Liên hệ: 0912 699 269  Đăng nhập  Đăng ký

Chị Gái Độc Thân Muốn Yêu Đương Rồi!

Nam chính: Cao Tuấn Lãng  Nữ chính: Mộc Yên Chi  Mộc Yên Chi từng trải qua một mối tình đầy đau đớn, khiến cô mất lòng tin vào tình yêu. Một lần tình cờ gặp được Cao Tuấn Lãng, một badboy ăn chơi chính hiệu. Từ đây, chàng badboy kém tuổi sẽ theo đuổi chị gái xinh đẹp thế nào? Liệu rằng cô sẽ mở lòng đón nhận tình yêu lần nữa? Hay đến cuối cùng chỉ là sự dạo chơi của anh?  Mời các bạn cùng đón xem nhé! Nếu có điều gì sai sót, mong các bạn góp ý, bỏ qua. *** Mộc Yên Chi ngồi ở bàn, xung quanh là không gian trắng muốt, nghe thoang thoảng mùi thuốc khử trùng. Cô đang nhanh tay gõ phím, xử lí công việc còn dang dở trên máy tính. Mộc Yên Chi nghiêng đầu, có lẽ là vì vai hơi mỏi, cầm cốc nước nhấp một ngụm nhỏ rồi đưa mắt liếc nhìn đồng hồ. Đã hơn chín giờ rưỡi rồi. Xung quanh vắng lặng, thi thoảng nghe vài tiếng trao đổi giữa bác sĩ trực với y tá nhưng đã bị cánh cửa cách âm chặn kín. Đột nhiên, cửa phòng mở toang ra, mang theo chút âm thanh ồn ào phía ngoài vào. Thẩm Nhược Giai đứng khoanh tay ở cửa, nhếch mày nhìn về phía Mộc Yên Chi, thở dài nói: - Còn chưa chịu về à? Cậu xem bây giờ là mấy giờ rồi hả? Cô phì cười, gật gật đầu mấy cái rồi nói như đang thương lượng: - Đây, đây, xong rồi. Bây giờ tớ về. Thẩm Nhược Giai mỉm cười, xem như cô gái này cũng biết nghe lời, bước thêm mấy bước để vào trong, đứng cạnh chiếc bàn làm việc cao gần đến hông, thuận tay cầm chiếc bút bi sắp rơi xuống đất đưa cho cô. Mộc Yên Chi nhận lấy, nhanh chóng c ắm vào lọ đựng bút rồi vui vẻ cầm túi xách, nói: - Cậu ăn gì chưa? - Tớ ngồi chờ cậu gần ba mươi phút rồi đấy, còn chưa ăn uống gì, đang đói sắp xỉu rồi. Mau khao chị đây ăn đi! Mộc Yên Chi cười híp cả mắt, đưa tay làm kí hiệu OK, sau đó khoác tay Thẩm Nhược Giai đi ra ngoài. Hai người dạo quanh khu chợ đêm cạnh bệnh viện một vòng, ăn được một bụng đầy ắp thức ăn. Thẩm Nhược Giai lại bảo thèm trà sữa, thế là cả hai lại phải lái xe đi mua. Mộc Yên Chi vươn tay nhấn nút mở nhạc, âm thanh trong trẻo, dịu nhẹ vang du dương. Cô cầm ly trà sữa hút một hơi, nhai nhai hạt trân châu vừa dai vừa dẻo, cảm thán: - Mùi vị ở đây lúc nào cũng vậy nhỉ? Ngon ghê! Thẩm Nhược Giai mở cửa sổ xe xuống, ló đầu nhìn ra bên ngoài. Họ tình cờ dừng đèn đỏ gần một tiệm váy cưới. Trong đó rất sáng, không phải thứ ánh sáng dìu dịu như bình thường, mà là sáng chói cả mắt. Chiếc váy cưới được trưng ở trong lồ ng kính kia thật sự đẹp đến nao lòng, nguyên cả phần dưới đều được đính pha lê, là pha lê thật. Thẩm Nhược Giai há to miệng, nhìn đã mắt xong thì quay vào bảo với cô bạn đang chăm chú lái xe của mình: - Này, Tiểu Chi, cậu xem. Chiếc váy cưới đó có phải là rất đẹp không? Wao, tớ nhìn đến phát mê rồi! Hôm nào phải dẫn lão Phạm đến đây mới được. Mộc Yên Chi cười nhẹ, nhẹ đến nỗi chẳng thấy đường cong trên khóe môi. Cô nhấn chân ga, chạy thẳng đi. Váy cưới sao? Đẹp thật! Cô cũng đã từng mặc rồi, suýt thôi... Thẩm Nhược Giai dường như nhận ra vừa rồi mình phấn khích hơi quá, bèn hạ thấp giọng, hỏi: - Này, cậu bao nhiêu tuổi rồi biết không? Sao không kiếm ai mà yêu đương đi? Mấy người tớ giới thiệu đi đâu hết rồi? Cô im lặng miết tay lên vô lăng, sau đó mới cất giọng thật khẽ: - Không hợp! - Cậu đã tìm hiểu đâu mà bảo không hợp? Sợ gì chứ, chỉ là yêu thôi mà, cậu đừng tự nhốt mình nữa. Mộc Yên Chi đánh lái, rẽ vào khu nhà của Thẩm Nhược Giai. - Tới rồi, mau về đi, đừng lải nhải bên tai tớ nữa. Thẩm Nhược Giai thở dài hậm hực, sao cô bạn thân của cô lại luôn né tránh mỗi khi nói tới chuyện tình cảm thế này? - Mai có cần tớ tới đón không? - Cần chứ, phạt cậu bao tớ bữa sáng. - Được rồi, mau vào đi. Tạm biệt! Cô vẫy vẫy tay chào, đợi cho Thẩm Nhược Giai vào trong nhà mới kéo cửa kính lên, chạy đi. Mộc Yên Chi hút nốt ngụm trà sữa còn lại, nhìn về phía đèn led nhiều màu ven đường. Cô cũng từng yêu đương chứ, nhưng nó chẳng đi tới đâu cả. Người cô yêu năm mười bảy tuổi, quả thực không thể cùng cô đi đến cuối đời. Hai người đi cùng nhau trên quãng đường quá dài, dài đến nỗi khi chia tay, cô dường như đánh mất niềm tin vào tình yêu. Hai năm trước. Mộc Yên Chi đang háo hức chờ đợi để báo tin mình đang mang thai được ba tuần cho Trần Đình – chồng sắp cưới của cô. Vậy mà, khi cô vừa mới mở điện thoại đã nhận được cuộc gọi của Thẩm Nhược Giai. - Alo, Tiểu Giai, cậu ở đâu vậy? Sao tớ vừa ra đã không thấy cậu đâu rồi? Đầu dây bên kia im lặng vài giây, sau đó mới ngập ngừng nói: - Bây giờ tớ đến chỗ cậu. Mộc Yên Chi ậm ừ, sau đó ngắt máy. Giọng điệu này của Nhược Giai là sao chứ? Chưa tới hai phút sau, Thẩm Nhược Giai từ xa chạy tới, gương mặt vô hồn, đôi mắt hơi đỏ. Cô đứng bật dậy, tiến lại gần, cẩn thận hỏi han: - Sao thế? Có ai đuổi theo cậu à? Nhược Giai ngước mắt nhìn cô, môi hơi run run, nói nhỏ: - Tiểu Chi...cậu đừng xúc động quá nhé! Khi nãy, lão Phạm điện cho tớ, bảo là thấy... - Hả, thấy gì cơ? Cậu nói mau đi! Thấy cô sốt ruột, Nhược Giai lại càng đau lòng, hai tay nắm chặt điện thoại, nhíu mày nói: - Lão Phạm bảo anh ấy thấy Trần Đình đi cùng một cô gái nào đó, trông rất thân thiết. Hai người họ...vào khách sạn rồi. Mộc Yên Chi nghe xong thì đờ đẫn, hai mắt dường như tối lại, trước mắt cũng trở nên mơ hồ. Chồng sắp cưới của cô lại cùng một cô gái khác vào khách sạn? - Có lẽ chỉ là đối tác thôi, phải không? Chắc chắn là vậy rồi... Cô ngồi sụp xuống băng ghế dài, đôi tay tê cóng, đôi mắt phủ một lớp nước mờ. Nhược Giai đỡ tay cô, nhìn Mộc Yên Chi đang dần thu nhỏ người lại, trong lòng như có ngàn dao xuyên thủng. Cô ngồi hồi lâu, sau đó mới cất giọng khản đặc, hỏi: - Dẫn tớ đi gặp anh ấy được không? Thẩm Nhược Giai thấy trong lòng vô cùng khó chịu, bực tức nói: - Cậu còn muốn gặp thằng khốn đó làm gì? Cậu có biết bây giờ nó đang bận làm gì không? Mẹ kiếp! Mộc Yên Chi thở hắt ra, xoay sang nhìn người bên cạnh, vẻ van nài: - Tiểu Giai, tớ tin anh ấy sẽ không như vậy đâu. Hai đứa mình sắp cưới rồi mà, tớ còn có thai nữa, sẽ không như vậy đâu. Thẩm Nhược Giai hết cách, đành chiều lòng cô nhưng không quên dặn trước: - Mọi chuyện cứ để tớ lo, cậu đang có thai, đừng có kích động quá, “con quỷ cái” kia tớ xử được. Cô chẳng còn nghe được lời gì nữa, hai tai ù đi, chỉ gật đầu trong vô thức. Hai người rời khỏi bệnh viện, lái xe chạy về phía khách sạn lớn nhất thành phố.   Mời các bạn mượn đọc sách Chị Gái Độc Thân Muốn Yêu Đương Rồi! Của tác giả An Ngọc.

Nguồn: dtv-ebook.com

Xem

Mình Yêu Nhau Lại Từ Đầu Được Không Em - Cố Thất Hề
Có những nỗi đau, trải qua một lần, đến khi nhắm mắt xuôi tay vẫn nhớ. Có những con người, lướt qua nhau một lần, nhưng suốt đời chẳng thể quên. Khổ đau và tiếc nuối của những năm tháng cũ, không thể nào nhạt dần theo thời gian, trừ khi ta gặp được một tình yêu mới. *** Trời dần tối, An Hạ Dao ngồi một mình trên chiếc ghế đẩu trong phòng khách lặng lẽ chờ Diệp Trí Viễn về để nghe anh giải thích. Nhưng, sáu giờ, bảy giờ, tám giờ rồi chín giờ… cũng đã trôi qua, An Hạ Dao đã chờ đến 1 giờ sáng mà vẫn không thấy Diệp Trí Viễn về. Cô cứ nhìn chiếc đồng hồ treo tường nhích từng giây, từng phút và từng giờ… Từ tâm trạng vui vẻ chờ đợi ban đầu, cuối cùng An Hạ Dao chỉ còn thấy một cảm giác hụt hẫng, đau buồn. Cô chua chát nuốt những dòng nước mắt mặn chát, vuốt ve cái bụng và khẽ nói: “Con ơi, con có biết không, bây giờ bố con đang đi hẹn hò với người tình cũ đấy, có lẽ đêm nay cũng không về đâu.” Nói xong, hai hàng nước mắt cô lã chã tuôn rơi, rồi cô lại thầm mắng mình: “An Hạ Dao, mày là đồ ngốc, đã có Lộ Ngữ Nhụy xuất hiện rồi thì mày còn hy vọng Diệp Trí Viễn giải thích với mày điều gì chứ? Có phải mày chờ Diệp Trí Viễn cầm tờ đơn ly hôn đuổi mày và đứa con của mày ra khỏi cửa thì mày mới tỉnh không?” Mắng xong, cô ôm lấy mình, bật khóc, nức nở, ấm ức, đau lòng, buồn bã… mọi cảm xúc cứ trào dâng trong lòng, không sao kìm nén được. Khóc cho tới lúc hai mắt sưng mọng lên, ngước nhìn đồng hồ thì đã là hai giờ rưỡi sáng, còn Diệp Trí Viễn thì vẫn không có lấy một cú điện thoại, một mẩu tin nhắn nào. ... Mời các bạn đón đọc Mình Yêu Nhau Lại Từ Đầu Được Không Em của tác giả Cố Thất Hề.
Khí Nữ Nghịch Thiên: Phúc Hắc Thái Tử Phi - Tố Tố Tuyết
Hỏi: Ngày đại hôn tân lang cùng nam nhân khác tranh giành tân nương thì nói thế nào? Đáp: Tân nương nhất định là đại mỹ nữ, sức quyến rũ thật lớn a! Hỏi: Nếu người tân lang muốn cướp cũng không phải tân nương của mình, mà là tân nương của người khác đâu? Đáp: …….O__O” Tô Ý Nhan đến nơi nào cũng được người ta hoan nghênh? Được xưng tụng là người dạy mị thuật giỏi nhất tổ chức sát thủ, nghe đồn người nàng dạy dỗ đều là mỹ nữ khuynh quốc khuynh thành, khiến người ta cam tâm tình nguyện dâng tính mạng lên. Càng có nhiều lời đồn về tư thái của nàng, dung nhan mị hoặc say lòng người, mỉm cười một cái liền đoạt hồn người ta, diễm danh vang xa, khiến cho những nam nhân bản thân là nhiệm vụ của nàng đều cảm thấy được tôn sùng, thật vinh quang, mặc dù nàng ra tay tuyệt đối không người nào sống sót. Hỏi: Nữ nhân xuyên qua trở thành nữ nhân đầu tiên bị chồng ruồng bỏ của Trung Tử quốc thì phải làm sao? Đáp: Làm ra hành động nghịch thiên! Dựa vào, xuyên qua thành tân nương bi ai nhất trong sử sách, ngay cả hưu thư tân lang cũng không đưa, tra nam như thế nếu không trừng phạt thì thiên lý không tha a! Sau khi xuyên qua, nhiệm vụ đầu tiên phải hoàn thành chính là trọng chấn diễm danh! *** Võ công của hắn cao cường, nhất định không có việc gì, ngươi không cần lo lắng cho hắn,! "Y Diễm lạnh lùng nói, đôi mắt một mảnh trong suốt. Thịnh Y Diễm bị thất sủng nhiều năm ở trong phủ, Tử nhi không rời không khí, cố chấp, kiên trì cùng trọng tình của nàng có thể thấy được rõ ràng, nghe vậy, ngay sau đó nàng liền quỳ xuống, nói : "Tiểu thư, vị công tử kia cứu nô tỳ, hiện tại lại bị ngất, nô tỳ sao có thể bỏ mặc, huống chi công tử cũng coi như có ân với phủ Thái Phó, trước mắt mọi người nhìn chằm chằm, nếu như là đuổi hắn, điều này đối với thanh danh của phủ Thái Phó... " Tử nhi nhớ lại những điều trước đây, Y Diễm xoa cái trán trực tiếp đầu hàng, nàng nói : "Tùy ngươi đi, bị lừa cũng đừng trách ta không nhắc nhở ngươi. " Tử nhi thoáng cái cười vui vẻ đứng lên, nhân tiện nói: "Vị công tử kia chỉ sợ bị trọng thương, vậy nô tỳ đem hắn đỡ lên xe ngựa, miễn cho khí lạnh nhập vào cơ thể, tổn thương cơ thể công tử." Trong xe ngựa chủ tớ hai người nói chuyện một chữ cũng không xót đều rơi vào lỗ tai Đế Tu, nha đầu Tử nhi này quả nhiên không có làm cho hắn thất vọng, chính là nữ nhân kia cũng quá nhẫn tâm rồi! Dù tốt xấu thế nào bọn họ đều có da thịt chi hôn, hắn vì giúp nàng mới bị thương, nàng lại tuyệt tình như vậy, quả thật là nữ nhân ác độc, càng xinh đẹp càng tuyệt tình, hừ! Bên này trong lòng hắn, bên kia Tử nhi đã kêu hai người hộ viện đến, hai người cao lớn thô kệch nhất trong nhóm người, một người xách bả vai, một người túm lấy cái chân Đế Tu bước đi, đến trước xe ngựa, xoay tròn cánh tay liền đem Đế Tu ném lên lưng ngựa. ... Mời các bạn đón đọc Khí Nữ Nghịch Thiên: Phúc Hắc Thái Tử Phi của tác giả Tố Tố Tuyết.
Em Mù Mới Yêu Anh - Bàn Lật Tử
Truyện 3s, hài sủng, showbiz, tổng tài cực chảnh, không tiểu tam không máu chó, hoàn HE, 65 chương.  Truyện kể về tình yêu của một vị tổng giám đốc cái gì không thiếu chỉ có khiêm tốn là không có =)) và một diễn viên có tiếng đi đến đâu công ty phá sản tới đó.  Truyện ngọt ngào dễ thương, hai người cũng hay cắn nhau như cho với mèo nhưng hay lên mang ngược cẩu ( độc thân bên TQ gọi là single dog). Dàn diễn viên phụ trong này cũng rất bá đạo *** Trực trong đồn công an là người cảnh sát lần trước. Anh ta để thanh niên áo đen bị đánh chảy máu rửa sạch mặt trước, sau đó đưa ra mấy miếng dán vết thương. "Người theo dõi cô tên là Khiêu Nhậm Cường, trước kia vô cùng hèn hạ, dâm ô với phụ nữ tới nỗi bị kiện." Cảnh sát nói với Bùi Anh: "Theo khai báo, anh ta trong lúc vô tình nhìn thấy cô, ban đầu cũng không biết cô là minh tinh, chẳng qua chỉ cảm thấy cô dáng dấp xinh đẹp nên có ý xấu. Lần trước, sau khi cô báo cảnh sát cậu ta cũng có chút sợ, đã thu lại chút, sau đó nhìn tin tức về cô trên weibo lại không nhịn được." Một bên anh paparazi đập bàn: "Loại người không biết hối cải này phải xử phạt thật nặng! Phạt nặng!" Cảnh sát nhìn anh ta: "Nên xử lý như thế nào chúng tôi sẽ dựa vào luật pháp, nhưng tiểu tử anh ra tay thật độc ác, đập đầu anh ta thành lỗ lớn như vậy." ... Mời các bạn đón đọc Em Mù Mới Yêu Anh của tác giả Bàn Lật Tử.
Điền Viên Cốc Hương - Thẩm Duyệt
Sống lại nông gia thành một đứa bé, chuyện nhà nhiều thị phi. Nhà nghèo ít bạc bị người khi dễ? Không sợ! Có cha có nương có đại ca! Một nhà đồng lòng thật ấm áp, xem ta mang theo người nhà làm giàu. Phu quân? Khụ khụ, nhà còn nghèo nào đâu nghĩ lựa chọn... *** Tàn thu bắt đầu mùa đông, mỗi ngày một lạnh hơn. Người ta đã mặc áo bông. Trong thời gian ngắn, thành bắc đã dấu hiệu mới. Đường lớn lát đá uốn lượn, đã không còn cảnh một cơn gió nổi lên là một thân bụi đất. Hiện tại trời có nổi gió đổ mưa cũng có thể thong dong đi. Muốn nói đến trước đây thì nên nói như thế nào, mang guốc gỗ, khoác áo dầu, tư thái càng thêm lả lướt. Vừa vặn hôm nay trời đổ mưa, Hoàng bà mối thành bắc đã sớm ra cửa. Trên mặt bôi phấn tỉ mỉ, mặc vào áo màu đỏ tía, vẻ mặt rất vừa lòng trang phục và đạo cụ của mình. Nhìn trời mưa, tự tay chỉnh sửa lại áo vải dầu trên người, cố kéo cho ngay ngắn, có chút hối hận lúc trước mình thu gọn lại phần eo trên áo mưa, bước đi trên đôi guốc gỗ, hai ngón tay nhè nhẹ cầm lấy cái khăn màu mật thơm nức, xong xuôi mới đi ra cửa. ... Mời các bạn đón đọc Điền Viên Cốc Hương của tác giả Thẩm Duyệt.