Liên hệ: 0912 699 269  Đăng nhập  Đăng ký

9527

Review bởi: #Phương_phở -------  Nữ bác sĩ Trung y >< Nam cảnh sát 9527: Số hiệu thẻ ngành 9527: Yêu giang sơn - Yêu mỹ nhân 9527: Gươm đã có vỏ - Chớ lại gần (Hamilk) "Số hiệu này từng theo tôi suốt một đời. Giờ đây, nó thuộc về em. Và tôi cũng thuộc về em." (Tiêu Trì)  Motif truyện không hề mới, cốt truyện vẫn mang đặc điểm chính của ngôn tình, nam cường gặp nữ soái. Tuy nhiên việc lồng ghép các tình huống truyện diễn ra hợp lí, các tình tiết truyện diễn ra nhanh, qua đó tính cách nhân vật hiện ra rõ nét, và lôi cuốn.  Nam chính: Tiêu Trì. Đẹp trai, nam tính, góc cạnh, có sức đảm đương, có trách nhiệm và yêu nghề. Đặc biệt vô cùng lưu manh. Khi đã nhận định ai đó cả đời thì sẽ đeo bám không buông. Máu ghen vô cùng ghê gớm. Dù vậy bởi không bao giờ chịu đầu hàng trước khó khăn, và tinh thần luôn luôn "Nhây" cao độ. Người ta càng ghét thì anh đây càng quấn. Hơi tí là đụng chạm skinskip, sờ được thì sờ, hôn được thì tất nhiên không chịu bỏ qua. Ấy vậy mới đánh bại bao tình địch quá nguy hiểm.  Nam chính gặp nữ chính từ vài năm trước, trúng ngay tiếng sét ái tình với người ta, chưa kịp tiếp cận thì người ta lại xuất ngoại mất luôn. Không sao, vậy thì anh đây "ăn vạ", đánh tiếng làm thân với người nhà chị. Trong những năm chị đi học ở nước ngoài, anh là bệnh nhân của ông nội chị, đến châm cứu, chữa đau thắt lưng, tiện thể bầu bạn với ông cụ luôn. Bởi vậy chị vừa về nước, số lần lân la đến nhà ăn cơm, đòi châm cứu còn nhiều hơn trước.  Nữ chính: Kiều Mộ, thông minh, xinh đẹp, nữ mặt than, văn võ song toàn. Học Trung y, vì sự cố nên dây thần kinh mặt bị "liệt", không thể hiện được cảm xúc, cũng may về sau có thể chữa khỏi. Mặt chị lạnh quanh năm suốt tháng, đầu chị còn lạnh hơn. Khi có kẻ theo dõi, cắt đuôi, có kẻ đột nhập vào nhà, cầm gậy ra phang, dù trong lòng vẫn sợ run. Số hoa đào của chị còn mấy nụ liền, tuy nhiên vì chị chẳng thèm thích, cũng một phần vì hoa đào chưa kịp nở thì bị nam chính đập cho tan nát. Vì đặc điểm nghề nghiệp nên chị buộc phải động chạm với nam chính, nhưng với cái tính lưu manh, bám dính như ai kia thì có "ít cũng xuýt ra được nhiều". Trời ơi tim bay tung toé luôn!  Chị này cũng soái, lưu manh cũng chẳng kém cạnh. Lần đầu gặp mặt, cũng vừa thoát nạn sau việc giải cứu con tin, chị đã vạch quần anh ra rồi ngó vào xem, còn tỉnh đến mức phải alo ngay cho đứa bạn thân: rằng hàng họ của chàng ta cũng chỉ như mẫu vật trong phòng thí nghiệm thôi à, với cái gương mặt tỉnh bơ như đúng rồi=)) Khi gặp nhiều tình huống nguy hiểm mà chị vẫn có thế lí trí, bình tĩnh để tự cứu nguy cho mình. Đến tình địch nhăm nhe anh cũng phải cam bái chịu thua. Chị đây chẳng thèm ghen đâu nhớ ????????Tính cách độc lập, can đảm và mạnh mẽ ấy bảo sao anh không chết mê chết mệt.  Truyện không tập trung nhiều về quá trình phá án nhiều, chỉ lấy cái cớ, làm nền để tuyến tình cảm nhân vật được lên sàn thôi. Vì thế những âm mưu hay mưu kế trong truy bắt tội phạm không được đi sâu, nên nhiều khi cảm thấy, ngủ dậy đọc sang đoạn khác đã thấy kẻ ác đã bị bắt rồi ý. Đổi lại truyện có boss cuối truyện nên việc dẫn dắt hay móc nối tình tiết không bị khiên cưỡng, nên điểm trừ có thể bỏ qua. Vì công việc nam chính là cảnh sát nằm vùng, nguy hiểm nhiều, nên cũng chẳng dám cầu nhiều, vì nhiệm vụ lần này đặc biệt khó khăn, nên trước khi đi còn để lại di thư, tài sản cho chị thừa kế.  Tình tiết truyện nhanh, không khí truyện khiến mình như đang xem về bộ phim về đề tài trinh sát, mọi việc cứ xoay vòng vòng, việc phối hợp ăn ý, cái đầu tỉnh táo của hai nhân vật khiến mình đọc vừa lôi cuốn, vừa lại thấy ngọt. Nói chung túm cái váy thưởng điểm cộng cho tuyến tình cảm của đôi chính, nói thật là truyện đời thường nên cũng chẳng dám mần mò đòi hỏi gì thêm.  Truyện độ dài vừa phải, đọc không cảm thấy lê thê. Tuy nhiên truyện có điểm trừ là cách hành văn đoạn đầu hơi trúc trắc, nên phải đọc kĩ. Tuy nhiên khi bắt kịp nhịp truyện này của tác giả thì mình thấy cũng ok. Do vậy bạn nào không đọc quen convert đoạn đầu sẽ cảm thấy hơi khó hiểu, diễn không thoát ý. Điểm ngược lại mấy chương vài đầu truyện diễn biến cũng đã nhanh rồi nên việc hiểu truyện cũng nhanh, và không thể không đọc tiếp được.  P/s: Bài viết chủ mang tính chất cầu Edit, chị Hamilk đang có ý định edit, và đang gạ gẫm thêm nhiều người khác làm bộ này nhưng vì việc edit diễn đạt thoát ý ra được giọng văn của tác giả hơi khoai nên chị em cũng chỉ cầu trời phù hộ cho chị đừng bỏ cuộc thôi =)) *** Review by #Lâm Tần - fb/ReviewNgonTinh0105 Kiều Mộ là một cô gái rất đặc biệt. Tốt nghiệp chuyên ngành bác sĩ đông y, đã từng tham gia chiến dịch tình nguyện bác sĩ không biên giới, sau 2 năm học nghiên cứu sinh ở nước ngoài thì quay về nhà giúp ông nội trông coi phòng khám đông y Nhân Tế Đường. Những ai đã từng tiếp xúc với Kiều Mộ có lẽ đều có chung một nhận xét, cô rất lạnh lùng, là một vẻ đẹp băng giá không ai dám chạm vào. Cả bên ngoài lẫn bên trong, cả nghĩa đen lẫn nghĩa bóng. Bởi vì Kiều Mộ rất đẹp, nhưng khuôn mặt lại không hề có biểu cảm. Vì một tai nạn nghề nghiệp, trong lúc cô nghiên cứu châm cứu các huyệt vị trên mặt thì vô tình bị một quả bóng đập trúng. Nhưng cô chưa từng oán trách, cũng chưa từng bỏ cuộc. Sự đặc biệt của Kiều Mộ không chỉ dừng lại ở đó, mà còn là sự lý trí và bản lĩnh trong mọi tình huống. Thái độ của cô đối với mọi thứ xung quanh mình đều rất rõ ràng, từ tình cảm cho đến tình thân. Cô xinh đẹp giỏi giang như vậy, đương nhiên không thiếu người theo đuổi, nhưng người mà cô không thích thì đến một cơ hội xem xét cũng không hề có. Câu trả lời dành cho người đàn ông theo đuổi cô suốt 15 năm, không phân biệt nổi là yêu thương hay là bù đắp, lại chính là: “Xin lỗi, tôi không ghét anh. Bởi vì ghét cũng là cách để nhớ một người.” Vì không muốn nhớ đến anh, cho nên đến cả sự chán ghét cũng không muốn dành cho anh. Kiều Mộ tàn nhẫn như vậy đấy. Nhưng suy cho cùng, đó lại là cách tốt nhất cho đối phương. Theo đuổi một ảo tưởng không bao giờ trở thành sự thật không phải là việc mà một người trưởng thành nên làm. Tuy rất lạnh lùng với tình cảm cá nhân nhưng Kiều Mộ lại rất ấm áp đối với tình cảm gia đình. Mặc dù ông nội Kiều vô cùng nghiêm khắc nhưng cô lại đón nhận một cách vui vẻ. Mặc dù cô bạn thân Hứa Thanh San truyền bá mê tín dị đoan có cuộc sống vô cùng rắc rối nhưng Kiều Mộ lại sủng bạn đến vô đối. Chỉ cần bạn thích, thì cô sẽ ủng hộ hết mình, cho dù biết trước hậu quả kiểu gì cũng bắt mình dọn dẹp. Mặc dù không hề thích các trò trêu chọc của một người đàn ông hay đến Nhân Tế Đường điều trị, nhưng vì đó là người mà ông nội coi trọng, nên cô vẫn tận tình chăm sóc. Người đàn ông vô lại ấy là Tiêu Trì. Đối với thể loại lưu manh có văn hóa là đã không thể chống đỡ rồi, huống chi đây lại là lưu manh có chức có quyền. Kiều Mộ công nhận, anh có vẻ ngoài rất hoàn mỹ, ngoại trừ những vết sẹo chằng chịt bên dưới lớp áo kia.  Ban đầu, cô không mấy hứng thú với con người này, chỉ không hiểu tại sao anh ta cứ quấn lấy mình. Nhưng rồi dần dần, hình như cô hiểu ra được một chút. Là anh kiên trì nhớ đến cô sau một lần gặp gỡ vô tình vào nhiều năm trước. Lúc ấy Kiều Mộ không ấn tượng nhưng Tiêu Trì khắc sâu trong lòng. Bởi vì nhờ có cô, anh mới không phạm sai lầm, mới có thể tiếp tục con đường phục vụ công lý và chính nghĩa. Thật ra, rất nhiều người luôn thắc mắc, tại sao Kiều Mộ và Tiêu Trì lại có thể ở bên nhau? Một người tỉnh táo lạnh như băng, một người không khác gì bọn vô lại có học thức cả. Thế nhưng, để diễn tả phần tình cảm này, Kiều Mộ chỉ có 1 chữ “hợp”. Chính vì hợp nhau, cho nên ở bên nhau rất vui vẻ. Chính vì hợp nhau, cho nên không cần nói cũng hiểu. Chính vì hợp nhau, cho nên tôn trọng công việc và nỗi khổ của đối phương. Bằng lòng làm một chỗ dựa mỗi khi mỏi mệt, bằng lòng làm một chốn quay về mỗi khi hoàn thành nhiệm vụ. “9527, số hiệu này theo anh cả đời, nay thuộc về em, anh cũng thuộc về em.” “Vậy thì, phải giữ mạng của em mà quay về đấy.” Kiều Mộ không cản anh, cũng không lo lắng ra mặt khiến anh phân tâm. Đã có lúc cô không rõ trong lòng mình có phải là thích anh không, bởi vì cô thừa nhận mình nhớ anh, thừa nhận mình nóng ruột vì anh, nhưng không đến mức không có anh thì không sống nổi. Nhưng mà, trải qua một trận chiến cam go với tội ác, Kiều Mộ chợt thức tỉnh. Từ lúc nào, cô cảm thấy mình đã sẵn sàng chờ anh, “chờ anh đuổi bóng tối đi, giẫm trên ánh sáng và trở về bên cô.” ….. Cả một câu chuyện chỉ có một vụ án, cũng không có tầng tầng lớp lớp những bí mật không có hồi kết nhưng “9527” là một câu chuyện đặc biệt. Bởi vì, thân phận của Tiêu Trì được tiết lộ ngay từ đầu, danh tính thủ phạm cũng được biết từ những manh mối đầu tiên. Câu chuyện kể về quá trình điều tra và đi tìm chứng cứ để bọn chúng phải nhận sự trừng trị của pháp luật. Xét về yếu tố trinh thám phá án, thì có lẽ “9527” chưa thực sự gay cấn nhưng xuyên suốt câu chuyện này, nổi bật nhất chính là tình cảm rất đáng trân trọng giữa người với người. Đó là tình bạn già giữa ông nội Kiều, ông nội Hứa hay bác Trần A hàng xóm. Đó là tình chiến hữu của những đồng đội luôn kề vai sát cánh bảo vệ cuộc sống, lúc bình thường thì nhí nhố tếu táo nhưng lúc làm việc thì vô cùng thận trọng nghiêm túc. Đó là tình cảm phức tạp của người đàn ông mang tên Tần Bân dành cho Kiều Mộ, có áy náy, có luyến tiếc và một chút không cam lòng từ bỏ.  Đó là tình cảm giữa những người thân trong gia đình, sẽ không để cho họ gặp bất cứ một mối nguy hiểm nào. Ngay cả khi người cha là một tội phạm thì cũng không muốn để cho con mình phải chịu bất cứ một vết nhơ nào. Đó là tình bạn sâu sắc không gì ngăn cách của hai cô bạn bên nhau từ nhỏ đến lớn, không ghen tị,  không giận hờn trách móc, chỉ có yêu thương và sẵn sàng có mặt trong tất cả những cột mốc cuộc đời người còn lại.  Cuối cùng, đó là tình cảm đã trở thành tín ngưỡng của anh chàng cảnh sát chìm Tiêu Trì và cô bác sĩ đông y xinh đẹp giỏi giang Kiều Mộ. Đối với Tiêu Trì, Kiều Mộ giống như một quả dứa vậy, luôn luôn đứng thẳng, bên ngoài gai góc, bên trong ngọt ngào. Hung dữ với anh đấy, nhưng cũng thật dịu dàng. Cô không có nhiều biểu cảm trên gương mặt, nhưng tất cả dù ít dù nhiều, cũng đều dành cho anh. Như vậy là đủ rồi. Không cần biết anh ra ngoài lăn lộn thế nào, nguy hiểm ra sao, nhưng nếu anh bị thương thì hãy về nhà, em nhất định sẽ băng bó cho anh, sẽ cho anh một cơ thể khỏe mạnh nhất để tiếp tục chiến đấu. Chỉ cần anh an toàn trở về thôi. Được không, Tiêu Trì? Không cần biết ngoài kia có bao nhiêu khó khăn đang chờ anh, nhưng chỉ cần có em ở phía sau, anh nhất định dũng cảm xông lên, hoàn thành nhiệm vụ và trở về bên em. Cuộc sống mà anh mang đến có thể không êm đềm nhất, nhưng sẽ là cuộc sống hạnh phúc nhất. Được không, Kiều Mộ? __________ " ": trích dẫn từ truyện

Nguồn: dtv-ebook.com

Xem

Tôi Muốn Cùng Lão Công Ly Hôn
Editor: QUINNA LAURENT Thể loại : Đoản văn, ngọt văn, hiện đại, giá không hoan hỉ, oan gia, showbiz. Nhân vật chính : Lộ Yến x Tần Nghị Phối hợp diễn : Cha Tần, mẹ Tần, Thầy giáo Dương. Một câu chuyện mở đầu là việc tiểu thụ muốn ly hôn với lão công: Lộ tiểu thụ: Tôi muốn cùng lão công ly hôn! Tần lão công: Tiểu thụ nhà tôi lúc nào cũng nhõng nhẽo đòi ly hôn với tôi. *** Truyện ma của Mộc Hề Nương rất hay, thấy tác giả viết thể loại hài tình cảm thế này đọc cứ có cảm giác là lạ :)) Truyện ngắn lại hơi vụn, không biết tóm tắt thế nào. Kể về cuộc sống tình thú của hai vợ chồng nhà ảnh đế Tần và thầy giáo Lộ. Nghe vậy chứ không có thịt thà để chấm mút đâu :v ***   Bé thụ Lộ cùng lão Tần thành một đôi cũng đã bảy năm, trong những năm này tất nhiên cãi nhau cũng nhiều. Nhưng từ khi bé thụ Lộ đem Dương Tô Túc trở thành tín ngưỡng sùng bái thì vẫn luôn tìm các loại lý do đòi ly hôn. Về phần lão Tần, từ lần đầu gặp bé thụ Lộ thì vẫn yêu thương cậu cho đến bây giờ. Ở bên cậu, tùy ý cậu đòi ly hôn, tùy ý cậu quậy phá. Coi như là vì tăng thêm lạc thú cho sinh hoạt vợ chồng. Không sai, tuy rằng giới showbiz phồn hoa huy hoàng, xa hoa đồi trụy, nhưng anh vẫn cho rằng cuộc sống của mình vẫn luôn vô vị, chỉ có bé thụ Lộ mới có thể mang cho anh những sắc màu vui vẻ của cuộc sống. Hay là nói, bé thụ Lộ chính là niềm vui duy nhất của lão Tần trong cuộc đời này. Hơn nữa lão Tần so với bé thụ Lộ lớn hơn mười tuổi, đối mặt với người yêu nhỏ bé, Tần đại ảnh đế luôn không có tự tin. Nhớ ngày đó bởi vì công tác bận rộn, dẫn đến sự xuất hiện của tình địch Hướng Húc, tên đó theo đuổi bé thụ Lộ gần một năm lão Tần mới biết được. Lúc ấy nội tâm cực kì sợ hãi bé thụ Lộ rời bỏ anh mà lão Tần đem nỗi sợ hãi kia hóa thành cuồng nộ, suýt nữa đã đem sự việc phá nát đến không thể quay đầu. Khi đó lão Tần còn kém chút đánh chết Hướng Húc trước mặt bé thụ Lộ. Bộ dáng lão Tần lúc đó, bé thụ Lộ đến nay nhớ tới vẫn còn sợ hãi. Nếu không cũng sẽ không bởi vì chỉ cùng Hướng Húc đi ăn một bữa cơm thì đã sợ hãi đến mức giấu đầu giấu đuôi. Nói như thế nào nhỉ? Dựa theo lời người đại diện của lão Tần nói, khi đó lão Tần chính là người điên. Chỉ số IQ bằng 0. Đem bé thụ Lộ cầm tù ở nhà nửa năm, một bước cũng không để cậu ra khỏi nhà. Cuối cùng là khiến bé thụ Lộ bị bệnh trầm cảm, kinh động đến cha Tần mẹ Tần. Cha Tần ép buộc lão Tần đi đến bác sĩ tâm lý, đồng thời mẹ Tần đón bé thụ Lộ về nhà chăm sóc. Cuối cùng vẫn là vì tình yêu mà mỗi người tự mở ra khúc mắc rồi hòa giải, bằng không bé thụ Lộ thật sự là muốn rời đi. Như vậy, lão Tần cũng coi như bỏ đi. Lúc ấy lão Tần trực tiếp muốn rời khỏi showbiz chuyên tâm ở cạnh bé thụ Lộ, khiến dư luận xôn xao một phen. Bất quá chỉ là thiếu chút nữa mà thôi. Sự kiện kia qua đi, lão Tần đối với bé thụ Lộ quản chế so với người thường nghiêm khắc hơn rất nhiều. Trước kia bé thụ Lộ ít nhất còn có những hoạt động xã giao bình thường, bởi vì lão Tần mà dần dần biến thành chỉ còn hai điểm trường học cùng trong nhà. Ngoại trừ quan hệ đồng nghiệp, cơ hồ toàn bộ thế giới chỉ còn lại có lão Tần.( cả thế giới thu bé lại chỉ bằng 1 chàng troai:3) Mà điều này, lại mang cho lão Tần cảm giác an toàn cùng với thỏa mãn khác thường. Vừa bắt đầu bé thụ Lộ còn cảm thấy bất mãn, nhưng nước ấm nấu ếch, riết thành thói quen. Còn hưởng thụ loại quản chế này. Nếu như ngày nào đó lão Tần đột nhiên đối với bé thụ Lộ nới lỏng quản lý, hơi chút giảm bớt sự chiếm hữu cùng khống chế, bé thụ Lộ sẽ hoài nghi lão Tần thay lòng đổi dạ. Mời các bạn đón đọc Tôi Muốn Cùng Lão Công Ly Hôn của tác giả Mộc Hề Nương.
Thanh Khâu
Ngay từ khi hiểu chuyện ta đã thấy Cửu Nhan ở bên mình. Chàng dạy ta từ chữ viết, học pháp thuật đến đối nhân xử thế nhưng lại chẳng dạy ta thích một người là như thế nào. Nhưng A Ly ta là một người thông minh, chính là không cần học cũng có thể biết. Có lẽ ta cũng đã thích Cửu Nhan mấy trăm năm. Ta rất vui vẻ, chờ tới sinh thần năm trăm tuổi, nhất định ta sẽ nói với Cửu Nhan, nói cho chàng biết, hồ tiên đẹp nhất Thanh Khâu - A Ly - vừa ý chàng. Nhưng mà, Thanh Di lại nói với ta rằng, Cửu Nhan ở lại Thanh Khâu là để chờ người, chờ tỷ tỷ ta đầu thai chuyển thế. Thì ra, Cửu Nhan trước giờ vẫn một mực chờ đợi một người, mà người đó...chẳng phải A Ly. *** Các bạn có thích thể loại huyền huyễn hay không? Liêu trai chí dị?... THANH KHÂU là một đoản văn,ngắn nhưng giọng văn sâu lắng,tự thuật của nữ chính A Ly , tự mình làm nổi bật tâm trạng,nổi bật tính cách của người con gái từ lúc còn nhỏ tuổi đến khi lớn .A Ly là công chúa của Hồ tộc, từ nhỏ sống với Thanh Di và sư phụ Cửu Nhan. Cửu Nhan là một nam nhân đẹp toàn diện trong mắt của A Ly, Hồ tộc trời sinh mỹ miều nhưng Cửu Nhan thanh nhã vẫn là tuyệt nhất. Cửu Nhan từ bỏ con đường tu Thần để chờ một người,chị của A Ly - Tuyết Lạc, A Ly hồn nhiên lầm tưởng thứ tình cảm không thuộc về mình.Khi Cửu Nhan rời xa nàng,câu đầu tiên chàng nói với nàng cũng là cầu xin cho Tuyết Lạc,nag vì tình yêu đã đưa ra hồ châu và chọn cách gỡ bỏ tình cốt để quên Cửu Nhan? Đọc truyện với từng lời nói,độc thoại nội tâm như vẽ nên một bức tranh về trái tim rỉ máu của A Ly.Tự mình nguyện ý gỡ bỏ tình cốt, ta thích nàng cả về lý trí lẫn tính cách. Khi mọi chuyện gần như kết thúc,nàng kết hôn với Bạch Vũ-con trai Long vương,thì chàng lại đến,lại lần nữa đánh thức con tim nàng. Khi chàng nhận ra tình cảm của mình thì mọi chuyện đã muộn ... Truyện SE,khắc cốt ghi tâm , cũng ám ảnh,nhưng tuyệt đối hay ,đáng đọc,không uổng đâu ạ *** Những ngày kế tiếp, Cửu Nhan dường như biến mất khỏi Thanh Khẩu. Chàng không có ở đây, ta cũng vui vẻ tự tại. Tuyết Lạc giờ đã được đón về ở cùng ta và Thanh Di. Tiểu thư này hiện tại đã không còn dáng vẻ của tiểu nha đầu trước kia nữa, dáng dấp trong veo như nước, thật sự rất đáng yêu, bình thường rất thích đi sau ta, gọi mỹ nhân tỷ tỷ này mỹ nhân tỷ tỷ nọ, cực kỳ ngoan ngoãn. Sau đó lại là thời gian thấm thoát thoi đưa, thương hải phi âu, nháy mắt đã tới hai mươi năm sau. Bạch Vũ trở thành mỹ nam tử, không tệ không tệ, gả tới Thanh Khâu cũng làm ta mát mặt. Một ngày trước hôn lễ của ta, ta một mình chạy tới nhân gian giải sầu. Ở đó, ta bất ngờ gặp được Cửu Nhan. Chàng ngồi trong quán rượu, nhìn ta chằm chằm. Không nghĩ sẽ gặp chàng, nhưng ta vẫn muốn lễ phép tới chào. Nhưng chưa đợi ta mở miệng, Cửu Nhan đã nhìn ta, hỏi: - Vị công tử này, có phải chúng ta từng gặp qua nhau rồi không? Bấy giờ, ta mới nhớ ra bản thân đang hóa thân thành nam tử, chàng không nhận ra ta cũng là điều đương nhiên. - Chưa từng gặp. - Ta nói xong, quay đầu toan rời đi. - Tại hạ Cửu Sắc, chẳng hay có thể trở thành bằng hữu của công tử hay không? Cửu Sắc? Không phải là Cửu Nhan sao? Ta quay đầu nhìn lại, người nọ rõ ràng mang dáng dấp của Cửu Nhan, thế nhưng trên người chàng không hề có tiên khí, ngược lại đáy mắt ẩn hiện tia máu - đây rõ ràng là ma! Cửu Sắc? Gần đây ma giới mới xuất hiện một hộ pháp vô cùng lợi hại tên gọi Cửu Sắc, nghe nói nguyên thân là một con chim chín màu. Ta khiếp sợ nhìn chàng - Cửu Nhan nhập ma rồi? Rõ ràng chàng là phượng hoàng chín màu, lôi đâu ra chim chín màu chứ? - Ta cảm thấy chúng ta đã từng gặp gỡ. - Nhìn nét mặt của ta, chàng mỉm cười, đặt ly rượu xuống, - Có điều, ta không nhớ rằng ta có quen biết Hồ tộc. Chàng mất trí nhớ rồi? Tin tức bất ngờ liên tiếp truyền tới, miệng của ta cũng không khép lại nổi nữa. - Ngươi có nhớ ai là Cửu Nhan hay không? - Ta dè dặt đi tới. Chàng nhíu mày: - Chưa từng nghe qua. - Vậy ngươi có nhớ hai mươi năm trước ngươi ở đâu không? - Không nhớ rõ. Xem ra, chàng quả nhiên bị nhập ma, mất đi trí nhớ. Thân làm đồ đệ, ta sao có thể nhắm mắt làm ngơ! Ta vội vàng ngồi xuống cạnh Cửu Nhan, chuẩn bị tỉ mỉ kể lại chuyện trước kia cho chàng, hy vọng chàng có thể quay đầu. Thế nhưng, ta chưa kịp nói gì, chàng đã giơ tay cản lại: - Tại hạ không muốn biết chuyện đã qua. Vị công tử này, hẹn ngày sau gặp lại. - Nói rồi, Cửu Nhan bỏ lại bạc, cất bước rời khỏi quán rượu. Ta vội vàng chạy ra, một đường theo chàng đến thẳng ngoại ô: - Trước kia, người từng là một vị tiên cực kỳ lợi hại, cực kỳ tốt bụng. - Vậy sao? Ta quên rồi. - Hắn quay đầu cười với ta, sau đó bước lên một đám mây màu đen, chuẩn bị rời khỏi. Mời các bạn đón đọc Thanh Khâu của tác giả Thanh Hồ Nương Tử.
Phù Đồ Tháp
Văn án: Không có một trái tim ấm áp, nhưng lại có đôi mắt động lòng người nhất thế gian. Hắn là ác quỷ, cũng là Phật Đà. Lưu ý: Triều đại trong truyện là hư cấu, dựa trên bối cảnh thời nhà Minh, chớ khảo chứng. *** Đôi lời: Truyện bị edit chưa có sự cho phép của tác giả nha (và tất nhiên là phi lợi nhuận). Nếu muốn re-up thì cũng được thôi nhưng mà tốt nhất là nên hỏi trước mình một tiếng. Mình thích nhấttttttt trên đời là đọc truyện một mạch không ngơi nghỉ, thế nên là bao giờ mình edit xong hết tất tật thì mới đăng nhá (chứ không phải là mình drop đâuuu :))) Truyện mới được beta sơ qua một lần thôi, nhỡ mọi người cắn phải cục sạn nào thì có thể báo lại cho mình hoặc nhắm mắt làm ngơ nhé plsssss À đấy mọi người nhớ phải like truyện đấy nha. ***   Sắc trời tối dần, cơn mưa tựa hồ đã dịu đi đôi chút. Ngày đêm luân phiên, chiều hôm buông xuống một màu lam loãng nhạt, khiến cho người ta thảng thốt, có chút hoài nghi không biết đây là sáng sớm hay là chạng vạng. Thái giám phụ trách thắp đèn đứng dưới hiên, cái cán dài hướng lên mái nhà, từng chiếc lại từng chiếc đèn lồng được treo lên móc sắt. Càn Thanh Cung giống như người hôn mê vừa tỉnh, là ánh sáng thê lương duy nhất trên thế gian này, lặng thinh sừng sững mà đứng đó. Nhưng chỉ chốc lát sau, mặt sau Giao Thái Điện và Khôn Ninh Cung đều lần lượt sáng lên, tạo thành một dải sáng lớn huy hoàng, đây chính là trung tâm Tử Cấm Thành. Nước mắt trên gương mặt Triệu Hoàng Hậu vẫn chưa khô, do thời gian khóc quá lâu, mí mắt đã sưng húp. Phượng bào khoác ngoài của nàng vứt ở gian ngoài, gọi đám Y chính tới hỏi han bệnh tình Hoàng Đế: “Dựa vào mạch tượng, khi nào Thánh cung có thể bình phục?” Trong cung có nhiều điều kiêng kị, không thể hỏi thẳng ra là khi nào chết, thái y lại càng không thể trả lời thẳng đuột, chỉ dám cong eo đáp lời: “Mạch tượng Vạn Tuế Gia mềm mà mảnh, theo y lý mà nói thì do mạch máu tắc nghẽn, khí huyết không thông, âm dương mất cân bằng, làm mạch phù mềm. Khi nãy thần thăm khám, thấy chân tay chủ tử có chút nóng, miệng khô ráo, lưỡi hồng không vảy, bệnh tình so với hôm qua đã tốt hơn được đôi chút.” Hoàng Hậu thở dài: “Mấy ngày trước còn chẳng đến nỗi, cớ làm sao lại bệnh thành bộ dạng này?” Nàng quay đầu lại nhìn, tấm màn lụa rủ quanh long sàng chưa khép hẳn, một gương mặt xám xịt lộ ra qua khe hở, miệng nửa đóng nửa mở, cứ như thể đã chết được một nửa rồi. Nàng nhanh chóng rời mắt, bất động thanh sắc chờ các vương công đại thần vào điện. Cung nữ dìu nàng ngồi xuống bảo tọa, nàng lấy lại bình tĩnh hỏi đám thái y trước mặt: “Mỗi khi ta hỏi nguyên nhân bệnh tình, Thái Y Viện các ngươi đều trả lời qua loa lấy lệ, đến tận bây giờ vẫn chưa có nổi một lời xác đáng. Hiện tại tông thân và chư công thần đã đến đây, lại là cận thần tâm phúc thường ngày của Hoàng Thượng, thời điểm mấu chốt này, các ngươi không cần kiêng kị gì nữa, cứ nói ra đi. Giấu kín không phải là cách tốt, chẳng may có bất trắc gì, chỉ sợ Thái Y Viện không đảm đương nổi.” Trần thái y đứng đầu rùng mình một cái, càng thêm cúi thấp cái eo: “Thánh cung ôm bệnh, Thái Y Viện chẩn bệnh, kê thuốc, mọi chuyện đều phải giữ kín. Nếu không có Vạn Tuế Gia hạ lệnh, chúng thần có nuốt gan hùm cũng không dám hé nửa lời. Nhưng tình thế đã đến nước này, chúng thần cũng rất kinh sợ. Nay nương nương hạ chỉ, vậy thần đành cả gan bẩm báo với ngài và chư vị đại nhân. Thần xem xét mạch tượng Vạn Tuế Gia, mạch thưa, yếu ớt, có cũng như không, chính là do hư lao thất tinh, là triệu chứng nội thương. Loại bệnh này…phải tránh xa nữ sắc, tĩnh tâm điều tức mới tốt lên được. Tháng trước chủ tử từng triệu thần xem mạch, khi đó chủ tử có dấu hiệu gan thận âm hư. Còn ngọn nguồn chứng bệnh này…” Ông ta nuốt một ngụm nước bọt: “Âm dịch gan thận không đủ, thận bị thương lâu ngày, hoặc không đủ thiên chất, do chuyện phòng the quá độ gây ra. Thần đã kê đơn thuốc giúp ngăn ngừa khô nóng, lấy bổ thận dưỡng phổi là chính. Nhưng mà…chuyện hạnh ngự hậu cung, khi ấy thần từng dâng tấu lên chủ tử, hiện nay bệnh tình chủ tử càng thêm hung hiểm, hẳn cũng không để tấu thỉnh của thần vào lòng.” Mọi người ở đây nghe xong đều có chút xấu hổ, thái y nói rất rõ ràng, nguyên nhân Hoàng Đế nằm trên giường bệnh chính là do không nghe lời thái y dặn dò, túng dục quá độ. Khi trước còn ho ra đờm nhuốm chút máu, vừa rồi không chỉ là nhuốm máu nữa, mà là một ngụm máu to, máu trào ra từ mũi lẫn miệng, trông thật khiếp người. Hoàng Hậu ngẩn ra một lát, rồi cất giọng căm hận nói: “Chuyện lớn như vậy, sao không một ai nói với ta? Các ngươi giấu cũng giỏi đấy, giấu đến thành họa rồi!” Thế rồi nước mắt lại chảy: “Ta cũng từng khuyên nhủ, nếu Hoàng Thượng nghe lọt nửa câu thì đã chẳng ra nông nỗi hôm nay! Ta là Hoàng Hậu một nước, vốn không nên nói ra những lời này, nhưng các vị Hoàng thúc cùng công thần nhìn xem, vị ở Thừa Càn Cung dây dưa không biết ngày đêm, bây giờ phá hỏng thân mình, thuốc tiên cũng chẳng cứu nổi!” Chuyện hậu cung vốn là việc nhà của Hoàng Đế, coi trọng ai, sủng hạnh ai, người ngoài không thể xen vào. Nếu chỉ là đấu đá nho nhỏ thì không sao, nhưng hiện nay đã đã gây ra đại loạn nguy hại căn cơ, truyền ra bên ngoài sẽ rất khó nghe. Ngay từ khi Đại Nghiệp khai quốc, Thừa Càn Cung đã được định sẵn là nơi dành cho Quý Phi, vị Quý Phi hiện tại mang họ Thiệu, có quan hệ rất sâu xa với Hoàng Đế. Ban đầu Thiệu Quý Phi là hôn thê của một vị khách tới Đông Cung, khi ấy cơ duyên xảo hợp, gặp được Nguyên Trinh Hoàng Đế vẫn còn là Thái Tử, hai người trò chuyện với nhau rất vui, thường xuyên qua lại rồi có cảm tình. Nhưng mà Hoàng Đế tương lai lại đi cướp thê của thần tử, nếu bị truyền ra há nào dễ nghe? Chuyện này đến tai Đại Tông Hoàng Đế, Đế răn dạy một hồi rồi thôi. Sau này nam cưới nữ gả không liên quan đến nhau, cứ tưởng chỉ vậy là xong, ai dè sau khi lên ngôi, Hoàng Đế ban ý chỉ cưỡng chế phu thê Thiệu Quý Phi hòa ly, quang minh chính đại đón Thiệu Quý Phi vào cung. Mất mà tìm lại được thì đương nhiên sẽ bội phần ân ái, toàn tâm toàn ý sống những ngày phu xướng phụ tùy, ném hết tất cả nữ nhân hậu cung vào một góc. Có thể gặp được chân ái đời mình, kiếp này coi như không uổng, đạo lý này ai cũng biết. Đối với những thường dân áo vải thì xử lý dễ dàng, nhưng đối với Hoàng Đế thì khó như lên trời. Giả sử dùng thủ đoạn đủ quyết liệt, áp chế khắp nơi để cho không dậy nổi sóng, mọi người giận mà không dám nói gì, đợi vài thập niên sau lớn tuổi rồi, bất bình rồi cũng sẽ qua đi. Đằng này lại cứ khăng khăng làm cho thân thể Hoàng Đế suy nhược, Thiệu Quý Phi cậy sủng mà kiêu, đến lúc sảy chân chẳng thể trách người ta lấy oán báo oán. Mâu thuẫn này, các đại thần biết phải nói sao? Quan văn biết mắng người, quan võ biết đánh người, nhưng bọn họ không quản được bực tức của Hoàng Hậu đối với Quý Phi. Câu chuyện giờ đã lộ ra, sau này nên làm sao mới phải, trong lòng mọi người đều biết rõ. Chẳng qua tạm thời Hoàng Đế vẫn chưa tắt thở, ngoài miệng không tiện nói gì. Mọi người đều lặng thinh, không khí có chút ngột ngạt, đúng lúc này, một người đeo đai ngọc bước tới giải vây, ấm áp nói: “Vạn Tuế Gia không khỏe, đã nhiều ngày lòng người rung chuyển, đến ta cũng thất thố rồi. Chúng ta đều là kẻ ăn bổng lộc, vì chủ tử phân ưu là chuyện phải làm. Chủ tử nhất thời ôm bệnh nhẹ, không có gì đáng ngại. Chúng ta không được lơi lỏng nhiệm vụ, không phụ sự ủy nhiệm của chủ tử. Theo ngu kiến của tại hạ, chư vị vẫn nên trấn thủ các Bộ cho thỏa đáng, những phiếu nghĩ(*) cần gửi không nên để lâu, Tư Lễ Giám chúng ta có thể thay chủ tử phê hồng(**) đôi chuyện, những đại sự không thể tự quyết đành chờ long thể chủ tử khỏe mạnh rồi định đoạt sau. Thời gian này mọi người vất vả thêm một chút, không cầu chủ tử ban thưởng, chỉ mong chính mình được thanh thản.” Rồi lại chắp tay thi lễ với Hoàng Hậu: “Mong Hoàng Hậu nương nương yên tâm, Vạn Tuế Gia phúc hậu, đây chỉ là một điểm mấu chốt nhỏ mà thôi, bước qua được sẽ không còn gì đáng ngại.” (*) Phiếu nghĩ: Nội các sẽ xem tấu chương trước Hoàng Đế, sau đó ghi ý kiến của mình ra một tờ giấy dán lên tấu chương, tờ giấy ấy chính là phiếu nghĩ, được Hoàng Đế dùng để tham khảo trước khi chính thức duyệt tấu chương đó.   Mời các bạn đón đọc Phù Đồ Tháp của tác giả Vưu Tứ Tỷ.
Tang Vũ
Ở trong Thiên Diệp Các thì mọi người phải tuân thủ đúng theo ba quy tắc sau đây:  Quy tắc thứ hai của hộ pháp Thiên Diệp Các: Vạn sự lấy Các chủ làm đầu. Quy tắc thứ ba của hộ pháp Thiên Diệp Các: Nhẫn việc người thường không thể nhẫn, đi đường người thường không thể đi. Tang Vũ rốt cục hiểu rõ, Lục Thần sẽ không bao giờ để nữ nhân mình thích ngăn trở trước người hắn. Còn nàng liều mình thủ hộ, trong mắt hắn đã sớm là điều đương nhiên. .... Lục Thần một thân áo đỏ lộng lẫy, chìa tay về phía nàng, "Tang hộ pháp, sau này cực khổ rồi." Nàng tỏ rõ sự trung thành, quỵ một chân xuống trước mặt hắn, "Thuộc hạ, muôn lần chết không chối từ." *** Tác giả: Thanh Hồ Nương Tử. Thể loại: Cổ đại, ngược, trọng sinh ở phần 2, SE. Tình trạng: Hoàn. Review bởi: Phùng Hạnh. -----   Truyện tuy ngắn, mỗi phần có khoảng 8 chương và kết SE ở cả 2 phần thì mình cũng thấy rất hợp lý.   Ở phần 1, kiếp trước Tang Vũ là hộ pháp của Lục Thần. Lục Thần là các chủ của ma giáo. Tang Vũ yêu Lục Thần tất cả mọi người đều biết, chính Lục Thần cũng biết nhưng lại lợi dụng tình cảm này của nàng. Làm cho nàng trở thành cánh tay đắc lực của mình. Chàng cho cài người vào Công Tôn gia, rồi lại trêu chọc Dược Cốc tiên tử- người trong lòng của Công Tôn Lễ - thiếu gia của Công Tôn gia. Khiến Dược Cốc tiên tử yêu mình rồi hàng ngày diễn cảnh thân mật trước Tang Vũ. Sau cùng Tang Vũ vì Lục Thần bỏ mạng, đồng thời nàng cũng chết cả tâm.   Ở phần 2, Tang Vũ được trọng sinh về năm 10 tuổi. Lúc này là lúc nàng được chọn trong số những đứa trẻ được huấn luyện làm hộ pháp cho Lục Thần. Không muốn phạm phải sai lầm như kiếp trước nàng giả vờ chết đuối, trốn thoát trở thành '' con dâu nuôi từ bé'' của Công Tôn Lễ. Bảy năm sau, cả 2 người lại gặp nhau. Lục Thần không hiểu vì sao thường hay mơ đến một người chưa bao giờ gặp. Chả biết là nam hay nữ, chả biết dung mạo người ấy như thế nào,.... và luôn cảm thấy hộ pháp bây giờ không phải là hộ pháp thực sự của mình. Rồi tất cả đã có lời giải khi chàng gặp Tang Vũ. Một người đuổi một người trốn. Đến cùng thì chả bao giờ đến được với nhau.   Cả 2 phần đều là SE, Tang Vũ mãi mãi sẽ không bao giời tha thứ cho Lục Thần. Còn Lục Thần sẽ luôn luôn hối hận suốt đời. Tang Vũ ở trong này rất đáng thương, cả hai kiếp nàng đều không tìm được hạnh phúc thuộc về nàng.   Ở trong các câu chuyện ngược, nam chính ngược nữ chính, sau nữ chính ngược lại nam chính một hồi, nữ chính tha thứ và cả truyện HE. Nhưng nữ chính trong đây thì nàng rất mạnh mẽ, nàng sẽ mãi chả bao giờ tha thứ cho những truyện nam chính đã làm tổn thương mình, nên truyện kết SE rất hợp lí.   Trích: Hắn giống như ôm toàn bộ hy vọng ngồi đợi ở đó, phảng phất chớp mắt một cái liền thấy bóng người quen thuộc kia xuất hiện ở cửa. Nàng biết hắn đưa Lý Uyển Nhi đi, nhất định sẽ rất vui... Sau đó, nàng trở về, tiếp tục làm Tang hộ pháp của hắn... Kiếp này, hắn chỉ cần mình nàng, cần bọn họ trọn đời bên nhau... Nàng rất thích hắn, hiện tại hắn cũng thích nàng. Nàng biết được điều này, nhất định sẽ cao hứng bật cười... Nàng cười rộ lên rất đẹp, so với tỏ vẻ nghiêm trang tốt hơn rất nhiều, giống như ngày đó bọn họ ở bên nhau, cả hai đều rất hạnh phúc... Màn đêm dần buông xuống, ánh đèn leo lắt mờ ảo. Hắn đã ở đây chờ đợi ngày này qua ngày khác, nhưng nàng vẫn mãi không xuất hiện. Từ nay về sau, Thiên Diệp Các đã chẳng còn Tang hộ pháp... Trên giang hồ cũng chẳng còn ai tên Tang Vũ. *** Từ nhỏ, Tang Vũ đã được bồi dưỡng để trở thành hộ pháp. Giờ đây, ký ức đã rất mơ hồ, nàng không nhớ rõ người nhà là ai, không nhớ rõ bản thân mình là người nào, nhưng lại nhớ kỹ mùa đông rét tới thấu xương kia, một mình nàng quần áo phong phanh cuộn người trong góc phòng, tuyết trắng phủ kín cơ thể. Ngay lúc đó, nàng bất chợt sinh ra ảo giác ấm áp, e rằng chỉ cần một lát nữa thôi, nàng sẽ vĩnh viễn rời xa thế giới này. Hài tử nho nhỏ núp ở góc nhà, trong đầu chỉ lặp đi lặp lại một câu: Ai đó tới cứu ta, ai đó tới cứu ta,.... Khi nam tử kia dịu dàng bồng thân thể nho nhỏ từ trong tuyết lên, nàng gần như đã sắp tắt thở, mơ hồ nghe được giọng nói thanh nhã như tiếng trời: Từ nay về sau hãy đi theo ta... Từ đó, nàng trở thành đồ đệ của Vô Hoa. Thời gian đầu, bên người sư phụ có tám đứa bé, ai nấy xương cốt thanh kỳ, đều là nhân tài luyện võ. Tất cả mọi người không có tên, chỉ dựa theo thứ tự lớn nhỏ mà gọi, đằng trước thêm một chữ Hoa. Nàng đứng thứ năm, lấy tên Hoa Ngũ. Năm bọn họ mười tuổi, sư phụ Vô Hoa vừa cười vừa nói ra một câu khiến cho đám nhỏ trưởng thành trong nháy mắt - Chỉ có người sống sót cuối cùng mới được coi là đồ đệ của ta. Ba năm sau, vô luận các ngươi dùng thủ đoạn gì, cũng phải khiến mình trở thành người duy nhất kia. Nếu như cuối cùng dư lại nhiều hơn một người, vậy thì tự mình kết liễu. Từ ngày người ít tuổi nhất nhóm - Hoa Bát - chết đuối trong hồ nước sau núi, trận chiến nồng đậm sát khí chính thức bắt đầu. Vị trí hộ pháp của Thiên Diệp Các, vĩnh viễn chỉ dành cho kẻ mạnh nhất. Năm thứ nhất, tám đứa bé còn lại năm... Năm thứ hai, năm đứa bé còn lại ba - Hoa Nhất, Hoa Tứ, Hoa Ngũ... Nửa sau năm thứ ba, chỉ còn một người duy nhất sống sót - Hoa Ngũ... Đêm đó, nàng và Hoa Tứ phối hợp giết chết Hoa Nhất, nàng bị trọng thương, quỳ ở một bên, không ngừng nôn ra máu. Một đòn cuối cùng, Hoa Tứ dùng dao cắm vào ngực Hoa Nhất. Cùng lúc đó, một thanh kiếm từ phía sau đâm xuyên người hắn. "Ngươi...giả bộ?" Hoa Tứ chật vật quay đầu lại, hai mắt đã đỏ tươi màu máu. "Binh bất yếm trá." Hoa Ngũ mặt không đổi sắc rút kiếm ra. Hoa Tứ mất đi chống đỡ, lập tức ngã nhào trên đất, vẻ mặt không cam lòng, "Vẫn cho rằng ngươi là kẻ ngu dốt nhất, không nghĩ tới..." Lời còn chưa dứt, thiếu niên nho nhỏ liền vĩnh viễn rời khỏi trần thế. Không sai, bình thường Hoa Ngũ luôn luôn có vẻ phản ứng chậm nhất, cũng là "kẻ ngu dốt nhất" trong lời Hoa Tứ. Cho nên hôm nay hắn mới yên tâm liên minh cùng nàng. Trong lúc cả hai đang tấn công Hoa Nhất, thấy nàng bị thương, hắn lại càng thả lỏng tâm tư. Hắn nghĩ thầm, chỉ cần giải quyết xong Hoa Nhất, sau đó quay đầu giết Hoa Ngũ ngu ngốc kia, thì Hoa Tứ hắn chính là người thắng cuộc. Hoa Ngũ dùng kiếm chống đất, vỗ ngực phun ra một ngụm máu tươi. Tổn thương, thật là tổn thương! Thế nhưng, nàng biết, cơ hội chỉ có một lần. Hoa Tứ, ngươi thua là thua ở chỗ, ngươi dám đưa lưng về phía kẻ địch. Kết quả, Hoa Ngũ trở thành đồ đệ chân chính của Vô Hoa. Từ đó, nàng cũng có tên riêng của mình - Tang Vũ. Một năm kia, nàng mười ba tuổi... Mời các bạn đón đọc Tang Vũ của tác giả Thanh Hồ Nương Tử.