Liên hệ: 0912 699 269  Đăng nhập  Đăng ký

Chữ A Màu Đỏ - Nathaniel Hawthorne

Đọc tác phẩm “Chữ A màu đỏ” của Nathaniel từ đầu tới cuối tôi đều cảm thấy trong mình tràn dâng những cảm xúc mãnh liệt. Cái cách kể chuyện và miêu tả tâm lý nhân vật với những đoạn độc thoại nội tâm gay gắt của người phụ nữ ngoại tình chính là những trang văn in dấu sâu đậm nhất trong tôi. Tôi đã phải tập trung tất cả mọi trí lực và cảm xúc của mình để theo dõi câu chuyện hấp dẫn này. Một câu chuyện cảm động về nghị lực, sự can đảm và tình yêu cuộc sống vô bờ bến của một người phụ nữ trót mang tội trong xã hội.  Với tôi, nó cũng thật sự là một câu chuyện quá đẹp giữa cuộc sống này, nó đem lại cho tôi nhiều tin yêu, nhiều mạnh mẽ và nhiều hi vọng. Những cuốn sách đã trải qua thăng trầm của thời gian để còn lại, để sáng hơn và đem đến cho những độc giả của hôm nay nhiều trải nghiệm sâu sắc hơn. Một câu chuyện về “Chữ A màu đỏ” khép lại, nhưng đã đem lại cho tôi cái nhìn thấu hiểu hơn đối với số phận và nghị lực của những người phụ nữ ngoại tình. Những người phụ nữ ấy không phải ai cũng xấu xa và đáng trách. Họ có những tâm tư thầm kín mà chỉ khi có được sự thấu hiểu và đồng cảm thực sự chúng ta mới có thể hiểu được. Đây là một trong số những câu chuyện nghiệt ngã nhất về số phận của người phụ nữ mà tôi đã từng được biết. Tôi đã đọc cuốn sách với tâm trạng bế tắc, đau đớn, hận thù và hoàn toàn bất lực. Ngay khi bắt đầu đọc “chữ A màu đỏ” tôi đã ngưỡng mộ cô. Tôi chăm chú theo dõi từng bước chân của chị trên hành trình mà chị đang đi. Tôi không rời mắt khỏi con người chị và những người xung quanh chị dù chỉ một giây phút. Và tôi đã nhận ra rằng ánh mắt của những người bên cạnh chị khi nhìn theo chị đã dần khác. Tôi không còn cảm thấy cái ánh mắt ngột ngạt hằn học và căm giận nữa. Tôi bắt gặp một ánh mắt yêu thương, tha thứ, và đồng cảm. Quả thực cuộc sống, tình yêu và sự hi sinh trong sáng của cô đã khiến cho cộng đồng không thể quay lưng với cô nữa. Cô sống giản dị, điềm đạm như biết bao nhiêu người đàn bà khác. Người đời không còn trách cô nữa. Tôi nghĩ đó là điều đương nhiên cô đáng nhận được với những gì mà cô đã trải qua. Tấm lòng nhân hậu đã khiến cho chữ A màu đỏ trên người cô trở thành một dấu vết phai nhòa của quá khứ xa xôi, mà hiện tại khi nhìn về phía cô gái đã từng mang tiếng ngoại tình, chửa hoang ấy người ta chỉ cảm tháy lòng yêu thương, vị tha, và một nguồn an ủi đồng cảm vô tận với số phận của những người phụ nữ trong xã hội này. *** Chữ A màu đỏ, tiểu thuyết của Nathaniel Hawthorne, xuất bản năm 1850, đã được nhiều nhà phê bình đánh giá là một trong những tác phẩm hay nhất của nền văn học thế giới. Câu chuyện xảy ra ở Boston, thủ phủ ban Massachuselle (thuộc miền New England đông bắc nước Mỹ) trong những năm 1640, vào một thời mà xã hội miền này bị giam hãm trong vòng luật lệ và giáo lý nghiệt ngã của nhà thờ Thanh giáo. Một người phụ nữ tên là Hester Prynne, vì một đứa con hoang, đã bị kết án bêu trên bục tội nhân ba tiếng đồng hồ trước công chúng và chịu hình phạt mang một chữ A màu đỏ cài trên ngực cho đến hết đời. chữ A màu đỏ là dấu sỉ nhục về tội ngoại tình (chữ A là chữ đầu từ Adultery : tội ngoại tình). Không ai ngờ được rằng người bố của đứa con hoang ấy lại là người đảm nhiệm phần hồn của Hester Prynne, mục sư Arthur Dimmesdale, một giáo sĩ trẻ đầy tài năng, được con chiên ngưỡng mộ như một vị thiên thần. Hester Prynne chịu đựng nỗi nhục nhã đau đớn. Còn Arthur Dimmesdale, bị sự dày vò khủng khiếp của lòng hối hận, ngày một gầy mòn xanh xao. Thế nhưng quần chúng không hề hay biết gì cả, vẫn sùng kính anh như một vị thánh sống. Giữa lúc đó, xuất hiện thêm một nhân vật, hình thành đủ bộ ba trong diễn biến xung đột của câu chuyện. Đó là chồng của Hester, một con người tuổi đã xế chiều, khô lạnh, dị dạng, mà Hester không hề yêu. Lão đã sống cuộc đời lang bạt, nay vừa đến đây thì thấy vợ trên cái bục ô nhục. Lão bắt đầu một cuộc săn tìm kẻ tình địch để báo thù. Buộc vợ thề không bao giờ lộ tung tích của lão ra, lão đội cái tên giả Roger Chillingworthe, xuất hiện giữa cộng đồng Thanh giáo Boston với danh nghĩa là một thầy thuốc. Như vậy là tác giả Nathaniel Hawthorne đã bắt đầu câu chuyện ở chỗ mà phương sách xử lý cốt truyện cổ truyền thường kết thúc. Mối quan tâm của Hawthorne không phải là ở giai đoạn diễn biến một cuộc tình duyên éo le, mà là ở tâm lý của các nhân vật trong giai đoạn tiếp sau đầy khủng hoảng quyết liệt, và những vấn đề triết lý sâu xa rút ra từ những tình tiết trong cảnh huống ấy. Hester Prynne nhẫn nhục chịu đựng nỗi đau đớn ê chề trước sự ghê sợ khinh bỉ và nhục mạ của mọi người. Chị không bỏ đi nơi khác để làm lại cuộc đời, mà tiếp tục ở lại giữa mảnh đất đã ruồng rẫy chị, coi đó là một định mệnh. Chị giữ một phong cách giản dị khổ hạnh, tích cực lao động kiếm sống cho mình và cho đứa con gái nhỏ. Con người bị xã hội khinh rẻ đã thể hiện một tấm lòng nồng hậu và nhân đạo, tự nguyện làm một bà phước, tận tụy săn sóc cưu mang những người nghèo khổ, ốm đau. Sau những năm dài, cuộc sống trong sáng của chị đã biện hộ cho chị. Dần dần người ta có thiện cảm với chị, tha thứ cho lỗi lầm của chị. Chữ A màu đỏ chỉ còn là một dấu vết của quá khứ đã lùi xa về phía sau, biến thành một biểu tượng mang một ý nghĩa khác : ý nghĩa của sự tích cực, của lòng thương người, của nguồn an ủi. Trong suốt thời gian Hester Prynne triền miên chịu sỉ nhục thì mục sư Arthur Dimmesdale cũng triền miên day dứt, hối hận trong lòng. Sự hối hận thôi thúc anh bộc bạch tội lỗi, nhưng anh không đủ dũng khí, chỉ dùng được những lời ám chỉ để tự phê phán. Nhưng anh càng tự phê phán thì người ta lại càng kính trọng anh. Và anh thấy khổ sở tự ghê tởm mình. Quá trình dày vò dai dẳng ấy làm anh ngày càng héo hon tiều tụy. Lão Roger Chillingworthe từ khi xuất hiện ở Boston đã tiếp cận Dimmesdale, ngỏ ý muốn chữa bệnh cho anh. Những diễn biến đặc biệt trong sự đau ốm của thể chất và tâm thần anh làm lão sinh nghi, càng quyết tâm thâm dò, tìm hiểu. Nhân dân Boston vui mừng vì Thượng đế đã cho một vị bác sĩ y khoa lỗi lạc đến chăm sóc sức khỏe người mục sư mà họ xiết bao yêu quý. Người ta bố trí cho lão ở chung một nhà với Dimmesdale. Bằng sự sắc sảo của một đầu óc thông thái và quỷ quyệt, lão đã dần dần phát hiện và đi đến khẳng định anh chính là kẻ tình địch mà lão đang săn tìm. Thế là từ đấy lão bám sát anh, báo thù theo cách của lão, dùng mọi thủ đoạn kích động hành hạ cho Dimmesdale thêm đau đớn. Bảy năm đằng đẳng trôi qua với sự im lặng chịu đựng của Hester, với nỗi thống khổ khắc khoải trong tâm hồn Dimmesdale mà lão Chillingworth đã nhai xé cho ngày càng trầm trọng, khiến sức khỏe của anh suy sụp chỉ còn như ngọn lửa chập chờn sắp lụi tàn. Hester Prynne thấy giấu kính tông tích lão chồng cũ không phải là tránh được tai họa cho Dimmesdale, nên chị rút bỏ lời thề, nói cho Dimmesdale rõ sự thực. Hai người nhận thấy âm mưu báo thù của lão Chillingworth còn xấu xa hơn nhiều so với tội lỗi của họ. Họ bàn tính cùng nhau bỏ đi thật xa, làm lại cuộc đời. Nhưng Roger Chillingworth biết được ý đồ ấy. Vậy là chỉ còn một nơi để thoát khỏi tay lão : đó là bục tội hình. Ngay sau buổi thuyết giáo của Dimmesdale trong một ngày hội tụ tập đông đảo quần chúng, Dimmesdale gọi Hester và con gái cùng bước lên bục tội hình, nơi mà bảy năm về trước, Hester một mình chịu hình phạt. Đứng trên bục, Dimmesdale bộc lộ lỗi lầm của mình trước đám đông bàng hoàng sững sốt. Vượt qua được ngưỡng cửa của cuộc đấu tranh nội tâm ghê gớm, dành được chiến thắng trong cơn thống khổ cực độ, chàng mục sư trẻ gục xuống trút hơi thở cuối cùng trong vòng tay của Hester Prynne. * Đọc Nathaniel Hawthorne, chúng ta tiếp xúc với một phong cách đặc biệt, với những diễn biến phức tạp, mãnh liệt trong chiều sâu tư duy, tâm hồn nhân vật. Tác giả kể chuyện, nêu những tình tiết xảy ra rồi phân tích, gợi lên những điều triết lý sâu sắc trong tâm khảm, trong tính cách của từng người, từng lớp người, hoặc của quảng đại quần chúng. Giá trị các tác phẩm của Nathaniel Hawthorne là ở sự phân tích tỉ mỉ, sâu rộng về nội tâm. Hawthorne thừa kế truyền thống nghiêm ngặt của nhà thờ Thanh giáo ; ông quan tâm đến cái mà các nhà thần học thường gọi là “tội lỗi vốn có” của loài người (original sin). Nhưng ông đả phá tính hẹp hòi, cố chấp và tàn ác của nhà thờ Thanh giáo New England. Những tác phẩm của ông thấm nhuần tính nhân đạo sâu sắc. Vấn đề tội lỗi là đề tài được lặp đi lặp lại trong nhiều cuốn truyện của Hawthorne nhưng sự chú ý của Hawthorne không phải là ở bản thân tội lỗi mà là tập trung vào tác động tâm lý do tội lỗi gây ra. Trước con mắt của Hawthorne, tội lỗi lớn nhất Chữ A màu đỏ không phải là tội ngoại tình của Hester Prynne, cũng không phải là tội của Dimmesdale, mà là tội của Roger Chillingworth đã xúc phạm vào cõi thiêng liêng trong tâm hồn Dimmesdale. Hawthorne đã miệt mài để hết tâm trí vào cuộc tranh luận kéo dài năm này sang năm khác về bản chất con người. Trong thế kỷ đương thời, có một dòng tư tưởng lãng mạn tích cực, nhấn mạnh rằng con người bẩm sinh là tốt. Quan điểm này, xuất phát từ Jean Jacques Rousseau và người đề xướng quan điểm này trong văn học Mỹ là Emerson. Hawthorne không lãnh đạm trước sức quyến rũ của tư tưởng tích cực này. Việc Hawthorne xử lý tính cách nhân vật Hester Prynne trong Chữ A màu đỏ tỏ rõ một tấm lòng đồng tình thương cảm. Hester là một phụ nữ cương nghị. Chị không hối hận về hành vi ngoại tình với mục sư Dimmesdale. Chị cũng không đồng tình với nỗi cắn rứt lương tâm của Dimmesdale. Chị nói với Dimmesdale : “Điều chúng ta đã làm có một tính thánh hóa của riêng nó”. Khi chị ngồi với chàng mục sư trong rừng, chị đã bứt chữ A màu đỏ ra khỏi ngực mình và vứt xuống đất. Việc Hester vứt cái dấu sỉ nhục ấy đi là sự “nổi loạn” của chị. Thế nhưng, câu chuyện cũng viện ra nhiều lý lẽ để bảo vệ luật pháp và lương tâm. Dimmesdale không còn tìm cách trốn đi như đã dự tính, mà trái lại, Dimmesdale đã bước lên bục tội hình, bộc lộ thẳng thắng lỗi lầm trước công chúng rồi chịu chết, yên tâm đã chiến thắng bản thân. Các tiểu thuyết của Hawthorne cho hư danh là mọi tội lỗi lớn, dù đó là để bảo toàn thanh danh mình (như Dimmesdale, đóng vai đạo đức giả suốt bảy năm trời). Con người chỉ có thể được “cứu vớt” nhờ sự khiêm nhường, chịu khuất phục ý trí của Đấng thiên liêng. Sự khiêm nhường là yếu tố hòa hợp, cân bằng trong mối quan hệ giữa người với người. Hawthorne đặc biệt nổi bật ở quan điểm về cái thiện và cái ác bên trong một con người. Trong nhiều truyện ngắn và truyện dài sáng tác cả trước và sau Chữ A màu đỏ, cũng như trong truyện này, Hawthorne đã luôn luôn nghiền ngẫm về những mối quan hệ qua lại, tác động lẫn nhau giữa cái tốt và cái xấu, về cái xu hướng hòa làm một hoặc đảo chỗ cho nhau giữa hai nhân tố ấy trong từng cá nhân. Dưới một bề ngoài mô phạm đạo đức, bên trong vẫn có những điều đáng hổ thẹn, thậm chí những vết nhơ và tội ác ; ngược lại, dưới cái bề ngoài tội lỗi bị khinh bỉ và bị lên án, lại có một tâm hồn nhân ái, vị tha. Một đặc điểm khác của Hawthorne là tài sử dụng thành thạo lối phúng dụ - tức diễn đạt ngụ ý (allegory) – và lối dùng hình ảnh tượng trưng (symbolism`. Phép diễn đạt ngụ ý và bằng tượng trưng của Hawthorne đặc biệt thành công trong câu chuyện về chữ A màu đỏ, mà nhiều đoạn đã lộ rõ ý của tác giả muốn mô tả thành một truyền thuyết. Mỗi địa điểm, mỗi nhân vật và mỗi sự kiện đều mang một ý nghĩa sâu rộng hơn. Bục tội hình – như một đoạn đầu đài – mang ý nghĩa của sự trừng phạt trong đoạn đầu câu chuyện, và mang ý nghĩa của sự chuộc tội trong đoạn cuối. Rừng hoang là một nơi mà con người sa vào con đường lầm lạc về mặt tinh thần đạo lý. Khóm tầm xuân trước cửa nhà tù, mụ già Hibbins, v.v…, đều mang một ngụ ý. Bản thân chữ A màu đỏ là tượng trung cho tội ngoại tình; ; nhưng còn hơn thế, nó tượng trưng cho mọi tội lỗi ; và khi người ta càng mở rộng tầm của nó ra xa thêm, thì nó lại tượng trưng cho tất cả mọi lỗi lầm và yếu kém ngăn trở sự vận động thỏa đáng của xã hội loài người. Và oái oăm thay, cái chữ A màu đỏ sỉ nhục ấy lại tiến đến chỗ biến thành một biểu tượng mang ý nghĩa khác hẳn : ý nghĩa của lòng nhân ái, của nguồn an ủi, ý nghĩa của chiếc thánh giá trên ngực người nữ tu sĩ, trước con mắt của những tín đồ Thanh giáo khắc nghiệt! Ở Hawthorne, sự sụp ngã của một con người là sự sụp ngã có phúc. Qua tội lỗi và đau khổ, con người đạt tới một chiều sâu tâm hồn và một chiều rộng nhãn quan, mà nếu không va vấp và chịu sự hành xác thì không thể nào đạt tới được. Nathaniel Hawthorne còn có một khả năng nhạy bén về thuật kết cấu câu chuyện (architectonic sense). Cấu trúc của truyện chữ A màu đỏ chặt chẽ. Bốn nhân vật (Hester Prynne, Arthur Dimmesdale, Roger Chillingworth, và bé Pearl) gắn chặt vào nhau trong cái mạng tơ vò của một cảnh huống cuộc đời dường như không thể nào có giải pháp. Việc tác giả sử dụng với một sự sắp đặt cố ý cái bục bêu tội nhân ở ba lớp chủ yếu của câu chuyện (đoạn đầu, đoạn giữa và đoạn kết) tạo ra sự thống nhất về diễn biến một quá trình diễn biến phát triển chậm rãi nhưng không khoan nhượng đến điểm tột đỉnh là cuộc thú tội của Dimmesdale trước công chúng. Phong cách viết đi vào cõi nội tâm, phân tích những điều triết lý sâu sắc bên trong tinh thần của sự vật khả năng phát triển ý nghĩa của các hình ảnh tượng trưng, cộng với kỹ năng viết điêu luyện – tất cả những đức tính nói trên đã tạo nên cái hay đặc thù của Hawthorne và đã làm cho các tác phẩm của ông được đánh giá cao, gây được sức thuyết phục mạnh mẽ đối với những độc giả từ giữa thế kỷ 20 trở về sau. Hawthorne đã được xem là một nhà văn lớn, một trong những nhà viết tiểu thuyết có tài năng nhất trong nền văn học Mỹ. * Nathaniel Hawthorne sinh năm 1804 ở Salem, bang Massachusetts (miền đông bắc nước Mỹ) thuộc một dòng họ người Anh đã đến đây từ năm 1630 và đã góp phần tạo ra khu định cư đầu tiên của thuộc địa Anh ở miền này, mà những người thực dân Anh đầu tiên đặt tên là “nước Anh mới” (New England). Tại miền này, vào cuối thế kỷ thứ 17, tức khoảng 100 năm trước cuộc Cách mạng nước Mỹ, một số tín đồ Thanh giáo cuồng tín cho rằng con người có thể bán mình cho quỷ dữ và trở thành phù thủy. Thân sinh ra ông nội Nathaniel Hawthorne sống vào thời ấy, là một quan tòa Thanh giáo khắc nghiệt đã kết án treo cổ nhiều người bị gán cái tội ấy. Một trong những nạn nhân của ông đã phát một lời trù rủa độc địa cho ông ta và con cháu ông ta sau này. Những sự kiện này đã có ảnh hưởng lớn tới suy nghĩ của Nathaniel Hawthorne và tác động đến các sáng tác của ông. Bố của Hawthorne là một thuyền trưởng, chết trong một chuyến đi biển, lúc Hawthorne mới bốn tuổi. Tâm trạng đau buồn đã khiến người mẹ tự tách biệt khỏi xã hội, sống ẩn dật. Nếp sống đó cũng có ảnh hưởng tới Nathaniel Hawthorne sau này. Khi đang học ở trường đại học Bôdân (Bowdoin), năm 1828, Hawthorne đã bắt đầu tập viết văn và mang hoài bão muốn trở thành nhà văn lớn. Sau khi tốt nghiệp đại học trở về Salem, Hawthorne trong một thời gian dài vẫn giấu kín bút danh, đóng kín cửa đọc sách, nghiên cứu rèn luyện tư duy và khả năng văn học. Mùa hè, ông đi thăm nơi này nơi nọ trong miền New England, hòa mình vào quần chúng ở các phiên chợ và các cuộc tụ tập, quan sát, tìm hiểu cuộc sống. Trong quá trình tự đào tạo ông đã viết nhiều truyện ngắn, nhưng thường viết xong, ông lại hủy bỏ. Mãi đến năm 1837, ông mới cho ra mắt được cuốn sách đầu tiên mang tên ông. Đó là cuốn Những truyện kể lại vài lần (Twice told tales) tập hợp một số truyện ngắn mà ông đã viết trong những năm qua. Ông xin vào làm ở Sở Thuế quan Boston. Năm 1842, ông cưới vợ và về sống ở một ngôi nhà mục sư cổ tại Concord (cũng bang Massachusetts) trong bốn năm, tiếp tục viết. Một tập truyện ngắn ra đời cuối thời kỳ này với nhan đề “Những mảng rêu từ một ngôi nhà mục sư cổ” (Mosses from an Old Manse) 1846. Chính thời kỳ này đã được ông nhắc đến trong phần mở đầu cuốn Chữ A màu đỏ. Là một đảng viên dân chủ, ông được chính quyền Đảng Dân chủ của Tổng thống Polk cho vào làm ở Phòng Thuế quan Salem. Ba năm sau, Đảng Uých (Whig) lên cầm quyền, ông mất việc. Trong nỗi chán ngán, ông đã ngồi viết Chữ A màu đỏ. Hôm ngồi đọc lại bản thảo cuốn truyện đã hoàn thành này, nhiều lần ông ứa nước mắt. Phải tóm bắt được những giây phút như thế mới hiểu thấu được tâm hồn ông. Cuốn Chữ A màu đỏ đã lập tức làm ông nổi tiếng không những ở Mỹ mà ở cả nước Anh vốn khó tính đối với tác phẩm của các nhà văn Mỹ. Những năm tiếp theo vẫn là thời kỳ đỉnh cao cuộc đời sáng tác của Nathaniel Hawthorne. Ông đã viết cuốn Ngôi nhà bảy đầu hồi (The House of the Seven Gables) cũng là một tác phẩm trứ danh (1851), cuốn Câu chuyện tình ở Blithedale (The Blithedale Romance) (1852), một số truyện cho trẻ em như Cuốn sách kỳ diệu cho các bé gái bé trai (Wonder Book for Girls and Boys) (1852) và Những truyện kể về rừng rậm cho các bé gái bé trai (Tanglewood Tales for Girls and Boys) (1853). Năm 1853, Tổng thống Mỹ Franklin Pierce, bạn học cũ của Hawthorne, cử ông đi làm lãnh sự Mỹ tại Livơpun (Anh). Gia đình ông sang ở Anh từ 1853 đến 1858. Sau đó ông đi du lịch sang lục địa châu Âu. Trong thời kỳ này, Nathaniel Hawthorne viết thêm cuốn Thần Đồng nội bằng cẩm thạch (The Marble Faun) (1860). Đây là cuốn truyện viết hoàn chỉnh cuối cùng của ông, nói về cái thiện và cái ác trong lòng người. 1860, Hawthorne cùng gia đình trở về Mỹ. Những truyện ông viết về cuối đời đều dở dang, chất lượng sút kém. Một lý do nào đấy, không xác định được, đã làm khô cạn tài năng sáng tạo của ông. Nathaniel Hawthorne mất năm 1864, vừa tròn 60 tuổi. Sau khi ông mất, bạn bè tập hợp lại những đoạn bản thảo chưa hoàn thành, xuất bản một số cuốn : Septimius Pelion (1872), “Mối tình Dolliver” (1876), Bí mật của bác sĩ Grimghawe (1883) và Dấu chân tổ tiên (1883). Nói về sáng tác của Hawthorne, người ta không quên nhắc đến những tác phẩm ông viết cho trẻ em. Ông đã đưa một sắc thái hoàn toàn mới mẽ vào nền văn học phục vụ thiếu nhi. Không phải với phương pháp mượn một câu chuyện kể để răn dạy, thuyết giáo con trẻ, ông đã trân trọng viết cho thiếu nhi như viết cho người lớn, có chiều sâu tư tưởng và lực truyền cảm mạnh mẽ. Cuốn sách viết cho thiếu nhi của ông được nhiều người biết tiếng nhất là cuốn Những truyện kể về rừng rậm cho các bé gái bé trai (1853). Nhà văn lớn này đã cống hiến cho thiếu nhi, cũng như đã phục vụ cho người lớn, tài năng đầy chất thơ và tri thức sâu sắc của mình về bản chất con người. NGƯỜI DỊCH Mời các bạn đón đọc Chữ A Màu Đỏ của tác giả Nathaniel Hawthorne.

Nguồn: dtv-ebook.com

Xem

Tôi Yêu Em! Bạn Gái Giả!
Cô gặp anh nơi thư viện trường học. Cả hai đều đang ở độ tuổi bồng bột. Ghét nhau từ khi hai người tranh nhau tập tiểu thuyết "Mùa hè thiên đường". Cô ghét anh, muốn trả thù anh bằng mọi giá. Còn anh, ngay từ phút giây nhìn thấy cô, đã muốn cô là người bên anh mãi mãi. Người tính không bằng trời tính, cô và anh lại được ba mẹ trao cho thứ gọi là "hôn ước". Cô chấp nhận làm bạn gái giả của anh, nhưng cô luôn phớt lờ anh, mọi sự quan tâm anh dành cho cô. Thời gian trôi qua, cố gắng phớt lờ, nhưng cô vẫn cứ rung động với anh, để rồi số phận đưa đẩy hai người đến với nhau. Có nhiều lúc hai người hoài nghi, nhưng hai người vẫn luôn bên nhau. *** • Hè năm 2015 • Xin được tự giới thiệu, tôi là Vi Anh, là học sinh lớp 11 trường Blue Sky, tôi không thích phát âm Tiếng Anh cho lắm, nên thường gọi nó là trường Đánh Rắm. Tôi học 11b2, chuyên Toán. Tôi là tổ trưởng tổ 3. Các bạn sẽ nghĩ tôi phải là lớp trưởng, nhưng không phải. Tôi có một "sắc đẹp" tầm thường, không hẳn thế nhưng mà không nổi bật. Tật xấu của tôi thì rất dài, nhưng tôi vẫn muốn kể cho các bạn một số tật xấu của tôi, điển hình là nóng tính, dâm, bựa, và rất rất thích ngắm trai đẹp. Hôm nay là ngày đầu tiên đi học lại sau đợt nghỉ hè. Tôi là một con 'mọt sách', vậy nên điều đầu tiên tôi nghĩ đến vào giờ ra chơi là thư viện. Mùa hè mới kết thúc, tôi thì yêu mùa hè vô cùng, nên vẫn muốn hồi tưởng chút ít về nó. Thế là tôi ngồi trong lớp ngủ gật đợi đến giờ ra chơi xuống thư viện. Sau một hồi nghiên cứu và tìm tòi, tôi- Vi Anh đã tìm thấy cuốn "Mùa hè thiên đường". Yolo! Ma xui quỷ hờn thế nào mà lúc giơ tay ra lấy cuốn sách đó, có một bàn tay chìa ra,và hắn lấy cuốn sách của tôi -_____- Theo bản năng con vượn, tôi chạy tới chỗ "thằng ăn cắp" để đòi lại cuốn sách đó! "Tên ăn cắp!" Tôi gào lên. Hắn vẫn cứ đi -______- Chẳng lẽ hắn điếc T__T Tôi đang chạy tới hắn, bỗng cái rầm... Tôi đã đâm phải ai đó!!! Ai vậy? Là Hoàng, Trần Hoàng, lớp 11b1, chuyên Anh. Cậu ấy khá đẹp trai, hiền lành nữa! Tôi đã đâm phải cậu ấy rồi :)))~ Nhưng mà thì giờ đâu ra để mà tán trai, tôi phải đi dành lại cuốn truyện thân thương kia ToT Hắn cứ đi xa dần, xa dần.... Hức hức T^T Không sao! Tôi đã nhớ mặt hắn! Đợi đấy! Bước ra khỏi thư viện, lập tức có một con đàn bà bước tới, đập vào đầu tôi một cái T^T Đau quá mẹ ơi!   Mời các bạn đón đọc Tôi Yêu Em! Bạn Gái Giả! của tác giả NhiCokkie.
Ánh Lửa Trong Tro Tàn
May mắn trốn thoát sau cuộc đột kích của quân Đế Chế hung tàn, nhưng không một giây phút nào Laia - một Trí Thức nghèo sống dưới Đế Chế bạo tàn - không giằn vặt bản thân vì đã hèn nhát bỏ lại người anh ruột thịt. Mong mỏi giải cứu anh trai khỏi lao ngục, Laia sẵn sàng làm tất cả những gì có thể, thậm chí tự nguyện trở thành nô lệ, cam tâm làm gián điệp trong “lò luyện ngục”. Nhưng, Laia liệu có thể làm được những gì, khi cô luôn phải giành giật từng ngày được sống, khi bao phủ quanh cô là tầng tầng dối trá và sự tàn ác, khi những người được cô đặt trọn niềm tin hóa ra ngay từ đầu chỉ coi cô là con tốt thí? Và Elias -  một Mặt Nạ Tập Sự xuất sắc mang trong mình dòng máu quý tộc đồng thời là ứng cử viên sáng giá cho ngôi Hoàng Đế tương lai - thực chất là bạn hay là thù. Cuộc gặp gỡ giữa họ chỉ là sự tình cờ hay đã được sắp đặt từ trước. Họ là ai và họ đóng vai trò gì trong bàn cờ định mệnh?  Số phận đã ràng buộc họ với nhau, bắt họ phải sát cánh tiến lên phía trước. Nhưng,  HỌ ĐANG TIẾN VỀ PHÍA TỰ DO HAY ĐI ĐẾN CÁI CHẾT?  *** Truyện xoay quanh 2 nhân vật chính thế nên từng chương sẽ được thay phiên nhau kể bởi 1 trong 2. Cái hay trong cách kể này là có thể khiến người đọc biết được suy nghĩ của mỗi nhân vật, qua đó có thể hiểu được và thông cảm cho mỗi hành động, mỗi quyết định của họ. Truyện có cách miêu tả nội tâm khá chân thật, luôn làm nổi bật lên nỗi ám ảnh của từng người: với Laia là nỗi sợ mất đi người anh trai còn với Elias là sự tự do khỏi sự ghê tởm của Backcliff tù túng. Đó là động lực để thúc đẩy nhân vật đưa ra quyết định, không phải lúc nào cũng đúng đắn và nhiều khi khiến họ phải trả những cái giá rất đắt. Nhưng về sau họ sẽ trưởng thành hơn, lấy tội lỗi đó làm ngọn lửa soi sáng tâm hồn, giúp họ vượt qua nỗi sợ hãi để đến với tự do. Bên cạnh đó, yếu tố lãng mạn cũng không bị làm quá lên như tiểu thuyết lãng mạn. Tác giả giữ ở mức độ vừa phải, hài hòa với những pha hành động gay cấn. Tình cảm của các nhân vật khá là rạch ròi, có những hành động hợp tình hợp lý dù được hay mất tình yêu đó. Các nhân vật nữ được thể hiện là những con người độc lập, mạnh mẽ, không phải là công chúa chỉ chờ hoàng tử đến giải cứu và sống hạnh phúc về sau. Họ tự đưa ra những quyết định khó khăn để giải quyết vấn đề của mình và sẵn sàng chấp nhận hậu quả của nó. Họ luôn cho thấy rằng mình không thua kém gì những gã đàn ông bên cạnh cả. Nếu có lỡ như đánh giá thấp họ, thì họ sẽ cho bạn niếm mùi đau khổ. Nói chung cho 5/5. Hy vọng Nhã Nam nhanh cho ra tập tiếp theo. *** Ánh Lửa Trong Tro Tàn – Cuốn Tiểu Thuyết Dành Cho Các Tín Đồ Của Dòng Truyện Viễn Tưởng Dương Quang Thắng 28/09/2020 Trong năm vừa qua, Nhã Nam đã chính thức xuất bản Ánh Lửa Trong Tro Tàn ( tựa gốc: An Ember In The Ashes). Đây là tập đầu trong loạt truyện cùng tên gồm 4 phần của nữ nhà văn Sabaa Tahir, với 3 phần đầu đã ra mắt và phần cuối sẽ ra mắt vào cuối năm nay. Tuy rằng nhận được nhiều lời phản hồi tích cực từ phía bạn đọc so với những bộ giả tưởng khác mà Nhã Nam dịch, cuốn truyện này vẫn chưa được công bố rộng rãi. Bởi vậy, tôi mong qua một số chia sẻ cảm nhận sau đây thì mọi người sẽ tìm đọc để nhà xuất bản có thể tiếp tục dịch những tập tiếp theo. Tác phẩm Ánh Lửa Trong Tro Tàn lấy bối cảnh ở một thế giới giả tưởng được xây dựng dựa trên hình ảnh của Đế chế La Mã cổ đại. Kể về cuộc chiến giữa hai phe đối địch nhau, Quân Kháng Chiến, những chiến binh ngầm của Vương Quốc Trí Thức với Quân Binh – lực lượng quân đội của Đế Chế nhằm lật đổ chính sách đàn áp, bóc lột của Đế Chế và giành lại chính quyền, tự do cho người dân. Cốt truyện chính theo chân Laia – một cô gái Trí Thức trẻ, người có anh trai tên Darin bị bắt vì nghi ngờ tội phản động. Để giải cứu anh trai, cô buộc phải trở thành một gián điệp thâm nhập vào học viện Blackcliff, nơi đào tạo các binh lính của Quân Binh, dưới thân phận là một nô lệ theo yêu cầu của Quân Kháng Chiến. Và ở đây, cô gặp Elias – một người chiến sĩ quý tộc và là 1 trong 4 ứng cử viên cho ngôi vị hoàng đế. Hai con người, hai thân phận tách biệt, hai hoàn cảnh khác nhau, nhưng lại cùng lý tưởng, buộc định mệnh phải gắn chặt họ lại trên cùng một hành trình. Với mô típ không quá mới lạ, vậy điều gì khiến cho cuốn truyện này trở nên cuốn hút đến vậy? Ngay khi bước vào câu chuyện Ánh Lửa Trong Tro Tàn, tác giả đi ngay vào mạch truyện chính, không kể lể dài dòng. Việc đặt ngay nhân vật chính vào một tình huống nguy hiểm ban đầu đã khơi dậy sự tò mò với độc giả và khiến họ muốn biết chuyện gì sẽ xảy ra tiếp theo. Ngoài ra, các tình tiết truyện đều được sắp xếp hợp lí, những chi tiết bất ngờ được tác giả gài gắm xuyên suốt câu chuyện và sử dụng vô cùng khéo léo, đưa độc giả qua nhiều cao trào. Từ những cuộc rượt chạy, những âm mưu đến những trận đánh, thử thách đều diễn biến vô cùng nhanh chóng, khốc liệt. Bạn sẽ bị cuốn theo hành trình của các nhân vật chính lúc nào không hay. Nhưng sẽ không thể thành công nếu chỉ dừng lại ở mặt nội dung, mà các nhân vật cũng được khai thác có chiều sâu. Câu chuyện được kể dưới góc nhìn của hai nhân vật chính, cho ta thấy rõ được suy nghĩ và phát triển rõ rệt ở mỗi người. Nhưng lại không sa đà vào miêu tả, khiến mạch truyện bị chậm hay trở nên rời rạc. Mà còn giúp độc giả có sự liên kết, đồng cảm, thấu hiểu với họ. Laia – vốn chỉ là một cô gái bình thường, chưa ý thức được nhiều về những nguy hiểm xung quanh. Chỉ đơn thuần muốn cứu anh trai mà chấp nhận trở thành nô lệ. Cô không hề yếu đuối, mà trái lại rất kiên cường. Dù bị hành hạ, tra tấn, đánh đập, cô vẫn chịu đựng, che giấu đi những cảm xúc trong lòng. Thậm chí, còn không ngần ngại muốn cứu những người đã giúp đỡ cô. Tuy nhiều lúc, cô cũng chủ quan và mạo hiểm, đưa bản thân vào tình huống khó xử. Đồng thời, mang theo sự mặc cảm vì đã bỏ anh mình lại mà chạy trốn. Nhưng sau mỗi lần như vậy, cô lại trở nên mạnh mẽ, độc lập hơn. ” ‘Có hai loại tội lỗi,’ tôi thì thầm. ‘Một loại sẽ trở thành gánh nặng và một loại sẽ cho anh biết mục đích của mình.’ “ Elias – một chàng lính trẻ, được sống và trưởng thành trong một đầy khắc nghiệt với những tư tưởng điên rồ, vốn được định sẵn sẽ trở thành một chiến binh máu lạnh, tàn nhẫn. Tuy nhiên, anh lại không bị tha hoá như bao người lính khác mà vẫn giữ được lý trí cùng bản tính lương thiện, kể cả khi luôn bị dằn vặt bởi những người đã chết dưới tay mình. Thay vì địa vị, thân phận, cùng dòng máu chảy trong người mình, anh luôn khao khát một cuộc đời bình thường, không giết chóc, tàn sát. ” ‘ Tôi không biết chuyện gì đã xảy ra với bà,” tôi nói. ‘Tôi không biết cha tôi là ai, cũng như tại sao bà hận ông ta đến thế. Nhưng tôi biết cái chết của tôi sẽ không mang lại tự do cho bà. Nó sẽ không cho bà sự bình yên. Bà không giết tôi. Chính tôi là người chọn cái chết. Bởi vì tôi thà chết còn hơn trở nên giống như bà. Tôi thà chết còn hơn sống mà không có khoan dung, không có danh dự, không có linh hồn.’ “ Helene – chiến binh nữ duy nhất trong học viện và là người bạn thân của Elias. Tôi thực sự không biết nên nói về nhân vật này thế nào. Tôi đề cao những sự hỗ trợ, giúp đỡ, hy sinh của cô ấy với Elias và điều đó đóng góp một phần quan trọng cho cốt truyện, đặc biệt là ở cuối truyện. Nhưng tôi không thích cô ấy vì những gì đúng đắn mà cô ấy làm không phải vì cô ấy nghĩ điều đó là đúng mà chỉ vì tình yêu cô ấy dành cho Elias. Một điểm cộng lớn cho tác phẩm Ánh Lửa Trong Tro Tàn là tác giả sử dụng yếu tố lãng mạn vô cùng thu hút, thú vị. Mối quan hệ giữa Laia và Elias được thể hiện vô cùng sâu sắc, không hề mờ nhạt mà cũng đi quá sâu gây ảnh hưởng tới mạch truyện. Trái lại, nó còn có tác động rất nhiều, khi cả hai nhân vật chính đều hỗ trợ lẫn nhau, giúp nhau nhận ra những điểm yếu, thiếu sót của bản thân. Và hơn hết, khi ở bên nhau, họ không còn cảm thấy cô độc nữa, những lần tiếp xúc, những cái chạm mặt, những tâm tình họ dành cho nhau, …. khiến ta liên tưởng họ như hai mảnh ghép không thể tách rời. ” ‘Có lẽ chúng ta không nhất thiết phải là nô lệ Trí Thức và Mặt Nạ.’ Tôi bỏ dao xuống.’ Trong đêm nay, chúng ta có thể chỉ là Laia và Elias.’ “ Về thế giới trong cuốn truyện, ở tập đầu tiên này, ta mới chỉ được lướt qua ít thông tin về sự hình thành, về các truyền thuyết, về một vài sinh vật, thế lực cổ xưa, tác giả vẫn chưa đào sâu. Vì thế, vẫn còn rất nhiều điều cần phải khám phá. Hơn nữa, qua một vài chi tiết, một cuộc chiến tranh lớn được báo hiệu sẽ xảy ra trong tương lai. Có lẽ ta sẽ được tìm hiểu nhiều hơn ở những tập tiếp theo. Tổng kết lại, Ánh Lửa Trong Tro Tàn là một tác phẩm có sự trau chuốt về cả văn phong, nội dung, nhân vật. Nếu bạn là một fan của thể loại viễn tưởng, đừng bỏ lỡ cuốn sách này. Hãy thưởng thức nó ngay nhé! *** Thể loại: Kỳ ảo – Phiêu lưu Cuốn này không phải trinh thám nhưng thuộc thể loại fantasy, bao gồm phiêu lưu, điều tra, giết chóc, chiến tranh, máu, rung động, lòng dũng cảm, thuốc độc, phản bội… nên mình xin được đăng review trong hội trinh thám. Từ giờ đến đầu tháng 11 mình sẽ cố gắng chăm chỉ đọc trinh thám trở lại để review nhiều nhiều nhằm được à mà thôi.   Khi nhìn thấy bìa và đọc tóm lược nội dung “Ánh lửa trong tro tàn”, mình nghĩ có lẽ nó giống cuốn “Bụi sao” của tác giả Neil Gaiman. Qủa thật là nó khá giống, nhưng mình mạn phép nhận xét rằng bìa của “Ánh lửa trong tro tàn” là một sự bắt chước / mô phỏng không thành công bìa của “Bụi sao”. Xét theo nội dung khá kịch tính và máu lửa của truyện, tông màu tím của bìa không hợp chút nào, tên tác giả cũng hơi nhỏ, chỉ có kiểu chữ tựa sách là mình thấy đẹp. Truyện bắt đầu khi bọn Quân Binh của Đế Chế ập vào nhà cô gái Laia 17 tuổi, dùng vũ lực với ông bà của cô và bắt giữ anh trai Darin trong khi cô trốn chạy. Với mục đích cứu anh trai khỏi ngục tù của Đế Chế và khỏi cái chết khủng khiếp, Laia tìm gặp nhóm quân Kháng Chiến để xin họ giúp đỡ. Đánh đổi lại, cô phải làm gián điệp thâm nhập vào trường đào tạo Quân Binh Blackcliff. Tại đây, cô tình cờ thu hút được sự chú ý của Ứng Viên Elias Veturius và vài lần nhận được sự giúp đỡ của anh ta. Elias có vẻ rất khác với những học viên tàn bạo của trường Blackcliff, nhưng Laia phải hết sức thận trọng vì cô đã nhà tan cửa nát vì chính những học viên của ngôi trường này. Trong lúc đang mất hứng thú với sách (vì đọc mãi mà ít tìm được cuốn nào ưng ý), mình cầm thử “Ánh lửa trong tro tàn” để đọc lướt và phát hiện nó khá giống loạt truyện fantasy của tác giả Cassandra Clare. Tuy đã cẩn thận đọc phần giới thiệu ở bìa sau để không cầm trúng một cuốn truyện theo bộ (tức là có những phần tiếp theo) nhưng sau khi đọc đoạn kết và Google thêm thì lòng mình vẫn cuộn sóng khi biết rằng nó là cuốn 1 thuộc bộ truyện bốn cuốn! Trong lúc đọc, mình phát hiện dù bản thân đã không còn trẻ nhưng vẫn rất hứng thú với thể loại truyện fantasy, bằng chứng là mình say mê đọc đến gần nửa đêm dù vốn không quen thức khuya. “Tôi sống với cảm giác tội lỗi. Nhưng tội lỗi cũng có hai loại, cô gái ạ: một loại sẽ nhấn chìm cô cho đến khi cô trở nên vô dụng, còn loại kia chính là một ngọn lửa soi sáng mục đích cho tâm hồn cô”. Nữ chính không tạo được ấn tượng gì cho mình vì trong tập 1 thì cô ấy bị tác giả cố ý xây dựng hình tượng yếu đuối, bánh bèo, tuy xinh đẹp nhưng không biết bảo vệ bản thân, thường xuyên cần được nam chính cứu, nên đối với độc giả thích thể loại nữ cường như mình thì cô ấy thật đáng chán. Không biết trong những cuốn sau có thay đổi gì khởi sắc hơn không. ____ Tuy kết cấu truyện rất “công bằng”, hết màn diễn của nữ chính thì đến nam chính, nhưng mình vẫn nhận thấy dường như phần truyện về nam chính được tác giả thổi vào nhiều sức sống hơn. Người đọc có thể dễ dàng dõi theo quá trình suy nghĩ + hành động của anh ta, tuy trưởng thành là một đứa con của Đế Chế độc ác nhưng anh ta lại sở hữu tấm lòng nhân ái và ước vọng cao đẹp dành cho thế giới anh ta đang sống. _____ Không thể không nhắc đến nữ phụ của truyện, là bạn từ nhỏ của nam chính,nhân vật nữ phụ này có tính cách mạnh mẽ khiến mình rất thích, tuy cô ấy hơi nguyên tắc nhưng ẩn sâu dưới lớp vỏ cứng rắn là một trái tim không thiếu phần mềm mại ấm áp. Dễ thương như thế nhưng cô ấy lại bị tác giả đẩy vào một số phận hết sức bi thảm, thỉnh thoảng lại bị mất hết khả năng chiến đấu và phải đợi nam chính cứu, thật đáng thương! “Ánh lửa trong tro tàn” có vài trường đoạn khiến mình nghĩ đến “Battle Royale” và loạt truyện “Húng nhại” – là những cuốn truyện mình không thích và không mua không đọc. Tuy biết rằng dù là thế giới thực hay thế giới trong sách, trong cuộc sinh tồn thì kẻ mạnh hơn sẽ thắng, nhưng đọc những câu chuyện mà bạn bè – người yêu bị buộc phải giết nhau để bảo toàn tính mệnh, mình lại thấy tâm trạng rất tệ. Gần đây mình đọc được một câu là “Kẻ yếu có cái mạnh của kẻ yếu”, nghe thật buồn cười nhưng có tác dụng khiến những kẻ yếu yên tâm đôi chút. Gần như xuyên suốt “Ánh lửa trong tro tàn” là những pha chiến đấu khốc liệt đầu rơi máu chảy giữa những chiến binh dưới 20 tuổi, những tháng ngày đau đớn sợ hãi của nữ chính để có thể cứu sống anh trai… nhưng cốt truyện nhìn chung vẫn minh bạch dễ đọc, tác giả viết không bị loạn hoặc nhầm lẫn, văn phong (sau khi dịch) cũng đủ sức hấp dẫn một đứa đang chán đọc như mình! Tuy nhiên, trái ngược với những chương đầu hơi chậm rãi, phần cuối sách lại diễn ra quá nhanh chóng thuận lợi tạo cảm giác hơi ảo. Vì không soi quá kỹ trong lúc đọc nên mình chỉ phát hiện vài lỗi đánh máy. Phần dịch thuật ổn, ít ra cũng giúp mình có thể thức khuya đọc mà không bị buồn ngủ hoặc chán. Mình đánh giá cuốn này hay hơn bộ “Incaceron” và “Sapphique”, nhưng không hay bằng những bộ fantasy của Cassandra Clare mà mình từng đọc qua. Có lẽ nó cũng tương tự như “Móng vuốt quạ đen”. Nếu những cuốn tiếp theo của “Ánh lửa trong tro tàn” được dịch tiếng Việt thì mình vẫn sẽ đọc tiếp. (Sea, 1-9-2020) Cáo Biển Non Xanh Mời bạn đón đọc Ánh Lửa Trong Tro Tàn của tác giả Sabaa Tahir & Lê Hồng Vân (dịch) & Trần Thị Thu Hương (dịch).
Bách Khoa Yêu Thương
Truyện kể về bốn cô gái, về cuộc sống đủ thứ chuyện trên trời dưới đất thời sinh viên dưới mái trường thân yêu của các cô. Vì tác giả rất thương người... ngốc nên thỉnh thoảng sẽ hơi sa đà vào bạn ngốc ấy khiến các bạn kia bớt đất diễn. Truyện có xu hướng hơi ảo tưởng, trên tinh thần giải trí là chính. Truyện không có lịch ra chương cụ thể, dự đoán là một tuần hoặc nửa tháng mới có chương mới, mọi người xem xét kỹ trước khi nhảy hố. *** Bản Lan Hồ Điệp nhỏ nhỏ lắm, xa xa lắm. Nơi ấy được bao bọc bởi những dãy núi trùng trùng điệp điệp, vốn chưa có điện cũng chẳng có net, nhưng mà quanh năm mưa thuận gió hoà, lan rừng ngào ngạt thơm mát, cảnh đẹp như thơ, người dân dịu dàng chất phác. Nơi ấy hôm nay có đại tiệc, tiếng chồng chiêng ca hát vui ơi là vui, già trẻ gái trai đều đổ về nhà sàn lớn ăn mừng con gái cưng của trưởng bản, Cù Băng Nhạn, người đầu tiên đỗ đại học từ xưa tới nay. Là Bách Khoa, là trường khoa học kỹ thuật hàng đầu nha. Là thủ đô Hà Nội đó a. Ai cũng muốn tới thật gần rồi nắm tay “người nổi tiếng” một chút, mà khổ chẳng phải ai cũng có cơ hội. Thời gian gấp rút quá, trưởng bản ưu tiên già làng ngồi hàng ghế đầu. Các bô lão dặn A Nhạn bao nhiêu là thứ, nào là trên đó ăn uống cẩn thận, nào là hàng tháng tới chỗ A Mạnh lấy tiền sinh hoạt phí, nào là gặp người Kinh nhớ chào hỏi cẩn thận. Rồi thì nhớ viết thư gửi về thường xuyên nha.   Mời các bạn đón đọc Bách Khoa Yêu Thương của tác giả Lan Rùa.