Liên hệ: 0912 699 269  Đăng nhập  Đăng ký

Muôn Hoa Trên Gấm

Tiểu thuyết Muôn Hoa Trên Gấm kể về câu chuyện của Phó Minh Cẩm, một cô gái hiện đại xuyên không vào thân xác của Phó Minh Cẩm, con gái đầu lòng của một gia đình dòng dõi thư hương xuống dốc bị truất biếm về quê. Trong thân xác mới, Phó Minh Cẩm phải đối mặt với nhiều khó khăn và thử thách. Cô phải cố gắng thích nghi với cuộc sống ở thời cổ đại, đồng thời tìm cách vực dậy gia đình đang suy tàn. Cuối cùng, Phó Minh Cẩm đã thành công trong việc vực dậy gia đình và trở thành một nữ doanh nhân thành đạt. Cô cũng tìm thấy tình yêu đích thực của mình. Đánh giá nội dung Tiểu thuyết Muôn Hoa Trên Gấm có nhiều điểm đáng chú ý, bao gồm: Cốt truyện hấp dẫn, nhiều tình tiết bất ngờ. Cốt truyện của truyện xoay quanh cuộc sống của Phó Minh Cẩm ở thời cổ đại, từ việc cô phải thích nghi với cuộc sống mới cho đến việc cô tìm cách vực dậy gia đình. Cốt truyện được xây dựng chặt chẽ, nhiều tình tiết bất ngờ, khiến người đọc không thể rời mắt khỏi trang sách. Nhân vật được xây dựng chân thực, có chiều sâu. Các nhân vật trong truyện được xây dựng chân thực, có chiều sâu, từ nhân vật chính Phó Minh Cẩm đến các nhân vật phụ. Mỗi nhân vật đều có những nét tính cách riêng, khiến người đọc cảm nhận được sự sống động của họ. Giọng văn hài hước, dí dỏm. Tác giả Bỉnh Chúc Du Tất Viên có giọng văn hài hước, dí dỏm, giúp truyện trở nên nhẹ nhàng và dễ đọc hơn. Tiểu thuyết Muôn Hoa Trên Gấm là một tác phẩm ngôn tình đáng đọc, với cốt truyện hấp dẫn, nhân vật được xây dựng chân thực và giọng văn hài hước, dí dỏm. Truyện sẽ mang đến cho bạn những giây phút thư giãn và giải trí tuyệt vời. Dưới đây là một số điểm cộng và điểm trừ của truyện: Điểm cộng: Cốt truyện hấp dẫn, nhiều tình tiết bất ngờ Nhân vật được xây dựng chân thực, có chiều sâu Giọng văn hài hước, dí dỏm Điểm trừ: Đôi khi có những tình tiết hơi phi logic Kết thúc truyện hơi nhanh và chưa được trọn vẹn *** Trời còn chưa sáng, bên ngoài một mảnh đen kịt, đúng là thời điểm u ám nhất trước bình minh. Minh Cẩm mở bừng mắt, Minh Lan bên cạnh ngủ thành hình chữ đại (大), đùi trắng nõn thò ra khỏi chăn, đè thật mạnh lên người nàng. "Đẹp mắt nhỉ!" Minh Cẩm chậc chậc vài tiếng tiếc nuối: "Đáng tiếc chị đây không thích nữ sắc." Giơ tay đẩy chân Minh Lan ra khỏi người, cảm giác lạnh lẽo khiến nàng nhíu mày, kéo chăn đắp cho Minh Lan. "Ưm." Minh Lan tựa hồ bị đánh thức, ậm ừ một tiếng phản đối, trở mình, tung chăn đè dưới người ngủ tiếp. Minh Cẩm bất đắc dĩ, nhiễm lạnh bị cảm không phải chuyện đùa, nhẹ nhàng vỗ vỗ em gái rồi lại kéo chăn ra đắp lên người Minh Lan, nhận được tiếng lầu bầu khó chịu còn lớn hơn nữa. Giằng co một hồi, trên người vốn hơi lạnh lại mướt mồ hôi, Minh Cẩm rón rén chui ra khỏi ổ chăn. Không khí ẩm ướt làm cánh tay nàng nổi da gà, nàng nhanh chóng cầm áo ngoài mặc vào. Dù là cuối xuân nhưng sáng sớm vẫn lạnh thấu xương, Minh Cẩm sửa soạn bản thân chỉnh tề rồi ra cửa. Chung quanh là một mảnh đen nhánh, chỉ có trong phòng nha hoàn truyền đến một chút động tĩnh khiến sân viện Phó gia có vẻ không quá vắng lặng. Ngoài sân hoa cỏ khẽ co lại, đọng sương mai giống như thiếu nữ cúi đầu, trông vừa tao nhã lại khiêm tốn. Đó là nơi mặt trời sắp mọc, Minh Cẩm ngắm nhìn từ xa như mọi ngày. Trước khi mặt trời mọc, thời gian luôn trôi qua thật chậm như đã chờ đợi rất lâu, bóng tối đối lập với ánh sáng, ngột ngạt và u ám, nhưng Minh Cẩm lại cảm thấy con tim an bình một cách kỳ lạ, dường như khoảnh khắc này của mỗi ngày đều là lúc nàng thoải mái nhất, dường như sau khi màn đêm qua đi là có thể trở lại lúc xưa. Khi đó... Minh Cẩm nhếch khóe môi, ánh mắt hơi ảm đạm. Đợi trong chốc lát chân trời mới miễn cưỡng lóe ra chút ánh sáng, từ đen nhánh biến thành xám đậm, bóng tối từ từ rút đi, xám nhạt, xám tro, trắng... Mặt trời không biết nhô lên từ lúc nào, không hề tạm dừng, không hề chần chờ, trong nháy mắt thắp sáng bầu trời bao la. "Một ngày mới." Minh Cẩm lẩm bẩm, cảm thụ thân thể được ánh mặt trời tắm gội, dường như sức sống khôi phục từng chút một trong vầng sáng ấm áp, nháy mắt lại tràn đầy năng lượng, đầu óc trở nên minh mẫn. Thiết nghĩ Phó Minh Cẩm nàng đây đúng là đang tuổi thanh xuân bừng bừng, sức sống dâng tràn bắn ra tứ phía, được coi là một thanh niên tốt, có đạo đức, biết kính trọng, biết liêm sỉ. Hiện tại đâu cần nàng cởi trần quấn khố lá lên núi bắt lợn rừng, cũng không cần nàng chui vào sơn động chơi trốn tìm với khủng long, cùng lắm là xuyên vào xã hội phong kiến, có cha có mẹ, không đói không rét, còn làm ra vẻ gì nữa, có gì mà không sống nổi? "Lại là một ngày lành." Minh Cẩm nheo mắt, cười vui vẻ. "Sao con biết là một ngày lành?" Tề thị từ phía sau nàng đi tới, giọng nói mang theo một tia ý cười. "Mẹ." Minh Cẩm quay đầu nhìn Tề thị, khóe môi càng nhếch cao hơn. "Minh Cẩm khỏe khoắng quá nhỉ, trước nay đều ngủ sớm thức sớm." Phó Duy An cũng đi ra thăm mấy chậu thược dược ông mới trồng. Ngoại trừ ở thư phòng đọc sách, ông dành phần lớn thời gian hầu hạ hoa cỏ. Minh Cẩm nghe cha khen bèn nghĩ thầm, đó chính vì nàng luôn là một cô gái tràn đầy năng lượng và không bao giờ mệt mỏi, lên mạng thâu đêm suốt sáng là chuyện bình thường. Đến nơi này mỗi khi mặt trời lặn thì chẳng còn gì làm khiến nàng nghẹn hỏng luôn rồi, trời tối mà cứ lục đục là muốn ăn đòn, vậy khi trời sáng còn không nhanh chóng chạy ra vui vẻ lăn lộn? "Đây là giống mẹ." Tề thị có chút đắc ý hơi hất cằm, kéo tay Minh Cẩm dặn dò: "Mới ấm hơn một chút, đừng vội đổi sang áo mỏng, xuân che thu lạnh." Minh Cẩm cười tủm tỉm nhìn Tề thị lo lắng cho mình, nắm tay bà trấn an: "Mẹ sờ tay con nè, ấm lắm mà!" Tề thị cũng cười, gật đầu dắt tay con gái đi về hướng phòng bếp. Minh Cẩm bưng bữa sáng, đi theo Tề thị tới phòng bà cụ Phó. Xuân Hương đang quét tước bên ngoài, thấy hai người tới bèn mỉm cười cúi chào: "Tối hôm qua lão thái thái đi tiểu đêm, lúc này vẫn còn ngủ ạ." Đang nói thì nghe trong phòng có động tĩnh, Xuân Hương vội vào hầu hạ bà cụ rời giường. Tề thị đưa Minh Cẩm vào hành lễ với bà cụ, hầu hạ rửa mặt chải đầu. Tuy rằng Phó gia đã thua xa lúc xưa, hiện tại dùng một bàn tay cũng có thể đếm hết số người làm trong nhà, nhưng bà cụ Phó vẫn cảm thấy có một đống lễ nghi cần phải giữ, hơn nữa nghiêm khắc tuân thủ -- Phó gia cho dù bần cùng, cho dù xuống dốc thì cũng là dòng dõi thư hương. Tề thị xuất thân thương hộ không cho là đúng, nhưng trứng chọi đá, thân là con dâu sao có thể thách thức mẹ chồng? Bà chỉ hy vọng tương lai tìm cho con trai Minh Thụy một cô vợ biết nghe lời, có thể trút hết nỗi nghẹn khuất và mệt nhọc bao nhiêu năm, đến lúc đó... "E hèm." Minh Cẩm thấp giọng đằng hắng, nhắc nhở mẫu thân hiển nhiên đang thất thần. Tề thị nhanh chóng hoàn hồn, vừa vặn chạm phải ánh mắt dò xét của mẹ chồng, vội vàng cúi đầu giả vờ ngoan ngoãn. Trong mắt bà cụ hiện lên một tia bất mãn, chậm rãi hỏi: "Nghĩ cái gì vậy?" "À." Tề thị xấu hổ không thôi, thật không biết trả lời ra sao. "Bao lớn rồi, nói năng còn vụng về như vậy." Giọng nói của bà cụ hòa hoãn, nhưng mỗi chữ đều mang chỉ trích: "Trưởng nữ Minh Cẩm đã lớn thế rồi, cô cũng coi như là trưởng bối, ở trước mặt tiểu bối nên chú ý một chút, không thể tùy hứng như trước." Tề thị miễn cưỡng nuốt xuống cục nghẹn trong cổ họng, cố nặn ra nụ cười: "Ngài nói đúng rồi ạ." Bà cụ thấy con dâu không cãi lại, tựa hồ có chút hài lòng, lại nói: "Phó gia chúng ta không giống Tề gia, bốn chữ Dòng dõi thư hương đâu phải nói suông. Tuy đang ở trong phòng nhà mình, nhưng chính là chỗ không ai giám sát mới càng phải giữ gìn thật ổn thỏa." "Là con dâu sơ sót, xin ngài trách phạt." Tề thị bị răn dạy đến phát nghẹn, cười càng mất tự nhiên. "Trách phạt thì không cần, cô cũng lớn vậy rồi, dù sao cũng phải chừa cho cô chút thể diện trước mặt con cái." Bà cụ liếc một cái về phía Minh Cẩm. Trong lòng Tề thị thầm mắng, đã làm trò nói đến nước này trước mặt Minh Cẩm, còn chừa thể diện cái đinh gì nữa? Sắc mặt càng thêm khó coi. Minh Cẩm cung kính đứng cứng ngắt bên cạnh, mặc cho đôi mắt hình viên đạn của bà nội quét tới vẫn không nhúc nhích một tẹo nào. Bà cụ Phó coi như hài lòng với phản ứng của Minh Cẩm, quay đầu nhàn nhạt bảo: "Cô hãy phân phó phòng bếp, năm nay không cần làm bánh hoa hồng." Tề thị ngẩn ngơ, không nhịn được hỏi: "Chẳng lẽ làm không tốt ạ?" "Không phải." Vẻ mặt bà cụ càng lãnh đạm: "Hôm qua Minh Lan nói với tôi muốn ăn bánh hoa hồng." Tề thị nghiến răng, thay con gái cầu tình, "Tuổi con bé còn nhỏ..." "Đã bắt đầu học hành biết chữ, không còn nhỏ." Giọng bà cụ càng nghiêm hơn, ý cảnh cáo thật đậm: "Xem kiểu cô dạy con gái thế nào kìa!" Tề thị trầm mặc, bà biết nếu nói gì thêm, sợ là mẹ chồng càng muốn làm trầm trọng, hai năm không thể ăn bánh hoa hồng. "Con gái thì phải ra dáng con gái," bà cụ dường như bị khơi mào hứng thú, bắt đầu nhai đi nhai lại luận điệu cũ rích: "Người Phó gia dù có lạnh chết cũng đón gió mà đứng, đói chết cũng không khom lưng! Là cô nương mà có thể tùy tiện đòi ăn hay sao? Tương lai phải gả đi, nếu cứ như vậy làm Phó gia mất mặt, chi bằng đừng xuất giá!" Thấy Tề thị còn muốn nói gì đó, bà cụ cao giọng quát: "Nếu có ai lại tham ăn thì vả miệng cho ta!" Mắt Tề thị bắn ra hoả tinh, sắp phải cãi lại thì bị Minh Cẩm nhẹ nhàng kéo một cái mới ngồi xuống lại, cúi đầu hít thở sâu vài cái, dùng hết sức làm cho giọng nói thản nhiên: "Con dâu có một chuyện muốn bàn bạc với ngài." "Chuyện gì?" Bà cụ khôi phục bình tĩnh, thanh âm cũng hòa hoãn hơn. "Tuổi Minh Cẩm cũng lớn rồi," Tề thị ngăn chặn lửa giận, thật cẩn thận trình bày: "Con nghĩ đã đến lúc tìm một bà mối hỗ trợ chọn nhà chồng." Minh Cẩm chỉ cảm thấy da đầu tê dại, quả nhiên, mẫu thân nhà mình lại muốn đề cập tới vụ này, nhìn sang thấy bà nội bắt đầu đen mặt. "Minh Cẩm đã sớm định xong hôn sự." Bà cụ Phó xanh mặt gắt: "Cô không cần xen vào." "Con là mẹ ruột của Minh Cẩm." Tề thị rốt cuộc không nhịn nổi, nỗ lực ép mình không cần lớn giọng quá mức, "Việc hôn nhân này vẫn chưa ai nhắc tới, chẳng lẽ để Minh Cẩm chờ đợi mỏi mòn từng ngày?" "Cô đang cãi với tôi hay sao?" Bà cụ liếc xéo Tề thị, thanh âm trầm thấp, ánh mắt sắc bén, "Cô là mẹ ruột, chẳng lẽ tôi không phải tổ mẫu ruột?" "Con dâu không dám, là con nhất thời hồ đồ nói sai lời, ngài đừng chấp." Tề thị vội cúi đầu, lại mềm giọng cười làm lành: "Chỉ là Phó gia chúng ta cũng là nhà có uy tín có danh dự, nếu cứ nuôi khuê nữ trong nhà, mặt mũi cũng khó coi." "Cô không cần xen vào." Bà cụ nói một cách chém đinh chặt sắt: "Đến lúc đó tự nhiên tôi sẽ thu xếp." Tề thị lại thử mở miệng nhưng luôn bị bà cụ Phó đoán trước át giọng, uất nghẹn đến mức mắt đỏ hoe. Hai người khó khăn lắm mới thoát thân, Tề thị vội vàng đi về hướng thư phòng, Minh Cẩm thấy sắc mặt bà không ổn, cuống quít đuổi theo: "Mẹ." "Con đừng đi theo." Tề thị nổi giận đùng đùng, càng đi càng nhanh, giọng nói cất cao vài độ: "Về phòng chờ mẹ." Minh Cẩm hơi hé miệng, bất đắc dĩ dừng bước, nhưng lại lén lút rẽ vào một góc, đi vòng ra cửa sổ sau thư phòng cẩn thận lắng nghe..   Mời các bạn mượn đọc sách Muôn Hoa Trên Gấm của tác giả Bỉnh Chúc Du Tất Viên.

Nguồn: dtv-ebook.com

Xem

Bần Cùng Quý Công Chúa
Edit: Trảm Phong Thể loại: Xuyên không, Đồng nhân Số chương: 67 + 8PN Vốn là một nữ nhân thì nên tinh thông cầm kỳ thi họa, còn có vũ đạo cùng với ngôn ngữ hiện đại, Từ dáng vẻ, dáng đi, cách nói chuyện cách biểu lộ cảm xúc xuất phát từ con người nàng đều phải mang một tính chất đặc trưng riêng biệt. Trừ bỏ này hết thảy ở ngoài, nàng hẳn là còn có điểm thực học, đọc nhiều chút sách, tăng trưởng thông minh tài trí. Thật là một cô gái hoàn mỹ nằm ngoài cảm nhận của Darcy. Ngày đó quý công chúa cổ đại xuyên đến trên người Mary, đối mặt với cô gái hoàn mỹ trong cảm nhận, tâm Darcy sẽ sinh ra sự thay đổi như thế nào. Lời tác giả: Có người có thể sẽ nói nữ chủ của ta có chút lòe loẹt, ta chỉ có thể nói, cầm kỳ thư họa, nữ hồng, lễ nghi, là kỹ năng quý nữ cổ đại phải chuẩn bị. Nếu nàng cái gì cũng không biết mới là kỳ quái. Được rồi, trải qua vài ngày cào bàn phím, ta thừa nhận bài này lòe loẹt, vạn năng, bàn tay vàng mở rộng, tiểu đồng học không tiếp thụ được nhanh chạy trốn đi! Để cho ta tự mình thống khoái lần này! ( Sét đánh! Trời mưa! Về nhà thu quần áo!) Biên tập đánh giá: Thoát khỏi nhà giam cung đấu Thiên triều, công chúa còn chưa được hưởng thụ tự do không dễ có được liền hồn lạc dị thế, biến thành cô con gái thứ ba trong một gia đình nông thôn—— Mary · Bennet. Đồ ăn khó ăn, quan hệ gia đình mâu thuẫn, hình tượng cũ bất lợi, tình huống tài sản “Nghèo khó” hết thảy không làm khó được cổ đại quý nữ tinh thông mọi thứ cầm kỳ thư họa, nữ hồng, lễ nghi, trù nghệ, hoàn mỹ đánh tới. Ngay lúc nàng đi bước một sắp thực hiện quy hoạch sinh hoạt của mình xong, một vị thân sĩ mới đến trang viên Netherfield ở quấy rầy bước đi của nàng… Bài này tiết tấu chặt chẽ, mang theo phong cách tác giả nhất quán sạch sẽ lưu loát. Cổ đại công chúa đa tài đa nghệ trở thành con mọt sách trong một gia đình nông thôn Anh quốc thế kỷ 19, thay đổi hình tượng, dùng mỹ thực cùng tài hoa chinh phục mọi người, miêu tả làm cho người ta hô to đã nghiền. Công chúa rụt rè cùng kiêu ngạo gặp gỡ Darcy cẩn thận cùng ngạo mạn, hoàn toàn không giống thói quen cuộc sống, hoàn toàn không giống thế giới quan trong tưởng tượng, va chạm lại làm người kích động JQ bắn tung tóe. *** An Chi Dao nhẹ ngâm một tiếng, mí mắt trầm trọng mở ra, đỉnh đầu là trần nhà tuyết trắng, dưới thân là sàng đan thuần trắng cùng gối đầu dị thường mềm mại. Không có tầng tầng lớp lớp sa mạn, không có bức rèm che trong suốt, không có trang trí tinh xảo xa hoa, thực hiển nhiên, nơi này không phải phủ công chúa của nàng. Nhớ mang máng chính mình vừa sao xong một quyển Vãng Sinh kinh cuối cùng, đang chuẩn bị đứng lên thiêu cho thái hậu dưới hoàng tuyền, trước mắt bỗng đen sì liền mất đi ý thức. Nàng biết, thân thể lúc còn nhỏ vì lang bạc kỳ hồ mà bị hao tổn nghiêm trọng vị tất có thể trải qua cuộc sống kham khổ giữ đạo hiếu, lại không nghĩ rằng sẽ suy nhược nhanh như vậy. Đây là nơi nào? Thái Y Viện? An Chi Dao thử động nửa người trên, nhìn lại bốn phía. Đây là một gian phòng hẹp hòi, trang trí phòng cực kì đơn giản, giường đối diện dựng thẳng một tủ quần áo gỗ thô, bên trái giường là một bàn trang điểm, bên phải là cửa sổ, cảnh sắc ngoài cửa sổ bị lụa trắng mỏng manh che mất, một cái bàn tròn nhỏ im lặng đứng ở góc, mặt trên thả mấy quyển sách cùng một bình hoa, bình hoa cắm mấy đóa hoa hồng, đóa hoa màu đỏ đã bày ra dấu hiệu héo rũ. Đối với An Chi Dao quen ở trong cung điện nguy nga mà nói, phòng này có thể nói là đơn sơ, tuyệt không thuộc phủ công chúa, lại càng không thuộc bất kỳ nơi nào trong cung đình Đại Hạ. Là ai đem mình mang đến nơi đây? Có mục đích gì? An Chi Dao nhíu mày, đảo mắt trong nháy mắt thấy tóc vàng rối tung ở đầu vai mình, nắm lấy một nắm tóc vàng giật thử, cảm giác đau đớn chân thật từ da đầu truyền đến. Nàng vừa kinh vừa sợ, không kịp tìm tòi nghiên cứu liền bị một phụ nữ trung niên đột nhiên vào phòng cắt đứt suy nghĩ. Người tới khoảng bốn, năm mươi tuổi, mặc một kiện phục sức ngoài sức tưởng tượng, thắt lưng buộc chặt cực cao váy phồng quái dị, bộ ngực trắng nõn lộ ra một mảng. Nhưng mà, làm An Chi Dao kinh ngạc cũng không phải bà ăn mặc đồi phong bại tục, mà là diện mạo của bà. Làn da phi thường trắng nõn, hốc mắt thật sâu, mũi cao cao, con mắt màu lam nhạt, rõ ràng là một người phiên bang. Đầu óc An Chi Dao nhất thời hỏng, chỉ có thể trơ mắt nhìn người phụ nữ phiên bang đến gần mình. Đương nhiên, đối phương hành động quá mức hấp tấp, cũng căn bản chưa cho nàng thời gian phản ứng. “Mary con yêu, thân mình ra sao? Có thể đứng dậy ” Người tới đặt mông ngồi vào bên giường, đem An Chi Dao ôm vào trong lòng, hôn hôn cái trán của nàng. Đối phương cử chỉ thân mật, miệng huyên thuyên nói phiên ngữ, chính mình lại có thể rõ ràng lĩnh hội ý tứ của nàng, không có nửa điểm khó hiểu. Cảm giác này quá mức quỷ dị, làm cả người An Chi Dao cứng ngắc, trong lòng bốc lên kinh đào hải lãng. Nhưng mà, sáu tuổi có thể cải trang giả dạng, từ trong chiến trường sát khí tứ phía thuận lợi trở lại kinh thành, tâm trí An Chi Dao cũng đủ làm nàng làm ra ứng đối thích hợp nhất. Nàng tận lực thả lỏng thân thể, khẽ gật đầu, trên mặt chỉ lộ ra cổ quái trong khoảnh khắc, lập tức liền bình tĩnh như nước. “Nha, vậy thật sự là quá tốt! Nhanh chút đứng lên đi con yêu, nên ăn bữa tối!” Người tới lôi kéo nàng rời giường, thay nàng sửa sang lại làn váy rối bời. Mời các bạn đón đọc Bần Cùng Quý Công Chúa của tác giả Phong Lưu Thư Ngốc.
Đừng Nói Lời Tạm Biệt
Edit: mushr00m Convert: meoconlunar Số chương: 10   Trong truyện cổ tích, hoàng tử cuối cùng cũng tìm được cô bé lọ lem, hai người có một cuộc sống vui vẻ hạnh phúc. Nhưng là, tác giả vĩ đại không nói cho cô, bọn họ sau khi kết hôn có cãi nhau hay không? Hoàng tử có phải thực sự cả đời chỉ yêu cô bé lọ lem, không có người khác hay không? Cô bé lọ lem có thể thích ứng cuộc sống hoàng cung hay không…… Cho tới bây giờ, không có một truyện cổ tích nào nói về cuộc sống của hoàng tử và cô bé lọ lem sau khi kết hôn. Cô muốn biết, thực sự rất muốn rất muốn! Ánh mặt trời giữa trưa ấm áp quanh quẩn trên người, Hạ Vịnh Tự lười biếng nằm ngủ trên ghế, bên tai truyền đến những câu truyện ngắt quãng, mà đề tài hot nhất có thể làm những cô thiếu nữ xuân xanh này cảm thấy hứng thú, tất nhiên là hoàng tử tiền nhiệm trong trường học của họ. Rất theo lối cũ, nhưng đó là một đoạn quá trình mà mỗi thiếu nữ trưởng thành tám chín phần mười đều từng trải qua, tốt nghiệp một năm rồi, đến nay cũng không thể quên được, học hành bao năm qua tới thành đạt to lớn trong sự nghiệp, hư hư thực thực cùng ai yêu đương, mỗi cử chỉ giơ tay nhấc chân, thậm chí một cái biểu tình nhướng mày đẹp trai, đều có thể khiến các cô hưng phấn thét chói tai mà thảo luận thật lâu. . Tai phải truyền đến một câu “Quan Tử Tu”, tai trái lại truyền đến một câu “Quan Tử Tu”, cô cho tới bây giờ, chưa bao giờ tham gia, cũng chưa từng cùng khác nói về những vấn đề này. Tuy rằng, trái tim cô cũng từng dợn sóng, cô cũng từng thầm mến si mê, không thể tự kiềm chế với một người trong số đó Anh rất tuấn tú, điểm ấy ai cũng không thể phản bác. Cô còn biết, không chỉ mình anh, mỗi người trong Quan gia, đều là tuấn nam mĩ nữ, cứ là sản phẩm của Quan thị thì điều này chắc chắn. Anh không quá sôi nổi, với ai cũng đạm mạc lịch sự, khí chất trầm tĩnh, thành tích nổi bật xuất sắc, nhất cử nhất động trong trường đều được chú ý, dễ dàng chiếm được trái tim và tâm trí của những cô thiếu nữ. Bất cứ lúc nào thấy anh, cũng chỉ là bình tĩnh…bình tĩnh, trước mặt sau lưng thong thả đạm mạc, chưa có ai từng thấy anh không khống chế được cảm xúc của mình. Có lẽ, chính vì sự lạnh lùng và xa vời ấy, lại khiến cho những cô gái này si mê anh không thôi. Không phải người ta thường nói, khoảng cách mang đến hảo cảm, ảo tưởng luôn luôn là đẹp nhất hay sao? Chủ đề của tổ buôn chuyện, từ những cử động mới nhất của thần tượng, lạc đến bàn xem mẫu con gái thế nào mới có thể lọt vào tầm mắt của anh, chiếm lấy trái tim anh…… Mẫu con gái thế nào nhỉ…… Hạ Vịnh Tự cúi đầu trầm ngâm. Cô cũng muốn biết. Điện thoại di động trong túi áo khoác đổ chuông, tiếng chuông không lớn, không đến mức thu hút sự chú ý của người khác, nhưng vừa nghe thấy tiếng chuông độc nhất vô nhị kia, trong lòng cô vẫn cả kinh, theo bản năng nhìn trái nhìn phải rồi mới nhanh chóng nhận điện thoại. “Ăn cơm trưa chưa?” Điện thoại vừa thông đã truyền đến câu này. “Rồi!” Cô hạ giọng, cúi thấp xuống, đầu áp vào trong vòng tay, che che lấp lấp việc nói chuyện điện thoại. “Thật không?” Câu hỏi thật ngắn gọn, giống phong cách của anh, nhưng ngữ điệu rõ ràng đang tra khảo cô. “Thức ăn có trong hộp tiện lợi (chính là cái cặp lồng của dân ta) đã ăn hết, cơm chỉ còn lại một phần tư thực sự ăn không nổi.” Thành thực báo cáo. Đối phương lúc này mới tin lời nói của cô.“Đừng để cho anh biết em lại giảm béo linh tinh đấy.” Không thể trách người ta không tin tưởng cô, thật sự là cô đã từng có hồ sơ phạm tội, giảm béo linh tinh, kết quả sức khoẻ không thể chống đỡ nổi mà đi thi bài trắc nghiệm thể lực chạy 800 mét. Chuyện này anh nhớ mãi. Chỉ một câu nói lại khiến cô chột dạ. Dù sao anh cứ gắt gao nhớ kỹ vết sẹo cũ tám trăm năm trước là được! “Anh từ Đài Bắc gọi điện về, chỉ để hỏi cái này?” Khẩu khí của cô không che giấu được thất vọng. “Không phải Đài Bắc. Bọn anh ở Vân Lâm.” “Anh về rồi!” Cô kêu lên, vô tình biểu hiện sự vui sướng, cũng triệt để làm hài lòng một người khác. Ngữ điệu anh trầm nhẹ.“Tan học anh tới đón em.” “Không, anh đừng tới!” Cô phản ứng theo trực giác, thốt lên. “Hử?” Anh hừ nhẹ, âm cuối hơi cao lên, không tiếng động hỏi, cô thậm chí có thể tưởng tượng ra vẻ mặt anh hơi nhíu mày. “Cái kia…… À…… ý em là, em sẽ về cùng bạn, anh không cần đến đây đâu…… Em, sau đó em sẽ đến nhà tìm anh.” Cô lắp bắp giải thích. Lời nói này dường như đã thuyết phục được anh, anh nhẹ nhàng trả lời một tiếng.“Vậy em chú ý an toàn cho mình đấy.” “Vâng, biết rồi.” Tuy rằng cảm thấy mình “được” đối xử như học sinh tiểu học, chỉ thiếu không có lời dặn dò “Sang đường phải chú ý đèn xanh đèn đỏ”, cô vẫn như cũ ngoan ngoãn gật đầu, cảm giác “được” quản thực hạnh phúc. Cúp điện thoại, lại nhìn quanh bốn phía, xác nhận không ai chú ý đến mình. Đúng vậy, cô luôn luôn không thích được người khác chú ý đến, cô im lặng, bình tĩnh, trần tục, không có hiệu suất mạnh mẽ, cũng không có bề ngoài xuất chúng, đi đến đâu cũng sẽ bị lãng quên trong góc, phủ trong đám đông, cùng nhân vật tiêu điểm trong lời của họ, thế nào cũng không so sánh được. Luôn luôn là như thế. Cô thật không hiểu, một người con gái như cô, tiện tay quơ một cái có thể được cả một nắm to, anh rốt cuộc thích cô ở điểm nào chứ? Hai năm, cô vẫn không hiểu, mà cũng khó tưởng tượng ra sự gặp nhau rồi phát triển thành như vậy. Tắm rửa xong, Quan Tử Tu quay lại trong phòng, chăm chú nhìn bạn gái đang ngồi trên giường anh, cô đang ôm con mèo hello kitty màu phấn hồng, cằm đặt trên gối không biết đang suy nghĩ gì. Con mèo bông ngây thơ đến không thể hơn được kia, chính là quà sinh nhật của bạn gái đầu tiên khi anh tròn 19 tuổi (tặng con trai mèo Kitty, ôi ). Một con mèo bông xuất hiện trên giường của anh, đã đủ làm cho những thằng con trai cùng tuổi khác cười anh đến mất mặt, hơn nữa màu phấn hồng của nó làm cho anh nổi cả da gà, nhưng ngại cô bạn gái đầu tiên đang ngồi trên giường, anh quyết định không phát biểu bất cứ điều gì. Tuy rằng từ ngày nhận được món quà sinh nhật này, đều là người tặng kia ôm nó, động cơ của món quà này hoàn toàn có vấn đề, bất quá, như thế anh cũng có một thứ mềm mại có thể ôm vào được cho nên quyết định tiếp tục duy trì trầm mặc. “Có tâm sự?” Nhẹ liếc cô một cái, bật đèn bàn, trên đó có mấy bài tập kiểm tra toán sắp tới của bạn gái . Các cô ấy nói… anh nổi bật, xuất sắc, xuất chúng như thế, cô gái diễm quan quần phương như thế nào mới có thể xứng đôi?(diễm quan quần phương: có thể hiểu là mĩ nữ hoặc người con gái hoàn hảo không tỳ vết) Diễm quan quần phương – bốn chữ này làm hao tổn tâm tư của cô, căn bản không dám để cho người khác biết, cô chính là bạn gái của anh. Cúi đầu nhìn mình một chút, dáng người không tính là linh lung có hứng thú, cô cảm thấy mình hơi mập giống trẻ con, tuy rằng không tính là béo, nhưng khuôn mặt tròn tròn sẽ khiến người khác nghĩ là như thế. Có một thời gian, cô rất tự ti, cảm thấy mình không xứng đôi với anh, mới có hành động giảm béo, nhưng anh hình như không hiểu ý định của cô, giảm cân thành ra thiếu máu, thể chất yếu, mắng cô một thời gian rất dài. Cô vừa không phải mỹ nhân, cũng không có dáng người làm cho người ta phun máu mũi, cô thật không hiểu, vì sao lại là cô? Đây thật là chuyện lạ, ban ngày mọi người nhiệt liệt thảo luận về hoàng tử trường học ngay ở trước mặt cô, mỗi ngày nghe nhiều người bàn luận về anh như vậy, đoán xem anh thích mẫu người thế nào, còn cô an vị trên giường của anh, lại hỏi không được. Anh, thích cô…… Đúng không?   Mời các bạn đón đọc Đừng Nói Lời Tạm Biệt của tác giả Lâu Vũ Tình.
Vòng Tròn Đồng Tâm
Thể loại: Hiện đại, tỷ đệ luyến, ấm áp, tiểu ngược…HE Độ dài: 15 Chương + Ngoại truyện Converter: meoconlunar (TTV) Editor: Thư Kỳ Một năm kia, lúc tình yêu nồng nàn triền miên nhất, cô quyết tuyệt chia tay làm anh bị thương nặng! Chính là trong lòng cô có nỗi khổ, bởi vì hai người không thể vượt qua được khoảng cách bảy năm ── Khi cô đã ra xã hội, Thẩm Vân Phái vẫn là sinh viên kiến trúc ở quán cà phê làm thêm, thành tích anh vĩ đại, tiền đồ vô lượng. Cô không muốn ràng buộc bước chân anh, đành phải làm đao phủ, cắt đứt đoạn tình này, cuối cùng cũng phải đi trên hai con đường khác biệt, Nhưng nhìn anh tan nát cõi lòng, Tôn Uẩn Hoa biết cả đời mình đều thua thiệt nam nhân này… Anh thích xem cô nhìn về phía ngoài cửa sổ suy ngẫm cắt hình, thích xem vẻ mặt cô cắn bút nhíu mày suy nghĩ, Cũng thích xem bộ dạng cuồng ăn kẹo phát tiết của cô khi gặp chuyện buồn bực. Khi Tôn Uẩn Hoa còn chưa chú ý tới anh, trong mắt đáy lòng anh đã tràn đầy bóng dáng của cô, Lúc tình đến nồng, trong kế hoạch của cuộc sống coi cô làm trung tâm, quy hoạch tương lai có cô… Nhưng, đã đều là chuyện cũ, của cô vô tình làm anh tan nát cõi lòng, dây cót tình yêu bị đứt! Anh xem cô là trục tâm đường tròn, mang theo lòng bị thương, từ nay không gặp lại, Không ngờ trời cao thiết kế một cái ràng buộc sâu nhất, nhiều năm sau lại làm cho hai người gặp lại?? *** Anh chú ý cô gái kia thật lâu. Lúc ban đầu sẽ lưu ý đến cô, là vì trên bàn cô đầy các loại kẹo màu sắc tiên diễm. Có kẹo mềm, sôcôla đường, kẹo nuga, kẹo đường, kẹo tình nhân… Ngay cả cái loại kẹo bảy màu trong suốt thực phục cổ đều có. Thoạt nhìn cũng rất ngọt. Anh chưa từng thấy qua cô gái nào thích ăn kẹo như vậy. “Tiểu thư, cửa tiệm cấm mang thức ăn ngoài vào.” Đó là đối thoại đầu tiên của bọn họ. “A, thật có lỗi, nhưng khi tôi làm việc không ăn đồ ngọt đầu sẽ không linh quang.” Cô nghiêng đầu, đối với anh lộ ra vẻ mặt “Thật sự là hao tổn tâm trí”. Cái loại biểu cảm ngây thơ nhưng sinh động này lại làm cho anh cảm thấy thật đáng yêu, lập tức trái tim rung lên một chút, nói không kịp suy nghĩ —— “Đặt trên ghế tựa đi, tôi cover cô.” (cover: bao bọc, trong câu này nôm na là bảo kê.) Mãi cho đến thật lâu thật lâu về sau, anh mới lĩnh ngộ, trong nháy mắt xúc động đó, thì ra là nhất kiến chung tình. Cô là khách quen trong tiệm, có khi một tuần sẽ đến hai ba lần, mỗi lần đến tổng sẽ mang theo một chồng lớn bản thiết kế thật dày, anh không cố định thời gian đi qua giúp cô thanh lý mặt bàn, thu dọn vỏ kẹo, cũng thuận thế liếc mắt nhìn bản thiết kế, đoán cô hẳn là làm thiết kế thời trang. Cô hiết kế thời trang trẻ em… Thực rực rỡ. Trừ này đó ra, anh không tìm thấy từ hình dung càng chuẩn xác. Có lẽ đây là trong cảm nhận của cô, tượng trưng cho đứa nhỏ, dùng màu sắc xinh đẹp tươi sáng, như là tràn ngập hy vọng vô hạn. Cô nhất định rất thích em bé. Anh thích xem cô chống gò má, nhìn ngoài cửa sổ suy ngẫm cắt hình, thích xem cô cắn cán bút đối với bản vẽ nhíu mày suy nghĩ, cũng thích bộ dạng cô khi gặp chuyện khó khăn, cuồng ăn kẹo phát tiết… Anh thích xem các loại biểu cảm thiên biến vạn hoá khi cô làm việc không tự giác lộ ra, mỗi một thần thái linh hoạt sinh động, anh đều lặng lẽ cất chứa dưới đáy lòng, lúc nào cũng chờ mong cô đến. Tình cảm tới rất khó hiểu, anh thậm chí không biết tên của cô, nhưng tuổi trẻ khi động lòng, vốn liền không có đạo lý gì đáng nói. Có một lần, anh hỏi cô: “Vì sao cô thích tiệm này?”   Mời các bạn đón đọc Vòng Tròn Đồng Tâm của tác giả Lâu Vũ Tình.
Vẽ Mắt
Convert: Meoconlunar Edit: Aries92 Beta: Đầm♡Cơ Truyện này cùng hệ liệt với truyện Thay tim nhé Khấu Quân Khiêm sống tại ngõ 44 phố Khởi Tình, làm nghề vẽ tranh kiếm sống nhưng kì lạ là hắn có thể vẽ núi vẽ biển vẽ nhà vẽ cửa nhưng không thể vẽ vật sống …có lẽ cũng vì bản thân hắn có chút khác thường. Vẽ vật sống gì cũng được nhưng chỉ cần thêm đôi mắt thì vật thể lập tức sống lại bay ra khỏi trang giấy, khiến cho hắn dù có vẽ cũng như không vẽ, còn phải tự mình chịu biết bao hậu quả. Thật là phiền chết! Cho đến ngày hôm đó, khi hắn đuổi theo con chó nhỏ chạy ra từ bức vẽ. Lúc đuổi đến nơi hắn vô tình gặp được một cô gái, kể từ đó trái tim ngốc nghếch của hắn bị sự dịu dàng ôn nhu của cô băt cóc. Trong lòng hắn tràn ngập nhiệt huyết yêu đương liền vẽ lại chân dung cô gái đó.Nhưng khi vừa ngủ dậy cô gái trong bức vẽ lại biến thành người thật xuất hiện trước mặt hắn.Chỉ có điều cô gái chạy ra từ bức vẽ này không hiểu bị lỗi chỗ nào. Gương mặt giống hệt tình nhân trong mộng của hắn nhưng tính cách lại khác một trời một vực. Người ta ôn nhu dịu dàng, cô nàng thì mỗi lần mở miệng đều khiến cho người khác hận không thể tự kết liễu đời mình. Còn nói đây là nhà của cô,đuổi không đi, lại không muốn ở chung cùng hắn? *** Cả cuộc đời của Khấu Quân Khiêm đều là sai xót trớ trêu của định mệnh. Nếu không phải ông trời cố ý trừng trị hắn thì chỉ có thể nói hắn xui xẻo rơi trúng vận mệnh này. Lần đầu có mặt trên đời đã có tên là Quân Khiêm đủ thấy cha mẹ hắn mong đợi ở hắn nhiều như thế nào. Từ nhỏ đã cho hắn theo con đường nghệ thuật với hy vọng khi lớn lên hắn sẽ có khí chất tao nhã,khiêm tốn của bậc quân tử. Chết tiệt! Từ ngày chui ra khỏi bụng mẹ đến nay hắn chưa từng biết thế nào là khiêm tốn. Học đàn violon không được hắn bực tức liền kéo đứt hết dây đàn. Hắn quả thực chính là phần tử bạo lực khiến cho gia sư vì sự phá phánh điên cuồng của hắn không thể không đuổi cổ hắn ra khỏi cửa. Chính vì vậy hắn mới bị bắt đi học vẽ. Nghe nói hồi bé khi chọn đồ vật đoán tương lai hắn không màng đến bất kì thứ gì cho dù thử đi thử lại mấy lần hắn vẫn chỉ cầm chặt chiếc bút vẽ không buông. Về chuyện này hắn thực sự nghi ngờ cha mẹ lừa hắn, Thứ cả đời này hắn chán ghét nhất chính là vẽ tranh. Kết quả hắn tùy tay vẽ bừa một bức họa ngay cả bản thân còn không nhìn ra là cái gì…chữ như gà bới… vậy mà tự nhiên bị nói có khả năng trời cho…đúng là vớ vẩn. Không ai nhìn ra hắn trời sinh là người hiếu động hay sao? Cho hắn đi học nhu đao kiếm đạo taekwondo hắn đều vui vẻ chứ loại nghệ thuật trầm tĩnh này không hợp với hắn, ok? Hắn đã quyết tâm đời này việc gì hắn cũng làm duy nhất hội họa là không bao giờ động đến Có điều… Hắn đời này cái gì cũng chưa từng làm, duy nhất chỉ có vẽ tranh thì làm…. Thật đúng là bi ai. Về phần tại sao hắn ghét vẽ tranh thì phải kể đến chuyện lúc nhỏ. Hắn còn nhớ bài tập năm nhất đề tài “điều bạn yêu nhất” Rất đơn giản !! Hắn không nghĩ ngợi liền vẽ chín con chim nhỏ, ngày hôm sau tự tin mang nộp…..kết quả chỉ còn một trang giấy trắng tinh. Phía dưới vẫn xót lại chữ ký của hắn còn cái gì cũng không có. Ai mà tin được hình trong bức vẽ lại có thể biến mất đến một giọt mực cũng chả còn? Dù cho hắn có giải thích thế nào thầy giáo vẫn nhận định hắn không làm bài tập lại còn cố ý nói dối, tội càng thêm nặng. Bao nhiêu năm qua chỉ cần nhắc đến hội họa đều không phải là chuyện tốt lành. Từ đó hắn rất ghét vẽ tranh. Hăn không muốn vẽ nhưng hình như có thế lực vô hình nào đó cố tình đẩy hắn vào con đường này. Mời các bạn đón đọc Vẽ Mắt của tác giả Lâu Vũ Tình.