Liên hệ: 0912 699 269  Đăng nhập  Đăng ký

Orlando

"Tới đây Orlando thức giấc. Chàng duỗi dài người. Chàng ngồi dậy. Chàng đứng thẳng người, hoàn toàn trần trụi... Không một con người nào, kể từ thuở hồng hoang, trông mê hồn hơn thế. Cơ thể chàng hợp nhất sức mạnh của một gã đàn ông và sự thanh tú của một phụ nữ... Orlando đã trở thành phụ nữ - không thể phủ nhận điều đó... Orlando là một người đàn ông cho tới ba mươi tuổi, sau đó chàng trở thành một phụ nữ và vẫn giữ nguyên giới tính kể từ khi ấy..." (Trích nội dung tiểu thuyết Orlando) "Tràn ngập các trang sách là một không khí huyền thoại, thể hiện một dạng tồn tại được cách điệu và nâng cao, không phải cuộc sống thật sự chúng ta vẫn sống, mà giống như một ảo ánh hay một giấc mơ". TED GIOIA - Nhà phê bình Mỹ *** Orlando được đánh giá là “bức thư tình dài và quyến rũ nhất trong lịch sử văn học” mà Virginia Woolf dành cho người yêu đồng giới. Vita Sackville West là nhà thơ, cô có một cuộc hôn nhân dài và hạnh phúc với Harold Nicolson.  Trong khi đó Virginia và người chồng của mình, Leonard Woolf cũng có mối quan hệ vợ chồng khá hòa hợp, nhưng Virginia không có hứng thú tình dục với Leonard. Điều đó  cũng không phải bất ngờ, bởi thời đó, những cuộc hôn nhân không có tình dục cũng khá phổ biến. Virginia Woolf và Vita Sackville West đã tình cờ gặp nhau, và rồi nhanh chóng bị cuốn vào nhau, trở thành tình nhân. Vita là người khá phóng khoáng trong tình dục, và thường xuyên theo đuổi những người phụ nữ khác, nên giữa Woolf và Vita, có thể có một mối quan hệ tình dục say đắm. Nếu mối tình này không diễn ra, Orlando sẽ không được sáng tác. Sách đề tặng Vita Sackville West, người tình đồng giới Orlando được đánh giá là “bức thư tình dài và quyến rũ nhất trong lịch sử văn học” mà Virginia Woolf dành cho người yêu đồng giới. Cuốn sách đã nhanh chóng trở nên nổi tiếng và được độc giả khắp nơi say đắm. Mặc dù, trong lịch sử văn học, Orlando không phải là tác phẩm hư cấu đầu tiên nhắc đến chuyển giới. Hóa thân của Ovid là một tác phẩm vừa trào phúng vừa nghiêm túc về sự biến chuyển của vật thể - đặc biệt là hình hài con người, thành cây cối hay thú vật, hay thần linh biến thành người để theo đuổi tình nhân. Trong Nghìn lẻ một đêm cũng có cốt truyện và tình huống về  chuyển giới và cải trang thành giới tính khác. Shakespeare ưa thích việc giả trang, và vào thời ông, vì phụ nữ bị cấm đóng kịch trên sân khấu nên tất cả các vai phụ nữ đều là trai giả gái. Họ chìm trong những mối tình say đắm cùng nhau, và bản chất chúng đều là những mối tình đồng tính. Vita Sachville West chính là hình tượng ngoài đời của Orlando. Vita vốn là một người đam mê hóa trang. Cô thường hóa trang thành đàn ông, để tận hưởng sự tự do. Trong cuốn Orlando, Woolf đã “đảo ngược” tình huống đó, khi Orlando trở thành phụ nữ, phải vận những bộ trang phục phức tạp, đã tự mình cảm nhận sự khó chịu mà các cô gái bình thường vẫn hay chịu đựng. Ấy cũng chính là câu chuyện “nữ quyền” Woolf vẫn luôn hướng đến trong các tác phẩm của mình. Orlando có nhiều chi tiết dựa trên lịch sử của gia tộc Sackvilles, với bối cảnh chủ yếu là Knile House, một trong những biệt thự cổ còn tồn tại ở Hạt Kent, nước Anh. Đến năm 1566, đây là nơi thuộc quyền sở hữu của Thomas Sackville, em họ của Nữ hoàng Elizabeth I, cụ kỵ của Vita Sachville West. Orlando biến thành phụ nữ khi tỉnh dậy sau một giấc ngủ dài. Nhưng anh ta đối diện với trạng huống ấy một cách bình thản lạ lùng. Khi chứng kiến bộ dạng của mình trong hình hài một người phụ nữ, anh ta phán: “Khác giới, nhưng cùng một người”. Từ khi biến thành phụ nữ, cuộc đời anh ấy (cô ấy) bước vào những cuộc phiêu lưu mới, những gặp gỡ mới. Đôi lúc trong những khi chán chường, Orlando vẫn cải trang thành đàn ông, để tìm kiếm niềm hoan lạc chốc lát. Orlando vẫn đi đi về về giữa hai giới tính. Tìm kiếm tiếng nói riêng cho những người phụ nữ Sự khác biệt về giới ấy bao hàm những hệ quả về xã hội và pháp luật. Rất nhiều người đàn ông Woolf biết, trong đó có chồng bà, Leonard, và chồng của chị gái Vanessa, Clive Bell, được giáo dục tại Cambridge. Virginia và Vanessa được giáo dục tại gia, hình thức phổ biến cho con gái nhà thượng lưu. Phụ nữ hầu hết không được đi học. Khi Woolf viết Orlando, hơn 8 triệu phụ nữ tuổi 30 trở lên đã thắng trong cuộc bỏ phiếu cho Nghị định Đại diện cho Nhân dân năm 1918. Với đàn ông, độ tuổi là 21. Năm 1928, khi tiểu thuyết được hoàn thành, mọi phụ nữ trên 21 tuổi đã bình đẳng cùng đàn ông trong các cuộc tuyển cử. Chưa đầy hai tuần sau khi Orlando được phát hành, Woolf đến Girton cho buổi giảng thứ hai của mình, với cái tên Phụ nữ và Sáng tạo. Tuần trước đó, bà đã có mặt ở Newnham. Woolf tóm tắt lại hai bài giảng của mình thành bài luận nổi tiếng Căn phòng riêng, xuất bản 1929. Virginia Woolf trăn trở về sự bất công xã hội và kinh tế giữa hai giới tính, bất công bắt nguồn từ phân biệt giới tính được che đậy như những sự thực khách quan của thế giới. Orlando đã mở đường cho những khám phá nghiêm túc và đáng lo ngại về vị thế của phụ nữ. Nhân vật chính dành nhiều năm ròng lấy lại tài sản của mình, và cuối cùng bị tước đoạt một cách hợp pháp sau khi anh tỉnh dậy trong bộ dạng con gái. Orlando là một nhà thơ - có thể không giỏi cho lắm - nhưng khi là đàn ông, dù bất tài anh ta cũng được đánh giá kỹ. Trong khi những người con gái giỏi nhất có khi không được chú ý. “Nhưng chúng ta phải tiếp tục viết”, bà nói với những cô gái trẻ tại Cambridge, “vì trong 100 năm tới, với căn phòng của riêng mình và tiền của riêng mình, sẽ không còn  những giới hạn do phân biệt giới tính lên khả năng của phụ nữ và sức sáng tạo của họ”. Orlando thường bị phê phán là tác phẩm trào phúng, kém quan trọng hơn Bà Dalloway hay Đến ngọn hải đăng. Nhưng tác phẩm hoàn toàn vượt xa những tác phẩm thời kì của nó trong tranh luận về giới và bình đẳng giới. Đặt một phép so sánh với cuốn The Well of Loneliness , nhân vật Radclyffe Hall, người thích được gọi là John, là  một phụ nữ đồng tính tin rằng: phụ nữ yêu phụ nữ là những  người bị sinh ra trong hình hài sai lầm. Điều này đưa đồng tính nữ tới đau khổ suốt đời. Cuốn tiểu thuyết đó bị cấm tại Anh và đã bị đưa ra tòa. Virginia Woolf đồng ý làm nhân chứng, với niềm tin vào tự do ngôn luận và chống cấm đoán, nhưng e ngại khi phải nói The Well of Loneliness là văn chương. Bà đã đúng khi e ngại, cuốn sách đó không phải văn chương. Hai tác phẩm, cùng một năm, cùng chủ đề gây tranh cãi. Nhưng Virginia Woolf, vì bà biết viết, biết quyến rũ người đọc, vì bà hài hước, có thể vì bà đang yêu, và phong cách văn của bà bay bổng với sự tự nhiên, duyên dáng, đã thành công trong việc luồn qua những kiểm duyệt. Trong khi The Well of Loneliness củng cố tất cả những định kiến về giới tính và ham muốn tình dục. Cuốn sách bị cấm. Orlando phá vỡ hết những định kiến ấy, nó lại trở thành sách bán chạy. *** Orlando, A Biography xuất bản lần đầu vào ngày 11/10//1928 (cũng là thời điểm ở đoạn kết của tiểu thuyết). Virginia Woolf xem tác phẩm này như một sự thư giãn tinh thần, một “writer’s holiday” sau những tác phẩm đòi hỏi khắt khe hơn về cấu trúc, chủ đề như Căn phòng của Jacob, Bà Dalloway, Tới ngọn hải đăng… Tuy nhiên, dù chính tác giả không kỳ vọng, Orlando lại chính là tác phẩm được đọc nhiều nhất của bà, và ngay trong lần tái bản thứ hai, số lượng bản in bán ra là 6.000, gấp đôi so với Tới ngọn hải đăng. Thủ pháp dòng ý thức trong tác phẩm này cũng đi tới chỗ cực kỳ điêu luyện và tinh tế. Và có lẽ chính vì được viết với tình yêu và cảm hứng tột cùng, có thể những vấn đề sâu thẳm nhất về ý nghĩa của cuộc đời, tình yêu và sáng tạo được thể hiện trong Orlando, ở một số khía cạnh nhất định, vượt xa hơn rất nhiều so với các tác phẩm khác của Virginia.  Cho tới nay, nhiều tiểu luận, phê bình và luận văn tiến sĩ cũng đã soi rọi nhiều ánh sáng khác nhau lên tác phẩm, và những tranh luận vẫn còn tiếp diễn, dù nói chung tất cả các văn bản này đều xem Orlando là một tác phẩm “avant-garde” về nữ quyền và tình dục đồng giới nữ. Trước khi đọc Orlando, một tiểu thuyết hay tiểu sử giả cách (fake biography), có lẽ các độc giả cũng cần biết qua hai yếu tố sau: Thứ nhất, tác phẩm này được đề tặng cho V. Sackville-West,[1] (sau đây viết tắt là VSW) bạn thân và người tình của Virginia Woolf.[2] Theo lời của Nigel Nicholson[3], con trai của VSW, đây là “lá thư tình dài nhất và dễ thương nhất trong văn học, trong đó [Virginia] khám phá Vita… đẩy bà từ giới tính này sang giới tính khác… buông một màn sương mù xung quanh bà.”[4] VSW cũng là nguyên mẫu của nhân vật chính Orlando, với một số chi tiết đời thật của bà được hư cấu hóa.  Thứ hai,  các chi tiết trong tác phẩm dựa trên lịch sử của gia tộc Sackvilles, và có bối cảnh chủ yếu dựa trên các thực tế về Knole House[5], một trong số ít gia thự cổ và lớn nhất hiện còn tồn tại ở Hạt Kent, Anh Quốc. Knole House được thiết kế theo niên lịch của một năm, gồm 365 phòng (365 ngày), 52 cầu thang gác (52 tuần), 12 cổng vào (12 tháng) và bảy sân trong (bảy ngày trong tuần). Những phần lâu đời nhất của ngôi nhà này do Thomas Bourchier, Tổng Giám mục xứ Canterbury xây dựng vào khoảng giữa 1456 và 1486. Sau nhiều lần đổi chủ, năm 1566, nó thuộc quyền sở hữu của Thomas Sackville[6], em họ của Nữ hoàng Elizabeth I,[7] cụ kỵ của VSW. Khi viết về Orlando, hầu hết những nhận định của các nhà nghiên cứu và phê bình văn học Âu Mỹ đều nhấn mạnh tới sự táo bạo và đi trước thời đại của Virginia khi xóa nhòa ranh giới của giới tính trong tình yêu; hoặc sự sáng tạo đậm nét trào phúng của bà khi pha trộn giữa phong cách viết tiểu sử và tiểu thuyết, pha trộn giữa hiện thực và những ảo tượng. Những lý luận đó đều na ná như nhau và đều không có gì mới mẻ hay khai phá. Tuy nhiên, Ted Gioia[8] có một cách nhìn mà người dịch thấy khá mới mẻ và thú vị, ông cho rằng Orlando nhìn xa hơn nhiều vào tương lai so với bất kỳ tác phẩm nào trong lĩnh vực khoa học viễn tưởng. Và ông cũng nhấn mạnh tới dòng văn xuôi đẹp như thơ của tác phẩm: “Nhưng không tóm lược cốt truyện nào có thể đánh giá đúng những phẩm chất đặc biệt của cuốn tiểu thuyết này. Cái mà độc giả sẽ nhớ tới là những tình tiết ly kỳ, sắc thái và bầu không khí. Tôi đọc cuốn sách của Woolf lần đầu trong những năm đại học, sau khi tới tham quan Knole House, một trong những thái ấp miền quê lớn nhất ở Anh Quốc… Trong ký ức của tôi, kết cấu của cuốn tiểu thuyết nhòa vào những sắc màu và hình ảnh của các bức tranh và những tấm thảm thêu ở Knole House. Tràn ngập các trang sách là một không khí huyền thoại, thể hiện một dạng tồn tại được cách điệu và nâng cao, không phải  cuộc sống thật sự chúng ta vẫn sống, mà giống như một ảo ảnh hay một giấc mơ. Nhưng ngày nay, khi đọc lại tác phẩm, tôi thu lượm được rất nhiều so với hồi ở lứa tuổi hai mươi. Giờ đây tôi khá quen thuộc với các tác phẩm khác của Woolf, và quay lại với bà vì vẻ đẹp đích thực trong ngôn ngữ của bà cũng như chính bản thân câu chuyện. Trong lịch sử ngôn ngữ Anh, có rất ít nhà văn viết hay hơn, trên nền tảng câu nối tiếp câu, hay đi xa hơn trong việc xóa nhòa các ranh giới giữa văn xuôi và thơ. Nhưng trên hết, ngày nay Orlando nổi bật lên với tư cách một tác phẩm đi đầu, tiên báo cho rất nhiều tiểu thuyết sau này – từ The Left Hand of Darkness cho tới Middlesex – những tác phẩm thể hiện giới tính với sự thay đổi không ngừng thay vì cố định, và đã biến nữ tính và nam tính thành những chủ đề bề mặt thay vì những giả đoán bất định trong tiểu thuyết đương thời.”[9] Ở đây, nhân tiện, từ gợi ý của Ted Gioia, người dịch chợt nghĩ có khi nào Orlando cũng là tác phẩm đầu tiên đã mở đường cho dòng văn học hiện thực huyền ảo (magic realism) với đại diện lẫy lừng nhất của nó là García Márquez hay chăng? Ở các tác phẩm khác của Virginia Woolf, thời gian và cái chết thường là một nỗi ám ảnh, một yếu tố can thiệp thô bạo vào đời sống hàng ngày, nhưng với Orlando, bà đã phá tan quyền lực tuyệt đối của thời gian và cái chết. Diễn tiến của tiểu thuyết này trải dài qua ba thế kỷ, từ 1588 đến 1928. Với nhân vật chính là Orlando, ban đầu là nam giới, rồi biến thành nữ giới sau một giấc ngủ dài, ở tuổi ba mươi, và dừng lại ở tuổi ba mươi sáu vào thời điểm tác phẩm kết thúc. Tiểu thuyết này cũng đặt ra những câu hỏi và lời giải đáp cực kỳ tế vi và sâu sắc về ý nghĩa của cuộc sống, tình yêu và sáng tạo. Tình yêu và Sáng tạo hiện ra, song song như hình với bóng, với từng khía cạnh say đắm, chán chường, ê chề, lố bịch, và cuối cùng là sự chấp nhận, sự tuân phục theo sức mạnh vô hình của “thời đại” trong cuộc đời kéo dài dằng dặc hơn ba trăm năm của Orlando. TÌNH YÊU    Chàng, với tư cách một người đàn ông, đã yêu đắm đuối Sasha, Công chúa nước Nga, và bị phụ tình. Chàng bỏ chạy khỏi nước Anh, sang làm Đại sứ ở Constantinople để thoát khỏi sự theo đuổi của Harriet, một nàng công chúa người Roumania vô duyên, kệch cỡm. Sau một giấc ngủ dài, chàng bỗng biến thành phụ nữ, và sống lang thang phiêu bạt cùng một bộ lạc dân du mục (quãng thời gian này khoảng chừng một thế kỷ). Rồi tình yêu quê hương trỗi dậy, nàng quay lại Anh. Sau một thời gian ẩn dật, nàng cảm thấy phải trở lại London. Ở đây, nàng lại bị theo đuổi lần nữa bởi Hoàng tử Harry (tức Công chúa Harriet), kẻ trước kia đã cải trang thành phụ nữ để tán tỉnh nàng, vì lúc đó nàng còn là một nam thanh niên. Tình yêu với nàng trở thành một trò đùa, nhưng nàng vẫn cần có tình nhân, bất kể nam hay nữ, vì thỉnh thoảng nàng lại cải trang thành đàn ông để du hí tìm vui. “Cuộc sống và một tình nhân,” đó là ý nghĩa của đời nàng. Sau đó, chán những mối tình hời hợt, có cũng như không, nàng lại trở về ngôi nhà ở quê hương. Rồi cuối cùng nàng nhận ra mình phải tuân theo thời đại, phải có một ông chồng. Nàng gặp Shelmerdine, một gã khoái lãng du giữa trùng khơi sóng dữ; hai người yêu nhau nhanh hơn chớp giật. Nàng kết hôn với chàng. Nhưng gió Tây nam nổi lên, chàng lại nổi máu hải hồ, dong buồm đi rong ruổi ở khu vực Mũi Sừng. Nàng lại sống một mình, có chồng cũng như không. Rồi một đêm chồng nàng quay trở lại, đó cũng là kết thúc của câu chuyện hơn ba trăm năm trôi nổi với tình yêu của Orlando. SÁNG TẠO Ở đầu câu chuyện, chàng thiếu niên mười sáu tuổi đã nhận ra sự khác biệt giữa ngôn ngữ và thực tại: “Tuy nhiên, cuối cùng chàng dừng bút. Chàng đang mô tả thiên nhiên, như tất cả mọi nhà thơ trẻ tuổi xưa nay luôn mô tả, và để tìm một sắc xanh chính xác, chàng nhìn vào (và ở đây chàng tỏ ra táo bạo hơn hầu hết mọi người) chính bản thân sự vật đó; ấy là một bụi nguyệt quế mọc bên dưới cửa sổ. Sau đó, dĩ nhiên, chàng không thể viết nữa. Màu xanh thiên nhiên là một chuyện, màu xanh trong văn chương lại là chuyện khác. Dường như thiên nhiên và những con chữ có một ác cảm tự nhiên với nhau; cứ đưa chúng tới gần nhau và chúng sẽ xé nhau thành từng mảnh. Sắc xanh lúc này Orlando trông thấy đã phá hỏng mất vần và nhịp của chàng.” (Chương I) Sau khi bị Nick Greene mang ra làm trò cười trong một bài thơ trào phúng, Orlando, lúc này là một thanh niên, cảm thấy chán ghét giới văn nghệ sĩ tiếng tăm. Giờ đây những mộng tưởng của chàng về tình yêu, về thi ca đã tan hoang sụp đổ:  “Như vậy, ở tuổi ba mươi, hay khoảng đó, chàng quý tộc trẻ tuổi này không chỉ có mọi kinh nghiệm mà cuộc sống đã mang tới, mà còn nhìn thấy sự vô giá trị của tất cả những kinh nghiệm đó. Tình yêu và tham vọng, phụ nữ và những nhà thơ, tất cả đều hão huyền như nhau. Văn học là một vở hài kịch trớ trêu. Cái đêm sau khi đọc tác phẩm “Tới thăm một quý tộc ở miền quê” của Greene, chàng gom năm mươi bảy sáng tác thơ đốt trong một đống lửa lớn, chỉ giữ lại “Cây Sồi”, vốn là giấc mơ trẻ con của chàng và rất ngắn. Giờ chỉ còn lại hai thứ mà chàng đặt hết mọi niềm tin vào đó: những con chó và thiên nhiên; một con chó săn Na Uy và một bụi hoa hồng. Thế giới, trong toàn bộ sự đa dạng của nó, cuộc sống trong toàn bộ sự phức tạp của nó, đã thu nhỏ thành hai thứ đó. Lũ chó và một bụi hoa là toàn thế giới.” Sau rất nhiều suy tư và tự vấn, cuối cùng chàng đã đi tới một kết luận cho mình: “Suốt một hồi lâu chàng chìm vào những ý nghĩ sâu xa như giá trị của sự vô danh, và niềm vui của việc không có tên tuổi, giống như một lượn sóng quay về với thân thể sâu thẳm của biển khơi; suy nghĩ về cách thức sự vô danh giải thoát tâm hồn khỏi sự quấy rầy của lòng ganh ghét và thù hằn; cách thức nó tạo ra trong huyết mạch dòng chảy tự do của sự khoan dung và lòng cao thượng; và cho phép người ta cho đi hoặc đón nhận mà không cần tới những lời cảm tạ hay ca ngợi; hẳn đó phải là cách thức của tất cả những thi sĩ lớn, chàng nghĩ (dù kiến thức của chàng về Hy Lạp không đủ để chàng khẳng định), bởi lẽ, ắt hẳn Shakespeare phải viết như thế, những người thợ xây dựng nhà thờ đã xây dựng như thế, không cần lời cám ơn hay tên tuổi, mà chỉ cần công việc của họ vào ban ngày và có lẽ một cuộc chè chén vui vẻ lúc đêm về… ‘Đó thật là một cuộc sống đáng ngưỡng mộ biết bao!’ Chàng nghĩ, duỗi thẳng tứ chi ra bên dưới táng sồi. ‘Và vì sao không tận hưởng nó ngay khoảnh khắc này?’ Ý nghĩ này xuyên qua chàng như một viên đạn. Tham vọng rơi xuống như một hòn chì ở đầu dây dọi. Thoát khỏi quả tim bỏng cháy vì tình yêu bị khước từ, thoát khỏi sự trách móc của thói phù hoa, và tất cả mọi gai góc dưới cái đáy tổ cuộc đời từng châm chích chàng đau buốt khi chàng còn giữ lòng tham danh vọng, nhưng không thể nào động chạm tới một kẻ không màng tới vinh quang; chàng mở mắt ra, vốn dĩ chúng vẫn mở to trong mọi lúc nhưng chỉ nhìn thấy những ý nghĩ, và nhìn thấy ngôi nhà, nằm trong thung lũng nhỏ bên dưới chân chàng.” Trong cuộc nổi dậy ở Constantinople, chàng ngủ một giấc dài và khi tỉnh lại nhận ra mình đã trở thành một phụ nữ, một cách thản nhiên và lãnh đạm. Nàng đi theo một ông già du mục, rời khỏi thành phố và tới sống với những người dân du mục lang thang, tiếp tục sửa chữa, bổ sung cho tập thơ “Cây Sồi” với phương tiện vô cùng hạn hẹp: mực làm từ quả mọng, không có giấy nên nàng buộc phải viết bên lề và chen vào giữa những dòng đã viết trước đó. Tình yêu đối với thi ca là đốm lửa chập chờn nhưng không hề tắt trong quả tim nàng. Sau đó, khi đã trở lại Anh, nàng sống ẩn dật một thời gian, rồi lại trở lên London hòa nhập vào xã hội thượng lưu, tiếp xúc với giới quý tộc và nghệ sĩ, rồi lại quay trở về quê nhà, sống một cuộc đời bình thản, vẫn luôn suy tư trăn trở với ý nghĩa của cuộc sống, thi ca. Rồi một hôm nàng hoàn thành tập thơ, kết thúc một tác phẩm đã được bắt đầu và viết đi viết lại suốt hơn ba trăm năm. Văn phong của nàng đã trưởng thành chín chắn, tài năng của nàng rốt cuộc đã lên tới đỉnh điểm của nó trong tập “Cây Sồi”, và nàng chợt nhận ra một điều: “Cuốn bản thảo thơ nằm bên trên quả tim nàng bắt đầu cựa quậy và đập thình thịch như thể nó là một sinh vật, và điều kỳ lạ hơn nữa, cho thấy có một sự đồng cảm tuyệt vời giữa họ, Orlano, bằng cách nghiêng đầu sang bên, có thể đoán ra ý nghĩa của những gì nó nói. Nó muốn được đọc. Nó phải được đọc. Nó sẽ chết trong lòng nàng nếu nó không được đọc. Bởi đây là lần đầu tiên trong đời mình nàng quay sang chống lại tự nhiên bằng bạo lực. Lũ chó săn Na Uy và những bụi hoa hồng đang quây quần xung quanh nàng. Nhưng không cá thể nào trong số những con chó săn và những bụi hoa hồng có thể đọc. Đây chính là sự sơ sót đáng tiếc của Đấng Hóa Công, điều mà nàng chưa bao giờ nhận ra trước đó. Duy chỉ con người được phú cho khả năng này.” Nàng trở lên London, gặp lại Greene, giờ đã trở thành một quý ông với nhiều tước vị. Nàng không định đưa tập thơ cho ông ta, nhưng tình cờ tập thơ rơi khỏi ngực áo nàng, Greene đề nghị được đọc, và đã giúp nàng xuất bản nó. Tập thơ được trao giải. Quá trình sáng tạo của nàng chấm dứt. Nhưng thi ca và sáng tạo vẫn quay đi quay lại trong những mộng tưởng của nàng. Thi ca là cơn mộng mị của nàng, và giống như hình ảnh con ngỗng trời ở cuối truyện, thi ca mãi mãi là cái gì đó sẽ bay ngang qua đời sống và mất hút. Hình ảnh ẩn dụ này rất tiếc không được nhiều nhà phê bình chú ý tới: “‘Bị ma ám!’ Nàng kêu lên, đột ngột nhấn ga. ‘Bị ma ám! Ngay từ lúc mình còn là một đứa nhóc. Con ngỗng trời bay tới đó. Nó bay ngang qua cửa sổ để ra biển. Mình đã nhảy lên (nàng xiết chặt bánh lái) và với tay theo nó. Những con ngỗng trời bay nhanh quá. Mình đã nhìn thấy nó, ở đây… ở đó… ở đó – Anh, Ba Tư, Ý. Nó luôn bay nhanh ra biển và mình luôn ném theo nó những từ giống như những tấm lưới (tới đây nàng vung tay ra) co rúm lại vì mình đã từng nhìn thấy những tấm lưới co rúm lại trên boong tàu, bên trong chỉ toàn rong biển; và đôi khi có một phân bạc – sáu từ – ở đáy của tấm lưới. Nhưng không bao giờ có con cá to sống trong những rặng san hô.’ Tới đây nàng cúi đầu, trầm ngâm rất mực.” Và rốt cuộc nàng cũng nhận chân được một điều: “Lúc đó nàng đã nghĩ tới cây sồi trên đỉnh đồi này, và cây sồi có liên quan gì tới việc này, nàng đã tự hỏi. Sự ca tụng và danh vọng có liên quan gì tới thi ca? Bảy đợt xuất bản (cuốn sách đã bán hết sạch) có liên quan gì tới giá trị của nó? Không phải làm thơ là một công việc ẩn mật, một tiếng nói đáp lại một tiếng nói hay sao? Vậy là tất cả những câu nói rối ra rối rít, ca tụng, trách móc và việc gặp những người hâm mộ lẫn những người không hâm mộ đều không ăn nhập gì với bản thân sự việc – một tiếng nói đáp lại một tiếng nói. Cái gì có thể ẩn mật hơn, nàng nghĩ, chậm chạp hơn, và giống với sự trao tặng nhau của những cặp tình nhân hơn câu trả lời ấp úng mà nàng đã thực hiện suốt bao năm nay để đáp lại bài ca lao xao xưa cũ của cánh rừng, của những nông trại, và lũ ngựa nâu đang đứng ở cổng, cổ kề bên cổ, và lò rèn, nhà bếp, và những cánh đồng đang nhọc nhằn nuôi dưỡng những cây lúa mì, những cây cải củ, cỏ, và những đóa hoa diên vĩ và bối mẫu đang bung nở trong vườn?” Người dịch xin được kết thúc phần giới thiệu tại đây. Rất mong các bạn đọc tìm được nhiều giá trị khác của tác phẩm Orlando từ bản dịch này. Trân trọng. Sài Gòn, tháng 03/2016 Nguyễn Thành Nhân Mời các bạn đón đọc Orlando của tác giả Virginia Woolf.

Nguồn: dtv-ebook.com

Đọc Sách

Sủng Lâu Sẽ Thành Hôn
Thể loại: Hiện đại, sủng, thanh mai trúc mã Editor: Khang Vy Nhân vật chính: Ngôn Mộc, Cố Duy Nhất Nhiều năm về sau, khi đã trở thành vợ chồng, Cố Duy Nhất nằm trên lưng Ngôn Mộc, cười đến xán lạn hỏi: "Ngôn tiên sinh yêu mến, có phải anh đã sớm động tâm với em không?" Người đàn ông bên dưới liền khinh thường hừ nhẹ: "Cố Duy Nhất em nhớ kỹ, anh chính là bị em cưỡng gian" Người phụ nữ trên lưng cười khoe khoang, ôm chặt lấy cổ anh nói: "Cho dù là thế thì anh cũng là của em và chỉ có thể là của em" Từ trước đến nay không biết đến tình yêu Từ tình yêu đến hôn nhân Sủng lâu sẽ thành hôn *** "Sủng Lâu Sẽ Thành Hôn" là một câu truyện tình yêu ngọt ngào giữa Cố Duy Nhất và Ngôn Mộc. Mạch truyện rất nhẹ nhàng, không có tiểu tam gây sóng gió, không có gia đình cấm cản, tất cả đều thuận lý thành chương. Cố Duy Nhất người đúng như tên, là bảo bối duy nhất của Cố gia. Từ nhỏ đã được yêu thương mà lớn lên. Dù vậy, Duy Nhất không phải là bông hoa trong nhà kính, cô từ khi còn bé đã tràn đầy sức sống, hoạt bát ai cũng yêu thích. Ngôn Mộc có một gia đình không hạnh phúc, sau khi ly dị anh đi theo mẹ, nhưng do ba kế không thích nên bị bán đi. Không biết sự việc phát triển thế nào nhưng cuối cùng Ngôn Mộc được nuôi dưỡng ở Cố gia. Do ba Cố và ba Ngôn từng là đồng đội chí cốt. Mấy năm nay, ba Ngôn chôn mình trong quân khu rất hiếm khi về nhà. Kể sơ qua có thể tưởng tượng được nam chính rất đáng thương, nhưng may mắn là khi đó anh còn rất bé, không tạo ra đau thương gì quá lớn, chỉ là một vết sẹo mà thôi, rồi sẽ mờ dần. Trong từng giai đoạn trưởng thành của Cố Duy Nhất đều có mặt của Ngôn Mộc. Tên Duy Nhất của cô cũng là do anh đặt, ai nào biết được, sau này cô cũng trở thành "Duy Nhất" của anh. Ngôn Mộc bảo vệ cô từ bé đến lớn, là người anh mà cô rất tự hào. Từ tình cảm anh em đơn thuần, theo thời gian dần phát triển thành tình yêu nam nữ, dần muốn giấu đối phương đi trước sự chú ý của người khác. Một lần giải cứu tên bạn thân Thai Tử Vũ mà Cố Duy Nhất đắc tội với con ông cháu cha trong công ty cô thực tập. Kết quả mục tiêu trở thành biên tập chính thức bị phá sản. Cuối cùng phải đảm nhiệm chức vụ quản lý gà mờ cho bạn thân Doãn Huyên Huyên. Lần va chạm với giới giải trí này mang tới cho cô nhiều chuyện rắc rối không đáng có, nhưng mà nam chính phía sau dàn xếp hết thảy cho Duy Nhất, nên mọi chuyện đều êm xuôi. Ngược lại, mình thấy chuyện tình của nhân vật phụ Thai Tử Vũ - Doãn Huyên Huyên - An Khả Thiến có nhiều gia vị hơn một tí. Thai Tử Vũ theo đuổi Doãn Huyên Huyên suốt những năm tháng thanh xuân tươi đẹp đơn thuần nhất. Thiếu gia theo đuổi cô gái xinh đẹp gia cảnh khó khăn, nghe là đã thấy sặc mùi ngôn tình rồi. Mối quan hệ của họ cứ mập mờ như vậy cho đến khi Huyên Huyên gia nhập giới giải trí. Cô khao khát thành công một cách nhanh chóng, số phận không cho phép cô chậm rãi, vì thế mà Huyên Huyên quen một đạo diễn có tiếng, có thể nâng đỡ cô trong sự nghiệp. Mãi về sau, cô mới biết Thai Tử Vũ là cậu ấm nhà họ Thai. Lúc đó đã không thể quay đầu rồi, họ chỉ có thể là bạn mà thôi. Qua một đoạn thời gian, Thai Tử Vũ buông bỏ quá khứ, rồi An Khả Thiến bước vào cuộc sống của cậu, sau thời gian theo đuổi lâu dài, lần này rốt cuộc cậu đã được đền đáp. Chuyện tình trường của cậu tuy ban đầu có nhiều tiếc nuối, nhưng kết thúc lại ngọt ngào. Quay trở lại với Ngôn Mộc và Cố Duy Nhất, hai người đã xác định đối phương chỉ có thể là của mình rồi, nhưng vẫn thích từ từ, cứ lâu lâu lại thân mật quá mức cho phép, nhử nhau chơi. Phải đến sự kiện Duy Nhất say rượu "cưỡng gian" Ngôn Mộc thì mới chính thức yêu đương. Mà nói là cưỡng gian vậy thôi, nam chính nhà chúng ta đóng góp công sức không nhỏ đâu. Khi đứng trước những chuyện đau buồn trong quá khứ, Duy Nhất bảo vệ Ngôn Mộc như gà mẹ bảo vệ gà con vậy. Quá trình hẹn hò của hai người không mấy khả quan, nam chính chẳng có nhiều mấy tế bào lãng mạn. Thế là mặc dù cha mẹ ông bà đã đồng ý, định luôn ngày kết hôn thì Cố Duy Nhất cũng ấm ức không theo, vậy thôi chứ chuyện cưới sinh cô không có tiếng nói. Mình thấy quá đúng luôn, hẹn hò không lãng mạn, cầu hôn chả có mà đòi lấy người ta, quá lời rồi. Phải đến khi đăng ký kết hôn, Ngôn Mộc dỗ ngọt, Cố Duy Nhất mới nguôi ngoai á. Kết hôn xong nữ chính còn làm một chuyện dở khóc dở cười nữa cơ. Chồng không muốn sinh con mà mình muốn có con quá thì làm sao? Vâng, nữ chính rất thông minh mà chọc thủng áo mưa, kết quả là đón được hai thiên thần bé bé xinh xinh. Nhưng mà đau đến sợ tới già, hứa không làm loại chuyện này nữa. Cuộc sống gia đình hạnh phúc chầm chậm trôi qua, may mắn được bên nhau kiếp này. Nói chung như đã đề cập, đây là câu truyện nhẹ nhàng, sủng ngọt. Các tình tiết đấu đá ta sống ngươi chết hay cẩu huyết đều không có. *** "Sủng lâu sẽ thành hôn" là một câu chuyện VÔ CÙNG NGƯỢC, ngược tơi tả, ngược quằn quại, ngược lên, ngược xuống, nhưng không phải thể loại nữ ngược nam hay nam ngược nữ thường thấy, mà là tác giả đang ngược các độc giả bằng đống cẩu lương thượng hạng qua từng chương truyện mà thôi !!!! Vậy nên đê nghĩ các bác hãy mang theo một trái tim khỏe, một tâm hồn đẹp để chống chọi, vượt qua đống mật ngọt ch.ế.t ruồi này nhó ~ __________ Tình yêu nảy sinh từ bao giờ, vì điều gì? Chẳng mấy ai có được một đáp án chắc chắn. Có những người, bắt đầu mối quan hệ hôn nhân trên tiền đề sắp đặt, có thể chẳng hề quen biết trước đó, có thể hiểu được chút ít về nhau nhưng cảm tình chỉ dừng lại ở hai chữ “nửa vời”. Ở cạnh nhau thời gian lâu dài, chăm sóc, chiếu cố, bao bọc lẫn nhau, kết hôn lâu sẽ thành yêu. Có những người, sớm đã cùng nhau đi qua một chặng đường dài. Từ thuở đối phương mới lọt lòng mẹ, đến khi trưởng thành thiếu nữ đôi mươi, cưng chiều, che chở, sớm chiều đã nhìn quen hỉ nộ ái ố trên nét mặt người ấy, lặng lẽ khắc ghi vào trong lòng. Sủng ái lâu sẽ thành yêu, từ yêu đến kết hôn... Hai vị phụ huynh đại nhân của Cố Duy Nhất, chính là kiểu đầu tiên. Còn chuyện của Cố Duy Nhất và Ngôn Mộc, chính là kiểu thứ hai. Cố Duy Nhất, người cũng như tên, là thiên kim duy nhất của Cố gia. Cô từ nhỏ đã lém lỉnh, nghịch ngợm, đáng yêu, đầu lúc nào cũng đội theo danh hiệu: “Cái đuôi nhỏ của anh trai Ngôn Mộc”. Lớn thêm một chút thì lười bám anh hơn, bởi vì Cố Duy Nhấtlúc này đã có thêm người bạn mới, là Thai Tử Vũ. Hai người này khi đã quậy thì không ai cản nổi, nhưng lại chỉ ngoan ngoãn nghe lời, cung kính tuân mệnh lão đại mặt than Ngôn Mộc. Khoan đã!!! Gì cơ??? Anh trai??? Hố này được cam đoan bao sủng bao ngọt mà? Có bị lọt nhầm sang ổ máu cún, loạn luân gì không vậy?! Chắc chắn là không! Vì Ngôn Mộc, suy đến cùng chỉ là “anh trai nuôi” không cùng huyết thống với Cố Duy Nhất. Ngôn Mộc xuất thân rất đau lòng. Bố anh là chiến hữu thân thiết của Cố Diệp Thần - bố của Duy Nhất. Trong một lần làm nhiệm vụ, ông đã hi sinh. Mẹ của Ngôn Mộc thì bỏ mặc anh chạy theo tình mới, thậm chí lương tâm nguội lạnh, đem bán đứa con mà mình đã dứt gan dứt ruột sinh ra là anh. Sau đó, Cố Diệp Thần nhận nuôi Ngôn Mộc, đưa anh trở thành một thành viên nhỏ của Cố gia. Ngôn Mộc hơn Cố Duy Nhất 10 tuổi. Năm ấy, anh được đón vào Cố gia, đúng lúc chứng kiến Cố Phu nhân Kiều Chỉ vất vả sinh ra tiểu thiên kim bé bỏng gian nan, nguy hiểm thế nào. Lần đầu tiên nhìn thấy cô, ánh mắt nhắm nghiền, bàn tay nắm thành nắm nhỏ, im lặng ngủ, anh đã cảm nhận được sinh mệnh này sẽ là một phần quan trọng trong cuộc đời mình. Đúng vậy, là em gái bảo bối. Nhưng đó là lúc ấy, còn sau này, thì là bà xã nhỏ, là tiểu tâm can bảo bối không cách nào tách rời. Trước đây, tôi từng xem một đoạn phim ngắn, kết thúc phim có một câu tiếng Anh, dịch nôm na là: Chỉ cần người ấy là người quan trọng trong sinh mệnh bạn, dù chỉ là bóng lưng, là ánh nhìn lướt qua, là lần đâu tiên chạm mặt, cũng có cảm giác quan trọng không nói thành lời. Cảm giác một lần, cũng là cảm giác một đời. Hóa ra, chính là như Ngôn Mộc lúc ấy. Cố Duy Nhất lớn lên trong sự yêu thương, bao bọc từ đại gia đình họ Cố, đặc biệt là từ Ngôn Mộc. Ngôn Mộc thực sự rất cưng chiều, bảo vệ cô. Cô phá phách, anh dọn dẹp tàn cuộc. Cô ham ăn ham uống, anh liền học nấu ăn thật ngon. Cô gây sự với bạn học, anh lại đứng ra làm bia chắn. Cô náo đến đồn cảnh sát, anh liền vội vã tìm qua. Cô muốn tính kế, chơi xấu người khác, anh bằng lòng ngồi làm quân sư quạt mo bày mưu... Ngôn Mộc tốt như vậy, thế nhưng trong mắt Cố Duy Nhất, khi cô còn nhỏ, Ngôn Mộc chính là anh trai ấm áp, tuy ngoài mặt lạnh nhạt nhưng trong lòng chắc chắn rất thương yêu cô, đừng hòng ai bắt nạt được cô. Còn lớn lên rồi, Ngôn Mộc chính là lão đại mặt than, biểu cảm trên mặt lúc nào cũng là hai chữ “khó ở”, cười một cái chẳng khác nào điềm báo dông tố sắp tới, cô sắp phải ăn đòn rồi... Hình ảnh hai người này trong mắt bàn dân thiên hạ chính là một cặp anh em hoàn hảo, một người dù lạnh lùng, nghiêm khắc nhưng lại dốc lòng chăm nom, chiều chuộng, một người dù nhiều lần bị phạt đứng, nhưng chung quy vẫn là được sủng lên trời. Chẳng ngờ phần tình cảm yêu thương tựa như tình thân này, đã lấn lướt sang thành tình yêu tự bao giờ... Ngôn Mộc lúc phát hiện ra tình cảm của mình thì có cảm giác ÔI THÔI RỒI!!! Môt người đàn ông quanh năm suốt tháng vùi đầu vào số liệu kinh tế, thị trường như anh thì đào đâu ra bí kíp “tán gái đại pháp”, và tất nhiên kinh nghiệm hẹn hò bằng 0, kinh nghiệm giường chiếu lại càng 00000. Cuối cùng, Ngôn Mộc đành phải qua học hỏi trợ lý xem lãng mạn thế nào, hẹn hò ra sao... Anh vốn định dần dần dụ dỗ Cố Duy Nhất lạc vào lưới tình, nhưng không ngờ Cố Duy Nhất lại sớm đã động tâm với anh, hơn nữa còn tìm được từ chỗ nghệ sĩ của mình cuốn 36 kế đốn ngã trái tim nam thần để áp dụng lên người anh. Thật là ông trời không phụ lòng người mà, Cố Duy Nhất cùng Ngôn Mộc rất nhanh đi vào hẹn hò, rồi tiến đến hôn nhân. Đúng vậy, nhanh đến mức không ngờ mà. “Không phải chúng ta mới hẹn hò không được bao lâu sao? Còn chưa tới bước kết hôn phải không?” “Chẳng lẽ em không cảm thấy được, chúng ta hẹn hò vô cùng thất bại sao? Cho nên, anh quyết định bỏ qua quá trình này, trực tiếp đi vào hôn nhân!” Quả nhiên, SỦNG LÂU SẼ THÀNH HÔN mà !!!! Truyện SỦNG LÂU SẼ THÀNH HÔN khép lại, chỉ đơn giản như vậy, nhẹ nhàng như vậy, không máu chó, không tiểu tam, hoàn toàn là một hũ đường từ đầu đến cuối, ngọt đến mức dù sâu răng vẫn kiên trì cày đến hết, sủng đến nỗi dù toàn là cẩu lương táp vào mặt nhưng nhất quyết đọc đến dòng cuối cùng. Túy Hậu Ngư Ca viết truyện, khiến người ta có cảm giác như mọi tế bào trên cơ thể đều kêu gào muốn yêu đương, muốn được sủng, muốn ăn đường, càng đọc càng không cách nào gượng dậy khỏi hố mật ngọt này. Mời các bạn đón đọc Sủng Lâu Sẽ Thành Hôn của tác giả Túy Hậu Ngư Ca.
Nguyện Ý Vì Anh, Chàng Thiếu Niên Câm
#REVIEW: NGUYỆN Ý VÌ NGƯƠI CHI NGƯỜI CÂM THIẾU NIÊN / NGUYỆN Ý VÌ ANH, CHÀNG THIẾU NIÊN CÂM Tác giả: Lượng Nhược Tinh Thần Thể loại: Hiện đại, tỷ đệ luyến, ấm áp, HE. PS. Truyện ngắn, 22.887 từ, bối cảnh nông thôn Điểm: 4,5★ Review: Hoa Đào ----- Độ dài không dài văn, tỷ đệ luyến. Chuyện xưa giảng thuật nữ chủ vì tránh né thân cận nhận thức bạn trai mà đến đến ở nông thôn, nàng thấy biểu đệ khi dễ người câm nam chủ mà ra ngôn ngăn cản, nam chủ bởi vì chính mình khuyết tật, tính cách tương đối quái gở, thường thường đã chịu trong thôn mặt khác đại hài tử khi dễ, mỗi lần nữ chủ gặp được loại tình huống này đều sẽ ra tay hỗ trợ, bởi vậy nam chủ nhìn đến nữ chủ đối chính mình hảo, liền yên lặng thích thượng nữ chủ. Thực ấm áp tiểu văn, giả thiết đơn giản, tuy giản dị tự nhiên, nhưng nam chủ cảm tình thực chân thành tha thiết, ngu đần đại hài tử thích một cái đối chính mình tốt tỷ tỷ, yên lặng yêu thầm, ý tưởng nghĩ cách đi lấy lòng nàng, ngu đần lại thâm tình, thực thích! Đề cử! *** Giới thiệu:   Cô về nông thôn thăm người thân, gặp được một thiếu niên câm.   Sau đó, thiếu niên câm quấn lấy cô.   ***   “Tiền Oánh Oánh vừa đặt hành lý xuống, đã thấy ngoài cửa có chàng thiếu niên mười lăm mười sáu tuổi đang ló đầu nhìn cô.   Làn da thiếu niên ngăm đen, ngũ quan tuấn tú, mày rậm mắt to, ánh mắt sáng ngời có thần.   Tiền Oánh Oánh không có ấn tượng với thiếu niên này, gần mười năm nay cô chưa về nhà cũ ở nông thôn, trong thôn ngoại trừ nhà cậu mợ, tất cả mọi người và mọi thứ, gần như cô đã quên hết rồi.   Tiền Oánh Oánh mỉm cười thân thiện với thiếu niên, đang định lên tiếng, thiếu niên bỗng chạy đi, có vẻ rất sợ hãi.   “Anh ta là kẻ câm nhà bên, tính tình quái gở. Chị đừng để ý anh ta, anh ta cố ý chạy tới xem chị, nhất định là muốn xin đồ ăn vặt.” Cậu em họ Triệu Tiểu Bân mười tuổi khinh thường nói.   “Không được nói xấu người khác như vậy.” Tiền Oánh Oánh dùng ngón trỏ dí đầu cậu em.”   Lần đầu tiên gặp Tiền Oánh Oánh, Triệu Tiểu Sơn đã thích cô. Cô gái đó co làn da trắng noãn như ngọc, môi đỏ mọng, nụ cười ấm áp khiến cậu rung động muốn mang tất cả mọi thứ mà mình có dành tặng cho cô.    Nhưng bởi vì bản thân khiếm khuyết nên Triệu Tiểu Sơn rất nhạy cảm, tự ti, chỉ dám chôn chặt tình cảm trong lòng, lén lút từ xa ngắm nhìn cô.    Em họ của cô nhìn thấy cậu thì liền mắng, mỗi lần như thế cô đều sẽ dạy bảo em họ, bênh vực cậu. Hay những khi cậu bị đám trẻ con trong thôn bắt nạt, cô đều sẽ đứng ra bảo vệ cậu, không chê cậu bẩn mà đưa tay kéo cậu lên từ trong vũng bùn.    Lúc ấy, Tiền Oánh oánh giống như mặt trời, chiếu sáng thế giới của cậu, khiến cậu cảm nhận được thế nào là hạnh phúc ấm áp.   Vì thế, khi em họ nói với Triệu Tiểu Sơn là Tiền Oánh Oánh đã có người yêu, cậu rất đau khổ, cảm thấy mọi thứ như sụp đổ. Đến khi nhìn thấy đối tượng xem mắt của cô là chàng trai tuấn tú, cao ráo sáng sủa, cậu lại thấy vô cùng thất vọng về bản thân, tự nhận mình không xứng với cô, muốn tránh né cô.    Thế nhưng sự dịu dàng quan tâm của Tiền Oánh Oánh làm Triệu Tiểu Sơn không thể buông bỏ được. Cho nên, khi biết cô vẫn còn độc thân, cậu càng muốn có được cô hơn.    Vì cô, cậu dậy từ tờ mờ sáng, đi khắp ngọn núi để hái được loài hoa cô thích, rồi chạy theo 5km, đến nỗi bàn chân rớm máu chỉ để đưa hoa cho cô. Tình cảm của cậu là thế, chân thành dịu dàng và sâu sắc biết nhường nào.   Bởi vì Tiền Oánh Oánh, cậu nỗ lực khiến bản thân trở nên tốt đẹp hơn để xứng đáng với cô, nỗ lực khiến bản thân được mọi người yêu thích hơn.    Triệu Tiểu Sơn trước nay luôn lạnh nhạt hờ hững, không muốn liên hệ gì với người khác, nhưng vì cô, cậu từng chút, từng chút phá vỡ bức tường chắn trong tim, cố gắng khiến bản thân hòa nhập với mọi người. Cậu không muốn cứ để Tiền Oánh Oánh bảo vệ mình như vậy, cậu muốn trưởng thành, muốn mạnh mẽ hơn, muốn là người có thể bảo vệ cho cô cả đời này.   Tiền Oánh Oánh cũng rất quý Triệu Tiểu Sơn. Bởi vì, cậu bé đơn thuần, chất phác ấy luôn tặng cho cô rất nhiều thứ giản dị nhưng xinh đẹp và chứa đầy sự chân thành. Có khi chỉ là những con vật bện bằng cỏ tinh xảo, có khi là giúp cô bắt cá, có khi lại bóc quả vải thơm ngon rồi cho cô. Có lần vì lấy lòng cô mà cậu còn mang tất cả tiền tiết kiệm ra đưa cho cô. Tấm lòng ấy, thật khiến cô xúc động vô cùng.   Dần dần thì cậu nhóc Triệu Tiểu Sơn tuấn tú, da ngăm đen nhà bên đã khiến Tiền Oán Oánh rung động lúc nào không hay. Có lẽ, trong những khoảnh khắc vô tình nhưng ngập tràn niềm vui và sự quan tâm dịu dàng mềm mại ấy, cô cũng chầm chậm thích cậu mất rồi.  ““Khụ.” Tiền Oánh Oánh vội ho một tiếng, “Vậy em mau lớn lên đi, chị chờ em…”   Triệu Tiểu Sơn ngẩng đầu, đôi mắt sáng ngời như lửa, niềm vui sướng tưởng chừng sắp nhấn chìm cậu. Cậu ngơ ngác không biết làm sao, hồi lâu sau, cậu vùi vào lòng Tiền Oánh Oánh, hai tay ôm chặt eo thon của cô.   Tôi sẽ lớn lên… sẽ dùng hết khả năng để làm em vui vẻ…   Cũng mong em vĩnh viễn đừng rời khỏi tôi.   Mặt trời của tôi.   Người yêu… của tôi.”   “Nguyện ý vì anh, chàng thiếu niên câm” là một câu chuyện đơn giản với mô típ khá cũ, mạch truyện chậm rãi, nội dung truyện hơi đơn điệu, chưa có nhiều chi tiết đắt giá. Tuy vậy, với giọng văn nhẹ nhàng, êm ái tác giả đã giữ cho truyện có màu sắc rất riêng, chầm chậm đi vào lòng người đọc.    Qua 10 chương truyện ấy, có lẽ tác giả muốn nói với chúng ta rằng tình yêu là một điều kỳ diệu nhất trên đời này. Bởi vì, nó có thể xóa tan mọi khoảng cách, bao dung mọi khiếm khuyết. Như cậu bạn Triệu Tiểu Sơn kia, không thể dùng lời để nói những câu yêu thương ngọt ngào hay an ủi cho Tiền Oánh Oánh. Thế nhưng, cậu đã dùng hành động của mình để chứng minh rằng, thế giới của cậu, chỉ có cô mà thôi. Và tình yêu của cô dành cho cậu cũng ấm áp vô cùng.   Vì vậy, mặc dù truyện khá ngắn và không xuất sắc cho lắm nhưng vẫn có chút riêng lưu giữ ý vị của nó. Thế nên, nếu bạn nào thích motif này hãy nhảy hố nhé. _____   “ “: Trích từ truyện.   RV: Diệp Tú Nữ - lustaveland.com   Mời các bạn đón đọc Nguyện Ý Vì Anh, Chàng Thiếu Niên Câm của tác giả Lượng Nhược Tinh Thần.
Đường Tâm Mật Ý
Trong hệ thống nhà hàng thì Úc Ý là tập đoàn đứng đầu, tuy rằng chẳng biết gì về làm bánh, nhưng lại có một chiếc lưỡi còn kén chọn hơn cả bếp trưởng được sao vàng Michelin. Mà Đường Mật, là món điểm tâm mĩ vị nhất anh từng ăn, tên gọi là: trái tim ngọt ngào. Đây là câu chuyện dễ thương ấm áp về sự trưởng thành của nam và nữ chính *** Review: Gà ???? Poster: Li@PHC "Đường Tâm Mật Ý” – ngay từ tên truyện là mình đã cảm nhận được bầu không khí ngọt ngào tràn ngập, và quả thật như thế, đây là chuyện tình đáng yêu của cô thợ làm bánh Đường Mật và người được mệnh danh là ông vua của vương quốc mỹ thực Úc Ý. Đường Mật có đôi bàn tay khéo léo, tuy chỉ là một cô gái vừa từ Pháp trở về với kinh nghiệm ít ỏi nhưng những món bánh tinh tế mỹ vị cô làm ra có thể thỏa mãn bất kì vị thực khách nào. Đến với nhà hàng Dream dưới trướng Úc thị, Đường Mật đã không ngừng sáng tạo nên những tuyệt phẩm chỉ cần nghe đến tên cũng khiến cho người ta thòm thèm. Cô không chỉ chinh phục được đầu lưỡi nổi tiếng là xoi mói của Úc Ý mà còn nắm chặt được cả trái tim anh. Đường Mật trải qua thời thơ ấu thiếu vắng tình thương đủ đầy, gần gũi của bố mẹ, nhưng cô gái ấy lại có được một trái tim ấm áp chân thành. Người cũng như tên, Đường Mật với mùi bơ nhàn nhạt trên người luôn mang lại cảm giác ngọt ngào đầy thích thú. Tình yêu cô dành cho Úc Ý như một miếng bánh kem dâu tây, có độ mềm mại nhẹ nhàng như cốt bánh ga-tô, có vị ngọt thơm béo ngậy của lớp kem bơ cùng vị chua dịu thanh mát của dâu tây chín mọng ngày hè. Trong giới ẩm thực, Úc Ý nổi tiếng là bông hoa trên núi cao, chưa bao giờ thể hiện ra cảm xúc của mình. Từ nhỏ anh đã là một cái vỏ rỗng, không có trái tim cũng chẳng hứng thú với bất cứ thứ gì đến nỗi bố mẹ nghĩ anh nên thích thứ gì thì anh sẽ thích thứ đó. Anh giống y như một người máy không bao giờ sai sót, lạnh nhạt đến mức vô lý. Cho đến khi một tai nạn xảy ra năm 12 tuổi, đưa nhân cách Úc Tâm xuất hiện. Úc Tâm cũng chính là tâm, là trái tim anh. Ngược lại với Úc Ý lạnh lùng, Úc Tâm ấm áp như ánh mặt trời với nụ cười luôn nở trên môi. Úc Tâm biết mình muốn gì và sẽ quyết tâm thực hiện điều đó. Anh thích Đường Mật thì anh sẽ không ngần ngại mà gọi cô một tiếng “sweetheart” cũng chẳng ngại ngùng mà theo đuổi cô cuồng nhiệt. Úc Tâm không chỉ là một nhân cách riêng biệt mà anh chính là một phần của Úc Ý, là một phần đáng yêu nhất, thẳng thắn nhất và là đại diện cho những mong muốn chân thực nhất của Úc Ý. Cho dù là người bình thường, một đời người cũng chưa chắc đã gặp được người mình hết lòng yêu thương, huống gì là Úc Ý. Cứ tưởng thế giới này không có chuyện gì có thể gợi nổi sự hứng thú của anh nhưng đến cuối cùng anh đã gặp được Đường Mật. Cô gái tươi sáng ấy từng bước đến bên anh, xoa dịu cảm giác tội lỗi với tai nạn trong quá khứ và cho anh cảm nhận được thứ gọi là tim ngọt như đường, tình nồng như mật. Đường Mật đã kết nối hai mảnh ghép đối nghịch Tâm và Ý ấy thành một Úc Ý vừa lý trí, sắc bén trong công việc lại vừa nồng nàn, nhiệt thành trong tình yêu. Đối với mình một Úc tổng khi tâm ý hòa hợp chính là món bánh sô-cô-la dung nham nóng chảy. Bề ngoài khô khốc, đơn giản nhưng khi xắn miếng bánh đầu tiên, điều bất ngờ sẽ xảy ra: một dòng chocolate nâu bóng thơm lừng trào ra như nham thạch nóng bỏng ẩn sâu trong lòng núi lâu ngày. Bản Lật Tử đã đem lại một không gian nhẹ nhàng, thư thái như một buổi trà chiều một ngày cuối thu. Với những tâm hồn mệt mỏi, “Đường Tâm Mật Ý” như đưa ta đến bên khung cửa sổ, nhấm nháp chút vị chát của lá trà và thưởng thức từng món bánh thơm ngon. Cách thưởng trà chiều chỉ cần những mẩu bánh con con, có mặn có ngọt nhưng chỉ cần nếm một chút thôi lại có thể khiến mình nhớ mãi. *** Câu chuyện bắt đầu bằng sự kiện cô thợ làm bánh Đường Mật đến dự tuyển vào vị trí thợ làm bánh của nhà hàng Dream thuộc hệ thống nhà hàng của Úc thị và cô đã lật úp chiếc bánh kem do mình làm vào mặt giám đốc nhân sự. Bởi vì vị này cứ khăng khăng bới chuyện thời đại học cô từng bị vu khống ăn cắp ý tưởng mẫu bánh của một bạn học.    Câu chuyện, cơ hội việc làm sẽ kết thúc và tiền nhà Đường Mật cũng không thể trả được, nếu như thời điểm đó Úc Ý- tổng giám đốc chuỗi nhà hàng không đến giám sát và ăn thử miếng bánh cô làm.   Vì miếng bánh tuyệt vời này mà Đường Mật đã có dịp được chính Úc Ý phỏng vấn lần hai rồi cuối cùng được nhận vào làm việc tại nhà hàng Dream. Và từ đây cũng bắt đầu câu chuyện tình yêu "tay ba" lạ kỳ giữa cô và Úc Ý - Úc Tâm, nhân cách thứ hai của Úc Ý.   Cả hai nhân cách đều cùng si mê những chiếc bánh do Đường Mật làm ra. Nếu như Úc Ý im lặng và tạo cơ hội cho Đường Mật, đồng thời cũng không nhận ra tình cảm của mình dành cho cô đang dần thay đổi, thì nhân cách thứ hai Úc Tâm lại theo đuổi tình yêu một cách cuồng nhiệt như một đứa trẻ và gây nên bao phen đau đầu cho cả Đường Mật, Úc Ý và trợ lý La Hạo.   Nếu như trong đa phần những câu chuyện ngôn tình có nam chính đa nhân cách, nữ chính thường sẽ gục ngã trước sự cuồng nhiệt theo đuổi và yêu tính cách của nhân cách thứ hai trước thì trong “Đường tâm mật ý”, dù Đường Mật không trực tiếp thừa nhận nhưng có vẻ cô lại đổ trước trước nhan sắc và phong thái của nhân cách chính Úc ý, đặc biệt là mỗi khi anh nếm thử những chiếc bánh do cô làm.    Thái độ ngượng ngùng của anh mỗi khi bị cô trêu chọc, như cô vẫn thường đùa với anh sau này: “Em không yêu anh vì tiền, em yêu anh vì nhan sắc”. Đến nỗi, cả nhân cách Úc Tâm cũng đôi lần cảm thán: “Vì sao anh theo đuổi em trước, hôn em trước cũng là anh, nhưng em lại yêu Úc Ý.”    Câu chuyện tình yêu khép lại là khi hai tính cách, trải qua quá trình rượt đuổi, đấu tranh để "tiêu diệt" lẫn nhau đã dung hoà. Khi "tâm" và "ý" hòa thành một thể cũng là lúc Đường Mật nhận được một mảnh ghép hoàn thiện cho mình: một Úc Ý có sự sắc bén, cần mẫn trong công việc, có sự lễ độ với người khác và một Úc Tâm quyết liệt, quyết đoán và nhiệt tình trong tình yêu.    Úc Ý từ một khúc gỗ lạnh nhạt không thể hiện cảm xúc, không biết buồn vui, tùy ý cho cha mẹ sắp đặt những gì họ cho là tốt với anh, cuối cùng cũng biết nói lên quan điểm, tự chọn những gì mình thích, người mình yêu và bảo vệ sự chọn lựa của mình.   Mỗi nhân vật trong truyện đều là một chiếc bánh ngon lành tắm đẫm đường mật mà Bản Lật Tử dành cho độc giả.   Úc Ý- một tổng tài lạnh lùng như bao tổng tài bá đạo khác trong truyện ngôn tình, nhưng lại là một tổng tài thích ăn đồ ngọt và có vị giác đáng sợ hơn cả đầu bếp Michelin.    Vì nỗi đau chị ruột qua đời khi đang trên đường đi mua bánh cho anh, anh đã thu mình lại không thể hiện cảm xúc, không ăn bất kỳ chiếc bánh vị matcha nào nữa. Sự kiềm nén cảm xúc ấy đã hình thành nhân cách thứ hai - Úc Tâm, xuất hiện mỗi khi anh khao khát có được thứ gì đó, thay anh hành động và thực hiện những ước mơ.    Hai nhân cách ban đầu đấu đá quyết liệt, sau chung sống có vẻ hoà thuận và cuối cùng vì yêu một cô gái lại một lần nữa đấu tranh để sinh tồn. (Bài viết được post full và sớm nhất tại LustAveland)   Úc Ý từ một người lãnh đạm không thể hiện tình cảm đã không còn trụ vững trước hương vị kem bơ phát ra từ người cô gái với cái tên ngọt ngào: Đường Mật. Những chiếc bánh ngon và người làm bánh cũng ngọt ngào không kém đã cho anh biết được trên đời có một thứ cảm xúc gọi là tình yêu.    Tình yêu của Đường Mật thơm ngọt như hương caramel, nhẹ nhàng như những chiếc bánh mousse, mềm xốp như bánh chiffon, đã kéo anh ra khỏi vực thẳm và nỗi đau, mang đến cho anh một cuộc sống đầy đủ hương vị.   Đường Mật là một cô gái lớn lên trong sự thiếu vắng tình yêu thương gần gũi của cha mẹ, khi cha cô là một họa sĩ nổi tiếng, gắn bó cuộc đời mình bằng những chuyến đi và những cuộc triển lãm, còn mẹ cô là một nhà thiết kế trang sức lãng mạn, rời bỏ cô để kết hôn với một người mang đến cho bà tình yêu thật sự.    Trong hoàn cảnh sống không trọn vẹn về tình cảm như thế, cô lớn lên và trở thành một cô gái bản lĩnh, sẵn sàng từ bỏ ngành học để sáng Pháp học làm bánh. Đồng thời, cô cũng đủ ngọt ngào, đủ lém lỉnh và ấm áp để làm tan chảy bất kỳ trái tim nào.    Từ một Úc Ý mặt đơ không biết thể hiện cảm xúc, một Úc Tâm nhiệt tình như lửa, một Phó Tâm - cô bạn cùng nhà, đến cả Bạch Tiêu - vị hôn thê được gia đình chọn lựa cho Úc Ý đều yêu quý và dành những suy nghĩ tốt đẹp cho cô.   “Đường tâm mật ý” là một câu chuyện nhẹ nhàng ấm áp và không có bất kỳ vai “phản diện” thật sự nào. Vâng, dù vẫn có một anh chàng “suýt là người yêu”, bám riết không thôi, một cô đồng học ghen ghét và một vị "hôn thê" gia đình nhắm sẵn nhưng đây thật sự là một câu chuyện không có người quá xấu và cũng không có tranh giành đấu đá.    Chuyện tình yêu và công việc của họ cũng như nước chảy mây bay chứ không va vấp trắc trở gì đáng kể. Câu chuyện không thật sự có cao trào, chỉ mềm mại dịu nhẹ như hương kem bơ tưới mát một tâm hồn mệt mỏi. Vậy nên nếu ai yêu thích những chiếc bánh ngọt thơm ngon và cần một hương vị ngọt ngào cho tâm hồn, “Đường tâm mật ý” là một sự lựa chọn không tồi đó ạ. _____   “ “: Trích từ truyện.   RV: Hoàng Tú Nữ - lustaveland.com Mời các bạn đón đọc Đường Tâm Mật Ý của tác giả Bản Lật Tử.
Yêu Anh, Không Được Phép Cự Tuyệt
Thể loại: Hiện đại, 1x1, cường thủ hào đoạt, ngược Converter: ER_25132424 Editor: gororo Độ dài: 10 chương Ngoài thỏa hiệp thì cô chưa từng có lựa chọn nào khác. Đối với người đàn ông ngông cuồng, tự cao tự đại giống như anh chỉ có một cách duy nhất, chính là khiến anh tự mình buông tay. *** Cuối cùng thì tôi cũng biết, tại sao ba và cô bé kia lại nhìn tôi bằng ánh mắt trách móc đau lòng như vậy, bởi vì đó là con tôi, mà tôi thì vừa đánh mất nó. Tôi không có dũng khí sinh hạ nó, vậy nên nó chủ động bỏ đi để trừng phạt người mẹ yếu đuối này. Có khoảnh khắc, tôi cảm giác mình đã bắt được tay ba, nhưng một sức mạnh vô hình nào đó lại kéo hồn phách tôi trở về với cơ thể. Từ khi tỉnh lại, tâm trí tôi luôn rơi vào trạng thái mơ màng, mẹ đón tôi về nhà, tất cả mọi người đều chăm sóc tôi cẩn thận đến mức dè dặt, nhưng tôi, thậm chí ngay cả tiếng cảm ơn cũng không nói với họ. Trái tim tôi trống rỗng, tâm hồn tôi trống rỗng, chỉ còn một cái xác ở lại kéo dài hơi tàn, cho đến khi Hồ Văn Cử xuất hiện. ”Hello người đẹp!” Anh ta lại cười giỡn như mọi lần, “Tuy tôi rất muốn gặp cô, nhưng thật sự không muốn gặp cô với tư cách là bác sĩ tâm lý.” Nhìn anh ta, tôi thế nhưng có thể cười nhẹ một cái, thật thần kỳ. ”Ôi chao! “ Anh ta cường điệu hô nhỏ, “Vinh hạnh quá đi thôi. Mẹ cô bảo ngoài ngẩn người ra thì bây giờ cô không còn cảm xúc gì nữa, xem ra tôi vẫn có sức ảnh hưởng nhất định với cô đấy nhỉ?” Tôi chậm rãi mở miệng, cảm thấy ngôn từ có chút xa lạ, “Tôi chỉ không biết nên thể hiện cảm xúc thế nào thôi.” Anh ta mỉm cười, tới ngồi lên đầu giường của tôi, nghiêm túc nói: “Biết không? Thói quen là một điều rất đáng sợ, một khi cô đã quen với việc để người khác điều khiển cuộc sống và cảm xúc của mình, cô sẽ dần quên mất cách xử lý thời gian trống. Vậy nên, khi sự điều khiển ấy mất đi, cô lập tức biến thành một linh hồn lang bạt.” ”Anh đang ám chỉ điều gì?” ”Haiz!” Anh ta thở dài, “Tôi thật sự nghi ngờ cô có phải bệnh nhân không nữa, sao lúc nào cũng dễ dàng nhìn thấu ý đồ của bác sĩ như vậy?” Tôi không đáp, chỉ nhìn anh ta. Anh ta chìa tay, nhún nhún vai: “Tôi ám chỉ điều gì tự lòng cô hiểu rõ, có người muốn tôi chuyển giúp một câu.” Tôi quay mặt đi: “Tôi không muốn nghe.” Anh ta xoay cằm tôi lại, “Đối mặt sự thật, không hề trốn tránh là bước đầu tiên của tâm lý trị liệu. Người đó muốn tôi nói với cô: Anh ta thật sự rất yêu cô, vậy nên thả cho cô tự do.” Cả người tôi run lên, sắc mặt càng tái nhợt. Hồ Văn Cử tiếp tục nói: “Vốn cô đã đặt một chân vào cửa âm phủ, là anh ta đã kéo cô về. Anh ta nói: "Chỉ cần em tỉnh lại, anh sẽ cho em tự do; còn nếu em đi, anh sẽ đuổi theo em đến âm tào địa phủ." Anh ta khóc, vào giây phút ấy, tôi thật sự nhìn thấy nỗi đau mà một người đàn ông buộc phải từ bỏ cô gái mình yêu. Chúng tôi vốn không ưa gì nhau, nhưng hiện tại, tôi kính nể anh ta. Lúc chưa hiểu tình yêu là gì, quả thật anh ta rất đáng giận, nhưng sau khi hiểu, anh ta đã làm được "Yêu em sẽ để em tự do ". Nói thật, tôi không có sự quyết đoán ấy.” Tôi lại quay mặt đi, sâu kín nói: “Tôi vất vả lắm mới thoát được tay hắn, xin anh đừng đẩy tôi xuống vực sâu lần nữa.” ”Haiz!” Anh ta cảm thán, “Tôi cảm thấy trong hai chúng ta, cô mới là người giống bác sĩ, bởi vì tôi cảm xúc của tôi luôn bị cô tác động. Thiên Lại...” Anh ta nâng cằm tôi lên, thâm tình nhìn tôi, “Tôi hôn cô được không?” Tôi bản năng gạt tay anh ta ra, tức giận quát: “Hồ Văn Cử, anh là bác sĩ, sao có thể hỏi tôi như vậy?” Anh ta ai oán nói: “Tôi là bác sĩ của cô, nhưng cũng là một người đàn ông yêu mến cô, tôi nói rồi, nếu có một ngày cô hoàn toàn kết thúc với Khúc Lăng Phong, xin hãy cho tôi cơ hội.” ”Không.” Tôi lắc đầu, “Tôi không bao giờ muốn dây dưa vào chuyện tình cảm nữa.” ”Tại sao? Một lần bị rắn cắn mười năm sợ dây thừng? Hay là từng ngắm biển xanh nên thấy không còn gì đáng gọi là nước?” ”Hồ Văn Cử, anh không xứng là bác sĩ tâm lý.” Anh ta lắc đầu cười, “Tôi xứng nhất rồi đấy, ít nhất hiện tại trong nước công nhận tôi là giỏi nhất. Thiên Lại, đừng trốn tránh nữa, ngẫm lại những ngày trước khi cô gặp anh ta đi, không có mục tiêu, không có sức sống, không có động lực, không có hy vọng, chính cô cũng từng nói mình có thể ngẩn người đến chết rồi còn gì? Sau khi gặp anh ta thì sao? Hận cũng được, yêu cũng được, phẫn nộ cũng được, đau lòng cũng được, nhưng cô đã có cảm xúc, cô thật sự là một con người. Nếu không muốn quay đầu, vậy hãy hoàn toàn quên đi, bắt đầu một lần nữa. Không phải tôi khuyên cô trở lại với anh ta, cũng không phải tôi khuyên cô nhận lời tôi, mà tôi chỉ muốn cô tích cực đối diện với cuộc sống sau này.” Nhìn đôi mắt sáng ngời của anh ta, tôi yên lặng lắc đầu, mệt mỏi nói: “Đừng ép tôi, cho dù là vết thương ngoài da cũng cần thời gian để liền lại, không đúng ư?” Anh ta gật đầu: “Vậy được rồi, tôi cho cô thời gian, nhưng cô phải hứa là sẽ hiệu quả, nếu không danh tiếng của tôi sẽ nát hết trên tay cô mất.” Tôi nở nụ cười, “Nát càng tốt, để anh bớt huênh hoang đi.” ”Ôi chao, ác quá đi, quả nhiên ác nhất là lòng dạ đàn bà!” Chúng tôi cùng bật cười. Từ đó về sau, ngày nào anh ta cũng đến nhà tôi, nói văn vẻ là trị liệu tâm lý, nói thực tế là tán gẫu với tôi, nhưng không thể phủ nhận, kiểu tán gẫu thoải mái này dần kéo tôi ra khỏi tình trạng ngẩn người. Như anh ta đã nói, anh ta có lực ảnh hưởng nhất định với tôi. Anh ta nhã nhặn mà hài hước, dịu dàng và rất biết quan tâm, ở cùng với anh ta không có áp lực, không có sợ hãi, không quá vui cũng không quá buồn, chỉ có thoải mái ấm áp, sự bình yên đơn giản mà tinh khiết. Tôi từng nói, làm bạn gái của anh ta nhất định sẽ rất hạnh phúc. Mà tôi, vì sao lại bỏ qua cơ hội hạnh phúc như vậy? Thế nên, lần thứ hai khi anh ta xin tôi một cơ hội, tôi đồng ý. Tuy biết rõ bản thân không yêu anh ta, nhưng có yêu chưa chắc đã hạnh phúc, mà tôi tin, anh ta sẽ là một người yêu tốt, một người chồng tốt. Mời các bạn đón đọc Yêu Anh, Không Được Phép Cự Tuyệt của tác giả Mèo Máy.