Liên hệ: 0912 699 269  Đăng nhập  Đăng ký

Gió Xuân Rực Lửa

Tình yêu của anh, như gió của cánh đồng hoang vu bát ngát, dữ dằn nhưng cũng không kém phần dịu dàng. *** Đội trưởng Quý của khu bảo hộ động vật hoang dã có tính cách cứng nhắc, vừa không dễ chọc vừa khó hòa hợp. Sau khi vừa đi công tác một chuyến, nghe nói anh đã có bạn gái. Mọi người xúc động: Cô gái nhà ai lại không có mắt như thế. Một ngày nào đó, có một cô gái mắt sáng mày ngài, dịu dàng xinh xắn đến khu bảo hộ. Cô ấy nói: “Tôi tới tìm bạn trai.” Lúc ấy trong miệng Quý Bắc Chu vẫn ngậm thuốc lá, cả người dựa vào thân xe việt dã với vẻ lười nhác, phả ra từng vòng khói, nhưng vừa mới nhận điện thoại xong, người đã chạy đi mất hút. Không được sự cho phép của anh, mấy người kia không dám đi, đến khi trời đã tối, bọn họ mới nhìn thấy người nào đó dắt tay cô gái kia đi tới gần. Nhìn mấy người xếp hàng theo thứ tự, cô gái nhỏ hỏi với vẻ tò mò: “Cũng muộn rồi mà, bọn họ đang làm gì thế?” Quý Bắc Chu: “Chắc cũng đi ngắm sao giống chúng ta.” Sau đó mọi người lại nhìn thấy đội trưởng nhà mình khẽ hỏi cô ấy: “Em thích ngắm sao, hay là thích ngắm anh hơn?” Mọi người lại cảm khái: “Là chúng ta không có mắt mà!” Một câu vắn tắt: Một câu chuyện nhỏ ngọt ngào. (Đội trưởng khu bảo hộ động vật hoang dã – Nghiên cứu sinh) (Quý Bắc Chu – Lâm Sơ Thịnh) *** Reviewer: AI_Lâm Tình trạng: Hoàn edit Lâm Sơ Thịnh về quê ăn cưới. Nghĩ ra thì cũng rất buồn cười, đám cưới này là của hai người có mối quan hệ khá đặc biệt với cô. Đàng trai là bạn học cấp ba, theo đuổi cô rầm rộ một thời toàn trường ai cũng biết, còn đàng gái là bạn đại học của cô, chính vì đàng trai theo cô đến tận trường đại học nên mới gặp được. Kể ra thì, cô cũng được tính là bà mối của họ đấy nhỉ? Chuyện năm xưa rất nhiều người biết, cũng có nhiều phiên bản khác nhau, nhưng sự thật thế nào chỉ có bản thân Lâm Sơ Thịnh và chính chủ Quý Thành Úc kia biết. À không, còn cả hai bên gia đình nữa chứ. Vì tuổi trẻ bồng bột, anh chàng kia cũng làm ra không ít chuyện thảm không nỡ nhớ lại. Trong số những người biết chuyện này, có một người mà Lâm Sơ Thịnh chưa từng gặp, chính là anh trai của Quý Thành Úc, tên là Quý Bắc Chu. Nhưng cái này thì để nói sau, bởi vì lúc hai người gặp nhau trên tàu hoả vào ngày trở về đó, vẫn được tính là lần đầu tiên. Bởi vì là lần đầu tiên, cho nên mới xuất hiện cái gọi là “nhất kiến chung tình”. Thật ra, Quý Bắc Chu cũng không thể nào nhớ rõ cô gái mà em trai ngu ngốc của mình sống c hết theo đuổi ngày trước có hình dáng thế nào, chỉ biết là rất xinh đẹp, và cũng rất cá tính. Cho nên mới có thể dứt khoát từ chối một người có hoàn cảnh tốt như vậy. Ấn tượng của anh đối với Lâm Sơ Thịnh chỉ có như vậy. Cho đến khi “chính thức” gặp mặt cô. Thì ra cô gái xinh đẹp trên tàu hoả ngày ấy lại thực sự có duyên với anh. Nói yêu ngay từ cái nhìn đầu tiên thì có hơi quá, nhiều lắm cũng chỉ xem như là có ấn tượng bởi vẻ ngoài và khí chất của cô mà thôi. Nhưng thêm vào thân phận “mối tình đầu đơn phương” của em trai mình thì lại khác rồi. Quý Bắc Chu cảm thấy, dường như cô gái trước mặt này, mình đã quen biết từ lâu, chỉ là chưa có cơ hội tiếp xúc. Chưa có thì mình tạo cho có. Tác phong của Quý Bắc Chu xưa giờ vẫn thế, đánh nhanh thắng nhanh, không từ thủ đoạn. Trước giờ anh đều sống xa nhà, làm đội trưởng đội bảo vệ động vật hoang dã cũng không phải là hư danh, có lẽ ít nhiều cũng bị lây sự “hoang dã” này rồi. Cho nên, cách mà anh theo đuổi Lâm Sơ Thịnh, vô cùng thẳng thắn và trực tiếp. Đương nhiên là dọa sợ cô gái nhỏ rồi. Không nói đến bản thân Lâm Sơ Thịnh là một cô gái khá điềm tĩnh và chín chắn, cô và anh mới gặp nhau bao lâu chứ? Tuy rằng ấn tượng của cô đối với anh không tệ, nhưng cũng chỉ như vậy mà thôi. Nền tảng nào để có thể nói chuyện yêu đương? Đối với lo lắng của Lâm Sơ Thịnh, Quý Bắc Chu đương nhiên không để ý. Nền tảng sao? Anh trai của bạn học có đủ không? Muốn nữa thì “em làm anh chịu” được không? Nếu vẫn không được thì “tình em duyên anh” có đủ không? Nói đến mặt dày, chắc là không ai qua nổi anh Quý rồi. Nói thì là vậy, nhưng tính chất công việc của anh và cô khác nhau tương đối xa, thời gian anh ở nhà cũng không nhiều, cô cũng còn phải đi học nghiên cứu sinh ở nơi khác. Tình cảm thì cần phải vun đắp chăm sóc mới nhanh ra trái ngọt. Nghĩ đến điều này, Quý Bắc Chu mới muốn gấp rút đánh dấu chủ quyền là vậy. Nhưng xem ra, người ta cũng chưa coi trọng anh lắm đâu. Thời gian nghỉ phép rất nhanh đã hết, Quý Bắc Chu phải quay lại làm nhiệm vụ. Chuyện của anh và cô đành phải tạm thời gác lại, nhưng không sao, nhờ sự “ngu ngốc” của em trai anh, hiện tại những gì cần nắm anh cũng nắm được rồi. Năm dài tháng rộng, cô chạy không thoát đâu. Thế nhưng, có lẽ ông trời thương anh nhiều năm hy sinh cống hiến cho sự nghiệp bảo vệ môi trường và cân bằng hệ sinh thái, đã tạo cho anh thêm một cơ hội. Trong lúc làm nhiệm vụ theo dõi và truy bắt nhóm t ội p hạm b uôn l ậu động vật hoang dã, anh gặp lại Lâm Sơ Thịnh. Tuy rằng tình thế rơi vào nguy hiểm, nhưng cũng nhờ như vậy, mà anh có thể đến gần cô hơn một chút, thuận tiện để lại ấn tượng tốt đẹp với những đồng nghiệp và giáo sư bên cạnh cô, sau này muốn có đồng minh cũng sẽ dễ dàng hơn một chút. Trong lòng có lửa, rất dễ cháy lan. Từ sau khi trở về, Lâm Sơ Thịnh biết được rằng mình đã có gì đó thay đổi, lại không dám thừa nhận. Cô chưa từng tiếp xúc với anh, mặc dù anh rất ưu tú, cũng rất đáng tin cậy, nhưng lại thiếu an toàn. Cũng bởi vì xuất sắc như vậy, xung quanh anh có rất nhiều người để lựa chọn, tại sao lại là cô chứ? Không phải Lâm Sơ Thịnh không đủ tự tin, chỉ là bị một quá khứ như Quý Thành Úc để lại ấn tượng quá sâu, khiến cho cô không hiểu vì sao quanh đi quẩn lại vẫn là nhà họ Quý? Đương nhiên những chuyện này không làm khó được Quý Bắc Chu bá đạo giảo hoạt, nhà họ Quý cũng có Quý “this” Quý “that”, mà chuyện anh thông thạo nhất chính là bảo vệ lãnh thổ của mình. Cho nên, nhận ra được sự dao động của Lâm Sơ Thịnh, anh Quý “that” nhanh chóng ra tay, một đòn cưa đổ cô gái hiếm có khó tìm này. Cứ như vậy, anh lạt mềm buộc chặt, mềm nắn rắn buông, vừa kéo vừa thả, cuối cùng thành công bắt được trái tim Lâm Sơ Thịnh. Không phải là em không thích anh, mà là vì em sợ. Anh giống như một cơn gió cuồng nhiệt trên cánh đồng hoang vắng, em sợ mình không thể níu giữ nổi anh. Đừng sợ, bởi vì anh thích em, cho nên dù anh là gió, cũng tình nguyện dừng lại bên cạnh em. Chuyện tình cảm vốn dĩ là như vậy. Anh truyền lửa cuồng nhiệt cho em, giúp em nhìn thẳng vào lòng mình, chấp nhận tình cảm chân thật nhất của bản thân. Em yếu đuối nhu nhược, nhưng đủ sức níu giữ trái tim anh, khiến anh chạm được đến sự mềm mại nhất của tình yêu. Như vậy là đủ rồi. *** Câu chuyện tình cảm nhẹ nhàng sâu lắng, đan xen với lý tưởng và tinh thần trách nhiệm của những con người trưởng thành. Có vui vẻ hài hước, cũng có lắng đọng thâm tình, có quá khứ dễ thương, cũng có tương lai tràn đầy mong đợi. Nhân vật chính ưu tú xuất sắc, nhân vật phụ ngốc nghếch đáng yêu, hoàn toàn là một bộ truyện đáng đọc. *** Khi Lâm Sơ Thịnh kéo vali lên xe lửa thì sắc trời đã tối.   Chân trời tựa như bị chìm trong màu đen đặc sệt, tối tăm, gió lạnh thổi từng cơn.   “Người phía trước mau vào trong đi, đừng chắn ở cửa nữa——” Giọng nói của nhân viên phục vụ trên xe truyền đến, Lâm Sơ Thịnh tìm được chỗ ngồi của mình, chuẩn bị đặt vali lên trên kệ để hành lý ở đầu xe lửa.   Vali này là loại 24 inch, cũng không tính là lớn, nhưng bên trong có vài quyển sách, xách một lúc lâu cánh tay cô cũng đã mỏi nhừ, bây giờ lại còn phải giơ lên thật cao.   Lúc này đang là mùa đông, cô mặc nhiều áo, còn quấn thêm cả khăn quàng cổ, động tác nâng cánh tay vốn chẳng dễ dàng, cô cố thử vài lần, nhưng mới chỉ nâng vali lên được một nửa thì cánh tay đã bủn rủn không chịu nổi.   Lâm Sơ Thịnh muốn tìm người xung quanh để nhờ giúp đỡ, nhưng lại không phát hiện có chàng trai sức dài vai rộng nào cả.   Lúc này, lại có mấy người lên xe tiếp, họ vừa nhìn ngó xung quanh tìm chỗ ngồi, vừa đi về phía cô.   Cô đã đứng ở chỗ này một lúc lâu rồi, bây giờ chỉ đành cắn răng thử nâng vali lên một lần nữa.   Nhưng vừa mới nhấc vali qua đỉnh đầu, cánh tay cô đã cảm thấy từng đợt đau nhức, khi nhìn thấy nó lung lay sắp roi xuống, sức nặng trên cánh tay cô bỗng nhiên giảm nhẹ đi, có một đôi tay xuất hiện trong tầm mắt của cô.   Đốt ngón tay người đó rõ ràng, lòng bàn tay dày rộng, còn người đó…   Đang đứng ở phía sau cô.   Lối đi của xe lửa vốn đã nhỏ hẹp, cô có thể nghe rõ tiếng quần áo cọ xát vào nhau, và cả mùi thuốc lá thoang thoảng trên cơ thể người đó.   Vali đã được người đó đặt lên kệ để hành lý, lúc này Lâm Sơ Thịnh mới vội vàng quay đầu lại nói lời cảm ơn, “Cảm ơn anh.”   Người đàn ông kia trông tầm khoảng hai bảy, hai tám tuổi, làn da màu đồng, đầu đinh, nhìn có vẻ cường tráng khỏe mạnh, ống tay áo được xắn lên, để lộ những đường gân xanh trên mu bàn tay, quần dài được giắt vào đôi giày quân đội, dáng vẻ anh ta thể hiện sự tùy ý không thể tả.   Lông mày rậm và mắt sâu, lộ ra vẻ hoang dã và khí chất riêng.   Anh ta nhíu mày lại, đáp lại bằng chất giọng trầm, sau đó ngồi vào chỗ của mình.   Theo sát anh ta là một chàng trai chừng hai tư hai lăm tuổi, người đó bưng chén mì gói, rồi ngồi xuống ở bên cạnh.   Vị trí hai người nằm ở phía nghiêng, cô có thể nhìn thấy đối phương, con người đều thích ngắm cái đẹp, Lâm Sơ Thịnh cũng không ngoại lệ, có trai xinh gái đẹp, cô cũng nhìn thêm vài lần nữa.   Hành khách bên trong toa ồn ào nhốn nháo, sau khi người kia ngồi xuống thì nghiêng đầu nói chuyện với bạn, để lộ đường cong của sườn mặt vừa sắc sảo vừa lạnh lùng…   “Đội trưởng, anh không ăn à? Là mì dưa chua của Lão Đàn đấy.”   “Không đói.” Giọng nói khàn khàn của người đàn ông lại vang lên.   “Vậy em không khách sáo nữa.” Chàng trai kia nói xong bèn cúi đầu ăn ngấu nghiến, tiếng nói chuyện cũng mơ hồ không rõ, “Em trai anh cũng sắp kết hôn rồi mà anh còn chưa có bạn gái, em cũng thấy sốt ruột thay anh…”   “Chúng ta không nói đâu xa, cô gái lúc nãy cũng xinh đấy, anh đi xin số điện thoại đi, biết đâu lại có khả năng nên duyên thì sao.”   Lâm Sơ Thịnh cách bọn họ hơi xa, bên trong xe lửa lại ồn ào, cô không nghe rõ tiếng nói chuyện của hai người, nhưng người kia bỗng nhiên ngẩng đầu nhìn về phía cô ——   Trong nháy mắt, tầm mắt hai người chạm vào nhau.   Anh ta nhìn chằm chằm vào cô, tựa như đang suy nghĩ điều gì đó.   Ánh mắt kia dường như có trọng lượng, đè nặng hơi thở của cô, khiến trái tim cô đập dồn dập.   Đã nhìn lén còn bị bắt gặp, Lâm Sơ Thịnh vừa cuống vừa lúng túng, hoảng sợ tránh tầm mắt, giả vờ cởi khăn quàng cổ ra.   Người đàn ông cách đó không xa lại cười khẽ, “Đúng là rất xinh.”   Thanh niên bên cạnh đang ngửa đầu húp nước mì gói, vừa nghe lời này như nghe được câu rợn người gì đó, bị sặc đến tận cổ họng, vội vàng đặt bát mì xuống, ho sặc sụa, rồi ngẩng đầu quan sát cô gái cách đó không xa.   Mềm mại, nhỏ nhắn giống như véo sẽ ra nước.   “Đội trưởng, lúc nãy em chỉ nói đùa thôi.” Sao có thể tùy tiện kéo cô gái nhà người rồi yêu đương kết hôn được.   “Trong miệng cậu có có dưa chua.”   “…”   Lúc này điện thoại của anh ta rung lên, là mẹ gọi tới, bèn nói “Alo”.   “Con đến chỗ nào rồi? Còn khoảng mấy tiếng nữa là về đến nhà?”   “Vừa mới đi qua Bắc Kinh, chắc còn khoảng hơn hai giờ nữa.”   “Để mẹ bảo em đi đón con.”   “Không cần đâu ạ.”   “Không sao đâu, dù sao em con cũng rảnh rỗi không có việc gì làm.”   Bên này vừa mới cúp điện thoại, người ở đầu bên kia lại thấy không vui, “Mẹ, ai bảo con không có việc gì, con bận chết đi được.”   “Anh con hiếm khi mới về một chuyến, để con đi đón xíu thì làm sao?”   “Anh ấy cũng đâu phải đứa con nít ba tuổi.” Gần đây Quý Thành Úc đang chuẩn bị hôn lễ, bận đến mức đầu tắt mặt tối, vốn không muốn ra ngoài để đón người.   “Bảo con đi thì đi đi, đừng lải nhải nữa.” Chu Tô Hồng đang bận rộn ở phòng bếp, “Đúng rồi, Tiểu Thiến nói có mấy người bạn còn độc thân mà? Đợi quay lại rồi giới thiệu cho anh.”   “Con thì sắp kết hôn, mà thằng anh kia vẫn còn một mình, mẹ đang buồn hết cả người đây.”   “Nó như đầu gỗ ý, không hiểu chuyện gì hết, chả giống con tí nào, từ lúc học tiểu học đã biết chơi với con gái, đến năm cấp ba thì yêu sớm, nào là viết thư tình, rồi đưa đồ ăn nước uống cho con nhà người ta, rồi còn theo đuôi đến tận nhà…”   Quý Thành Úc vừa nghe thấy những lời này, da đầu đã run lên.   “Mẹ đừng nói nữa, con đi đón anh ấy là được chứ gì, bây giờ con ra trạm xe lửa luôn.”   Hắn vớ lấy chìa khóa xe, chạy như điên ra cửa, sợ mẹ lại nhắc đến câu chuyện từ thuở nào đó.   **   Khi xe lửa đến Giang Đô, đã gần đến 10 giờ tối.   Một chàng trai khác giúp Lâm Sơ Thịnh lấy vali xuống, cô để ý người đàn ông lúc nãy cũng xuống cùng một trạm xe với cô, nhưng có nhiều người chen chúc quá, ra khỏi trạm xe đã không nhìn thấy bóng dáng người kia nữa.   Mà khi ra khỏi đấy, cô đã nhìn thấy bố đến đón.   “Để bố cầm đồ cho.” Lâm Kiến Nghiệp vội vàng xách lấy chiếc vali của cô, “Trong này đựng những gì mà nặng thế.”   “Quần áo với một vài quyển sách ạ.”   “Con có đói không? Mẹ đang nấu cơm rồi, con bé này, trời lạnh vậy mà mặc rõ ít quần áo.”   Lâm Sơ Thịnh chỉ cười rồi theo bố lên xe.   Lâm Kiến Nghiệp vừa mới gọi điện thoại cho vợ, bảo bà ấy đã đón được người, “Lần này con về ở mấy ngày?”   “Chắc là về ở thêm được mấy ngày à.”   “Bạn học của con đều kết hôn rồi, con thì sao, có quen bạn trai ở trường không?”   “Không ạ.”   “Thôi con vẫn còn đi học, không vội, sau này có việc làm rồi tìm cũng không muộn.”   “Vâng.” Lâm Sơ Thịnh đáp lời bố, cúi đầu giả vờ xem điện thoại, nhưng cô cũng hiểu rõ, ngoài miệng tuy rằng bố cô nói không cần tìm bạn trai vội, nhưng mỗi lần gọi điện thoại hoặc về nhà, ông ấy luôn nói bóng nói gió dò hỏi xem cô đã tìm được bạn trai chưa.   “Đúng rồi, em gái nhà cô con chắc sang năm mới sẽ đính hôn, còn tầm ngày nghỉ lễ Lao động hoặc kỳ Quốc khánh sẽ kết hôn.”   “Thật ạ?”   “Nó còn nhỏ hơn con hai tuổi đấy, anh chàng kia là nha sĩ, công việc ổn định, cũng là người có trách nhiệm.”   …   Lâm Sơ Thịnh đáp lại câu được câu không, xe cũng nhanh chóng chạy về đến nhà.   Nhà cô là một tòa nhà nhỏ ba tầng, về sau có sửa sang lại thành một nhà nghỉ nhỏ, bố cô có công việc riêng, còn mẹ thì ở nhà trông coi nhà nghỉ, trước đây làm ăn cũng không tệ lắm, nhưng giờ thiết bị trong nhà đã cũ kĩ, lỗi thời, thêm nữa có nhiều nhà nghỉ mới mọc lên, làm ăn ngày càng không tốt, bây giờ trước cửa đã dán giấy đỏ muốn cho thuê lại.   Cô ăn cơm xong rồi về phòng nghỉ ngơi, lúc này mới có thời gian mở điện thoại lên xem tin nhắn.   Trong nhóm lớp, bạn cấp ba đang thảo luận về buổi gặp mặt đêm mai.   【 Mọi người, đêm mai vào lúc 7 giờ, ở phòng 201 khách sạn Cảng Giang, những ai đang ở Giang Đô thì phải đi hết đấy, anh Thành của chúng ta nói sẽ bao hết, để chúc mừng những đêm độc thân hoàng kim cuối cùng của cuộc đời cậu ta. 】   【 Nếu như anh Thành đã mời, vậy thì mai tôi nhất định phải đi. 】   【 Đêm mai chị dâu cũng tới, còn dẫn theo bạn thân của cô ấy nữa, nghe nói bọn họ đều đang độc thân cả, ai nấy cũng xinh xắn dễ thương, nhóm đàn ông độc thân phải nắm chắc cơ hội đấy. 】   Mấy kiểu tụ họp như này, Lâm Sơ Thịnh vốn không muốn đi, cô thấy chẳng có ý nghĩa gì, nhưng khi còn đi học, có một vài người bạn có quan hệ tốt với cô cũng đến, và cũng đã nhiều năm rồi không gặp nhau, mãi mới có dịp này, cô mới quyết định đến tham gia bữa tiệc này.   Mời các bạn mượn đọc sách Gió Xuân Rực Lửa của tác giả Nguyệt Sơ Giảo Giảo.

Nguồn: dtv-ebook.com

Xem

Đại Thợ Rèn Tiểu Mật Đào
Editor: shitbaydaytroi Vai chính: Điền Đào, Hoắc Trầm | vai phụ: Điền Liễu, Điền Anh, nhị thiếu gia nhà địa chủ.  Số chương: 107 chương chính văn + 1 phiên ngoại. Đây là một câu chuyện tình yêu nhẹ nhàng ở thời cổ đại, hai người nên duyên vợ chồng chủ yếu là do bà mai. Trong ấn tượng lần đầu tiên của Điền Đào đối với đại thợ rèn Hoắc Trầm, trong lòng hơi sợ (ಥ_ಥ). Nam  nhân này có phải quá tráng rồi không cơ bắp trên người cuồn cuộn, cầm đại thiết chuỳ mà không tốn chút sức nào. Về sau thành thân, nàng mới biết nam nhân cường tráng cũng có chỗ tốt... Đại thợ rèn Hoắc Trầm vì muốn cho tiểu nương tử có cuộc sống qua ngày tốt hơn nên một đường làm giàu, trở thành vua trong giới thợ rèn. ***   [review] Đại thợ rèn tiểu mật đào Thể loại: Ngôn tình, cổ đại, điền văn, cuộc sống bình dị, nhẹ nhàng, ấm áp, sủng vô đối, 3s. Sau 7 năm lên núi học nghề rèn, Hoắc Trầm trở về quê nhà mở một cửa tiệm rèn.  Hoắc Trầm năm nay cũng đã 23 tuổi, lại mọt Kể về cuộc đời Hoắc Trầm cũng là một hồi bi kịch. Cha Hoắc Trầm làm thợ rèn, mẹ thì là người phụ nữ hiền thục. Nhà Hoắc Trầm có định hôn ước với một cô nương trong thôn, không ngờ cô ấy lại chạy theo một tên thấy bói. Khi cha Hoắc Trầm tới nói chuyện, thì bị nhà gái chọc cho tức chết. Hoắc Trầm đi tới đánh người, bị bắt vào tù, mẹ vì thương tâm quá độ nên cũng ra đi. Giờ Hoắc Trầm chỉ còn một thân 1 mình, cũng muốn tìm một cô vợ về chăm sóc cho mình. Lại nói về Điền Đào, nhà có 4 chị em, 3 gái 1 trai, em trai còn nhỏ Mẹ thì sau khi sinh em trai bệnh tật quấn thân. Hồi trước nhà cũng khá giả, nhưng giờ tiền bạc điều dồn cho mẹ. Nhà thì có vài mẫu đất, cha ngoài làm nông cũng làm thêm trang trải, nhưng không đủ lo. Thương cha mẹ, Điền Đào lên trấn bán đồ ăn vặt cũng đã 2 năm. Điền Đào tới nhà Hoắc Trầm mua lưỡi liềm về, nhưng giữa chừng tiền bán hàng lại bị trộm mất. Hoắc Trầm thấy thế liền đưa lưỡi liềm trước và cho Điền Đào mượn 20 đồng. Điền Đào nói mỗi ngày muốn trả 5 đồng, sau 10ngày sẽ trả xong tiền cho Hoắc Trầm. Trả tiền được một hôm, nhìn thấy lò lửa nhà Hoắc Trầm, Điền Đào ngỏ ý hỏi mình có thể mượn lò hâm đồ ăn được không. Hoắc Trầm rất sảng khoái đồng ý. Qua lại vài hôm, thấy Hoắc Trầm ăn uống thất thường, biết nhà Hoắc Trầm không có ai nấu cho hắn ăn. Điền Đào tặng Hoắc Trầm một ít đồ ăn nhà làm như tương đậu, dưa muối,... Một hôm nọ khi đi bán hàng, mưa chuyển hạt, Điền Đào vào nhà Hoắc Trầm tranh mưa, bị ướt đôi chút. Hoắc Trầm thấy thân hình ẩn hiện của Điền Đào, bất đầu có tình cảm, anh mua hết số điểm tâm của Điền Đào, do mua sợ Điền Đào không bán được. Thời tiết đang mưa, không về nhà được, bụng hai người thì đói. Vậy là Hoắc Trầm đề nghị Điền Đào vào bếp nấu đồ, Điền Đào cũng đồng ý. Hoắc Trầm cũng tặng đồ cho Điền Đào đem về cho gia đình, từ hôm đó Điền Đào liền nấu đồ cho Hoắc Trầm ăn. Sau này Hoắc Trầm làm ra một cây kéo kéo léo tặng cho Điền Đào, lúc đầu Điền Đào cũng không muốn nhận, nhưng sau đó không cưỡng được sự yêu thích nên nhận lấy. Hoắc Trầm còn mua 2 khối vải nói muốn nhờ Điền Đào may giùm mình đôi giày, mà nơi này có phong tục, may giày như là vật đính ước vậy. Điền Đào đồng ý nhờ người may giày giúp Hoắc Trầm. Lúc này Hoắc Trầm bất đầu thích Tiểu Đào rồi, tìm mọi cách để lấy lòng Tiểu Đào. Ngóng trông Tiểu Đào từng ngày tới, mua đầy đủ dụng cụ nhà bếp, tìm cách tặng đồ cho Tiểu Đào. Sau vài lần qua lại cuối cùng Tiểu Đào cũng rơi vào vòng tay của địch, quyết định may cho Hoắc Trầm bộ đồ. Chị quyết định chờ tới ngày may xong đôi giày, đưa cho Hoắc Trầm cũng muốn tỏ rõ tình ý với Hoắc Trầm luôn. Không ngờ biến cố xảy ra, Cha Tiểu Đào ngã gãy chân, Nhà cần một khoản tiền lớn để chữa chân cho cha. Tiểu Đào đứng trước hai lựa chọn, 1 bán mình làm nha hoàn, 2 tỏ rõ tình ý với Hoắc Trầm, bảo anh đưa lễ cưới. Mới đầu Tiểu Đào định chọn ý thứ 2 nhưng sau một đêm trò truyện cùng muội muôi, cãm thấy nhà mình là gánh nặng cho Hoắc Trầm, nên Tiểu Đào chọn bán mình làm nha hoàn Trước khi đi, Tiểu Đào có gặp Hoắc Trầm, gửi trả đôi giày và cây kéo cho Hoắc Trầm. Hôm sau muội muội Tiểu Đào lên trấn bán hàng thay nàng, gặp được Hoắc Trầm, nói rõ mọi việc cho Hoắc Trầm biết, anh đem thoe tiền và một cây rìu chạy tới chuộc Tiểu Đào ra. Ở trấn thì Hoắc Trầm có quen với một công tử, nhận làm một thanh kiếm. Hoắc Trầm dẫn Tiểu Đào về, do trời đã tối nên Tiểu Đào ngủ lại một hôm ở nhà Hoắc Trầm, anh cũng rất kiềm chế không làm gì cả. Sau đó Hoắc Trầm hỏi cưới Tiểu Đào. Anh lên núi săn chim nhạn về làm sính lễ, vô tình phát hiện huyền thiết, liền lấy huyền thiết làm thành thanh kiếm cho công tử kia. Để gặp được Tiểu Đào mỗi ngày, Hoắc Trẩm mở một tiệm mì nhỏ trong nhà cho Tiểu Đào tới buôn bán. Thắm thoát ngày tháng trôi qua cũng tới ngày hai người thành thân. Sau khi thành thân thì hai người tâm đồng ý hợp, tình ý triền miên. Đất nước rơi vào cảnh chiến tranh, Vương gia nhìn trúng tài năng rẻn của Hoắc Trầm nên chiêu mộ hiền tài, Hoắc Trầm đem theo vợ con về dưới trướng vương gia làm việc. Trong chiến trận Hoắc Trầm lập công lớn, vương gia lên ngôi hoàng đế. Hoắc Trầm được phong làm quan, Tiểu Đào mở một tiệm bán đồ trẻ em. Hai người sống hạnh phúc bên nhau. *** [Review] Đại thợ rèn tiểu mật đào Sau 7 năm lên núi học rèn Hoắc Trầm trở về quê nhà. Trong nhà không còn ai, chỉ có một thân một mình, Hoắc Trầm muốn có một người nương tử chăm sóc mình. Thế rồi Hoắc Trầm gặp được Tiểu Đào một cô nương bán đồ ăn ngọt, cũng dễ thương ngọt ngào như món ngọt nàng bán vậy. Ngay từ cái nhìn đầu tiên Hoắc Trầm đã vừa ý cô nương này, nhưng nàng lại quá bé nên anh cũng dập tắt ý nghĩ trong đầu mình. Không biết do cơ duyên xảo hợp, hay ông trời tác thành, tạo cơ hội cho hai người quan biết. Tiểu Đào bị trộm, Hoắc Trầm cho mượn 50 đồng. Từ đây bắt đầu những chuỗi ngày trở nợ và cả cuộc sống bình dị của hai người. Khi đến nhà Hoắc Trầm trả nợ, biết được Hoắc Trầm ăn uống thất thường, không ai chăm lo bữa ăn cho anh, cộng thêm Hoắc Trầm cũng lên tiếng nài nỉ, vì một phút siêu lòng, Tiểu Đào đã nấu cơm cho anh ăn mỗi ngày. Qua lại vài lần, không biết từ bao giờ tình cảm trong lòng Hoắc Trầm lớn dần, từ từ từng bước bắt đầu hành trình chinh phục cô nàng Tiểu Đào, bắt nàng trở về làm vợ của mình. Hoắc Trầm cũng rất thông minh, bày ra đủ mọi cách để lấy lòng Tiểu Đào, làm cho cô không cách nào từ chối anh được, nào là giả vờ đáng thương tội nghiệp để Tiểu Đào nấu cơm cho mình, rồi thì tặng thịt cho nhà Tiểu Đào mà cứ lấy cớ nhờ nhà nàng làm mắn thịt dùm, rồi tới tặng kéo, tặng vải, nhờ Tiểu Đào làm dùm mình đôi giày với lý do giày mình cũ, giày anh cũ thì cũ thật đấy, nhưng làm giày cho là vật đính ước rồi đó anh, anh biết không mà làm bộ ngây thơ vậy.   Mời các bạn đón đọc Đại Thợ Rèn Tiểu Mật Đào của tác giả Đông Phương Ngọc Như Ý.
Tình Yêu Judo
Tình Yêu Judo mang đến bạn đọc chút gì đó mới lạ và tinh nghịch của đôi bạn này, những con người xuất phát từ những đam mê võ thuật dẫn đến tình yêu lứa đôi. Tình yêu của cặp đôi này có chút buồn, chút vui nhưng cũng không thiếu những giây phút lắng đọng, những khoảnh khắc hạnh phúc. Anh bước đến bên cô, xâm nhập vào trái tim cô một cách tự nhiên và gần gũi nhất, nhưng hắn lại là một người nhát gái, rồi mọi chuyện sẽ kết thúc như thế nào đây. Liệu anh chàng này có đủ dũng cảm để nói lời yêu với cô, mọi người cùng đón đọc để biết thêm nhé! *** Tình Yêu Judo và Em Dám Nói Em Không Tính Phúc là 2 câu truyện kể về đời cha mẹ của Chung Tình và Mạnh Tưởng (Cả Đời Chỉ Cần Một Người Là Em). Tình yêu Judo: Chung Bình - Tiêu Tố Tâm Em Dám Nói Em Không Tính Phúc: Mạnh Dịch Nam - Lộ Hiểu Vụ Theo ad, Hốt Nhiên Chi Gian viết rất ổn; không có tổng tài đại soái ca đi siêu xe, vung tiền như rác; không có nữ chính ngu ngơ ngớ ngẩn; không có những tình tiết cẩu huyết đến vô lý mà chỉ có những con người cần yêu và được yêu. Mem nào đã đọc 2 quyển kia thì đọc luôn Tình Yêu Judo cho đủ bộ. Mem nào chưa đọc thì nhảy hố đi nào!! *** Trong phòng, quần áo hỗn độn, tiếng thở dốc mê hoặc lòng người, tiếng giường kẽo kẹt thỉnh thoảng vang lên, giống như muốn phơi bày ra hết cảnh xuân sắc đang ngập tràn bên trong. Ghé người xuống tấm thảm, Tiêu Tố Tâm cười nhẹ, vờ như không nghe thấy tiếng thở gấp đang tràn ngập khắp không gian, quả nhiên là muốn có bao nhiêu buông thả cùng kích tình thì sẽ có bấy nhiêu! Ngay cả giường còn chưa đến mà quần áo đều đã cởi hết sạch, Tiêu Tố Tâm nhìn đống quần áo toán loạn vương trên sàn nhà, lại nhìn đến chiếc quần bò màu xanh đậm của người đàn ông, trong mắt chợt lóe sáng, cô khẽ mừng thầm rồi tập trung vào mục tiêu. Tiêu Tố Tâm chậm rãi bò về phía trước, tay gần như đã chạm đến ví tiền ở trong túi quần kia. A……….Một tiếng thét chói tai vang lên khiến cô sợ tới mức rụt ngay tay lại, nằm rạp xuống tấm thảm trên sàn. A……….A……..Mau………Mau. Một loạt tiếng kêu khẩn thiết mà đau đớn ở trong phòng vang lên, cô có thể nghe rõ ràng tiếng chiếc giường đang rung chuyển. Mặt Tiêu Tố Tâm đỏ ửng, trong lòng hung hăng rủa thầm, còn kêu lớn tiếng như vậy, chưa thấy đủ sao? “Có thích không? Bảo bối.” Tiếng đàn ông vang lên, làm trong lòng cô lại nổi lên một chút ác ý, đều là do tên Chung Bình này, hết thảy mọi việc đều là do anh ta gây ra! Tiêu Tố Tâm im lặng, đem tất cả những phẫn hận kìm nén ở trong lòng, tay từ từ lấy ví tiền, đem hết tiền trong ví vét sạch, sau đó để vào trong đó mấy cái danh thiếp của khách sạn, rồi mới đem ví tiền trả lại vào trong túi quần bò. Tiêu Tố Tâm trừng mắt nhìn chứng minh thư trong tay, Chung Bình! Ngày lành của anh cũng sắp đến rồi, đêm nay cho anh vui vẻ một chút. Tiêu Tố Tâm quay đầu, chậm rãi hướng cửa mà bước đi. Bỗng nhiên, trên giường vọng lại tiếng kêu rên rỉ, cô ta vừa thống khổ vừa ngọt ngào, điên cuồng mà mãnh liệt hét lên. Tiêu Tố Tâm đỏ bừng mặt nghĩ muốn nhanh chóng rời khỏi, hai người này cũng thật là quá mức, có nhất thiết phải kích thích đến như vậy không? So với phim, ảnh đồi trụy còn hơn nhiều. Đột nhiên, người đàn ông gầm nhẹ một tiếng, người đàn bà kia lại hét một tiếng chói tai nữa rốt cục làm cho Tiêu Tố Tâm bưng kín lỗ tai! Cô chạy nhanh hướng về phía cánh cửa, thì bỗng nhiên nghe thấy tiếng kẽo kẹt phát ra từ chiếc giường, có người bước xuống. Trời ạ, cô muốn đi ra ngoài còn phải mất một đoạn nữa. Nếu như bây giờ có ai đi tới, lập tức sẽ nhìn thấy cô còn đang quỳ rạp trên mặt đất, cô phải tìm một chỗ trốn! Tiêu Tố Tâm nhìn về phìa phòng tắm, vội vàng lăn nhẹ về phía đó, tay đẩy cửa, hai chân nhanh chóng lui vào, vừa hay nhìn thấy hình bóng ai đó đang hướng cửa phòng tắm đi tới. Ít nhiều Tiêu Tố Tâm thường ngày cũng có luyện Judo, cũng có một chút khả năng. Cô nhanh chóng đem mình giấu sau cánh cửa. Không đợi cô kịp đứng vững, thì cửa phòng tắm đã chậm rãi bị đẩy ra, trong lòng Tiêu Tố Tâm chợt căng thẳng, cánh cửa càng kề sát khiến cô phải chậm rãi lui về sau đến mức đã dán lưng vào tường. Đột nhiên cô nhìn thấy một người đàn ông khỏa thân, liền biết rõ là ai. Trong lòng chỉ có thể điên cuồng mắng chửi, ánh mắt nhắm chặt, nhưng khuôn mặt vẫn không kìm được mà đỏ bừng, cô không cẩn thận mà lại nhìn đến mông của anh ta! Chung Bình mở nắp bồn cầu lên, rõ ràng bắt đầu đi tiểu. Tiêu Tố Tâm khẩn trương đến nỗi tim sắp nhảy ra khỏi cổ họng mình, lưng vẫn gắt gao dán chặt vào sau cánh cửa, Chung Bình đi vào mà cũng không có đóng cửa, phỏng chừng anh ta đã say đến mức đầu óc không còn rõ ràng nữa. Giải quyết xong, anh ta ngã trái, ngã phải đi ra ngoài, đột nhiên dưới chân loạng choạng, tay phải dùng sức chống đỡ ở trên cánh cửa gây ra một tiếng động lớn, làm rung cả cánh cửa, Tiêu Tố Tâm trong lòng kinh động, hai chân cũng không nhịn được mà run rẩy đứng lên, may mà anh ta chỉ chống trên cửa rồi đi ra ngoài. Tiêu Tố Tâm cố gắng bình tĩnh thở, lại nghe được Chung Bình ngã vào trên giường phát ra âm thanh trầm đục, lòng căng như dây đàn cuối cùng cũng được thả lỏng, thở vù vù, nguy hiểm thật! Tiêu Tố Tâm im lặng đợi một phút đồng hồ, sau khi nghe thấy có người lầm bầm vài tiếng thì không nghe thấy động tĩnh gì nữa. Cô liền đẩy cửa phòng tắm ra, nhanh chân nhanh tay đi ra khỏi phòng, lại dò xét nhìn về phía chiếc giường thì thấy hai thân hình lõa thể cuốn chặt lấy nhau đã sớm không còn phản ứng. Tiêu Tố Tâm nhăn mặt nhíu mày, thầm khinh thường một phen, rồi mới cẩn thận mở cửa phòng lớn đi ra! Đứng ở hành lang, Tiêu Tố Tâm mới dám cao giọng, Chung Bình đáng chết! Tôi xem tới lúc đó anh còn có thể thích ý vui vẻ được nữa không! Mời các bạn đón đọc Tình Yêu Judo của tác giả Hốt Nhiên Chi Gian.
Thâm Thâm Lam
Thâm Thâm Lam: xanh sâu thẵm (cái này là dựa vào tính cách của Trạch Viễn) Diễm Diễm Đồng: đỏ rực rỡ (cái này là dựa vào tính cách của Tiếu Tiếu) *** Ồ, ngẫm lại thì hình như mình chưa đọc qua tác phẩm nào của Hốt Nhiên Chi Gian. Là vô cùng thích tựa đề của truyện nên nhào vào. “Thâm thâm lam” – xanh thăm thẳm, sâu tựa biển, nhìn tựa như rất lạnh có khi lại rất ấm. Đọc tiêu đề truyện là nghĩ ngay đến, à ha, chắc lại nói về chàng nam chính, lại thêm 1 ngữ hay ngoài cụm từ “Nhân nùng như mực, vị đạm như trà” của DLVT đây. Ồ, thì đúng là “Thâm thâm lam” nói về nam chính thật, Bùi Trạch Viễn. Lại có thêm “Diễm diễm hồng” nói về nữ chính, Đinh Tiếu Tiếu. Hây dà, tên thì rõ hay, mà truyện thì đến nản. Đầu tiên, là nhân sinh quan của mình, trong thế giới này, dù là đời thực hay là ngôn tình hay là thế giới siêu thực nào đó con người căn bản là bình đẳng. Thế thì trái tim của 1 người, danh dự của 1 người, của ai thì cũng đáng trân trọng như ai. Đặc biệt, tình cảm của 1 người là thứ vô giá, không phải để mua bán, chẳng phải để đổi chắc, càng chắc chắn không phải để chơi đùa. Nền tảng dệt nên cái truyện cẩu huyết này đi ngược hẳn với nhân sinh quan của mình. Vậy thì xin lỗi, để mình 1 lần ném đá nhiệt tình vào nó. Đinh Tiếu Tiếu quả là nữ chính dở hơi, ích kỷ và độc ác đến bệnh hoạn. Cô ta là ai mà tự cho mình thanh cao, à là cô xinh đẹp, cô có gia thế thế nên nghiễm nhiên cô cho rằng chỉ cần cô muốn thì đàn ông sẽ quỳ phục dưới chân cô. Tiếu Tiếu tiếp cận Trạch Viễn trên cơ sở suy nghĩ vô cùng ấu trĩ và nhảm nhí, 1 lần gặp trên xe bus chỉ là vì người đàn ông này chuyên chú chăm sóc cho bạn gái của anh ấy mà cô ta tức giận, cô ta cho rằng anh là loại đàn ông giả tạo khi không liếc cô ta lấy 1 lần khi cô ta cố tình dựa người lẳng lơ với anh. Xin lỗi nhé, cô cao đẹp cái nỗi gì, chẳng phải là thứ phụ nữ dễ dãi dùng thân xác mình câu dẫn đàn ông hay sao. Đã vậy, nực cười hơn, Tiếu Tiếu không biết xấu hổ, còn vạch cả 1 kế hoạch câu dụ Trạch Viễn từ nhà đến công ty, vừa câu dụ vừa tỏ ra đáng thương khi phát hiện mình yêu anh ta. Đúng là tự diễn tự huyễn. Ok, nếu việc tiếp theo Hốt Nhiên Chi Gian, tiếp tục viết về 1 Trạch Viễn “thâm thâm lam”, chính trực, thâm trầm, dù có chút dao động cuối cùng cũng không đến với Tiếu Tiếu, mình cho rằng đó là câu chuyện hay. Cơ mà, anh ta dao động, rồi 2 người cư nhiên lừa dối người yêu, bạn thân để đến với nhau và vô sỉ hơn lại còn tự tô vẽ ra rằng đó là 1 tình yêu cao đẹp. Ha Ha, đáng thương thay cho dàn nhân vật phụ, người thì bị biến thành kẻ xấu để hợp thức hóa thứ tình yêu ích kỷ của 2 nhân vật chính, người thì được đưa lên bàn thờ của sự cao thượng để tán đồng. Hỡi ôi, thế giới thuộc về những kẻ đẹp, có điều kiện và ích kỷ. Mình không nói truyện luôn phải đẹp nhưng ít nhất với nhân sinh quan của mình, cái này thật vớ vẩn. Đã đọc với tốc độ thần kì & thấy lãng phí cuộc đời. Buồn. *** Cô tuyệt đối không tin, khuôn mặt nhã nhặn, điềm đạm của anh chắc chắn là đang giả vờ.Vất vả lắm mới cùng Điền Mật chen ra khỏi cái đám đông đang reo hò bát nháo kia, Đinh Tiếu Tiếu mới cảm thấy thoải mái được một chút, vừa rồi ở bên trong thật sự là không thể chịu được. Một mùa hè oi bức, cái nóng làm cho nhiệt độ cơ thể tăng cao, hầu như không ai muốn tỉnh táo từ cái chỗ hỗn loạn này, càng muốn chìm đắm trong men rượu. Đinh Tiếu Tiếu mê muội, cảm thấy đầu lùng bùng như muốn nổ tung, liêu xiêu dựa vào người Điền Mật, một tay ôm lấy bả vai của cô, đem cả đầu khoát lên vai Điền Mật, ánh mắt mơ màng nhìn theo những chiếc xe đang chạy trên đường. Thật không chịu nổi, hôm nay bọn họ đều điên rồi, rót cho cô nhiều rượu như vậy, cô cảm thấy cả dạ dày như đang bị thiêu đốt, giống như uống vào cả tấn xăng vậy, nóng bỏng như lửa, thiêu đốt cả thân thể, tất cả lý trí đều không còn. Điền Mật vỗ nhẹ vào lưng Tiếu Tiếu: “Tiếu Tiếu, cậu có khỏe không?”. Mặt khác lo lắng nhìn mấy chiếc taxi chạy qua mà không có chiếc nào còn trống. Đây là cái thời điểm gì, taxi lại có thể làm ăn tốt như vậy. Đinh Tiếu Tiếu miễn cưỡng ngẩng đầu, khóe môi còn lộ một tia cười nhạt, “A Mật, người đàn ông vừa rồi tên gì?”, lại dám đuổi theo đến trước cửa kéo cô đi, hừ, không còn muốn sống nữa à? “Hình như gọi là Lượng gì đó, làm như là bạn của Doãn Quân Tường vậy”, Điền Mật vừa giúp đỡ Tiếu Tiếu vừa suy nghĩ. “Hừ, ở trước mặt phụ nữ, bọn đàn ông không có một chút tình bạn đáng giá”. Tiếu Tiếu đưa cánh tay đặt lên vai Điền Mật, cười khẽ nói, “Phụ nữ trong lúc đó mới có tình bạn, chúng ta tuyệt đối sẽ không bởi vì đàn ông mà trở mặt, có đúng không?”. Hé ra khuôn mặt sắc sảo và rực rỡ mê hoặc nhìn Điền Mật, Điền Mật nhìn khuôn mặt xinh đẹp làm cho người ta ghen tị này chỉ mỉm cười gật đầu, “Chúng ta nhất định sẽ không vì đàn ông mà trở mặt”. Mặt Đinh Tiếu Tiếu tỏ ra hài lòng với Điền Mật, vui vẻ tiếp tục gục đầu xuống đất, liêu xiêu nhìn về phía ngã tư đường. Một chiếc xe buýt chậm rãi dừng ở trước mặt các cô, trong xe đèn sáng đã đầy người, đều là những người bận rộn đi tuyến xe cuối về nhà. Tiếu Tiếu liếc mắt về phía cửa kính xe, không nhìn rõ lắm, đều là những khuôn mặt xa lạ, đột nhiên, ánh mắt cô từ từ tập trung không nhìn đi nơi khác. Đinh Tiếu Tiếu chậm rãi từ vai của Điền Mật nâng đầu lên, rồi nhìn chằm chằm vào cảnh tượng bên trong qua cửa kính xe, trong lòng đột nhiên xuất hiện sự thôi thúc. Cô khẽ nói với Điền Mật, “A Mật, mình muốn đi xe buýt”. Vừa dứt lời, cô đã đi tới cửa xe. Điền Mật bị bất ngờ chưa kịp phản ứng gì thì đã thấy Tiếu Tiếu loạng choạng đi lên xe. Điền Mật vội vàng đi theo, cô thật vất vả tìm nửa ngày mới lấy ra năm đồng tiền, không nhìn mà trực tiếp bỏ vào. Vội vàng đi đến toa hành khách phía dưới tìm, Tiếu Tiếu đâu? Cuối cùng cũng thấy bóng dáng Tiếu Tiếu, cô đã chen tới toa hành khách phía dưới, vội vã đi đến chỗ Tiếu Tiếu, Tiếu Tiếu một tay nắm vòng treo, cả người tựa lên cánh tay, lộ vẻ chống đỡ. Điền Mật qua tới, nhẹ nhàng ôm Tiếu Tiếu, “Tiếu Tiếu, cậu ổn chứ? Dựa vào người mình đi”. Nói xong, đưa tay đem Tiếu Tiếu kéo lại, cho cô dựa vào người mình. Nhưng Tiếu Tiếu lại giống như vô tri vô giác, hoàn toàn không nghe thấy tiếng nói của Đường Mật, cả người vẫn tựa lên cánh tay đang nắm chặt vòng treo. Trên mặt hoàn toàn sa vào trạng thái mơ màng, Điền Mật để mặc cô, sợ động vào cô, làm cô không thoải mái. Nhìn thoáng qua một đôi tình nhân đang đứng bên cạnh Tiếu Tiếu, người đàn ông nhẹ nhàng ôm thắt lưng của cô gái, một tay nắm lấy thanh vịn, người nữ thoải mái dựa vào trong lòng người đàn ông đó. Điền Mật ở bên cạnh cười nhạt, lại có thể ở trong này biểu hiện sự lãng mạn. Tay vẫn đang giữ Tiếu Tiếu, sợ cô tỉnh lại sẽ ngã về một bên, vậy thì không tốt chút nào. Xe từ từ chuyển động, đung đưa theo xe, Tiếu Tiếu cảm thấy dạ dày càng khó chịu, rốt cuộc hôm nay đã uống bao nhiêu, tại sao đầu lại có cảm giác xây xẩm như vậy, cho dù đầu đang đặt lên cánh tay nhưng vẫn cảm thấy rất nặng. Thật sự muốn tìm một chỗ dựa, một vòng tay quá, bên người dần truyền đến một đợt hơi ấm, thân thể không tự chủ được khe khẽ dựa vào, cảm thấy da thịt trên cánh tay có một sự đụng chạm nóng bỏng. Tiếu Tiếu man mác cảm giác được hơi ấm từ bên cạnh, mơ hồ nhìn thấy cô gái nhẹ nhàng tựa đầu vào trước ngực người đàn ông kia, một tay anh nắm thanh vịn, tay kia nhẹ nhàng ôm cô gái. Tiếu Tiếu cảm thấy sự ấm áp này thật chói mắt, trong lòng đột nhiên cảm thấy oán giận khó hiểu, khao khát muốn giờ phút này cũng có được vòng tay ấm áp giống như vậy, lưu luyến rúc đầu vào cánh tay, thân người cũng càng thêm dựa vào một bên, càng ngày càng gần hơi ấm này, thật thoải mái, cảm giác giống như là có một cái giường ấm áp đang đợi cô. Tiếu Tiếu tham lam muốn có được nhiều hơn, thân thể càng ngày càng hướng lại gần hơi ấm đó, trên xe chen chúc cử động, vai chạm vai khó tránh khỏi thân thể có chút đụng chạm. Tiếu Tiếu cũng rất hưởng thụ loại không gian chật hẹp này, có thể làm cho cô càng tiếp cận được hơi ấm đó. Sự khó chịu trong dạ dày, trong đầu lúc nãy cũng giảm đi phần nào. Đinh Tiếu Tiếu nghiêng mặt dựa lên cánh tay, cảm nhận độ ấm tỏa ra từ người bên cạnh, thật thoải mái, thật muốn có thể mãi mãi dựa vào như vậy, loại cảm giác này làm cô cảm thấy yên tâm, an toàn. Thân thể càng ngày càng dồn sức nặng dựa vào sự ấm áp đó. Mắt mơ màng hạ xuống, được che hơn phân nửa dưới mái tóc, nhìn xuyên qua những sợi tóc, mơ hồ thấy nửa bên mặt của người đàn ông đang đứng bên cạnh, một khuôn mặt sáng sủa, ôn hòa, toát ra vẻ thản nhiên, tao nhã, làm cho người ta cảm giác rất thoải mái. Anh ta dịu dàng đỡ cô gái ở trong lòng, tay ôm thắt lưng của cô, giữ cho cô không lắc lư theo chuyển động của xe, cảm giác thật ấm áp. Ánh mắt của anh nhìn xa xăm vào bóng đêm bên ngoài cửa sổ. Tiếu Tiếu bất giác thấy ngơ ngác, một người đàn ông có vẻ lãnh đạm như vậy, cũng không quên cấp cho cô gái một vòng tay vững chắc tại không gian chật hẹp này. Tiếu Tiếu đột nhiên thấy ghen tỵ với cô gái kia, cô cũng muốn có một người đàn ông có thể dịu dàng ôm mình như vậy, mà không phải người luôn luôn chỉ muốn giữ chặt cô. Giờ phút này, cái ôm dịu dàng đó ở trong mắt cô rất chướng mắt, tại sao anh lại dịu dàng như vậy, đàn ông sao có thể quý trọng phụ nữ được như vậy. Người đàn ông này nhất định không phải là đàn ông, một chút khí phách của đàn ông đều không có. Hừ, cô thật sự không tin rằng khi đàn ông ôm phụ nữ thì trong lòng sẽ không suy nghĩ bậy bạ. Trong lòng cay đắng, thân thể Tiếu Tiếu càng dồn lên cánh tay, cả người nghiêng sát dựa vào người anh, nhìn anh ta còn không lộ nguyên hình, tất cả con quạ trên thế giới đều đen, cô không tin là anh sẽ không có phản ứng. Tuy nhiên, thân thể của cô cứ dán chặt vào mà người đàn ông kia lại không có động tĩnh gì, tiếp tục dịu dàng ôm cô gái kia, ánh mắt cũng không hề dao động, yên lặng chịu sự dồn ép của cô, sự chật hẹp không có khe hở này làm cho cả không gian đều yên lặng. Anh không di động, không có phản ứng gì, cũng không quay đầu nhìn cô một cái, Tiếu Tiếu trong lòng cảm thấy lạc lõng, tại sao có thể như vậy, tại sao anh ta lại không có phản ứng? Cô đang dựa trên người anh mà anh không có cảm giác gì sao? Trong khi Tiếu Tiếu còn đang buồn bực thì xe đã dừng lại, âm thanh báo tới trạm vang lên, người đàn ông kia bỗng chuyển động, trong lòng khẽ gọi cô, ý bảo xuống xe. Người đàn ông đó cứ như vậy che chở cô gái kia đi xuống xe, không hề quay đầu lại, dần biến mất trước mắt Tiếu Tiếu. Tiếu Tiếu ngơ ngác nhìn, thấy bóng dáng của anh ở phía trước cửa sổ chợt lóe, chậm rãi đi xa. Xe từ từ chuyển động, Tiếu Tiếu đột nhiên tỉnh ngộ, lôi kéo Điền Mật, chen đến cửa sau xe, vỗ mạnh, “Mở cửa, mở cửa, còn có người muốn xuống”. Tài xế mắng cho một hồi, cuối cùng vẫn lèo nhèo không tình nguyện mở cửa lần nữa. Tiếu Tiếu lôi kéo Điền Mật đi xuống cửa, phía sau cửa xe đóng lại, lập tức chạy đi. Mời các bạn đón đọc Thâm Thâm Lam của tác giả Hốt Nhiên Chi Gian.
Cầu Nữ
Vào thời khai quốc thịnh thế,  muốn gió có gió, muốn mưa có mưa Chỉ có một chuyện, không thể như ý Nhân vật chính: Lý Thuần Nhất, Tông Đình  Phối hợp diễn: Lâm Hi Đạo, Hạ Lan Khâm, Nguyên Tín, Lý Thừa Phong, Lý Tông, Lý Thiên Tảo, Tạ Tiêu  *** Review bởi: LanThanh Nguyen - fb/hoinhieuchu -----   Bạn nào từng đọc Ai bảo quan kinh thành có tiền và Boy dân quốc thì biết style của tác giả rồi đó. Truyện của Triệu Hi Chi đa phần luôn mang màu sắc trầm buồn, giọng văn hay, văn phong đẹp và ko tập trung nhiều đến tình cảm nam nữ.   Bối cảnh truyện tương tự như triều đại thời Võ Tắc Thiên hoặc Nữ hoàng Elizabeth, phụ nữ có thể kế vị làm vua nhưng quan lại và binh lính vẫn là đàn ông, nhấn mạnh không phải là nữ tôn nhé.   Lý Thuần Nhất là kết tinh tình yêu của Nữ hoàng và chồng nhì (nôm na là phi tử). Nhưng vì một hiểu lầm nghiêm trọng mà cha cô phải tự sát vào ngày cô ra đời, còn cô bị hắt hủi và chịu sự ghẻ lạnh của Nữ hoàng; và sự ức hiếp đe doạ của chị gái – là con của Nữ hoàng và hoàng phu.   Cuộc sống u tối của cô trở nên có màu sắc và ý nghĩa hơn từ khi gặp Tông Đình - cháu trai của vị trọng thần.   Tính cách tương đồng nhau, họ thấu hiểu và yêu nhau cho đến khi Nữ hoàng chia rẽ và buộc cô đến vùng đất phong nghèo nàn. Ở đó, cô âm thầm xây dựng thế lực riêng cho mình.   Bảy năm sau, vì Thái nữ ( tương tự Thái tử) không thể mang thai nên Nữ hoàng gọi cô về với mục đích để cô sinh con giùm Thái nữ. Cô chị vừa muốn trừ khử lại vừa muốn lợi dụng cô em gái. Nữ hoàng vừa muốn hạn chế thế lực của Thái nữ, cân bằng thế lực của các thế gia và đặc biệt là khống chế cô vì giá trị của cô hiện rất quan trọng, ảnh hưởng đến thế cục trong triều. Cuộc sống luôn bị theo dõi và đầy nguy hiểm đã trui rèn cô thành người thận trọng, ẩn nhẫn, mạnh mẽ cứng rắn và ko dễ tin tưởng bất kỳ ai.   Gặp lại nhau, Tông Đình giờ đây không còn là thiếu niên yếu đuối vô lực như năm xưa, mà đã trở thành người khôn khéo, thủ đoạn và đầy quyền lực để có thể bảo vệ gia tộc và cô. Tình yêu anh dành cho cô ko hề thay đổi. Nhưng cô không dám tin anh, cô sợ anh chỉ lợi dụng cô vì muốn có con với cô => dựa vào đứa bé để nắm quyền. Cô yêu anh nhưng vẫn kiềm nén vì ko muốn liên lụy đến anh và tránh để Nữ hoàng nghi ngờ.    Còn anh luôn âm thầm trải đường và dẹp bỏ mọi vật cản cho cô. Thông minh mưu trí như thế nhưng đôi khi lại hành xử rất trẻ con khi ghen tuông. Thấy cô quan tâm đến sư phụ - một người đàn ông tài giỏi đầy mưu lược thì anh giận dỗi vặt lông con quạ là thú cưng của cô. Thế là cô nổi điên trói anh lại, vặt lông anh để trả thù cho chim cưng   Nửa phần sau câu chuyện là những màn đấu đá tranh giành quyền lực, nguyên nhân cái chết của cha cô và lý do cô bị mẹ ruột ghét bỏ được tiết lộ. Liệu cô có thể thoát khỏi sự khống chế và có thể thay đổi vận mệnh của bản thân hay ko?   H lãng mạn và giàu cảm xúc, đọc đến cảnh H mà bắt đầu ra sao và kết thúc như nào mình cũng ko biết luôn   Truyện này không dành cho những bạn thích những câu chuyện tươi vui đơn giản dễ hiểu vì truyện hơi rối với khá nhiều tên nhân vật, chức vụ, địa danh và các tình tiết, âm mưu chồng chéo lên nhau. Kết thúc nhanh và hơi cụt nên sẽ gây hụt hẫng, hơi tiếc vì ko có ngoại truyện. Edit ổn. *** Review bởi: Candy từ Hội Nhiều Chữ -----   Nữ chính Mạnh Cảnh Xuân từ nhỏ được nuôi dưỡng như nam nhi, vì muốn tìm hiểu cái chết không rõ ràng của cha nàng vốn là Mạnh thái y trong cung mà ra sức học hành thi cử để có thể làm quan được ở kinh thành. Thi đậu Thám hoa với mức bổng lộc 40 lượng một năm, trả tiền trọ ở quan xá một lượng một tháng thì còn lại chẳng được bao nhiêu nên lúc nào cũng dòm ngó lương bổng 3600 của vị tướng gia trẻ tuổi ở sát vách. Đó chính là nam chính Thẩm Anh.   Thẩm Anh xưa nay quen ở một mình, kiệm lời, có chức vị cao thứ hai trong triều vì tránh nghi kỵ của hoàng thượng nên gần 30 tuổi mà chưa thành thân cũng chẳng có mảnh tình vắt vai lại không thích giao du với ai. Hàng xóm mới Mạnh Cảnh Xuân dọn đến không những khuấy động không gian yên tĩnh mà còn khuấy động cả lòng Thẩm Anh. Biết được Mạnh Cảnh Xuân là nữ thì tránh nàng, không muốn dính dáng đến nàng nữa, thậm chí dọn về phủ mới nhưng lại không nhịn được âm thầm quan tâm bảo vệ nàng. Khi nàng bị người ta đánh trọng thương thì âm mưu dọn hết đồ của người ta về nhà mình luôn, ở gần cho tiện bề thể hiện tình cảm.   Người ta nói có duyên thì sẽ gặp lại mà, Thẩm Anh chính là phụ quan cùng tham gia vào vụ án của Mạnh thái y. Đọc đến đây mình sẽ nghĩ thế nào Mạnh Cảnh Xuân vì cha mà hận thù Thẩm Anh rồi hai người xa nhau, ngược Thẩm Anh các kiểu nhưng truyện này không hề như vậy. Có ngược cũng chỉ là Thẩm Anh tự ngược mình thôi. Mười một năm trước Thẩm Anh bỏ nhà ra đi vì lý tưởng của mình, bước chân vào quan trường với bao nhiêu nhiệt huyết thì khi tham gia vào vụ án đó càng thất vọng bấy nhiêu. Thẩm Anh đấu tranh cuối cùng cũng chỉ thả được vợ con của Mạnh thái y ra ngoài và khuyên họ sống tốt. Mười một năm trôi qua biết bao thay đổi, không ngờ cô bé 8 tuổi năm xưa giờ lại cùng làm quan với mình. Vụ án kia cùng cái chết của Mạnh thái y là nỗi day dứt theo Thẩm Anh trong từng giấc ngủ. Giờ đây trước tình cảm của mình lại càng sợ hãi hơn, sợ nàng rời bỏ mình.   Điều mình thích nhất ở truyện này có lẽ chính là tính cách và cách suy nghĩ của nữ chính. Lúc nào cần vui vẻ thì vui vẻ, đứng trước mặt tướng gia Thẩm Anh thì cung kính còn sau lưng thì chửi xéo, dòm ngó tiền bạc nhà người ta. Lúc biết sự thật về vụ án của cha mình thì nàng phân tính kỹ càng, không đổ lỗi cho Thẩm Anh, hiểu được sự bất lực và day dứt của Thẩm Anh trong thời gian qua nên càng quý trọng tình cảm của nhau hơn.   “Ta đã đồng ý với Tướng gia là không đi, chắc chắn sẽ không nuốt lời.” Câu nói này như lệnh đặc xá đối với Thẩm Anh, cởi bỏ nút thắt trong lòng hơn mười năm qua.   Hai người họ cô đơn một mình nhiều năm nên càng trân trọng thời gian ở bên nhau hơn. Đấu tranh cam kết với hoàng thượng dùng thêm mười năm nữa cống hiến cho triều đình đổi lấy kết quả nữ nhân được đi học, được vào triều làm quan, để có thể quang minh chính đại thành hôn với Mạnh Cảnh Xuân là việc làm có ý nghĩa nhất trong cuộc đời của Thẩm Anh.   Trước cảnh quan trường đấu đá như vậy thì bối cảnh cùng người thân trong gia đình Thẩm Anh làm cho người ta thấy yên bình hơn. Một đứa con trai vì ngày xưa gia đình buôn bán không được trong sạch mà dứt áo ra đi hơn mười năm không một lá thư gửi về nhưng khi trở về lại có cảm giác như chưa hề đi xa. Nhờ Mạnh Cảnh Xuân mà Thẩm Anh có thêm dũng khí quay về thăm nhà, nhận lỗi với cha mẹ. Thẩm Anh trong triều làm quan to thế nào không cần biết còn về nhà thì không hề có tiếng nói nào, luôn bị mẹ và chị gái bắt nạt, trêu chọc mà không dám cãi lại. Người cha thì thấy mặt con trai là la mắng nhưng hàng năm lại âm thầm gửi tiền vào tài khoản của con trai tại kinh thành vì sợ con mình đói thiếu.   Truyện có nhiều tuyến nhân vật nhưng được tác giả xây dựng rõ ràng, mỗi người có cuộc đời, có hướng đi riêng của mình như Đổng Tiêu Dật cũng là nữ phẫn nam trang vào triều làm quan, có tình cảm với tân Đế được phong làm hoàng hậu nhưng hậu cung đâu chỉ một giai nhân, từng ôm con rời cung tìm cho mình một chốn bình yên nhưng lòng lại không yên nên cuối cùng cũng trở về hoàng cung. Như Trần Đình Phương đỗ trạng nguyên cùng khoa với Mạnh Cảnh Xuân, được xem là con ông cháu cha trong triều nhưng chán cảnh triều đình quyết xuất gia tìm nơi thanh tịnh cho mình….   Đọc hết 95 chương với ngoại truyện mà cứ muốn đọc thêm về cuộc sống của gia đình Tướng gia. Có vợ con ngày càng lớn tuổi mà lại ấu trĩ, biết nói lời ngọt ngào hơn xưa. Có nhiều đoạn đọc mà cứ thấy buồn cười, thích cách thể hiện tình cảm của hai người. Mạnh Cảnh Xuân tuy là phụ nữ cổ đại nhưng không hề ngại ngùng gì nên thịt thà rải rác vừa đủ. Mời các bạn đón đọc Cầu Nữ của tác giả Triệu Hi Chi.