Liên hệ: 0912 699 269  Đăng nhập  Đăng ký

33 Ngày Thất Tình

Sau 1 thời gian chia tay với cuộc sống sâu gạo, ta đã trở lại và tất nhiên trình độ ăn hại cũng tăng lên :V 14/02. Valentine không gấu. Khi phố xá ngập tràn tình nhân, ta chìm đắm trong "33 ngày thất tình". Ầy, đừng hiểu nhầm, không phải ta đang thất tình đâu nhé (làm chi có tình đâu mà thất) chỉ là với một kẻ FA siêu lười như ta thì lượn phố ngắm tình nhân có vẻ không thích thú bằng ở nhà đọc truyện. Ta nghĩ, chắc hẳn cũng có ai đó giống như ta, cho nên 1 mình tự kỷ chi bằng chia sẻ với mọi người 1 bộ truyện ta mới đọc, coi như 1 gợi ý cho nho nhỏ cho các FA lười như ta nhé.   Thất tình là gì? Bằng kinh nghiệm của 1 kẻ chưa từng kinh qua tình yêu giống ta mà nói, chỉ có hai chữ thôi: "Không biết". Nhưng theo các nhà khoa học, khi trong cơ thể có sự tăng lên đột ngột của một số loại hoocmon với cái tên dài dằng dặc, đọc na ná adrenalin gì đó sẽ gây ra tim đập, chân run và vô số biểu hiện yêu đương. Qua thời gian, khi mà cái thứ hoocmon đó không còn tồn tại chúng ta sẽ hết yêu. Vấn đề là, chỉ có một bên hết yêu, hết chất kích thích, bên ngược lại vẫn còn dư thừa thứ chất ấy, tình huống này nôm na gọi là thất tình. Con người ấy, ai chẳng đã từng thất tình, đang thất tình hoặc đang tiến trên con đường thất tình. Thất tình chẳng qua chỉ là một câu chuyện cũ rích của những kẻ đã, đang và chuẩn bị yêu. Và "33 ngày thất tình" là một cuốn nhật ký về “chuyện thất tình cũ rích” ấy của cô nàng tên là Tiểu Tiên! Mối tình của Tiểu Tiên tan vỡ một cách chóng vánh, hoàn toàn không có màn dạo đầu, chỉ có mùi nước hoa nhàn nhạt và âm thanh rạn nứt của tình yêu và tình bạn. Bị người yêu và người bạn thân phản bội, cô không gào khóc, không làm loạn, chỉ quay lại căn phòng của mình, lặng lẽ trong cái không gian im lìm nghẹt thở, nghe tiếng trái tim "co giật từng hồi". Ngày đầu tiên thất tình, cô tỉnh dậy với cái cổ bị sái và nguy cơ bị sa thải. Ngày đầu tiên thất tình, cô bị ông chủ mắng té tát và bị giao công việc tổ chức đám cưới cho người khác. Trớ trêu thay! Tiểu Tiên bên ngoài có vẻ giống như rất hận thù hai kẻ phản bội kia nhưng thực tâm, cô ấy vẫn luôn chờ đợi. Chờ bạn trai cho cô một lời giải thích. Chờ cô bạn thân nói mọi chuyện chỉ là một giấc mơ. Có điều thực tế luôn là một kẻ rất tàn nhẫn. Tiểu Tiên cuối cùng cũng đợi được bạn trai gọi đến nhưng là cuộc gọi để kết thúc 5 năm yêu đương. Mộng tưởng tan vỡ, Tiểu Tiên không sụp đổ, cô ấy chỉ cảm thấy có những “nỗi hoang mang đang xếp thành hàng sau lưng”. Tiểu Tiên vùng vẫy trong những kỷ niệm cũ, đau đớn nhận ra mối tình này tan vỡ một nửa nguyên do lại xuất phát từ cô. Bởi vì lòng tự tôn kiêu ngạo của bản thân Tiểu Tiên đã đẩy cuộc tình của mình vào đường cùng không lối thoát. Lúc nhận ra sự thật ấy, Tiểu Tiên muốn chạy theo chiếc taxi của bạn trai, muốn nói "em sai rồi", muốn nói "thế giới hiểm ác, chỉ có anh là an toàn. Em có thể bỏ đi lòng tự trọng chỉ mong anh quay lại." Khi chiếc taxi dừng lại trước đèn đỏ, Tiểu Tiên giống như tìm thấy hy vọng, cố sức đuổi theo. Nếu không có cái bạt tai giữa đường ấy, có lẽ Tiểu Tiên sẽ không nhận ra cho dù "trên thế giới này không có gì thấp hèn hơn lòng tự trọng nhưng trong phần đời còn lại cô lại cần như hình với bóng cùng cái lòng tự trọng ấy". Một mối tình kết thúc, cả người ấy và cô đều sai. Cô từng là giấc mộng của người ấy, trong tương lai của người ấy cũng từng luôn có cô. Chỉ là, cô đã phá vỡ giấc mộng của người ấy, còn người ấy lại không thể đợi đến tương lai có cô. Cất lại kỷ niệm cũ, xếp lại quá khứ, đòi lại “công bằng” cho thân phận bị ruồng bỏ, Tiểu Tiên làm tất cả mọi điều để bước qua hố đen thất tình nhưng tất cả những điều đó chỉ giống như pháo hoa bắn lên trong đêm đen ẩm ướt. Đâu mới là lối thoát cho cô? *** Trong suốt hành trình vượt qua nỗi đau thất tình của Tiểu Tiên không thể không kể đến sự xuất hiện của Vương Nhất Dương (tên thường gọi là Vương Tiểu Tiện). Anh ấy không phải loại nam chính điển hình trong ngôn tình. Anh ấy là một "tên khốn có phẩm chất cao quý", một kẻ "bóng lộ" độc mồm độc miệng lại âm hiểm cay nghiệt. Một chàng trai mang trái tim thiếu nữ mười ba tuổi. Thú thực là ta xem phim "33 ngày thất tình" rồi mới đọc truyện, cá nhân ta cho rằng điểm thành công nhất của phim này là xây dưng được 1 Tiểu Tiện quá sát với truyện. Trong ấn tượng của ta, khi nhắc đến nhân vật này luôn là một tên ăn mặc chỉn chu, gọn gàng, lúc nào cũng thích tô son dưỡng, bôi kem chống nắng, đến phấn rôm cũng hận không thể mang theo, quả thực không thể không khiến người ta nghi ngờ vấn đề giới tính. Mặc dù không phải "perfect man" nhưng ta lại cực thích nhân vật này bởi vì ta có thể nhìn thấy cả một thế giới trong đó. Trong chuỗi ngày Tiểu Tiên đau khổ nhất, chính là có Tiểu Tiện ở bên quan tâm, mặc dù là lời nói cay độc nhưng lại giúp cô vượt qua tháng ngày thất tình đau khổ và không đánh mất chính mình. Đằng sau dáng vẻ của một "tiểu thụ", Tiểu Tiện chính là 1 "người đàn ông đích thực." Đi cùng "33 ngày thất tình" của Tiểu Tiên còn có những câu chuyện tình yêu đặc biệt. Là câu chuyện về cô nàng giả tạo mở mồm ra là LV ngậm miệng là Prada Lý Khải với người đàn ông hoàn mỹ "thực dụng" Nguỵ Y Nhiên. Là câu chuyện hôn nhân 50 năm thăng trầm của thầy Trần và cô Ngọc Lan cảm động và sâu sắc. Có ba đoạn ta cực thích trong truyện. Thứ nhất là cảnh lúc sếp Vương gọi Tiểu Tiên đi ăn khi cô ấy thất tình ngày thứ ba. Một cảnh vừa hài hước lại có một sự cảm động không nói lên lời. Lúc đọc đoạn ấy ta lại tưởng tượng nếu có một ngày ta thất tình, phải chăng baba ta cũng sẽ ngồi cùng ta nói những lời như thế. Thứ hai là cảnh cô Ngọc Lan đánh bại kẻ thứ ba, không một lời nói tục, không một lời dư thừa nhưng lai khiến kẻ "không biết xấu hổ" kia đau đớn đến nghẹt thở, không có cách nào khác ngoài việc buông tha. Cảnh thứ ba là đoạn cô Ngọc Lan phải cấp cứu và bức thư của thầy Trần. Khi lên phim, bức thư có thay đổi chút ít nếu ta nhớ không nhầm thì nội dung là thế này: “Ngọc Lan, anh đã để socola em thích ăn nhất ở túi áo bên trái. Em nhớ phải ăn nhé. Thư Khôn (tên thầy trần)” Ban đầu ta có chút khó hiểu với nội dung thư, ta nghĩ nếu là 1 bức thư đọc trong đám cưới vàng chắc hẳn phải là 1 bức thư mùi mẫn và cảm động. Bức thư này hình như quá đơn giản rồi. Nhưng rồi lúc nghĩ lại, ta tự hỏi, tại sao lại là socola? Tại sao là túi áo bên trái? Và rồi ta hiểu ra điều mà thầy Trần muốn nói: tình yêu của thầy đều đặt cả trong trái tim cô và nơi con tim ấy cũng là toàn bộ tình yêu cô dành cho thầy. Trong truyện, nội dung bức thư của thầy Trần khác một chút, vẫn hay nhưng có vẻ không được cảm động như trong phim. Kết thúc truyện là cảnh Tiểu Tiện chở Tiểu Tiên về bằng chiếc xe đạp cũ kỹ giữa những ánh đèn đỏ kéo dài phía sau và cơn mưa mịt mù phía trước. Giữa không gian tưởng chững chẳng thể quay lại cũng không thể tiến lên, chỉ có thể đứng tại chỗ, Tiểu Tiện lại giúp Tiểu Tiên tìm ra một lối đi khác. Cuối cùng Tiểu Tiên cũng vượt qua "33 ngày thất tình", cô ấy đã có thể niêm phong ký ức, chờ đến một ngày nào đó, có thể là 5, 10 năm sau, khi đủ can đảm để lại đối mặt với nó cô ấy sẽ mở chúng ra, nhìn lại để chợt thốt lên “Hoá ra mình từng có một mối tình như thế”. Cô ấy có thể lại bắt đầu 1 cuộc tình mới, có thể là với Tiểu Tiện, ai biết được, tương lai luôn là thứ khó đoán, thay vì ngồi đó mò mẫn, chi bằng tiến lên phía trước, sau cơn mưa biết đâu lại có cầu vồng. Ta có ấn tượng sâu sắc với cảnh kết của truyện và cảm thấy cảnh kết của phim có phần hơi vội vàng, mặc dù khiến người xem thoả mãn nhưng lại không thể hiện hết ý nghĩa của truyện. Dù sao thì theo ta đây cùng là một bộ phim đáng xem, một bộ truyện hay nên đọc. Ta nghĩ, nếu là 1 fan ngôn tình, bạn có thể bỏ thời gian ra xem 1 chút, nhất là trong tối Valentine ở nhà buồn chán như ta (PR trắng trợn =))))) Thất tình có muôn vàn cách biểu hiện nhưng tựu chung lại thất tình chẳng qua chỉ giống như cơn đau đớn sau cuộc phẫu thuật ruột thừa. Nếu bạn mạnh mẽ, lạc quan, cơn đau sẽ sớm qua, cuộc sống vẫn tươi đẹp như trước. Nếu bạn yếu đuối, u sầu, vết sẹo xấu xí sẽ luôn nhắc bạn nhớ đến cơn đau của quá khứ. Trái đất vẫn quay, chỉ có bạn lệch khỏi quỹ đạo, chìm nổi giữa những giày vò của kỷ niệm. Thời gian có thể chữa lành tất cả, tôi không thể nói cho bạn biết bạn phải mất bao lâu để vượt qua cái hố thất tình. Nhưng yêu là điên cuồng, không yêu là kiên cường. Thất tình rồi hay đang và sắp thất tình thì cũng mạnh mẽ nên, trải nghiệm "33 ngày thất tình" của Tiểu Tiên để thấy rằng phía sau một cuộc tình tan vỡ, dù chờ đợi bạn không phải là cầu vồng rực rỡ mà chỉ là một con đường trắng xoá cơn mưa cũng sẽ có một người khác nguyện ý dùng chiếc xe đạp cũ kỹ, nắm tay dắt bạn về nhà <3
--------------- Review by Mỹ Dung Hoa - fb/ReviewNgonTinh0105 *** Tận mắt thấy người yêu mình dắt tay tình mới, thế giới trở nên vô cùng đáng ghét vào phút giây tôi thử nước hoa trong Tân Quang Thiên Địa. Tôi cắn chặt môi, chạy thẳng về nhà, lúc nằm vật ra ghế sofa đã mệt tới mức không thể thở nổi, tôi của giây phút ấy dù xét ở phương diện nào cũng đều ngắc ngoải, thoi thóp. Tôi chớp chớp mắt, khóe mắt rất khô, tôi không gào khóc thảm thiết nhưng trong suy nghĩ của tôi, khắp căn phòng dường như đang phát một bản tình ca buồn. Trái tim tôi co giật từng hồi, ngón tay cũng hơi run rẩy. Tôi kiệt sức, rã rời, muốn tựa vào ghế nhưng lại phát hiện chiếc sofa quá lớn. Cả thế giới không có một điểm tựa. Tình tiết này quá cũ, hơn nữa lên hình quá đột ngột, thậm chí không có đoạn giới thiệu trước. Nhưng tôi và anh luôn hạnh phúc như vậy, ăn ý như vậy, thậm chí, hôm trước ngày xảy ra chuyện, anh còn nói “Anh yêu em”. Tôi cố gắng nhớ lại tình cảm tốt đẹp từng có giữa chúng tôi, song mức độ chân thực của chúng lúc này thật đáng ngờ. Nếu chỉ như vậy có lẽ vẫn không đến nỗi làm tôi sụp đổ tan tành đến vậy. Tôi vẫn có thể giống như lần yêu nào đó trước đây, lập tức chia tay, trong lòng thầm chửi rủa, nhưng vẫn cười chúc đối phương sau này mọi việc thuận lợi. Còn lần này, tôi chỉ vào cặp đôi hạnh phúc kia mà chửi như tát nước bởi vì tình mới thẹn thùng bên anh ta lại là cô bạn suốt ngày lăn lộn mọi chốn vui chơi từ hồi cấp hai cùng chúng tôi. Đây là sự thật đã khiến tôi sụp đổ. Sự thật này khiến tôi cảm giác người có vấn đề là tôi. Đã từng có biết bao dấu hiệu ép tôi tỉnh ngộ, song tôi lại lựa chọn có mắt không tròng. Một người rốt cuộc phải thảm hại đến nông nỗi nào mới có thể gặp chuyện như vậy: Kẻ thứ ba là bạn thân của mình? Bỗng chốc tôi có thể nghe thấy ông trời đang nhìn xuống từ trên cao, lạnh nhạt bàng quan, cười khinh miệt. Từ nhỏ đến lớn, cô bạn thân chứng kiến mỗi lần tôi và bạn trai gây chiến, các bạn trai tôi cũng đều không ít thì nhiều gặp phải cảnh tôi và cô bạn thân tùy ý làm càn: Khi giận cô bạn, tôi liền đi tìm bạn trai để xả; khi cãi nhau với bạn trai, tôi đi tìm cô bạn tâm sự đêm khuya. Nhưng lúc này, tôi lại bị hai bên cùng vứt bỏ, toàn bộ cơ thể giống như linh kiện rớt khỏi băng chuyền, bản thân cảm thấy cô đơn gấp bội, song đó không phải trọng điểm, trọng điểm là tôi không còn bất cứ cảm giác tồn tại nào đối với thế giới. Tôi cứ ngồi ngơ ngẩn như vậy trên ghế sofa, tới lúc sắp hóa thạch thì điện thoại bỗng reo lên, cùng với tiếng chuông điện thoại, toàn bộ lỗ chân lông trên người tôi như đều nở hết cỡ để lắng nghe. Có thể là ai trong hai người gọi tới? Hay nắm tay nhau cùng gọi tới? Muốn xin lỗi tôi hay muốn thuyết phục tôi đó chỉ là ảo giác, cảnh vừa nãy chỉ là tôi hoa mắt? Tôi căng thẳng đến mức run rẩy, tiếng chuông điện thoại dần dần trở nên hết nhẫn nại, tôi dường như có thể nghe thấy, người bên đầu kia điện thoại đang nói: Này, cơ hội có hạn. Tôi vội túm lấy điện thoại, khẽ khàng nói: “A lô?”, sau đó liền ngậm chặt miệng, chuẩn bị tùy cơ ứng biến. Bên kia đầu dây điện thoại, một người đàn ông gào to, “Cô đang ở đâu hả? Có phải không muốn làm không? Tôi nói cho cô biết, Hoàng Tiểu Tiên! Chỗ tôi đây không phải không thể thiếu người như cô! Quay về làm việc cho tôi ngay!” Tôi cầm điện thoại sững sờ hồi lâu mới phản ứng lại, người đàn ông đang gào thét với tôi là ông chủ tôi – sếp Vương. Không biết mọc đâu ra dũng khí khiến tôi sau khi sững sờ hồi lâu, sổ ra một câu vốn muốn dành cho đôi uyên ương kia. “Đồ khốn! Các người đều là đồ khốn!”. Lần này sếp Vương đờ ra, vài giây sau, ông im lặng cúp máy. Tôi quỳ trên nền nhà, lắng nghe dư âm ngân nga sau tiếng hét vang vọng khắp căn phòng. Làm tốt lắm, Hoàng Tiểu Tiên, tôi tự nói với mình, trong một ngày, đầu tiên là mất đi người yêu, sau đó mất đi người bạn thân, tiếp nữa lại gào thét với sếp nên mất việc, tiếp theo, mày chỉ cần đứng dậy, đóng cửa sổ, vào bếp, nhẹ nhàng bật ga, rồi lặng lẽ hít sâu, không bao lâu mày có thể tới cõi Niết Bàn. Căn phòng tĩnh lặng, chỉ có tiếng chuyển động của kim đồng hồ. Tiếng kim đồng hồ chạm nhau lanh lảnh vang lên, tôi ngẩng đầu nhìn, kim giờ kim phút kim giây đều chỉ không giờ. Tôi nghênh đón ngày thất tình đầu tiên như vậy đấy. Mời các bạn đón đọc 33 Ngày Thất Tình của tác giả Bảo Kình Kình.

Nguồn: dtv-ebook.com

Xem

Hiền Thê Ngốc Nghếch
Ai cũng cảm thấy vận may của Như Thuý cô nương thật sự là cao tận trời. Thế mà người may mắn như vậy cũng có một chuyện xui xẻo, cực kì "xui xẻo". Chính là vô tình trật chân một cái, vô tình đỡ đao cho nhi tử của Trấn Quốc Công, cũng vô tình tạo nên một đoạn "nghiệt duyên". Vì thế, ở trong mắt mọi người, nàng trở thành ‘BAY LÊN ĐẦU CÀNH LÀM CẦM THÚ’ được con trai của Trấn Quốc Công dùng tam mối lục lễ lấy về nhà, bắt đầu cuộc sống như vậy, như vậy cùng mỹ nam Các hạ nói họ không xứng đôi? Bình tĩnh, bình tĩnh nào, nàng có tướng công tận tình ủng hộ, ai dám nói bọn họ không xứng? Các hạ nói, ít ra cũng nên nói đạo lý mới đúng? không cần đâu, lời nàng nói ra, đó chính là đạo lí! Mọi người: Trời ơi, ai làm ơn đem ả nha hoàn ngu ngốc nhưng may mắn đến tức chết người này ta đi chỗ khác đi! Nếu không sẽ nghẹn chết người đó Nhân vật chính: Ôn Lương, Nhị Thúy cô nương ┃ phối hợp diễn: Túc Vương, Túc vương phi, Trấn Quốc Công *** Mình khá thích văn phong của Vụ Thỉ Dực, nó thoải mái, ngọt ngào và hài hước. Bộ đầu tiên mình đọc là "Hiền thê cực khỏe", sau đó đến "Hiền thê ngốc nghếch", có vẻ đây là hệ liệt Hiền thê của Vụ Thỉ Dực. Lúc đọc 2 bộ đó mình khá thích cặp Túc vương gia và Túc vương phi nên hi vọng tác giả viết một bộ riêng về cặp nay, may mắn làm sao lại vô tình tìm được nó, chính là bộ "Hiền thê khó làm" đây. Truyện có văn phong tưng tửng, hài hài. Ngoài cặp nam nữ chính ra mình khá thích nha hoàn Như Thúy của A Nan, nha hoàn này tuy ngốc nhưng người ta nói người ngốc thì thường may mắn, quả đúng vậy, bạn nhỏ nha hoàn này tuy ngốc nhưng lại may mắn đến lạ thường, còn rất biết cách làm người ta nghẹn họng, nói câu nào người ta bực câu đấy, chỉ muốn bạn nha hoàn này đi càng xa càng tốt, đừng ở đây làm tức chết người ta  Tổng kết lại là truyện hay, đọc thoải mái dễ chịu, không phải suy nghĩ nhiều. HE, không ngược, có thịt hảo hạng, không phải vụn. Edit cũng ổn, tuy còn vài chỗ hơi lấn cấn nhưng không đến nỗi tệ. *** - Thể loại: xuyên không, lãng mạn - Nữ chủ: Lục Thiếu Thất, tên hay gọi A Nan - Nam chủ: Túc vương Sở Bá Ninh - Văn án: Túc vương Sở Bá Ninh nổi danh nhất không phải hắn quyền thế ngập trời, mà là truyền thuyết hắn khắc thê tuyệt tử. Lục Thiếu Thất từ khi bị Hoàng đế chỉ hôn cùng Túc vương Sở Bá Ninh, tất cả mọi người đều cho rằng nàng sẽ không còn sống được bao lâu nữa, ngay cả những sòng bạc lớn tại kinh thành đều mở những bàn cá cược về nàng sẽ chết như thế nào, thậm chí ngay cả tiểu thiếp nàng có lòng tốt muốn nạp cho Túc Vương gia cũng quỳ xuống ôm chân nàng khóc lóc thảm thiết xin nàng đừng ác độc buộc các nàng đi chịu chết như vậy.Lục Thiếu Thất bi phẫn: Trời! Làm hiền thê lương mẫu như ta bộ dễ có lắm sao? Có phúc không biết hưởng mà!Đây là câu chuyện kể về một cô nương hiện đại lập chí muốn làm hiền thê lương mẫu lại phát hiện Vương gia phu quân nhà mình lại là một nam nhân yêu sạch sẽ quá mức, lại mang mạng khắc thê tuyệt tử, để cho nàng phải mang danh là một đố phụ càng chạy càng không có đường về này. - Truyện có lời văn nhẹ nhàng, tình tiết hợp lí, nữ chủ thật vô cùng bình thường giống bao cô gái khác trừ vụ xuyên không ra. Nam chủ vì quá khắc thê chết hết nên thái hậu mới để ý đến nữ chủ là một thứ nữ, có thân hình không được mảnh mai cho lắm, nhưng chính vì vậy mà A Nan được thái hậu nghĩ sẽ sinh con tốt cộng giải mệnh khắc thê cho Túc vương, ừ thì nàng cũng đâu chết đâu, ngày đầu sau đêm tân hôn chỉ bị gãy chân nằm giường mấy tuần thôi. Sau đó Túc vương ra trận đánh giặc, thái hậu không cam tâm để con mình cô đơn hạ chỉ đẩy A Nan ra biên giới luôn, từ đây cuộc sống của đôi bạn trẻ bắt đầu. Nam chính mắc bệnh khiết phích, rất sạch sẽ, nhưng quan tâm nữ chính. Kể cả khi nữ chính bị một tên tra nam cắn để lại một vết sẹo trên vai, mới thấy được tình cảm chân thành của nam chính trong thời đại nam tôn nữ ti lúc bấy giờ, hoặc khi nữ chính sinh con gái đầu lòng suýt chết, vì nghe tin nam chính bị thương trên chiến trường mà sinh non, từ đó nam chính không muốn nữ chính lại sinh cho dù không có con trai, nữ chính cũng không có hành động gì gọi là điên rồ so với thời ấy, yên tâm làm một hiền thê lương mẫu, sinh được một gái một trai. Truyện kết thúc HE. - Không có nam phụ, nữ theo nam chính rất nhiều nhưng không tính là nữ phụ vì không lọt được nửa con mắt của nam chính, nhân vật gây chán ghét nhất là Thái hậu, thấy nam chính cưới nữ chính về không chết thì lại muốn nhồi thêm vài nàng nữa vào, không biết nam chính có khắc thật không mà một người mắc phong hàn chết thật, còn hai người còn lại sợ quá xin nữ chính thả đi. Rồi khi nghe tin nữ chính có thai, sợ nam chính tịch mịch lại gửi thêm hai nữ thái y, kết quả hại nam chính trúng xuân dược, nữ chính thân mang lục giáp phải thân chinh giải dược. được một tấc lại tiến một thước. - Đánh giá 8/10, nên đọc, warning: 16+   Mời các bạn đón đọc Hiền Thê Ngốc Nghếch của tác giả Vụ Thỉ Dực.
Thế Thúc
*: Từ "Thế thúc" trong truyện theo mình hiểu là hai gia tộc có mối quan hệ thế giao ân tình qua lại của trưởng bối mà nữ chính theo bối phận phải gọi nam chính một tiếng thúc. Vì không có quan hệ huyết thống mà chỉ kế thừa từ quan hệ thế giao nên gọi là thế thúc.  _________ Giới thiệu: Thôi Quý Lăng là một người vô cùng bình tĩnh, những chuyện điên cuồng đã làm ra đời này đều là vì Khương Thanh Uyển.  Thí dụ như năm đó vì cầu thú Khương Thanh Uyển, mà quỳ ba ngày ba đêm giữa trời mưa to. Lại thí dụ như, vào ngày đại hôn của Khương Thanh Uyển năm đó, đã cầm quân chặn đường cướp tân nương.   Kiếp trước, Khương Thanh Uyển và Thôi Quý Lăng chính là nhất kiến chung tình. Nàng không màng lời khuyên can của phụ mẫu, vì chữ tình mà một mực gả thấp cho chàng. Những năm tháng ấy, tình yêu của nàng như ánh cầu vồng sau mưa, đượm sắc màu và tràn đầy ấm áp. Nhưng khi cả hai chân chính bước vào hôn nhân, mọi thứ đã chẳng còn nguyên vẹn như ngày nào. Tình yêu thuần khiết của nàng dần bị vấy bẩn. Mà chàng khi ấy, lại vô tâm từng bước gây ra thương tổn sâu đậm hơn cho nàng.  Lời ly biệt kia chính là kết thúc tất cả…  Một lần chia xa chính là âm dương cách biệt… Nàng mang theo những yêu hận trong lòng, trầm mình xuống đáy hồ lạnh giá.  Nàng quyết tuyệt đến như thế. Nàng nhẫn tâm đến như thế.  Một chút cũng không giữ lại cho mình, một chút cũng không lưu luyến thế gian này. “Nếu như câu chuyện vốn dĩ là bi kịch. Vậy cần gì phải cho ta mộng ước đẹp đến thế? Vai diễn từ tương phùng đến biệt ly…” (*) Mùa đông năm ấy, tuyết rơi phủ đầy, trái tim ai tan vỡ... * * *  Khương Thanh Uyển cứ tưởng rằng mình sẽ chết đi như thế với những khúc mắc và đau đớn tận sâu trong tim. Vậy mà, ông trời thương xót cho nàng được trọng sinh đến ba năm sau trong một thân phận mới cũng tên Khương Thanh Uyển. Nàng khi ấy, trái tim như chơi vơi giữa biển trời. Bi thương kiếp trước là cơn ác mộng, đến hít thở cũng đau thấu tâm can. Thôi Quý Lăng - tên chàng là mũi dao, cắt vỡ cả lòng nàng.  Nàng thật tâm muốn buông bỏ tất cả những yêu hận đã có, muốn buông lơi đôi tay đã từng nắm lấy đi qua những tháng ngày an yên lúc trước. Chỉ là, duyên nợ giữa họ vẫn còn day dứt, muốn cắt đứt cũng không thể nào. Nàng gặp lại Thôi Quý Lăng trong thân phận mới, chàng bây giờ là thế thúc của nàng. Kiếp trước phu quân, kiếp này thế thúc, hỏi có bao nhiêu chua xót. * * *  Kiếp trước, Thôi Quý Lăng chỉ là một thư sinh nghèo hèn, lại thú được Khương Thanh Uyển con nhà phú thương kim chi ngọc diệp.  Chàng khi đó, tâm nguyện duy nhất là muốn dùng tất cả yêu thương của cả đời mình bù đắp lại những thiệt thòi vì chàng mà nàng đã gánh chịu. Thế nhưng, chẳng biết từ khi nào giữa họ dần có một vách ngăn thật lớn. Chàng vô tâm buông lời tàn nhẫn và khiến nàng rời xa.  Lúc ấy, chàng đâu biết, nàng rơi nước mắt, nàng thương tâm, nàng đau lòng đến mức nào. Hiểu nhầm hóa thành biến cố, đẩy họ theo hai hướng đối nghịch.  Người ở lại, người rời đi.  Người còn sống, người đã chết. Người kiếm tìm, người biến mất. Vĩnh viễn, không thể quay về. Vĩnh viễn, không thể chung đường. * * *  Hoa nở hoa lại tàn. Tình đến tình vội tan. Người đi lời ly biệt.  Má thắm lệ phai màu. Thôi Quý Lăng hận ông trời, hận lòng người, hận Khương Thanh Uyển. Nhưng sâu trong tim lại muốn đem nàng về bên cạnh. Vì chàng biết, đời này kiếp này chàng chỉ yêu mình nàng mà thôi. Nỗi hận kia không thể che lấp nỗi nhớ và tình yêu của chàng dành cho nàng.  Uyển Uyển, trở về bên cạnh ta được không? Uyển Uyển, nàng rời đi lâu như vậy có biết ta nhớ nàng đến thế nào hay không? Uyển Uyển, ta chờ nàng, chờ nàng đến trái tim cũng hao mòn rồi. Uyển Uyển, Uyển Uyển, tiếng gọi bi thương kia day dứt cả đời người. Vậy nên, Thôi Quý Lăng không ngừng đem tính mạng của mình ra đặt cược qua từng lần chinh chiến trên sa trường. Chàng muốn quyền thế, muốn trở nên mạnh mẽ hơn, muốn nắm trong tay cả thiên hạ này. Như thế, chàng mới có thể tìm về Uyển Uyển, mới mang lại cho nàng một cuộc sống an yên hạnh phúc.  Chỉ là, chàng không hề biết rằng, Uyển Uyển chàng yêu nhất đã trầm mình xuống hồ sâu lạnh giá năm đó. Uyển Uyển đi rồi, không quay về được nữa. Uyển Uyển đi rồi, với trái tim chằng chịt vết thương.  Giữa họ, là hiểu lầm cùng bi ai… không cách nào tháo gỡ.  * * * Lần gặp lại này tựa như tơ duyên ông trời đã ban cho Thôi Quý Lăng sau tất cả những đau thương năm đó.  Chàng từng bước bước đến sự thật phía sau đã bị chôn dấu. Bao nhiêu điên cuồng cùng phẫn nộ, bao nhiêu đau đớn cùng khổ sở. Thì ra Uyển Uyển của chàng đã phải thương tâm như thế. Ngày nàng rời đi, phải chăng bầu trời cũng hóa thành cơn mưa nước mắt. Nơi đáy hồ kia, hỏi nàng có lạnh không?  Vì thế, kiếp này khi đã biết sự thật chàng tàn nhẫn đưa những kẻ đã hại nàng vào địa ngục. Còn nàng, chàng muốn đem cả thế giới này đặt dưới chân nàng, muốn bù đắp lại tất cả những gì bi thương nàng đã gánh chịu.  Chỉ là, đoạn đường này sao gian nan quá. Chàng muốn ôm thê tử kiếp trước của mình về nhà cũng thật không dễ dàng gì. Bởi vì, Uyển Uyển bây giờ không muốn làm thê tử của chàng nữa. Nàng muốn quên đi đoạn nhân duyên đã từng dang dở kia. Nhưng Thôi Quý Lăng chàng làm sao có thể buông tay được. Tất cả đều là lỗi của chàng. Cho nên, xin nàng hãy để chàng dùng tình yêu này xóa đi đau thương từng có. Một đời một kiếp nắm tay nàng đi đến tận cùng. * * * “Thế thúc” là một trong số những bộ truyện cv trọng sinh ngược nam thời gian gần đây mình đọc và thấy khá hay. Nội dung truyện chính là quá trình truy thê đầy gian khổ của nam chính Thôi Quý Lăng với nữ chính Khương Thanh Uyển. Kiếp trước, hai người vì hiểu nhầm xa cách rồi âm dương ly biệt mà không hề hay biết. Kiếp này, nam chính luôn ân hận đau đớn và mong muốn tìm mọi cách bù đắp lại tất cả mọi thứ cho nữ chính. Nhưng vì bóng ma trong quá khứ và những thương tổn quá sâu đậm mà nữ chính đã không thể mở lòng mình với chàng. Chàng phải từng bước tháo gỡ bí mật lúc trước và xây dựng niềm tin cùng tình yêu đã mất với nàng thật không dễ gì. Thấy thì cũng tội nhưng mà cũng kệ :v :v Ai bảo, kiếp trước yêu nàng nhiều đến thế lại không thể bảo vệ được nàng và để nàng đi đến bước đường bi kịch như vậy. Nhìn chung, cả nam nữ chính trong truyện đều được xây dựng khá tốt. Nam chính trầm tĩnh, lạnh lùng, tàn nhẫn khó đoán nhưng trái tim lại cực kỳ thâm tình. Đời này kiếp này chỉ nguyện yêu và chờ đợi mình nàng mà thôi. Nữ chính thì hiền lành, hơi mềm yếu nhưng khi cần sẽ rất kiên cường và quyết tuyệt không hề yếu đuối bánh bèo. Tình yêu của cả hai là sự chấp nhất bền bỉ và mang chút đau lòng. Nhưng đó chỉ là phần đầu thôi ạ, càng về sau thì càng ngọt ngào ấm áp và đầy cảm động lắm luôn á.  Vì vậy, nếu bạn thích một câu chuyện trọng sinh có ngược nam, có song xử, có truy thê với nam chính siêu thâm tình và những bí mật cất dấu làm nên biến cố lớn cho câu chuyện thì “Thế thúc” đảm bảo có đầy đủ mọi thứ bạn yêu cầu nhé. Còn nếu bạn vẫn đang băn khoăn thì mình xin lấy tên tác giả Trường Câu Lạc Nguyệt ra để khẳng định nè.  So với hai bộ “Em gái của gian thần” và “Muội khống” thì “Thế thúc” như một sắc màu hoàn toàn khác không bị trộn lẫn. Tuy nhiên, hình tượng nam chính vẫn được xây dựng với sự thâm tình, chấp niệm và có chút cuồng loạn như những nhân vật kia. Cho nên, mặc dù truyện chỉ mới có convert và chưa nhà nào nhận edit thì mình nghĩ mn cũng không nên bỏ qua đâu ạ. Bởi truyện cv nhưng khá dễ đọc, mn thích thì nhích thôi nào ^^  ____________ Phần văn án giới thiệu được edit bởi #Ám Dung Hoa page #RVNT0105 (*): Trích từ bản dịch lời bài hát Vở kịch độc diễn do Hứa Như Vân thể hiện. #Lạc_Hậu - fb/ReviewNgonTinh0105 *** Khương Thanh Uyển không ngờ mình có thể sống thêm lần nữa. Nàng là nữ nhi của phú thương ở Vân Châu, từ nhỏ lớn lên trong nhung lụa. Đến tuổi cập kê, nàng vui vẻ ở bên sĩ tử bần hàn Thôi Quý Lăng, mặc cho phụ thân phản đối, nàng nhất quyết gả cho hắn. Sau khi thành hôn, hai người vô cùng ân ái, nhưng phu thê nghèo nàn kèm theo trăm sự đau thương, cộng thêm không thể hòa hợp với trượng mẫu (mẹ chồng) và muội phu (em chồng), thời gian trôi qua, họ dần nảy sinh mâu thuẫn. Về sau, Thôi Quý Lăng không thi đỗ tú tài, được bằng hữu tốt tiến cử nên cả gia đình chuyển đến Cam Châu góp sức cho Ninh vương. Ninh vương cũng coi trọng hắn, dần dần ngồi vào vị trí trưởng sử của Vương phủ. Trượng mẫu luôn cảm thấy nàng là nữ nhi gia đình thương nhân mà muốn bám vào nhi tử của bà, hiện tại Thôi Quý Lăng đã làm quan Ngũ phẩm nên bà càng khinh rẻ nàng, hằng ngày chưa từng cho nàng sắc mặt tốt. Muội phu cũng châm ngòi ly gián, tình cảnh của Khương Thanh Uyển tại Thôi gia vô cùng gian nan. Nếu chỉ như vậy thì không sao, nàng thật tâm yêu thương Thôi Quý Lăng, vì hắn, những chuyện này nàng có thể chịu đựng. Nhưng không ngờ hắn lại có tình ý với bằng hữu tốt nhất của nàng, hai người còn lén lút có con. Thậm chí, để đạt được quyền thế, hắn coi nàng là cống phẩm dâng tặng cho tên Hoàng đế hoang dâm vô độ. Vào ngày nhập cung, lão Hoàng đế thấy nàng xinh đẹp nên chỉ thị nàng lập tức thị tẩm. Nàng không đồng ý, ra sức vùng vẫy khiến mu bàn tay Hoàng đế bị thương, lão giận dữ sai người đánh nàng hai mươi trượng, sau đó đày nàng vào Hoán Y Cục. Thời gian ở Hoán Y Cục vô cùng khó khăn, mùa đông khắc nghiệt, nước đóng thành băng, nàng phải giặt giũ y phục cho các vị chủ tử khiến đôi tay nàng đông cứng đỏ bừng, kèm theo những vết nứt rất dài trên da, mỗi lần phát tác đều ngứa không chịu nổi, cả đêm ngủ không yên. Mời các bạn đón đọc Thế Thúc của tác giả Trường Câu Lạc Nguyệt.