Liên hệ: 0912 699 269  Đăng nhập  Đăng ký

Hoạ Mỹ Nhân

Bạn đang đọc truyện Hoạ Mỹ Nhân của tác giả Lam Ngân Thảo. Không ngờ được bản thân hoàn toàn trắng tay, mất đi hết thảy, lại còn gặp tai nạn giao thông... Trong một ngày cô mất hết tất cả, lại vô tình xuyên qua thời không từ một vụ tai nạn xe, đáng hận hơn là nguyên chủ mà cô xuyên vào tính tình nhu nhược, sắp bị ép gả cho một Vương Gia cũng không khá hơn được bao nhiêu... Trích đoạn: "Thưa quý khách, thẻ thanh toán của quý khách số dư không đủ ạ". Nhân viên cửa hàng trang sức trong đồng phục thanh lịch nói với Hoạ Y đang đứng trước quầy thanh toán. Hoạ Y có chút bối rối, rồi lấy ra từ trong ví một thẻ ngân hàng khác, cô nhân viên lịch sự nhận lấy thẻ mới. "Thưa quý khách, thẻ này cũng không đủ ạ". *** " Thưa quý khách, thẻ thanh toán của quý khách số dư không đủ ạ ". Nhân viên cửa hàng trang sức trong đồng phục thanh lịch nói với Hoạ Y đang đứng trước quầy thanh toán. Hoạ Y có chút bối rối, rồi lấy ra từ trong ví một thẻ ngân hàng khác, cô nhân viên lịch sự nhận lấy thẻ mới. "Thưa quý khách, thẻ này cũng không đủ ạ". Hoạ Y nhìn nhân viên cửa hàng bằng ánh mắt khó hiểu, cô nhớ rằng các thẻ ngân hàng của cô vẫn còn tiền, không lý nào lại biến mất một cách vô lý như vậy. * Reng....reng...* Tiếng chuông điện thoại vang lên trong ví, Hoạ Y rời khỏi quầy thanh toán quay mặt ra hướng khác cầm lấy điện thoại, trên màn hình hiển thị số di động của cô bạn thân Tiểu Tiểu. "Alo, Tiểu Tiểu là mình đây". "Hoạ Y, cậu đang ở đâu vậy hả?". Đầu dây bên kia giọng nói hấp tấp có chút hoảng loạn. "Mình đang ở cửa hàng trang sức, sao thế?" Cô có chút khó hiểu trước ngữ giọng nghiêm trọng của Tiểu Tiểu. "Giờ này mà cậu còn tâm trạng đi mua sắm sao? Cố Thanh Xuyên tên khốn kiếp đó hắn lấy danh nghĩa của cậu vay nợ ngân hàng, mang công ty ra thế chấp. Bây giờ đến hạn rồi nhân viên ngân hàng đang ở công ty đòi giải quyết kìa". Gương mặt thanh tú trở nên xám xịt, bàng hoàng với những gì tai vừa nghe thấy. "Tiểu Tiểu, bây giờ mình sẽ về công ty ngay". "Thành thật xin lỗi, tôi không lấy những món đồ này nữa, tôi có việc gấp, rất xin lỗi". Hoạ Y lập tức rời khỏi cửa hàng trang sức, ra đến bãi đỗ xe tiếng chuông điện thoại lại réo lên dồn dập. *Reng...reng...*, là cuộc gọi đến của mẹ Hoạ Y. "Mẹ, bây giờ con đang rất bận con sẽ gọi lại cho mẹ sau". "Hoạ Y à, ngân hàng báo đến toàn bộ số tiền trong tài khoản tiết kiệm của con cho mẹ đều biến mất". Hoạ Y còn chưa kịp dập máy thì tin dữ thứ hai kéo đến, tai của cô như ù đi trong phút chốc, cơ mặt run lên bất giác nhợt nhạt. "Cố Thanh Xuyên". Hắn ta là chồng sắp cưới của Hoạ Y, họ yêu nhau năm năm trong sự phản đối của mọi người xung quanh, nhưng cô chưa một lần nào từ bỏ tình yêu dành cho hắn, chỉ bằng những lời hứa ngọt ngào mà Cố Thanh Xuyên vẽ vời đã khiến cô tin như điếu đổ, mặc những lời góp ý khuyên nhủ của mẹ cô, mặc cho bạn bè thân thiết cũng ngày xa lánh cô. Những tưởng có thể ở cùng nhau bồi đắp cả đời, nào ngờ tên khốn đó lừa gạt cô ôm tiền bỏ trốn. Trong một ngày mất đi toàn bộ tài sản lẫn công ty mà cô hao tâm tổn sức gầy dựng, Hoạ Y như rơi vào vực sâu thăm thẳm. Cô lái chiếc ô tô màu bạc lao đi trên đường, trong tâm trí hỗn loạn cực độ. "Cố Thanh Xuyên, không phải như vậy đâu, đúng không? Chắc chắn anh ấy có nỗi khổ. không phải là như vậy..." Trên xe, Hoạ Y không ngừng gọi vào số điện thoại của hắn, nhưng mặc nhiên không gọi được, số máy luôn trong tình trạng bị khoá. Hoạ Y tâm trạng mù mịt, nước mắt của sự thất vọng rơi lã chã trên gương mặt xinh đẹp, đôi mắt cũng nhoè đi, đến giờ phút này cô còn tự hỏi bản thân bằng những câu ngớ ngẩn để tự lừa gạt chính mình, bây giờ thì không cần ai phải giải thích cô cũng tự có được câu trả lời rồi. Ngã tư đông đúc dòng xe lao nhanh qua nhau, Hoạ Y lúc này quên nhìn cả đèn tín hiệu đã chuyển sang đỏ, cô điều khiển xe phóng vượt qua vạch trắng kẻ đường, từ bên trái một chiếc ô tô chạy lao đến đâm thẳng vào ghế lái, Hoạ Y phát hiện ra thì đã không còn kịp để tránh đi nữa rồi. *Két......rầm...* Tiếng phanh gấp kéo rít, giữa ngã tư đông đúc hai chiếc xe va chạm vào nhau tạo nên tiếng động lớn như bom nổ, hai đầu xe đều vỡ tan nát, trên mặt đường máu chảy đỏ thẫm không ngừng lan ra. Hoạ Y trong tư thế trút ngược thân, cánh tay thò ra khỏi cửa tại vị trí vô lăng, bàn tay toàn là máu, cô gượng nhìn xung quanh người tập trung đông nghẹt, khói bóc lên nghi ngút ở những nơi bị va đập hỏng hóc văng đến đang nằm la liệt gần đó, đầu Hoạ Y đau dữ dội, khắp người không thể động đậy được. Tầm nhìn bắt đầu như có một lớp sương trắng đục làm nhòe mọi thứ, rồi dần dần chuyển sang đen tối mất đi ý thức. Trong không gian đen tối không nhìn thấy được gì đó Hoạ Y nghe có một giọng nữ lảnh lót, dịu dàng đang gọi tên mình. "Hoạ Y. Hoạ Y Ta và cô thật có duyên. Thay vì hai người chúng ta đều chết đi thì ông trời lại ban cho cô thêm một cơ hội. Nếu cô đã đến đây rồi thì mong rằng cô có thể giúp ta một tâm nguyện không?" Hoạ Y cứ đi mãi lần mò theo tiếng nói kia trong mịt tối, dần dần trước mắt hiện ra rõ hơn một cô gái có dung mạo rất giống với cô. Nhưng lạ thay cô gái kia ăn mặc như thời cổ đại, có phần giản dị không xa hoa lộng lẫy như các bộ phim cổ trang thường thấy. Hoạ Y mang theo sự nghi hoặc bước đến: "Cô là ai?" Cô gái kia không trả lời câu hỏi của Hoạ Y, chỉ nở nụ cười nhu mì rồi nói: "Từ nay trở đi cô giúp ta có một cuộc đời mới, hãy thay ta trả mối thù đã nhẫn nhịn rất nhiều năm. Làm ơn thay ta sống một cuộc đời hạnh phúc, làm ơn thay ta viết nên ước nguyện mà ta chưa dám làm". Cô gái kia hai hàng nước mắt cứ rơi không ngừng, gương mặt đẹp đẽ lùi xa Hoạ Y dần dần chìm vào khoảng không vô định, sau khi cô gái đó biến mất một thứ mùi hương ngọt ngào len lỏi bao quanh cơ thể của Hoạ Y, trước mặt có rất nhiều cánh hoa đỏ bay theo gió ùa đến, vây quanh thân cô như thể được hoá phép thần thông. Bỗng luồng sáng rất thuần khiết, không sáng chói, cũng không nóng bức ôm trọn cơ thể của Hoạ Y, cảm giác đau đớn do tai nạn vừa xảy ra biến mất, thay vào đó lại vô cùng dễ chịu, thoải mái. Tinh thần thả lỏng, hai tay dang rộng hít thở thật sâu, mi mắt từ từ khép lại chìm vào giấc ngủ. "Đại tiểu thư, làm ơn thức dậy đi, đồ phế vật". Một bàn tay tốc mạnh chăn đang đắp của người trên giường, nắm mạnh vai rung lắc thô bạo. Hoạ Y bị tiếng gọi ồn ào làm cho tỉnh giấc, mở mắt ra là trần nhà cổ kín, cô bàng hoàng nhìn về phía tiếng người vừa nói. Một người phụ nữ trung niên ăn mặc thời cổ, trông cũng rất giản dị, nhưng có điều y phục của bà ta nhìn sạch sẽ và đẹp hơn y phục của cô gái vừa thấy trong giấc mơ. Bà ta không ngừng sỉ nhục cô, ném bát cơm và vài dĩa thức ăn lên bàn rồi lẩm bẩm. "Thân phận gì chứ, chỉ là một tiện nhân bị ghẻ lạnh. Sao không chết quách cho xong làm phiền bà đây tới đưa cơm. Sắp cút khỏi đây rồi vẫn còn báo." Xong rồi quay sang Hoạ Y hất cao cằm: "Ăn nhanh đi rồi thay đồ, kiệu hoa sắp đến rồi". Bà ta không kiêng nể đi ra đóng rầm cửa lại, khiến Hoạ Y còn chưa hoàng hồn có chút bối rối, bất ngờ. Hoạ Y đứng lên rời khỏi chiếc giường đơn sơ nhìn quanh căn phòng cô đang đứng. Mọi thứ xung quanh vô cùng u tối, căn phòng ẩm thấp thiếu sáng, bày trí cực kỳ đơn giản, mà hầu như cũng chẳng có gì để bày trí, vỏn vẹn một bàn gỗ tròn giữa phòng, vài chiếc ghế, cạnh giường là một cây đèn và chậu nước rửa mặt của thời cổ xưa. Dưới chân giường bàn dài gỗ có chiếc gương đặt bên trên đã cũ kỹ, ố vàng. Hoạ Y khó hiểu đi đến bên chiếc gương đã nứt nhìn thấy bản thân đang mặc y phục giống hệt cô gái vừa mơ, đầu có chút choáng tựa như đã ngủ một giấc ngủ rất dài. "Đây là nơi nào? Sao mình lại ăn mặc thành thế này?" Cánh cửa mở ra, ánh sáng từ bên ngoài chiếu trực diện vào làm Hoạ Y chói mắt, một tiểu nha đầu chừng mười hai, mười ba tuổi đi vào. "Tiểu thư, người tỉnh rồi sao? Phương ma ma không làm khó người chứ?" Hoạ Y nhìn chằm chằm nha đầu ấy. * Tiểu thư? Bản thân vô tình xuyên không rồi sao?* Hoá ra cô là tiểu thư sao, nhưng y phục cô đang mặc so với y phục của Phương ma ma gì đó còn xấu xí hơn nhiều phần. Đột nhiên đầu Hoạ Y đau dữ dội, điếng lên từng hồi khiến cô phải ôm đầu nhăn nhó. * Âng..* Hàng loạt những hình ảnh về thể xác này hiện ra tường tận. *Hoá ra chủ nhân của thân xác này là đại tiểu thư nhà họ Chu, cha là tướng quân vang danh khắp Nguyệt Quốc tên Chu Lương, mẹ là Cao Quân Hoa đã qua đời nhiều năm trước, lúc còn sống hiền từ phúc hậu, nhưng cha cô cưới bà là vì gia đình ép buộc do gia thế của Cao Quân Hoa bấy giờ có thể giúp ích được cho Chu Gia trên triều đình. Sau khi Cao Quân Hoa mắc bạo bệnh qua đời, Cao Gia gặp biến cố vị thế yếu đi, Chu tướng quân vốn luôn căm thù mối hôn sự giữa ông và mẹ Chu Hoạ Y, khiến cho người ông ta yêu nhất là Ninh Nhược Lan nghĩ quẩn gieo mình xuống sông sâu tự tử, từ đó Chu Hoạ Y luôn là cái gai trong mắt Chu Lương, ông ta rước Ninh Tố Nguyệt là muội muội ruột của Ninh Nhược Lan về sủng ái, hai người họ sớm đã gian díu từ rất lâu, nhưng do Cao Gia đang thịnh thế, nên không dám làm mất lòng, sau cho bà ta lên làm chủ mẫu nắm giữ quyền hành trong Chu Gia. Chu Hoạ Y là con vợ cả, bị bà ta và con gái của mình là Chu Tố Cầm ngược đãi, hãm hại. Một đại tiểu thư lại bị đối xử đến không bằng kẻ hầu, ngay cả nô tỳ, ma ma nhỏ nhoi trong phủ cũng có thể mặc sức mắng chửi, chà đạp. " Chu Hoạ Y, ta và cô cùng tên, cùng lúc khổ sở, nhưng đổi lại ông trời lại ưu ái cho ta. Nay ta đã nương nhờ thân xác này, ta hứa với cô sẽ giúp cô hoàn thành tâm nguyện ". Hoạ Y thầm nghĩ. Bên cạnh nha đầu A Tô không ngừng lay gọi, đỡ lấy cô lo lắng: " Tiểu thư, người có sao không?" "Ta không sao." A Tô đứng cạnh thút thít, nước mắt cứ vậy mà rơi xuống như đứa trẻ lên năm: " Tiểu thư, em tội nghiệp cho người...hic...hic. Ở trong Chu Phủ này không ai chịu yêu thương người, bị đánh mắng vô cớ, bị bỏ đói nhiều ngày. Lại sắp phải gả đi cho một kẻ không bình thường". "Gả đi?" Hoạ Y nghe được mình sắp bị gả đi liền kích động hỏi A Tô, đôi mắt mở to nhìn cô gái nhỏ. A Tô gật gật đầu, rồi nhìn Hoạ Y khó hiểu. "Tiểu thư, người làm sao vậy? Người bị bệnh rồi sao? Đến chuyện sắp phải gả đi cũng không nhớ." A Tô đưa tay sờ trán Hoạ Y kiểm tra thân nhiệt. "Em nói ta sắp gả đi, là gả cho ai?" Nha đầu tỏ vẻ không vui xót xa cho Chu Hoạ Y, vừa nói lại vừa mếu. "Em nghe được tên Tam Vương Gia đó đầu óc có vấn đề, năm nay đã hai mươi nhưng trí tuệ chỉ bằng trẻ lên năm, vì vậy hoàng thượng không hề sủng ái hắn. Chưa thành thân đã cho ngài ấy khai phủ, phủ đệ lại cách hoàng cung rất xa, cứ như là bị đuổi khéo vậy. Hoàng thượng nghe theo lời của Thái Tử hạ chỉ ban hôn cho vị Vương Gia khờ đó với tiểu thư, để có người trông trẻ thay ông ấy". Hoạ Y lấy tay che miệng của A Tô, tránh để nha đầu nói càng. "Em không được nói những lời này cho bất kỳ ai, để hoàng thượng biết được chúng ta sẽ rơi đầu đó". A Tô bị những lời của Hoạ Y doạ sợ, lập tức nín lặng nước mắt vẫn còn rươm rướm trên mí. Hoạ Y trầm mặc một lúc, thầm nghĩ kiếp trước bị phản bội còn mất cả công ty, đi đường lại bị tai nạn xe dẫn tới mất mạng. Sau khi xuyên không lại xui xẻo bị gả cho một vương gia thất sủng, đầu óc không được bình thường, là phúc hay là hoạ còn chưa biết được. "Phúc là do con người tạo, Hoạ cũng là chính con người gây ra, là phúc hay là hoạ cũng không phải tự nhiên mà đến". Hoạ Y chợt vỗ tay lên mặt bàn rầm một tiếng rồi lẩm bẩm một mình, A Tô khó hiểu hỏi cô: "Tiểu thư, người nói gì vậy ạ, em nghe không hiểu". "Không có gì, chỉ là sau khi đi qua sinh tử ngộ ra được đạo lý làm người thôi". A Tô ở độ tuổi còn nhỏ, những lời này của Hoạ Y thật sự đã làm khó nha đầu. Hoạ Y nhìn gương mặt nhỏ nhắn cười dịu dàng với A Tô. Phương ma ma cùng hai tỳ nữ theo sau cầm một khay gỗ, bên trên là hỷ phục đi vào, sắc mặt khó coi chán ghét, đặt như ném trên bàn. "Không ăn thì cũng nhanh chóng thay y phục đi, đừng có làm lỡ giờ lành của Tam Vương Gia ". Hoạ Y trông thấy bà ta ký ức ngược đãi chủ thể liền hiện ra một loạt thời gian bị bà ta đánh mắng, sai bảo như người hầu trong phủ tướng quân, lòng hậm hực báo thù cho Chu Hoạ Y đã chết. Hoạ Y đứng lên nhìn bà ta bằng ánh mắt sắt như thanh kiếm, mang theo sát khí trấn áp hiên ngang của bà ta, Phương ma ma chưa bao giờ nhìn thấy thái độ đường đường này của Chu Hoạ Y, nhất thời bị hoảng lên mà hạ giọng. "Ta theo lời căn dặn của nhị tiểu thư mang cho cô ít thức ăn còn có thể ăn được, y phục cũng chuẩn bị xong xuôi. Đại tiểu thư của các người còn không mau chải chuốt, trang điểm". Nói xong thì liền đặt bàn toạ to béo xuống ghế ngồi, Hoạ Y quát lớn một tiếng khiến bà ta ba phần hồn giật bắn người ngồi dậy. "Đứng lên". "Yo, hôm nay đại tiểu thư lại tỏ thái độ gì đây?" "Phương ma ma, bà còn biết gọi là đại tiểu thư sao, ta cứ tưởng chủ nhân của bà không biết dạy bảo nô tỳ, để những người thấp hèn như bà không phân rõ tôn ti chủ tớ". Hoạ Y đạo mạo ngồi xuống ghế, tại vị trí mà bà ta vừa bị làm kinh hãi đứng dậy, dõng dạc giáo huấn. "Yo, hôm nay cô còn đòi phân chủ tớ, ta là người của nhị tiểu thư, ý của cô là nhị tiểu thư không biết dạy dỗ ta à?" *Bốp* "Hỗn xược". Hoạ Y thẳng tay tát một cái như trời giáng lên khuôn mặt to bè nám nắng của Phương ma ma. Bà ta đau điếng tay bưng mặt, trên má in rõ năm ngón tay.. Mời các bạn mượn đọc sách Hoạ Mỹ Nhân của tác giả Lam Ngân Thảo.

Nguồn: dtv-ebook.com

Xem

Cục Cưng Phúc Hắc: Mẹ Vẫn Còn Rất Thuần Khiết
    Thông Tin   Tác phẩm : Cục cưng phúc hắc: Mẹ vẫn còn rất thuần khiết Tác giả : Đồng Niên Thể loại : Hiện đại, HE, Ngôn Tình, Lãng Mạn, Tiểu Thuyết, Văn Học Phương Đông Convert : Ngocquynh520 Editor : huyenbibo Ebook : Hana Độ dài : 204 Chương + 43 phiên ngoại Nguồn :  huyenbibo.wordpress.com Đăng : dtv-ebook.com Giới Thiệu   Chín năm trước, cô vì lầm thẻ ra vào, đi nhầm phòng, bị người nào đó cầm thú một phen. Sau đó người nào đó vì tìm cô, đã lật tung cả thành phố SHI lên. Chín năm sau —— Cô trở về mang theo con trai vạn người mê, dựa vào thực lực tiến vào ‘ Đông Vũ hoàn cầu ’ thành người tâm phúc bên cạnh Đông lão gia. Đại thiếu gia làm quen. . . . . . Cô khinh bỉ nhổ vào mặt. Nhị Thiếu Gia chơi đùa lãng mạn. . . . . . Cô không xem ra gì. Nhưng Tam Thiếu Gia phúc hắc quấy rầy đùa bỡn lại không thể làm ngơ. ◇*◇ Ngày nào đó cục cưng tiếp nhận điện thoại truyền lời nói “Mẹ, Đông Tam Thiếu nói, mẹ có thể không gả cho chú ấy, nhưng điều kiện đầu tiên là mẹ phải sinh cho chú ấy một đội banh!” “Con trai, câu chuyện của cầm thú này, bảo tên đó đi tìm heo mẹ thương lượng!” “Chú ấy nói, không phải là chú ấy đang cùng. . . . . . Ai kia, thương lượng sao!” Cục cưng thông minh bỏ qua từ mẫn cảm. “Nói cho tên đó biết, về sau không cần gọi điện thoại tới” Sư Tử Hà Đông rống: “Bảo tên đó chết đi!”
eBook Cưng Chiều: Bảo Hộ Vợ Yêu - Tịch Mộng Full prc,pdf, epub [Ngôn Tình]
CƯNG CHIỀU : BẢO HỘ VỢ YÊU     Thông Tin   Tác phẩm: Cưng Chiều: Bảo Hộ Vợ Yêu Tác giả : Tịch Mộng Thể loại : Hiện Đại, Sủng, HE, Ngôn Tình, Tiểu Thuyết, Văn Học Phương Đông Convert : Ngocquynh520 Edit : Huyenbibo Ebook: Hana Độ dài : 188 Chương  Nguồn : huyenbibo. wordpress.com Đăng : dtv-ebook.com   Giới Thiệu   Mười ba tuổi, cô cứu anh cả người đầy vết thương, từ đó về sau bên người cô có nhiều người thần bí bảo hộ. Mười bốn tuổi, cô vừa bị người nhà đuổi ra khỏi nhà, thì người thần bí lập tức xuất hiện thu nhận cô, mỗi lần gặp nạn, đều có người kịp thời ra tay cứu giúp. Người thần bí này, về sau trong lòng anh chôn dấu vết xuống thật sâu, cô muốn tìm để biết người thần bí là ai, nhưng mà mặc kệ cô cố gắng thế nào, cũng hoàn toàn không biết gì cả. Mười tám tuổi, lần đầu đi quán bar, lại bị người ta hạ mê dược, cô ở duới tác dụng của dược tính, té nhào vào một người đàn ông vừa xa lạ vừa quen thuộc, cho anh ăn sạch sẽ. "Tôi bị một người đàn ông XXOO rồi, không đúng, là tôi đem một người đàn ông XXOO ." Một cô gái giống như đứa nhỏ đang làm sai, chột dạ nói. "Tôi cũng bị một cô gái XXOO rồi, không đúng, là tôi cũng đem một cô gái XXOO ." Một tên con trai gian tà đáp trả. Song đến khi người thần bí đích thực vạch trần với cô thì lại khiếp sợ không thôi, mang theo dũng khí, chạy trối chết. Sáu năm sau, người thần bí xuất hiện lần nữa, anh tiếp tục bảo vệ cô. . . . . . . . "Tại sao phải trốn?" Anh cưng chìu mà chất vấn. "Bởi vì quá sợ đi, cho nên lựa chọn trốn tránh." Cô ngoan ngoãn trả lời. "Trừ phi anh chết, em mới có thể đi, cho nên em không được trốn tránh." Nội dung vở kịch của Bảo Bảo: "Ba, đêm nay mẹ hẹn hò, chấp hành kế hoạch A của chúng ta." "Ba , ngày mai có người cầu hôn với mẹ, chấp hành kế hoạch B của chúng ta." "Ba , có người định đóng gói mẹ mang đi, chấp hành kế hoạch AB của chúng ta."
Cấm Ái Chi Tương Sủng
CẤM ÁI CHI TƯƠNG SỦNG     Thông Tin   Tác phẩm : Cấm ái chi tương sủng Tác giả : Tư Đồ Cẩm Tranh Thể loại : Đam mỹ, Cổ Trang, Xuyên Không, Tá Thi Hoàn Hồn, Cường Công Cường Thụ, Hài, Nhất Thụ Nhị Công, HE, Văn Học Phương Đông Tình trạng: Hoàn Chuyển ngữ : Lightraito Nguồn : Sưu tầm Đăng : dtv-ebook.com   Giới Thiệu   Khi y đang đợi đèn đỏ, mà cũng có thể gặp phải sự cố. Trực thăng rơi thẳng từ trên trời, trái không rơi phải không rơi, mà lại chọn ngay trên nóc xe của y. Khi tỉnh lại, y cảm thấy tứ chi đau đớn giống như bị nghiền nát, hạ thân cơ hồ không còn tri giác. Điều này làm y càng thêm biết rõ, nam nhân trên người đang điên cuồng chiếm đoạt thân thể của mình. Mẹ nó, ngay cả tiện nghi của lão tử cũng dám chiếm, thật là không muốn sống nữa mà!! Đợi lão tử tỉnh lại, xem ta có bẻ gãy cái căn nguyên thị phi của ngươi không!! Con bà nó bộ ngươi không thể nhẹ một chút sao? Ta cũng là người a!! Ân và oán, thị và phi, vướng mắc không rõ, dứt không đứt, lý càng loạn…   Y đã đủ loạn lắm rồi, đệ đệ đồng mẫu dị phụ lại xen vào, không để y được an ổn hay sao?
Cưỡng Chiếm Giường Vua: Bạo Quân, Thỉnh An Cho Bổn Cung - Nại Tiểu Nhàn
《CƯỠNG CHIẾM GIƯỜNG VUA: BẠO QUÂN, THỈNH AN CHO BỔN  CUNG》       Thông Tin   Tác phẩm : Cưỡng Chiếm Gường Vua: Bạo Quân, Thỉnh An Cho Bỗn Cung Tác giả : Nại Tiểu Nhàn Thể loại : Cổ Trang, Xuyên Không, Ngôn Tình, HE, Lãng Mạn, Văn Học Phương Đông Tình trạng: Hoàn, 136 chương Convert : Linhmaroon, Ngocquynh520 Ebook : Hana Beta: Tieu_hao Nguồn :   huyenbibo.wordpress.com Đăng : dtv-ebook.com     Giới Thiệu   “ Bạo quân, đêm nay ngươi nên thị tẩm .” Hạ Như Thanh ngồi ở trên long sàng, vẻ mặt cười nhìn Kỳ Lạc Hi.”Hoàng hậu, ngươi muốn làm gì. . . . . .” Kỳ Lạc Hi nuốt nước miếng một cái, dùng ánh mắt hàm chứa sương mù nhìn nàng. Hạ Như Thanh cong môi cười, sau đó”Hoàng hậu, ngươi đừng cởi y phục, ” “Hoàng hậu, đừng kéo đai lưng trẫm, ” “Hoàng hậu, không cần cưỡng bách trẫm!” -“Ngươi xác định không cần? Người triệu nam sủng Nhị Hào tới thị tẩm!” “Trẫm không cho phép, trẫm tới thị tẩm. . . . . .” Đêm hôm đó, hắn tung người vì sói, không biết là ai ăn ai. Chính là dưới đời này không có ăn bữa cơm miễn phí, chiếm tiện nghi liền muốn làm osin.”Bạo quân, châm trà cho Bổn cung. Thay quần áo cho Bổn cung. Làm ấm giường cho Bổn cung. Cho Bổn cung. . . . . .” Hạ Như Thanh hé ra cái miệng nhỏ nhắn lải nhải đối Kỳ Lạc Hi ra lệnh. Mà Kỳ Lạc Hi mặt lại buồn rầu, nữ nhân đáng chết rõ ràng đem hoàng đế làm nô tài sai vặt, xem trẫm không hảo hảo giáo huấn ngươi, “Người tới, đem hoàng hậu kéo tới trên long sàng của trẫm, trẫm muốn tiến hành 【 giáo dục yêu 】 . . . . . .” Hạ Như Nhanh bạc con mắt nhíu lại, nói nhỏ: “Bạo quân, ngươi dám phòng kháng? Người tới, đem nam sủng Nhất Hào mang xuống, triệu Nhị Hào hầu hạ.” Chúng nô tài run rẩy đối Kỳ Lạc Hi nói ra: “Nương nương chí thượng, ngài thứ hai, cho nên ủy khuất hoàng thượng. . . . . .” Mọi người vung tay lên, đem hoàng đế kéo xuống. . . . . . ~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~ Tiết tử Cực phẩm cuồng ngạo 】 cung chủ Nàng, Hạ Như Thanh, “Yêu nghiệt điện”  cung chủ lãnh huyết, Một nữ nhân làm người trong hắc đạo nghe tin đã sợ mất mật, Cuồng ngạo, ngoan độc, xinh đẹp, lãnh huyết. . . . . . Ai có thể so với nàng cuồng 】 ? Một khi xuyên qua, Hạ Như Thanh thẳng đến long sàng của bạo quân, nàng đảo khách thành chủ, một cước hướng phía hoàng đế đưa hắn đá xuống long sàng, nàng cao gầy lông mày kẻ đen cuồng vọng đối bạo quân nói: “Bạo quân, giường của ngươi Bổn cung muốn. . . . . .” Ai có thể so với nàng ngạo 】 ? “Bạo quân, ngươi nghĩ đông chết Bổn cung sao?” Hạ Như Thanh lạnh run co rúc một góc ở long sàng , nhìn như thân thể mềm mại đơn bạc nguyên nhân chính là rét lạnh run rẩy. Nàng dùng khóe mắt liếc bạo quân bên giường liếc, dùng tay chỉ hắn, có chút  câu khóe miệng, khẽ mở môi lạnh, giống như nữ vương bình thường uy nghiêm cao ngạo phát số ra lệnh: “Bạo quân, còn không mau một chút đi lên làm ấm giường cho Bổn cung!” Ai có thể so với nàng yêu 】 ? Hạ Như Thanh bàn chân trắng nõn đứng ở trên giường hoàng đế, nàng cúi người xem nhẹ (khinh thường) bạo quân, cánh tay xinh đẹp vũ động, một mình đấu nâng cái cằm trơn bóng của hắn, không nói lời gì bá đạo hôn xuống, “Bạo quân, làm nam sủng cho Bổn cung được không?” Hạ Như Thanh khẽ cười, hơi nghiêng khóe môi, ba phần cuồng ngạo, bảy phần xinh đẹp —— Cực phẩm yêu nghiệt 】 bạo quân Hắn, Kỳ Lạc Hi, “Kỳ Liên Quốc”  quân chủ vô tình, Một nam nhân làm cả triều văn võ kinh hồn táng đảm, Yêu nghiệt, tàn bạo, vô tình. . . . . . Ai có thể so với hắn cuồng 】 ? Hắn căm tức nữ tử kia đưa hắn đá xuống giường, tà câu lấy khóe môi, “Ngươi muốn giường? Trẫm cho ngươi. Bất quá trẫm muốn người của ngươi. . . . . .” Ai có thể so với hắn ngạo 】 ? Hắn cao gầy nâng lông mày tuấn tú, tà tứ nhìn Hạ Như Thanh chính là lạnh run  , muốn trẫm giúp ngươi ấm giường? Như vậy ngươi trước giúp trẫm ấm áp thân a. . . . . . Ai có thể so với hắn yêu 】 ? Hắn có chút giật mình nhìn  Hạ Như Thanh, hắn đường đường quân chủ một nước, lại bị một nữ nhân cưỡng hiếp, còn muốn hắn làm nam sủng cho nàng? Kỳ Lạc Hi híp lại con mắt lạnh, mới thả ra ánh sáng lạnh, “Không sai a, như vậy khiến cho trẫm cẩn thủ (cẩn thận nghiêm túc) chức trách nam sủng  . . . . . .” Tiếng nói còn chưa hạ xuống, hắn liền ngược lại hôn lên, xâm lược Hạ Như Thanh hết thảy, bá đạo cướp đoạt . . . . . . Nữ nhân đáng chết rõ ràng đem hoàng đế làm nô tài sai vặt, xem trẫm không hảo hảo giáo huấn ngươi, “Người tới, đem hoàng hậu kéo lên trên long sàng của trẫm , trẫm muốn tiến hành giáo dục yêu. . . . . .” Làm cung chủ đụng với bạo quân, Làm cuồng nữ gặp gỡ yêu nam, Khi nữ nhân đụng nam nhân Khiến ngươi biết không khí thuốc nổ mười phần. Theo thời gian dần dần xoay chuyển, Thân thể hắn / nàng bắt đầu rơi vào tay giặc, cũng kể cả tâm. . . . . .