Liên hệ: 0912 699 269  Đăng nhập  Đăng ký

Thượng Lĩnh Án

Vi Tam Đắc là một tên ác bá ở làng Thượng Lĩnh, hắn đã làm tan nát biết bao gia đình trong làng từ dân thường đến quan chức. Người dân đều căm hận hắn nhưng không thể làm gì được hắn, kể cả cảnh sát, vì hắn biết luật, hiểu luật, và lợi dụng sự hiểu biết đó để lách luật và liên tiếp phạm pháp. Đột nhiên vào ngày giáp Tết, hắn treo cổ tự tử trên cái cây cao nhất làng với một bức di thư để lại. Và cảnh sát nhận được một tin mật báo rằng hắn bị mưu sát. Khi cảnh sát càng tiến sâu vào điều tra, sự việc lại càng thêm bế tắc, dân làng Thượng Lĩnh nhất mực bao che cho nhau…Và từ cái chết của Vi Tam Đắc lại liên tiếp xẩy ra các án mạng khác. *** Cái thây của Vi Tam Đắc bị treo lên cây đa trước cổng làng. Hơn trăm thôn dân của làng Thượng Lĩnh kéo nhau đến xem chẳng khác nào như đi xem kịch. Trong số bọn họ, không ít kẻ trống ngực đập thình thịch, cứ y như tay thần, tay quỷ đang khua chiêng gõ mõ. Đúng lúc ấy thì gió lạnh như con chó đánh hơi thấy mùi phân thối, hối hả lao tới cắn người, chẳng chừa một ai. Chỉ có điều trong cái bộ dạng lập cập, run rẩy ấy lại không phải là những người dân quê ăn mặc phong phanh, rách rưới; mà lại là một số ít những người mặc áo dày sụ, sạch sẽ mà chỉn chu. Đám người này thoáng nhìn liền biết ngay là những cán bộ, công chức thu nhập cao mới về quê ăn Tết. Còn phần đông số còn lại là đám dân quê quanh năm suốt tháng bám rễ ở làng. Số này nhìn Vi Tam Đắc chết trơ thây cứ y như khán giả đã đoán được kết cục của vở kịch, bởi vậy mà tỏ ra bình tĩnh hơn hẳn. Bỗng từ trong đám đông có hai người phụ nữ lao ra, một già, một trẻ. Hai người này lao về phía Vi Tam Đắc, tóm lấy cẳng chân của y cách mặt đất chừng hai mét. Người thiếu phụ nhón chân với tay, bắt lấy một chân Vi Tam Đắc, chực muốn đẩy thân thể y lên. Chỉ có điều chiều cao và sức lực của chị ta rõ là đã tới giới hạn, cái thây của Vi Tam Đắc vẫn không chút dịch chuyển. Chị ta chực chờ sự giúp đỡ để đẩy thân thể Vi Tam Đắc lên phía trên, giảm bớt lực siết của sợi dây buộc quanh cổ y. Song lúc này chị ta cũng chỉ trông cậy được vào bà lão đang ở bên cạnh mình mà thôi. Bà lão ắt hẳn là muốn giúp chị ta, song muốn giúp cũng chẳng dễ gì, bởi lẽ bà lão vừa thấp vừa còng lưng ấy phải nhảy lên thì may ra mới chạm được tới người Vi Tam Đắc. Lần thứ nhất cẫng chân nhảy, bà lão bắt được chiếc giày xỏ ở một bên chân, nhưng khi bà lão hạ mình và cánh tay xuống thì chiếc giày ấy cũng rơi xuống theo. Bà lão lại nhảy lên lần nữa thì túm được ống quần của Vi Tam Đắc, lần này thì chiếc quần của Vi Tam Đắc đã bị tụt xuống. Từ xa nhìn lại, cặp đùi trắng hếu mà thuôn dài kia giống như hai thớ thịt tươi treo trên gác bếp, còn cái vật mềm nhũn, lông mọc tua tủa nằm giữa cặp đùi khiến ai nhìn gần lại thấy như cái dái dê. Kẻ ngó xa nghía gần, người há mồm trợn mắt, kẻ cúi đầu ngượng nghịu, có kẻ lại vênh mặt cười mỉa. Bà lão và thiếu phụ kia đâu ngờ lại bị rơi vào tình cảnh trớ trêu ấy. Bọn họ cũng chỉ muốn cứu Vi Tam Đắc thôi mà, bởi nghĩ y còn sống. Song từ hành động và hậu quả gây ra, lại chẳng giống như đang cứu người, trái lại, còn như là bêu riếu, sỉ nhục Vi Tam Đắc thì đúng hơn. Bởi vì sự thực là quần của Vi Tam Đắc đã bị tuột mất. Nhưng chuyện này xảy ra thì cũng không lấy gì làm lạ. Lúc Vi Tam Đắc còn sống, y đã làm tổn thương hai người phụ nữ này không biết bao nhiêu lần, bất kể họ, một người là mẹ y, một người là vợ y. Tội lỗi mà y gây ra cho họ, tội lỗi mà y gây ra cho cả cái làng này, dù có chết cả chục lần cũng chẳng thể chuộc hết được. Vậy thì sao mà bảo giống như đang sỉ nhục được. Hai người phụ nữ một già một trẻ ấy vẫn nôn nóng muốn đẩy thân thể Vi Tam Đắc lên, song mọi cố gắng đều vô ích. Việc Vi Tam Đắc bị treo lên cây như thể đã được tính toán từ đầu, gót chân cách mặt đất chừng hai mét, ai muốn cứu y thì cũng đừng hòng với tay tới, chết là cái chắc. Hai người phụ nữ hình như đã nhận ra được điều này, quan trọng hơn là hai người còn phát hiện ra Vi Tam Đắc đã chết, đã tắt thở trước đó lâu rồi, đã hết đường cứu mạng. Vậy là đành từ bỏ. Mẹ của Vi Tam Đắc quỳ bệt dưới mặt đất, lay lóc gào khóc. Còn vợ của Vi Tam Đắc lại không quỳ, cũng chẳng khóc, chị ta thẫn thờ đứng đó, mình mẩy hơi lay động, run rẩy, cứ như người bị trúng phong. Đó là một buổi sớm gió lộng tê tái. Nhưng có điều, hình như chị ta không phải run rẩy vì gió lạnh, mà đúng hơn là vì sự lạnh nhạt của những kẻ xung quanh. Trong số đó có một người đàn ông lớn tuổi nhìn sự việc không lọt mắt, vậy là tiến lên phía trước, đoạn hô hào thêm vài thanh niên nữa. Bọn họ tháo nút dây buộc trên cành cây đa, siết chặt một đầu dây, rồi từ từ thả ra. Vi Tam Đắc dần hạ xuống, rồi được hai thanh niên đỡ lấy, đặt nằm trên mặt đất. Trước đó, người đàn ông lớn tuổi đã kéo chiếc quần bị tuột lên cho Vi Tam Đắc. Xong rồi, ông ta nhìn vào cặp mắt trố trơ trơ của Vi Tam Đắc mà than rằng: “Tam Đắc ơi là Tam Đắc, dái chim của mày đã hại đời bao nhiêu đàn bà con gái ở cái làng này thì giờ cũng đã đến lúc nghỉ ngơi được rồi. Hoàng đế chẳng qua cũng sung sướng giống mày thôi, đừng có chết rồi mà vẫn không nhắm mắt. Hừ, nhắm mắt lại đi.” Người đàn ông lớn tuổi vừa nói vừa đưa tay vuốt mắt cho Vi Tam Đắc. Chắc là do người đàn ông này ăn nói có lòng thành, đức cao vọng trọng, Vi Tam Đắc quả là đã nghe lời mà nhắm mắt. Người đàn ông này còn tìm thấy một bức di thư trong túi áo của Vi Tam Đắc. Nội dung bức di thư như sau: “Vi Tam Đắc tôi đã gây ra nhiều tội lỗi, nay lấy cái chết để đền tội, mong sao mọi người được vui vẻ ăn Tết! Vi Tam Đắc.” Bức di thư viết sai chính tả được nhiều người truyền tay nhau đọc, xong chẳng ai muốn giữ lại, nên lại nhét vào trong túi áo y. Ai nấy như đều tìm thấy chút lương tri trong con người y, bởi vậy mà ánh mắt thù hận cũng nguôi ngoai. Vợ của Vi Tam Đắc nãy giờ vẫn đứng đấy, chẳng khóc chẳng rằng. Chị ta không ngờ lại nhận được sự cảm thông, thương hại của mọi người, lúc này bỗng như kẻ mù lòa trông thấy ánh sáng. Chị ta chợt quay người lại quỳ xuống trước mặt đám đông, khấu đầu, vừa khóc vừa tạ ơn, thay chồng tạ tội. “Hoàng Nguyệt Thu tôi xin cảm tạ mọi người trong làng!” Người đàn bà tự xưng là Hoàng Nguyệt Thu nói. “Xin được cảm tạ mọi người đã giúp tôi thu xác. Hoàng Nguyệt Thu tôi bạc mệnh, số khổ, hèn hạ được gả tới làng Thượng Lĩnh làm vợ của Vi Tam Đắc. Vi Tam Đắc là tên xấu xa, đểu cáng vô độ. Không, hắn vốn không phải con người, hắn là tên súc sinh, mà cũng chẳng bằng súc sinh, chẳng bằng cầm thú. Hắn rước đủ mọi tai vạ cho cả làng, rồi còn chà đạp không biết bao nhiêu đàn bà con gái, giờ thì chết quách đi rồi. Tôi biết, hắn ta có chết cũng không đền hết tội. Hắn gây ra quá nhiều nghiệp chướng, có chín cái mạng cũng chẳng chuộc hết, ngàn lưỡi dao xẻo xác hắn cũng không báo hết thù, cũng không giải hết hận. Tôi số khổ, bạc mệnh, hèn hạ nên mới làm vợ của Vi Tam Đắc, Vi Tam Đắc chết rồi, đi rồi, tội lỗi vẫn còn đó. Tôi thay hắn ta chuộc tội với dân làng! Xin được chuộc lỗi! Xin được chuộc lỗi... Bây giờ người cũng đã chết rồi, tội cũng đã chuộc rồi, tôi xin dân làng giúp tôi chôn cất Vi Tam Đắc. Ngày mai chôn, không, hôm nay phải chôn ngay. Tết tới nơi rồi, tôi không muốn ảnh hưởng mọi người đón Tết. Chôn càng sớm càng tốt, như vậy ăn Tết mới ngon. Chỉ mong mọi người trong làng vui vẻ, phấn khởi đón Tết. Ai nấy đều cảm động trước lời lẽ biết điều, thấu tình đạt lý của người đàn bà mệnh khổ này. Đa phần đã không còn viện được lý do để tiếp tục thù hận Vi Tam Đắc, cũng không có lý do để cự tuyệt lời thỉnh cầu của Hoàng Nguyệt Thu. Vẫn là người đàn ông lớn tuổi có lòng thành, đức cao vọng trọng lúc trước đứng ra hô hào, động viên, bố trí trai tráng, dân làng nghe lệnh mà làm theo. Cả toán người ào ào hành động, mỗi người một việc, nào là nhập liệm, nhập quan, chọn đất, đào mồ, xem giờ, lo liệu đám tang cho Vi Tam Đắc... Ngôi làng bỗng sôi động hẳn lên. Dây pháo đốt ra từ nhà Vi Xương Anh có thể xem là âm thanh đầu tiên đánh tan bầu không gian u uất của ngôi làng, khiến cả thôn làng náo nhiệt hẳn. Ngôi nhà của gia đình Vi Xương Anh nằm tách biệt trên đỉnh dốc, là ngôi nhà rách nát nhất nhưng lại cao nhất làng Thượng Lĩnh. Nói là cao, chẳng qua là vì nó nằm ở trên đỉnh dốc, chứ ngôi nhà ấy thực chất lại thấp lè tè. Nói là rách nát, là bởi nếu so với những ngôi nhà tầng bằng xi măng cốt thép thì nó thực là thảm hại. Ngôi nhà này của Vi Xương Anh vẫn là nhà vách đất từ đời ông cha để lại. Tuy đời nào cũng được tu sửa, cơi nới cho rộng thêm, nhưng cũng không thay đổi được bản chất nhà đất của nó. Cũng giống như Vi Xương Anh, dù anh ta làm bảo vệ hay thợ sửa chữa trong thành phố, thì cũng không thay đổi được bản chất nông dân của mình. Vi Xương Anh đâu phải không cất nổi nhà tầng, anh ta đi làm thuê làm mướn bên ngoài đã mấy năm nay, chắc hẳn cũng dành dụm được chút ít, muốn xây một ngôi nhà bằng gạch vữa xi măng cũng chẳng khó gì. Song Vi Xương Anh lại không xây nhà. Cớ chi mà anh ta lại làm vậy? Chuyện này thì thằng con sáu tuổi của anh ta là rõ nhất. Lúc thằng bé mới chỉ lên ba, cha nó đã căn dặn rằng: “Con trai à, khi nào mày lên bảy tuổi, cha sẽ đón mày lên thành phố học, cha sẽ đón cả u mày lên đó ở cùng, rồi cả nhà ta sẽ chuyển sang ở nhà tầng, không phải làm nông dân nữa. Thế nên ngôi nhà chúng ta đang ở không cần phải xây lại làm gì cho phiền...” Vi Xương Anh lần nào từ tỉnh về cũng đều chuốc vào đầu thằng bé cái cuộc sống lý tưởng ấy. Năm này thằng bé đã sáu tuổi, cũng gần lắm với cuộc sống lý tưởng mà cha nó hứa hẹn rồi. Chỉ có điều năm nay cha nó về nhà lại không thấy nhắc tới chuyện ấy nữa. Cha nó thì cứ tưởng nó đã quên béng đi rồi, nhưng mà nó thì vẫn còn nhớ lắm, bởi lẽ lên thành phố học cũng là giấc mơ của nó. Xế chiều hôm qua, thằng bé đã hỏi Vi Xương Anh: “Cha ơi, con lại lớn thêm một tuổi rồi, lên sáu rồi đấy, chỉ cần thêm một tuổi nữa là có thể lên thành phố học rồi phải không?” Vi Xương Anh mới về nhà được hai ngày liền hằn ngay một cái bạt tai lên mặt thằng bé. Vi Xương Anh cớ sao lại ra tay với thằng bé như vậy? Bởi vì Vi Xương Anh lúc ấy đang điên tiết, đang não ruột, nguyên nhân cũng có thể xem như là liên quan tới chuyện này. Ấy là lúc đương bữa cơm, Vi Xương Anh đang vùi đầu uống rượu thì bỗng dưng nói với chị vợ Tô Xuân Quỳ rằng: “Ra Tết tôi không đi làm thuê nữa.” Chị vợ đang ngậm trong mồm miếng thịt còn chưa kịp nhai, bèn hỏi: “Sao thế hả?” Vi Xương Anh chỉ đáp lại rằng: “Đếch muốn đi nữa.” Tô Xuân Quỳ lại hỏi: “Sao lại không muốn đi?” Vi Xương Anh đáp: “Đếch muốn đi thế thôi.” Tô Xuân Quỳ: “Không muốn là không đi? Anh tưởng anh là hoàng đế à? Anh không đi mà được chắc? Mấy miệng ăn nhà này đều dựa tất vào đồng tiền anh kiếm đấy.” Vi Xương Anh bảo: “Tao ở thành phố ngán lắm rồi, thấy ở quê vẫn hơn, vậy đã được chưa?” Tô Xuân Quỳ có đôi mắt đẹp lại chẳng coi chồng mình ra gì, nói thực trong mắt chị ta, chồng mình là cái hạng chẳng được tích sự gì. Là đàn ông trong nhà, còn hứa hẹn sẽ đưa con cái lên thành phố học, rồi còn đón cả nhà lên thành phố, đúng thật là nói khoác không cần nộp thuế. Vi Xương Anh liếc mắt nhìn vợ bảo: “Mày muốn tao ra ngoài, mày lại không muốn tao ở nhà như vậy. Tao không ở nhà, hay ho gì cho mày?” Tô Xuân Quỳ ngẩn người, đáp lại: “Ý anh là gì?” “Tao không yên tâm với mày, ý tao là vậy đó.” Vi Xương Anh lại nói tiếp: “À, tao phải đi khỏi cái nhà này thì mày mới yên tâm phải không?” “Vi Xương Anh, anh cứ nói thẳng ra, anh nói vậy là có ý gì?” Vi Xương Anh nốc liền hai chén rượu, mặt đỏ ngầu, trợn mắt chỉ tay vào mặt Tô Xuân Quỳ mà nạt: “Tô Xuân Quỳ, tao hỏi mày, mày và Vi Tam Đắc đã làm cái chuyện kia chưa?” Tô Xuân Quỳ hỏi: “Chuyện kia là chuyện gì?” “Thì là cái chuyện đó chứ còn chuyện gì.” Đoạn anh ta còn làm động tác, ngón tay trỏ bên phải chọc vào hốc nắm tay trái, rút ra chọc vào hai lần liền. Tô Xuân Quỳ hỏi: “Chuyện đó, chuyện kia là cái gì, tôi không hiểu.” Vi Xương Anh đưa tay vỗ đùi: “Tô Xuân Quỳ, cái lỗ của mày bị nó chọc nát rồi, còn giả bộ gì nữa, mày tưởng tao là thằng ngu hay sao? Rốt cuộc là mày với Vi Tam Đắc có làm cái chuyện đó hay không, mày nói đi.” Tô Xuân Quỳ đáp: “Không có.” Vi Xương Anh vặn hỏi: “Không có?” “Không có thì là không có chứ sao.” “Vậy thì sao lại có người mách tao là có?” Tô Xuân Quỳ quẳng đũa lên mặt bàn, gằn giọng nói: “Đứa nào mách?” “Đứa nào mách mày không cần biết, mày chỉ cần trả lời tao là có hay không thôi.” “Tôi bảo không có thì anh không tin. Tôi bảo có thì anh mới tin phải không?” “Ừ thì đúng vậy đấy.” Mời các bạn đón đọc Thượng Lĩnh Án của tác giả Phàm Nhất Bình.

Nguồn: dtv-ebook.com

Xem

Đau Thương Đến Chết - Quỷ Cổ Nữ.
Tên Ebook: Đau Thương Đến Chết Tác Giả: Quỷ Cổ Nữ   Thể Loại: Trinh Thám, Kinh Dị, Ma Quái   Dịch Giả: Trần Hữu Nùng   Hình thức bìa: Bìa mềm   Số trang: 384   Kích thước: 15 x 24 cm   Giá bìa: 98.000 VNĐ   Ngày xuất bản: 01-11-2012   Công ty phát hành: IPM   Nhà xuất bản: NXB Văn Học   Nguồn:  ttvnol.com   Ebook: www.dtv-ebook.com     Ebook Đau Thương Đến Chết Giới thiệu: Hấp dẫn từ đầu tới cuối bởi sự kỳ bí với những vụ án mạng, “Đau thương đến chết” của tác giả Quỷ Cổ Nữ một lần nữa lại khuấy động văn học Trung Quốc sau tác phẩm “Kỳ án ánh trăng” năm 2004.   Quỷ Cổ Nữ đã giành được vị trí số 1 trong số 10 tác giả viết tiểu thuyết kinh dị đặc sắc nhất trong lòng bạn đọc. Bản tiếng Việt cuốn “Kỳ án ánh trăng” của Quỷ Cổ Nữ đã được NXB VHTT ấn hành năm 2006 thu hút đông đảo bạn đọc. “Đau thương đến chết” gồm 2 tập (Tập 1: Vạn kiếp, tập 2: Luân hồi), được coi là phần 2 của series “Những câu chuyện bí hiểm chưa thể làm sáng tỏ” của Quỷ Cổ Nữ.   Đau thương đến chết là câu chuyện giàu sức hút xoay quanh nỗi ám ảnh về một lời nguyền chết người. 5 cô gái ở trường Đại Học Giang Kinh, là thành viên Hội du lịch của trường gồm Kiều Kiều, Tiểu Mạn, Tư Dao, Thường Uyển, Viên Thuyên) cùng bạn trai của Kiều Kiều là Lâm Mang, bạn trai của Viên Thuyên là Dục Chi khám phá hang Thập Tịch tại Tân Thường Cốc – nơi có những cỗ quan tài treo bí hiểm.   Đến nơi, họ bất ngờ gặp một ông già bí ẩn trùm áo mưa kín mít và nhận được từ nhân vật bí hiểm này lời cảnh báo không nên đâm đầu vào hang, nếu không sẽ "đau thương đến chết". Nhưng với sự hiếu thắng của tuổi trẻ, nhóm bạn vẫn quyết định liều mạng vào hang để thoả tò mò tận thấy những cỗ quan tài treo bí hiểm. Người đầu tiên trong nhóm ngay sau đó đã phải bỏ mạng: Kiều Kiều sẩy chân và chết đuối, Viên Thuyên bị thiệt mạng bởi tai nạn giao thông, tiếp đến là Tiểu Mạn, rồi lần lượt gần hết nhóm...   Cô gái còn sống sót Mạnh Tư Dao rất cắn rứt và luôn tự trách mình đã vô hình trung đẩy bạn mình vào cửa tử. Vì vậy, cô kiên quyết tìm hiểu nguyên nhân dẫn đến cái chết của những người bạn, bất chấp hàng loạt những chuyện quái dị và kinh hãi xảy đến với cô như một lời đe doạ. Tử Phóng (phóng viên) và Lâm Nhuận (luật sư) cùng vào cuộc. Trải qua bao mối hiểm nguy hút chết, cuối cùng Tư Dao cũng đã dần dần chạm tới được chiếc chìa khoá bí mật của những cỗ quan tài rỉ máu… Nguyên nhân của những cái chết bí hiểm luôn là một dấu hỏi lớn. Ông già trùm áo mưa vẫn lẩn quất đâu đó quanh Tư Dao, như thể đang chơi trò “mèo vờn chuột”. Bí ẩn chỉ được vén lên ở những trang sách cuối cùng bằng một đáp án khó ai ngờ tới...     Đâu là sự thật đằng sau lời nguyền  Đau thương đến chết? Vì sao ai cũng phải bỏ mạng sau khi rời hang Thập Tịch? Ông già bí ẩn trùm áo mưa là ai? Câu chuyện bí ẩn này chắc chắn sẽ thu hút bạn đọc Việt Nam.   Đôi nét về tác giả   Quỷ Cổ Nữ là bút danh chung của một cặp vợ chồng người Trung Quốc đang sống ở Mỹ. Vợ là Dư Dương kỹ sư thâm niên về phần mềm máy tính. Chồng là Dị Minh chuyên gia y học nổi danh. Mùa xuân năm 2004, hai người dùng tên thật, cùng xuất bản cuốn tiểu thuyết dài Mùa xuân trên dòng sông băng, được giới chuyên môn đánh giá cao. Giữa năm 2004, bằng bút danh Quỷ Cổ Nữ, hai vợ chồng tung lên mạng một tiểu thuyết kinh dị nhan đề Kỳ án ánh trăng. Tác phẩm gây chấn động không ngờ, lôi cuốn hàng triệu độc giả chỉ trong vòng vài ba tháng, đăng tải nửa chừng thì nhận được lời đề nghị xuất bản từ Nhà xuất bản Nhân Dân Thượng Hải. Mồng 1 Tết âm lịch năm 2005, cuốn sách Kỳ án ánh trăng ra mắt bạn đọc, và Quỷ Cổ Nữ lập tức bật lên thành ngôi sao sáng trên văn đàn, thành tác giả tiêu biểu nhất của dòng tiểu thuyết kinh dị Trung Quốc.    Mời các bạn đón đọc  Đau thương đến chết của tác giả  Quỷ Cổ Nữ.
Hồng Rực Đỏ - James Patterson
Tên ebook: Hồng rực đỏ (full prc, pdf, epub) Tác giả: James Patterson Thể loại: Kinh dị, Tiểu thuyết, Trinh Thám, Văn học Phương Tây   Bộ sách: Alex Cross (Tập 6) Người dịch: Lương Lê Giang   Công ty phát hành: Nhã Nam   Nhà xuất bản: NXB Văn Hoá Sài Gòn   Trọng lượng vận chuyển: 500 grams   Kích thước: 14x20.5 cm   Số trang: 428   Ngày xuất bản: 06/2008   Giá bìa: 71.000₫   Type+Tạo prc: thanhb   Nguồn: tve-4u.org, sachvui.com   Ebook: http://www.dtv-ebook.com Bìa sách Hồng Rực Đỏ Giới thiệu: Trong Alex Cross, thám tử xuất thân từ ngành y, năng lực phá án chưa bao giờ lấn át được tình cảm gia đình. Phải thường xuyên bỏ lại bà Nana, các con Jannie, Damon và “tiểu Alex” để lao theo các vụ án, Cross luôn ở trong một trạng thái bất an. James Patterson đã xây dựng xung quanh vị thám tử đa cảm này cả một series tiểu thuyết hấp dẫn bạn đọc toàn thế giới, ở trong đó tội ác lúc nào cũng đạt đến giới hạn của sự khủng khiếp, nhưng tình người vẫn luôn là đối tượng nặng cân ở phía bên kia. Hồng rực đỏ đưa Cross vào cuộc đối đầu với một tên Trùm đáng sợ. Hắn đặc biệt có tài tổ chức, sai hiến thuộc hạ, chính xác đến vài phần giây, và luôn biết rõ mọi chuyện, đủ khả năng tạo ra một lớp sương mù xung quanh gương mặt thật của mình. Hắn có thể là ai? Sau những Gary Soneji, Casanova, The Wolf, The Weasel…, lại thêm một tên tội phạm nữa trong danh sách những kẻ xấu lừng danh của James Patterson. “Một tác phẩm đầy sức mạnh trong series Cross… Patterson rất biết cách làm cho các trang sách lật giở liên tục” - San Francisco Examiner Mời các bạn đón đọc Hồng Rực Đỏ của tác giả James Patterson.
Dữ liệu tử thần - Jeffery Deaver
  Tên Ebook:  Dữ liệu tử thần Tác giả: Jeffery Deaver    Thể Loại: Kinh Dị, Trinh Thám, Tiểu Thuyết   Dịch giả: Lê Đình Chi   Nhà xuất bản: Lao Động   Cty phát hành: Bách Việt   Năm xuất bản: 2011   Kích thước: 16x24cm   Số trang: 672   Thực hiện ebook: Hoa Quân Tử   Ebook: www.dtv-ebook.com     * Giới thiệu:   Án mạng xảy ra. Nhân chứng nặc danh gọi tới 911 thông báo nhân dạng kẻ tình nghi bỏ chạy khỏi hiện trường. Những bằng chứng không thể chối cãi. Những vụ án mạng được giải quyết chóng vánh như trong giáo trình của trường cảnh sát. Hoàn hảo. Thậm chí hơi quá hoàn hảo... Cho tới khi người anh họ Arthur của Lincoln Rhyme bị buộc tội giết người. Nhà tội phạm học lừng danh một lần nữa vào cuộc để lật lại vụ án thoạt nhìn không còn gì để nghi ngờ. Dường như không có một kẽ hở nào trong hồ sơ điều tra, ngoại trừ một điểm: các chi tiết ăn khớp với nhau quá hoàn hảo. Bằng lập luận sắc bén của mình, Rhyme và cộng sự dần dần lần ra dấu vết của một kẻ sát nhân ẩn trong bóng tối, một kẻ bệnh hoạn thích thú với trò chơi bày ra những án mạng hoàn hảo và để lại một kẻ thế thân chịu tội. Mọi dấu vết đưa đến một đầu mối chung: gã sát thủ Năm Hai Hai dường như biết mọi thông tin, dù là riêng tư nhất, bí mật nhất, của bất cứ ai, và có thể hủy diệt bất kỳ ai gã muốn bằng chính những thông tin gã biết về họ. Để giải oan không chỉ cho người anh họ Arthur, mà cả những nạn nhân khác của kẻ sát nhân điên loạn này, Lincoln Rhyme phải xâm nhập vào thế giới đầy bí mật của SSD, tập đoàn khai thác dữ liệu lớn nhất thế giới, để vạch mặt đối thủ vô hình, một kẻ biết rõ về anh trong khi anh không có bất cứ manh mối vững chắc nào về hắn. “Dữ Liệu Tử Thần” không chỉ đơn thuần là một cuốn tiểu thuyết trinh thám hồi hộp đến nghẹt thở như người ta luôn trông đợi từ ngòi bút điêu luyện của Jeffery Deaver và không bao giờ phải thất vọng một khi đã giở sách ra. Cuốn sách còn là một lời cảnh tỉnh trước thực tế quyền bí mật cá nhân chính đáng của mỗi con người đang bị xâm phạm nghiêm trọng khi công nghệ thông tin không ngừng len lỏi vào mọi ngõ ngách của cuộc sống, đem theo nó vô vàn hệ lụy nguy hiểm khó lường bên cạnh những lợi ích to lớn. Chúng ta đang dần dần bị trói buộc vào xiềng xích vô hình của dữ liệu số. Và một khi những dữ liệu đó rơi vào một bàn tay hắc ám, chúng sẽ trở thành “dữ liệu tử thần” với sức hủy hoại kinh hoàng vượt quá sức tưởng tượng của con người.
Tứ quái TKKG
  ​AudioBook Tứ Quái TKKG   Một bộ truyện hay kinh điển! Tứ quái TKKG là bộ truyện trinh thám về 1 nhóm thiếu niên 4 người bao gồm Peter Carsten (biệt danh là Tarzan), Karl Vierstein, Willi Sauerlich và Gaby Glockner của tác giả Rolf Kalmuczak, với bút danh Stefan Wolf do NXB Pelikan, Hannover, Đức ấn hành lần đầu tiên năm 1979. Tới tháng 6 năm 2004 bộ truyện được chuyển giao bản quyền cho CBJ, chi nhánh của tập đoàn xuất bản Random House, Munchen, 'Đức'.   Mời các bạn đón đọc: 1. Thủ phạm tàng hình 2. Lão thầy bói mù 3. Ngôi mộ trống trên đồng hoang 4. Tử thần trắng 5. Bóng ma trên mô tô bay 6. Đầu gấu lớp 10B 7. Bí mật ngôi biệt thự cổ 8. Bầy thú trong lâu đài 9. Sóng gió ở trại hè 10. Thành phố bị tống tiền 11. Băng làm bạc giả ở phố Chuột 12. Con quỷ lửa 13. Những tu sĩ dỏm 14. Người rắn 15. Thông điệp ngoài Trái Đất 16. X7 không trả lời 17. Con tem huyền bí 18. Vũ điệu phù thủy 19. Báu vật trong hang rồng 20. Vua mánh 21. Bom hẹn giờ 22. Móng vuốt hổ 23. Những viên kim cương nguy hiểm 24. Mặt nạ đen 25. Những tên khủng bố 26. Khách sạn không yên tĩnh 27. Thung lũng địa ngục 28. Bọn trộm chó nhẫn tâm 29. Mafia xuất hiện lúc nửa đêm 30. Gaby lại bị bắt cóc 31. Du thuyền màu trắng 32. Một mình trong hầm tối 33. Tội ác trong màn đêm 34. Đường hầm quỷ sứ 35. Săn lùng bọn buôn người 36. Khách sạn bốc cháy 37. Chuyến hàng đặc biệt 38. Chiếc xe ma màu đỏ 39. Cuộc tấn công trên cảng 40. Kẻ giấu mặt 41. Bữa tiệc ngoài trời 42. Kẻ trốn tù 43. Rồng vàng tác quái 44. Con quỷ bên hồ Waiga 45. Tiếng nói từ thế giới ngầm 46. Lừa đảo hạng siêu 47. Dịch hạch đen từ Ấn Độ 48. Nhà thôi miên 49. Nô lệ cho Wutawia 50. Chuyến đi rùng rợn 51. Bắt gọn băng quái vật 52. Vương quốc bóng tối 53. Cứu với!Gaby gặp nguy hiểm 54. Bà Susane mất tích 55. Tiền chuộc ở núi Đao Phủ 56. Những con thú bị hành hạ 57. Chúa đảo rắn 58. Địa ngục xanh 59. Đường dây nóng tới Paradiso 60. Bóng ma ở trại trẻ mồ côi 61. Danh dự của người đã khuất 62. Ông bố dượng quý hóa 63. Thuốc nổ trong cốp xe 64. Cất vó bên sông Đen 65. Thanh gươm mắt rồng 66. Mafia săn lùng cổ vật 67. Herbi không gọi cũng đến 68. Nero là ai? 69. Bóng ma từ thế giới bên kia 70. Sư phụ "Bàn tay vàng"