Liên hệ: 0912 699 269  Đăng nhập  Đăng ký

Nguyện Ý Vì Anh, Chàng Thiếu Niên Câm

#REVIEW: NGUYỆN Ý VÌ NGƯƠI CHI NGƯỜI CÂM THIẾU NIÊN / NGUYỆN Ý VÌ ANH, CHÀNG THIẾU NIÊN CÂM Tác giả: Lượng Nhược Tinh Thần Thể loại: Hiện đại, tỷ đệ luyến, ấm áp, HE. PS. Truyện ngắn, 22.887 từ, bối cảnh nông thôn Điểm: 4,5★ Review: Hoa Đào ----- Độ dài không dài văn, tỷ đệ luyến. Chuyện xưa giảng thuật nữ chủ vì tránh né thân cận nhận thức bạn trai mà đến đến ở nông thôn, nàng thấy biểu đệ khi dễ người câm nam chủ mà ra ngôn ngăn cản, nam chủ bởi vì chính mình khuyết tật, tính cách tương đối quái gở, thường thường đã chịu trong thôn mặt khác đại hài tử khi dễ, mỗi lần nữ chủ gặp được loại tình huống này đều sẽ ra tay hỗ trợ, bởi vậy nam chủ nhìn đến nữ chủ đối chính mình hảo, liền yên lặng thích thượng nữ chủ. Thực ấm áp tiểu văn, giả thiết đơn giản, tuy giản dị tự nhiên, nhưng nam chủ cảm tình thực chân thành tha thiết, ngu đần đại hài tử thích một cái đối chính mình tốt tỷ tỷ, yên lặng yêu thầm, ý tưởng nghĩ cách đi lấy lòng nàng, ngu đần lại thâm tình, thực thích! Đề cử! *** Giới thiệu:   Cô về nông thôn thăm người thân, gặp được một thiếu niên câm.   Sau đó, thiếu niên câm quấn lấy cô.   ***   “Tiền Oánh Oánh vừa đặt hành lý xuống, đã thấy ngoài cửa có chàng thiếu niên mười lăm mười sáu tuổi đang ló đầu nhìn cô.   Làn da thiếu niên ngăm đen, ngũ quan tuấn tú, mày rậm mắt to, ánh mắt sáng ngời có thần.   Tiền Oánh Oánh không có ấn tượng với thiếu niên này, gần mười năm nay cô chưa về nhà cũ ở nông thôn, trong thôn ngoại trừ nhà cậu mợ, tất cả mọi người và mọi thứ, gần như cô đã quên hết rồi.   Tiền Oánh Oánh mỉm cười thân thiện với thiếu niên, đang định lên tiếng, thiếu niên bỗng chạy đi, có vẻ rất sợ hãi.   “Anh ta là kẻ câm nhà bên, tính tình quái gở. Chị đừng để ý anh ta, anh ta cố ý chạy tới xem chị, nhất định là muốn xin đồ ăn vặt.” Cậu em họ Triệu Tiểu Bân mười tuổi khinh thường nói.   “Không được nói xấu người khác như vậy.” Tiền Oánh Oánh dùng ngón trỏ dí đầu cậu em.”   Lần đầu tiên gặp Tiền Oánh Oánh, Triệu Tiểu Sơn đã thích cô. Cô gái đó co làn da trắng noãn như ngọc, môi đỏ mọng, nụ cười ấm áp khiến cậu rung động muốn mang tất cả mọi thứ mà mình có dành tặng cho cô.    Nhưng bởi vì bản thân khiếm khuyết nên Triệu Tiểu Sơn rất nhạy cảm, tự ti, chỉ dám chôn chặt tình cảm trong lòng, lén lút từ xa ngắm nhìn cô.    Em họ của cô nhìn thấy cậu thì liền mắng, mỗi lần như thế cô đều sẽ dạy bảo em họ, bênh vực cậu. Hay những khi cậu bị đám trẻ con trong thôn bắt nạt, cô đều sẽ đứng ra bảo vệ cậu, không chê cậu bẩn mà đưa tay kéo cậu lên từ trong vũng bùn.    Lúc ấy, Tiền Oánh oánh giống như mặt trời, chiếu sáng thế giới của cậu, khiến cậu cảm nhận được thế nào là hạnh phúc ấm áp.   Vì thế, khi em họ nói với Triệu Tiểu Sơn là Tiền Oánh Oánh đã có người yêu, cậu rất đau khổ, cảm thấy mọi thứ như sụp đổ. Đến khi nhìn thấy đối tượng xem mắt của cô là chàng trai tuấn tú, cao ráo sáng sủa, cậu lại thấy vô cùng thất vọng về bản thân, tự nhận mình không xứng với cô, muốn tránh né cô.    Thế nhưng sự dịu dàng quan tâm của Tiền Oánh Oánh làm Triệu Tiểu Sơn không thể buông bỏ được. Cho nên, khi biết cô vẫn còn độc thân, cậu càng muốn có được cô hơn.    Vì cô, cậu dậy từ tờ mờ sáng, đi khắp ngọn núi để hái được loài hoa cô thích, rồi chạy theo 5km, đến nỗi bàn chân rớm máu chỉ để đưa hoa cho cô. Tình cảm của cậu là thế, chân thành dịu dàng và sâu sắc biết nhường nào.   Bởi vì Tiền Oánh Oánh, cậu nỗ lực khiến bản thân trở nên tốt đẹp hơn để xứng đáng với cô, nỗ lực khiến bản thân được mọi người yêu thích hơn.    Triệu Tiểu Sơn trước nay luôn lạnh nhạt hờ hững, không muốn liên hệ gì với người khác, nhưng vì cô, cậu từng chút, từng chút phá vỡ bức tường chắn trong tim, cố gắng khiến bản thân hòa nhập với mọi người. Cậu không muốn cứ để Tiền Oánh Oánh bảo vệ mình như vậy, cậu muốn trưởng thành, muốn mạnh mẽ hơn, muốn là người có thể bảo vệ cho cô cả đời này.   Tiền Oánh Oánh cũng rất quý Triệu Tiểu Sơn. Bởi vì, cậu bé đơn thuần, chất phác ấy luôn tặng cho cô rất nhiều thứ giản dị nhưng xinh đẹp và chứa đầy sự chân thành. Có khi chỉ là những con vật bện bằng cỏ tinh xảo, có khi là giúp cô bắt cá, có khi lại bóc quả vải thơm ngon rồi cho cô. Có lần vì lấy lòng cô mà cậu còn mang tất cả tiền tiết kiệm ra đưa cho cô. Tấm lòng ấy, thật khiến cô xúc động vô cùng.   Dần dần thì cậu nhóc Triệu Tiểu Sơn tuấn tú, da ngăm đen nhà bên đã khiến Tiền Oán Oánh rung động lúc nào không hay. Có lẽ, trong những khoảnh khắc vô tình nhưng ngập tràn niềm vui và sự quan tâm dịu dàng mềm mại ấy, cô cũng chầm chậm thích cậu mất rồi.  ““Khụ.” Tiền Oánh Oánh vội ho một tiếng, “Vậy em mau lớn lên đi, chị chờ em…”   Triệu Tiểu Sơn ngẩng đầu, đôi mắt sáng ngời như lửa, niềm vui sướng tưởng chừng sắp nhấn chìm cậu. Cậu ngơ ngác không biết làm sao, hồi lâu sau, cậu vùi vào lòng Tiền Oánh Oánh, hai tay ôm chặt eo thon của cô.   Tôi sẽ lớn lên… sẽ dùng hết khả năng để làm em vui vẻ…   Cũng mong em vĩnh viễn đừng rời khỏi tôi.   Mặt trời của tôi.   Người yêu… của tôi.”   “Nguyện ý vì anh, chàng thiếu niên câm” là một câu chuyện đơn giản với mô típ khá cũ, mạch truyện chậm rãi, nội dung truyện hơi đơn điệu, chưa có nhiều chi tiết đắt giá. Tuy vậy, với giọng văn nhẹ nhàng, êm ái tác giả đã giữ cho truyện có màu sắc rất riêng, chầm chậm đi vào lòng người đọc.    Qua 10 chương truyện ấy, có lẽ tác giả muốn nói với chúng ta rằng tình yêu là một điều kỳ diệu nhất trên đời này. Bởi vì, nó có thể xóa tan mọi khoảng cách, bao dung mọi khiếm khuyết. Như cậu bạn Triệu Tiểu Sơn kia, không thể dùng lời để nói những câu yêu thương ngọt ngào hay an ủi cho Tiền Oánh Oánh. Thế nhưng, cậu đã dùng hành động của mình để chứng minh rằng, thế giới của cậu, chỉ có cô mà thôi. Và tình yêu của cô dành cho cậu cũng ấm áp vô cùng.   Vì vậy, mặc dù truyện khá ngắn và không xuất sắc cho lắm nhưng vẫn có chút riêng lưu giữ ý vị của nó. Thế nên, nếu bạn nào thích motif này hãy nhảy hố nhé. _____   “ “: Trích từ truyện.   RV: Diệp Tú Nữ - lustaveland.com   Mời các bạn đón đọc Nguyện Ý Vì Anh, Chàng Thiếu Niên Câm của tác giả Lượng Nhược Tinh Thần.

Nguồn: dtv-ebook.com

Xem

Viễn Cổ Hành - Thi Lạc
Lam Nguyệt không ngờ chỉ ngủ một giấc đã đem mình đến thời không khác. Đại thụ chọc trời, các sinh vật chưa hoàn toàn tiến hoá, còn có người nguyên thủy lôi thôi. Ăn đồ sống, người ở trong động núi, áo rách quần manh. Không gian đâu? Bàn Tay Vàng đâu? Vì cọng lông gì mà không cho ta cái nào? Cuộc sống khốn khổ ở viễn cổ làm sao sống đây? Cùng xem Lam Nguyệt xuyên không làm sao ở xã hội nguyên thuỷ thành lập Bộ Lạc, bảo vệ ruộng vườn, dẫn dắt người nguyên thủy đi về phía văn minh. *** Cháu tên là Lam Tinh, năm nay được sáu mùa tuyết rồi, mẹ cháu nói là cháu sáu tuổi rồi. Cháu sống ở bộ lạc Mông Tạp. Trong nhà cháu có ông nội, bố mẹ với em gái vừa mới sinh được mấy tháng, còn có cả anh Tiểu Mãnh nữa. Cháu thích nhất là mẹ. Mẹ rất thông minh, là đại trí giả, cháu không hiểu đại trí giả là cái gì, chỉ thường xuyên nghe mọi người trong bộ lạc gọi mẹ như vậy. Cháu không thích cha, vì cha thường tranh giành mẹ với cháu. Nhưng nể mặt cha đã rất cố gắng dạy cháu làm sao để trở thành một thợ săn tài giỏi, cháu mới miễn cưỡng thích cha một chút. Mẹ sinh em gái. Cháu rất thích da của em gái, trắng trắng mềm mềm, còn mang theo mùi của mẹ nữa. Cháu hỏi mẹ sao cháu chẳng trắng trẻo được như em ấy, mẹ chỉ nhìn cha, sau đó thở dài thườn thượt. Còn cha thì vẫn vui vẻ ôm em gái, còn cười rõ là ngốc nghếch nữa. Sau khi có em gái, địa vị của cháu lập tức tụt dốc không phanh, ngay cả anh Tiểu Mãnh cũng thích em gái hơn, còn mang em gái đến chỗ bầy voi ma mút chơi, chỉ là sau đó bị cha quát mắng cho một trận. Cháu thấy đáng đời anh Tiểu Mãnh, ai bảo không mang theo cháu đi chơi. Mẹ biết chuyện này, tức giận tét vào mông cháu, nói cháu làm anh thì phải ra dáng anh chứ. Nhìn em gái nằm trong lòng ông nội, cháu quyết tâm phải trở thành một người anh trai thật tốt, nếu không cái mông của cháu sẽ bị đánh nở hoa mất. ... Mời các bạn đón đọc Viễn Cổ Hành của tác giả Thi Lạc.
Vẫn Có Nhạn Bay Về - Tuyết Linh Chi
Người đàn ông như Kha Dĩ Huân vốn dĩ không thuộc về cô, là do cô không tiếc dùng ích lợi để trao đổi, nằng nặc muốn làm vợ của anh, cô cho rằng chỉ cần mình không ngừng cố gắng thì sẽ có một ngày anh sẽ nhìn thấy tấm chân tình của mình.  Thế nhưng bất kể cô cố gắng như thế nào thì trái tim của anh vẫn chỉ đập vì một người con gái khác. Cuối cùng cô đau đớn hiểu được rằng, trong trái tim của anh, mãi mãi sẽ không có vị trí nào dành cho cô…. *** Diệp Nhiễm ngừng khóc. Cô nhanh chóng lau mặt, cô không được khóc, ít nhất sau này ở trước mặt anh cô sẽ không khóc. Cô tình nguyện trở nên sắt đá chứ không muốn khóc ở trước mặt anh. Cô ngẩng đầu, trước mắt là một màu đen, cô bất động, yên lặng chờ đợi cơn choáng váng qua đi. Diệp Nhiễm ngạc nhiên khi nhìn thấy người đứng phía đối diện dưới đèn đường, không biết Kha Dĩ Huân đã đứng ở đó bao lâu. Anh nhìn cô, ngay cả biểu cảm cũng không thay đổi. Cô ngây người, lý trí hóa thành hư ảo, đầu óc trống rỗng. Cô không nghĩ tới anh sẽ quay lại, không nghĩ tới anh lại đứng đối diện cô. Anh đột nhiên bước qua đường cái đi về phía cô, kéo cô lên vỉa hè: "Anh không đi được." Giọng nói cô đơn và bất lực. Cô ngước lên nhìn khuôn mặt tuấn tú của anh, cuối cùng hỏi: "Kha Dĩ Huân... rốt cuộc em có điểm gì tốt, rốt cuộc em có thể làm bất cứ điều gì cho anh?" Nước mắt chảy ra, cô cố kìm nén nhưng thất bại: "Em... em chỉ có thể làm bảo mẫu và nấu cơm cho anh. Em không nói được Anh ngữ, tiếng Pháp lại càng tồi, em không thể cùng anh tham dự các loại yến tiệc, để người khác khen ngươi và hâm mộ anh." Anh nhìn cô dưới đèn đường, nói: "Đúng vậy, em vốn dĩ không thể." Khẳng định của anh khiến trái tim cô tan nát. "Nhưng mà Diệp Nhiễm, anh không thiếu phụ nữ theo đuổi, không thiếu bảo mẫu và đầu bếp, anh vẫn cứ cần em, là vì sao?" Cô nghẹn ngào. "Anh đồng ý cưới em là vì em giống với Thần Thần, Hồ Doanh nói đúng, mặc dù anh cưới em là do ba mẹ anh hài lòng. Nhưng mà khi anh đối mặt với Fiona, trong lòng anh vẫn nghĩ đến em. Fiona so với em giống Thần Thần hơn, so với em càng thích hợp, nhưng người anh muốn tới tìm vẫn chính là em." Anh thở dài gật đầu: "Em hỏi anh em có thể làm bất cứ điều gì cho anh? Được, ở bên cạnh anh." "Kha Dĩ Huân, chúng ta là hai loại người khác nhau, mục đích của chúng ta không giống, sớm hay muộn cũng phải chia tay." Đây là điều cô luôn luôn cảnh báo, luôn luôn sợ hãi trong lòng. Anh khinh thường mỉa mai: "Khác nhau? Mục đích không giống? Mọi người đều chỉ có thể giống nhau ở cái kết cục, chính là chết! Chẳng lẽ em còn có kế hoạch tốt hơn?" Diệp Nhiễm bị ép buộc phải nói ra: "Em không xứng với anh." Anh không nói chuyện, trầm mặc nhìn cô. "Diệp Nhiễm, em một lần hai lượt cự tuyệt anh, cố tình đưa Fiona đến với anh, chính là nguyên nhân này?" Anh hỏi, giọng cất cao. Cô không thể khẳng định, khi cô đối mặt với câu hỏi này, trái tim cô đau đớn. Anh không nói chuyện, không biết là chờ đáp án của cô, hay là vẫn đang suy nghĩ. "Anh hiểu rồi." Giọng nói vô cùng bình tĩnh: "Sáng mai chờ luật sư của anh." Đã từng trải qua nhiều nỗi đau, cho rằng nỗi đau này không khác gì nỗi đau cũ nhưng cô đã lầm, trái tim cô càng đau hơn. Cô siết chặt nắm tay, nhẫn nại muốn vượt qua mọi thứ, cô sẽ kiên cường, chắc chắn sẽ lần nữa kiên cường. Khi chiếc xe của anh biến mất trong dòng người, cô không nhúc nhích, cô đứng dưới đèn đường mời nhạt không di chuyển. Cô biết cô đã thực hiện một quyết định rất đúng nhưng cô vẫn hy vọng ang có thể quay trở lại lần nữa. Nếu anh trở lại, cho dù là sai, cô cũng muốn cùng anh kiên trì thêm một lần nữa, ích kỷ cũng tốt, vô sỉ cũng thế, cô mặc kệ tất cả rồi. Không có... anh không có quay lại. Cô trở về nhà ba mẹ, lần đầu tiên không che dấu cảm xúc, ba mẹ cô hoảng loạn gõ cửa truy vấn, cô cũng không đáp lại. Lúc này, cô thật sự đau. ... Mời các bạn đón đọc Vẫn Có Nhạn Bay Về của tác giả Tuyết Linh Chi.
Ý Võng Tình Thâm - Liên Á Lệ
Huhu, sao đường tình duyên của cô lại nhấp nhô gập ghềnh như vậy? Trên đầu có danh tiếng của ngôi sao nổi tiếng, đi đến đâu cũng đều trở thành tiêu điểm chú ý của mọi người. Ngay cả vụ scandal đã bị giấu đi, cũng gây xôn xao, khắp nơi bàn tán. Vất vả lắm mới chặt đứt được hoa đào nát (*), cô cố gắng hết sức thoát khỏi hình tượng con người bị tổn thương vì tình cảm. (*) Hoa đào: là chỉ đường tình duyên. Hoa đào nát là chỉ đường tình duyên xấu, đối tượng không tốt. Chủ động tích cực tham gia các hoạt động làm quen gặp mặt, dũng cảm theo đuổi tình yêu đích thực trong kiếp này. Lập lời thề rằng mình sẽ tìm một người đàn ông tốt biết thân biết phận, nhanh chóng chấm dứt cái kiếp sống độc thân này…. Không cần hoài nghi, cuối cùng cô cũng đã tìm được người đàn ông khiến cô mất hết sự chống cự. Đúng là một trạch nam tiêu chuẩn, cả ngày ngồi nhà, làm bạn với máy tính và Internet. Còn là một người thích bảo vệ môi trường, không thể tùy tiện vứt những đồ còn có thể sử dụng gì đó. Tưởng chỉ là một kẻ làm công bình thường, nào ngờ thật ra có không ít bất động sản. Nhanh chóng quyết định phải tạo nhiều cơ hội ở chung hơn, thậm chí không tiếc công truy đuổi người ta. Có điều cô lại không chú ý tới chuyên ngành của người ta, quên mất trên blog cá nhân của mình đã viết ra những gì. Khiến người ta lầm tưởng tình cảm của cô là giả vờ, cố ý thiết kế dụ dỗ người kia rơi vào bẫy. Chẳng những mất đi một nửa tình yêu, cũng đã bỏ lỡ cơ hội chờ đợi mùa xuân. *** Hà Thu cố gắng muốn giải thích nhưng dù chỉ một chữ Bành Đại Hải cũng không nghe lọt tai. “Mọi thứ giữa chúng ta, chỉ là do em tỉ mỉ thiết kế tính toán, em thật sự nghĩ em có thể đùa bỡn người khác trong lòng bàn tay mình sao? Em nói đúng, thật sự em không giống Angel, ít nhất Angel còn dứt khoát nói cho tôi biết tất cả, mà không phải như em yên lặng đặt bẫy, dụ ta rơi vào cạm bẫy!” “Anh nghĩ em là người hư tình giả ý (*), âm thầm muốn nắm anh trong lòng bàn tay?” (*) Hư tình giả ý: Chỉ sự giả dối nhiệt tình bên ngoài, nhưng thật lòng thì không phải vậy “Dĩ nhiên là không phải, không phải em viết rất rõ ràng, em là săn giết tôi sao?” Gã đàn ông ăn chay bỗng nhiên biến thành sư tử dũng mãnh, giương nanh múa vuốt nói ra là cảm nhận lúc sau của anh, còn ở trước mặt cô, dùng sức đóng cửa lại. Hà Thu ngây ngốc đứng ở cửa lúc lâu, cho đến khi cô nàng Tiểu Hoan ở sát vách ra khỏi cửa, tiếng giày cao gót bước đi trên hành lang, mới tỉnh táo lại. ... Mời các bạn đón đọc Ý Võng Tình Thâm của tác giả Liên Á Lệ.
Tú Sắc Nông Gia - Quả Vô
Loan Loan ngoài ý muốn đi vào một thời đại khác, ở kiếp trước, cha không thương, mẹ không yêu. Ở kiếp này, nàng có một trượng phu chất phác, trung thực, đối mặt với căn nhà nghèo rớt mùng tơi, người trong thôn hoảng sợ tránh xa, nghĩ tới, nếu muốn có những ngày tháng tốt lành, nàng còn phải cố gắng nhiều hơn… Cổ đại tiểu viện thôn xóm, miệng mồm nhiều hơn, thị phi cũng nhiều hơn, nhưng hạnh phúc cũng nhiều. . . . *** Lời Editor: Đây là một bộ truyện điền văn làm ruộng, không có quá nhiều tình tiết gây cấn, hay nữ chính vạn năng, cô ấy xuyên qua đối mặt với việc đã có chồng, có một gia đình nghèo khó, nam chính không tuấn mỹ vô trù, cũng không bá đạo lãnh khốc, anh chỉ là một anh nông dân bình thường, trung hậu, thật thà, thương yêu bảo vệ vợ, có trách nhiệm với gia đình. Nữ chính giúp anh vượt qua mặc cảm, hòa thuận cùng xóm giềng, phấn đấu làm giàu, chăm sóc và giúp đỡ mọi người… đúng như lời tác giả nói, thị phi nhiều, hạnh phúc cũng nhiều   *** Sau một trận mưa xuân, vạn vật sinh sôi nảy nở, nước mưa đọng trên các cánh hoa tươi đẹp lại càng thêm kiều diễm. Lá cây ẩm ướt lại hóa xanh tươi. Những chú chim hân hoan bay lượn trong rừng, nhẹ nhàng tung cánh dưới ánh nắng ban mai ấm áp. Bầu trời một mảnh xanh thẫm, từng đám mây trắng xếp chồng lên nhau tạo thành một bức tranh đẹp mắt. Trên con đường lớn trong Dương gia thôn, mấy thân ảnh nho nhỏ đang vui vẻ chạy tung tăng. Đi đầu là một nam hài quần áo màu tím, đầu tóc gọn gàng buộc ở sau gáy, trên người đeo một chiếc túi làm bằng vải mịn xanh biếc, một mặt là hình con cừu thêu theo kiểu chữ thập, mặt khác là mấy đoá hoa nhỏ. Tiểu tử dương dương tự đắc khoác túi sách ở trước người, còn có ý để mặt có hình con cừu ở phía trên. Mấy bạn nhỏ vây ở xung quanh, tò mò nhìn cái gọi là túi sách mà cu cậu đang đeo trên người. “Hán Nhi, túi sách này của ca đựng cái gì bên trong vậy?” Cát Căn nhỏ tuổi hơn Dương Ngọc Hán, mở to hai mắt nhìn túi sách của cu cậu kia, tò mò hỏi. Dương Ngọc Hán đắc ý giơ túi sách lên: “Gọi là túi sách, đương nhiên phải đựng sách rồi. Mẹ ta nói, đến trường học sao có thể không có túi sách chứ?” Sau đó chủ động mở túi ra cho mấy đứa nhỏ nhìn, bên trong là một quyển Tam Tự kinh, còn có một quyển tập nhỏ do Loan Loan làm, giúp con trai dễ dàng luyện viết chữ. Sau đó còn có một cái hộp dài, từ một bên có thể nhìn thấy trên hộp có khắc hình cây trúc, ánh mắt bọn nhỏ lập tức bị chiếc hộp hấp dẫn. Trong số bọn nhỏ, Đại Bảo và Tiểu Bảo là lớn tuổi nhất. Đại Bảo chỉ vào cái hộp, hỏi: “Đây là gì vậy?” Dương Ngọc Hán cẩn thận lấy chiếc hộp ra, ngồi xổm xuống, tìm một chỗ sạch sẽ đặt hộp lên. Mấy đứa nhỏ khác cũng ngồi xổm xuống theo. Chiếc hộp là do Loan Loan nhờ Tạ Dật tìm người làm giúp, dựa theo kiểu dáng của hộp bút ở hiện đại. Dáng dài, phía trên khắc mấy hình chim thú đơn giản, mở ra, bên trong dùng vải bố để lót, thả hai cây bút vào. Trên mặt hộp không in nhiều hình hoa cỏ chim muông đẹp mắt như hộp bút ở hiện đại, cho nên chỉ có thể nhờ sư phụ điêu khắc khắc một ít hình chim con be bé. Thợ điêu khắc mà Tạ Dật mời đương nhiên là thợ tốt nhất, nên hình mấy con chim nhỏ nhìn rất sống động, vẻ như muốn bay ra ngoài. Hơn nữa, còn dùng bút lông để vẽ viền xung quanh chim nhỏ, càng tăng thêm vẻ sinh động. ... Mời các bạn đón đọc Tú Sắc Nông Gia của tác giả Quả Vô.