoảng sợ. “Ngươi biết là ai giết Mộng Khê hay không?” Lạc Hoài Văn bắt được sơ hở trong lời nói của Lạc thải Vân. “không biết, không biết.... ta không nhìn thấy Đại tỷ bị đem đi cho sói ăn...... cái gì ta cũng chưa nhìn thây, thật sự cái gì cũng chưa nhìn thấy.... Đại nương không cần a, không cần.....” Đại nương? Chẳng phải chính là Đại phu nhân Vân Bích Lạc sao? Bà ta còn trốn ở Kinh thành, là bà ta hại chết Lạc Mộng Khê, “Mộng Khê bị đem đi cho sói ăn?” “Đúng vậy, Lạc Thừa tướng, khi Vương gia cùng ty chức tìm được Vương phi ở dưới vách núi đen, thân thể của người đã bị sói ăn nhiều lắm......” “Cho dù nàng ta không giết Mộng Khê tỷ tỷ thì nàng ta cũng là kẻ đồng lõa, Mộng Khê tỷ tỷ chết, đều có liên quan đến nàng ta, nếu không làm sao trong tay Mộng Khê tỷ tỷ lại có khuyên tai của nàng ta!” Thanh Nguyệt không chịu buông tha, “Mau khai thật ra, bằng không ta giết ngươi!” ... Mời các bạn đón đọc Lạc Vương Phi của tác giả Mạn Diệu Du Li.