Liên hệ: 0912 699 269  Đăng nhập  Đăng ký

Đặt Bút Thành Hôn

Cái gì gọi là say xỉn làm bậy, đó chính là như trường hợp của Hạ Tử Khâm đây. Vì bị bạn trai phản bội mà khiến bản thân say bí tỉ, cứ thế mà có đêm điên đảo với một người đàn ông mà lẽ ra cô không nên dính vào. Hạ Tử Khâm thật cảm thấy đau đầu.  Mà phía bên kia Tịch Mạc Thiên sau đêm đó, không biết sao hình bóng của cô gái nhỏ kia lại cứ thoắt ẩn thoắt hiện trong tâm trí anh. Tịch tổng của chúng ta vốn là một người đàn ông góa vợ hoàn kim, nên phụ nữ bên người không thiếu và bản thân anh thỉnh thoảng vẫn luôn có bạn giường cố định một thời gian. Ấy vậy mà từ cái đêm “điên đảo” kia, Tịch tổng lạnh lùng trong truyền thuyết lại quyết định tái giá sau 10 năm vợ chết.  ***   “ Tôi là Tịch Mạc Thiên, 36 tuổi, tang thê, cha mẹ mất sớm, hơi có chút tư sản, Hạ Tử Khâm tôi muốn cưới em” Mặc dù một cô gái mồ côi ở cô như viện, lại sống như một trạch nữ mưu sinh bằng nghề viết văn, nhưng Hạ Tử Khâm không phải là một cô gái vì tiền mà bán thân, thế nên làm sao cô có thể đồng ý với cái lời cầu hôn chấn động kia được. Nhưng Tịch Mạc Thiên là ai cơ chứ, anh rất nhanh đã lấy nhược điểm là cô nhi viện ra để uy hiếp cô. Thế là hai tờ hôn thú đỏ chót ra đời. Cuộc sống hôn nhân không tình yêu cứ thế bắt đầu. Thời gian đầu mặc dù Tịch Mạc Thiên vẫn lạnh lùng nhưng từng cử chỉ hành động của anh đều rất quan tâm đến Hạ Tử Khâm, từ việc ăn uống, hành động, cử chỉ. Lo lắng việc cô ăn lạnh ảnh hưởng đến bao tử, hay sẽ trách cứ việc cô đi chân trần trên nền đất lạnh.  Cao trào của sự việc được tạo ra có lẽ không thể không nhắc đến nam phụ Vinh Phi Lân. Vốn là em vợ của Tịch Mạc Thiên, công tử cà lơ phất phơ của Vinh thị, nhưng hắn lại có tình cảm với Hạ Tử Khâm. Khi tình cảm của Tịch Mạc Thiên và Hạ Tử Khâm chưa ai nói rõ ràng với ai, Vinh Phi Lân lại giăng một cái bẫy, hắn làm cho Hạ Tử Khâm nghĩ rằng Tịch Mạc Thiên cưới cô, cưng chiều cô vì cô có ngoại hình giống với người vợ đã mất – Vinh Phi Loan.  Hiểu lầm kéo đến, nhưng Tịch Mạc Thiên lại không có khả năng sẽ li dị với cô. Mặc dù giận hờn nhưng hắn vẫn che chở cho cô. Qua một thời gian Tịch Mạc Thiên quyết định nói rõ cho cô biết hắn không coi cô là thế thân của ai hết. Thế là tình cảm của cả hai chính thích bước vào giai đoạn sủng ngọt ngào, thịt thà càng không thiếu ( mặc dù trước đó cũng chả thiếu mấy :)) ).  Gần kết truyện thì thân phận của Hạ Tử Khâm được làm rõ, đây cũng chính là điểm mình không thích ở bộ truyện này của Hân Hân Hướng Vinh, truyện hiện đại mà chị em lấy cùng 1 chồng làm mình khó chịu, mặc dù người chị đó đã chết, rồi tình yêu của nam phụ Vinh Phi Lân vì nguyên nhân này cũng được dẹp bỏ. Mặc dù cuối cùng vẫn là một cái kết viên mãn, ngọt ngào như phong cách của Hướng Vinh vốn có nhưng cá nhân mình cảm thấy không được xử lý thỏa đáng. Nói chung truyện có thể đọc thư giãn, giải trí. ----------------- Review by Pisà - fb/ReviewNgonTinh0105 *** "Mạch Tử, cậu nói xem mình có mập lắm không?" Hạ Tử Khâm xoay qua xoay lại soi tới soi lui ở trước gương, biểu cảm trên mặt như thể gặp phải chuyện gì rối rắm lắm. Mạch Tử cầm chiếc nón đặt lên kệ rồi quay lại gõ đầu cô một cái, thuận tiện đánh giá từ trên xuống dưới, đảo đảo hai mắt nói: "Mập hay không thì đã sao, dù có thế nào thì Lão Tịch nhà cậu cũng đâu có chê, sợ gì chứ?" "Lão Tịch gì chứ?" Tử Khâm bất mãn nói: "Tịch Mạc Thiên không già chút nào." Mạch Tử liếc xéo cô một cái, nói: "Nhìn thì đúng là còn chưa già, nhưng mình nghe người ta nói, tuổi tác của đàn ông là phải xem ở phương diện khác." "Phương diện khác?" Hạ Tử Khâm đặt cái mũ về lại chỗ cũ, kéo cô hỏi thăm. Mạch Tử cười hắc hắc ra tiếng, gộp lại hết một lượt mấy bộ quần áo ở trong tay rồi giao cho cô bán hàng đứng phía sau. Dù sao hôm nay cũng là ‘đánh cường hào chia ruộng đất’, con bé Tử Khâm này tiền quá nhiều, cô tiêu giúp một ít, coi như giúp đỡ người nghèo làm từ thiện đi. Cô bán hàng nhiệt tình giới thiệu: "Hôm nay cửa hàng chúng tôi vừa có nhiều kiểu áo lót mới, cô có muốn vào xem thử hay không." Hạ Tử Khâm không quan tâm lắm nhưng ánh mắt Mạch Tử lại sáng lên, vội vàng gật đầu, cô bán hàng dẫn hai người đi qua dãy để áo lót, Mạch Tử quét một vòng, rút ra một bộ, ghé sát vào bên tai Tử Khâm nói: "Bộ này rất hợp với cậu, cậu mặc vào bảo đảm Lão Tịch nhà cậu sẽ như hổ đói bổ nhào vào cừu non cho coi, hoặc là cũng có thể làm cho lão phấn khởi một lần." Hạ Tử Khâm liếc xéo cô bất mãn cãi lại: "Anh ấy không có già." Ngắm nghía bộ áo lót trong tay cô, đúng thật rất đẹp, những bông hoa màu tím nổi trên mặt vô cùng xinh xắn, bên cạnh đó là viền tơ màu xanh dương nhạt thêu ren hoa, nếu mặc lên người có làn da trắng, ắt hẳn sẽ rất quyến rũ, có điều là. . . . . . Tử Khâm chỉ chỉ phần hoa nổi ở phía trên, bắt bẻ mà nói: "Cái này không được, nó sẽ in dấu ra hết ở ngoài áo." Mạch Tử cười hì hì nói: "Cô ngốc à! Cái này căn bản không phải để cậu mặc trong áo mà đây là để cậu mặc lên cho người đàn ông của cậu xem, hiểu chưa, cậu mặc nó vào chắc chắn sẽ rất xinh đẹp." Quay đầu lại nhìn cô bán hàng nói: "Lấy cái này, chọn size cho cô ấy, thêm nhiều màu khác nhau nữa?" Cô bán hàng vội báo cho biết là có bốn màu, trừ màu tím còn có màu đen, đỏ hoa hồng và màu xanh lá cây. Cô bán hàng còn giải thích rất tỉ mỉ, "Một màu hai bộ" quay đầu lại vươn tay với bà chủ giàu có nói: "Cà thẻ cho tôi." Hạ Tử Khâm lấy ví tiền trong túi đưa cho cô, Mạch Tử mở ra, một bên chất đầy thẻ tín dụng, Mạch Tử cười hì hì, rút một thẻ trong ra đưa cho cô bán hàng. Cô bán hàng vui mừng miệng cười đến nỗi muốn toét đến phía sau cổ, dẫn hai vị khách hàng lớn tới dãy ghế ngồi chờ, dâng cà phê lên mời rồi mới đi tính tiền cà thẻ. Mạch Tử rút ra từng cái trong ví tiền cô tổng hợp lại một lần rồi nói: " Lão Tịch nhà cậu cho cậu nhiều thẻ như vậy làm gì? Một tấm vẫn chưa đủ dùng sao, ngày thường ngay cả cửa cậu cũng chẳng bước ra một bước. Hạ Tử Khâm nhấp một hớp cà phê: "Tịch Mạc Thiên chỉ cho mình hai tấm, còn lại là của ba và Phi Lân lén đưa cho mình đấy, thật ra thì mình cũng không cần dùng tới nó, bình thường cần gì cũng có người đưa hẳn đến nhà, nhưng mọi người vẫn cứ đưa chúng cho mình, rốt cuộc mới có một đống thẻ thế này." Mời các bạn đón đọc Đặt Bút Thành Hôn của tác giả Hân Hân Hướng Vinh.

Nguồn: dtv-ebook.com

Xem

Bản Sắc Thục Nữ - Tiên Chanh
Là "thục nữ" đâu có nghĩa bạn phải thật yểu điệu, dịu dàng. Đôi khi: Một Trương Tĩnh Chi nhí nhảnh, ngây thơ lại có phần ngốc nghếch đáng yêu. Một Tiêu Tiêu thông minh, xinh đẹp, với lối sống hiện đại, phóng khoáng và có chút buông thả. Một Sở Dương mạnh mẽ, bản tính như một trang nam tử ... lại chính là những "thục nữ" tạo nên "bản sắc" đa màu của cuộc sống! *** Biết bao nhiêu "thục nữ" trên thế giới này, mỗi người là mỗi màu mỗi vẻ, mỗi người là một chấm điểm trên một bức tranh to lớn, họ làm nên "bản sắc" đa màu của cuộc sống... Tình yêu tồn tại trong Bản Sắc Thục Nữ rất sắc nét: “Cuộc đời của con người vốn chẳng lấy gì làm dài, một phần ba dành để ngủ, một phần ba cho công việc, rồi thêm vào đó là những ngày sống mơ hồ, khó khăn lắm mới xác định rõ những mong muốn trong lòng, thì việc gì lại để cho tình yêu trôi đi mất trong khoảng thời gian quý báu còn lại?’ *** Hôn lễ của Trương Tĩnh Chi được định vào mùa thu tháng Mười, lúc sắp cử hành phải đặt nhà hàng trước nửa năm, nhưng đó cũng không phải là phương án tốt nhất, hay nhất là đặt trước một năm, nếu không các cô trực điện thoại sẽ dùng một giọng nói vô cùng lịch sự vô cùng dịu dàng nói với bạn: "Xin lỗi, sảnh số X đã được đặt... đúng... cô phải đặt trước..." Trương Tĩnh Chi gác máy rồi chỉ muốn chửi "cứt"! Nhủ thầm tôi đây đã đặt trước cả nửa năm rồi, cô còn muốn tôi đặt trước thế nào nữa? Tôi đặt trước ba năm, nhưng ba năm trước tôi còn chưa quen cái tên Uông Dụ Hàm này mà! Có điều, chuyện này vẫn chưa phải là phiền phức nhất, mà đó chính là chọn phù dâu, chuyện này quả thực khiến đầu của Trương Tĩnh Chi cũng muốn to ra. Bởi vì Tiêu Tiêu chưa kết hôn, quan hệ giữa hai người lại khắng khít như thế, phù dâu chắc chắn phải là Tiêu Tiêu mới đúng, hơn nữa Tiêu Tiêu cũng biểu lộ quyết tâm từ lâu rồi, nhưng mới nói ra đã bị Trương Tĩnh Chi gạt phắt đi. Lý do của Tĩnh Chi là: Tớ tìm phù dâu như cậu, vậy khách khứa người ta ngắm tớ hay là ngắm cậu đây? ... Mời các bạn đón đọc Bản Sắc Thục Nữ của tác giả Tiên Chanh.
Trách Em Thật Quá Xinh - Vị Tái
Mạc Hướng Vãn chưa bao giờ nghĩ rằng cái giá phải trả cho những bồng bột thời trẻ lại là trách nhiệm và cảm giác tội lỗi đeo bám suốt cuộc đời. Phi Phi, đứa bé ra đời ngoài ý muốn sau tình một đêm hôm ấy như một thiên thần nhỏ được phái xuống cứu rỗi linh hồn cô sau quãng thời gian sa đọa, ủng hộ cô khi mọi người thân đều đã quay lưng, ở bên cô trong những tháng ngày trên thành phố cô đơn, không người quan tâm. Khi cuộc sống đầy những biến động đã bình yên trở lại, khi cô nhận công việc quản lý hấp dẫn trong giới giải trí và đủ khả năng làm một bà mẹ đơn thân cũng là lúc cha đứa bé đột nhiên xuất hiện... Cô và anh đáng lẽ không nên có bất cứ quan hệ gì với nhau hết. Nếu như nói hồi đó đã làm sai thì điểm sai duy nhất chính là người đó lại là anh. *** "Trách em thật quá xinh là một câu chuyện giản dị và ấm áp. Những mâu thuẫn và đấu tranh trong công việc, sự kiên trì, âm thầm, lặng lẽ như mạch nước ngầm róc rách chảy và sự điên đảo, mê loạn cố chấp vì tình yêu của các nhân vật nam nữ trong câu chuyện làm tôi luôn có cảm giác như đã chạm được vào nơi sâu kín nhất của tâm hồn con người." (Thư Nghi - Tác giả cuốn "Từng có một người, yêu em hơn cả mạng sống") "Nếu bạn có may mắn đọc hết câu chuyện này chắc chắn bạn sẽ cảm động và thấy được khích lệ như tôi. Ai có thể nói ở nơi sâu kín nhất trong tâm hồn mình không có một Mạc Hướng Vãn? Sự bồng bột của tuổi trẻ, những trải nghiệm cuộc sống sau khi trưởng thành, đã nhìn thấu bản chất của giới giải trí, bản thân cũng đã trải qua biết bao phong ba bão táp, nhưng cuối cùng vẫn giữ được một tâm hồn chân thật." (Giản Ám - Top những tác giả văn học mạng Trung Quốc) *** Vào ngày Mạc Bắc nhận được thiệp cưới của Phương Trúc, Mạc Phi đang nằm trên chiếc giường của bố mẹ đọc truyện tranh. Anh liền hỏi Mạc Phi: “Con có muốn đi uống rượu hỷ với bố không?” Mạc Phi liền hỏi: “Vậy mẹ có đi cùng không ạ?” “Mẹ con còn phải đi làm.” Anh làm sao có thể đưa mẹ của Mạc Phi đi cùng được? Trong hôn lễ đó sẽ có đối tượng anh đã xem mặt trước đó, cho Hướng Vãn đi hoàn toàn không tiện chút nào. Anh thầm nghĩ vậy. Khi đến lễ đường tổ chức hôn lễ của Phương Trúc, anh giới thiệu Mạc Phi cho tân nương tử và phù dâu: “Đây là con trai của anh.” Mạc Phi ngoan ngoãn khoanh tay chào và gọi người đó là dì. Phương Trúc tỏ ra vô cùng kinh ngạc, còn Dương Tiểu Quang thì ngỡ ngàng tới mức đứng ngây người ngay tại chỗ một hồi lâu rồi mới lên tiếng: “Này Mạc Bắc, có phải đầu óc anh có vấn đề gì không? Anh có con trai lớn từng này rồi mà trước đây còn đi xem mặt với em?” Phan Dĩ Luân liền đẩy tay cô một cái, ra hiệu rằng nên đặt hôn lễ lên hàng đầu. Thế nhưng, Dương Tiểu Quang chẳng thể trấn tĩnh lại được, quay sang nói với Phan Dĩ Luân: “Liệu có nhầm không đấy? Suýt chút nữa thì em đã làm mẹ kế của người ta rồi.” ... Mời các bạn đón đọc Trách Em Thật Quá Xinh của tác giả Vị Tái.
Tương Tư Mùa Hạ Năm Ấy - Vân Ngao
Anh từng vì em mà từ bỏ cả tôn nghiêm, vì em mà phá vỡ lớp băng lạnh lẽo bao bọc trái tim mình, trao cho em tấm chân tình tha thiết. Còn em lại vì chuyện quá khứ mà giận dỗi vô cớ với anh, nhưng anh vẫn một mực nhường nhịn em. Em được nuông chiều từ bé, không biết làm việc nhà, anh không một lời oán thán. Hôm nay em lại sắp rời xa nơi này, đến một nơi xa xôi muôn trùng, để anh lại một mình với nỗi cô đơn. Chỉ cần là chuyện tốt cho em, anh đều gật đầu tán thành. Tình yêu của anh vẫn chưa nhận được đền đáp xứng đáng. Em phải làm sao để bù đắp cho anh đây?  Một câu tình đầy lãng mạn cũng như lời tâm sự của anh dành cho cô được thể hiện trong tác phẩm Tương Tư Mùa Hạ Năm Ấy của tác giả Vân Ngao. Anh đã vì cô mà hi sinh rất nhiều thứ, anh hi sinh luôn sự tôn nghiêm của một người đàn ông, anh luôn muốn tốt cho cô, luôn ủng hộ cô, bên cô mỗi lúc buồn. Vật mà chỉ vì chuyện quá khứ mà cô lại rời xa anh. Tình yêu của anh bao giờ mới được cô đáp trả ? Không lẽ ông trời đang trêu anh sao !!! *** Đỗ Phong nhìn theo chiếc máy bay cao tít tắp trên bầu trời, lòng năng trĩu. “Tiểu Đỗ, cô chú về đây, cháu giữ gìn sức khỏe.” Bố mẹ Nguyễn Vân tạm biệt anh. Vừa nãy, Nguyễn Vân khóc lên khóc xuống, bố mẹ phải đắt cô vào cửa soát vé. “Vân Vân nó còn trẻ con như thế, chúng ta đổ nó ra nước ngoài sống một mình, có phải không ổn lắm không?” Mẹ cô vừa khóc vừa nói. "Nó dù sao vẫn phải tự lập, để nó ra nước ngoài rèn luyện cho trưởng thành. Bên đó người Hoa cũng đông, bà yên tâm đi.” Bố Nguyễn vừa an ủi vợ, vừa động viên Đỗ Phong. Vừa nãy, ông nhìn thấy Đỗ Phong lén lút đưa tay áo lên quệt mắt. Trước lúc làm thủ tục, Nguyễn Vân còn khăng khăng tóm lấy tay Đỗ Phong không chịu buông. Sinh ly tử biệt khiến người ta đột nhiên già đi. Khoảnh khắc ấy, ông phát hiện ra trên mặt Đỗ Phong tăng thêm nét tang thương, thần sắc anh ngây dại, trái tim dường như đã đi theo Nguyễn Vần, chỉ còn lại cái xác ở đây. Trở về từ sân bay, Đỗ Phong thẫn thờ đi vào phòng. Mùi hương của Nguyễn Vân vẫn còn đọng lại trong không khí khiến anh nhớ lại đêm ấy. Cô rất chủ động, giao toàn bộ tinh thần lẫn thể xác cho anh. Anh không the kiềm chế nổi bản thân, đắm chìm trong sự mê hoặc của cô. Những nụ hôn cuồng nhiệt rơi trên da thịt Nguyễn Vân, những cái ôm thật chặt như muốn mang cơ thể đối phương hòa làm một với mình. Cuối cùng, cả hai chim vào giấc ngủ trong vòng tay nhau. ... Mời các bạn đón đọc Tương Tư Mùa Hạ Năm Ấy của tác giả Vân Ngao.
Tình Đầy Hennessy - Dạ Dao
Trong tâm trí mỗi người chắc chắn đều có một bóng hình mà khi gặp gỡ sẽ khiến trái tim rung động. Rõ ràng là hai người thuộc về hai thế giới khác nhau, nhưng lại luôn muốn gần nhau hơn, gần nhau hơn chút nữa… Thế là, từ bỏ thế giới vốn thuộc về mình, chạy về phía đối phương. Nhưng, kết quả nhận được lại là mình đầy thương tích, ước mơ tan nát vụn vỡ. Thì ra, không phải chuyện gì cũng chỉ cần cố gắng là có thể làm được. Làm tổn thương lẫn nhau, sau đó cùng quên đi tất cả. Có lẽ, vào một buổi chiều nào đó của nhiều năm sau, bạn sẽ lại nhớ đến một người như thế. Anh đã sớm hóa thành hạt cát bé nhỏ, tồn tại trong sâu thẳm tâm hồn, không còn khiến trái tim nổi những cơn sóng lăn tăn nữa. Còn có một bóng hình khác. Không có sự rung động “tình trong như đã mặt ngoài còn e”, có lẽ đến một chút cảm giác thân thiện cũng không, thậm chí là có ác cảm. Nhưng, anh lại giống như không khí vậy, không ngừng được hít vào lấp đầy trong buồng phổi, chầm chậm dung hòa trong huyết dịch. Khi bạn bị tổn thương, anh sẽ đứng ở một nơi xa xăm lặng lẽ chăm chú dõi theo, khi trái tim bạn mỏi mệt, trong khoảnh khắc chợt quay đầu nhìn lại, anh vẫn đứng ở đó. Anh đứng phía bên kia con đường Hennessy, không cao to, không điển trai nhưng lại làm bạn cảm thấy an tâm một cách lạ kỳ. Có đôi khi, yêu chính là sự gặp gỡ của hai tâm hồn cô đơn. Cũng giống như Trần Dư Phi và Nhiếp Phong. Điều tôi muốn nói với mọi người, chính là như vậy. *** Trong thành phố này, em có thể mở miệng thật lớn và hít thở Tràn ngập trong không khí là sự dịu dàng và mùi hương của anh Chắc chắn anh biết em yêu anh Nhưng chắc hẳn anh không thể biết em yêu anh đến nhường nào… Trần Dư Phi là một cô gái có cuộc sống hạnh phúc mà ai cũng ngưỡng mộ, nhưng thực ra, phía sau hạnh phúc ấy lại là những phiền muộn khó nói. Trong một lần cảm thấy cùng cực cô đơn và buồn chán, Trần Dư Phi đã đi bar uống say và trải qua cuộc tình một đêm với anh chàng gảy đàn ghita đẹp trai, tuấn lãng.  Sau khi tỉnh rượu, cô liền bỏ đi. Bạn thân của Trần Dư Phi là Đoàn Vân Phi bị gia đình ép hôn kịch liệt, trong tình cảnh không còn cách nào khác, anh đành đưa cô bạn thân về nhà giả làm bạn gái để ra mắt bố mẹ. Tại nhà của Đoàn Vân Phi, tình cờ Trần Dư Phi phát hiện anh chàng gảy đàn ghita ngày nào chính là anh họ của Đoàn Vân Phi, Nhiếp Phong. Sự tình không chỉ dừng lại ở đó khi Trần Dư Phi đột ngột bị sảy thai khiến Nhiếp Phong càng cho rằng, cô là một cô gái lăng nhăng, tồi tệ… *** Ba năm sau. Sau khi tiếp nhận công ty sản xuất rượu thuốc lá đường của bố mẹ, Trần Dư Phi có thể xem như đã cảm nhận được những vất vả cực nhọc của họ trước đây. Kinh doanh một doanh nghiệp còn phức tạp hơn rất nhiều so với công việc tài vụ đơn thuần trước đây, đặc biệt là đối với người phụ nữ trẻ tuổi không được cởi mở hướng ngoại lắm như Trần Dư Phi, phải giao tiếp với tầng tầng lớp lớp đủ các hạng người, cần phải có thời gian rèn luyện lâu dài. Thật may ba năm nay, cũng có thể coi như cô thích ứng rất tốt, không chỉ tiếp nhận toàn bộ công tác quản lí của công ty mà còn dần dần đã tìm được phương pháp làm việc thích hợp với riêng cô, không luống cuống giống như khi mới bắt đầu nữa. Thời gian ba năm, thu nhập và lợi nhuận của công ty đều được nâng cao đáng kể, đặc biệt là năm nay, hiệu quả và lợi ích đặc biệt tốt, tổng giám đốc Trần trẻ hào phóng hơn tổng giám đốc Trần già, bao lì xì tặng cho công nhân dày hơn năm ngoái không ít, trên dưới công ty dạt dào lòng cảm kích. Trần Dư Phi cũng rất vui mừng, vì thế sau khi bận rộn xong khoảng thời gian đỉnh điểm của công việc, vừa qua Tết liền cho phép mình nghỉ dài ngày, một mình đi Hong Kong. Nhóm nhạc Nightwish mà cô yêu thích nhất lại tới Hong Kong làm liveshow, lần này không thể không đến xem, bởi vì lần này họ chỉ biểu diễn hai buồi ở châu Á, người một buổi ở Hong Kong, buổi kia là ở Nhật Bản, có lẽ cô sẽ không thể chạy theo nghe thêm một lần nữa. Vé đã được đặt trước trên mạng, nơi ở cũng đặc biệt chọn khách sạn Grand Hyatt lần trước xem liveshow đã từng ở, xuống máy bay bắt xe bus tới trạm đường Hennessy, cầu vượt cho người qua đường, nơi không xa là khách sạn. ... Mời các bạn đón đọc Tình Đầy Hennessy của tác giả Dạ Dao.