Liên hệ: 0912 699 269  Đăng nhập  Đăng ký

Cô Vợ Sát Thủ Bình Tĩnh Lại Chút!

Tóm tắt, Review và Đánh giá sách Cô Vợ Sát Thủ Bình Tĩnh Lại Chút! của tác giả Tưởng Ngọc:  Nội dung truyện "Cô Vợ Sát Thủ Bình Tĩnh Lại Chút!" của tác giả Tưởng Ngọc được khởi đầu bằng cảnh Tần Vô Song nhìn ra khung cảnh thành phố đang biến mất dưới chân mình.  Điều đó khiến cô nhớ lại những đau thương đã trải qua. Tuy nhiên, sau năm, cô trở thành một sát thủ vô cùng bình tĩnh và mạnh mẽ, quay trở lại để trả thù cho mẹ.  Cuộc sống tăm tối của cô được thắp sáng bởi sự xuất hiện của một người đàn ông. Dưới cơn mưa và lạnh giá của mùa đông, hai người họ bên nhau đến già.  Nếu bạn yêu thích thể loại ngôn tình, hãy đọc thêm các tác phẩm khác như "Nam Chính Bệnh Kiều Xin Đừng Yêu Tôi" hoặc "Tổng Giám Đốc Đoạt Tình: Giành Lại Vợ Yêu" *** Tóm tắt: Tần Vô Song là một cô gái mồ côi, sống cùng cha và em gái kế Tần Tố Liên. Cha cô là một người đàn ông độc ác, luôn đối xử với cô như một người xa lạ. Còn Tần Tố Liên thì luôn ghen ghét và hãm hại cô. Một ngày kia, Tần Hải - cha của Tần Vô Song - tuyên bố sẽ đưa cô ra nước ngoài. Tần Vô Song biết rằng đây là một âm mưu của cha cô để hãm hại cô. Nhưng cô không thể làm gì khác ngoài việc nghe theo. Trước khi rời đi, Tần Vô Song gặp gỡ Trình Tâm - người bạn thân nhất của cô. Trình Tâm hứa sẽ bảo vệ cô, nhưng Tần Vô Song biết rằng cô không thể dựa dẫm vào ai khác. Tần Vô Song ra nước ngoài với một trái tim đầy căm hận. Cô quyết tâm trở lại để trả thù cho mẹ mình và đòi lại công bằng cho bản thân. Review: Nội dung: "Cô Vợ Sát Thủ Bình Tĩnh Lại Chút!" là một câu chuyện ngôn tình, sủng, trả thù. Truyện kể về hành trình của Tần Vô Song từ một cô gái yếu đuối, bị chà đạp trở thành một sát thủ mạnh mẽ, quyết tâm trả thù. Truyện có nội dung khá hấp dẫn, với những tình tiết bất ngờ và kịch tính. Nhân vật Tần Vô Song được xây dựng rất tốt, cô là một cô gái kiên cường, mạnh mẽ và có ý chí trả thù mãnh liệt. Nhân vật: Tần Vô Song là nhân vật chính của truyện. Cô là một cô gái mồ côi, sống cùng cha và em gái kế Tần Tố Liên. Tần Hải - cha cô là một người đàn ông độc ác, luôn đối xử với cô như một người xa lạ. Còn Tần Tố Liên thì luôn ghen ghét và hãm hại cô. Tần Vô Song là một cô gái mạnh mẽ và kiên cường. Cô đã vượt qua mọi khó khăn để trở thành một sát thủ tài giỏi. Cô quyết tâm trả thù cho mẹ mình và đòi lại công bằng cho bản thân. Tần Hải là cha của Tần Vô Song. Ông ta là một người đàn ông độc ác và tàn nhẫn. Ông ta luôn đối xử với Tần Vô Song như một người xa lạ. Ông ta cũng là người đã hãm hại mẹ của Tần Vô Song. Tần Tố Liên là em gái kế của Tần Vô Song. Cô là một cô gái ghen ghét và độc ác. Cô luôn hãm hại Tần Vô Song để chiếm lấy tài sản của cha. Cốt truyện: Cốt truyện của truyện khá hấp dẫn, với những tình tiết bất ngờ và kịch tính. Truyện kể về hành trình của Tần Vô Song từ một cô gái yếu đuối, bị chà đạp trở thành một sát thủ mạnh mẽ, quyết tâm trả thù. Truyện bắt đầu với cảnh Tần Vô Song bị cha và em gái kế hãm hại. Cô bị đuổi ra khỏi nhà và phải sống một cuộc sống bần hàn. Sau đó, cô được một người đàn ông bí ẩn nhận nuôi và đào tạo trở thành một sát thủ. Tần Vô Song đã trở thành một sát thủ tài giỏi. Cô quyết tâm trở lại để trả thù cho mẹ mình và đòi lại công bằng cho bản thân. Cô đã thành công trong việc trả thù cho mẹ mình và giành lại tài sản của cha. Đánh giá: "Cô Vợ Sát Thủ Bình Tĩnh Lại Chút!" là một câu chuyện ngôn tình, sủng, trả thù khá hấp dẫn. Truyện có nội dung hấp dẫn, nhân vật được xây dựng tốt và cốt truyện lôi cuốn. Nếu bạn yêu thích thể loại ngôn tình, sủng, trả thù thì đây là một câu chuyện đáng đọc. Một số ý kiến đánh giá khác: Ý kiến 1: "Truyện rất hay, nội dung hấp dẫn, nhân vật đáng yêu. Mình rất thích cách Tần Vô Song trả thù những kẻ đã hãm hại mình. Cô ấy rất thông minh và mạnh mẽ." Ý kiến 2: "Truyện khá sến nhưng cũng rất ngọt ngào. Mình thích nhất là mối tình của Tần Vô Song và người đàn ông bí ẩn. Họ rất xứng đôi vừa lứa." *** Cha, người hay ném nó đi cho khuất mắt con đi,nhìn thấy nó con lại tức ! Tần Tố Liên hét lớn. Tần Hải nhíu mày nhìn con gái mình, đầu đau như búa bổ, lại nhìn qua người quỳ trên sàn. Ông ta bỗng cất tiếng nói - Mày về thu dọn đồ đạc, ngày sau bay ra nước ngoài. Mặt Tần Tố Liên trở nên vặn vẹo, không phục mà nhìn Tần Hải.Ông ta đưa mắt trấn an cô rồi phất tay ra hiệu cho người hầu đỡ Tần Vô Song về phòng. Sau khi mọi thứ trở nên yên lặng, Tần Hải mới cất tiếng. - Tố Liên con đừng lo, sau khi nó ra nước ngoài ba sẽ " thu xếp " cho nó. Nghe vậy gương mặt méo mó của cô ta mới từ từ giãn ra. Cất tiếng cao ngạo. - Hứ ! Cô ta chẳng qua chỉ là đứa mồ côi dựa vào đâu có thể nắm tài sản chứ.Chi bằng tại đây giết cô ta cho nhanh ! Lời của Tần Tố Liên vừa nói ra thì nhận phải ánh mắt trừng trừng của Tần Hải. Ông ta quát. - Lời đó không phải để nói đâu Tố Liên. Rầm ! Tần Tố Liên đi ra ngoài sau cơn tức giận và oán thán. ..... Tần Vô Song sau khi về căn phòng cũ kĩ của minh liền nhìn đảo quanh mắt một vòng. - Ha ! Các người nghĩ đưa tôi ra nước ngoài có thể giết tôi sao, mơ đi. Haha . Sáng hôm sau, có người hầu đưa cho cô một tấm vé máy bay và nói - Xuất phát vào ngày mai, cô hãy chuẩn bị đi . Dứt lời cô ta đi ra cửa với khí thế kiêu ngạo, đây là một khí thế người hầu nên có ư. Tần Vô Song đã quen với chuyện này rồi nên cô cũng không để ý tới. - Này ! Tần Vô Song. Mai cô phải ra nước ngoài rồi nhỉ. Haha Tiếng cười giễu cợt của Tần Tố Liên kéo dài khiến mấy người hầu cũng muốn giễu cợt theo. Sau khi ngồi vào bàn ăn thì Tần Vô Song chỉ chú tâm vào bữa sáng của mình. Cô đói muốn chết được đây còn sức đâu quan tâm đến bọn họ chứ. - Vô Song, sáng mai con tự ra sân bay đi nhà chúng ta ai cũng bận nên không thể tiễn con được. - Có các người đi tiễn tôi cũng chẳng vui vẻ được mà lên đường đâu. Tần Vô Song nghĩ ngợi. Sau khi ăn sáng xong thì Tần Vô Song định đi học thì Tần Hải cản lại. - Hôm nay ở nhà chuẩn bị để ngày mai đi nước ngoài, Chú đã xin nghỉ cho con rồi yên tâm đi. Tần Vô Song nghe thế liền sựng lại muốn phản bác nhưng lại tôi, cô tự cười chính mình làm sao có thể đấu lại họ. Cô liền đi về phòng mình. Ting ting là tiếng điện thoại của cô kêu. Cô nhìn vào màn hình, là Trình Tâm gửi tin nhắn kêu muốn gặp cô. - Chú, con muốn đi ra ngoài. - Con... chưa kịp cho ông ta cất lời cô đáp lại - Một lát thôi, chú sợ con trốn à. Dứt lời cô đi thẳng. Quán cà phê Trình Tâm gọi cho Tần Vô Song một ly cafe vì cô không thích đồ ngọt. - Tâm Tâm, sao hôm nay cậu không đi học hả? - Vô Song chuyện gì xảy ra với cậu vậy, tớ nghe Bùi Thế Thành nói cậu sẽ ra nước ngoài vào ngày mai,... Tần Vô Song nhìn Trình Tâm lưu luyến liền cảm thấy có gì đó không đúng. Sao Tâm Tâm lại biết chuyện cô sẽ xuất ngoại được. - Tâm à chuyện này cậu đừng lo. - Sao lại không lo được chứ, lỡ như chú cậu làm hại cậu thì sao tớ có thể bảo vệ cậu ở đây nhưng nước B nằm ngoài tầm kiểm soát của gia đình tớ. Cô nhìn Trình Tâm, nước mắt rơi nhẹ xuống. - Tâm, cám ơn cậu vì đã quan tâm tớ, bây giờ tớ không còn cách nào khác ngoài việc nghe theo sự sắp xếp của ông ta cả. Nói đến đây gươnv mặt của Tần Vô Song trở nên lạnh lẽo hơn bao giờ hết. Cô hận Tần Hải đến tận xương tủy !. Mời các bạn mượn đọc sách Cô Vợ Sát Thủ Bình Tĩnh Lại Chút! của tác giả Tưởng Ngọc.

Nguồn: dtv-ebook.com

Xem

Y Hương Tấn Ảnh Hệ Liệt - Mị Ngữ Giả
Con người sống giữa thế giới này đôi lúc khoác lên mình một chiếc mặt nạ, là chiếc mặt nạ vui cười giữa chốn nhân gian. Vẫn là nỗi buồn đó nhưng được giấu kín sau khóe miếng, là nước mắt đó nhưng chôn chặt trên bờ mi. Đây chính là tâm sự của nhân vật nữ chính trong truyện Y hương Tấn ảnh. Cô là nàng dạ oanh khoác lên mình chiếc áo cầu kì khi đêm xuống, có thể mọi người không ai biết nhưng cô chính là người con gái khuynh thành tuyệt thế, mỹ nhân làm các bậc anh tài trong chốn chính sự phải lung lay. Người ta nói “ Anh hùng khó qua ải mỹ nhân” Cô chính là cửa ái khó khăn nhất mà mọi người phải đổ gục. Cô còn có một thân phận khác là cô gái văn thư bình thường, giản dị khi thóa bỏ lớp hóa trang. Cũng như bao cô gái khác, cô rồi cũng yêu, gặp anh và lao vào tình yêu say đắm, anh cũng đã biết được thân phận của cô nhưng với chức vụ hiện tại của anh, có hay không cô có thể cùng anh viết nên truyện tình cảm động lòng người giữa thời loạn lạc. Có hay không một thiên tình sử chạm lòng người. Cùng theo dõi truyện Dân quốc đặc sắc được dựng nên dưới ngòi bút của tác giả Mị Ngữ Giả, chuyện tình quân dân thắm thiết, chuyện tình yêu làm ta phải nao lòng. *** “Trên đường Tân Hoa có hơn hai trăm học sinh biểu tình, lão Dịch cùng Tiểu Bắc đi một chuyến đi! “Bản thảo vụ công nhân đình công còn chưa tới sao, giục nữa đi giục nữa đi, hạn nộp bản thảo tối đa đến không giờ mười lăm thôi đấy!” “Tiểu Trình bài xã luận đã tốt chưa?” “Nếu mà bản thảo tình hình chính trị đương thời không kịp, đành dùng bài nhận xét của nước ngoài vậy, Niệm Khanh mau dịch hai cái bản thảo ấy đi!” Sắp tới bảy giờ, trong hai tầng trụ sở tòa soạn vẫn nhốn nháo vội vội vàng vàng như cũ, đèn đuốc sáng trưng tiếng máy đánh chữ lách tách đồng loạt vang lên, bản thảo hỏng vứt tán loạn đầy đất, người người ra ra vào vào như đi đánh trận, đạp cầu thang uỳnh uỳnh đến rung cả sàn nhà. Diệp tổng biên tập gấp đến độ sắp bốc hỏa, thân hình ục ịch như gió cuốn ra cuốn vào, lúc thì bay vào ban Tình hình chính trị đương thời thúc giục, khi thì phóng ra ban Xã hội phân phó người, quay ra đã thấy vọt vào ban biên tập bỏ lại một câu, không đợi Niệm Khanh ngẩng đầu, liền hùng hùng hổ hổ quay về văn phòng tiếp điện thoại. “Tôi…” Niệm Khanh vừa há mồm phun ra một chữ, bóng dáng Tổng biên tập đã mất dạng ở cửa. Tự Mai từ trong đống bản thảo ngóc đầu lên, vỗ xuống bàn cười, “Thảm quá đi, dịch hai cái bản thảo cơ à!” Vừa nghe Tự Mai mở miệng, Tiểu Chung đang bận rộn cũng quay đầu đáp lời, “Thoát Tuyến tổng biên có khác, chỉ bóp quả hồng mềm.” Diệp tổng biên tập đại danh là Diệp Khởi Hiến, Tiểu Chung lần đầu nghe thấy cái tên này liền cười đến lật trời, bởi vì Khởi Hiến trong tiếng Quảng Đông âm đọc gần giống Khởi Tuyến, nghĩa là bệnh thần kinh, từ đấy về sau cái biệt hiệu Thoát Tuyến * tổng biên tập liền truyền ra khắp tòa soạn. Tự Mai vừa nghe Tiểu Chung dùng giọng Quốc ngữ pha lẫn tiếng Quảng Đông thì nhịn không được bật cười, Niệm Khanh lại cười không nổi, hai bản dịch, phải dịch tới khi nào, đã bảy giờ rồi…Cô giương mắt nhìn đồng hồ trên tường, thở dài đẩy đẩy cái kính gọng đen trên mũi. ... Mời các bạn đón đọc Y Hương Tấn Ảnh Hệ Liệt của tác giả Mị Ngữ Giả.
Nếu Như Yêu - Thanh Sam Lạc Thác
“Nếu như yêu” – cuốn sách mới nhất của nữ tác giả Thanh Sam Lạc Thác - là câu chuyện về những trái tim luôn khao khát tìm được tình yêu , hạnh phúc và gia đình hoàn chỉnh cho mình. Cuốn tiểu thuyết ngôn tình Nếu như yêu xoay quanh cuộc sống của hai cô gái: Hà Từ Hàng và Hứa Khả. Dù sinh ra trong những hoàn cảnh khác biệt nhưng số phận lại đưa đẩy họ vào những mối quan hệ mật thiết với nhau và cả hai đều có chung một mong muốn tìm ra nguồn gốc xuất thân của mình, cũng như một gia đình thực sự thuộc về mình.     Hà Từ Hàng sống ở một huyện nhỏ và đang học Đại học năm nhất. Cô là một cô gái khá tự lập, bướng bỉnh, nhưng sống nội tâm, Từ Hàng luôn băn khoăn về nguồn gốc của mình vì cô chỉ là con nuôi. Từ nhỏ, cô đã nghe dân làng xì xào bàn tán về mình, rằng bố mang cô về khi còn là một đứa bé đỏ hỏn. Cô hỏi bố nhưng không nhận được câu trả lời thỏa đáng, sau đó cô nhận ra dù không biết bố mẹ đẻ là ai, nhưng người bố hiện tại luôn yêu thương cô nhất, thế là đủ. Dù vậy, suy nghĩ về nguồn gốc của bản thân vẫn luôn ám ảnh trong cô gái mười tám tuổi. Hứa Khả ba mươi tư tuổi, một người phụ nữ thành đạt, xinh đẹp, có cuộc sống gia đình hạnh phúc. Chồng cô là một người đàn ông đẹp trai, thành đạt, luôn coi công việc là trên hết. Anh để cho cô một cuộc sống đầy đủ về vật chất nhưng anh lại không mang đến cho cô một cảm giác gia đình thực sự, nhất là khi anh không muốn có con. Người ngoài nhìn vào, luôn cho rằng cuộc sống của Hứa Khả hiện tại đủ để khiến nhiều người ao ước, nhưng những góc tối phía sau vẻ hào nhoáng êm đẹp đấy lại chỉ mình cô âm thầm chịu đựng. Gia đình Hứa Khả còn có bố mẹ và em trai. Bố cô đã nghỉ hưu, mẹ làm bác sĩ khoa sản ở bệnh viện trung ương. Em trai cũng làm bác sĩ. Cuộc sống gia đình nhà cô rất nặng nề, u ám, vì mẹ cô luôn chịu đựng mọi thứ, sống âm thầm, chăm lo cho hai chị em cô chu đáo, nhưng không bao giờ thể hiện tình cảm thân thiết mẹ con. Trong một lần tình cờ, cô phát hiện mình không phải là con ruột của bố. Cô âm thầm tìm hiểu và cho rằng bố của Hứa Khả mới chính là bố đẻ của mình. Cô tìm đến huyện miền núi xa xôi đó để tìm đáp án. Là hai người xa lạ nhưng lại tình có có mối liên hệ mật thiết với nhau, Hứa Khả là con ruột còn Hà Từ Hằng lại là con nuôi của ông Hà, dần dần trong quá tình tiếp xúc hai cô gái đã trở nên thân thiết như chị em. Sau này, Từ Hằng đã gặp em trai Hứa Khả là Tử Đông và mối duyên của họ cũng dần hé mở. Sóng gió thực sự đến với Hứa Khả sau khi mẹ cô mất vì ung thư, đồng thời, cô phát hiện ra chồng phản bội mình và cô lại đang mang thai. Chồng cô vốn là người lạnh lùng và anh không thích có con. Thế nên, vì bé con trong bụng, Hứa Khả đã đề nghị li hôn, bất chấp tất cả để giữ lại đứa bé. Dù phải một mình chăm con rất vất vả, nhưng cô luôn tự nhủ sẽ yêu thương con hết mực, để con sống trong tình yêu thương ấm áp nhất. Hứa Khả cũng như Hà Từ Hằng và như bao nhiêu người phụ nữ khác trên thế giới, luôn khao khát một tình yêu, một hạnh phúc và một gia đình bền vững, thậm chí vì tín ngưỡng yêu thương hạnh phúc ấy mà chấp nhận hi sinh nhiều thứ dù là không được đền đáp. Nhưng trong cuộc sống này vốn không có gì là vĩnh cửu cả, hi sinh rồi đến một lúc nào đó cũng sẽ mệt mỏi. Sau cùng, liệu sự hi sinh của Hứa Khả có được đền đáp, liệu những khát khao về hạnh phúc và tình yêu của cả Hứa Khả và Hà Từ Hằng có thực sự được trọn vẹn? Có thể nói, Nếu như yêu là một câu chuyện xúc động, đầy tính nhân văn và tình người. Các tuyến nhân vật có mâu thuẫn, có hiểu lầm, có xung đột, giận hờn, nhưng trên hết lòng bao dung, tình yêu thương, nhân ái giữa con người với con người luôn tràn đầy. “Nếu như yêu hãy biết hi sinh, cảm thông, chia sẻ và yêu thương lẫn nhau, đừng để lại những niềm hối tiếc”. Đó cũng chính là thông điệp mà tác giả Thanh Sam Lạc Thác muốn gửi đến bạn đọc.
Bí Mật Vượt Thời Gian - Cô Bát
"Bí mật vượt thời gian" là câu chuyện về số phận trắc trở của Từ Nam Phương, cung phi của Hoàng đế Vạn Lịch. Khoảng cách năm trăm năm chỉ trong nháy mắt, duyên phận kỳ lạ đã đưa nàng đến tương lai 400 năm sau. Tại đây nhiều biến cố ngang trái đã xảy ra, cuốn nàng vào vòng xoáy của tất cả các âm mưu, tình yêu và thù hận. Bị cuốn vào tương lai, cô độc ở trong một không gian xa lạ, Từ Nam Phương cố níu lấy chiếc phao mà mình gặp được - Thượng Quân Trừng, Và sự xuất hiện của Diệp Thi Vũ đã đẩy cả ba vào vòng xoáy của âm mưu và lừa dối, những nỗi hận thù từ bao thập kỷ, cha con tàn sát, mẹ con đoạn tuyệt, kiếp trước kiếp này....Khối Thiên Thạch kỳ lạ là thứ duy nhất có thể đưa Từ Nam Phương trở về quá khứ, nhưng tiếc rằng nó đã rơi vào tay lão Vương gia nhà họ Hạ. Gia tộc họ Hạ như một ngọn núi lửa giữa lòng đại dương, mà khối thiên thạch và sự xuất hiện của Từ Nam Phương chỉ là chất xúc tác làm ngọn núi lửa ấy phun trào. Suốt mười năm dãy giụa nơi hậu cung đen tối, Từ Nam Phương cũng không còn là cô gái ngây thơ và mơ mộng nữa. Lợi dụng - bị lợi dụng, tính kế - bị tính kế, âm mưu trùng điệp, bí mật sâu xa, quá trình lấy lại khối thiên thạch gặp nhiều khó khăn, nhưng cũng giữa chiếc lưới của âm mưu và dối trá ấy, bông hoa tình yêu vẫn nở rộ, xoa diệu những trái tim đã băng giá từ lâu. Cuối cùng Nam Phương cũng lấy lại khối thiên thạch, nhưng cô vẫn không thể trở về quá khứ? Còn cần điều kiện gì mới có thể tác động khối thiên thạch? Đúng lúc này cô phát hiện ra chân lý của những điều cô đã từng cho là sự thật. Sự lựa chọn giữ trở về quá khứ và ở lại hiện tại, giữa sự an nguy của người cha thân thương và người đàn ông cô yêu. Số phận của cô, mối nhân duyên của cô sẽ có cái kết ra sao? Người đàn ông cô yêu là ai. Nhà họ hạ sẽ thuộc về tay kẻ nào. Mọi thứ đều là ẩn số, còn khối thiên thạch kia mới có thể giải mã được ẩn số ấy. Trên thế giới xa nhất khoảng cách Không phải nháy mắt liền có thể tìm đến Mà là chưa gặp nhau Đã nhất định không gặp được nhau *** Vạn năm lịch thứ bốn mươi bảy. Nội cung Càn Thanh, Bắc Kinh. Minh hoàng Chu Dực Quân bệnh nặng đã lâu đang được mấy tên hoạn quan đỡ dậy từ trên giường rồi chậm rãi dìu ra khỏi đông noãn các[1]. Tại chính điện cung Càn Thanh, mọi người đã tề tựu đông đủ, chính cung Hoàng hậu dẫn theo một đoạn phi tần, vừa nhìn thấy Hoàng đế Vạn Lịch từ gian phòng phía Đông đi tới, tất cả đều đồng loạt cúi gập người. [1] Đông noãn các: Một nơi nghỉ ngơi của Hoàng đế. Vạn Lịch và Hoàng hậu ngồi cạnh nhau ở chính giữa ngai vàng, phải mất một lúc lâu sau ông mới dứt được tiếng ho khan và thở dốc. Hoàng hậu nhẹ nhàng vỗ lưng Vạn Lịch, đến khi ông giơ tay lên phất phất ra hiệu, bà ta mới quay đầu lại, nhìn đám phi tần đang quỳ trên mặt đất rồi lên tiếng: "Các người đều đứng lên đi!" Nét mặt Hoàng hậu tràn ngập vẻ vui sướng lạ lùng, vẻ ngoài bóng loáng, hồng hào của bà ta hoàn toàn đối lập với bệnh tình ốm yếu của Hoàng đế. Bà ta lơ đãng lướt ánh mắt qua đám phi tần, mỉm cười nói: "Từ phi, giờ Tuất ba khắc sắp đến rồi, có thể bắt đầu được chưa?" Một người trong số những phi tần kia đứng dậy, uyển chuyển đi lên phía trước hành lễ với Hoàng đế và Hoàng hậu. Hoàng đế Vạn Lịch nhìn nữ nhân đó, mù mờ hỏi: "Từ ái phi... nàng?" Trong lòng ông tràn đầy nghi hoặc, không khỏi đưa ánh mắt về phía Hoàng hậu. Hoàng hậu mỉm cười nói: "Vạn tuế gia, Người không biết rồi, thời gian trước có sao rơi ở vùng Hà Nam, đúng lúc Từ ngự sử đang ở đó nên đã nhặt được một khối sao sa. Từ ngự sử và muội muội đều nói bên trong khối sao sa này ẩn giấu huyền cơ, nếu có thể kéo dài được nó thì sẽ kéo dài được hồng phúc của Đại Minh ta. Thần thiếp biết rõ muội muội và Từ ngự sử đều rất am hiểu chiêm tinh, lại học được thuật số Âm Dương từ mấy vị đạo sĩ, nhất định có thể khám phá ra bí ẩn bên trong khối sao sa kia. Cho nên, thần thiếp mới giao trọng trách này cho muội muội." Hoàng hậu vừa nói, vừa nhìn về phía Từ phi, trên môi nở nụ cười nham hiểm. Vạn Lịch nghe xong liền gật đầu, nụ cười nhợt nhạt hiện lên trên khuôn mặt trắng bệch: "Từ ái phi quả nhiên là chân truyền của phụ thân nàng..." Ông còn chưa khen xong, một phi tần bên dưới đã mỉm cười thêm mắm thêm muối: "Đúng ạ! Thử hỏi trên thế gian này, ngoài Từ phi nương nương và Từ ngự sử ra còn ai có thể khám phá ra điều huyền bí trong đó nữa? Nếu bọn họ mà không làm được, thì danh tiếng của Từ ngự sử há chẳng phải là hư danh sao?" Câu nói có vẻ như đùa vui vừa thốt ra từ miệng phi tần kia lập tức khiến khuôn mặt xinh đẹp của Từ phi biến sắc, còn Hoàng hậu đang ngồi trên điện thì lại chậm rãi lộ ra ý cười. Vạn Lịch hoàn toàn không ý thức được những mỹ nhân trong hậu cung của mình đang dùng tâm kế chơi xỏ lẫn nhau, ông ngó xuống Từ phi dò hỏi: "Từ ái phi, nàng đã tìm ra cái gì rồi?" Từ phi chậm rãi ngẩng đầu, mỉm cười nhìn Hoàng đế, hai lúm đồng tiền bên khóe miệng nàng hiện lên khiến ngay cả người đang bệnh như Vạn Lịch cũng phải động lòng, đôi mắt như lóe lên tia sáng. Ông chìa cánh tay gầy gò khô quắt của mình ra, nói: "Ái phi à! Dưới đất lạnh lắm, mau bình thân!" Từ phi nâng váy đứng dậy, dáng người thướt tha ẩn hiện dưới lớp áo choàng. Nàng yêu kiều gật đầu với Vạn Lịch, lơ đãng đảo ánh mắt quét qua sắc mặt lạnh như băng của Hoàng hậu, rồi mới lên tiếng trả lời câu hỏi của Vạn Lịch: "Hồi bẩm Vạn tuế gia, thần thiếp và phụ thân đã dùng hết bảy ngày bảy đêm, cuối cùng cũng xem như nhờ hưởng phúc Thánh ân, mà nhìn thấy một chút môn đạo nằm trong tinh thạch. Thần thiếp không phải là thuật sĩ giang hồ, không dám khẳng định khối sao sa này có thể mang đến cái gì cho Đại Minh ta, chỉ có thể suy đoán rằng, giờ Tuất ba khắc hôm nay, tinh thạch sẽ phát ra điều kỳ lạ." Từ phi nói năng rất có trước có sau, phép tắc nhưng giọng nói không vì thế mà mất đi sự mềm mại, dịu dàng, mỗi câu mỗi chữ của nàng tựa như có sức mạnh làm mềm nhũn từng khớp xương trong người Vạn Lịch. Vị phi tần ban nãy không khỏi lộ ra vẻ mặt châm chọc, lại nhỏ giọng nói: "Bao nhiêu tuổi rồi mà còn làm trò trẻ con chứ." Hoàng hậu vờ như không nghe thấy, thẳng thừng chĩa mũi nhọn vào lời nói của Từ phi: "Nói như vậy, khối sao sa kia mang lại hồng phúc hay tai họa cho Đại Minh ta, vẫn còn chưa biết ư?" Bà ta ung dung nhìn Từ phi, rồi lại quay sang nhìn Vạn Lịch bằng ánh mắt bất an, dường như đang vô cùng lo lắng cho vận mệnh Đại Minh. ... Mời các bạn đón đọc Bí Mật Vượt Thời Gian của tác giả Cô Bát.
Mẹ Lưu Manh ConThiên Tài - Quỷ Miêu Tử
Bảy năm trước, cô cưỡng bức hắn, giữ lại cho mình một đứa con. Bảy năm sau, hắn cưỡng bức cô, để lại cho bọn họ một tờ giấy đăng ký kết hôn! Khi lưu manh gặp bại hoại, sinh ra một cậu nhóc thiên tài…… Khổng Tử viết: Mạng sống thể hiện ở sự vận động, đời sống càng nhộn nhịp, càng quậy phá thì càng khỏe mạnh. Đây là câu chuyện về sự trưởng thành của một cô nàng lưu manh, cũng là câu chuyện về cuộc đấu tranh để cô nàng lưu manh lấy được ông chồng bại hoại, lại cũng là một câu chuyện về cuộc sống hạnh phúc của gia đình gồm ba kẻ điên khùng giày vò lẫn nhau…… *** Sáng sớm, ánh mặt trời xán lạn khiến người ta cũng cảm thấy sảng khoái vô cùng. Buổi sáng ở tiểu khu này cũng không có gì khác xưa, mấy người già đi tập dưỡng sinh đã bắt đầu quay về, còn tiện tay mua thêm đồ ăn sáng, những mớ rau tươi vẫn còn đọng nước, lấp lánh dưới ánh mặt trời. Chân giò hun khói được cắt thành từng miếng, dày khoảng năm li. Đổ một chút dầu ăn vào chảo, rồi gắp chân giò hun khói vào, chỉ một lát sau, mùi thơm của bữa điểm tâm ngon lành nhẹ nhàng tỏa ra. Lấy thêm hai quả trứng gà trong tủ lạnh, đập vỡ rồi quấy đều, thành thạo đổ vào chảo, hất một cái, miếng trứng chiên vàng ươm bay lên, lật mình rồi quay về trong chảo. Đổ một ít sữa vào hai chiếc cốc, lò nướng bánh vừa lúc phát ra tiếng đinh đinh. Đặt bánh mì đã nướng vàng vào đĩa, gắp thêm thịt hun khói, rau xà lách, trứng chiên, rồi thêm một chút salad…… “Kỷ Tiểu Lương, xuống ăn sáng‼!” Giọng một bé trai non nớt, trong trẻo còn chưa vỡ giọng vang lên. Ầm! Chỉ nghe tiếng thôi là biết cánh cửa kia bị đối xử thô bạo đến thế nào. Một bóng người xuất hiện ở cầu thang, trên người còn đang mặc một chiếc áo sơ mi rất rộng, chân đi dép lê hoạt hình, mái tóc đen dài rối tung, dưới nắng sớm, một gương mặt mịn màng bầu bĩnh trắng nõn lộ ra, tuy không thể nói là cực kỳ xinh đẹp, nhưng đôi mắt to tròn ngập nước kia thì vô cùng hấp dẫn người khác. “Ôi — Anh Duệ, buổi sáng tốt lành‼!” Kỷ Lương cúi người chào cậu bé còn đang mặc tạp dề đứng bên cạnh bàn ăn. Kỷ Duệ liếc mắt nhìn người vừa đi xuống kia, cởi tạp dề: “Kỷ Tiểu Lương, mời mẹ nói cho con biết, hôm nay là thứ mấy?” Kỷ Lương đưa tay lên bấm bấm tính toán, rồi cười toe toét nói: “Thứ tư… đúng không?” “Kỷ Tiểu Lương, mẹ đừng tự lừa mình dối người nữa, hôm nay là thứ năm!” Kỷ Duệ không thèm để ý đến vẻ mặt tươi cười của cô, phá vỡ màn lừa dối của cô không chút lưu tình: “Mẹ lừa một đứa trẻ sáu tuổi mà không thấy xấu hổ à!” Đương nhiên là không! Kỷ Lương cô không biết hai từ xấu hổ viết thế nào nhiều năm rồi! “Vâng! Anh Duệ nói rất đúng, tiểu nhân xin ghi nhớ trong lòng.” Trước giờ cô vẫn là người dám dũng cảm nhận sai, nhưng đến chết cũng không hối cải. Kỷ Lương cầm sandwich lên há to mồm cắn một miếng, tay nghề của tên nhóc này càng ngày càng tốt. “Tính đến hôm nay, thì tháng này mẹ vi phạm điều ước sáu lần.” Kỷ Duệ uống một hớp sữa, rõ ràng mạch lạc tính toán: “Trong đó, bữa sáng bốn lần, bữa tối hai lần……” Hai người đã quy ước với nhau, ngày lẻ thì cậu sẽ chuẩn bị bữa sáng, ngày chẵn là của cô, nhưng người phụ nữ này hoàn toàn không giữ đúng điều ước. Mà nhìn xem, cái người đang ngồi ăn trước mặt này, có nét nào giống phụ nữ đâu, cậu che mặt không muốn nhìn nữa, người phụ nữ này, có tự cảm thấy mình thực sự là phụ nữ được chút nào không? Có không? “Cằn nhằn càu nhàu mãi.” Cô há to mồm xử lý hết cốc sữa, trên môi còn vương một vòng váng sữa trắng trắng. Cậu cầm sandwich, cái miệng nhỏ nhắn hơi mở ra cắn một miếng, chậm rãi nuốt: “Con chỉ tiện mồm nhắc nhở mẹ một chút thôi, tháng này, mới qua được nửa tháng!” “Anh Duệ!” Kỷ Lương liếm liếm sữa trên môi: “Anh càng ngày càng dài dòng, y như ông cụ non, không tốt, không tốt!” “……” Một ánh mắc sắc nhọn liếc ngang sang: “Tại ai chứ!” Kỷ Lương rụt rụt cổ, ngoan ngoãn ăn sáng! Tên nhóc này, có thật là mới sáu tuổi không: “Tốt xấu gì chúng ta cũng là mẹ con, cần gì phải phân biệt rạch ròi như vậy, ha ~” cô còn cố kéo dài âm cuối cùng nũng nịu. ... Mời các bạn đón đọc Mẹ Lưu Manh Con Thiên Tài của tác giả Quỷ Miêu Tử.