Liên hệ: 0912 699 269  Đăng nhập  Đăng ký

Có Ai Yêu Em Như Anh - Minh Moon

Trích đoạn: Buổi tối ấy, trên sân thượng của một nhà hàng lộng gió và thoảng mùi thơm hoa sữa gợi nhớ về ngôi nhà thời thơ ấu nơi phố cũ, anh đã gặp cô. Gió thổi rất mạnh, những sợi tơ hồng đung đưa, đám khách nhốn nháo… Tất cả đều động, duy chỉ có khuôn mặt ấy là tĩnh lặng như hồ nước mùa thu dưới ánh trăng. Buổi tối khác, giữa hơi rượu vấn vít, anh lại thấy cô, đang dìu một người đàn ông ngoại quốc đi tìm phòng trong một khách sạn năm sao. Anh nghĩ, hóa ra, cũng chỉ là hạng con gái đến thế mà thôi. Rồi anh lại thấy cô, trong khoảnh khắc cô nằm say ngủ trên giường, rèm mi như cánh bướm và mái tóc đen dài xõa tung trên chiếc gối trắng. Lần đầu tiên trong đời anh tự nhủ nếu như lấy vợ, mỗi sáng cùng nhau thức dậy trên chiếc giường này thật không tệ chút nào… Anh và cô, hai con người ở hai địa vị khác nhau nhưng nếu đã là tình yêu thì dù đối tượng của bạn là ai, mọi thứ sẽ rất đơn giản. “Có ai yêu em như anh!” là một câu chuyện tình yêu thi vị mang đến cho bạn đủ các cung bậc cảm xúc. Giống như một viên sô cô la, ban đầu là hương thơm quyến rũ khiến bạn ngất ngây, sau đó là vị đắng có thể khiến bạn chảy nước mắt nhưng trên hết vẫn là dư vị ngọt ngào bạn nhớ mãi không quên! *** “Mỗi lần vào blog Cung Trăng của Minh Moon, tôi luôn nấn ná để nhìn câu slogan“Nồng nàn, nồng nàn hơn nữa” của riêng cô ấy. “Có ai yêu em như anh!”là một câu chuyện tình với đúng phong vị nồng nàn như thế.” Nguyễn Thu Thủy – Tác giả “Gái già Xì-tin” “Mình rất thích Minh Moon lồng ghép bối cảnh công sở vào câu chuyện tình yêu thi vị này. Điều đó giúp tác phẩm thêm gần gũi, hấp dẫn và khiến cho bất kỳ cô gái văn phòng nào cũng sẽ tìm thấy mình ít nhiều trong đó.” Ngọc Vân – BTV Tạp chí GF “Mặc dù đây là lần đầu tiên tôi đọc tiểu thuyết tình cảm nhưng quả thực những tình tiết của truyện đã hấp dẫn tôi. Nữ chính thật tuyệt! Nếu cô ấy có ở ngoài đời, tôi sẽ tìm mọi cách tiếp cận cô ấy! ^_^” Linh Sơn – Diễn viên đóng “Hotboy nổi loạn” *** À, xin nói trước đây là những dòng review Có ai yêu em như anh từ một kẻ luôn lãng- đãng- một- cách- lý- trí, kẻ từng chưa hề thích đọc hay thường đọc ngôn tình. Bài viết cũng hoàn toàn không spoil nhé, có thể đọc thoải con gà mái! (hơ hơ hơ…) Và thế nên, những dòng review của tôi có thể sẽ không mấy tương đồng với những ai ưa thích những chuyện tình cảm lãng mạn, thích những đưa đẩy ngẫu nhiên của tạo hóa, gặp được mối dây đồng cảm tương lân với những trái tim mơ mộng, tin rằng tình yêu là cứu cánh, tin rằng cuộc đời luôn có những câu chuyện đẹp như cổ tích, lấp lánh như ánh sao, luôn ở đó soi chiếu con đường chúng ta đi sau những cơn giông bão tơi bời… Đơn giản vì tôi không tin có những điều đó cho mấy! Ô, đã nói trước là tôi không phải là fan của các phim hay tiểu thuyết lãng mạn (gout của tôi thường là trinh thám, kinh dị, viễn tưởng, suy luận tư duy logic hại não các kiểu cơ…@@). Nhưng tôi vẫn tiếp tục thử nghiệm cuốn sách thứ 3 Có ai yêu em như anh (CAYENA) của Minh Moon- một người chị, một người đồng nghiệp đáng mến (và mắn…đẻ), với tâm trạng cứ thử xem, biết đâu đấy… Cũng chính vì CAYENA là một trong số ít những tiểu thuyết ngôn tình tôi từng đọc thế nên tôi chẳng có gì mà so sánh, tôi chỉ đơn giản trôi theo từng chương hồi liên tục và mạch lạc hệt như một bộ phim sống động trước mắt. Tiếp nối Nụ hôn bánh mì, CAYENA không giấu diếm dáng vẻ yểu điệu phong tình, chất lãng mạn bay bổng và ý vị đậm “mùi” ngôn tình. Thậm chí, tôi đã nghĩ, cứ thay mấy cái tên Thảo Nguyên, Thế Phong, Trường Giang thành mấy tên Tàu kiểu Tiểu San, Phương Mộc hay Hạo Thiên thì thành ra… lầm mất. Ngay cả những cái tên cũng là thành phố Đ, X, Y, Z… Cũng phải thôi vì khó mà không bị ảnh hưởng dòng ngôn tình Trung Quốc bây giờ mà nhiều người trẻ như Minh Moon thừa nhận đã lặn ngụp không ít trong đó. Sau thể nghệm kỳ ảo với Hạt Hòa Bình (mà tôi đã review hồi tháng 9 năm 2013), Minh Moon lại như “cá gặp nước” khi có thể thoải mái bơi lội trong bể lãng mạn sở trường của chị, như một chú cá vàng tung tăng, biến hóa và rất… đẹp đẽ. CAYENA, là một tiểu thuyết tình yêu dễ đọc, dễ cảm, dễ bị lôi cuốn vì nó gần gũi với người trẻ nhất là những cô gái văn phòng, ngày ngày đi làm vẫn túm tụm tám chuyện và mơ mộng về những bộ phim Hàn Quốc, ngồi giữa bốn bức tường vô vị nhưng không bỏ sót thông tin nào những anh chàng xứ Cao Ly hào hoa, phong độ và lịch lãm. Ai đó có thể thấy mình xốc xếch quáng quàng khi đi làm trễ sợ bị trừ lương, muối mặt với đồng nghiệp vì cài lệch cúc áo, dấm dúi ăn quà vặt, thích túm tụm nói sau lưng đồng nghiệp, lấy lòng các sếp, từng có một mối tình đầu thời sinh viên hoa mộng, từng yêu một đồng nghiệp rồi rời xa họ, từng sắp xếp cuộc sống sau những đổ vỡ, luôn tỏ ra mạnh mẽ nhưng vẫn âm thầm rơi lệ khi đêm về trong góc tối… Minh Moon đã nắm bắt trúng tâm lý của những cô gái thời nay, những cô nàng thừa thông minh để biết rằng tình yêu hoàn hảo không tì vết như ciné là điều không tưởng nhưng vẫn thiếu lý trí khi đứng trước tình huống đưa bản thân mình vào một mối quan hệ lãng mạn đầy… nguy hiểm chốn công sở. Họ đầy tinh quái để tiếp cận nhiều đối tượng nhưng cũng chưa trang bị những kỹ năng để phòng vệ cho trái tim chống lại hấp lực của những mối tình sét đánh. Ở tuổi đã ra trường đi làm vài năm – các cô gái này chưa hẳn hóa cáo mà đang trên đường trở thành những cô thỏ lắm chiêu trò. Chúng ta không dại gì đánh đu với ái tình khi đã bị gai nhọn cứa cho ứa máu nhưng cũng háo hức muốn thò tay vào bụi rậm hái và nếm những trái đắng đê mê đó thêm một lần nữa. Đó cũng là yếu huyệt để MM điểm vào. Mặc dù, CAYENA thắt nút và mở nút rất nhanh, đôi khi gượng ép và phi thực tế nhưng sự xử lý tinh tế nhạy cảm đánh vào tâm lý của những cô gái trẻ khiến họ không dứt được cuốn sách. Họ muốn biết cái tam giác, à không tứ giác, ngũ giác tình yêu này rồi sẽ đi về đâu, họ muốn thi vị hóa cuộc sống tẻ nhạt của mình bằng những tưởng tượng đầy nhục cảm, họ muốn thỏa mãn sự ghen tỵ ngấm ngầm dành cho cho nhân vật chính tốt số bằng cách xem cô ta rồi sẽ đau khổ như thế nào- dẫu buồn cười rằng, họ luôn ước một lần, chỉ cần liếc rèm mi cong vút là sẽ khiến hàng tá đàn ông xiêu đổ như cô ấy. (Tâm lý phụ nữ thiệt phức tạp @@). Và vì thế nó cũng khiến nhiều độc giả nam thích thú vì hiểu thêm về tâm lý phụ nữ và cách nên… cầm cưa thế nào cho nàng không thể không đổ! Haha :)) Tôi cũng thú vị với cách Minh Moon xây dựng nhân vật- dù chưa hẳn thích nó. Một Thảo Nguyên như cánh đồng xanh nõn bất tận cho kẻ khác đầy ham muốn khám phá, mẫu phụ nữ hư thì không hư, nhưng ngoan lại chẳng ngoan, thông minh sắc sảo nhưng luôn biết tỏ ra ngu ngơ kịp lúc- đúng kiểu đàn ông thích. Cô ta đoan trang thuần khiết nhưng phong tình vạn chủng và gợi cảm chết người, là biểu tưởng cho những khao khát nhục cảm đằng sau vẻ trong sáng thiên thần, là cái tĩnh không giữa bể đời biến động. Một Thế Phong đúng công thức danh gia vọng tộc: giàu có – giỏi giang và đẹp mã. Một Trường Giang si tình yếu đuối nhưng thủy chung. Những con người ấy dính líu với nhau hay đúng hơn là “được” đặt vào những hoàn cảnh mà tác giả mặc định sẵn. Dù ban đầu, thú thực nó cho tôi cảm giác lặp lại một cuốn Twilight mini phiên bản Việt, khi tôi ngơ ngác hỏi ơ thế là chàng ma cà rồng đẹp mã Edward yêu cô nàng Bella bình thường này à, ơ, sao đến chàng Jacob này cũng yêu cô nàng này rồi. Cũng như những anh chàng cô nàng này còn biết chuyện gì ngoài yêu không vậy? Giám đốc mà suốt ngày thấy làm những chuyện bản năng như trai mới lớn thế? Sự giỏi giang tháo vát của anh ta sao không thấy đâu? Sao cô em này cứ may mắn hết lần này đến lần khác? Độc giả chưa kịp thỏa mãn câu hỏi vì sao họ yêu nhau, chưa lý giải nổi họ yêu nhau vì cái gì thì đã bị cuốn vào cách họ yêu như thế nào. Những kẻ lý trí như tôi đôi khi phì cười vì những tình huống “trên trời rơi xuống” rồi thì cũng chấp nhận chép miệng, thôi thì cứ chấp nhận bị kéo theo tình tiết này sang tình tiết khác mà ngừng hỏi: “Tại sao” đi. Đây là tiêu thuyết tình yêu thì các nhân vật chỉ việc… yêu thôi chứ sao nữa? Mặc dù CAYENA không tạo cho tôi được cảm giác “chemistry” giữa các nhân vật với nhau, một điều cực kỳ khó tạo ra và chính ngay Twilight Saga 4 cuốn dày cộm còn… làm không đến nơi. Nhưng điều này lại được khéo léo khỏa lấp bằng ngôn ngữ linh hoạt, hóm hỉnh; văn phong vốn dĩ tự nhiên, nhẹ nhàng; tả cảnh tả tình tinh tế mà triết lý cũng vừa đủ; bay bổng nhưng cũng rất thực tế bởi vốn sống phong phú của tác giả. Chỉ là tôi hơi tiếc vì Minh Moon đã không tạo được một tình huống thật đắt để đẩy mọi cao trào lên cao, không đi đến tận cùng bùng nổ tính cách các nhân vật (như người đọc kỳ vọng) và cũng bỏ dở dang những nhân vật mà họ thấy thú vị (Trường Giang, ông Nội, Giang Minh). Ở tình huống “tai nạn” gần cuối (spoil chút xíu) có thể nói là cao trào nhất thì lại lẫn đi và được giải quyết quá đơn giản, cứ như tác giả thản nhiên đặt mọi người vào đó và họ chỉ việc diễn. Nói đúng hơn, nó không tạo được một cái lý cho những tình cảm này có cớ mà nảy sinh. Mọi tình huống gay cấn dồn dập Minh Moon đẩy người ta vào rất khéo nhưng lại thắt nút mở nút cũng quá nhanh khiến ta hụt hẫng mất đôi phần. Nhưng hãy yên tâm là nó có một cái kết rất thỏa mãn và chiều lòng độc giả. Chỉ là sau khi đọc xong, khi ai đó hỏi chuyện này nội dung là gì thì cứ “đần thối” ra, ơ a…. Bởi bị cuốn theo những tình tiết ngộn ngộn tầng tầng lớp lớp, người ta cũng dễ quên, dễ lướt qua những tiểu tiết, những câu thoại, ngoài những cảm giác quá thực như một bàn tay vuốt dọc sống lưng, một cái hôn ướt át hay một cảm giác khóc ướt đẫm tấm ngực trần của ai đó… Người đọc bây giờ là những cô nàng lọ -lem -không- kém -phần -ghê -gớm, họ hiểu quá rõ tình yêu hoàn hảo là thứ không thực nhưng vẫn cảm thấy muốn bước cùng các nhân vật chính bước qua hành trình cuộc đời với những cung bậc cảm xúc đã từng trải qua: cảm giác mất mát mối tình đầu, cảm giác vụn vỡ khi chứng kiến người yêu cũ có người yêu mới, cảm giác đau đớn khi phải chia cách người mình yêu, cảm giác gần nhau khoảnh khắc mà xa cách nghìn trùng, cảm giác tan chảy trọn vẹn trong nhau, cảm giác người ta có thể sống hết mình vì người kia. Và cũng chính vì thế, CAYENA là một tiểu thuyết đáng đọc nếu bạn đang muốn tìm lại và tan ra giữa những cảm xúc của chính mình trong một vài khoảnh khắc. Ừ, thì CAYENA là một ngôn tình đẹp, và không hề… sến (ít ra theo tôi nghĩ). Với những ai bay bổng, yêu những chuyện tình có cái kết có hậu thì đây là cuốn tiểu thuyết đẹp cả bìa lẫn ruột, đáp ứng mong mỏi được hưởng thụ mùi biệt ly – tái hợp và phong vị mơn man của ái tình tựa một thanh chocolate – đủ thơm tho, ngọt, đắng. Và ngay cả những người từng rạn vỡ vì tình yêu, không “ưa” những tiểu thuyết lãng mạn diễm tình vẫn có thể một ngày nào đó, lật dở từng chap ngắn, dễ đọc có sẵn caption ngắn gọn của CAYENA, thú vị vì những sự sắp đặt ngẫu nhiên hữu ý, rơm rớm vì những nỗi đau giống mình, khao khát nhục cảm với những cảnh nóng… vừa đủ tưởng tượng để khoái trá và… đỏ mặt. Rồi cuối cùng bất giác khẽ mỉm cười khi gặp lại những cảm xúc yêu đương ngỡ đã quên đi tự lâu lắm… Chỉ hơi hài hài là, người Việt Nam ít gọi bạn gái là thiên thần, người miền Nam ít xưng hô cậu – tớ và ở xứ ngàn thông kia cũng không chưa thấy có chỗ nào cho treo các lọ ước nguyện lên cây cả. Vậy thui à! ^^ *** Một khoảnh đời dài, tôi không còn tin vào những chuyện tình thủy chung son sắt, cho đến khi gần đây xem Doctor Who, khi chứng kiến cảnh Rose- Ten hy sinh cho nhau như thế nào, chứng kiến Rory gặp lại Amy (sau khi Amy lạc vào một trường thời gian khác và chờ đợi Rory suốt 40 năm đằng đẵng), anh đã nắm bàn tay nhăn nheo của cô và nói rằng: “Anh không quan tâm đến việc em đã già đi. Anh chỉ quan tâm rằng chúng ta đã không già đi cùng nhau.” Và bây giờ đọc Có ai yêu em như anh của Minh Moon. Tôi nhớ mãi một câu thoại trong phim The Mask Of Zorro thế này: “Ðiều sai lầm duy nhất là phủ nhận những gì trái tim mình thật sự cảm nhận.” Thế nhưng, trên cõi đời ô trọc này, chúng ta đã tự dựng nên quá nhiều rào cản lý trí, ngăn trở những gì ta thực sự cảm nhận và cố tình lờ đi tiếng lòng của chính mình cho đến lúc nó bục vỡ và băng di đi, nhờ những chất xúc tác như CAYENA. Gấp sách lại, bỗng, những người trẻ như tôi tự hỏi mình: Trên đời này, chúng ta có thể một lần dốc lòng yêu một người theo cách hoàn hảo đến tận cùng không? Có thể chấp nhận sống chết và hy sinh cho nhau nhiều đến như thế mà không cần lý do không? Hơn nữa, vì yêu một người, người ta luôn có thể đợi, có thể làm những điều không tưởng, dìu nhau cho đến khi con đường biến mất vẫn có thể nắm tay nhau và nói: “Có ai yêu em như anh”, phải vậy chăng? Và dù có trả lời được những câu hỏi trên hay chưa thì chúng ta cũng cảm thấy nhẹ nhõm hơn trên hành trình tìm kiếm tình yêu đích thực của đời mình bằng một niềm tin không khoa trương, không sặc mùi diễm tình mà hoàn toàn hiện hữu. À thì, nói như văn phong trong Có ai yêu em như anh của Minh Moon thì là thế này: Nếu ai đó muốn tìm một tác phẩm tình yêu Việt nhiều ý vị, không sến của một cây bút trẻ quyết tâm theo đuổi dòng văn học lãng mạn thì, thử nghiệm và chìm đắm vào bức ngôn tình được phóng bút điêu luyện suốt 500 trang của Có ai yêu em như anh, thật cũng không tệ chút nào! Saigon, 4/4/2014 (ngày đẹp nhờ) ^^ Yun   Mời các bạn đón đọc Có Ai Yêu Em Như Anh của tác giả Minh Moon.

Nguồn: dtv-ebook.com

Xem

Tiệm Đồ Cổ Á Xá Quyển 1 - Huyền Sắc
Audio Sách Nói Tiệm Đồ Cổ Á Xá   Đây là cuốn sách kể về câu chuyện của những món đồ cổ. Chúng đã nhuốm màu thời gian trăm năm nghìn năm. Mỗi vật đều ngưng đọng tâm huyết của người thợ, chan chứa tình cảm của người dùng. Mỗi vật đều thuộc về những chủ nhân khác nhau, đều có câu chuyện của riêng mình. Mỗi vật đều khác biệt với những thứ khác, thậm chí mỗi vết nứt và vết khuyết đều có lịch sử đặc biệt. Ai có thể nói, đồ cổ chỉ là đồ vật, đều là những vật không có sức sống?Đây là cuốn sách kể về câu chuyện của những món đồ cổ, nếu chúng không thể nói chuyện, vậy tôi sẽ dùng câu chữ của mình để ghi chép lại một cách trung thành những câu chuyện của chúng. Chào mừng đến với Á xá, xin hãy khẽ lời… Suỵt… Cổ vật trong tiệm đồ cổ Á xá, mỗi một thứ đều có câu chuyện của riêng mình, cất dữ nhiều năm, không có ai lắng nghe, nhưng chúng đều đang chờ đợi. *** Hà Diệc Dao mê mẩn nhìn cái gương cổ tròn trong tủ kính trước mặt, mắt không chớp lấy một cái. "Nếu thích thì có thể lấy ra xem một chút." Ông chủ cửa hàng đồ cổ khẽ cười nói, ngữ khí ôn nhu khiến người ta cảm thấy có thiện cảm. Hà Diệc Dao liên tục gật đầu, tuy rằng cô biết không thể mua nổi tấm gương cổ này, nhưng cô vẫn muốn cầm nó trong tay, sờ một chút. Ông chủ mở khóa tủ, lấy gương đồng ra, "Vật này là một tấm gương đồng hoa văn hình cá rất hiếm thấy ở thời Hán, bởi vì gương đồng thời Hán thường lấy Tứ thần Long Hổ Phượng Điểu làm hoa văn. Phẩm chất của tấm gương hồng lục tú này vô cùng tốt, nghe đồn chính là món đồ yêu thích của danh tướng thời Hán Hoắc Khứ Bệnh, tiểu thư cũng thật tinh mắt." Hà Diệc Dao cẩn thận cầm gương đồng, chăm chú nhìn bốn con cá chép sống động tinh xảo lồi lên ở mặt trái gương. Hoa văn điêu khắc đơn giản mà uyển chuyển, hình thái khác nhau, thực giống như đang vui vẻ bơi lội trong nước. Cái gương đại khái chỉ lớn bằng bàn tay cô, thân gương rất mỏng, vô cùng nhẹ, ít nhất là nhẹ hơn nhiều so với tưởng tượng của cô. Hà Diệc Dao thầm nghĩ không biết liệu cái gương này có phải đồ giả hay không, nhưng khi cô lật xem mặt gương loang lổ thì lại có chút không chắc chắn. Mặt gương tạm coi là bằng phẳng, tràn đầy vết xước, từng vết đều đại biểu cho những thử thách của năm tháng. Thấp thoáng có thể thấy được bóng dáng mơ hồ của cô ở trong gương, Hà Diệc Dao cảm nhận được một loại mỹ cảm mơ hồ, không cam lòng đặt gương xuống. Trên đường đến lớp học thêm cô vô tình đi vào cửa hàng đồ cổ này, bởi vì cái tên "Á Xá" kỳ quái của cửa hàng đã thu hút cô. Cô hiếu kỳ hỏi ông chủ vì sao gọi là Á Xá, ông chủ đáp: Mỗi món đồ cổ trong tiệm đều có câu chuyện của chính nó, chứa đựng rất nhiều năm, nhưng không ai lắng nghe, bởi vì chúng không thể nói chuyện. Cho nên đặt tên là Á Xá. (Á Xá = Ngôi nhà câm) Tuy rằng nơi này thật cũ kỹ, cũng không buôn bán gì, song cô biết nếu cửa hàng này trưng bày toàn đồ thật thì một học sinh cấp 3 như cô đây không thể nào mua nổi. Nhưng ngay khi cô chuẩn bị quay người rời đi thì phát hiện cái gương cổ này. Cô muốn có nó, làm sao bây giờ? Cô không muốn buông tấm gương ra, cảm giác mát lạnh vô cùng thoải mái này như chạm đến tận đáy lòng cô. Trong đầu Hà Diệc Dao đột nhiên hiện lên một cái cớ vô cùng hoang đường: "Ông chủ, câu lạc bộ trường em muốn diễn một vở kịch, cần dùng đến một tấm gương cổ, có thể cho tụi em thuê dùng một tháng được không ạ?" Cô nghĩ cô chỉ nhất thời ham thích cái mới lạ, môt tháng sau có lẽ cô đã không còn thích cái gương bẩn như vậy nữa rồi. Chỉ là ngay cả bản thân cô cũng thấy yêu cầu này rất vô lý, đang muốn nói thêm vài câu cứu vãn tình hình thì bất ngờ nghe thấy một tiếng "Được." từ ông chủ trẻ tuổi của cửa hàng đồ cổ này. ... Mời các bạn đón đọc Tiệm Đồ Cổ Á Xá Quyển 1 của tác giả Huyền Sắc.
Thất Tịch Không Mưa - Lâu Vũ Tình
Thất Tịch Không Mưa Thất tịch: Mùng 7 tháng 7 âm lịch, chính là lễ Valentine của Trung Quốc. Cô sinh ngày Mùng 7 tháng 7 - Ngày Thất tịch. Từ nhỏ cô đã thầm yêu anh, như số kiếp không thể thay đổi tình yêu trong sáng ấy, như lần đầu được nếm mùi vị của quả khế mới chín. Sau đó cô và anh xa nhau, gặp lại đều cách nhau ba năm. 15 tuổi, anh lên phía bắc học, từ đó mất liên lạc; 18 tuổi, cô nông nổi đi gặp anh, đổi lại là sự đau lòng; 21 tuổi, cuối cùng anh cũng quay về để chịu tang mẹ; 24 tuổi, anh kết hôn, đưa người vợ mới cưới tới tận nơi xa. Anh từng là thần hộ mệnh của cô, dịu dàng, cẩn thận che chở, bao dung. Đã từng ngoắc tay với cô, thề sẽ mãi mãi ở bên nhau. Cô có thể mất đi tất cả, nhưng không thể không có anh - người hiểu cô nhất. Ngày 7-7 là ngày gặp mặt của Ngưu Lang Chức Nữ, mưa ngày 7-7 là nước mắt của nỗi nhớ nhung vậy. Giờ cô 27 tuổi, liệu có thể có một ngày 7-7 không mưa, để cô được gặp lại anh một lần nữa... Hai con người yêu nhau đến tận xương tủy, yêu đến vụn vỡ con tim nhưng lại không thể nào đến với nhau. Hai con người ấy mang theo con tim khiếm khuyết đi tìm kiếm yêu thương trong thế giới ngoài kia nhưng không thể. Vì với cô, anh là Thẩm Hàn Vũ độc nhất vô nhị không ai có thế thay thế, chỉ có một mình anh. Còn với anh, cô là Thẩm Thiên Tình mà anh yêu quí nhất, là người mà anh thề sẽ bảo vệ suốt đời, không có cô anh chỉ là một cái xác không hồn. Một tình yêu đẹp đến thế, sâu nặng đến thế, thế nhưng họ lại không thể là của nhau. Không thể trách anh, không thể trách cô, có chăng là oán hận cái số phận đã đặt tình yêu nồng đậm của họ vào một tình huống quá éo le, biến nó trở thành bi kịch của cả cuộc đời. Anh yêu cô, yêu đến đau lòng, nhưng chỉ có thể ở bên cô, chăm sóc cô với tư cách là một người anh trai, anh yêu cô, yêu đến mức thà để cô được thanh thản đã không ngần ngại mang một trái tim trống rỗng đi tìm kiếm hình bóng người con gái anh yêu trong những cô gái khác. Còn cô, cô yêu anh từ bé, yêu đến mức đối với cô, chỉ cần anh là đủ, chỉ cần anh tồn tại thì cô hạnh phúc, thế nhưng tình cảm ấy bị thứ bi kịch đau lòng kia ngăn chặn. Cái chết - có nhiều người sẽ xem nó là một điều tồi tệ nhất, nhưng với cái chết trong câu chuyện này thì nó là cách giải thoát cho họ khỏi số phận đầy bi ai và đau đớn đến xé lòng kia. Và như anh đã nói: “Tình, đợi anh”, cô sẽ đợi, đợi anh thực sự đến bên cô, đợi để được thuộc về nhau trọn vẹn, đợi để chìm đắm trong tình yêu của họ, và đợi, đợi để thực sự được là một người con gái yêu anh. *** Tình yêu giống như lần đầu được nếm thử quả khế mới chín, Chua chua chát chát, nhưng không kìm được, vẫn muốn nếm thêm lần nữa. Trong quả khế chát xanh xanh nụ cười ngốc nghếch, ngọt ngào của anh, tình đầu thơ ngây, trong sáng của em lặng lẽ nảy mầm. Chương 1: Thiên Tình Tôi tên là Thẩm Thiên Tình. Nếu nói đến cuộc đời tôi, chỉ e khó lòng kể hết trong một chốc một lát, sợ mọi người đọc sẽ thấy nặng đầu buồn ngủ, vậy nên tôi sẽ chỉ chọn vài trọng điểm để nói. Cái gọi là “cuộc đời tôi” thật ra cũng chẳng dài, tính đến nay mới có mười bốn năm, ba trăm hai mươi bảy ngày, tám giờ, năm giây mà thôi. Đầu tiên, cũng giống như tất cả mọi người, tôi có cha mẹ rất hiền từ, lại có một người anh vô cùng đẹp trai, ưu tú, khiến các nữ sinh nhìn thấy đều không kìm được mà hét lên ngưỡng mộ. Về phần tôi, từ nhỏ đến lớn, nhận xét của các giáo viên nhìn chung đều quanh đi quẩn lại những từ như: cá tính, bốc đồng, bướng bỉnh, khó bảo, thích quản chuyện người khác, vân vân và vân vân… Giáo viên nào tốt một chút sẽ nói tôi hoạt bát, hướng ngoại, giữa đường gặp chuyện bất bình chẳng tha. Nhưng thế thì có gì khác chứ? Chẳng qua chỉ đổi cách nói cho dễ nghe hơn thôi, vẫn khiến tôi bị tổn thương. Cái gì? Bạn không tin ư?! Để tôi giải thích cho mà nghe nhé! Hoạt bát, hướng ngoại: nghĩa là tôi rất nghịch, nghịch vô cùng, nghịch đến mức bị phạt đánh. Giữa đường gặp chuyện bất bình chẳng tha: nói cách khác, chính là gây chuyện thị phi, nghịch ngợm, phá phách. Tôi hận nhất là năm lớp năm, cô giáo chủ nhiệm còn ghi trong sổ liên lạc của tôi là: ngu muội dốt nát, thiếu tôn trọng bậc bề trên, hung hăng càn quấy, không biết hối cải, mong phụ huynh quản lý nghiêm ngặt hơn, tránh gây hại cho nếp sống đẹp của xã hội. Vậy là cô ấy đã trang trọng biến tôi thành con quỷ phá hoại thế giới, làm băng hoại nếp sống xã hội, sự khởi sắc hay tụt dốc của nền kinh tế cũng liên quan đến tôi, hơn nữa, ngay cả việc Khổng Minh tiên sinh “xuất sư vị tiệp thân tiên tử[1]”, sự thành bại, thịnh suy của Trung Quốc trong năm nghìn năm qua cũng đều là lỗi của tôi, chỉ thiếu nước bắt tôi mổ bụng tự sát để tạ tội với thế giới. [1] Trong bài thơ Thục tướng của Đỗ Phủ viết về Gia Cát Lượng có câu: “Xuất sư vị tiệp thân tiên tử. Trường sử anh hùng lệ mãn khâm”, tạm dịch: Ra quân chưa kịp chiến thắng thân đã khuất, khiến người đời sau cũng phải chạnh lòng, nước mắt đẫm đầy vạt áo. Có nghĩa là chưa kịp thành công thì người đã chết. Tôi chẳng qua chỉ đặt biệt danh “Diệt Tuyệt sư thái[2]” sau lưng cô giáo quá lứa lỡ thì đó, ngoài ra còn cá cược với bạn bè trong lớp về màu sắc nội y của cô, mọi người thử nói xem, như thế có được coi là phạm tội chết ngàn lần không? [2] Nhân vật hư cấu trong tác phẩm Ỷ thiên đồ long ký của nhà văn Kim Dung, là chưởng môn nhân đời thứ ba của phái Nga Mi, nổi tiếng là người cứng nhắc, giáo điều, định kiến nặng nề. ... Mời các bạn đón đọc Thất Tịch Không Mưa của tác giả Lâu Vũ Tình.
Nửa Đời Thanh Tình - Giản Lan
Hiểu Hòa, một cô gái bình thường tẻ nhạt. Không có câu chuyện gì đặc sắc. Truyện nói về nửa đời trước sống ở thế kỷ 21, gia đình bình thường, sau khi tốt nghiệp một trường đại học hạng ba thì làm một cô trợ lý quèn, an phận nhỏ bé như hạt cát. Gặp gỡ Chu Duệ Đình, mới khiến cô nhận ra một cô gái tầm thường mơ tưởng đến hạnh phúc xa vời sẽ bị ông trời chế nhạo thế nào. Cửa nát nhà tan, cô mới vỡ lẽ thì ra mạng của mình còn hèn mọn hơn cả trong tưởng tượng. Nửa Đời Thanh Tình - Nửa đời sau sống ở triều Đại Thanh, làm một nô tỳ tiện tịch thấp kém tên Yên Vân trong phủ Tứ a ca dưới triều vua Khang Hi. Yêu hận tình thù của các cô gái Thanh xuyên với các a ca nhà Ái Tân Giác La, cô đã từng thấy. Truyện sẽ không có gì nếu cô không xinh đẹp như những cô gái Thanh xuyên, càng không có khí chất kiêu ngạo như những cô gái Thanh xuyên, chỉ có thể làm một nha hoàn đơn thuần cúi đầu quỳ gối... *** Vân Yên và và mấy cô bé Phúc Nhi, Bích Nguyệt đều là tiện tịch, đều là những nha hoàn làm việc nặng thấp kém nhất trong điền trang. Những nha hoàn khác thường xem thường bọn họ, đùn đẩy tất cả các công việc nặng nhọc dơ bẩn nhất cho họ làm. - Vân Yên, ngươi chuyển toàn bộ củi vào nhà bếp đi, nhanh lên một chút, chậm chạp là biết tay ta. Một đại nha hoàn ăn mặc đơn giản chỉnh tề tay chống eo kiêu ngạo sai bảo nàng. Vân Yên buông cái chày đang giã gạo trong tay xuống, cung kính nói: "Vâng, tỷ tỷ." Đại nha hoàn thấy nàng ngoan ngoãn nghe lời, hất cằm xoay người bước đi. - Quá coi thường người khác rồi, nó nghĩ mình là ai chứ! Bích Nguyệt đang giã gạo bên cạnh nhịn không được nói nhỏ. Phúc Nhi vội vàng lấy khuỷu tay huých vào cánh tay con bé, nói: - Bà cô nhỏ của tôi ơi, cô nhỏ giọng một chút, để người khác nghe thấy chúng ta lại gặp rắc rối. Vân Yên tìm dây thừng, đi đến sân nhỏ bên kia, trong sân chất đầy một đống củi. Vân Yên ngồi xổm xuống, bắt đầu buộc thành từng bó một, chỉ một lát sau đầu đã ra đầy mồ hôi, trên tay cũng đã xuất hiện vài vết thương do bị củi gỗ đâm. Phàm là những a hoàn có chút thân phận đều không muốn làm những việc này, nhưng Vân Yên là tiện tịch. Đúng vậy, là nha hoàn tiện tịch thấp kém nhất, là nha hoàn tiện tịch đến xách giày cho chủ tử cũng không xứng. Đến nơi này, càng khiến nàng hồi tưởng lại số phận xuất thân quyết định cuộc sống của con người như thế nào. Vì vậy, hai người Bích Nguyệt, Phúc Nhi có thể thỉnh thoảng thừa dịp không có người để oán trách, oán trách những nha hoàn coi thường họ, oán trách ông trời, oán trách xuất thân chính mình, nhưng Vân Yên vẫn không kêu rên một tiếng khi làm việc. Làm việc thì có gì không tốt? Ít nhất không phải nghĩ chuyện kiếp trước kiếp này, sẽ không còn nhớ lại những ký ức vỡ vụn về hy vọng xa vời. Dù là kiếp nào, nàng cũng không có thời gian để thương hoa than nguyệt. Đó là công việc của những tiểu thư nhà có tiền. Nàng bắt đầu chuyển từng bó từng bó một, cố hết sức khiêng vào phòng chứa củi. Quần áo bằng vải thô đã bị mồ hôi thấm ướt, nàng cũng không hề để ý. Trên khuôn mặt non nớt thanh tú không có bất cứ cảm xúc nào. Làm cho đến giữa trưa, cuối cùng cũng vất vả chuyển xong đống củi trên mặt đất. Cơm của hạ nhân trong phòng bếp cũng bị vét hết sạch, Vân Yên đành ôm một bụng rỗng quay lại phòng giã gạo. - Vân Yên, qua đây, tôi và Bích Nguyệt giấu cho cô một cái bánh bao nè. Phúc Nhi lấy một bọc giấy dầu gói bánh bao từ trong tay áo ra. Vân Yên nhìn cái bánh bao, lại nhìn hai cô bé đều mặc quần áo vải thô. Cúi đầu mấp máy đôi môi khô nứt: - Cám ơn hai người, Phúc Nhi, Bích Nguyệt. - Còn không mau đi rửa tay, mau ăn đi, nhân lúc nó còn nóng. Bích Nguyệt giả bộ trừng mắt với Vân Yên. Vân Yên mỉm cười đi tới thùng nước múc nước rửa tay. Đau như bị muối xát. Xòe tay ra xem, chi chít những vết thương mới và vết thương cũ chồng chất lên nhau. Nàng thở dài một tiếng, đôi tay này, quả là xách giày cho người ta cũng không xứng mà. Rửa tay xong cầm lấy bánh bao, từng miếng từng miếng một ăn hết, cảm giác đói tới mức lưng dán bụng cũng giảm đi phân nửa. Nàng vội vàng tiếp tục cùng hai cô bé bắt đầu giã gạo. Một hai canh giờ luôn chân luôn tay trong nhà bếp đến trước giờ chuẩn bị cơm tối, ba người cuối cùng cũng nâng cái lu đựng gạo đã giã xong lên chuyển đi. Vừa đặt cái lu xuống, không kịp lau mồ hôi, bỗng nghe thấy giọng nói của quản gia vang lên bên ngoài, mọi người đều nhòm vào trong sân. ... Mời các bạn đón đọc Nửa Đời Thanh Tình của tác giả Giản Lan.
Em Là Định Mệnh Đời Anh - Hàm Hàm
"Em là định mệnh đời anh" là câu chuyện tình đầy trắc trở giữa người con gái mang đầy nỗi đau với người chồng cũ với chàng trai hào hoa nhưng lại tự ti với chính người anh thương. Em là định mệnh đời anh của tác giả Hàm Hàm kể về câu chuyện xoay quanh tình yêu của Cơ Quân Đào và Thương Hoài Nguyệt. Đây là câu chuyện tình của một người có tình trạng sức khỏe không giống những người bình thường khác và một người có cuộc sống tình cảm từng bị khiếm khuyết, tổn thương. Vậy nên từ lúc quen nhau cho đến khi yêu, thì giữa họ luôn có những suy nghĩ, rào cản vô hình mà chỉ ở địa vị của họ mới có thể hiểu được. Hoài Nguyệt – một người con gái có thể nói là vẹn toàn cả sắc và tài, nhưng cuộc sống tình cảm lại không mấy thuận lợi. Một người phụ nữ 29 tuổi, công việc ổn định, nhà cửa không phải lo lắng, nhưng cuộc sống hiện tại của cô chỉ biết đến Đậu Đậu – cậu con trai 4 tuổi của cô. Tuy nhiên, cô không giành được quyền nuôi con. Cơ Quân Đào – một người tài hoa, sinh ra trong một gia đình danh gia vọng tộc. Ở anh quy tụ mọi thứ: tài, mạo, danh, thế gia. Nhưng cuộc sống của anh luôn bị ám ảnh bởi cái chết của mẹ. Sự ra đi của bà đã khiến cho anh rơi vào trạng thái bị trầm cảm, và cuộc sống của anh chỉ đang trở về với cuộc sống như những người bình thường khác sau tất cả những nỗ lực và cố gắng của người thân.                                                                              *** Ngày ấy, tình yêu của Hoài Nguyệt và Lỗ Phong thực có thể nói là phong hoa tuyết nguyệt. Chị cả và chị hai ở cùng phòng ký túc đều nói, con bé này không yêu thì thôi, một khi đã yêu là làm người ta ghen tị. Họ ghen tị vì cô đã tìm được một người bạn trai xuân đạp thanh, hạ ngắm sen, thu buồn mênh mang, gió đông thưởng tuyết. Valentine, Giáng sinh, Nguyên tiêu, mùng tám tháng Ba, không có ngày lễ nào Lỗ Phong không nhớ. Những bữa tối trong ánh nến bên bờ sông lãng mạn làm người khác phải thầm tị nạnh. Hoài Nguyệt thấy những điều ấy thật sự ngọt ngào trong khi chị ba Đặng Duyên Duyên lại hoàn toàn không nghĩ vậy. Hoài Nguyệt là một cô bé ngây thơ. Ở nhà, cô là cục cưng của bố mẹ, ở ký túc là em út của mọi người, đến năm thứ ba đại học mới lần đầu tiên cầm tay một cậu bé, cậu bé đó đương nhiên chính là Lỗ Phong. Năm ấy Hoài Nguyệt hai mươi mốt, Lỗ Phong hai mươi bảy. Rất lâu sau Hoài Nguyệt mới biết, thực ra lúc hai mươi bảy tuổi, Lỗ Phong đã không còn là một cậu bé nữa rồi. Lỗ Phong đi tới đâu cũng là một viên kim cương lấp lánh: gia thế tốt, bố mẹ đều là giảng viên đại học; học thức cao, tốt nghiệp đại học danh tiếng ở Mỹ; nghề nghiệp tốt, làm luật sư tại một văn phòng luật nổi tiếng; ngoại hình tốt, xứng đáng được coi là phong lưu phóng khoáng, ngọc thụ lâm phong. Nhờ có những ưu thế này, từ cấp ba anh đã được vô số cô gái chủ động theo đuổi. Bố mẹ anh, một người nghiên cứu văn học, một người nghiên cứu luật tố tụng dân sự, cả hai đều là người cực kỳ nghiêm túc, nhưng con trai họ lại có số đào hoa khiến mẹ anh, giáo sư Tần, hết sức đau đầu. Ngay lúc ấy, Hoài Nguyệt tình cờ tìm đến. Mục đích Hoài Nguyệt tìm giáo sư Tần rất rõ ràng. Học kỳ hai năm thứ ba, bạn bè ở ký túc suốt ngày bàn luận xem nên thi công chức hay tiếp tục thi lên cao học. Hán ngữ là một khoa rất bình thường, không có ưu thế gì khi đi xin việc. Hoài Nguyệt bản tính tự do, cô cảm thấy mình không hợp làm công chức quèn trong một cơ quan nhà nước, nhưng xin vào các công ty tư nhân thì phần lớn chỉ làm thư ký, bao nhiêu năm theo đuổi văn học sử và phê bình văn học sẽ hoàn toàn uổng phí nên cô cũng không cam lòng. Vì vậy, cô quyết định ôn thi cao học. Dù làm bài tập hay viết tiểu luận, bao giờ Hoài Nguyệt cũng cố gắng hết sức. Kết quả là cô dần được giáo sư Tần để ý. Có lần Hoài Nguyệt ấp a ấp úng nói với giáo sư là mình muốn thi cao học, vì vậy mỗi khi giáo sư Tần mời các học viên cao học đi ăn cơm đều gọi cô đi cùng. Chính trong một bữa tiệc tại nhà mình, Lỗ Phong đã gặp và lập tức yêu Hoài Nguyệt. Đặng Duyên Duyên và Hoài Nguyệt nằm giường trên, giường dưới. Khi Hoài Nguyệt u u mê mê trong bể tình, Đặng Duyên Duyên luôn cau mày cảnh báo cô không thể yêu luật sư được, còn nói việc mà các quý bà ra tòa ly hôn thích làm nhất là quyến rũ các anh chàng luật sư trẻ tuổi. Bố Đặng Duyên Duyên chính là luật sư, sau khi ly hôn mẹ cô đã lấy một cô gái trẻ tuổi xinh đẹp, cho nên Đặng Duyên Duyên có thâm thù đại hận với nghề này. Khi đó, Hoài Nguyệt hồn nhiên nói, Lỗ Phong nhà tớ sẽ không như vậy, anh ấy không thiếu tiền. Sau này cô mới biết câu nói này của mình thực sự rất buồn cười. Đàn ông không thiếu tiền mới đi tìm phụ nữ. Mặc dù Lỗ Phong không đi tìm quý bà đã ly hôn nhưng quả thật vẫn quyến rũ một người phụ nữ khác. Người phụ nữ đó chạy tới nói với cô rằng cô ta đã có thai, nếu như ép phá thai thì cô ta sẽ cùng chết với đứa bé. Hoài Nguyệt không tin cô ta sẽ làm thế, bởi một người thật sự muốn chết sẽ không bao giờ nói về ý định tự tử của mình. Nhưng cô đã tâm tàn ý lạnh, cho dù Lỗ Phong có quỳ trước mặt cô van xin song cô vẫn quyết ý ly hôn. Năm đó, cô hai mươi tám tuổi, còn Đậu Đậu, con trai của cô, mới ở tuổi lên ba. Hoài Nguyệt không phải người thành phố này. Sau khi ly hôn, bố mẹ khuyên cô về quê làm lại từ đầu nhưng cô không nỡ rời Đậu Đậu. Chỉ cần ở thành phố này thì ít ra, cô cũng có thể nhìn con trai mình lớn lên. Theo phán quyết của tòa, quyền nuôi Đậu Đậu thuộc về Lỗ Phong. Nhà họ Lỗ có một luật sư, còn có một thầy giáo của các luật sư, đương nhiên cô không thể tranh chấp được. Có điều cô cũng không muốn tranh giành. Cô giáo của mình nước mắt lưng tròng bế Đậu Đậu không chịu buông tay, là sinh viên, cô còn có thể nói gì được chứ? Lỗ Phong tự biết lỗi, tất cả bất động sản và tiền mặt đều tặng hết cho cô. Trước khi ly hôn, họ có một căn nhà liền kề ở ngoại thành, thỉnh thoảng đến nghỉ cuối tuần, còn bình thường vẫn sống trong căn hộ một trăm năm mươi mét vuông ở một tiểu khu cao cấp tại trung tâm thành phố. Cô không nỡ bỏ căn nhà liền kề đó, rau quả trước cửa, sau nhà, đều là tự tay cô trồng, vì vậy cô dứt khoát bán căn hộ chung cư. Trong căn hộ đó, không biết từ bao giờ đã có mùi của người phụ nữ khác, chỉ cần nghĩ đến điều này là cô lập tức cảm thấy buồn nôn. Khi biết việc này, Lỗ Phong biến sắc vì hiểu rằng cô đã quyết ý ra đi, không quay đầu lại. ... Mời các bạn đón đọc Em Là Định Mệnh Đời Anh của tác giả Hàm Hàm.