Liên hệ: 0912 699 269  Đăng nhập  Đăng ký

Thuần Phục

"Hai người đến bước nào rồi?" "Cái gì?" "Ôm, hôn, hay là...?" "Ôm...mà thật ra cũng không tính là ôm." "Là sao?" Tô Chỉ cười gượng gạo, nhấc hai cánh tay lên. "Như này nè." Cô vòng tay ra sau người cô bạn, nhưng không hề chạm vào bất cứ chỗ nào của cô ấy. "Trong gara tối om không bật đèn, chỉ có tớ ôm chặt lấy anh ấy. Còn anh ấy thì ôm lại tớ như thế này, thậm chí còn chẳng chạm vào tớ." "Tại sao?" "Bởi vì anh ấy là chú của tớ." -  Rất lâu sau đó, hai người gặp lại nhau trong một bữa tiệc. Tô Chỉ gọi anh đầy xa cách: "Chú Trình." "Ừm." Trình Hoài Cẩn gật đầu, cứ thế nhìn cô xoay gót rời đi. "Chẳng phải trước kia cô ấy không chịu gọi cậu là chú sao?" Một người bạn hỏi anh. "Trước đây cô ấy thích gọi tôi là Trình Hoài Cẩn." "Hối hận không?" Trình Hoài Cẩn đứng trong gió lạnh thấu xương, cười không thành tiếng. Hướng dẫn sử dụng: 1. Đôi bên cùng sạch, mối tình đầu của nhau, HE. 2. Chênh lệch tuổi tác, nam hơn nữ mười tuổi. *** Review: Nguyệt Quý Cover: Song Thiện ___ Lúc nghĩ ở phía trước. Lúc lại quả quyết ở sau lưng. Hạnh phúc cứ xa xôi như một ảo ảnh, mãi mãi không chạm vào được. Cuối cùng hạnh phúc ở đâu? (*) “Nhà là gì? Hạnh phúc hình dáng ra sao?” “Đó là gia đình mình à? Ông bà ấy có thật sự chung dòng máu với mình không nhỉ?” Những câu hỏi quẩn quanh, lượn vòng và lẩn khuất trong tâm trí Tô Chỉ, có lẽ đã có từ lúc cô biết nhận thức cho tới năm mười bảy tuổi. Lứa tuổi mà nếu như bao thiếu niên thiếu nữ khác, Tô Chỉ đáng ra phải được tận hưởng niềm vui bên gia đình, nhưng không, thứ đón chờ cô ngày qua ngày lại là ngàn vạn câu hỏi: Khi nào ba sẽ đến đón mình? Mẹ có nhớ mình không nhỉ? Xót xa làm sao cho cô bé Tô Chỉ, đáng thương làm sao cho một trái tim thiếu nữ sinh ra đã phải chạm mặt với vô số những bất công cô chưa từng, thậm chí chưa bao giờ được trao quyền để đối chất. Họ cách ly cô như thể cô là thứ dịch bệnh đáng ghê tởm, họ đưa cô đi thật xa chỉ vì một lời tiên đoán của một kẻ xa lạ, có lẽ họ vốn chưa bao giờ sinh ra cô, chỉ là vô tình tạo nên hình hài của cô, vô tình trao cho cô sự sống và hơi thở, vô tình gieo cho cô sự khao khát tình thương, vô tình, tất cả chỉ có thể dùng chữ “vô tình” để ngụy biện… Tô Chỉ thích ngắm pháo hoa, vì pháo hoa đẹp rực rỡ, cháy bỏng, lóe sáng khiến người người phải ngắm nhìn và tán thưởng, cô ngưỡng mộ pháo hoa chỉ đơn giải vì nó còn được người khác mong muốn và để mắt tới, nào có như cô. “Tô Chỉ không hiểu, tại sao những thứ đẹp đẽ là thế, rồi cũng lại lụi tàn nhanh chóng đến vậy. Liệu có phải trên thế giới này vốn không có cái gọi là hạnh phúc dài lâu hay không, chẳng lẽ đời này của cô đã định sẵn là chẳng thể có được hạnh phúc dài lâu hay sao. Phải chăng đó là số mệnh của cô ư? Có phải đó là vận mệnh của cô hay không? Chẳng lẽ cô sẽ mãi đơn côi một mình sao. Cô không hiểu.” Năm mười bảy tuổi, trái tim Tô Chỉ lại lần nữa bị bồi thêm một nhát cứa, rát chảy cả máu, đau đớn ấy khiến Tô Chỉ vật lộn giữa sự nổi loạn và khổ đau, cô là hòn đá trơ trọi bị ba mẹ vứt vào tay người lạ. Người lạ ấy nhìn cô bằng ánh mắt không thể lạnh lùng hơn, trong ánh mắt ấy như xa xôi, như vô định, hững hờ và khó đoán, nhưng dù có lạnh lùng hơn nữa, người ấy cũng cho cô một “ngôi nhà”. Trình Hoài Cẩn nhận chăm sóc Tô Chỉ như một sự đáp trả ân huệ mà người lớn giao phó. Anh cung cấp cho Tô Chỉ những điều kiện cơ bản nhất, dạy cô những đạo lý đơn giản nhất, nhìn thấy cô, anh như thể nhìn thấy cái bóng phản chiếu của chính mình. Hai con người xa lạ được xếp cạnh nhau bởi lý do trên trời rơi xuống, nếu một người tự xem mình như ngọn cỏ gốc rạ, ai cũng có thể mặc sức vùi dập, cô tự xem thường bản thân mình, thì người kia lại không chịu được khi nhìn thấy một bản sao của mình tự rẻ rúng bản thân như vậy. “Không phải vết thương gì nghiêm trọng, vừa rồi cháu đã ở trên xe khóc năm phút, ở bệnh viện khâu ba mũi, rồi lại tiêm phòng uốn ván, bây giờ còn phải truyền nước.” Giọng Trình Hoài Cẩn hơi lạnh đi, “Tô Chỉ, nếu đến chính cháu cũng không cảm thấy bản thân quan trọng, vậy thì cũng sẽ chẳng có ai coi cháu là người quan trọng đâu.” “Là cháu cảm thấy không cần thiết, hay là cháu sợ?” Trình Hoài Cẩn mở miệng nói: “Tô Chỉ, cháu quá hạ thấp bản thân mình rồi.” Cỏ dại vì sao lại có tên “cỏ dại”? Vì nó vốn là thứ tầm thường không đáng có tên, thế nhưng chỉ cần có người quý trọng nó, dạy cho nó biết, thì ra “cỏ dại” cũng có giá trị của chính nó, anh dạy cô biến yếu đuối thành sức mạnh, chuyển đau thương thành động lực tiến về trước. Với Trình Hoài Cẩn, đơn giản chỉ là một câu nhắc nhở, nhưng với Tô Chỉ, đó còn là một sự khẳng định, à thì ra trước mặt anh, Tô Chỉ là người có thể cùng anh nếm trải sự yên tĩnh của màn đêm, dù trong im lặng, nhưng chỉ duy nhất một mình cô mới có thể hiểu được cảm giác cô đơn khi được san sẻ hơi ấm là như nào. Theo yêu cầu của Trình Hoài Cẩn, chỉ yên lặng ngồi bên anh một lúc. Lần đầu tiên có cảm giác rằng người khác cần đến mình. Nó vi diệu đến mức thậm chí khó mà nắm bắt, nhưng lại giống như một hạt giống phiêu diêu theo làn gió đến trái tim Tô Chỉ. Máu thịt bị dùng sức kéo căng ra, rồi cứ thế mà lan tràn, sinh trưởng. Cả hai con người, xuất phát điểm hoàn toàn khác nhau, thậm chí có thể nói là xa tận nghìn dặm. Thế nhưng khi cùng đối diện với nhau, chính bản thân Trình Hoài Cẩn đã cảm thấy hốt hoảng. Vì cô quá giống anh. Tô Chỉ cô đơn bơ vơ giữa dòng đời, rõ ràng có người cùng chung dòng máu ở bên cạnh nhưng lại xa tận chân trời. Nhìn cô, anh hiểu cảm giác khát khao được tận hưởng tình yêu và được bày tỏ tình yêu. Càng dõi mắt theo cô, Trình Hoài Cẩn lại càng thêm khiếp sợ, anh sợ bản thân mình không giữ nổi kiềm chế, sẽ quên mất tội nghiệt mình đang gánh, sẽ lơ là đánh mất tình cảm mong manh giữa gia đình với mình, sẽ tham lam muốn vứt bỏ tất cả trách nhiệm mà đến bên cô… Câu chuyện mở đầu bằng những hình ảnh đối chọi gay gắt, có cảm giác dường như bao quanh từng nhân vật là một màn sương mỏng nhưng khả năng che mờ rất tốt. Nếu ban đầu Tô Chỉ được thiết lập như một cô nàng tuổi teen ngổ ngáo, chỉ đi thêm nửa chương thôi, người đọc nhanh chóng chạnh lòng cho một số phận hẩm hiu đến cùng cực của cô. Trong mắt gia đình mình, Tô Chỉ luôn là một người phụ trợ, chưa từng một lần được bọn họ xem như con ruột mà thương yêu. Sự xuất hiện của Trình Hoài Cẩn cực kỳ đúng lúc, ở ngay giai đoạn Tô Chỉ chông chênh không biết nên đi đâu về đâu, anh hướng cô đi về phía ánh sáng tươi mới, đường đi gập ghềnh, không thiếu những đêm cô phải dùng nước mắt để đưa mình vào giấc ngủ, nhưng cũng chính anh dạy cô biết, hạnh phúc trước tiên là ở bản thân mình, phải yêu bản thân, chính mình có trân quý nó thì mới học được cách yêu thương người khác. Ở vị thế một người tiền bối đi trước, anh truyền dạy cho Tô Chỉ những kinh nghiệm sống quý giá, nói cô nghe những đạo lý và bài học xưa nay chưa từng ai kể Tô Chỉ nghe, nhưng khi đơn giản ở vị trí một người đàn ông, Trình Hoài Cẩn lại đáng trách. Anh tự đưa mình vào gông xiềng vô hình, tự huyễn hoặc bản thân vẫn ổn với từng người trong gia đình mình, thật ra, chỉ một mình anh biết, tất cả những đó từ lâu đã là sự giả dối. Cũng như bao câu chuyện tình cảm khác, quá trình hai người họ tìm hiểu và ngộ ra được tình yêu là gì không hề dễ dàng, sự day dứt trong từng con chữ sẽ kéo tâm trí người đọc khó có thể dừng lại để lấy sức hít thở, chỉ một ánh mắt Trình Hoài Cẩn liếc nhìn Tô Chỉ, một hành động anh dẫn cô lên núi Nam Nham ngắm bình minh, chở cô đi thật xa để mua vài hộp dâu, cũng sẽ khiến con tim người đọc trở nên thổn thức. Mình đọc “Thuần Phục” hai lần, nếu bản convert mang tới cho mình cảm giác mới mẻ thu hút, thì bản chuyển ngữ lại càng gia tăng cảm xúc hơn, không cần một nụ hôn ướt át, không cần những phân cảnh nồng nàn, đơn giản là sự quan tâm đầy hèn mọn của người đàn ông “cực phẩm” Trình Hoài Cẩn, đảm bảo bất kỳ trái tim cô gái cũng sẽ rung rinh. “Tiểu Chỉ, thật ra ngay từ thuở ban đầu, em vẫn luôn kiên cường mạnh mẽ hơn chính tôi. Ngày khi hai ta vừa quen biết nhau, sự phản kháng vùng vẫy, sự miệt mài đấu tranh của em thật ra đều là thứ mà tôi chưa từng có được. Những gì tôi ỷ quyền cậy thế chẳng qua cũng chỉ là cảm giác trịch thượng có được do tuổi đời hơn em đôi chút mà thôi. Đả kích sự phản kháng của em, lợi dụng sự yếu đuối và bơ vơ vô định của em khi ấy hòng đạt được mục đích công nhận chính mình, cho rằng bản thân tôi chẳng qua chỉ là đang thuần phục một con mèo hoang giỏi võ vẽ cào cắn không hơn không kém.” “Tiểu Chỉ.” Anh bất chợt hạ giọng xuống thật trầm, trong ánh mắt chất chứa thứ cảm xúc man mác dao động, “Thật ra từ đầu đến cuối, tôi mới là kẻ bị em thuần phục. Nếu như không phải vì em, có lẽ cả đời này tôi sẽ mãi là một Trình Hoài Cẩn của nhà họ Trình.” [...] "Tiểu Chỉ, anh yêu em." "Bắt đầu từ năm ấy, khi anh hai mươi bảy tuổi." ___ (*) (Vô Thường, Cuộc sống nhìn từ ô cửa Thiền, Tập một, NXB Hội Nhà văn, 2019, tr.312) “…”: Trích từ bản chuyển ngữ mà reviewer đã đọc: Kỷ Tử Mời các bạn mượn đọc sách Thuần Phục của tác giả Xuân Dữ Diên.

Nguồn: dtv-ebook.com

Xem

Ba Con Uyên Ương, Một Đôi Lẻ - Thị Kim
Đây chỉ là truyện nhảm Sư phụ nói, nước phù sa không chảy ruộng người ngoài, bảo ta chọn một người trong số mười sáu vị sư huynh, sư phụ sẽ làm chủ cho ta. Ta không chút nghĩ ngợi mà chọn Vân Châu, kết quả mọi người nói “bông hoa nhài cắm bãi phân trâu”. Sau này ta mới biết, thì ra “nước phù sa” là chỉ các vị sư huynh, “bãi phân trâu” mới là nói ta. Rút kinh nghiệm xương máu, ta quyết định nên vì Vân Châu sư huynh làm bà mối một lần, nhất định phải tìm một vị tiên nữ để xứng đôi với “bông hoa nhài” là hắn, lập công chuộc tội. Để công bằng, nhân tiện ta cũng quan tâm đến Giang Thần sư huynh, với tính tình của hắn, ta thấy chỉ có tìm một Dạ Xoa cô nương mới có thể khống chế hắn. Không ngờ, ý tốt của ta đắc tội cả hai vị sư huynh … *** Cô ta cười tươi như hoa, thành thạo cho ta uống một viên thuốc, ta âm thầm kinh hãi, nhưng chỉ đành bó tay, không biết vừa rồi cô ta dùng ám khí gì, hẳn là có tẩm độc, giờ phút này ta toàn thân vô lực. “Tiểu Mạt, ngươi chớ có trách ta. Thật ra, sau này ngươi sẽ phải cảm kích vì ta đã thành toàn cho ngươi và Vân Châu. Ngươi đến với hắn, ta đến với Giang Thần, người yêu nhau đến được với nhau, chẳng phải quá tốt sao?” Ta sợ hãi không tự chủ được, không hiểu rốt cuộc cô ta muốn gì. Cô ta cười ôm ta vào phòng, đặt ta trên giường. “Một lát nữa Vân Châu sẽ đến, ngươi cùng hắn gạo nấu thành cơm, từ nay nên vợ nên chồng có phải tốt không?” ... Mời các bạn đón đọc Ba Con Uyên Ương, Một Đôi Lẻ của tác giả Thị Kim.
Ẳng, Ẳng, Phu Quân Là Trung Khuyển - Thập Nguyệt Vi Vi Lương
Truyện khá đơn giản những cũng rất mới lạ, khá hài hước, ko có âm mưu, dương mưu, tranh giành đấu đá, chủ yếu đọc giải trí. Nam chính siêu siêu dễ thương, si tình, đáng yêu, nữ chính xoay nam chính như "xoay chó"!!!  Trịnh Thất cô nương từ lúc sinh ra có ba ước nguyện: Ước nguyện đầu, phụ thân khỏe mạnh tình lạii; Ước nguyện hai, tên xấu xa hại phụ thân bị lúc nào cũng gặp xui xẻo! Ước nguyện ba, cầu cho Đại Bạch lấy được một  “cô vợ” xinh đẹp! Cố Diễn tiểu tử từ lúc sinh ra có ba ước nguyện: Ước nguyện đầu, cầu Trịnh Tiểu Thất không biết việc mình giả cho; Ước nguyện hai, cầu Trịnh Tiểu Thất không biết việc mình giả chó; Ước nguyện ba, cầu Trịnh Tiểu Thất không biết việc mình giả chó; Như thế, vô hạn, tuần hoàn... * Đại Bạch là chó của Tiểu Thất! *** Tiểu Thất thấy bộ dạng Cố Diễn vui vẻ, liền bị mơ hồ, nàng nghi ngờ hỏi: "Ngươi... Không có bị thương?" Cố Diễn gật đầu, "Đúng rồi, ta không có bị thương." Tiểu Thất vẻ mặt cứng đờ. Cố Diễn: "Ai nha nha, ta cũng không phải là lừa nàng a, ta chỉ nói là ta bị tập kích, ta xác thực bị tập kích a! Có điều không có bị thương là được. Cũng không nghĩ đến, nàng hiểu lầm." Cố Diễn nháy con mắt, Tiểu Thất nhìn lông mi hắn thật dài lại vụt sáng, lập tức cảm giác mình đến nơi này chính là chuyện cười. Nàng không do dự đứng lên: "Ngươi đã không có chuyện gì, kia ta đi trước." Cố Diễn thoáng cái ngã xuống, duỗi chân, "Ta bị thương, lòng ta bị tổn thương, nàng rõ ràng là đến xem ta, hiện tại không chịu để ý ta liền đi, nàng rõ ràng nói nàng yêu thích ta, nàng vừa mới nói xong." Ánh mắt Tiểu Thất phiêu nha phiêu, nghiêm túc: "Chúng ta là bằng hữu a, nghe nói ngươi bị thương ta tới thăm ngươi không phải là rất bình thường sao? Cha ta, cũng chính là Trịnh tiên sinh của ngươi để cho ta tới. Nếu không ta sẽ không tới." Ôi! Trịnh Tiểu Thất, nàng còn có thể giả vờ mãi sao! ... Mời các bạn đón đọc Ẳng, Ẳng, Phu Quân Là Trung Khuyển của tác giả Thập Nguyệt Vi Vi Lương.
Mây Đen Gặp Trăng Sáng - Đinh Mặc
Nét đẹp của cô gái trong truyện Mây Đen Gặp Trăng Sáng của tác giả Đinh Mặc giống như mặt trời nhỏ. Còn tôi là du khách nằm dưới ánh dương ấm áp đó Vì được chiếu sáng, khi ngẩng đầu lên ánh mắt đã đỏ hoe. Và rồi một câu chuyện ngôn tình sủng lãng mạn bắt đầu từ đây... *** Tôi cưỡi motor chở Đàm Giảo, chạy thẳng tới nhà họ Chu. Dọc đường đi, cô ấy gọi điện cho Thẩm Thời Nhạn nhưng không có ai nghe máy. “Tên đó chắc là đang bận nên không nghe điện thoại của tôi.” Cô hơi tức giận nói. Tôi qua kính chiếu hậu nhìn thấy hai mắt cô ấy trợn to, nói: “Tên đó không liên lạc được, coi như xong, còn có tôi.” Cô ấy ‘Ừ’ rồi đưa tay hơi rụt rè nắm lấy áo tôi. Tôi nhìn về phía trước nói: “Giữ chặt lấy.” Sau đó tôi lên ga, cô ấy nhẹ hít một hơi, rồi ôm chặt lấy eo tôi, đầu tựa lên vai tôi. Tôi không nói lời nào, nghênh đón ánh mặt trời hừng hực, chạy thẳng về phía trước. “Ô Ngộ, anh học lái xe găn máy sao? Cũng trong một năm này?” “Không, lúc học cấp ba tôi đã biết chạy rồi.” Tôi nói: “Khi đó trong nhà không có tiền, không thể mua, nên tôi đã học lái.” “Ừ.” ... Mời các bạn đón đọc Mây Đen Gặp Trăng Sáng của tác giả Đinh Mặc. Người đăng: dtv-ebook
Thiên Tài Cuồng Phi - Băng Y Khả Khả
Nàng, Dạ Nhược Ly, tuyệt thế thiên tài vạn năm không gặp của Thiên Tinh đế quốc, ngoài ý chết đi rồi xuyên qua ngàn năm trước, linh hồn nhập vào thân nhị tiểu thư xác tướng quân phủ không thụ sủng. Nàng, Vân Vãn Ca, vốn nên được hưởng ngàn vạn sủng ái, nhưng một ngày kia, ngoại công(ông ngoại) mất thế, hoàng hậu tiểu di(dì) bị phế, mất đi tất cả sự bao che, nàng cũng không còn là hòn ngọc quý của tướng quân phủ. Nhưng khi nàng trở thành nàng, lại gây nên bao nhiêu sóng gió trên đại lục này ? Tại cái nơi phụ thân chỉ vì ích lợi, cùng người khác bày mưu hợp kế đem mẫu thân bán cho người ta làm tiểu thiếp, thì, nàng không tiếp tục do dự mà mang theo mẫu thân cùng nha hoàn thiếp thân khẩn trương thoát khỏi tướng quân phủ. Mười năm sau, nàng trở về một lần nữa, nàng đã danh chấn thiên hạ, cũng sở hữu đại gia nghiệp, đến nỗi hoàng đế cũng sợ hãi ba phần. Vì vậy, một lần nữa đối mặt cùng thân nhân ngày xưa, nàng chỉ giương nhẹ khoé môi, anh mắt cuồng ngạo, mà nói : “Ta đã từng nói qua, nếu ngày đó ta bất tử, sớm muộn sẽ có một ngày ta  cho các ngươi chết không chỗ chôn, hiện tại, ta trở về báo thù , các ngươi, đã chuẩn bị tốt sao?” *** Lạc Sơn Lĩnh, chính là một lãnh địa khá hẻo lánh của Lạc Nguyệt Quốc, có lẽ là do hoàn cảnh địa lý chung quanh, có rất nhiều mạo hiểm giả tới đây. Nghe nói, lãnh chúa Lạc Sơn Lĩnh, là một vị Thần Vương cường giả, có uy vọng tương đối cao tại Lạc Sơn Lĩnh, nhưng Lạc Sơn Lĩnh, cũng là một lãnh địa cường giả vi tôn, chỉ cần ngươi có thực lực, bất kể là sát phạt, diệt tộc, giành đồ vật đều được cho phép. Nếu không có thực lực? Thật xin lỗi, Lạc Sơn Lĩnh đó là nơi ngươi táng thân. Lúc này, trong Lạc Sơn Lĩnh, tại Tinh Nguyệt Thành, lại nghênh đón hai khuôn mặt xa lạ, mặc dù Tinh Nguyệt Thành thường xuyên có người thành trấn khác đến đây, vậy mà, hai người này, thế nhưng không khỏi hấp dẫn tầm mắt của người qua lại trên đường… Chỉ thấy nữ tử đó, bạch y thịnh tuyết, phong hoa tuyệt đại, giữa hai hàng lông mày của nàng hiện ra một tia cuồng ngạo bẩm sinh, phảng phất như nàng chính là vương giả thiên địa, duy ngô độc tôn. Nam tử còn lại là một bộ hồng y, tuấn mỹ tuyệt thế, như là yêu nghiệt, tựa hồ lúc cười một tiếng liền có thể mê hoặc lòng người, thế nhưng, chỉ có lúc nam tử nhỏ giọng trò chuyện với nữ tử bên cạnh, mới sẽ lộ ra nụ cười mị hoặc kia. Nam tử này cũng hàng ngàn hàng vạn phong hoa, mà bóng dáng hai người sánh vai đi tới, để cho những người nhìn thấy đều không khỏi tự chủ than nhẹ một tiếng. Một đôi bích nhân thật xứng đôi, bọn họ sống lâu như vậy, cũng chưa từng thấy qua, hai người tuyệt thế như thế, mà cái cảm giác hài hòa giữa bọn họ kia, không phải là bất luận kẻ nào cũng có thể chen vào. Bỗng nhiên, nữ tử đó dừng lại trước một tòa kiến trúc trang nghiêm xa hoa, nàng khẽ ngẩng đầu lên, lập tức, năm chữ to phòng đấu giá Tinh Nguyệt trên bảng hiệu ra rõ ràng ở trong con ngươi đen của nàng. ... Mời các bạn đón đọc Thiên Tài Cuồng Phi của tác giả Băng Y Khả Khả.