Liên hệ: 0912 699 269  Đăng nhập  Đăng ký

Mọi Người Trong Ma Đạo Tổ Sư Cùng Đọc Ma Đạo Tổ Sư

Bạn đang đọc truyện Mọi Người Trong Ma Đạo Tổ Sư Cùng Đọc Ma Đạo Tổ Sư của tác giả Nạp Lan Sát Nguyệt. Chi tiết giả thiết cốt lõi là đọc được tương lai của《 Ma Đạo Tổ Sư 》 Bổi cảnh là khi Vân Mộng song kiệt hẹn quyết chiến ở Di Lăng, lại chỉ chứng Ngụy Vô Tiện phản bội. Ngụy Vô Tiện đành lẩn trốn, đi dưỡng thương, còn có luyện hung thi Ôn Ninh, Cô Tô Song Bích, Vân Mộng Song Kiệt bắt đầu lên sân khấu, có CP Vong Tiện chính chủ, không có CP khác. *** Ma đạo tổ sư – Mặc Hương Đồng Khứu Huyền huyễn tu chân, hài hước ấm áp ngược đan xen, thanh lãnh công x lưu manh thụ Sau thời gian dài ngâm giấm, cộng với một bộ chủ công mười phần sủng công làm mồi, mình đã có can đảm nhảy cái hố Ma đạo tổ sư. Di Lăng lão tổ Ngụy Vô Tiện tội ác cùng cực bị tứ đại gia tộc vây đánh bỏ mình trên Loạn Táng Cương. Mười ba năm sau, một gã tu chân trẻ tuổi vì oán hận người nhà, quyết định hiến xá cho hắn nhập xác trọng sinh. Ngụy Vô Tiện trở thành thiếu niên Mạc Huyền Vũ, lần nữa bước vào tu chân giới, gặp lại những người quen cũ. Có kẻ thù, có bạn tốt và có cả một người vẫn luôn chờ đợi hắn… Tác phẩm 6 tỷ tích phân có khác, dù bản thân mình không thích nổi chuyện đất diễn của công chỉ nhỉnh hơn dàn nhân vật thứ một chút thì nội dung của Ma đạo tổ sư thật sự rất cuốn hút. Tác giả viết khá chặt chẽ, có bàn tay vàng nhưng không lộ liễu. Nhân vật xây dựng đa dạng, đủ thể loại, đủ bi kịch nhân sinh. Tình tiết hấp dẫn, có lớp lang, quá khứ - hiện tại đan xen hợp lý. Tất cả gói trong chưa đến 1000 trang word và hay, đúng là không dễ. Công yêu thụ sâu đậm. Thụ từ từ yêu nhưng rải hint từ đầu, quá khứ cho tới hiện tại, cuối cùng sâu đậm như nhau, sủng công đọc cũng không đến nỗi tức ói máu. Tác giả xây dựng hình tượng thụ quá hấp dẫn, cái này không bàn nữa rồi. Cơ mà là một con sủng công, dĩ nhiên mình thiên vị Hàm Quang Quân hơn Di Lăng lão tổ. Người đâu mà vừa đáng yêu vừa thấy thương như vậy, bạch y cô độc Lam Vong Cơ dễ làm liên tưởng đến Lục Tuyết Kỳ. Cũng là những kẻ nguyện hy sinh cho người mình yêu vậy mà không thắng nổi số mệnh, phải chịu đày đọa bao năm để tới HE. Nói chung, truyện này sủng thụ hỗ sủng thoải mái rồi, sủng công nhảy cũng được nhưng nhớ bồi thêm vài truyện chủ công trước đó cho an toàn, đỡ hụt hẫng với đất diễn ít (cơ mà ấn tượng) của Lam Vong Cơ. Ps : Nghe đồn Thiên quan mười mấy tỷ tích phân rồi nhỉ @@ Và công còn xuất hiện ít hơn Ma đạo. Huhu, bao giờ mới có chủ công tích phân cao như Thái giám chức nghiệp tố dưỡng nữa đây trời. Ps 2: Từ lúc huyết tẩy Bất Dạ Thiên đến lúc Loạn Táng Cương là bao lâu nhỉ? Mình đọc thấy mơ hồ đoạn đó quá ><
Edit: hoàn rồi mà mình không biết dẫn link dẫn nhà nào là gốc @@, tự tìm nha, dễ ẹc *** Từ sau khi bị Vân Mộng Giang thị tuyên bố phản bội và thoát ly gia tộc, tâm trạng của Nguỵ Vô Tiện vẫn luôn gắt gỏng, tuy nói chỉ là tuyên bố với bên ngoài, không đoạn tuyệt hoàn toàn với Giang Trừng, nhưng sau này nói chung không thể nào quang minh chính đại trở về Liên Hoa Ổ, nơi hắn lớn lên từ nhỏ, không hối hận nhưng dù sao cũng khó lòng buông bỏ, chỉ có thể dồn hết tâm tư vào việc luyện hoá Ôn Ninh, lấy lại tinh thần, suốt ngày đêm lăn lộn trong động Phục Ma, mất ăn mất ngủ, mà mọi người Ôn gia sống trên Loạn Tán Cương cũng không dám khuyên nhủ, cuối cùng vết thương trở nặng, ngất đi. Lúc Nguỵ Vô Tiện mở hai mắt có ý thức lần nữa, chỉ cảm thấy một mảng sương trắng mênh mông trước mắt, sờ sờ lên cái đầu đang lơ mơ không nghĩ được tí gì, hắn không phải đang ở trong động Phục Ma sao. Lúc này bên tai truyền đến một giọng nói thanh lãnh: "Nguỵ Anh, tỉnh rồi sao?" Quay đầu nhìn lại, trước mắt là một gương mặt lạnh lùng trắng nõn, cực kỳ tao nhã: "Lam Trạm?! Tại sao ngươi ở đây? Đây là đâu?" Bật ngồi dậy, liền cảm thấy vết thương nơi bụng hơi đau, hoá ra vết thương trở nặng đã được băng bó thoả đáng, vết thương nghiêm trọng như vậy mà cũng chỉ cảm thấy hơi đau, có thể thấy được tác dụng kỳ diệu của linh dược, "Là ngươi giúp ta băng bó vết thương à? Cảm ơn cảm ơn! " Lam Vong Cơ mấp máy đôi môi như muốn nói gì đó, nhưng cuối cùng lại chỉ cẩn thận nâng Nguỵ Vô Tiện ngồi dậy, cái gì cũng không nói ra. Lúc này từ phía sau truyền đến tiếng mắng mỏ mười phần trào phúng ba phần tức giận: "Hừ, chỉ là vết thương do kiếm thôi, vậy mà cũng có thể để tới nỗi này, còn không biết chữa trị vết thương, Nguỵ Vô Tiện ngươi cmn là chán sống tìm chết phải không?!" "Giang Trừng?" Lần này Nguỵ Vô Tiện là thật sự giật mình, thằng nhãi này không phải là Giang Trừng Giang tông chủ cách đây hai ngày vừa mới thọc mình một kiếm hay sao, còn nghĩ rằng sẽ không gặp lại trong một thời gian ngắn chứ, "Ngươi tại sao cũng ở đây?" "Tại sao ta ở đây á?" Mặc dù đang bị treo cánh tay gãy, nhưng tính tình Giang tông chủ vẫn vô cùng nóng nảy như cũ, "Ta cmn còn đang muốn hỏi ngươi nè! Ngươi lại làm cái trò quỷ gì? Đây là cái nơi quái quỷ gì?!" "Mong Giang tông chủ tạm thời đừng nóng nảy," Lam Hi Thần Lam tông chủ cũng đang không hiểu chuyện gì bất đắc dĩ mỉm cười, "Nguỵ công tử còn đang bị thương, tình huống thế này chỉ sợ là cũng không phải Nguỵ công tử gây ra, chúng ta nên bình tĩnh lại bàn bạc mới được". Nguỵ Vô Tiện cảm thấy nhất định là cách tỉnh lại của mình không đúng, mấy hôm nay hắn vẫn luôn ở trong động Phục Ma mà, nơi này ngoại trừ chỗ dưới chân là có cảm giác thực tế, còn bốn phía đều là trắng xoá, làm như là một nơi quỷ dị tiên khí bay đầy vậy, nói chung cũng không đến nỗi cả bốn người bọn hắn đều đã phi thăng hoặc tất cả đều đã chết hồn lìa khỏi xác rồi đấy chứ, cũng không đúng, thân thể vẫn là thật, không có bay tới bay lui! "Có manh mối không?" Thấy Nguỵ Vô Tiện có vẻ yếu ớt xoa xoa trán, Lam Vong Cơ cho rằng hắn vẫn không thoải mái, lập tức muốn truyền linh lực cho hắn. Âm thầm lặng lẽ tránh cánh tay đang muốn truyền linh lực của Lam Vong Cơ, Nguỵ Vô Tiện rốt cuộc thu hồi lại dòng suy nghĩ đang bay xa vạn dặm, "Cảm ơn ngươi rất nhiều nha, Lam Trạm ngươi cũng nghĩ nguyên nhân là ta sao? Ta thật sự cái gì cũng không làm á". Lam Hi Thần nói: "Nguỵ công tử, Vong Cơ cũng không có ý này, mà thuật pháp quỷ mị tới cỡ này, ngươi có lẽ nhận biết chút ít, tìm ra được nguyên nhân từ đâu, mới có thể hoá giải". Đúng lúc này, khoảng không gian trống trải cách mọi người khoảng ba trượng (xấp xỉ 10m) dựng lên một vách tường, vách tường này giống đá mà không phải đá, ngọc cũng không phải ngọc, mà trên vách tường hình như có nước chảy lấp loáng, một lát sau dần dần hiện ra bốn chữ "Ma Đạo Tổ Sư" to tướng. 2. Nhìn mấy chữ to này được in rõ ràng trên vách đá trước mặt, ánh mắt ba người lập tức đều chuyển hướng về phía Nguỵ Vô Tiện, bao gồm cả ánh mắt của Lam Vong Cơ, đều mang theo vẻ kinh ngạc. Nguỵ Vô Tiện âm thầm cảm thấy mặt có chút đau, nói: "Tất cả đừng nhìn ta, ta cũng không biết mấy chữ này có ý nghĩa gì". Giang Trừng cười nhạt một tiếng, nói: "Bên trên viết rõ ràng Ma Đạo Tổ Sư, Nguỵ Vô Tiện ngươi dám nói mấy chữ này không liên quan đến ngươi?" Nguỵ Vô Tiện cảm thấy bản thân mình hẳn là phải nhảy tới hồ sen ở Liên Hoa Ổ 180 lần để chứng minh mình trong sạch, khổ hề hề nói: "Ta thật sự không biết, ta chưa từng gặp qua vách đá này, nghĩ cũng biết đây không phải là vật trên thế giới này rồi đúng không!" Mọi người lại đợi xem tiếp, một giọng nói như tụng kinh thong thả vang lên bên tai, đi vào phổi, vào tim: "Nơi này là thế giới trên trời, đây là Vô Tự Thiên Thư", trên thế gian ma đạo chính là chính đạo, chính đạo cũng là ma đạo, tất cả đều là con đường tu hành, trong hàng ngàn hàng vạn thế giới nhỏ bé, cả chính đạo và ma đạo đều ra sức tu hành để phi thăng. Nguỵ Vô Tiện, ngươi là tổ sư của ma đạo trong thế giới này, và tấm lòng son sắt không thẹn với trời đất, hiện giờ với sức mạnh đức tin của các đệ tử ma đạo đời sau, cấp cho ngươi quyền xem "Vô Tự Thiên Thư", biết được thiên mệnh, để cẩn thận lời nói và hành động! Sau khi xem xong Thiên Thư tự mình có thể rời đi!" ! !. "Ồ, thiệt hay giả?" Sau một hồi trố mắt, Nguỵ Vô Tiện lập tức hoạt bát lên, ngay cả trong giọng nói cũng lộ ra vài phần năng động trước đây, "Ta chính là sẽ trở thành tổ sư của một phái nha, Lam Trạm, ngươi có nghe hay không! Hắc hắc, Giang Trừng Giang tông chủ, còn không qua bái kiến bổn lão tổ!" "Ngươi cút, đó cũng chỉ là tổ sư lập phái được đời sau tôn thành", hiện giờ không phải ngươi còn đang bị mọi người đòi đánh phải trốn ở Loạn Tán Cương hay sao!" Khoé mắt Giang Trừng giựt giựt, không chút khách khí mắng mỏ. Lam Vong Cơ cũng cau mày nói: "Quỷ đạo tổn hại thân thể tổn hại tâm tính, cho dù sau này tự lập thành môn phái, hiện giờ mấy vấn đề này cũng không thể tránh khỏi". Lam Hi Thần cũng kinh ngạc không nhỏ đối với chuyện này, sau khi hoàn hồn vội nói, "Đời sau nhận xét tổ tiên có suy đoán như thế, không thể tranh luận, mới vừa rồi nói là cuốn Thiên Thư này có thể thấy được cả cuộc đời Nguỵ công tử, xem xong mới có thể rời đi? Vậy trước hết cứ xem cách sử dụng cuốn Thiên Thư này như thế nào, lúc nãy ta và Lam Vong Cơ đang bàn công việc chỗ thúc phụ, lâu không về sợ là có chuyện". Giang Trừng thân là một tông chủ cũng không phải rảnh rỗi không có việc gì, liền nói: "Nguỵ Vô Tiện, thu hồi bộ dạng ngu ngốc kia của ngươi lại, Vô Tự Thiên Thư này mở ra là vì ngươi, còn không nhanh một chút qua đây xem thử". Nguỵ Vô Tiện hiện giờ eo cũng không đau (?) đầu cũng không khó chịu nữa, nhanh nhẹn đứng lên đi tới gõ trái gõ phải vào Thiên Thư trên bức tường đá, vẫn không quên cãi lại, "Ngươi mới là bộ dạng ngu ngốc, bộ dạng treo cánh tay gãy ngu ngốc! Ê, hình như không tìm được chỗ nào để mở ra á, chẳng lẽ phải niệm thần chú gì đó hay sao?" Lúc này bốn chữ "Ma Đạo Tổ Sư" trên vách đá tan đi, mấy dòng chữ khác được viết ra: Một, người điều khiển ngắn hạn Thiên Thư là Nguỵ Vô Tiện; Hai: Điều khiển bằng tiếng nói, đọc hết từng chữ sẽ sang trang tiếp theo; Ba, sau khi người điều khiển ngắn hạn đồng ý thì có thể thay phiên nhau đọc; Bốn, thân ở chỗ này sẽ không lo đói nghèo; Năm: Nơi này khống chế linh lực nhưng không khống chế quỷ đạo, đọc xong lập tức rời khỏi. "Ơ, còn nhất định phải đọc ra tiếng mới được chứ", Nguỵ Vô Tiện sờ sờ cằm vô cùng hứng thú, ái chà chà Vô Tự Thiên Thư thần kỳ như vậy hiện giờ nghe ta điều khiển đó nha, tròng mắt xoay chuyển, lớn tiếng đọc mấy dòng chữ trên vách đá, sau đó lui vài bước về phía sau đến vị trí tốt nhất, thoải mái ngồi bệt xuống đất giống như đại gia, to giọng nói: "Giang Trừng, tới ngươi đọc!" Giang Trừng kháng nghị: "Tại sao người đầu tiên lại là ta?" Nhưng mà Thiên Thư hiện giờ nghe theo Lão tổ ma đạo, lại thấy hai vị Cô Tô Lam thị Song Bích đều đã ngồi, vì thế chỉ có thể trừng mắt nhìn thủ phạm một cái, tự tìm chỗ xếp bằng ngồi xuống, đọc nội dung mới hiện ra trên vách đá, [Chương 1: Trọng sinh] ["Nguỵ Vô Tiện chết rồi. Thật hả dạ lòng người!"] ! ! Cả một vùng không gian nơi đây rơi vào yên tĩnh, người nào đó mới vừa rồi còn đang đắc ý trố mắt lên, quay đầu hỏi Lam Vong Cơ ngồi bên cạnh, "Đây! là đãi ngộ đối với Lão tổ lập phái sao?". Mà trên gương mặt vô cùng tuấn nhã kia của Lam Vong Cơ hiếm khi có biến đổi thật lớn, tái nhợt đến doạ người. Mời các bạn mượn đọc sách Mọi Người Trong Ma Đạo Tổ Sư Cùng Đọc Ma Đạo Tổ Sư của tác giả Nạp Lan Sát Nguyệt.

Nguồn: dtv-ebook.com

Xem

Cùng Múa Với Sói - Quả Đào Đáng Yêu
Người sống hậu thế, gây nên gì? Tại trên đường đế vương tranh đoạt, trở thành bên thua, sống tạm, còn có tôn nghiêm chết đi? Một lòng thành vương, thua sẽ làm giặc. Một ly rượu độc, rửa sạch, xoá hết duyên hoa. Cùng múa với sói, múa đến thiên hạ chiến tranh, xuân ảnh động. Mỹ nhân mưu, giang sơn dao động, chỉ có cừu hận không thay đổi diễn biến thành tình yêu nam nữ si mê. Tự hỏi, thù hận và âm mưu va chạm, hận và yêu đọ sức, máu và lệ giao nhau. Nam nhi ý chí kiên cường lòng dạ như sắt, nữ tử mềm mại đáng yêu quyến rũ chúng sinh. Một đôi sinh tử thù địch, ở dưới tàng cây nở vạn đoá hoa, muốn nói, hay là thôi? *** Vì văn án hoa lệ mà khó hiểu cho nên ta tự giới thiệu thêm một chút ^^ Truyện này yêu và hận đan xen nhưng rất rõ ràng. Hận trong truyện này là cả nam nữ chính đều hận nhau nhưng rất đúng. Nữ chính tự làm chuyện khiến người khác hận chứ không phải xuyên qua rồi gánh tội cho người khác. Nam chính vì bị bức từ hiền thành ác, sau đó ác quá nên cũng đáng hận. Nói chung, truyện này rất logic, nam nữ chính đều cường, đều ác, đều thông minh, sẽ không có những tình tiết vớ vẩn, ngược tâm nhiều, nhưng cũng sủng nhiều. Bây giờ thì... các bạn có muốn biết... Từ một nô tì làm sao để trở thành hoàng hậu? Từ một kẻ thù làm sao để trở thành ái thê? Từ hai người thù nhau như nước với lửa làm sao để trở thành một đôi uyên ương ân ái? *** Ở trong ý thức hỗn độn, lạnh nóng giao nhau. Đầu mơ hồ, một lát lại cảm thấy trời trong nắng ấm nhẹ nhàng khoan khoái, một lát lại thấy vô số máu vọt tới hướng nàng, là vô tận máu tươi, trong đầu tưởng tượng ra một cái xác con nít từ trong cơ thể mẹ chảy xuống, toàn thân hiện đầy trùng đáng sợ, thân thể đứa bé đã rửa nát vặn vẹo. . . Thét chói tai, đôi tay bay múa lung tung trên không trung. Một tay lạnh như băng nắm giữ tay của nàng, một thanh âm êm ái lo lắng vang lên bên tai: “Liên Nhi, không phải sợ, có ta ở đây, không phải sợ, không phải sợ. . . .” Cái thanh âm này có mị lực kỳ dị, như một mạt trong trẻo tỏa ra từ không trung, mang theo lực lượng thần kỳ, trấn an hoảng sợ và thống khổ trong lòng. Nàng an tĩnh lại, nắm thật chặt đôi tay có thể khiến cho nàng an tâm, nhắm mắt, cảm thụ nước mắt lạnh như băng chảy trên gương mặt, hài tử của nàng, vô cùng thống khổ rời đi như vậy sao? “Liên Nhi, Liên Nhi?” “Tại sao là như vậy, tại sao phải để ta biết rõ chân tướng. . . .” Nàng vô ý thức khẽ hô cung nữ kia đã đánh trúng sự thực nàng sợ hãi nhất ở đáy lòng. Dùng mang thai cởi ra độc chung, trùng chung liền chuyển dời đến trên người thai nhi. Nàng đã sớm đoán được, nhưng lại giả vờ không biết giống như con đà điểu, nhưng, hài tử đáng thương của nàng. . . . Điểm yếu nàng vẫn không muốn nói tới, lại bị sống sờ sờ nói tới, lại một lần nữa máu chảy đầm đìa xé rách tim của hắn. ... Mời các bạn đón đọc Cùng Múa Với Sói của tác giả Quả Đào Đáng Yêu.
Hôn Nhân Không Lựa Chọn - Khuyết Danh
Bỗng nhiên được trưởng bối cửa một gia tộc giàu có để ý, một cô gái cực kỳ bình thường như Diệp Dĩ Muội lại có cơ hội được gả vào thế gia vọng tộc, đây cũng là cơ hội để cô kiếm tiền để trị bệnh cho mẹ mình, và thế là cuộc hôn nhân giữa cô và tên tổng tài ác ma Tần Hàm Dịch diễn ra. Thế nhưng, ác ma đúng là ác ma, ngay đêm tân hôn hắn đã ép cô ký tên vào tờ đơn ly hôn ...... *** Vệ Ngấn không giống với Tần Hàm Dịch, anh có thể to gan suy đoán nhưng cô thì không thể. Người của Hứa gia trong lòng cô lương thiện tốt bụng như thế, sao có thể cố ý bàn mưu tính kế với cô chứ? Vì thế, sau khi giật mình cô lập tức hỏi lại: “Nếu có người định vu oan cho em vậy thì đó là ai?” Tần Hàm Dịch lúc này chỉ muốn tát cho cô một cái vì câu hỏi của cô, cô tin người Hứa gia như vậy à? cô phải hiểu rằng người của Hứa gia không thể không có liên quan tới việc này. “Nét mặt đó của anh là thế nào đấy?” Vệ Ngấn nhìn ánh mắt phẫn nộ của Tần Hàm Dịch, cô nheo mày lại hỏi. “Khi em vẽ những bản thiết kế đó thì chỉ có Hứa An Ca ở bên cạnh em, chẳng lẽ em không hoài nghi anh ta một chút nào à?” “Không thể nào, An Ca không phải hạng người đó.” Vệ Ngấn nghĩ cũng không nghĩ, cô bèn phủ định sự suy đoán của Tần Hàm Dịch. ... Mời các bạn đón đọc Hôn Nhân Không Lựa Chọn.
Điền Duyên - Hương Thôn Nguyên Dã
Được biết đến là siêu phẩm ngôn tình sắc đầy thú vị, truyện Điền Duyên của Hương Thôn Nguyên Dã nói về Đỗ Quyên ngã vào vùng núi hoang dã của một thời không không biết tên, xuyên không đến trên người một bé gái vừa sinh ra đã bị vứt bỏ. Bị dưỡng mẫu nhặt về nhà thành núi sâu cổ thôn Hoàng Đỗ Quyên. Cha là Lão Thực chất phác, mẹ can trường không biết quẹo ngoặt, cộng thêm ba đóa hoa tỷ muội, khúc mắc phân tranh không ngừng. Hãy đọc truyện để xem Đỗ Quyên thế nào " bốn lạng đẩy ngàn cân ", điền viên sinh hoạt, tiếp tục tình duyên chưa dứt! Tiểu thuyết chủng loại: làm ruộng kinh thương. *** Hoàng Ly nghe nói nàng nói trịnh trọng như vậy, còn nói muốn mình hỗ trợ, lập tức cảm thấy vinh diệu vì được coi trọng, vội vàng ưỡn ngực nhỏ, hỏi: "Muốn ta hỗ trợ cái gì? Nhị tỷ, ngươi nói đi!" Nàng không ngại gì. Hoàng Tước Nhi nhỏ giọng hỏi: "Hoàng Ly có khả năng làm cái gì?" Đỗ Quyên cũng nhỏ giọng nói: "Tác dụng lớn đó. Hoàng Ly, ngươi hãy nghe cho kỹ: ngày mai ngươi quấn cha, suốt một ngày không cho hắn đi nhà bà nội." Hoàng Ly mặc kệ Đỗ Quyên có dụng ý gì, gật đầu nói: "Tốt! Ta sẽ, ta sẽ kêu cha đi rừng trúc đào măng." Nàng nói là đào măng mùa đông, chính là măng còn chưa lộ đầu ra. Thứ này dùng thịt khô hầm ăn ngon nhất. Đỗ Quyên nhịn không được khen nàng thông minh, còn nói kêu Đại Đầu bá bá cách vách mang Đông Sinh đi theo. Đợi trở về, nàng nhất định dùng măng làm món ngon khao bọn họ. ... Mời các bạn đón đọc Điền Duyên của tác giả Hương Thôn Nguyên Dã.
Dear, Doctor - Báo Cáo Bác Sĩ - Thợ Đá Berlin
Trí nhớ tôi không tốt. Vậy nên thường phải viết nhật ký. Đó là một thói quen nửa tốt nửa xấu. Tốt ở điểm, kể cả những chuyện lông gà vỏ tỏi, chỉ cần có thời gian, sau này lật ra đọc lại, tự đùa tự vui lúc nào cũng được. Xấu ở chỗ, từ một ngày nào đó, nó nghiễm nhiên trở thành cuốn sách gối đầu giường của Bác sĩ… Ps: Vì dựa vào nhật kí mỗi ngày 300 chữ và những gì vắt óc nhớ được nên khó tránh khỏi chuyện không đầu đuôi, không logic thậm chí là không có tình tiết gì, tình yêu của tôi vốn rất bình thường, cách xa con đường “trầm bổng nhấp nhô”, kính xin thứ lỗi. *** Ngày 28 thảng 2 năm 2009 Vùi trong một bàn đầy Sách vở tài liệu, tôi đang đau đầu tính toán tỉ lệ tăng lợi nhuận quyền chọn mua cổ phiẽu bông bàn rung bần bật. Phải lục tung đông giãy tờ tôi mới CỨU được chiêc điện thoại nhỏ bé ra ngoài, là mẹ gọi đẽn. "CÓ kết quả kiểm tra của ba mày rồi. Phải cắt hai phần ba dạ dày đấy." Tôi dừng bút: "Giáo Sư dạy luật kẽ toán của bọn Con bị ung thư mà chỉ bỏ một phần hai, thầy Lâm loét dạ dày kiếu gì mà cắt những hai phần ba?" Tuy não tôi đã bị đống số má mài phẳng nhưng vẫn đủ nhạy cảm với những con số mới xuất hiện này. "Thứ hai làm phẫu thuật. Mai mày về nhà trước, cần mang gì tý mẹ nhắn tin cho. Sáng thứ hai cơ quan ba có Xe lên đây thì đi cùng luôn nhé." RỒÍ trong tiếng "Vâng" đầy ngập ngừng của tôi, mẹ cúp máy rãt nhanh. Khi ấy, tôi như bao Sinh viên năm cuối đang làm luận Văn tốt nghiệp, khoác áo lông, mắt căm phẫn, mặt thẫn thờ. ... Mời các bạn đón đọc Dear doctor - Báo cáo bác sĩ của tác giả Thợ đá Berlin.